Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Arc 7: Đất Nước Của Sói - Chương 55B: Khúc Cuồng Tưởng Tại Thành Phố Thành Quách

Chương 55B: Khúc Cuồng Tưởng Tại Thành Phố Thành Quách

——Thời gian quay ngược lại một chút trước khi những tồn tại có cánh tập kích.

"Uuu~, mình lại thất bại nữa rồi ạ... Mình đúng là đồ vô dụng mà..."

Vừa đi vừa lắc lư cái đầu với mái tóc xoăn màu hồng đào, một thiếu niên bước đi trên phố.

Chiếc quần ngắn để lộ đôi chân trắng trẻo, đó là thiếu niên vừa bước ra từ dinh thự lớn nhất thành phố——Schult. Với vẻ mặt ủ rũ, Schult thở dài, nắm chặt rồi lại mở bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại chẳng chút rắn rỏi nào của mình.

Dù còn nhỏ tuổi, Schult đã xác định chủ nhân trọn đời của mình chỉ có một người duy nhất.

Sinh ra trong một ngôi làng nghèo khó, Schult bị gia đình đuổi đi để bớt miệng ăn vì thuế má năm đó quá nặng, lẽ ra cậu đã chết đói bên vệ đường. Gặm nhấm bùn đất trong cơn đói khát, khi tưởng chừng đó là bữa ăn cuối cùng của cuộc đời, Schult đã được cứu vớt bởi một mặt trời chói lọi đi ngang qua——.

Chính nhờ cách sống như thiêu đốt cả thế giới ấy cứu vớt, mới có Schult của ngày hôm nay.

Chính vì thế, Schult thực tâm muốn dâng hiến tất cả những gì mình có, và tất cả những gì mình sẽ có, để tận tụy phục vụ vị chủ nhân đại ân nhân ấy.

Vậy mà——

"Chẳng giúp ích được gì cả, mình ghét bản thân quá đi mất..."

Thở dài thườn thượt——ngay cả tiếng thở dài cũng yếu ớt hơn người thường do vấn đề dung tích phổi, Schult đau cả đầu lẫn tim vì sự bất tài của mình.

Vừa rồi, cậu lại chạy đôn chạy đáo định hoàn thành vai trò mà chủ nhân giao phó, nhưng rốt cuộc lại thất bại.

Chỉ là việc xả nước vào bồn tắm đơn giản, vậy mà cậu làm nước tràn lênh láng, lại còn nhầm lẫn cách sử dụng ma khoáng thạch để đun nước, khiến mọi thứ rối tung lên.

Lại còn làm phiền đến chị Rem, người mới phục vụ ngài Priscilla chưa lâu và chân còn đang yếu, lần này thì cậu thực sự cạn kiệt niềm tin vào sự thảm hại của mình.

"Ngài Priscilla và ngài Al đều bảo rằng không cần vội vàng thay đổi cũng được ạ, nhưng mà..."

Sự an ủi của ngài Priscilla dịu dàng và ngài Al rộng lượng khiến cậu rất vui.

Nhưng Schult ghét bản thân mình vì chẳng thể đền đáp gì cho hai người họ. Về điểm đó, ngài Heinkel, người tiếp xúc với Schult theo một cách khác với hai người kia, dường như lại hiểu cậu hơn.

Khi ngài Al dạy kiếm thuật, ngài Heinkel đã bảo cách đó không hợp với Schult và dạy cậu một cách khác. Nhờ vậy, Schult cảm thấy phần bắp tay của mình dường như đã cứng hơn một chút so với trước.

"So với cách của ngài Al là tập vung kiếm một ngày rồi nghỉ mười ngày, thì cách tập luyện hàng ngày của ngài Heinkel hợp với em hơn ạ. Vì không muốn làm ngài Al thất vọng nên em không dám nói với ngài ấy..."

Dù sao thì, cũng có những dấu hiệu trưởng thành như thế, nên Schult đã hơi tự mãn một chút.

Và ông trời đã không tha thứ cho sự nuông chiều và kiêu ngạo đó của Schult. Schult vô cùng hối hận rằng chính điều đó đã dẫn đến thất bại lớn ở nhà tắm.

Giờ này, chắc chị Rem đang giúp chủ nhân——ngài Priscilla tắm trong bồn nước đã được xả lại. Schult thấm thía cảm thấy chị Rem cái gì cũng làm được, thật đáng ngưỡng mộ.

"Cứ như chị Yae vậy ạ. ...Chị Yae, không biết chị ấy có khỏe không ạ..."

Bất chợt, hình ảnh hiện lên trong tâm trí Schult là Yae Tenzen, một người hầu gái vui vẻ và hoạt bát từng làm việc dưới trướng ngài Priscilla trước đây.

Cô ấy phụ trách chăm sóc sinh hoạt cho ngài Priscilla, luôn nói chuyện vui vẻ với ngài Al, và cũng rất dịu dàng với Schult, nên Schult rất quý cô ấy.

Tuy nhiên, một ngày nọ, hình như gia đình có chuyện không may, cô ấy đột ngột nghỉ việc ở dinh thự và về quê. Schult còn chẳng kịp chào tạm biệt, cậu đã cảm thấy rất cô đơn. Theo lời ngài Al, người cuối cùng tiễn cô ấy, thì cô ấy có nhắn gửi lời hỏi thăm đến Schult.

Có lẽ chị Rem sẽ trở thành người kế nhiệm chị Yae để hầu cận bên cạnh ngài Priscilla.

Một người dịu dàng và nỗ lực như chị Rem mà được như vậy thì Schult cũng thấy rất vui. Chị ấy cũng hòa thuận với ngài Priscilla, chắc chắn chị Rem cũng sẽ thấy vui vẻ.

Hơn hết——

"Nếu được ở cùng ngài Priscilla, thì ai cũng sẽ tràn ngập hạnh phúc thôi ạ."

Chính trải nghiệm thực tế của bản thân khiến Schult nói lên tầm quan trọng của sự hiện diện mang tên Priscilla.

Chị Rem, có lẽ đang ở độ tuổi nhiều trăn trở, thường hay trầm ngâm suy nghĩ với vẻ u sầu. Gương mặt u ám đầy lo âu đó chắc chắn sẽ được mặt trời rực rỡ là ngài Priscilla xua tan đi thôi.

"A, Shu đến kìa."

"Hả! Ai đấy ạ!"

Mang theo những suy nghĩ đó trong lòng, Schult đang gật gù cái đầu lên xuống bỗng dừng bước. Lý do là vì cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc và nhìn thấy đối phương đang chỉ tay vào mình ngay trước mặt.

Ngay trước mặt Schult trên đường phố, người đang chỉ tay về phía cậu là một cô bé có mái tóc đen nhuộm hồng ở đuôi. Cô bé đi cùng một thanh niên, và khi nhận ra Schult và cô bé đã nhìn thấy nhau, anh ta cất giọng vui vẻ "Ây chà!".

