Chương 21
Alon vốn đã sớm phần nào thấu triệt được nguyên do tại sao đám quý tộc này lại dám cả gan lăng mạ anh một cách công khai trắng trợn đến vậy.
“Bởi lẽ mọi tin đồn kinh thiên động địa về mình cuối cùng cũng đã lắng xuống.”
Cho đến tận thời điểm bây giờ, tầng lớp giới quý tộc vẫn luôn dành cho Alon một sự kiêng dè nhất định nếu không muốn nói là run sợ. Bởi lẽ họ tin sái cổ rằng anh chính là kẻ chủ mưu thâm hiểm, kẻ đứng sau việc lật đổ Avalon — tổ chức từng cùng từng với Leo thao túng toàn bộ huyết mạch thế giới ngầm ở phương Đông.
Thế nhưng, giờ đây ánh mắt của họ không còn coi anh là kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện nữa. Kể từ khi Alon kế vị tước vị Bá Tước Palatio, anh chẳng hề tạo ra bất cứ động thái nào đáng chú ý trong suốt vài năm qua.
Gia tộc Bá Tước Palatio, từ cái thời mà ông nội của Alon còn cai trị vốn đã nức tiếng là một dòng họ tàn độc với bàn tay sắt chưa bao giờ ngừng thôi thúc việc có thể bành trướng tầm ảnh hưởng trong thế giới ngầm. Tùy từng thời điểm mà mức độ kiểm soát có sự khác nhau, nhưng nhà Palatio vẫn và đã luôn ngự trị trên ngai vàng của bóng tối phương Đông như một bá chủ bất khả xâm phạm.
Thế nhưng, kể từ khoảng khắc Alon chính thức kế vị tước hiệu Bá Tước, gia tộc Palatio dường như đã triệt để rút chân khỏi những cuộc tranh đấu đẫm máu trong bóng tối. Hệ quả tất yếu là thế giới ngầm phương Đông giờ đây bị chia năm xẻ bảy, trở thành miếng mồi ngon béo bở cho những "bầy sói đói" — những kẻ mà trước kia chỉ dám chực chờ nhặt nhạnh từng mẩu vụn thừa thãi bên ngoài ranh giới lãnh địa của nhà Palatio.
Hơn nữa, quyền lực của nhà Bá Tước Palatio cũng suy yếu đi thấy rõ, và đó là điều tất yếu. Sức mạnh mà họ nắm giữ bấy lâu nay phần lớn được nuôi dưỡng bởi nguồn tài chính khổng lồ đến từ thế giới ngầm. Thế nhưng Alon lại không dùng tiền để duy trì quyền lực. Cuộc sống mà anh khao khát không phải là trở thành ông trùm giới tội phạm, mà là một cuộc đời an nhàn, sung túc như bất kỳ một quý tộc bình thường chân chính nào.
Nói cách khác, anh đã đạt được mục đích sống của đời mình.
Tuy nhiên, chính việc rút lui một cách triệt để khỏi thế giới ngầm đã vô tình thổi bùng lên những lời xì xầm bàn tán trong giới thượng lưu.
Một vài kẻ đồn đoán rằng có lẽ vị Bá tước Palatio đương nhiệm chẳng phải kẻ chủ mưu thâm hiểm nào cả, mà chỉ là một kẻ khờ gặp may nhờ thời thế.
Thời gian trôi qua, khi Alon vẫn tiếp tục "án binh bất động", những tin đồn đó dần được mặc định là sự thật.
Cuối cùng, danh tiếng của anh tụt dốc thảm hại, bị gán cho cái mác nực cười: “Gã khờ may mắn, kẻ vô tình nhặt được tước hiệu thay cho gã chủ mưu thực sự đã cao chạy xa bay”.
Dĩ nhiên, trong hàng ngũ giới quý tộc vẫn còn đó vài kẻ mang bản tính đa nghi, chưa hoàn toàn rũ bỏ sự ngờ vực dành cho Alon. Thế nhưng, trước sức ép của những lời đồn thổi đang lan nhanh như bệnh dịch, ngay cả những kẻ cứng đầu nhất cũng bắt đầu xuôi lòng và ngả về phía số đông.
