Chương 22
Cuộc ác chiến với bầy quái vật cuối cùng cũng khép lại trong chiến thắng. Tất cả là nhờ vào sự phản ứng bình tĩnh và kỷ luật của đội ngũ hiệp sĩ cùng lính đánh thuê, tiền tuyến vẫn đứng vững như bàn thạch. Điểm nhấn quyết định chính là màn can thiệp kịp thời của Alon; ma pháp của anh một lần nữa gầm vang, quét sạch một toán địch đang âm mưu đánh tập kích từ phía sau lưng đám quý tộc, nhanh chóng xoay chuyển cục diện trận đấu về thế áp đảo hoàn toàn. Dĩ nhiên, việc đối đầu với hàng trăm con Goblin đột biến không phải là một chuyện dễ dàng, thương vong là điều không thể tránh khỏi, nhưng con số đó là quá nhỏ bé so với quy mô tàn khốc của trận chiến này.
Nhát kiếm chí mạng của một vị hiệp sĩ xuyên thủng sọ con Goblin cuối cùng, đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến lần này. Ngay khi xác nhận chiến trường đã hoàn toàn tĩnh lặng không còn bóng dáng con Goblin nào nữa, những người lính mới thở phào một cách nhẹ nhõm, rồi đồng loạt hướng ánh mắt đầy sùng bái về phía Alon. Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống đống xác quái vật chất cao như núi. Dù vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử, gương mặt anh vẫn không một chút gợn sóng, lạnh lùng đến mức khiến đám lính đánh thuê phải rùng mình kinh sợ và khâm phục. Họ không tài nào quên được hình ảnh Alon “Đơn thương độc mã” nghiền nát hàng tá quái vật thành những đống thịt băm mà cơ mặt chẳng hề biến đổi lấy một milimet.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự ngưỡng mộ của đám đông, nội tâm Alon lúc này đang gào thét dữ dội: ‘Chút nữa thôi là mình đi đời nhà ma rồi…!’
Dù bên ngoài anh trông vẫn vô cùng ung dung, nhưng thực chất Alon đang phải vận hết sức bình sinh để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp như đánh trống liên hồi trong lồng ngực. Dù sở hữu "Ấn Ký Bất Khiết" (Vòng Tay Ô Uế - ae thích tên này hơn hay tên mới hơn zạ) — thứ cho phép anh triển khai ma pháp gấp ba lần người thường — nhưng sau khi liên tiếp dựng hai tầng Thạch Tường và hai lớp Vòng Bảo Hộ để nén "bom đá", nguồn ma lực ít ỏi của anh đã hoàn toàn cạn kiệt. Giờ đây, "vị Bá tước uy quyền" này chẳng khác gì một người phàm yếu ớt không hơn không kém.
‘May mà đám hiệp sĩ đã thắng được,’ anh thầm nghĩ. Dù khả năng phe bên các hiệp sĩ và lính đánh thuê bị thua là rất thấp, nhưng khi nhận ra mình đã mất sạch khả năng tự vệ giữa vòng vây quái vật, một nỗi sợ hãi tột cùng đã bóp nghẹt tâm trí anh.
‘Có lẽ mình nên rút lui sớm hơn một chút… Không, ở lại gần đoàn vẫn là thượng sách… nhưng quan trọng hơn cả là…’ Sau khi tự khen ngợi bản thân vì đã hành xử một cách sáng suốt và lấy lại được sự bình tĩnh, Alon cúi xuống quan sát kỹ cái xác của những con Goblin trước mặt. Ánh mắt anh bỗng chốc trở nên sắc lạnh và nghiêm trọng. Anh hiểu quá rõ ý nghĩa của những khối tinh thể tím đang trồi lên từ cơ thể lũ quái vật kia.
“Tại sao lại là… Thần Giáng?”
