Chương 18: Thương Nhân Tham Lam
Anastasia để mái tóc gợn sóng màu tím nhạt xõa dài sau lưng.
Đứng hầu cận bên cạnh cô là Julius, chàng kỵ sĩ có vẻ ngoài bảnh bao với mái tóc tím đậm được chải chuốt tỉ mỉ.
Xét về độ "thượng lưu" thuần túy giữa chủ và tớ, hai người họ quả thực vô cùng nổi bật. Nhưng sau khi chứng kiến những gương mặt đầy cá tính liên tiếp xuất hiện trước đó, người ta không khỏi lo lắng liệu cặp đôi này có lại là một kiểu lập dị nào nữa hay không.
Nỗi lo âu của Subaru dường như cũng là nỗi lòng chung của mọi người xung quanh. Ngay từ lúc hai người họ bước ra, ánh mắt của đám đông đã chứa đựng hàm lượng lớn sự bất an và căng thẳng, lan truyền vào cả không khí.
Giữa đại sảnh bao trùm bởi sự căng thẳng khó chịu đó, Anastasia thu hút mọi ánh nhìn về phía mình, và lời đầu tiên cô cất lên là:
"Nếu mấy người kỳ vọng một cá tính mạnh mẽ chấn động như hai người trước, thì tui thấy hơi bị quá sức à nha. Cái tôi lớn quá thường hổng có được chào đón đâu, nên tui bán cái sự mờ nhạt thôi nghen."
Anastasia vỗ tay hai cái thật lớn để lay chuyển tâm trí của mọi người, rồi nở một nụ cười dịu dàng để tất cả những ai đang ngỡ ngàng đều có thể nhìn thấy.
Đón nhận nụ cười ấy của Anastasia, bầu không khí trong đại sảnh vốn đang bị xâm chiếm bởi cảm giác sai lệch kỳ quặc bỗng chốc giãn ra đôi chút. Vài tiếng hắng giọng vang lên, có thể nhận thấy nhiều người trên khán đài tỏ ra xấu hổ vì đã để bầu không khí căng thẳng kéo dài.
Nhìn những phản ứng đó với vẻ hài lòng, Anastasia gật đầu một cái, rồi nói:
"Vậy thì, tui — Anastasia Hoshin xin phép được thưa chuyện. Tui là người xứ khác nên có gì sơ suất mong mấy người bỏ qua cho nha?"
Cô chắp hai tay lại, khẽ nghiêng đầu phô bày nét duyên dáng.
Từ câu mở đầu lúc nãy cho đến cử chỉ này, cô ta thao túng phản ứng của đối phương chỉ bằng một động tác, đúng là phong thái của một "ác nữ".
Và rồi,
"Tôi là Đệ Nhất Kỵ Sĩ của ngài Anastasia, Julius Juukulius. Xin hãy giao phó việc hỗ trợ Người lại cho tôi. Tôi sẽ phò tá Người thật thanh tao."
Julius khẽ vuốt tóc mái, phô trương sự tồn tại của bản thân bằng những động tác tinh tế đến mức thừa thãi.
Ra là vậy, cái câu quảng cáo "bán sự mờ nhạt" kia ngay lập tức lộ rõ là tin vịt.
Tạm gác lại sự hào nhoáng điệu nghệ của Julius, điều khiến Subaru bận tâm nhất vẫn là cách nói chuyện của Anastasia, thứ đang không ngừng tạo ra cảm giác lệch pha bùng nổ ở dị giới này.
Đối với một "người tối cổ" sinh ra ở Kanto như Subaru thì giọng điệu đó không quá thân thuộc, nhưng dù sao thì chỉ cần bật tivi lên là một ngày không nghe thấy một lần mới là chuyện lạ. Từ ngữ điệu cho đến cách nhấn nhá, tuy không rõ tính năng phiên dịch của dị giới hoạt động tốt đến mức nào, nhưng có thể nói là nó làm việc khá hiệu quả.
Subaru gật đầu tán thưởng chức năng vô hình đó. Trong khi ấy, buổi nghị sự vẫn đang tiến hành trang trọng. Đáp lại màn xưng danh của Anastasia, Miklotov trên bục cao vừa vuốt bộ râu dài vừa hỏi:
"Khẩu âm đặc trưng đó, cô xuất thân từ Kararagi phải không?"
