Raising Villains the Right Way

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Arc 01 - Chương 18

Chương 18

Cũng đã phải trôi qua được một tháng kể từ khi Alon trở về từ Lam Tháp.

“Phù—”

Nhờ chuyến đi mà anh cũng gặt hái được chút thành quả cho bản thân. Với việc có cho mình [Vòng Tay Ô Uế], Alon giờ đây đã có thể sử dụng ma pháp ba lần mỗi ngày, và nếu anh quản lý ma lực một cách cẩn thận, anh thậm chí có thể thi triển tới tận bốn lần. Hôm nay, anh vừa nhận ra một quy luật mới về các "câu chú ngữ" .

‘Ngay cả khi cùng một chú ngữ không hoàn toàn trùng lặp lên nhau, việc sử dụng các cụm từ chú ngữ có sự tương đồng cũng có thể tạo ra những hiệu ứng gần giống như sự chồng lấp câu chú trước đó.’

Tuy nhiên, anh vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được rằng để trùng lặp các câu chú ngữ, cần có những cụm từ đặc thù cụ thể đi trước mỗi câu chú.

‘Có vẻ như nó liên quan đến cách sắp xếp.’

Alon khẽ trầm ngâm.

“Theo như những gì mà bản thân tôi chứng kiến thì có lẽ ma pháp của Ngài đang ngày càng mạnh lên đấy, thưa Bá Tước.”

Nhưng trước khi Alon kịp đào sâu suy nghĩ, giọng nói của Evan đã cắt ngang, kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ.

“Vậy sao?”

“Nó không chỉ đơn thuần có mỗi là ‘vậy sao’ thôi đâu, Ngài nhìn đằng kia kìa.”

Theo lời Evan, Alon dời tầm mắt nhìn sang. Ngay chính giữa sân tập là một hố đất sâu hoắm và rộng hoác, dấu vết của một lực ép khổng lồ vừa mới giáng xuống.

“Ma pháp Bậc 2 không nên mạnh đến mức như thế này chứ nhỉ? Chà, Ngài vốn luôn dùng những câu chú chẳng giống bậc 2 chút nào, nhưng so với vài tháng trước thì đúng là có sự khác biệt rõ rệt đấy.”

Alon nhìn chằm chằm vào vũng đất lún.

‘Đúng thật, vì lý do nào đó, mình cũng cảm nhận được ma pháp của bản thân đang dần mạnh lên.’

Ma pháp mà Alon vừa thử nghiệm là [Gravity] (Trọng Áp), một ma pháp hệ trọng lực thuộc Bậc 2. Tuy nhiên, ngay cả ma pháp trọng lực ở cấp độ này cũng không đủ sức để nghiền nát một người hay khoét sâu mặt đất như thế kia, dù có tập trung toàn bộ uy lực đi chăng nữa.

Nói cách khác, việc [Trọng Áp] có thể tạo ra một cái hố sâu như vậy là điều bất khả thi.

‘Đây không đơn thuần chỉ là sự gia tăng về độ thuần thục...’

Dĩ nhiên, Alon đã rất chăm chỉ ngày đêm miệt mài rèn luyện nên khả năng ma pháp và trình độ của anh đang thăng tiến nhanh chóng, nhưng sự thuần thục chỉ cải thiện độ chính xác và khả năng thi triển, chứ không trực tiếp phá vỡ giới hạn uy lực vốn có của chiêu thức đó.

‘Sự gia tăng uy lực từ các chú ngữ... đúng là nó có tồn tại, nhưng cũng không phải là nguyên nhân chính.’

Suốt bốn tháng qua, Alon đã liên tục sử dụng các chú ngữ tương tự nhau trong các phép thuật của mình, và trong hai tuần gần đây nhất, anh gần như chỉ dùng những cụm chú ngữ giống hệt nhau một cách xoay tua.

Alon có một hệ quy chiếu để so sánh, và khi thực hiện điều đó, anh có thể khẳng định ma pháp của mình đang mạnh dần lên một cách ổn định.

Nó tinh vi, nhưng giống như một biểu đồ đang có xu hướng đi lên vững chắc, ma pháp của anh đang tiến bộ từng chút từng chút một.

‘Không lẽ chỉ vì mình trở nên quen thuộc với các chú ngữ mà chúng lại trở nên mạnh lên sao?’