Suy cho cùng, một logic đơn giản nhưng đanh thép đã được thiết lập: Nếu Alon thực sự sở hữu quyền năng kinh thiên động địa, đủ sức san phẳng cả một tổ chức như Avalon chỉ trong vòng có một ngày, thì lẽ nào anh lại cam chịu ẩn mình và để mặc quyền lực ấy bám bụi suốt bấy lâu nay? Điều đó thật phi lý.
Dẫu rằng Alon đã chuẩn bị sẵn tâm thế để đối mặt với sự ghẻ lạnh từ giới thượng lưu, nhưng anh vẫn không khỏi ngỡ ngàng khi nhận ra có những kẻ lại "tận tâm" đến mức lặn lội đường xa đến chỉ để buông lời nhục mạ mình một cách rỗi hơi như thế.
Alon khẽ ngước mắt, thản nhiên quan sát hai vị quý tộc trước mặt. Những gương mặt ấy toát lên một vẻ xảo quyệt khinh khỉnh đến khó ưa, dù anh chẳng thể lục tìm được chút ký ức nào về danh tính của bọn chúng.
Tuy nhiên, chỉ cần liếc qua gia huy được chạm khắc tỉ mỉ trên thành xe ngựa, anh đã có thể dễ dàng nhìn thấu gốc gác của những vị khách không mời này: một kẻ đến từ gia tộc Bá Tước Crylde, kẻ còn lại thuộc về gia tộc Bá Tước Edolon.
‘Trông cả hai cũng đã có tuổi cả rồi, sao mà lại có thể hành xử một cách trẻ con đến thế nhỉ?’
Alon cười thầm trong bụng khi nhận ra sự đối lập kệch cỡm giữa vẻ ngoài già dặn và lối hành xử rẻ tiền của chúng thật nực cười.
Nhưng rồi, anh cũng nhanh chóng hiểu được lý do tại sao hai kẻ này lại rỗi hơi đến nỗi đi cả quãng đường xa đến đây chỉ để chế nhạo anh.
‘…À, ra là vậy. Đây chẳng qua là một cuộc hội ngộ của những nạn nhân của quá khứ.’
Gia tộc Palatio, bên cạnh cái danh tiếng lẫy lừng trong bóng tối, vốn là một thực thể quyền lực từng chi phối toàn bộ trật tự của thế giới ngầm. Theo lẽ tự nhiên, họ vừa mang lại lợi lộc cho các gia tộc chư hầu xung quanh, nhưng đồng thời cũng bóp nghẹt và bóc lột họ một cách tàn nhẫn vượt xa mức cần thiết.
Và những gia tộc thường xuyên bị sử dụng như công cụ không ai khác chính là nhà Crylde và nhà Edolon.
Nói tóm lại, hai gia tộc từng chịu khổ dưới nanh vuốt nhà Palatio giờ đây đang trút mọi nỗi uất hận lên đầu Alon. Tất nhiên kẻ trực tiếp ra tay tàn độc, biến các gia tộc thành công cụ tư lợi bấy lâu nay là Leo — gã con trưởng ngạo mạn của nhà Bá tước, chứ tuyệt nhiên không phải Alon.
Xét một cách công bằng, Alon chẳng có lý do gì để phải trở thành bia đỡ đạn cho những lời nhục mạ này.
Thế nhưng, với hai gã quý tộc đang hăng máu bới lông tìm vết, chân tướng sự thật đã chẳng còn quan trọng. Trong cơn say của sự trả thù muộn màng, chúng không quan tâm kẻ trước mặt là ai. Thứ duy nhất chúng muốn chà đạp chính là cái tước hiệu Bá Tước Palatio mà anh đang gánh vác. Với chúng, Alon chính là hiện thân của đế chế bóng tối từng đè đầu cưỡi cổ mình năm xưa, và giờ là lúc để chúng đòi lại cả vốn lẫn lời.
“Đống thế lực ngầm mà Ngài từng nắm giữ bộ đã tan thành mây khói vì Ngài không đủ trình độ quản lý rồi sao?”
“Nhìn cái xe ngựa tồi tàn này xem, có vẻ Ngài cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chăm chút cho nó nữa nhỉ. Nếu có túng thiếu quá, thì cứ mở lời, tôi chẳng ngại cho Ngài vay tạm chút tiền lẻ đâu.”
