Chương 23
Ở vùng đất phương Bắc lạnh lẽo, nơi mà lẽ ra không một sinh linh nào có thể tồn tại, hiện đang bị bóp nghẹt bởi những cơn sương giá tàn khốc, sẵn sàng rút cạn sự sống của bất cứ thứ gì chạm vào.
Trong cái cõi chết chóc bị nguyền rủa ấy, nơi bão tuyết vây hãm và nhuộm một màu xám xịt vĩnh cửu lên vạn vật, có một người đàn ông đã ngã xuống.
Tại nơi lẽ ra là cánh tay phải của gã, một vệt máu đỏ tươi đầy nhức nhối nhuộm thẫm mặt tuyết, và hốc mắt trái giờ đây chỉ còn là một khoảng trống hoen rỉ sắc đỏ của máu.
Người đàn ông này không ai khác chính là một trong tám đại tộc trưởng man tộc — đại chiến binh Khlkan lừng lẫy, kẻ đang nằm chờ chết sau thất bại dưới tay những gã hiệp sĩ hèn hạ của Caliban.
Thế nhưng, ngay cả trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, đôi mắt gã vẫn bừng lên ngọn lửa của sự phẫn nộ tột cùng.
“Lũ chó săn hèn hạ...!” Gã nghiến răng rủa sả, nhưng không phải là vì nếm mùi thất bại.
Đối với các chiến binh man tộc, cái chết trên chiến trường là một kết thúc vinh quang, một định mệnh cao quý.
Cơn thịnh nộ của Khlkan bắt nguồn từ cách thức hèn hạ mà gã bị hạ gục — gã bị sập bẫy trong một cuộc phục kích, bị lừa bởi lời thách đấu tay đôi xảo trá của những gã hiệp sĩ vốn dĩ chẳng có lấy một chút danh dự.
“Khặc!” Máu tươi trào ra từ miệng Khlkan khi thế giới trước mắt gã bắt đầu dần trở nên mờ đục.
Khung cảnh xám xịt nhạt nhòa dần, và đôi tai gã cũng chẳng còn nghe thấy tiếng gió rít gào buốt giá. Bất chấp cơn giận đang sục sôi, tâm trí gã dần chìm sâu vào cõi vĩnh hằng tăm tối.
Ngay khi mọi thứ sắp tan biến vào hư không, Khlkan thều thào gọi tên vị thần đại diện cho đức tin của mình: “Ulthultus...?”
Ngay khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng.
Tầm nhìn mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ nét lạ thường; tiếng gió bấc phương Bắc lại một lần nữa gào thét bên tai, và ý thức đang mấp mé bên bờ vực thẳm bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ.
[Đứa con của máu,] một giọng nói vang vọng khắp linh hồn gã.
[Hãy gọi tên ta. Hãy khẩn cầu cái tên vĩ đại mà ngươi tôn thờ. Gọi tên ta, và ta sẽ ban cho ngươi bất cứ điều gì ngươi khao khát.]
Như bị điều khiển bởi một ý chí thần thánh, Khlkan thẫn thờ lẩm bẩm: “Ulthultus...”
Và ngay giây phút ấy, vị thần đã mỉm cười.
******
‘Bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi đã trở thành trùm cuối đứng sau mọi chuyện ở Asteria ngay sau khi thức dậy.’
Sau khi nghe thấy cái tiêu đề có vẻ rất hợp với tình cảnh hiện tại của mình, Alon khép cái miệng đang há hốc lại và lầm bầm tự nhủ. Tuy nhiên, dư vị ngọt ngào của miếng bánh tart trứng mới đây thôi đã hoàn toàn tan biến sạch sành sanh.
“Cái quái gì đang diễn ra thế này?”
Hàng loạt dấu hỏi chấm xoay mòng mòng trong đầu Alon khi anh cố gắng tiêu hóa mẩu tin đồn vừa nghe lén được.
Đối với anh, điều này thật vô lý hết mức có thể.
Nếu anh có mối quan hệ thân thiết với Công Tước Altia hay Bá Tước Zenonia — hai kẻ đang rục rịch lập phe phái mới — thì anh còn có thể hiểu được căn cứ của những lời đồn này.
Thế nhưng, vấn đề nằm ở chỗ Alon chưa từng gặp mặt trực tiếp cả hai vị quý tộc đó lấy một lần. Anh chỉ mới thấy Công Tước Altia một lần duy nhất khi cô ta còn là một thiếu nữ trong một buổi dạ tiệc, còn với Tiểu Thư Zenonia, anh có chạm mặt cô nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ gặp gỡ vị Bá Tước đương nhiệm của nhà đó.