Đây là một hiện tượng kỳ quái và cực kỳ hiếm gặp trên đại lục, chỉ có thể xảy ra khi các Ngoại Thần (Outer Gods) đang cố gắng tìm cách giáng lâm xuống thế giới này. Những sinh vật bị ảnh hưởng bởi luồng sức mạnh "Thần Giáng" sẽ trở nên điên cuồng, hung tàn và sở hữu sức mạnh thể chất mạnh mẽ vượt xa giới hạn tự nhiên. Dù đội quân hiện tại có thể đối phó được với bầy quái trên đường đến lãnh địa Công Tước, nhưng việc hiện tượng này xuất hiện ngay từ lúc này mới là điều khiến Alon thực sự lo ngại.
Sự xuất hiện của những tinh thể tím này rất có thể là điềm báo rằng một vị Ngoại Thần sắp sửa đặt chân xuống trần gian. Thông thường, các vị thần này không thể giáng lâm trừ khi một trong Ngũ Hình Đại Tội trỗi dậy, vậy mà giờ đây, ngay cả những vị thần vùng biên ải này cũng đang bắt đầu rục rịch xuất hiện.
‘Chuyện này… thật sự không ổn chút nào…’
Đối với Alon, sự giáng lâm của các Ngoại Thần là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Tuy không mang tính hủy diệt tuyệt đối như Ngũ Hình Đại Tội, nhưng nếu những vị thần này bắt đầu cuồng nộ, việc cả một vương quốc bị xóa sổ chỉ sau một đêm là điều dễ như trở bàn tay. Toàn đại lục ngoài Đế Quốc ra thì chỉ còn lại sáu vương quốc, nghĩa là tỉ lệ 1/3 kế hoạch nghỉ hưu an nhàn trong tương lai của anh sẽ bị đổ bể. Alon nhìn xoáy vào con Goblin với gương mặt đăm chiêu.
Tuy nhiên, nếu vẻ mặt của Alon được coi là nghiêm trọng, thì vẫn có những kẻ trông còn thê thảm hơn anh gấp nhiều lần — nghiêm trọng đến mức trông họ như thể vừa đánh mất tất cả mọi thứ.
Những kẻ đó không ai khác, chính là Bá Tước Crylde và Bá Tước Edolon.
******
Vài ngày kể từ sau cuộc đụng độ với bầy Goblin đột biến, hành trình đến lãnh địa của Công Tước chỉ còn vỏn vẹn đúng một ngày đi đường. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Alon đã trải qua hai sự thay đổi rõ rệt. Thứ nhất là thái độ của đám quý tộc — những kẻ từng công khai coi thường và nhạo báng anh theo sát màn mỉa mai của hai gã Bá Tước Crylde và Edolon — nay đã hoàn toàn thu hồi lại những vẻ mặt khinh khỉnh đó. Và sự thay đổi thứ hai, nực cười hơn cả, chính là:
“Bá Tước Palatio, đây là loại thịt thượng hạng tôi mang đến từ lãnh địa của bản thân. Ngài có muốn dùng thử một chút không?”
“Thưa Bá Tước, nếu Ngài không chê, tôi rất sẵn lòng hỗ trợ một vài nguồn lực cho lãnh địa của Ngài. Ngài thấy thế nào?”
Bá Tước Crylde và Bá Tước Edolon, hai kẻ mới mấy ngày trước còn miệt mài châm chọc Alon, giờ đây lại đang quay ngoắt 180 độ, ra sức nịnh bợ và tìm mọi cách để lấy lòng anh. Hai gã Bá Tước này dường như đã sẵn sàng dâng hiến bất cứ thứ gì mà Alon muốn, chúng bám dính lấy anh không rời, miệng không ngừng tuôn ra những lời xu nịnh cùng nụ cười khúm núm, đầy tớ. Dẫu cho Alon vẫn giữ thái độ thờ ơ, lạnh nhạt, nhưng hai lão già này vẫn không hề nản chí — chúng đang tuyệt vọng nếu không muốn nói là thực sự tuyệt vọng đến cùng cực trong việc lấy lòng Alon.