Hai gã Bá Tước, chẳng khác gì đám "anh hùng bàn phím" ẩn danh trên mạng, đang cố gắng hết sức để chọc ngoáy Alon.
“Hừm.”
Alon thoáng nghĩ: ‘Thật là phiền phức’, nhưng anh chọn lắng nghe lý trí thay vì bản năng.
Nếu anh thực sự muốn động thủ ngay lúc này, anh có thể dễ dàng nghiền nát hai gã trước mặt — không đến mức lấy mạng, nhưng cũng đủ để khiến chúng bầm dập đến nỗi người nhà chũng cũng chẳng nhận ra. Tuy nhiên, nếu làm như vậy sẽ chỉ tổ vướng vào rắc rối. Ngay khi nổ ra xung đột, anh sẽ phải rời khỏi đoàn và di chuyển riêng lẻ, điều đó có thể dẫn đến những phiền phức không đáng có như bị bọn thổ phỉ tấn công.
Rõ ràng, việc đáp trả lại sự khiêu khích này chính là điều mà bọn chúng đang mong đợi.
‘Chẳng việc gì phải dây vào lũ đần này.’ Alon quyết định là sẽ mặc kệ chúng. Anh không ngu ngốc đến mức sập cái bẫy lộ liễu như vậy.
Ngày hôm đó, Alon bình thản gặm hai bắp ngô, coi tiếng nhạo báng của hai gã Bá Tước như bản nhạc nền bên tai.
‘Ngon thật.’
Vị ngô nướng dường như càng đậm đà hơn trong tiết trời se lạnh.
‘Giá mà có thêm ít bơ nhỉ,’ Alon lẩm bẩm, ánh mắt lơ đãng nhìn lên bầu trời ngập ánh trăng.
******
Những ngày tiếp theo, bầu không khí chung sống đầy miễn cưỡng ấy vẫn cứ thế tiếp diễn.
Cứ mỗi buổi chiều tà, hai vị Bá Tước Crylde và Edolon lại thay phiên nhau lộ diện để trút xuống Alon những lời mỉa mai đầy cay nghiệt và độc địa nhất mà hai bộ não già nua của chúng vắt hết chất xám để nghĩ ra. Và cũng như mọi lần để đáp lại sự công kích đó, Alon chỉ hờ hững giả vờ như chẳng mảy may bận tâm, anh gạt phắt chúng sang một bên như những hạt bụi vô hình bám trên tà áo.
Một kẻ chọn cách lờ đi, và một kẻ lại tuyệt vọng tìm mọi cách để không bị phớt lờ. Lẽ dĩ nhiên, kẻ nắm giữ quyền năng của sự thờ ơ bao giờ cũng là người chiến thắng.
Alon vốn đã khắc cốt ghi tâm một chân lý sống còn mà anh đúc kết được từ một diễn đàn trực tuyến năm nào: “Đừng bao giờ cho lũ troll ăn”. (Don’t feed the trolls) (Thôi chắc dịch thô đoạn này)
Và ít nhất là ở chốn này, chẳng có kẻ nào đủ trình độ để đánh bại anh trong trò chơi tâm lý đó.
Dẫu vậy, sau nhiều ngày ròng rã, sự im lặng của Alon lại vô tình trở thành cái cớ để đám quý tộc xung quanh cũng bắt đầu hùa theo chế nhạo anh. Những lời xì xầm bàn tán về việc anh thiếu đi khí chất của một bậc bề trên, hay những tiếng cười nhạo trước sự im lặng nhẫn nhục của anh trước Crylde và Edolon ngày một dày lên như sương muối.
Tuy nhiên, trái với mong đợi, hai kẻ khơi mào là Crylde và Edolon lại chẳng hề nếm trải được chút khoái cảm nào của kẻ thắng thế.
“Chết tiệt!” Bá tước Crylde rít lên qua kẽ răng, âm thanh gầm gừ đầy vẻ tức tối.
“Chuyện này thật vô nghĩa...”