"Kia chẳng phải là nhóc quản gia sao. Cô nàng công chúa không đi cùng cậu à."

"Ngài Priscilla đang thư giãn ở dinh thự ạ, anh Flop. Anh đang đi dạo cùng em Utakata đấy ạ?"

"U, được gọi là 'sama' (em/ngài) hiếm thật. Thú vị ghê."

Mỉm cười dịu dàng và vẫy tay, chàng thanh niên——Flop gật đầu "Đúng vậy đó" trước câu hỏi của Schult. Cô bé đi cùng anh, Utakata, cũng đưa tay lên má, có vẻ cảm thán về cách gọi của Schult.

Schult cũng mới quen biết Flop và Utakata kể từ khi đến Guaral này. Nghe nói Flop là một thương nhân đi từ thành phố này sang thành phố khác để buôn bán, còn Utakata là chiến binh của bộ tộc 『Shudrak』.

Cả hai đều là những người tài giỏi và có chỗ đứng của riêng mình.

"Ô kìa? Sao mặt mũi ủ rũ thế kia, nhóc quản gia. Nhìn cái mặt đó, tôi lại nghĩ cậu đang có tâm sự gì đó nha."

"Hả!? G-Ghê thật ạ! Anh Flop, anh nhìn ra được sao ạ!?"

"À, tất nhiên là nhìn ra rồi! Vì đại đa số mọi người đều có nỗi lo mà! Đến cả cô em gái trông có vẻ vô lo vô nghĩ của tôi mà cũng có nỗi lo đấy, tin được không!"

"Mi, trông có vẻ vô lo."

"Có đấy! Bất ngờ chưa!"

Chống tay lên hông, Flop mở miệng cười lớn. Nhìn thái độ tươi sáng đó của Flop, Schult cũng cảm thấy tâm trạng mình sáng sủa hơn đôi chút.

Flop cũng giống như ngài Priscilla, là một người như mặt trời làm bừng sáng xung quanh. Chắc chắn, xung quanh Flop sẽ nở đầy những bông hoa rực rỡ sắc màu.

"Cứ như hoàng tử của vườn hoa vậy ạ."

"Hahaha, hoàng tử gì chứ, to tát quá. Tôi chỉ là một thương nhân bình thường thôi! Thế nhóc quản gia, cậu đang ôm nỗi lo gì vậy? Có muốn kể cho tôi nghe không?"

"Có được không ạ? Hai người đang đi dạo mà..."

Thấy Flop nghiêng người hỏi han như vậy, Schult cảm thấy ái ngại. Cậu liếc nhìn Utakata, người lẽ ra đang đi dạo cùng Flop.

Tuy nhiên, Utakata nheo đôi mắt tròn xoe lại, lắc đầu không chút khó chịu.

"U, đang rảnh. Chơi với Fu cũng chán rồi, nên nghe Shu kể khổ cũng được."

"Ra là vậy. Ái chà, đừng coi là giết thời gian chứ. Nỗi lo nào đối với người đang lo âu cũng là chuyện trọng đại cả. Nên là, tôi sẽ lắng nghe cẩn thận."

Vỗ vào bộ ngực không mấy vạm vỡ của mình, Flop dẫn Schult và Utakata đến bên vệ đường, nơi có bờ đá của bồn hoa.

Rồi cả ba ngồi lên bờ đá, vừa đón gió vừa bắt đầu câu chuyện.

Nỗi lo của Schult, như đã nói ở trên, là vấn đề về bản thân vô dụng.

Vì ngài Priscilla, cậu muốn trở thành một người tài giỏi hơn nữa.

"Mãi mà chẳng làm tốt được ạ. Anh Flop và em Utakata, làm thế nào mà hai người trở thành con người tài giỏi như bây giờ vậy ạ?"

"Hô hô, ra là thế. Làm thế nào để trở thành bản thân của hiện tại sao... Triết lý ghê nhỉ!"

"Triết lý... là thế sao ạ..."

Trước câu trả lời tươi cười của Flop, Schult cảnh giác trước cái mùi học thuật mà cậu chưa từng được học.

Nếu không hiểu cái Triết lý đó, liệu Schult có tìm được câu trả lời cho nỗi lo của mình không? Nếu vậy, cậu cũng sẵn sàng học cái Triết lý đó.

"U trở thành U, là do Ma đã sinh ra U."

"Ma, là sao ạ? Đó là..."

"Mẹ của U! Rất thân với Ta. Nhưng mà, bà ấy đã tự đâm mình và chết rồi."

"R-Ra là vậy ạ... ư."

Vừa đung đưa đôi chân đang lơ lửng, Utakata vừa kể về cái chết của mẹ mình.

Thái độ thì dửng dưng, nhưng nội dung bất ngờ khiến Schult kinh ngạc. Flop ngồi ở phía bên kia, kẹp Utakata ở giữa, dịu dàng xoa đầu cô bé.

"Vậy sao, mẫu thân của nhóc đã gặp chuyện như thế à. Vất vả cho nhóc rồi, tiểu thư Utakata."

"So với U, thì Ta vất vả hơn. U được Mi và mọi người nuôi nấng, nên hoàn toàn không sao. Lớn lên như thế này đây."

"Đúng thế, quả thực tiểu thư Utakata đã lớn lên rất giỏi giang. Chắc chắn, mẫu thân của nhóc cũng sẽ vui mừng vì điều đó."

"——? Ma chết rồi, nên không vui được. Fu, nói chuyện kỳ cục."

Được Flop xoa đầu, Utakata làm vẻ mặt khó hiểu. Tuy nhiên, có vẻ cô bé không ghét việc được Flop xoa đầu, nên không hề gạt tay anh ra.

Trước phản ứng đó của Utakata, Flop khẽ nheo đôi mắt xanh lại:

"Nào, câu trả lời của tiểu thư Utakata rất hay. Thực ra, nếu nói về việc làm sao để trở thành tôi của hiện tại, thì tôi nghĩ mình cũng sẽ trả lời giống như vậy thôi."

"Câu trả lời giống nhau... vậy nghĩa là, anh Flop cũng được người Shudrak nuôi nấng giống như em Utakata ạ?"

"Nếu được thế thì tôi sẽ có rất nhiều gia đình, vui biết mấy! Nhưng mà, gia đình của tôi ngoài cô em gái Medium ra, thì chỉ toàn là những người đã khuất thôi. Một chuyện rất buồn và cô đơn."

"...Vậy, sao ạ."

Nửa đầu vẫn giữ giọng điệu thường ngày, nhưng nửa sau giọng Flop trầm xuống một chút. Trước câu trả lời của anh, Schult cụp mắt xuống, lại một lần nữa thấm thía sự tệ hại của mình.

Cậu đã hỏi Utakata và Flop những điều vô cùng thiếu tế nhị.

Ngay cả Schult, nếu bị hỏi về gia đình đã vứt bỏ mình, cậu cũng chẳng thể đưa ra câu trả lời nào khiến người nghe vui vẻ được. Lẽ ra cậu phải suy nghĩ kỹ hơn trước khi hỏi mới phải.