Một trong những kết luận mà Alon rút ra sau một năm liên tục nghiên cứu mày mò các chú ngữ là chúng thiên về vai trò là "lời dẫn truyền" hơn phần cốt lõi của phép thuật

Việc Chú ngữ càng được sử dụng nhiều thì nó càng đóng vai trò như một ngòi nổ để thay đổi hoặc thêm vào một đặc tính đặc biệt cho ma pháp, chứ chú ngữ không phải thứ làm cho ma pháp trở nên mạnh lên thông qua việc tinh thông nó.

Vì vậy, việc tăng độ thuần thục trong việc sử dụng các chú ngữ không thể lý giải cho việc uy lực ma pháp bên trong anh đang ngày càng lớn mạnh. Điều này dẫn anh đến việc cân nhắc đến các khả năng khác nhau.

‘Ở thế giới này, chỉ có hai lý do khiến sức mạnh của một người đột ngột tăng vọt... hoặc là họ nhận được ân điển của thần linh, hoặc là nhận được sự bù đắp đến từ một lời nguyền. Mình sẽ loại trừ khả năng đầu tiên.’

Dù mang danh Bá Tước, Alon cũng chỉ là một quý tộc đến từ một vương quốc nhỏ, và vào thời điểm này, anh thậm chí còn bị giới hắc ám ngấm ngầm coi thường, nên việc anh nhận được ân điển của thần linh nghe có vẻ chẳng hề khả thi cho lắm.

‘Vậy thì chỉ còn lại khả năng... là nhận được sự bù đắp từ lời nguyền bằng cách gánh chịu một loại tổn thất nào đó.’

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Alon thoáng chút bất an, nhưng anh nhanh chóng lắc đầu.

Ở thế giới này, việc nhận được sự bù đắp đến từ lời nguyền đồng nghĩa với 2 khả năng có thể xảy ra : một là bản thân nhận được một lời nguyền (hay Oán Nguyền) từ một kẻ đã hy sinh mạng sống bản thân, hai là hoặc tự đặt lời nguyền lên chính mình thông qua một bản giao ước cấm kỵ nào đó.

Ngay cả lời nguyền cũng là một nghi lễ chỉ được sử dụng ở phương Đông, mà vào lúc này, chẳng có ai quen biết với Alon mà lại có bất kỳ mối liên hệ nào với phương Đông cả.

Tóm lại, cả hai trường hợp trên đều không áp dụng được cho anh... Alon liên tục tự nhắc nhở mình như vậy.

Cuối cùng, kết luận mà anh đưa ra là:

“Chắc là hôm nay thể trạng của ta tốt thôi.”

“...Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi. Chẳng có lý do gì để ma pháp của ta có thể tự nhiên mạnh lên cả.”

Đó là một sự phủ nhận.

“...Ta nghe nói hôm nay có thư của Yutia gửi tới. Ta nên đi đọc nó thì hơn.”

Nói đoạn, anh quyết định dừng việc nghiên cứu ma pháp và tiến về văn phòng để đọc thư của Yutia.

******

Thánh quốc Rosario.

Khác với Thánh Đế Quốc Bartiakan nằm ở tận phía bên kia biên giới vốn tôn thờ Mặt Trời được cho là vị thần tối cao, tại Rosario lại sùng bái Sironia – nữ thần tượng trưng cho Mặt Trăng và Hòa bình.

Trước một tu viện tọa lạc ở phía Đông của thủ đô – nơi được mệnh danh là "Bạch Thành" bởi toàn bộ kiến trúc nơi đây đều mang một sắc trắng tinh khôi – một Thánh Kỵ Sĩ đang đứng trấn giữ ở đó.

Tên anh ta là Roque. Anh khoác trên mình bộ giáp bạch kim biểu tượng cho sự thuần khiết, hòa hợp tuyệt đối với sắc trắng của thành phố này.

Roque cẩn trọng đẩy cửa và bước vào bên trong.

Chẳng bao lâu sau, anh nhìn thấy một nữ tu với mái tóc trắng tựa như tuyết mùa đông đang đứng trước bức tượng nữ thần Sironia bên ngoài tu viện.

Diện trên mình bộ tu phục chỉnh tề với nụ cười dịu dàng trên môi, trông cô không có vẻ gì là một người có địa vị cao.

Ở Rosario, những người thuộc hàng ngũ cấp cao luôn đeo dải băng "Ân Điển Thần Thánh" qua vai, nhưng nữ tu này thì không.