Lão cau mày, nhìn xoáy vào bóng lưng Alon từ phía xa bằng ánh mắt hằn học. Rõ ràng chúng là kẻ đi nhạo báng chê bai Alon, nhưng chính cảm giác bị coi như không khí, bị đối phương xem thường đến mức chẳng thèm đáp trả mới là thứ khiến chúng cảm thấy như bị tát vào mặt. Tuy nhiên, sau giây phút hậm hực đến nghẹn họng, cả hai lại ghé tai nhau, buông ra những lời thì thầm đầy mưu mô tàn độc.
“Ông đã xác nhận kỹ chưa?”
“Rồi, có vẻ như hắn thực sự chẳng mang theo bất kỳ hộ vệ tăng cường nào cả.”
Hóa ra, lý do thực sự khiến hai gã Bá Tước này công khai hạ thấp danh dự của Alon không chỉ đơn thuần là để giải tỏa nỗi uất ức cũ bấy lâu. Đó còn là một phép thử để thăm dò thực lực khả năng phòng thủ của anh.
“...Dù đã dùng đến cả tạo tác để dò xét, kết quả vẫn là con số không. Chẳng có gì ngoài gã nhãi ranh khờ khạo và tên hiệp sĩ lang thang đang ngồi bên cạnh hắn cả.”
“Vậy là những lời đồn thổi bấy lâu đều là sự thật.”
“Chắc chắn rồi. Nếu thực sự nắm giữ một thế lực đáng gờm nào đó, chẳng đời nào hắn lại di chuyển một cách đơn độc và hớ hênh như thế này.”
“Vậy thì chúng ta có thể bắt đầu triển khai theo kế hoạch được rồi đấy.”
Mục đích cuối cùng của hai gã Bá tước khi dồn tâm sức điều tra Alon chính là để dọn đường cho tham vọng bành trướng vào thế giới ngầm của chúng.
Chúng thừa hiểu rằng Alon chẳng còn mặn mà gì với giới bóng tối của phương Đông, và chính sự buông lỏng đó đã biến nơi đây thành một bãi chiến trường cho những bầy sói đói xâu xé lẫn nhau. Dù những tin đồn về sự suy yếu của Alon đã lan rộng và đã được cho là sự thật, nhưng hai kẻ từng bị nhà Palatio hành hạ quá lâu đến mức "thần hồn nát thần tính" này vẫn muốn tự tay xác thực lại một lần cuối.
Chúng cần một sự bảo đảm tuyệt đối rằng: Alon thực sự đã là một con hổ giấy không còn nanh vuốt.
Sau nhiều ngày kiểm chứng và khẳng định anh không hề có vệ binh bí mật nào, những nụ cười đắc chí bắt đầu nở rộ trên gương mặt hai gã quý tộc.
“Thần linh đang mỉm cười với chúng ta.”
“Quả đúng là vậy. Ai mà ngờ được rằng chúng ta lại có cơ hội đặt chân vào việc cai quản thế giới ngầm cơ chứ?”
Trong khi phần lớn giới quý tộc chính thống đều có phần e dè khi nhúng chàm vào thế giới ngầm, hai kẻ này lại là ngoại lệ. Từng có quãng thời gian dài làm tay sai vặt cho nhà Palatio, chúng hiểu rõ hơn ai hết cái nguồn lợi nhuận khổng lồ và quyền lực đầy mê hoặc chảy trong huyết mạch của thế giới ngầm đấy nó quyến rũ như thế nào.
Giờ đây, khi gia tộc Palatio chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, chúng bàn tán đầy phấn khích như thể đã nắm gọn cả vương quốc bóng tối trong lòng bàn tay.
Thực tâm mà nói, viễn cảnh thâu tóm trọn vẹn quyền lực của thế giới ngầm không phải là một giấc mộng hão huyền đối với chúng, một khi hai gia tộc này chịu bắt tay liên minh. Suy cho cùng, rào cản duy nhất bấy lâu nay khiến chúng phải chùn chân, khép mình trong bóng tối chưa bao giờ là vì thiếu hụt thực lực, mà chính là bởi nỗi khiếp sợ thâm căn cố hữu trước cái uy danh khét tiếng của gia tộc Bá Tước Palatio. Chính cái bóng quá lớn của người tiền nhiệm đã đè nặng lên tham vọng của chúng suốt bấy nhiêu năm ròng.