Nói cách khác, tin đồn này thiếu tính xác thực đến mức hoàn toàn là một câu chuyện bịa đặt không có lấy một hạt bụi căn cứ.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Alon kết luận rằng ý tưởng về việc anh đang bí mật trao đổi mật nghị với các quý tộc khác chẳng qua là một tin đồn nhảm nhí và nực cười.
Suy cho cùng, sự nghi ngờ chỉ có thể nảy sinh nếu đôi bên có mối quan hệ từ trước. Nhưng vì Alon chẳng có chút liên hệ nào với những người đó, anh thấy mình thậm chí không cần phí sức để bận tâm hay nghi ngại làm gì cho mệt người.
Vậy nên, ngay khi Alon định với tay lấy một chiếc bánh quy đặt cạnh đĩa bánh tart, một giọng nói vang lên cắt ngang:
“Bá Tước Palatio.”
“...?”
Alon quay đầu về phía giọng nói và nhìn kẻ vừa mới xuất hiện bên cạnh mình. Đó là một người đàn ông vận trên mình bộ trang phục đắt tiền, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ chế nhạo đầy khó ưa.
‘Gã này là ai vậy?’ Alon nhanh chóng quan sát đối phương.
Với mái tóc dài xoăn tít để xõa sang một bên, không khó để nhận ra tính cách của gã này thuộc kiểu vặn vẹo — một kiểu vặn vẹo khác hẳn với truyền thống nhà Palatio — nhưng Alon cũng không thể thu thập thêm được thông tin gì hữu ích hơn thế.
Ít nhất là trong trí nhớ của anh không có chút dữ liệu nào về kẻ này.
“Ồ, ta vẫn chưa tự giới thiệu nhỉ. Ta là Carmine, con trai thứ ba của Công Tước Komalon thuộc Vương quốc Ashtalon.”
Ngay khi nhận thấy Alon không nhận ra mình, biểu cảm của Carmine thoáng chút sượng sùng trước khi kịp lấy lại vẻ ngạo mạn để tự giới thiệu. Alon hơi khựng lại vì bối rối, rồi gật đầu ra vẻ đã hiểu. Dù sao thì anh cũng nghe nói thi thoảng có các quý tộc ngoại bang đến thăm Đại Thánh Đường, nơi phần lớn giới quý tộc Asteria hội tụ.
“Bá Tước Palatio,” Alon đáp lại bằng một lời chào xã giao lịch thiệp.
“Tôi đã nghe danh về Ngài. Ngài đã rất may mắn khi nhặt được tước vị Bá Tước đó, phải không?” Carmine nói với giọng điệu đầy mỉa mai.
“...?”
Alon chớp mắt ngạc nhiên trước thái độ công kích trực diện của Carmine.
Ngay từ đầu anh đã đoán đây chẳng phải là một cuộc gặp gỡ thân thiện gì dựa trên dáng vẻ của gã, nhưng anh cũng không ngờ gã lại lao thẳng vào việc chế nhạo công khai một cách thiếu tinh tế và ngu xuẩn đến vậy.
Ngay khi Alon đang kịp định thần lại, một giọng nói khác từ phía đối diện bất ngờ chen vào:
“Xin thứ lỗi, nhưng cậu vừa mới nói cái gì cơ?”
Quay về phía giọng nói mới, Alon bắt gặp một gương mặt quen thuộc, không giống như Carmine.
‘...Hầu Tước Mardinyo?’
Alon nhận ra ông ta không phải nhờ vào khuôn mặt mà nhờ vào gia huy được chạm khắc tỉ mỉ trên ngực áo, cùng với diện mạo đặc trưng của một người đàn ông trung niên quyền lực.
“Có phải cậu vừa mới buông lời nhục mạ một vị quý tộc của Vương Quốc Asteria ngay tại đây không?”
“...?”
Gương mặt Alon hiện rõ sự ngẩn ngơ trước màn bênh vực đầy bất ngờ và nằm ngoài dự tính này.
******
Carmine, con trai thứ ba của Công Tước Komalon thuộc Vương Quốc Ashtalon, đang ở trong một tâm trạng không thể tồi tệ hơn.
Có hàng tá lý do khiến gã bực bội, nhưng nguyên nhân lớn nhất có lẽ chính là do cuộc hôn sự với cô con gái thứ năm của Công Tước Rotegre mà gã dày công sắp xếp đang có nguy cơ đổ sông đổ bể.
Tất nhiên, lý do khiến hôn sự này tan thành mây khói hoàn toàn là do bản tính trẻ con và những hành động thiếu chín chắn của chính Carmine.