Nói cách khác, người đứng trước mặt Roque rõ ràng là người có địa vị cấp bậc thấp hơn một Thánh Kỵ Sĩ.

“Kính chào Sơ.”

Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy cô, Roque lập tức cúi đầu hành lễ.

“Chào Ngài Roque. Thời gian qua Ngài vẫn khỏe chứ?”

Nữ tu mỉm cười đáp lại lời chào hỏi lịch sự của người kỵ sĩ.

Đó là một tình huống kỳ lạ khi một vị Thánh Kỵ Sĩ lại có thái độ kính trọng đối với một nữ tu – Người có địa vị cấp bậc thấp hơn mình.

Ấy vậy nhưng ngay cả Roque lẫn vị nữ tu kia đều không hề tỏ ra thắc mắc.

Thay vào đó, họ coi đây là một chuyện hết sức tự nhiên.

“Vâng, nhờ có Sơ mà tôi đã cứu được tám đứa trẻ và bảo toàn được hai mươi lăm mạng người tại một ngôi làng nhỏ ở phía Đông.”

“Điều đó thật tuyệt vời.”

“Tất cả đều là nhờ ơn của Sơ.”

“Không đâu, chính Ngài mới là người đã cứu họ, Ngài Roque ạ.”

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng Roque vẫn giữ vẻ mặt kiên định như thể muốn bảo vệ đức tin của mình, anh tiếp lời:

“Vâng, quả thực tôi là người đã cứu họ, nhưng chính Sơ mới là người đã chỉ đường dẫn lối và khơi dậy sức mạnh trong tôi khi bản thân đã hoàn toàn tuyệt vọng.”

Sự thật là, Roque không phải lúc nào cũng là một Thánh Kỵ Sĩ.

Dù là một tín đồ thành kính của nữ thần Sironia và luôn khao khát trở thành Thánh Kỵ Sĩ, anh lại không thể sử dụng Thần Lực – thứ sức mạnh mà bất kỳ Thánh Kỵ Sĩ nào cũng bắt buộc phải tinh thông nếu muốn trở thành một trong số họ.

Thậm chí, anh còn chẳng thể cảm nhận được nó.

Hệ quả là, trong khi bạn bè đồng trang lứa đều đã làm chủ được Thần Lực và được thăng cấp, Roque vẫn dậm chân tại chỗ với danh hiệu thực tập sinh trong suốt nhiều năm ròng rã cố gắng trong vô vọng.

Những năm tháng dài đằng đẵng đó đã kéo dài suốt hơn tám năm. Và ngay vào lúc mà anh định từ bỏ ước mơ trở thành Thánh Kỵ Sĩ vì không thể chạm tới Thần Lực, anh đã gặp được cô.

Cô, người luôn nở nụ cười thánh thiện nhưng đôi mắt lại rực cháy như ngọn lửa, là người đầu tiên nói với một Roque lúc đó đang tràn đầy sự tuyệt vọng rằng:

“Hãy đặt niềm tin vào Mặt Trăng.”

Ban đầu, Roque không hiểu ý nghĩa đăng sau câu nói đó của cô là gì.

Anh không thật sự thấy có sự khác biệt nào giữa việc tin vào nữ thần Sironia – (Nữ Thần của Mặt Trăng) hay việc chỉ đơn giản là gửi niềm tin vào "Mặt Trăng".

Nhưng khi đó, Roque đã quá đỗi quẫn bách, anh bám lấy lời nói đó như người chết đuối vớ được cọc.

Anh tin vào Mặt trăng vì vào thời điểm lúc ấy anh cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài sự liều lĩnh.

Và sau nhiều ngày cầu nguyện liên tục, Roque – người chưa từng một lần chạm tay vào Thần Lực trong suốt 20 năm qua – đã lần đầu tiên sử dụng được nó, cuối cùng cũng chính thức trở thành một Thánh Kỵ Sĩ sau quãng thời gian dài cố gắng trong tuyệt vọng.

Và mặc dù anh cảm thấy vô cùng sung sướng khi cuối cùng cũng đạt được thứ sức mạnh tưởng chừng như bất khả thi ấy, niềm vui của Roque chẳng kéo dài bao lâu khi anh bắt đầu nảy sinh hoài nghi về vị nữ tu kia.