"Không cần phải tự trách mình thế đâu, nhóc quản gia. Từ giờ học hỏi dần là được. Đó cũng chính là phần tiếp theo cho câu trả lời lúc nãy của tôi đấy."

"Lúc nãy... cái câu trả lời giống em Utakata ấy ạ?"

"Đúng thế. Giống tiểu thư Utakata nghĩa là, tôi cũng chịu ảnh hưởng của những người xung quanh để trở thành một tôi như thế này."

Dang rộng hai tay, Flop cười như muốn khoe khoang bản thân hiện tại.

Nụ cười rạng rỡ và giọng nói khiến người ta an tâm, cả hai đều là những thứ quan trọng tạo nên chất riêng của Flop. Chắc hẳn đó cũng là những thứ được bồi đắp từ ảnh hưởng của người khác.

"Ngày xưa, tôi và em gái sống trong một môi trường rất tồi tệ. Đó là một cơ sở tập trung những đứa trẻ mồ côi để nuôi dưỡng, nhưng thức ăn thì ít, làm việc cũng không có tiền, và những người lớn ở đó hễ có chuyện gì là đánh đập bọn trẻ ngay. Một nơi tồi tệ lắm."

"T-Tồi tệ quá ạ...! Ở một nơi như thế, thì bọn trẻ biết phải làm sao ạ!?"

"Nếu là U thì sẽ đốt trụi nó."

"Đốt trụi luôn ạ!"

"Hahaha, đó cũng có thể là một phương án nhỉ. Nhưng mà, chuyện đã không diễn ra như thế."

Trước quá khứ khắc nghiệt của Flop, Schult tán thành phương án hỏa công của Utakata. Nhưng Flop cười trước câu trả lời của hai đứa trẻ, anh đã vượt qua quá khứ đó rồi.

Rốt cuộc, làm thế nào mà anh ấy vượt qua được quá khứ đó——

"Chà, là nhờ bàn tay của người ngoài đấy. Có một ân nhân đã cứu giúp chúng tôi. Đó chính là người gia đình đã khuất của tôi và em gái."

"...Được cứu giúp, sao ạ. Thế thì, thật là tốt quá ạ."

"Cậu có hiểu không, nhóc quản gia."

"Em hiểu ạ. ...Vì em, cũng đã được ngài Priscilla cứu giúp mà."

Khẽ đặt tay lên ngực mình, cảm nhận bằng đầu ngón tay một cơ thể không còn chỉ có da bọc xương. Đó là bằng chứng cho những gì Schult đã được ngài Priscilla ban tặng cho đến ngày hôm nay.

Schult càng trở nên vạm vỡ, mạnh mẽ, khỏe mạnh và giỏi giang, thì càng chứng minh được hành động ngày hôm đó của ngài Priscilla là không sai lầm. Cũng sẽ không khiến ngài Priscilla phải hối hận.

Trước ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đỏ của Schult, Flop cười khẽ:

"Đại khái thì, tôi cũng từng ôm ấp những suy nghĩ tương tự đấy. Vì thế, tôi cũng đang trong quá trình nỗ lực để thực hiện mục tiêu to lớn của mình đây. Con đường khá chông gai, nhưng tôi muốn đi tiếp mà không bỏ cuộc."

「Mong ngài đừng bỏ cuộc ạ! A! Nhưng mà, ngài có thể nói rõ hơn chút được không ạ? Ngài Flop đã nỗ lực như thế nào ạ?」

「Ừm, phải rồi ha. Anh cũng đã suy nghĩ nhiều lắm... nhưng ở đây, thay vì nói về anh, hãy nói về em gái anh đi. Về cô em gái cao lớn hơn anh, lại còn rất giỏi võ và tràn đầy sức sống nữa.」

「Ồ, ra là vậy ạ!」

Hành động giơ tay lên cao của Flop có lẽ là để diễn tả vóc dáng to lớn của cô em gái đang được nhắc đến.

Đây không phải lần đầu Schult nghe Flop kể về em gái, nhưng cậu chưa từng gặp trực tiếp người đó. Khi cậu cùng Heinkel đến Guaral để hội quân với Priscilla, thì em gái của Flop đã rời đi đến một nơi khác rồi.

Dù sao thì——,

「Midi, to lớn và rất mạnh. U cũng thấy phục.」

「Điểm mạnh nhất là giọng nói rất to và không biết sợ là gì. Tất nhiên, việc con bé giỏi võ cũng khiến người làm anh như anh phổng mũi đấy! Bởi con bé đã rất cố gắng để trở nên mạnh mẽ mà.」

「Để trở nên mạnh mẽ... sao ạ! Em ngưỡng mộ thật đấy ạ!」

Chắc hẳn, cô ấy đã nỗ lực không ngừng nghỉ với tinh thần cầu tiến để trở nên mạnh mẽ hơn.

Cố gắng không biết mệt mỏi, có lẽ đó là bí quyết để tiến bộ. Schult định đón nhận câu chuyện theo hướng đó, thế nhưng Flop lại nhún vai: 「Không không」.

「Em nghĩ vậy đúng không? Nhưng trật lất rồi! Lý do Medium trở nên mạnh mẽ lại tiêu cực hơn một chút cơ.」

「T-Tiêu cực ạ? Nghĩa là sao ạ?」

「Ừm, đơn giản lắm. ——Medium ấy mà, mỗi khi anh bị người lớn đánh, con bé cứ mãi nhẹ nhàng xoa vết thương cho anh.」

Flop kể lại, đuôi mắt hạ xuống đầy hoài niệm về quá khứ.

Schult bối rối trước sự chênh lệch giữa giọng kể ôn tồn đó và nội dung câu chuyện. Xoa vết thương khi bị đánh, cậu không thấy sự liên kết nào giữa việc đó và động lực để trở nên mạnh mẽ cả.

「Bị đánh thì tội nghiệp quá ạ. Nhưng mà, khi được em gái nhẹ nhàng xoa vết thương cho, ngài Flop đã làm gì ạ?」

「Anh hả? Anh đã cười đấy. Anh rất vui vì tấm lòng của Medium, và nếu anh không cười, Medium - người được anh bao bọc - sẽ cảm thấy dằn vặt mất.」

「――――」

「Thế nên, lần đầu tiên anh không thể che chở hết và bị người lớn đánh, Medium đã kinh ngạc từ tận đáy lòng. Vết thương bị đánh mà được xoa vào thì đau lắm. Nó không lành, cũng chẳng hết đau đâu. Rất đáng tiếc là như vậy.」

Lắc đầu nhè nhẹ, Flop trả lời với vẻ đượm buồn.

Nghe câu trả lời của Flop, một người chậm hiểu như Schult cuối cùng cũng nắm bắt được thâm ý của anh. Và cả lý do vì sao em gái anh lại quyết tâm trở nên mạnh mẽ mà không bỏ cuộc.