Màn phô diễn đầy quyền năng tàn khốc của Alon vài ngày trước là quá đủ để đánh tan cái mác “gã khờ may mắn” mà thiên hạ gán cho anh khi kế vị tước hiệu Palatio. Hơn nữa, chúng vẫn còn khắc cốt ghi tâm lời nhận định của vị pháp sư bậc ba mà Nam Tước Amon mang theo: rằng ma pháp của Alon chắc chắn đã vượt xa khỏi phạm vi của bậc hai thông thường.
Sau khi nghe được điều đó, cả hai bắt đầu lật lại những tin đồn đang lưu truyền trong giới thượng lưu và tự hỏi liệu mình có đang đánh giá sai về Alon. Dù trong thâm tâm vẫn còn vài mối hoài nghi chưa thể giải đáp, nhưng điều đó giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Điều then chốt là chúng đã nhận ra Alon đang che giấu một sức mạnh kinh hoàng, đến mức anh chẳng cần đến bất kỳ sự bảo vệ của ai.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc, tin đồn về một thế lực đã san phẳng tổ chức Avalon chỉ trong một ngày — thứ quyền năng mà gia tộc Palatio nắm giữ — rất có thể là sự thật. Nhận thức được điều này, lựa chọn duy nhất của chúng là phải nhanh chóng chiếm lấy cảm tình của Alon. Có kẻ sẽ tranh cãi mà bảo rằng nên điều tra kỹ lưỡng trước khi hành động, nhưng logic đó tuyệt nhiên không áp dụng được với những ai hiểu rõ "bản tính" nhà Palatio.
Từng tận mắt chứng kiến sự tàn bạo khét tiếng hiếm có khó tìm của gia tộc này, hai gã Bá Tước thừa hiểu họ có thể độc ác đến mức nào. Dù Alon, người con trai thứ ba, chưa bao giờ trực tiếp ra tay, nhưng chúng tin chắc rằng trong huyết quản của anh vẫn còn lưu giữ cái bản tính tàn nhẫn và quyết liệt của dòng họ. Suy cho cùng, nhà Palatio vốn đã đầy rẫy những kẻ điên rồ kể từ thời ông nội anh còn tại thế.
Nhờ sự sợ hãi đó, Alon đã tận hưởng một cuộc sống xa hoa hiếm thấy trong những ngày qua. Thay vì khoai lang và ngô nướng, anh được phục vụ thịt cho cả ba bữa sáng, trưa, tối, cùng với những loại rượu vang thượng hạng nhất mà chúng mang theo. Tuy nhiên, dù nhận được lễ vật liên tiếp nhiều ngày, nét mặt Alon vẫn không hề giãn ra; tâm trí anh vẫn đang bị bủa vây bởi những suy nghĩ về con Goblin đột biến nọ.
‘Kẻ đứng sau chuyện này có thể là ai được nhỉ…?’
Dù có suy tính như thế nào đi chăng nữa, Alon vẫn không tìm ra được câu trả lời thỏa đáng. Thần Giáng vốn chỉ là một điềm báo rằng một Ngoại Thần sắp sửa đổ bộ, và chẳng có cách nào để biết chính xác đó là vị thần nào, hay thời điểm và địa điểm giáng lâm cụ thể là ở đâu.
Dẫu biết việc cứ quẩn quanh với những suy nghĩ này là vô ích, nhưng Alon không tài nào ngừng lo lắng. Anh biết rõ kế hoạch nghỉ hưu an nhàn của mình có thể sụp đổ tan tành chỉ trong nháy mắt. Từ một quý tộc sung túc, anh có thể biến thành một kẻ thường dân tay trắng chỉ sau một đêm nếu thảm họa đó xảy ra. Đó là lý do tại sao anh không thể dứt khỏi những suy tính đang ăn sâu bám rễ trong lòng bản thân.
‘Mình sẽ phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt ngay khi đặt chân đến lãnh địa của Công Tước.’