"Đúng rồi ông. Tui xuất thân từ tầng lớp thấp nhất của các đô thị giao thương tự do Kararagi."
"Hưm, khu vực tầng lớp thấp nhất... Nếu vậy, cơ duyên nào đã đưa cô đến Lugnica?"
Khi Anastasia kể về xuất thân của mình, đôi mắt Miklotov khẽ nheo lại.
Nếu từ "tầng lớp thấp" mang ý nghĩa giống như ở Lugnica, thì địa vị của Anastasia là thường dân. Hoặc đúng như nghĩa đen của từ "thấp nhất", có khả năng còn thấp kém hơn thế.
Nếu vậy, bộ trang phục hoa lệ cô đang mặc hiện tại chắc là do Julius mua cho sao? Nhưng trái lại, cô ta mặc nó rất quen thuộc, và quan trọng hơn là cái bản lĩnh không hề nao núng trước các trọng thần quốc gia, bao gồm cả Hiền Nhân Hội, thật khó mà lý giải.
Trong lúc Subaru đang đặt ra những dấu hỏi trong lòng, Anastasia vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ trước những ánh nhìn sắc bén hướng về mình, cô khẽ nhún vai:
"Xuất thân thì đúng là thấp nhất, nhưng giờ tui đã xây được dinh thự đàng hoàng ở Kinh đô rồi. Ngoài ra tui cũng mở được cửa tiệm ở vài thành phố khác nữa. Tui sang Lugnica cũng là vì chuyện làm ăn đó đó."
"Thương hội Hoshin là thương hội do ngài ấy làm chủ tịch, đang bắt đầu phát triển lớn mạnh một cách thần tốc. Cùng với việc mở rộng quy mô tại Kararagi, kế hoạch mở chi nhánh tại Lugnica cũng đã được đưa ra. Mối giao hảo giữa tôi và ngài Anastasia ban đầu cũng bắt nguồn từ đó."
Julius bổ sung cho lời của Anastasia. Nghe vậy, Miklotov gật đầu tán đồng "Ra là thế".
"Sinh ra ở khu vực tầng lớp thấp nhưng lại lập thân bằng tài buôn bán, quả là một thương nhân trẻ tuổi tài ba."
"Cái hay của Kararagi là cơ hội cũng được trao cho cả con nhóc như tui. Thú vị lắm nghen, hình như tui có cái tài đánh hơi thấy mùi tiền hay sao á."
Anastasia chạm tay lên chiếc mũi dọc dừa của mình đầy vẻ tự hào.
Subaru có thể thấy nội dung phát ngôn đó khiến sự dao động lan rộng ra xung quanh — đặc biệt là trong đám quan văn. Theo cách hiểu của Subaru thì đây là kết quả của hoạt động làm giàu nhờ thuật giả kim kiểu "cầm cọng rơm đổi lấy cả gia tài", một cách hiểu khá mơ hồ, nhưng với bọn họ thì câu chuyện có vẻ không đơn giản như vậy.
Cậu không rành lắm về độ cao của bức tường ngăn cách giữa thường dân và quý tộc, nhưng việc Anastasia vừa cười vừa nhảy phắt qua bức tường đó hẳn là một sự kiện nằm ngoài sức tưởng tượng.
Giữa phòng ngai vàng đang xôn xao, Anastasia nhẹ nhàng kể về công trạng của mình một cách khiêm tốn. Để nâng tầm cô lên hơn nữa, Julius bước ra trước mặt đám quan văn vẫn đang bàn tán và bồi thêm:
"Ngay cả tại Lugnica, Thương hội Hoshin của ngài Anastasia cũng sẽ nhận được sự hợp tác của gia tộc Juukulius để mở rộng quy mô. Điều đáng kinh ngạc là sự tiến bộ vượt bậc của thương hội trải dài trên hai quốc gia này lại được ngài Anastasia gây dựng nên chỉ trong vài năm ngắn ngủi."
Nếu tuổi tác của Anastasia tương xứng với ngoại hình, thì cô ta cũng không cách biệt lắm so với Subaru, có lẽ chưa đến hai mươi.
Không biết cô ta nhận ra tài buôn bán của mình từ năm bao nhiêu tuổi, nhưng khi đối chiếu với thực tế đó, dễ dàng nhận thấy cô ta là một con quái vật trong giới kinh tế.