「Ghét bị đau, nên chỉ còn cách không để bị đánh. Midi đã nghĩ thế sao?」

「Chà, là vậy đó! Dù là em gái anh nhưng câu trả lời đơn giản mà hay thật. Nhờ vậy mà Medium trở nên mạnh mẽ, và hành trình của hai anh em cũng an toàn hơn!」

Vẻ mặt cười lớn của Flop lúc này, trong mắt Schult lại có chút khác biệt.

Không chỉ tươi sáng, mà còn có vẻ đầy tự hào. Chắc chắn, Flop hãnh diện về em gái mình từ tận đáy lòng. Điều đó thật đáng ghen tị.

「Em cũng muốn trở nên mạnh mẽ như em gái của ngài Flop ạ...!」

「Nghe được câu đó, chắc chắn Medium cũng sẽ vui lắm. À không, có khi con bé sẽ ngượng đấy. Chắc nó chưa có kinh nghiệm được ai đó lấy làm hình mẫu bao giờ đâu, nghe có vẻ thú vị đấy chứ.」

Thấy Schult nắm chặt nắm tay nhỏ bé, Flop mỉm cười đóng dấu bảo đảm.

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Utakata nhìn Schult và kêu lên 「Shu?」.

「Muốn mạnh lên, tập cùng U không? Tập bắn cung ấy.」

「Cung, ấy ạ? Nhưng mà, em cũng phải tập kiếm... ưm, em sẽ tập ạ! Em sẽ tập cả hai luôn ạ! Như thế sẽ mạnh gấp đôi ạ!」

「Nếu làm được cả hai thì đúng là như thế thật! Thông minh lắm!」

Flop tán đồng với Schult, cậu bé đang giơ cả hai tay lên trời với quyết tâm rực cháy. Trước lời hứa cùng nhau luyện tập, Utakata cũng phổng mũi ưỡn ngực tự hào.

Cô bé vừa cho Schult xem cây cung đeo sau lưng, vừa nói:

「U cũng sẽ cố gắng như Shu. Sẽ trở thành cao thủ như Ta.」

「Cái đó, em cũng muốn gặp ngài Ta xem sao ạ. Ngài Utakata, tại sao ngài lại muốn trở thành cao thủ cung tên ạ?」

「Ma đã dặn. Lữ khách, để U dùng cung tên giết chết.」

「Ra là vậy ạ. ...Hả, dạ!?」

Câu trả lời cực đoan hơn suy nghĩ khiến Schult mất một lúc mới hiểu ra.

Cậu nghe thấy là để giết lữ khách, nhưng rốt cuộc điều đó có nghĩa là gì? Liệu có nên hỏi kỹ hơn không? Schult vừa mới tự kiểm điểm bản thân lúc nãy lại bắt đầu băn khoăn.

——Và rồi, trong lúc Schult còn đang băn khoăn, thời gian để hỏi cho ra lẽ đã bị tước đoạt.

「——Nhóc quản gia! Tiểu thư Utakata!」

「——!?」

「Fu?」

Bất thình lình, sắc mặt Flop thay đổi, anh cất giọng sắc bén gọi Schult và Utakata. Giật mình trước khí thế đó, vai Schult nảy lên, ngay lập tức cánh tay của Flop đã chộp lấy vai cậu thật mạnh.

Rồi, Flop kéo Schult và Utakata đang ngồi bên lề đường lại gần, hét lên:

「Bầu trời có biến rồi! Chạy mau!」

△▼△▼△▼△

——Khi bầy đàn đó được nhìn thấy ở phía bên kia bầu trời, Heinkel đang có mặt tại Tòa thị chính.

Có mặt tại đó là những chỉ huy thực quyền của lực lượng đồn trú tại thành phố pháo đài này.

Vốn được phái đến thành phố, và khi công lược thành phố thì gia nhập dưới trướng của Priscilla——chính xác hơn là gã đàn ông tên Abel——chính là Nhị Tướng Zikr Osman cùng thuộc hạ.

Và dù số lượng ít hơn lính Đế quốc, nhưng thực lực từng cá nhân không thể xem thường: tộc săn bắt trong rừng rậm 『Tộc Shudrak』 cùng người dẫn dắt họ, Tộc trưởng đại diện Mizelda.

Khi Heinkel đặt chân đến Tòa thị chính, hai người này đã gặp mặt trước và đang bàn bạc đối sách.

Câu chuyện về điềm báo như lời tiên tri của Priscilla, Heinkel không nghĩ cô ta có năng lực nhìn thấy tương lai, nhưng ông biết không được xem thường nhãn lực của những kẻ nằm ngoài quy chuẩn như thế.

Không chỉ Priscilla, những kẻ mang sức mạnh đặc biệt hay gánh vác định mệnh luôn có tầm nhìn khác biệt với người thường.

Sự khác biệt về tầm nhìn, tức là sự khác biệt về khung cảnh mà họ chiêm ngưỡng. Với những kẻ có thể nhìn thấu những thứ mà người thường không thấy ở nơi xa xăm, thì người thường——không, kẻ phàm tục vĩnh viễn không thể nào hiểu được.

Điều đó, Heinkel đã thấm thía đến đau đớn trong hơn bốn mươi năm cuộc đời mình.

Chính vì thế, ông không phủ nhận ngay lập tức chỉ vì bản thân không hiểu.

Không gạt bỏ lời của Priscilla mà đi đến Tòa thị chính cũng là vì lý do đó.

Và rồi——,

「――――」

Bên ngoài cửa sổ, người đầu tiên nhận ra sự bất thường đó là Mizelda. Cô khịt mũi, vẻ mặt như trực cảm thấy điều gì đó.

Trong trận chiến công lược thành phố, cựu tộc trưởng Shudrak này dường như đã mất một chân. Cô lắp một thanh gỗ giống đầu gậy vào chân phải đã mất phần dưới đầu gối để thay thế.

Mỗi khi bước đi đều phát ra tiếng gậy chống, nên khi cô quay người lại cũng vang lên âm thanh tương tự.

Vẻ đẹp sắc sảo của Mizelda, khoảnh khắc góc nghiêng khuôn mặt cô đanh lại, Heinkel và Zikr có mặt ở đó lập tức nhận ra sự bất thường và nhìn về cùng một hướng.

Rồi nhìn thấy bầy chấm đen ập đến từ phía bên kia bầu trời, Zikr lẩm bẩm.

「——Là một bầy... phi long.」

「——Hừ! Zikr! Báo cho binh lính đi! Ta sẽ huy động tộc Shudrak!」

Ngay lập tức nhận ra mức độ nguy hiểm của tình hình, Mizelda đẩy mạnh vào bờ vai tròn của Zikr, đạp mạnh xuống sàn với khí thế kinh người và lao ra khỏi sân thượng Tòa thị chính.

Dù nói là vậy, cô cũng chỉ vừa mới mất một chân. Thay vì nhảy thẳng qua cửa sổ, cô bỏ qua các bậc thang và lao ra ngoài với tốc độ tối đa.