Sau một hồi bàn bạc kỹ lưỡng, chúng lại quay sang nhìn Alon bằng ánh mắt đầy hiểm độc.
“...Một khi đã nắm quyền kiểm soát 'phương diện ấy', chúng ta cũng nên gửi cho gã khờ đó một món quà ra mắt, Ông thấy sao?”
“Một ý kiến không thể nào tuyệt vời hơn. Mọi sự phớt lờ đều có giới hạn của nó, và cái giá của nó cũng chẳng hề rẻ rề đâu.”
“Hẳn là vì chưa nếm trải sự tàn khốc của thế gian nên tên đó mới dám hành xử ngạo mạn như thế. Chúng ta sẽ có trách nhiệm dạy cho hắn một bài học.”
“Bá tước Crylde quả là người có một nhân cách cao thượng hiếm có khó tìm đấy.”
Hai vị Bá tước trao nhau những nụ cười tanh ngòm, một thứ biểu cảm méo mó và xa lạ hoàn toàn với phong thái đạo mạo thường nhật của giới quý tộc. Chúng ung dung như thể mình chẳng hề làm điều gì sai trái, lòng tràn đầy tự tin rằng thời khắc hoàng kim mà chúng hằng mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng đã cận kề trong tầm tay.
Ngay khi cả hai vừa dứt lời khỏi cuộc trò chuyện riêng tư, định bụng sẽ quay trở lại khu trại, nơi các quý tộc khác đang tụ tập đông đủ, thì...
“Quái vật tấn công!”
Biến cố bất chợt ập đến đột ngột tựa như một tia sét giáng xuống giữa trời quang. Dưới sự che phủ dày đặc của màn đêm, lũ quái vật bất thần lộ diện.
Cứ như thể chúng đã mai phục sẵn từ lâu trong im lặng, kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa lưới, cho đến khi một binh lính tình cờ phát hiện ra và hét lên trong cơn kinh hãi tột độ.
Ngay khoảnh khắc đó, từ sâu trong rừng thẳm, những tiếng gầm rú hoang dại đồng loạt vang lên như một bản đồng ca chết chóc.
Phản ứng theo bản năng sinh tồn, đám lính đánh thuê và các hiệp sĩ lập tức tuốt gươm, dàn đội hình bao bọc lấy các quý tộc như một phản xạ đã được trui rèn qua hàng trăm trận chiến.
Và rồi—
“Pháp sư, mau thắp sáng cho chúng ta tầm nhìn!”
Một vị pháp sư — kẻ vốn được một quý tộc mang theo chỉ để phô trương thanh thế cho buổi Đại Lễ — lập tức đáp ứng mệnh lệnh của các kỵ sỹ. Người pháp sư vung tay, phóng một quả cầu ánh sáng rực rỡ lên không trung, xé toạc màn đêm.
Trong chớp mắt—
Cả đám đông kị sỹ và lính đánh thuê vốn đang náo loạn bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến rợn người.
Dưới luân quang rực rỡ từ quả cầu phép thuật, hình hài của những kẻ đang ẩn nấp sau những tán cây rừng rậm rạp hiện ra rõ mồn một: đó là lũ Goblin.
Thông thường, Goblin là loài quái vật thấp kém nhất thường được tìm thấy trong các khu rừng. Với sức mạnh của chúng cũng chỉ ngang ngửa với một đứa trẻ, chúng chẳng phải là mối đe dọa đáng kể đối với bất kỳ ai, trừ những lính đánh thuê hạng bét.
Dù sử dụng những thanh kiếm rỉ sét hay những cây cung thô sơ của chúng có thể gây nguy hiểm, nhưng đối với những hiệp sĩ dày dạn kinh nghiệm, chúng chỉ là lũ tôm tép.
Goblin chỉ thực sự trở nên phiền phức khi chúng áp đảo bằng số lượng, nhưng dù có đến hàng chục con, việc xua đuổi chúng vẫn dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng—
“...Chuyện này... điên rồ quá...”
Nếu số lượng của chúng đủ để lấp đầy cả cánh rừng trước mắt, thì đó không còn là một cuộc đụng độ thông thường, mà là một thảm họa đối với bất kỳ đội quân nào.