"Ngài Anastasia là một thiên tài buôn bán... không, gọi là quỷ tài cũng không ngoa. Tài năng thương mại đó là thiên phú, không bị ảnh hưởng bởi vẻ đẹp ngoại hình... thất lễ, hay tuổi tác. Con mắt nhìn thời thế, tài dùng người, tất cả đều khiến kẻ bất tài như tôi đây ngưỡng mộ vô cùng."
"Chà chà, đến cả 'Kỵ sĩ Ưu tú nhất' cũng hào hứng ca ngợi đến thế, thì hẳn phải là chuyện phi thường lắm."
Trước những lời khiêm tốn chồng chất khiêm tốn của Julius, Miklotov gật đầu rộng lượng. Thế nhưng, kẻ đứng nghe bên cạnh là Subaru lại không mấy đồng tình với lời đó.
Subaru nghiêng đầu trước từ ngữ mà Miklotov vừa thốt ra:
"Nãy giờ, nếu tai tôi không bị lãng, thì hắn vừa được gọi là 'Kỵ sĩ Ưu tú nhất' hả?"
Trong tình cảnh mỗi kỵ sĩ đều đang đứng hầu cận bên cạnh ứng viên của mình, người duy nhất có thể trả lời thắc mắc của Subaru lúc này chỉ có Reinhard, người vẫn đang đứng cùng hàng.
Cậu ta chỉ liếc mắt về phía Subaru trước câu hỏi đó và đáp:
"Đúng là được gọi như vậy. Trong Cận Vệ Kỵ Sĩ Đoàn của Vương quốc Lugnica, ngoại trừ Đoàn trưởng Marcos ra thì người có thứ bậc cao nhất là Julius. Phó đoàn trưởng cũng có đấy, nhưng đó chỉ là chức danh danh dự hữu danh vô thực, nên cậu cứ coi như ghế đó đang trống cũng được."
Nhìn về phía Marcos đang đứng ở trung tâm, rồi Reinhard nhìn vào tấm lưng của Julius đang hành xử đầy tao nhã trong sự chú ý của mọi người:
"Kiếm thuật và khả năng điều khiển Mana. Gia thế và thành tích, tố chất kỵ sĩ của Julius là không thể chê vào đâu được. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ấy là người xứng đáng được gọi là 'Kỵ sĩ Ưu tú nhất'."
"Nhưng mà, ở khu phố dưới của Kinh đô, người ta nói 'Kỵ sĩ trong các Kỵ sĩ' là ám chỉ cậu mà? Tin đồn lan truyền lung tung beng cả lên, mà cậu cũng đâu có phủ nhận đâu?"
"Giữa danh xưng đó và tố chất thực tế có nhiều điểm khác biệt lắm. Chỉ là, quả thực nếu chỉ nói về kiếm thuật thì tôi hơn Julius. Bởi vì tôi chưa từng gặp ai mạnh hơn mình cả."
Subaru chưng hửng khi thấy cậu ta thốt ra câu phát ngôn "mạnh nhất" nhẹ tênh như không, nhưng mặt khác, Reinhard sau khi quăng ra quả bom đó vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không hề kiêu ngạo mà tiếp tục:
"Nhưng thế giới này không đơn giản đến mức chỉ cần kiếm thuật giỏi là vạn sự hanh thông. Nếu xét về năng lực tổng hợp, tôi thua kém Julius rất nhiều... Về điểm đó thì tôi cũng không bằng Ferris nữa."
"Chẳng hiểu cậu đang tự đánh giá mình cao hay thấp nữa..."
"Tôi không có ý định đánh giá bản thân quá cao hay quá thấp. Đơn giản là với tố chất của tôi thì những việc làm được rất hạn chế, và những người có thể vươn tay tới những nơi tôi không thể với tới đều đáng được tôn trọng — chuyện là vậy đó. Tất nhiên, cả cậu cũng vậy."
"Chuyện tự đánh giá thì tính sau, nhưng chắc chắn là cậu đánh giá người khác quá cao rồi đó."
Ít nhất thì Subaru không nghĩ mình đã thể hiện công trạng gì đáng để Reinhard nhiệt tình bênh vực đến thế. Subaru tự nhận thức mình là một kẻ phàm tài chẳng có gì đặc sắc, và cậu đánh giá những hành động của mình cho đến nay cũng chỉ là kết quả bình thường của một kẻ tầm thường làm những việc tầm thường.