Bị cuốn theo khí thế đó, Zikr cũng đanh lại khuôn mặt ngơ ngác thường ngày:

「Đánh chuông lên! Địch tấn công! Từ trên trời!」

Hét lên như vậy, ông đá vào lưng tên cận vệ, báo cho toàn bộ thành phố biết về tình huống nguy cấp.

Sau khi quan sát một lượt các phản ứng đó, Heinkel cũng đặt tay lên thanh kiếm bên hông. Rồi, không chịu thua tiếng chuông cảnh báo đang vang rền, ông tặc lưỡi một tiếng to và sắc lạnh.

「Ngài Heinkel! Ngài Priscilla thì...」

「Tiểu thư Priscilla đang ở dinh thự. Cô ta đã đoán trước sẽ có chuyện xảy ra. Chắc sẽ bắt đầu hành động ngay thôi.」

Đáp lại Zikr đang quay đầu nhìn, Heinkel hướng mắt về bóng địch trên bầu trời.

Chỉ trong vài chục giây, đám đen đó đã rõ nét hơn hẳn, kích thước gia tăng và đang lao đến thành phố với tốc độ kinh hoàng. Đã không còn một giây chần chừ nào nữa.

「Nếu là địch tấn công, có manh mối nào về kẻ tấn công không?」

「——. Số lượng phi long kia không bình thường chút nào. Lực lượng có thể huy động kỵ sĩ rồng đến mức đó thì ngay cả ở Đế đô cũng... Nếu đã như vậy, khả năng chỉ có một.」

「Thế nên ta mới hỏi cái khả năng đó là gì!」

Cách nói vòng vo của Zikr khiến Heinkel sốt ruột, giọng điệu trở nên thô bạo.

Trước sự truy hỏi của Heinkel, Zikr khựng lại một nhịp, rồi nói:

「『Phi Long Tướng』 Madeline Eschart... cô ta điều khiển phi long. Tức là...」

「Mẹ kiếp, là 『Cửu Thần Tướng』 sao...!」

Nghe cái tên quen thuộc được thốt ra, Heinkel vò đầu bứt tai.

Dù không tường tận nội tình Đế quốc, nhưng Heinkel dù sao cũng là Phó đoàn trưởng Hiệp sĩ Cận vệ của Vương quốc Lugunica. Về mặt vị thế, ông có kiến thức về thông tin các nước khác hơn hẳn người thường.

Về lực lượng chiến đấu cao nhất của Đế quốc, 『Cửu Thần Tướng』, ông cũng từng nghe qua tên tuổi và biệt danh.

Kẻ nào cũng là những chiến binh một địch một nghìn với thực lực phi thường. Ở Vương quốc, những người có thể đối đầu sòng phẳng với chúng chỉ có những chiến lực cao nhất, bắt đầu từ Đoàn trưởng Hiệp sĩ Cận vệ Marcos.

Còn lại tất nhiên là 『Kiếm Thánh』 mạnh nhất Vương quốc, nhưng mà——,

「Nghe đồn là có kẻ kinh khủng đến mức có thể đối đầu với Reinhard cơ mà...」

Nghe nói kiếm sĩ mạnh nhất Đế quốc Vollachia là một kẻ có thực lực không hề thua kém Reinhard.

Tất nhiên, trong 『Cửu Thần Tướng』 cũng có kẻ mạnh kẻ yếu, nhưng việc những tồn tại được xếp ngang hàng với quái vật như thế đang tấn công tới, đối với Heinkel chẳng khác nào ác mộng.

Vốn dĩ, Heinkel chẳng hề có ý định đến Đế quốc.

Chỉ là Priscilla tự ý quyết định đến Vollachia, rồi ông bị cuốn theo một cách miễn cưỡng. Ông cũng chẳng có chút hứng thú nào với sự tồn vong của cái thành phố này.

Nhưng mà——,

「Không thể làm phật ý tiểu thư Priscilla được... Nếu tiểu thư Priscilla trở thành vua mà ta bị đuổi đi thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.」

Priscilla là kẻ thất thường, và rốt cuộc chẳng ai biết cô ta đang nghĩ cái gì.

Chẳng biết gió chiều nào xoay, hiện tại cô ta đang giữ Heinkel bên mình, nhưng nếu không chứng tỏ được sự hữu dụng thì có thể bị tống cổ đi với hai bàn tay trắng bất cứ lúc nào.

Chỉ riêng điều đó là tuyệt đối không được xảy ra. Bởi lẽ hiện tại Priscilla có thể nói là đối tượng duy nhất nắm giữ sợi dây cứu mạng mà Heinkel đang bám víu.

「Không có thời gian lải nhải nữa. Đuổi bầy phi long đi thôi. Zikr, ngươi ở đây chỉ huy toàn cục đi!」

「Tôi cũng định như vậy, nhưng ngài Heinkel định làm gì?」

「——Ta sẽ hành động theo ý mình.」

Khác với Zikr hay Mizelda, Heinkel không có binh lính hay đồng đội nào để chỉ huy.

Giả sử có đi nữa, thì cái danh Phó đoàn trưởng Hiệp sĩ Cận vệ của Heinkel cũng chỉ là đồ trang trí. Kiến thức dùng binh đã học từ đời nảo đời nào rồi, và quan trọng nhất là chẳng ai nghe chỉ thị của Heinkel cả.

Thế nên, việc Heinkel có thể làm ngay từ đầu chỉ có một.

「――――」

Ngay sau khi quyết định, Heinkel không đợi Zikr trả lời, lao ra ban công Tòa thị chính, rồi từ đó nhảy xuống thành phố bên dưới.

Đặt mũi chân lên mái của tòa nhà cao tầng, đạp lên sân thượng rồi chạy, lại nhảy sang tòa nhà tiếp theo. Cứ thế, ông liên tục thực hiện những cú nhảy trong gió, hướng đến bức tường thành bao quanh thành phố.

Nhảy lên bức tường thành sừng sững ở phía Tây nơi bầy phi long đang lao tới, ông điều chỉnh hơi thở.

Tiếng chuông báo động địch tấn công đã vang rền khắp thành phố, sự hỗn loạn của người dân ở khắp nơi hòa lẫn với tiếng quát tháo của vệ binh đang trấn an và thúc giục sơ tán.

「...Aaa, chết tiệt.」

Mùi của không khí thay đổi rõ rệt, vị nước bọt trên lưỡi trở nên đắng ngắt.

Khi hơi thở của chiến trường, của máu và thép đến gần, Heinkel lại phải nghe cái âm thanh ảo giác keng cao vút vang lên trong sâu thẳm tai mình.

Ngoài Heinkel, lính Đế quốc cũng đang chạy đến tường thành phía Tây.

Nếu suy đoán của Zikr là đúng, kẻ tấn công là một trong 『Cửu Thần Tướng』. Đối mặt với đối thủ ở vị thế Nhất Tướng của Đế quốc, bọn họ mang giác ngộ gì để đứng lên đây?