Vừa nghĩ, anh vừa liếc nhìn đám quý tộc bên cạnh — những kẻ đang nỗ lực gỡ gạc lại hành vi sai trái trước đó bất chấp cả lòng tự tôn. Một lần nữa, anh lại được nhắc nhở về cái danh tiếng "đáng sợ" của gia tộc mình.
‘…Mình không ngờ bọn chúng lại phản ứng dữ dội như thế chỉ vì một chút hoài nghi về các tin đồn.’
Nhìn màn trình diễn tuyệt vọng của hai gã Bá Tước, Alon nhận ra những lời đồn thổi về gia đình anh đã thâm căn cố hữu đến mức nào. Tuy nhiên, dù hiểu rõ nỗi sợ hãi của chúng, anh cũng chẳng hề có ý định trấn an hay làm dịu đi sự lo âu đó. Alon tự thấy mình là người tỉnh táo, nhưng đôi khi anh cũng có một mặt khá... nhỏ mọn.
Màn kịch nịnh hót của hai gã Bá tước cuối cùng cũng đi đến hồi kết khi đoàn người chính thức đặt chân đến lãnh địa của Công tước Rotegre.
******
Ngay khi Alon đặt chân đến dinh cơ của Công tước Rotegre, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là một tòa biệt phủ có quy mô lớn đến mức phi lý—không, chính xác hơn phải là một quần thể kiến trúc gồm vô số dinh thự nằm san sát nhau.
‘Rốt cuộc là có bao nhiêu tòa nhà nằm trong cái trang viên này vậy? Đúng là kẻ giàu có khác, sở thích cũng thật xa hoa,’ Alon thầm cảm thán khi nhận ra sự đa dạng đến kỳ lạ của các tòa biệt thự, cứ như thể một kẻ cuồng thiết kế nội thất đã gom tất cả các phong cách trên đời về đây để sưu tầm vậy. Nhưng ngay sau đó, khi nhận ra tất cả những dinh thự này thực chất là nơi ở dành riêng cho dàn thê thiếp của ngài Công Tước, Alon chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm vì không thể tin nổi.
‘Lão ta làm thế quái nào mà vẫn còn sống sót với cái cơ thể đó nhỉ?’(Thận ông ta làm bằng thép à) Anh thoáng tự hỏi, nhưng rồi sự ngạc nhiên đó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi cú sốc tiếp theo khi anh bước vào sảnh khiêu vũ chính, nơi một bữa tiệc thượng lưu đầy xa hoa đang diễn ra rầm rộ.
Mọi thứ lọt vào tầm mắt anh đều toát lên mùi tiền. Ngay cả những chiếc ly uống rượu vốn bình thường cũng chẳng mấy ai để ý mà chúng cũng được dát vàng quanh vành. Những chiếc đèn chùm khổng lồ treo trên trần nhà được đúc hoàn toàn bằng vàng ròng, khiến Alon trong lúc thong dong dạo quanh sảnh tiệc đã không ít lần nảy sinh ý định "tiện tay" tháo đại một chiếc mang đi bán lấy tiền.
Lẽ dĩ nhiên, sảnh khiêu vũ chật kín những bóng dáng quý tộc lộng lẫy. Đúng như dự đoán, Công Tước Rotegre — một người đàn ông với dáng vẻ gầy gò đến mức đáng báo động — đang bận rộn tiếp chuyện với hàng tá quý tộc vây quanh. Alon chẳng buồn phí công tìm cách chen chân vào những cuộc hội thoại đó. Anh thừa hiểu rằng việc cố gắng hòa nhập vào cái không gian còn nồng nặc mùi giả tạo hơn cả bữa tiệc trước đây mình từng tham gia sẽ chẳng mang lại bất cứ lợi lộc gì.