Gã đã phạm một sai lầm ngu xuẩn chưa từng thấy nếu không muốn nói là không thể cứu vãn nổi khi thản nhiên đánh giá nhan sắc của các tiểu thư khác ngay trước mặt "vợ sắp cưới" của mình.
Và quả nhiên với việc gã vốn dĩ là một đứa trẻ được nuông chiều từ bé mà thiếu đi sự giáo dục nghiêm khắc, thay vì cảm thấy hối lỗi, Carmine lại càng tỏ ra khó chịu khi vị tiểu thư kia đề nghị xem xét lại cuộc hôn nhân.
Nếu đây không phải là Vương quốc Asteria một đồng minh thân cận, hay người đối diện không phải là Công Tước Rotegre — người đang nắm giữ vô số mối làm ăn bí mật với cha gã, thì Carmine chắc chắn đã lật tung cái nơi này lên rồi.
Dĩ nhiên, ở chiều ngược lại, Carmine chẳng hề hay biết rằng lý do duy nhất khiến Công Tước Rotegre hiện vẫn còn nhắm mắt làm ngơ trước thái độ lẫn cách hành xử xấc xược của gã một phần là vì mối quan hệ "đen tối" đầy lợi ích với Công Tước Komalon.
Dù sao thì, trong cơn bực dọc Carmine đã tìm đến buổi dạ tiệc với hy vọng có thể vực dậy tâm trạng, đúng lúc gã bắt gặp Bá Tước Palatio và quyết định kiếm chuyện để gây hấn.
Mục đích của gã chỉ có một: tìm một bao cát để trút bỏ cơn thịnh nộ đang âm ỉ trong lòng.
Lẽ dĩ nhiên với một tên bám váy gia đình thì xung quanh gã không thiếu kẻ hầu người hạ hay các hiệp sĩ để gã có thể thoải mái sỉ nhục, nhưng Carmine lại chẳng tìm thấy chút vui vẻ hả hê nào khi chơi đùa với họ.
Không phải vì gã có nhân cách cao đẹp gì, mà đơn giản là việc vùi dập những "món đồ chơi" vốn dĩ đã thấp kém hơn mình và hắn có thể nghiền nát bất cứ lúc nào không mang lại cho gã chút cảm giác kích thích nào cả.
Với những quý tộc thượng đẳng như gã thì có suy nghĩ những kẻ không được sinh ra trong nhung lụa mang dòng máu quý tộc thuần chủng thì không hơn gì cỏ rác. Theo nghĩa đó, Bá tước Palatio — một kẻ mang danh quý tộc nhưng lại "thân đơn thế cô" — chính là công cụ giải tỏa căng thẳng hoàn hảo nhất.
Theo những gì Carmine nghe được, Bá tước Palatio chỉ là một gã bù nhìn may mắn nhặt được tước vị, chẳng có lấy một đồng minh hay phe cánh nào trong giới thượng lưu.
Dù là một kẻ ngông cuồng, Carmine vẫn đủ khôn ngoan để tính toán xem mình có thể bắt nạt ai mà không phải để lại hậu quả.
Và thế là, ngay khi thấy bóng dáng Alon, gã đã lao vào công kích.
******
“Cậu có biết việc nhục mạ một quý tộc của Vương Quốc Asteria là sự thiếu tôn trọng đến nhường nào không?”
“Ý tôi không phải—”
“Vương quốc Ashtalon là đồng minh lâu đời của chúng ta, nhưng sự gắn kết đó dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau. Chẳng lẽ người dân Ashtalon đã quên mất lễ nghĩa cơ bản nhất là gì rồi sao?”
“Không, đó không phải—”
“Vậy cậu đang muốn nói rằng Công Tước Komalon danh tiếng lại nhìn nhận Asteria chúng ta bằng con mắt khinh miệt như thế ư?”
“Tuyệt đối không có chuyện đó...!”
“Vậy tại sao một kẻ thậm chí còn chưa chính thức kế vị tước hiệu như cậu lại dám dùng cái giọng điệu xấc xược đó để nói chuyện với một vị Bá Tước đương nhiệm?”
“Cái đó—”
Gương mặt Carmine vặn vẹo vì hoảng loạn.
Trái ngược hoàn toàn với những tin đồn gã từng nghe, ngay khoảnh khắc gã đi gây sự với Bá Tước Palatio, những vị quý tộc xung quanh không những không hùa theo mà còn đồng loạt quay sang chất vấn, chỉ trích gã thậm tệ.