Cùng tập hợp dưới một lá cờ, bọn họ không thấy kỳ lạ sao? Hay là, chỉ cần được chiến đấu là được? Chiến đấu rồi chết, thế là thỏa mãn sao?

「Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, thằng nào con nào cũng như cứt hết...」

Sôi sục, một luồng nhiệt đen ngòm sền sệt từ sâu trong lồng ngực chảy lan ra toàn thân.

Bắt đầu từ tâm thất, chạy qua nội tạng xuống bụng dưới, truyền đến tứ chi, đến đầu ngón tay, vừa nếm trải cái nhiệt lượng đen tối đó, Heinkel vừa nghiến răng ken két.

Bàn tay đó từ từ vươn tới thanh kiếm đeo bên hông——thứ mang cái tên 『Astrea』, Heinkel siết chặt lấy chuôi kiếm.

Và rồi——,

「——Tất cả đi chết đi, lũ rác rưởi kia!!」

Gầm lên như muốn khạc ra cơn thịnh nộ không thể kìm nén, thanh kiếm của Heinkel vung lên một đường, cái cổ to tướng của con phi long đang lượn xuống định cắn xé phun máu và bay vèo đi.

△▼△▼△▼△

Tiếng chuông cảnh báo vang rền, tiếng la hét của dòng người chạy trốn, tất cả chồng chéo lên nhau một cách rùng rợn tuyệt hảo, biến thành phố pháo đài Guaral thành chiến trường bị cai trị bởi địa ngục A Tỳ.

Quân đoàn phi long ập đến từ bầu trời phía Tây, uy thế của số lượng không dưới vài trăm con đó đã đập tan trái tim của những cư dân vốn an tâm vì được bảo vệ bởi bốn bức tường thành.

Bức tường thành chịu được cả sức phá hoại của ma thạch pháo hùng mạnh, nếu bức tường tuyệt đối đó có điểm yếu, thì đó chính là sự tồn tại của mối đe dọa có thể vượt qua cả bức tường lớn.

Một tồn tại có thể bước qua tường thành, hoặc kẻ cai trị bầu trời có thể bay qua nó.

Quả thật, không ngoa khi nói rằng ngày hôm nay thành phố đã bị tấn công bởi kẻ thù khó nhằn nhất.

「——Chuyện này, tệ lắm rồi đây.」

Tránh con đường lớn nơi tiếng la hét vang vọng, Flop nhìn ra ngoài từ con hẻm và cau mày.

Chỉ vài phút sau khi phát hiện sự hiện diện của phi long ở phía bên kia bầu trời, tình hình đã xấu đi nhanh chóng, thành phố quên mất sự bình yên ngắn ngủi và lại biến thành chiến trường giống như mười ngày trước.

Tuy nhiên, sự thay đổi lần này còn tồi tệ hơn mười ngày trước.

Bởi vì——,

「Cậu chồng hờ đã cố gắng hết sức để giảm thiểu thương vong... nhưng xem ra, đối thủ lần này không có lòng tốt đó đâu.」

Subaru, người đã dùng biện pháp táo bạo là giả gái để nhắm đến việc 『Mở cổng thành không đổ máu』.

Mục tiêu đó đã thất bại do kẻ xâm nhập không ngờ tới, nhưng dù vậy, nếu kế sách nào khác ngoài của Subaru được áp dụng, lượng máu đổ ra chắc chắn sẽ nhiều hơn không thể so sánh được.

Cảm xúc của cư dân thành phố và lính Đế quốc đồn trú không trở nên quá tồi tệ, Flop cho rằng đó là kết quả nhờ sự quan tâm của Subaru đã phát huy tác dụng.

Tuy nhiên, kẻ địch lần này dường như không có chút suy nghĩ lịch thiệp nào như thế.

「Híiii!」

Âm thanh ầm ầm kinh hoàng và chấn động rung chuyển mặt đất truyền tới, Schult hét lên bên cạnh Flop.

Cũng phải thôi. Cuộc tấn công của kẻ địch sở hữu phi long mãnh liệt và hiệu quả đến mức đó cơ mà.

「Bắt phi long vận chuyển đá rồi thả từ trên cao xuống thôi sao.」

Việc chúng làm đơn giản dễ hiểu, chỉ là một đòn tấn công nguyên thủy như vậy.

Thế nhưng, chỉ cần một hòn đá to bằng đầu người rơi trúng cũng khó tránh khỏi trọng thương, đằng này những tảng đá được thả xuống nãy giờ toàn là đá tảng to một hai vòng tay ôm.

Uy lực đó phá hủy các tòa nhà bằng đá, đục những lỗ lớn trên mặt đường. Tất nhiên, nếu rơi trúng người thì sẽ thành thảm kịch không dám nhìn lần hai.

Nhóm Flop cũng vội vàng chạy vào hẻm, nhưng không có gì đảm bảo đây là vùng an toàn.

Nếu có vùng an toàn, thì hoặc là chạy xuống lòng đất, hoặc là tìm đến chỗ những người có thực lực.

「U, U cũng, ở tòa nhà to đùng chính giữa.」

「Tiểu, tiểu thư Priscilla đang ở dinh thự ạ...」

「Ừ, đúng rồi đấy. Cả hai đều rất thông minh, anh cũng đồng ý kiến. Vấn đề là chỗ chúng ta đang đứng lại nằm ngay chính giữa hai nơi đó mới chết chứ!」

Những người sở hữu sức mạnh phòng thủ đáng tin cậy của thành phố như Mizelda hay Zikr.

Dù chỉ là chiến lực cá nhân, nhưng thực lực của Priscilla không hề thua kém cả 『Cửu Thần Tướng』.

Nên vội vã đi về hướng nào, Flop cũng đang đau đầu suy nghĩ.

Và ngay trong lúc đang phân vân đó——,

「C, cứu... Oaaaaa!!」

Ngay trước con hẻm của nhóm Flop, một bóng người đang chạy trốn trên đường hét lên rồi biến mất. ——Không, không phải biến mất. Cơ thể người đàn ông đó bị một cái bóng bay với tốc độ kinh hoàng quắp lấy, rồi lôi tuột lên bầu trời trong nháy mắt.

Có vẻ như lũ phi long tập kích cũng có phân chia vai trò, chia thành đội thả đá tảng như lúc nãy và đội tấn công trực tiếp.

Hoặc có khả năng còn có những con phi long đảm nhận vai trò khác nữa.

「Ng, người lúc nãy...」

「Muốn cứu lắm nhưng không được! Và chúng ta cũng không thể sơ suất chạy ra ngoài. Nếu bị móng vuốt và răng nanh của phi long tóm được, cả ba chúng ta sẽ bị lôi lên trời cùng một lượt đấy.」

「Có cung của U đây! Dùng cái này, bắn hạ phi long!」

Trong vòng tay anh, Utakata hổn hển nói và giơ cung tên ra. Nếu ở đây là Holly hay Kuna, những người Shudrak trưởng thành, thì Flop cũng sẽ cân nhắc điều đó.