Thế nên, cuộc đối thoại với Reinhard, người đang nhìn thẳng vào cậu và đánh giá kiểu 'Cậu thực sự siêu đỉnh', khiến cậu ngượng ngùng không chịu nổi. Cứ như bị ngứa ở một cơ quan vô hình nào đó trong cơ thể, ngứa ở cái chỗ mà tay không thể nào gãi tới được.
"Đã thế còn nhìn thẳng vào mắt người ta mà nói tỉnh bơ, cái tên đẹp mã này. Suýt chút nữa là tôi đổ cậu luôn rồi đấy, cẩn thận đi."
"Có nhiều từ tôi không hiểu lắm, nhưng nếu là với cậu thì cũng tốt thôi — nhỉ."
"Tôi không có sở thích chiều lòng mấy hủ nữ đâu nha."
Subaru thốt ra một câu chuyển ngữ khó hiểu nếu chỉ nghe qua lời nói, rồi lạnh lùng cắt đứt cuộc trò chuyện với Reinhard. Trong lúc đó, cuộc đối thoại giữa "Kỵ sĩ Ưu tú nhất" và người đứng đầu Hiền Nhân Hội vẫn tiếp tục.
"Mối quan hệ tốt đẹp giữa gia tộc Juukulius và ngài Anastasia thì ta đã hiểu. Hưm, vậy ta muốn hỏi ngài Anastasia."
"Cuối cùng cũng tới lượt tui ha. Julius cứ giành nói làm tui mờ nhạt quá trời, khổ tâm ghê. Ông cứ hỏi, tui xin trả lời hết."
Anastasia mỉm cười nói vậy sau khi để Julius hùng biện thay mình, Miklotov đáp lễ bằng nụ cười của một ông lão hiền từ rồi gật đầu.
Bất chợt, ánh mắt của Miklotov trở nên sắc bén hơn một chút:
"Vậy xin hỏi — ngài Anastasia là công dân Kararagi, ngài nhắm đến ngôi Vua tại Vương quốc Lugnica này với mục đích gì?"
"À, quả nhiên là mấy người để ý chuyện xuất thân của tui ha."
Anastasia nghịch ngọn tóc tím của mình với vẻ bối rối.
Thấy thái độ đó, Subaru dù hơi chậm tiêu nhưng cũng đoán được ý đồ trong câu hỏi của Miklotov. Tóm lại, ông ta đang nêu ra vấn đề rằng việc đón một người có hộ tịch ở nơi khác lên làm Vua nước mình sẽ kéo theo nhiều rắc rối.
Nói là chuyện đương nhiên thì cũng đúng, chừng nào còn có quốc gia thì thế giới này vẫn tồn tại rào cản về đất nước và dân tộc. Không rõ rào cản đó cao đến mức nào, nhưng dù là tình trạng khẩn cấp đi nữa, việc dễ dàng nhường ngôi vị đỉnh cao của đất nước cho một người đến từ nước khác là chuyện không thể nào xảy ra.
Dù có khẳng định là đủ tư cách, nhưng thực tế thì chuyện người Nhật trở thành Tổng thống Mỹ là bất khả thi — chưa nói đến chuyện tư cách, người dân tạo nên đất nước đó sẽ không chấp nhận.
Tư cách đã được xác minh, lai lịch cũng vậy. Vậy thì vấn đề tiếp theo là tại sao cô ta lại nhắm đến ngôi Vua — giống như Crusch và Priscilla đã trình bày, giờ đây Anastasia cũng bị yêu cầu điều đó.
Cả đại sảnh nín thở chờ đợi lời cô nói ra. Đối lập với sự căng thẳng đang dâng cao xung quanh, Anastasia cười nhạt:
"Mấy người kỳ vọng như vậy làm tui căng thẳng à nha. Tiếc là tui hổng có sẵn mấy tư tưởng cao đẹp như chị Crusch, cũng hổng có sự tự tin vĩ đại kiểu mình được chọn để làm chuyện đó như chị Priscilla đâu."
"Vậy chẳng lẽ ngài định nói là do Long Châu phản ứng nên cứ thế thuận theo — đấy chứ?"
"A ha ha, nếu vậy thì tui đâu có gan vác mặt tới chốn này. Tất nhiên, tui có mục đích riêng của tui chứ."