Hơn thế nữa, điều thực sự khiến bầu không khí giữa các hiệp sĩ đông đặc lại trong sự căng thẳng tột độ chính là việc bầy Goblin trước mắt chúng dường như đã thoát ly hoàn toàn khỏi quy luật của những sinh vật thông thường.
“...Cái quái thai gì thế kia?”
Giọng một hiệp sĩ run lên, chất chứa cả sự sợ hãi lẫn hoang mang tột độ. Vấn đề không chỉ nằm ở số lượng, mà là vẻ ngoài đầy ghê tởm của chúng:
Những khối tinh thể màu tím ma quái mọc lởm chởm khắp cơ thể, xuyên qua cả hộp sọ, trông như thể chúng vừa bước ra từ một ổ dịch bệnh quái ác nào đó.
Và điều tồi tệ nhất vẫn chưa dừng lại ở đó—
“Đợi đã, kia chẳng phải là Mark sao?”
Giữa vòng vây của bầy quái vật, thi thể của Mark — một lính đánh thuê lão luyện được cắt cử đi trinh sát — đang bị ăn xâu xé một cách man rợ.
“Krrk—”
Trong bàn tay hộ pháp của một con Goblin khổng lồ, những gì còn sót lại của Mark chỉ là một khối thịt vụn không thành hình.
Những lính đánh thuê chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy một làn sóng sợ hãi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Chuyện này . . . Không . . . Không thể xảy ra được.”
Mark vốn là một tay thiện chiến, kẻ có thể dễ dàng làm gỏi hàng chục con Goblin cùng một lúc. Việc anh ta bị sát hại mà thậm chí không kịp phát ra tín hiệu báo động nào đã khẳng định một sự thật tàn khốc:
Lũ Goblin đột biến này sở hữu sức mạnh vượt xa mọi quy luật thông thường.
Các hiệp sĩ, dù tay đang nắm chặt vũ khí, cũng nhanh chóng nhận ra tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Ngay cả khi chỉ có vài trăm con, cuộc chiến này vẫn cực kỳ bất lợi vì họ còn phải bảo vệ đám quý tộc yếu ớt.
Và Goblin vốn là loài quái vật quỷ quyệt, chúng chắc chắn sẽ xoáy sâu vào điểm yếu chí tử đó.
Trong khi đám lính đánh thuê gần như tê liệt vì kinh hoàng, các hiệp sĩ có khả năng cảm quan ma pháp còn nhận ra một điều đáng sợ hơn: Cơ thể lũ Goblin này đang sục sôi ma lực. Chỉ một lượng nhỏ ma pháp thôi cũng đủ để cường hóa thể chất quái vật lên một tầm cao mới.
Ngay khi bầy quái vật chuẩn bị phát động cuộc càn quét với những tiếng hú rùng rợn—
Rầm Rầm !
Một bức tường đá và gạch vụn bất ngờ sừng sững mọc lên ngay giữa đội hình bầy Goblin.
Mọi ánh mắt ngay lập tức bị thu hút đổ dồn về phía đó.
Vị pháp sư vừa thắp sáng quả cầu lúc nảy đã nhận ra ngay đó chính là Thạch Tường (Rock Wall)— một ma pháp hệ Thổ bậc ba đầy quyền năng.
Ngay khi một lớp màng chắn ma thuật trong suốt — vốn là vòng bảo hộ bậc hai — bắt đầu hình thành và bao bọc lấy phía bên ngoài của Thạch Tường, vẻ mặt của các hiệp sĩ lập tức có sự biến chuyển kỳ lạ; nỗi tuyệt vọng ban nãy bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự hoang mang tột độ vì không thể hiểu nổi mục đích của ma pháp này là gì
Toàn bộ những ánh mắt đầy thù hận và khát máu của lũ Goblin giờ đây đã hoàn toàn bị thu hút bởi bức tường đá kỳ lạ này.