Trong khi gương mặt Carmine ngày càng trở nên ngơ ngác, gã theo bản năng xoay anh mắt tìm kiếm một sự cứu vãn từ phía Alon, nhưng ngay cả Alon lúc này cũng đang đứng hình trong sự hỗn loạn của chính mình. Gương mặt vốn dĩ luôn đóng băng không cảm xúc của vị Bá Tước giờ đây đã xuất hiện những rạn nứt của sự bàng hoàng, tạo nên một biểu cảm pha trộn kỳ quái giữa vẻ ngẩn ngơ và sự kinh ngạc tột độ trước tình cảnh trớ trêu đang diễn ra.
‘...Cái tình huống quái quỷ gì đây?’
Carmine nhìn lại ba vị đại quý tộc đang đứng ra bảo vệ Alon. Một người là Hầu Tước Mardinyo, một người là Công Tước Rotegre, và người cuối cùng là Bá Tước Palan.
Alon dễ dàng nhận diện họ, không chỉ qua gia huy mà còn vì họ là những nhân vật có tầm ảnh hưởng khuynh thành tại Asteria.
Hầu Tước Mardinyo là nhân vật nòng cốt của phe hoàng tộc.
Công Tước Rotegre lại là "đầu tàu" của phe quý tộc.
Còn Bá Tước Palan, dù giữ thế trung lập về chính trị, nhưng chính vị thế đó đã giúp ông ta tích lũy quyền lực đáng nể.
Dù cho Alon chẳng mảy may bận tâm đến chính trị hay những mưu đồ của giới thượng lưu, thì tại Asteria, danh tiếng của ba người này vẫn là một sự thực hiển nhiên mà bất kỳ ai mang dòng dõi quý tộc cũng buộc phải tường tận
“Có thật là Công Tước Komalon đang coi thường chúng ta không?”
“Kh-Không phải như vậy.”
“Vậy tại sao cậu lại đi nói chuyện với Bá Tước Palatio bằng thái độ vô lễ đó?”
“T-Tôi... tôi đã lỡ lời vô lễ.”
“Vô lễ không phải là vấn đề duy nhất ở đây. Điểm mấu chốt là, tại sao cậu lại dám dùng giọng điệu bề trên đó mà nói với Bá Tước Palatio?”
Chứng kiến cảnh các đại quý tộc đang dùng kỹ năng chính trị điêu luyện để dồn Carmine vào đường cùng, Alon — kẻ chưa bao giờ nhúng tay vào chính sự — bỗng thấy khung cảnh này quen thuộc đến lạ kỳ.
‘Em xin lỗi.’
‘Bộ xin lỗi không thôi là xong nghĩa vụ quân sự à?’
‘Em thực sự xin lỗi.’
‘Tao hỏi lại, xin lỗi là xong nghĩa vụ à?’
À, chính là nó.
À, chính là nó. Một ký ức sống động từ hơn mười năm trước dội về trong tâm trí Alon, khiến anh vô thức toát mồ hôi hột. Cái kiểu "vặn vẹo" đối phương bằng những câu hỏi tu từ không lối thoát này đích thị là một cơn ác mộng.
“T-Tôi... tôi đã vô cùng thất lễ...!”
Carmine, không thể chịu nổi thêm áp lực từ những "con cáo già" chính trị thêm một giây nào nữa, vội vàng tháo chạy khỏi sảnh tiệc như một kẻ bại trận. Ngay khi gã vừa khuất bóng, ba vị đại quý tộc lập tức vây quanh Alon với thái độ vô cùng vồn vã.
“Bá Tước Palatio, Ngài không sao chứ?”
“Tôi ổn, nhưng mà...”
Alon nhìn họ, tự hỏi tại sao những nhân vật tầm cỡ này lại đột ngột tử tế với mình đến vậy.
Thế nhưng... nhờ thính giác nhạy bén, anh đã nghe thấy những loáng thoáng những lời thì thầm to nhỏ của đám đông xung quanh:
“Nhìn kìa. Có vẻ như họ cũng nghe thấy tin đồn đó rồi.”
“Đến ngay cả những nhân vật cỡ đó cũng nhúng tay vào thì tin đồn chắc chắn là thật rồi.”
“Nếu Công Tước Altia và Bá Tước Zenonia mà cùng tham gia vào phe này thì họ sẽ trở nên bất bại. Nhưng nhìn các quý tộc khác xem, họ có vẻ đang bối rối lắm. Đây vẫn còn là một bí mật, nên hãy cẩn thận lời nói.”
“...Ngài đào đâu ra những tin tức kiểu này thế?”
“Luôn có cách mà.”