Cười khổ trước lời của Miklotov, Anastasia dừng lại một nhịp rồi nói:
"—Thực ra á, tui tham lam hơn người khác một chút."
Anastasia thốt ra những lời đó nhẹ tênh như thể đang lè lưỡi trêu đùa.
Trước phát ngôn mang bầu không khí khác hẳn so với dự đoán, phần lớn người trong hội trường đều làm vẻ mặt như không tin vào tai mình. Nhận thấy phản ứng đó, Anastasia gật đầu đầy cao hứng:
"Thì xuất thân của tui là vậy mà, nên chắc từ nhỏ tui đã ham muốn vật chất hơn người thường rồi. Việc tui lập thân được thành một thương nhân cỡ này, tui nghĩ cũng là do tính cố chấp còn mạnh hơn cả cái mũi đánh hơi thấy tiền nữa."
Anastasia đã nói mình xuất thân từ tầng lớp thấp nhất. Nếu tin vào lời đó, thì tuổi thơ của cô ta chắc cũng giống như Felt, phải chật vật để sống qua ngày. Ở một nơi như thế thì nhân cách sẽ được hình thành ra sao, cứ nhớ lại hình ảnh của Felt — một kẻ ranh ma và mạnh mẽ so với thường thức của Subaru — là đủ hiểu.
Felt, người đang đứng trong hàng ngũ ứng viên với vẻ lạc lõng cộng thêm khó chịu, cảm nhận được ánh nhìn ấm áp của Subaru nên quay sang, khiến Subaru phải lảng sang nấp sau lưng Reinhard. Ánh mắt Felt đuổi theo Subaru rồi chạm phải Reinhard, cô nàng lộ rõ vẻ mặt ghét bỏ, trái lại Reinhard thì đáp lại Felt bằng một nụ cười sảng khoái đến chói lòa.
"Cái gọi là ham muốn nó đáng sợ lắm, một khi đã nhìn lên cao là hổng có điểm dừng. Ban đầu là tiền ăn cho hôm nay, rồi tới ngày mai, rồi một tuần. Muốn ngủ ở nơi an toàn có mái che, muốn có cái giường, rồi muốn cái giường êm hơn nữa."
Anastasia vừa bấm đốt ngón tay đếm những điều ước, vừa từ từ nâng cao yêu cầu của mình.
"Ban đầu chỉ là chân sai vặt trong một thương hội nhỏ, thử góp ý cách làm của chủ tiệm chút xíu ai dè trúng lớn. Làm được vài lần thì được giao cho mấy vụ giao dịch lớn, cuộc sống sướng tới mức quên luôn chuyện mình từng sống ở tầng lớp thấp nhất. Nhưng mà, lẽ ra sướng rồi thì phải tự do chứ, đằng này tui lại hổng thấy tự do chút nào. Không phải, là thấy mất tự do hơn mới đúng."
"...Hưm. Tại sao lại thế?"
"Đó là sự đáng sợ của lòng tham đó. Tức là mắt thấy tay sờ được nhiều nơi hơn, thì những thứ muốn nắm lấy cũng nhiều lên theo. Tui muốn cái này, muốn cái kia, cái đó hổng đủ, cái nào cũng hổng đủ — rồi tới khi nhận ra thì tui đứng ở đây nè."
Mỉm cười tươi rói, Anastasia chỉ tay xuống dưới chân mình.
Rõ ràng đó không phải là hành động kiểm tra chỗ đứng, mà là ám chỉ Vương thành. Sau đó cô dùng tay chỉ vào các ứng viên:
"Tui tham lam lắm nên cái gì tui cũng muốn. Nhưng tui vẫn chưa thấy thỏa mãn. Tui chưa biết cảm giác sung túc thực sự là gì. Cho nên, tui muốn có đất nước của tui."
"Ngài đặt cả Vương quốc lên bàn cân của lòng tham vật chất sao?"
"Nếu làm vậy mà cái cân của tui bị hỏng thì tui muốn nó hỏng luôn cho rồi. Cái gì mà chứa hổng hết trong chén của tui, nghĩa là tui đã được thỏa mãn rồi đó."
Trước lời nói hàm ý khiển trách của Miklotov, Anastasia đáp trả đầy cứng cỏi và cười lại.