“Cường Hóa!” (Enhance)
Dứt lời, một luồng ma lực vô hình bao phủ lấy khối kiến trúc, làm tăng mật độ liên kết khiến mặt đá trở nên rắn chắc hơn bao giờ hết. Và rồi, không để cho đối phương kịp định thần—
“Gia Áp.” (Compress)
Một tiếng rắc rắc khô khốc và chói tai vang lên. Khối cầu ma thuật trong suốt đang bao bọc lấy bức tường bất ngờ thu nhỏ lại với tốc độ kinh hoàng. Dưới áp lực ngàn cân, Thạch Tường khổng lồ bắt đầu bị bẻ cong, vặn xoắn và sụp đổ ngược vào bên trong tâm điểm của khối cầu, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp nát cả một ngọn núi đá.
Thình... thình...
Trong không gian bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, tiếng bước chân đều đặn vang lên, kéo theo sự chú ý của toàn bộ hiệp sĩ và lính đánh thuê về một phía.
Giữa chiến trường ngập mùi tử khí, một người đàn ông thong dong tiến lại gần. Dù đang đối mặt với sự sống và cái chết, anh ta vẫn giữ một phong thái dửng dưng tuyệt đối, gương mặt không một chút gợn sóng như thể đang dạo bước trong lãnh địa riêng của mình.
Đám quý tộc và các hiệp sĩ sững sờ nhận ra, người vừa xuất hiện chính là Bá tước Palatio.
“Tuyệt Khí.” (Vacuum)
Ngay khi môi anh khẽ cử động, vòng bảo hộ bao quanh khối đá vụn đột ngột biến đổi thuộc tính. Nó rút cạn toàn bộ không khí bên trong, tạo ra một môi trường chân không hoàn hảo để nén khối đá vốn to lớn ban nãy thành một khối cầu đặc quánh, xù xì, chỉ còn nhỏ gọn bằng một quả bóng đá nằm ven đường nhưng lại chứa đựng một khối lượng và áp suất cực đại.
Và rồi, Alon buông lời kết liễu:
“Vạn Vật Quy Nguyên.” (Return to origin)
Vừa dứt lời, chiếc vòng cổ tay của anh tỏa ra một luồng sáng xám mờ ảo nhưng đầy quyền uy.
UỲNH—!!!
Khối đá bị nén chặt đến giới hạn cuối cùng lập tức nổ tung ra phía trước. Những mảnh đá vụn bị đẩy đi với vận tốc cực đại, tạo thành một luồng hỏa lực kinh hồn hệt như phát súng shotgun bắn ra ở cự ly gần, càn quét và xé xác hàng chục con Goblin thành những mảnh thịt vụn li ti ngay tại chỗ.
Mọi việc diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt.
Đám quý tộc, hiệp sĩ và cả những lính đánh thuê lão luyện đều đứng chôn chân trong sự kinh hoàng, miệng há hốc không thốt nên lời khi chứng kiến lũ Goblin đột biến đầy ma lực kia bị nghiền nát như những đống thịt băm vương vãi.
Trong số đó, đôi mắt của Bá tước Crylde và Edolon trợn ngược lên, bàng hoàng đến mức tưởng chừng như hốc mắt sắp rách ra vì không thể tin vào những gì mình vừa thấy.
Giữa vạn vật đang chìm trong sự sững sờ, Alon chỉ bình thản nói một câu duy nhất:
“Đừng có đứng đó mà ngây người ra đó nữa. Mau chuẩn bị chiến đấu đi.”
Giọng anh vẫn đều đều, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía trước.
Như bị mê hoặc bởi uy quyền của kẻ mạnh, các hiệp sĩ và lính đánh thuê đồng loạt nâng cao thanh kiếm.
Nỗi sợ hãi vốn đã lan rễ trong tim họ, nay như có một phép màu vừa thanh tẩy sạch sành sanh, chỉ còn lại ý chí chiến đấu sục sôi.
Edit : Happy New Year! Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Alon và Ngũ Hình Đại Tội trong suốt thời gian qua. Chúc các bạn một năm mới bình an và thịnh vượng.
Như một phong tục lấy may đầu năm, mọi sự ủng hộ/lì xì từ các bạn đều là món quà tinh thần quý giá giúp mình trau chuốt bản dịch tốt hơn nữa. Chúc mừng năm mới và hẹn gặp lại ở chương sau nhé :)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