Thay vì tham gia vào đám đông, Alon chọn cách đứng ở một góc khuất, vừa nhâm nhi đồ ăn nhẹ vừa dỏng tai nghe ngóng những cuộc trò chuyện xung quanh. Dù sao thì Evan, người hầu thân tín của anh, cũng đã lẻn đi liên lạc với hội thông tin ngay khi họ vừa mới đặt chân đến lãnh địa.
Trong khi đang thưởng thức một món tráng miệng có vị khá giống bánh tart trứng cùng chút rượu vang hảo hạng, Alon bỗng nghe thấy một mẩu tin tức đầy thú vị từ cuộc đối thoại của hai vị quý tộc gần đó.
“Nam tước Daldoran, ngài đã nghe tin gì chưa?”
“Tin gì cơ?”
“Thì cái tin đồn về việc Công Tước Altia và Bá Tước Zenonia không chỉ vừa mới lập liên minh, mà còn đang âm mưu thiết lập một phe phái mới ấy?”
“À, chuyện đó sao? Tôi cũng có được nghe qua rồi.”
Hai vị quý tộc hành động như thể đang thảo luận về một bí mật quốc gia đại sự, họ lén lút di chuyển vào góc tường và bắt đầu thì thầm to nhỏ. Tuy nhiên, với thính giác đã được cường hóa vượt trội, Alon dễ dàng thâu tóm toàn bộ nội dung câu chuyện.
“Nhưng liệu điều đó có thật không? Ngay từ đầu tôi đã không tin nổi việc họ bắt tay với nhau rồi. Nếu họ thực sự lập phe phái, sức mạnh đó đủ sức đè bẹp tất cả các phe phái hiện tại cộng lại đấy.”
“Chính xác. Đây có lẽ là chuyện chưa từng có tiền lệ.”
Alon thoáng chút ngạc nhiên khi nghe thấy điều này, nhưng gương mặt anh vẫn không hề biến sắc. Ngay cả khi tin đồn đó là thật, anh cũng không tin rằng hai kẻ đó có thể duy trì cái liên minh gượng ép ấy được lâu.
Đang mải suy nghĩ, đôi mắt Alon bỗng mở to vì kinh ngạc bởi hương vị tuyệt vời của miếng bánh tart trứng trong miệng. Anh gật gù tán thưởng: “Ngon thật đấy.” Chẳng chút do dự, anh đưa tay vớ thêm một miếng nữa bỏ tọt vào mồm.
Thế nhưng, ngay lúc đó, câu chuyện mà anh đang nghe lén lại rẽ sang một hướng còn "kịch tính" hơn gấp bội.
“Nhưng đó vẫn chưa phải là vấn đề cốt yếu đâu.”
“Ngài nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ còn tin đồn nào chấn động hơn sao?”
“Tất nhiên rồi, không có chuyện lớn thì tôi đã chẳng mở lời.”
“Hừm... Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
“Đây là tin tôi nghe được từ một nguồn cực kỳ kín đáo, ngài đừng có đi rêu rao lung tung đấy nhé. Tôi nghe nói cả Công Tước Altia lẫn Bá Tước Zenonia đều không phải là kẻ cầm đầu phe phái này.”
“...Cái gì? Vậy thì là ai là người đứng sau?”
“Hừm... chính là Bá Tước Palatio.”
“...Bá Tước Palatio sao?”
“Phải, kẻ đứng đầu phe phái đó... nghe đâu chính là Bá Tước Palatio.”
“Chuyện này có thật không đấy?”
“Thật chứ còn gì nữa. Ngài nghĩ tôi đủ gan mà lại đi thêu dệt nên một chuyện kinh thiên động địa như thế này sao?”
“Hả... Cái gì cơ?”
Nghe đến đây, Alon theo bản năng quay ngoắt lại nhìn hai vị quý tộc đang say sưa bàn tán về "bí mật" kia. Miếng bánh tart trứng vẫn còn dở trong miệng, và anh chỉ biết đứng hình, há hốc mồm vì sốc trước cái sự thật "từ trên trời rơi xuống" mà họ vừa tiết lộ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