Cô ta khẳng định rõ ràng lý do nhắm đến ngai vàng chính là "Dục vọng" của bản thân, và trên hết:
"Nhưng mà, nếu có được Vương quốc rồi mà tui vẫn chưa thấy thỏa mãn... thì lúc đó, chắc tui phải gom cả Vương quốc lại để nhắm tới chỗ cao hơn nữa quá."
"Nếu đối với ngài, thứ có được lại trở nên vô giá trị thì sẽ ra sao?"
Đặt lên bàn cân, nhưng nếu nó vẫn không thỏa mãn được nhiệt huyết của cô ta thì sẽ bị xử lý thế nào? Hay thậm chí cả Vương quốc cũng... Trước câu hỏi đó của Miklotov, cô xua tay "À, hổng sao hổng sao":
"Tui đã nói rồi mà? Tui tham lam lắm. Cho nên, thứ gì tui đã có được thì dù ra sao cũng là của tui. Và những thứ thuộc về tui sẽ phải giúp ích để thỏa mãn lòng tham lớn hơn nữa của tui. Cho nên cuộc sống ở Kararagi, Thương hội Hoshin, hay nhân viên làm việc trong thương hội, tất cả đều là một phần nhiệt huyết của tui để làm tui thỏa mãn. Tui hổng có vứt bỏ đâu."
"Thế nên," cô lấy hơi, nhìn khắp lượt khuôn mặt của tất cả mọi người trong đại sảnh:
"—Cứ yên tâm, trở thành đồ của tui cũng được mà?"
Cô cười ôn hòa, y hệt ấn tượng lúc chạm mặt đầu tiên tại đại sảnh này. Nhưng ẩn dưới sự điềm đạm đó là cơn khát cầu điên cuồng đang âm ỉ cháy.
Tuy ý tưởng có phần trần tục, nhưng chính vì thế mà chủ trương của cô ta lại rất đơn giản.
Cô ta khao khát ngai vàng theo dục vọng của chính mình, và cam kết sẽ dốc toàn lực cho sự phồn vinh của Vương quốc khi có được ngai vàng.
Nếu có được thì sẽ không vứt bỏ, và một khi đã có được thì bản tính của cô là không thể không đẩy nó lên tầm cao mới, đó là những gì cô vừa truyền đạt qua câu chuyện của mình.
Và rồi,
"Được, ta đã hiểu. Chủ trương của ngài Anastasia đã rõ ràng. Vậy, Kỵ sĩ Julius có ý kiến gì không?"
Bài diễn thuyết của chủ nhân kết thúc, giờ là đến tiết mục PR theo thông lệ của kẻ tôi tớ.
Hai người trước thuần túy thuyết giảng về sự vững vàng trong tinh thần của chủ nhân, nhưng Julius thì vừa bước lên vừa vuốt tóc mái: "Xem nào."
"Ngài Anastasia dùng từ ngữ trần tục để gọi đó là lòng tham, nhưng lật ngược lại, đó là biểu hiện của tinh thần cầu tiến và tình cảm sâu sắc. Mặt khác, từ quan điểm của một nhà kinh doanh, Người cũng có thể đưa ra lựa chọn không để tình cảm chi phối. Là một nhà cai trị, tố chất đó là không thể thiếu."
"Hưm, quả đúng là vậy."
"Thêm vào đó, như tôi đã nói lúc nãy, tài buôn bán của ngài Anastasia — thứ quỷ tài này là thứ mà Vương quốc hiện tại đang khao khát đến cháy bỏng. Do chi phí chiến tranh và sự hoang phí của các đời Tiên vương và Tiên tiên vương, nạn khủng hoảng tài chính của Vương quốc Lugnica đang rất nghiêm trọng."
Phát ngôn của Julius bất ngờ chạm vào nỗi nhục của quốc gia khiến cả khán phòng xôn xao. Một ông lão trong Hiền Nhân Hội cũng tỏ vẻ khó chịu, nhìn xuống chàng kỵ sĩ trẻ tuổi:
"Ta nghĩ đây không phải là nội dung có thể tùy tiện nói ra ở chốn công cộng đâu, Kỵ sĩ Julius."
"Việc tái thiết tài chính là đại sự quốc gia suốt mấy chục năm qua là sự thật ai cũng biết. Tôi cảm thấy không cần thiết phải che giấu trước những người đang tụ họp ở đây. Các công trình quốc gia cũng bị đình trệ, các ngài không nghĩ rằng kết quả của việc cứ ngoảnh mặt làm ngơ chính là khủng hoảng tài chính sao?"