Ít nhất thì đối với một được người sinh ra và lớn lên tại Rosario và đã cống hiến cả cuộc đời mình cho Nữ Thần Sironia như Roque, việc cuối cùng cũng chạm tay được vào Thần lực thực sự là một niềm hạnh phúc không thể tả xiết

Nhưng mặt khác, một nỗi sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trong lòng bản thân, khiến anh tự hỏi liệu mình có đang lầm đường lạc lối vào con đường tà đạo hay không.

Suy cho cùng, lý do mà anh có được Thần lực không phải vì tôn thờ Sironia, mà là vì anh đã đặt trọn niềm tin vào "Mặt trăng".

Thế nhưng, điều thú vị là theo thời gian, những hoài nghi trong lòng Roque dần dần tan biến.

Lý do rất đơn giản: Thần Lực mà anh có được từ việc gửi niềm tin vào "Mặt Trăng" chẳng có mấy sự khác biệt nào so với Thần Lực đến từ việc thờ phụng Sironia.

Mọi quyền năng được ban tặng thông qua đức tin vào thần linh đều vận hành chính xác y như nhau, không sai lệch lấy một ly.

Ngay cả là những thánh cụ được danh chính ngôn thuận sử dụng tên của Nữ Thần cũng tỏa sáng rực rỡ trong tay của Roque, là minh chứng rõ ràng nhất rằng Thần Lực của anh là hoàn toàn chính thống.

Dẫu vậy, một chút gợn sóng vẫn dai dẳng bám diết trong lòng anh và cuối cùng, Roque đã lấy hết can đảm để hỏi vị nữ tu tại sao cô lại bảo anh tin vào "Mặt Trăng".

Tuy nhiên, câu trả lời của cô chẳng liên quan gì đến tà giáo, tôn giáo hay những học thuyết thần học phức tạp:

“Đức tin đến từ niềm tin vào những thứ vô hình, nhưng việc đó lại mất quá nhiều thời gian. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu con người tìm thấy niềm tin từ một thứ mà họ có thể nhìn thấy được.”

“Đó là lý do tôi gợi ý điều đó. Nữ thần trên cao không phải lúc nào cũng hiển hiện, nhưng Mặt Trăng thì luôn ở bên cạnh chúng ta... và suy cho cùng, nữ thần Sironia chính là Mặt Trăng.”

Đó đơn thuần là một câu chuyện về cách đặt đức tin.

Đó là cách để những người luôn mang nỗi hoài nghi trong lòng có thể tin tưởng vững chắc hơn vào thần thánh.

Với câu trả lời đó, mọi nghi ngại trong lòng Roque đã hoàn toàn được xóa sạch.

Anh hết lời cảm kích vị nữ tu

Anh chân thành biết ơn cô vì đã giúp một người đầy rẫy hoài nghi như anh tìm thấy ánh sáng của thần linh, ánh sáng của đức tin.

“À, nếu Ngài muốn bày tỏ lòng biết ơn, Ngài có muốn tham gia buổi cầu nguyện cùng chúng tôi không? Cũng đã gần đến giờ rồi, và mọi người đã tập trung đông đủ cả.”

“Tôi rất sẵn lòng.”

Roque gật đầu, vị nữ tu mỉm cười đầy dịu dàng và đẩy cửa bước vào phòng cầu nguyện.

Bên trong, rất nhiều người đã an tọa từ trước.

Từ các tín đồ, trẻ em, thực tập sinh, người hành hương và cả các Thánh Kỵ Sĩ.

Mỗi người trong đây đều chọn cho bản thân một tư thế riêng:

Người thì đứng tĩnh lặng

Người thì ngồi trên ghế

Người thì quỳ dưới đất, có người lại nắm tay người bên cạnh khẽ cúi đầu.

Thế nhưng, tất cả họ đều có một điểm chung: sự im lặng thành kính bao trùm khắp sảnh nguyện.

Không một tiếng động nào được phát ra, họ chỉ lẳng lặng cúi đầu, nhắm nghiền mắt và chìm sâu vào lời cầu nguyện.

Và khi vị nữ tu băng qua những hàng người để tiến về phía trước khán đài—

Không.

“Nào mọi người—”

Với nụ cười hiền hậu trên môi, cô cất lời.

“Hãy cùng cầu nguyện.”

Yutia Bludia, với đôi mắt đỏ rực khẽ lóe lên, cất tiếng nói khi cô đứng thẳng lưng hướng về phía ánh trăng đang xuyên qua khung cửa kính màu của tu viện.

“Tất cả vì Đại Nguyệt vĩ đại.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!