Nhưng Flop, người từng tập bắn cung cùng Utakata, biết rằng thực lực của cô bé không phù hợp với chiến trường này.

「——Dành những thứ ngon nhất cho trẻ con, nhỉ. Ta hiểu mà.」

Nhắm chặt mắt, Flop nghĩ về ân nhân đã cứu mình và em gái khỏi đáy vực.

Thái độ cộc cằn thô lỗ, nhưng ân nhân đó vẫn cứ ra rả cái miệng và không bao giờ bẻ cong chủ nghĩa đó. Vì vậy, Flop cũng muốn trở thành một 『Người lớn』 không hổ thẹn với điều đó.

Không thể cứ nín thở trốn ở đây mãi được. Dù là hướng đến Tòa thị chính hay dinh thự, cũng cần phải có biện pháp đối phó nào đó.

Để hai đứa trẻ Schult và Utakata có thể trốn thoát an toàn——.

「——Hai đứa, nghe này. Bây giờ anh sẽ...」

Nín thở một chút, Flop định nói cho hai đứa trẻ phương châm hành động cùng với quyết tâm của mình.

Khoảnh khắc hai đứa trẻ nhìn Flop trước lời nói đó.

「Ồ ồ ồ ồ a a a ——!!」

「——Hự!」

Cùng với tiếng gầm như thổ huyết, một vật thể khổng lồ rơi từ trên trời xuống mặt đường. Thứ bị đập xuống đất, hòa lẫn tiếng gầm và tiếng hét tuyệt vọng, là một con phi long đang chảy máu đen ngòm khắp người.

Khi dang cánh ra, con phi long lớn chừng ba đến bốn mét đập đập đôi cánh bị gãy do chấn động khi rơi, cố gắng tuyệt vọng để thoát khỏi đó.

Ngay lúc đó——,

「Đừng hòng chạy! Mày, đừng hòng chạy!」

Một bóng người rơi xuống đất cùng con phi long, lăn lông lốc rồi lao tới nhảy lên lưng nó. Rồi, gã đâm phập thanh kiếm vào con phi long đang quằn quại, xuyên thủng tim nó từ phía sau.

Tiếng kêu của phi long kéo dài, con rồng chảy huyết lệ rồi gục xuống tại chỗ.

Sau khi chứng kiến con phi long đã tắt thở——,

「Chết, tiệt thật...」

Vai nhấp nhô dữ dội, gã đàn ông tóc đỏ leo xuống từ lưng con phi long đã chết. Thấy bóng dáng đó, Schult trong tay Flop thốt lên 「A!」.

「Ngài Heinkel! Ngài vẫn bình an chứ ạ!」

「Hả?」

Được gọi bởi giọng nói cao vút của Schult, gã đàn ông tóc đỏ quay lại với thái độ khó chịu. Ngay lập tức, trước bộ dạng nhuộm đỏ toàn thân của gã, cổ họng Schult nghẹn lại.

Rồi, Schult mở to mắt, thoát khỏi tay Flop và chạy đến chỗ gã đàn ông. Nhìn Schult, gã đàn ông vừa dùng tay áo lau khuôn mặt đầy máu vừa nói:

「Gì đây, là mày à, nhóc con.」

「Ng, ngài Heinkel, đỏ lòm hết rồi ạ! C, có bị thương nặng ở đâu không ạ!?」

「Bị thương? À, máu này là máu bắn vào thôi. Có bị thì cũng chỉ trầy xước qua loa thôi.」

「Th, thật không ạ? Thật không đấy ạ...?」

Mắt tròn mắt dẹt, Schult sờ soạng khắp người gã đàn ông đầy máu để kiểm tra. Thái độ không màng đến việc tay hay quần áo mình bị bẩn, gã đàn ông nhìn xuống cậu bé và thở dài.

Trước cuộc trao đổi của hai người, Flop thở hắt ra hơi thở đã nín lại vì quyết tâm lúc nãy:

「Nhóc quản gia, có vẻ không cần lo đâu. Xem ra không phải là ra vẻ mạnh mẽ, mà thật sự là không bị thương đâu.」

「Ngươi là... gã đàn ông khó hiểu hả. Ngươi trông chừng lũ nhóc này sao?」

「Bảo là khó hiểu thì hơi tổn thương đấy, nhưng đúng là vậy! Nói thế thôi chứ tôi chỉ dắt nhóc quản gia và tiểu thư Utakata chạy trốn thôi. Anh đến đây làm tôi nhẹ cả người.」

Thấy Flop cười nói như vậy, gã đàn ông đầy máu——Heinkel lảng tránh ánh mắt.

Không phải vì ngượng, mà là phản ứng có vẻ khó chịu. Thực tế, gã còn tặc lưỡi. Nhưng việc gã hạ gục phi long và góp phần làm Schult an tâm là sự thật.

Giống như Schult, Heinkel có vẻ là một trong những tùy tùng phục vụ Priscilla. Thấy gã mang kiếm nên Flop nghĩ là gã biết chiến đấu, nhưng có vẻ là một cao thủ hơn dự đoán.

Lượng máu kinh khủng nhuộm đỏ người gã, không thể nào chỉ là máu của con phi long vừa bị hạ. Đó là bằng chứng gã đã tắm máu của nhiều con phi long.

「Bây giờ bọn em định đến chỗ ngài Priscilla ạ! Ngài Heinkel sẽ làm gì ạ?」

「Đến chỗ tiểu thư Priscilla? ...Mày làm thế thì an toàn hơn đấy. Nhưng mà.」

「Hiện tại, nơi được gọi là an toàn trong thành phố quá ít. Nếu đối thủ toàn là phi long, tôi nghĩ những tòa nhà có tầng hầm và nơi có chứa hương liệu là thượng sách.」

「Hương liệu...?」

Flop chen vào cuộc nói chuyện giữa Schult và Heinkel, Utakata nghiêng đầu trước điểm nghi vấn trong câu chuyện. Nhìn sang thì thấy Heinkel cũng đang ném ánh mắt ngờ vực về phía Flop.

Nếu không rành về sinh thái của phi long thì quả thật có thể không hiểu ngay được.

「Phi long có khứu giác rất nhạy. Chúng có thể ngửi thấy mùi máu từ khoảng cách rất xa. Ngược lại, chúng là loài không chịu được những mùi kích thích mạnh. Thế nên, biết đâu nếu rắc đầy tiêu lên người thì có thể tránh bị bắt đấy.」

「...Rành rẽ nhỉ.」

「Dù sao tôi cũng là thương nhân đi khắp nơi mà lị! Với lại, về khoản phi long thì tôi tình cờ có người quen rất rành rẽ. Có khả năng là rành nhất Đế quốc luôn ấy chứ!」

Tuy nhiên, vì thường nghe nhân vật đó kể về những mặt tốt của phi long, nên anh không nghĩ sẽ có lúc phải đối mặt với phi long như một mối đe dọa thế này.