Alon bắt đầu xâu chuỗi mọi chuyện và nhận ra tình hình hiện tại nực cười đến mức nào.
“Nghĩ lại thì, ta vẫn chưa có cơ hội được trò chuyện kỹ hơn với cậu, thưa Bá Tước. Nhưng ta hiểu mà, hẳn là cậu đang bận rộn lắm,” Hầu Tước Mardinyo nói với nụ cười đầy ẩn ý, như thể ông ta đã thấu hiểu mọi kế hoạch bí mật của Alon.
Alon bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem mình có nên đính chính rằng cái tin đồn đó hoàn toàn là điều nhảm nhí vô căn cứ hay không.
Bởi lẽ nếu không nói rõ, rắc rối sal này chắc chắn sẽ còn lớn hơn.
Nhưng giờ mà lên tiếng thì tình hình có vẻ sẽ càng thêm khó xử. Trong khi Alon còn đang phân vân...
“Nhân tiện, tôi nghe nói Ngài đang nghiên cứu ma pháp, thưa Bá Tước. Có đúng là vậy không?”
“Đúng là như vậy.”
“Vậy thì tôi có một món quà nhỏ muốn tặng Ngài. Trong số những tạo tác tôi thu được sau khi quét sạch bầy Orc, có một món trang bị có thể giúp tích trữ ma lực để sử dụng sau này. Ngài thấy thế nào?”
“Giờ Ngài nhắc tôi mới nhớ, tôi cũng đã chuẩn bị một món quà mọn.”
Không gian bỗng chốc im lặng khi Alon lắng nghe đề nghị của họ.
Kết quả là, vào ngày hôm đó chỉ trong một buổi tối, Alon đã nhận được hai tạo tác ma pháp cùng năm lọ thuốc hồi phục ma lực thượng hạng từ ba vị đại quý tộc.
Trong lúc những nhân vật quyền lực nhất buổi tiệc đang quây quanh Alon, để mặc đám quý tộc còn lại ngơ ngác không hiểu chuyện gì, thì ở một góc phòng, Bá tước Crylde và Bá tước Edolon đang nhắm nghiền mắt trong tuyệt vọng, thầm nghĩ:
‘Chúng ta đã đụng nhầm người rồi sao...?’
‘Chuyến này tiêu đời (Toang) thật rồi...!!’ (LOL)
******
Bốn ngày sau khi bữa tiệc bắt đầu, trong khi bộ sưu tập "chiến lợi phẩm" của Alon ngày một dày lên...
“...Một Ngoại Thần đã giáng lâm ở phương Bắc ư?”
“Vâng, đó là thông tin mà tôi nhận được. Có vẻ như những tinh thể tím ở xác bọn Goblin cũng có liên hệ với vị Ngoại Thần này, nhưng... họ nói không chắc chắn lắm, vì thông tin này được lấy từ các cổ thư.”
“Dẫu sao thì, chuyện này cũng đã khiến Caliban rơi vào cảnh hỗn loạn.”
Chỉ còn hai ngày nữa là bữa tiệc kết thúc, Alon, sau khi thu thập đủ thông tin thông qua hội thông tin, bắt đầu trầm tư suy tính. Và rồi, chẳng chút đắn đo, anh đưa ra quyết định.
“Evan.”
“Vâng.”
“Ngay khi bữa tiệc kết thúc, hãy hoàn thành nốt những việc cần thiết. Chúng ta sẽ hướng thẳng tới Caliban.”
Anh đã hạ quyết tâm, không còn một chút do dự nào nữa.
******Góc giải thích : cách phân biệt địa vị "Ngũ đẳng tước" theo thứ tự (Công - Hầu - Bá - Tử - Nam) cho độc giả
Công tước (Duke): Dưới một người, trên vạn người. Thường là thân tộc của nhà vua hoặc những lãnh chúa nắm giữ vùng lãnh địa rộng lớn nhất.
Hầu tước (Marquis): Những "người gác cổng" của vương quốc. Họ thường cai quản các vùng biên thùy quan trọng, có quân đội mạnh và thực quyền chính trị cực lớn.
Bá tước (Count/Earl): Tầng lớp trung tâm của giới thượng lưu. Họ quản lý các thành phố hoặc vùng đất lớn. (Đây là tước vị hiện tại của Alon).
Tử tước (Viscount): Thường là những người quản lý một vùng lãnh thổ nhỏ hơn hoặc hỗ trợ cho các Bá Tước.
Nam tước (Baron): Cấp bậc thấp nhất trong hàng ngũ quý tộc chính quy, nhưng vẫn sở hữu đặc quyền và lãnh địa riêng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