"Một kỵ sĩ quèn mà dám xía vào chuyện quốc chính không thuộc phận sự của mình..."
"Cũng phải."
Ngắt lời ông lão đang nổi gân xanh định phản bác, Julius vừa lắc ngón tay vừa nói:
"Gia tộc Juukulius của tôi không chịu ảnh hưởng lớn lắm. Nếu cứ tiếp tục ngoảnh mặt làm ngơ và lấp liếm, thì có lẽ đến đời tôi cũng chẳng phải chứng kiến vấn đề này. Tuy nhiên, dù gia tộc tôi có bình an vô sự, nhưng nếu Hoàng gia mà tôi phụng sự lâm vào cảnh khốn cùng thì tôi không thể bỏ qua."
"Chính vì vậy," Julius hướng sự chú ý về phía Anastasia đang đứng bên cạnh, "Tôi đã kết nối với Thương hội Hoshin đang ở đỉnh cao thịnh vượng tại Kararagi, và định mang một làn gió mới đến Lugnica. Trên con đường đó, tôi đã nhìn thấy tố chất làm Vua ở ngài Anastasia, không gọi đây là định mệnh thì gọi là gì?"
Có vẻ bắt đầu hăng say, giọng điệu của Julius trở nên cao vút, tốc độ nói cũng nhanh hơn và vang rền. Cậu ta thêm vào những cử chỉ tay chân, phóng đại như một diễn viên sân khấu:
"Nếu nói là Thiên ý lựa chọn, thì đó không ai khác ngoài ngài Anastasia. Tôi xin thề trên lòng trung thành với Hoàng gia, trên nghĩa khí với Vương quốc, tôi khẳng định ngài Anastasia chính là người xứng đáng làm Vua. —Xin cảm ơn đã lắng nghe."
Nhận thấy khán giả đã bị cuốn vào bài diễn thuyết của mình, cậu ta nói lời kết và cúi chào như để báo hiệu sự kết thúc.
Không khí bắt đầu trôi trở lại trong đại sảnh tưởng chừng như ngưng đọng, tất cả mọi người với vẻ mặt như vừa bừng tỉnh, một lần nữa tiếp nhận chủ trương của cặp chủ tớ thứ ba.
Giữa lúc đó, chỉ có Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Marcos là vẫn giữ vẻ mặt không đổi:
"Kỵ sĩ Julius, ta có thể coi là đã đủ rồi chứ."
Ông ta thản nhiên chấp nhận và gạt qua một bên bài hùng biện đầy nhiệt huyết vừa rồi.
Julius có vẻ cũng đã quen với phản ứng lạnh nhạt của cấp trên, cậu ta đáp lại một cách tao nhã "Vâng, xin cảm ơn" rồi trở về bên cạnh Anastasia.
"Ngài làm tốt lắm, ngài Anastasia. Quả nhiên đóa hoa là Người chỉ có thể nở rộ rực rỡ nhất ở những nơi thế này."
"Rốt cuộc tui thấy đất diễn của tui bị Julius cướp hết trơn hà. Mà được khen nức nở vậy nên muốn giận cũng hổng giận được."
Vừa cười nói như thế, hai chủ tớ cùng quay trở lại hàng ngũ ứng viên.
Vậy là phần trình bày của phe ứng viên thứ ba đã kết thúc, theo thứ tự thì người tiếp theo sẽ là—.
"Vậy, ứng viên tiếp theo — ngài Emilia."
Sau một thoáng im lặng, cái tên của thiếu nữ tóc bạc vẫn giữ vẻ tĩnh lặng từ đầu đến giờ được xướng lên.
Trong hàng ngũ ứng viên, cô là thiếu nữ duy nhất không có kỵ sĩ đi cùng.
Được gọi tên, cô ngẩng mặt lên, trên góc nghiêng trắng muốt xinh đẹp ấy pha trộn giữa sự bất an và cảm xúc được tô điểm bởi lòng quyết tâm mạnh mẽ:
"Có tôi."
Emilia bước lên phía trước.
Cuộc Vương Tuyển của cô, giờ đây mới bắt đầu.
—Vào lúc đó, Natsuki Subaru...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