Ít nhất, nếu kiến thức đã thu thập không nói dối, thì chiến thuật bôi hương liệu để trốn phi long cũng không phải là không khả thi.

Việc hội quân được với Heinkel, người có khả năng chiến đấu, là một may mắn cho Flop và hai đứa trẻ, nhưng trong cuộc chiến bao trùm thành phố này, khó có thể nói chắc đó là may mắn hoàn toàn.

「Dùng anh tóc đỏ để làm hộ vệ cho chúng tôi thì không thể nói là tốt nhất được.」

Heinkel có thể đơn độc đối đầu với phi long là chiến lực quý giá của thành phố đang bị vô số phi long tấn công.

Từ giờ trở đi, dù cuộc chiến có xoay chuyển thế nào, anh ta cũng sẽ là một trong những yếu tố quyết định xu hướng thắng bại. Để một người như vậy đi cùng ba người không có khả năng chiến đấu là không tốt.

Vì thế——,

「Chúng tôi định vừa tránh mắt và mũi của phi long vừa tìm đường xuống lòng đất. Anh tóc đỏ có thể đi cùng đến quán ăn hoặc nhà kho gần đây không. Ở đó làm lóa mắt... à không, lóa mũi chúng xong thì phần còn lại chúng tôi có thể tự lo liệu.」

「Ngài Flop...」

Chia tay là lựa chọn dường như hoàn toàn không có trong đầu cậu bé, nên Schult làm vẻ mặt kinh ngạc trước đề xuất của Flop. Tuy nhiên, thay cho sự ngạc nhiên của Schult, Utakata gật đầu:

「U cũng cùng suy nghĩ với Fu. Shu để bọn U bảo vệ. Không cần lo.」

「Cả ngài Utakata cũng... vậy sao ạ.」

Thấy Utakata gật đầu lia lịa, Schult cụp đôi mắt tròn xuống. Rồi vài giây sau, cậu ngẩng lên với vẻ mặt quyết tâm, nhìn Heinkel.

「Em hiểu rồi ạ. Em cũng sẽ cố gắng cùng ngài Flop và mọi người ạ. Thế nên, ngài Heinkel cũng cẩn thận vết thương...」

「——Nãy giờ, đừng có tự tiện hào hứng với nhau thế chứ. Tại sao tao phải nghe theo lời bọn mày hả.」

「Hả!?」

Thế nhưng, quyết tâm của Schult trở nên vô nghĩa, Heinkel nhăn mặt buông lời phũ phàng.

Gã vừa dùng áo choàng lau vết máu trên kiếm, vừa hất cằm chỉ xung quanh:

「Nói trước nhé, tao chẳng có nghĩa vụ gì với cái thành phố này cả. So với chuyện đó, việc tao không bảo vệ được thằng nhóc này có khả năng làm phật ý tiểu thư Priscilla cao hơn. Tao xin kiếu chuyện đó.」

「Khoan, khoan khoan khoan đã, anh tóc đỏ! Chờ chút đã! Thế nghĩa là, anh bảo vệ tâm trạng của cô nàng công chúa đó quan trọng hơn bảo vệ thành phố sao? Chuyện đó thì...」

「——Đúng thế.」

「――――」

Bị trả lời bằng lời khẳng định chắc nịch, Flop bất giác ngớ người. Nhìn chằm chằm vào mặt Flop, đôi mắt xanh lam của Heinkel ánh lên dữ dội giữa khuôn mặt nhuộm đỏ:

「Với tao, có thứ còn quan trọng hơn cả cái thành phố này, hơn cả mạng sống của bất kỳ ai. Không phải thằng nhóc này đâu. Tao có thứ cần tiểu thư Priscilla, người đang cưng chiều thằng nhóc này, ban cho tao. Để có được thứ đó thì ai chết, bao nhiêu đứa chết tao cũng đếch quan tâm.」

「Anh tóc đỏ...」

「Thứ nhất, cả tao và bọn mày đều chẳng phải hạng người to tát gì. Biết thân biết phận đi. Những việc làm được chỉ có giới hạn thôi. Đừng có cố vươn tay ra ngoài phạm vi đó. Chỉ tổ thiệt thân thôi.」

「――――」

「Không ai... có thể trở thành thanh kiếm được đâu.」

Nói như nhổ toẹt ra, bàn tay Heinkel vươn tới vai Schult.

Bờ vai nhỏ gầy của Schult bị bàn tay gã nắm lấy, cậu bé ngước đôi mắt ầng ậc nước nhìn Heinkel. Nỗi sợ hãi lấp đầy đôi mắt đó——,

「Ngài Heinkel, trông đau khổ quá ạ.」

——Không, đó không phải là sợ hãi, mà là thứ nên gọi là sự thương cảm.

Bị ánh mắt chân thành của cậu bé hướng vào, má Heinkel khẽ giật giật. Nhưng điều đó không làm lay chuyển trái tim đã quyết của gã.

「Tao sẽ đưa thằng nhóc này đến chỗ tiểu thư Priscilla. Bọn mày có đi theo hay không thì tùy. Nhưng đừng có hiểu lầm là tao sẽ bảo vệ bọn mày đấy.」

Nói rồi, Heinkel vẫn nắm lấy Schult và quay lưng lại với nhóm Flop. Gã bước ra đường, định hướng về phía dinh thự nơi Priscilla đang ở.

Flop cũng phân vân liệu có nên đi theo như lời cảnh báo của gã hay không——,

「——Là ngươi sao, kẻ đang tàn sát rồng.」

——Trong sát na, cùng với tiếng nói đó, một cái bóng rơi xuống mặt đất kèm theo tiếng nổ kinh hoàng.

「――――」

Bụi đất mù mịt bốc lên, kẻ xâm nhập bất ngờ đã đục một lỗ lớn trên mặt đất.

Đó là một bóng người nhỏ bé đang đứng khoanh đôi tay ngắn ngủn, chặn ngay giữa đường trước mặt Heinkel, người đang định dắt Schult đi.

——Thoạt nhìn, người ta sẽ chậm hiểu ra đó là thứ gì.

Bởi vì sự việc vừa xảy ra và ấn tượng nhận được từ bóng người đó quá mức không ăn nhập với nhau.

Vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt đáng yêu, làn da trắng không một vết xước, và tô điểm cho nó là bộ trang phục màu xanh da trời càng làm tôn lên vẻ khả ái. Ngoại hình trông chẳng khác gì Schult hay Utakata, và quả thật khó mà tin được người này vừa xuất hiện cùng với chấn động như đập vỡ mặt đất lúc nãy.

Tuy nhiên, sự việc đã xảy ra là tất cả, và không ai có thể phủ nhận điều đó.

Cái bóng vừa xuất hiện nheo đôi mắt vàng kim, liếc nhìn bốn người nhóm Flop đang đứng trên đường, rồi gật đầu.

Và rồi——,

「Cái giá cho việc khiến rồng đổ máu, hãy dùng chính máu của các ngươi để chuộc tội đi. ——Lũ ngu xuẩn.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!