Đêm đó.
Gió nhẹ hiu hiu, phảng phất như mang theo nỗi niềm thương nhớ của cô bay về phương xa.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ nhỏ quen thuộc rắc vào trong phòng, ánh trăng thanh lãnh tựa hồ cũng trở nên ấm áp lạ thường, tất cả đều yên bình và tốt lành đến thế.
Lanafette chìm sâu vào giấc ngủ, khóe miệng treo một nụ cười thanh thản, dường như trong mơ đã quay về quá khứ ấy, không còn cô độc, không còn khổ đau, tất cả đều hạnh phúc như thuở ban đầu.
『Hỡi Phù Thủy của Nguyền Rủa và Tai Ương, nay truyền đạt ý chí của Ma Thần cho ngươi』
Nhưng ngay khi tất cả có vẻ đang vô cùng tốt đẹp, trong đầu cô đột ngột truyền đến một giọng nói. Giọng nói đó trầm thấp mà đầy từ tính, không nghe ra là nam hay nữ, trong ngữ khí cũng không có bất kỳ cảm xúc nào.
『Mang tai ương đến thế gian, gieo rắc nguyền rủa lên chúng sinh, ngươi phải gieo xuống hạt giống của mọi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, để lũ kiến hôi ngày càng coi thường chư Thần nhớ lại lòng thành kính với Bọn Ta trong tuyệt vọng』
『Hãy tạo ra Ma Vương』
Giọng nói tựa như máy móc kia tan đi, Lanafette bừng tỉnh khỏi giấc ngủ. Một tay ôm lấy trán, lồng ngực phập phồng kịch liệt cho thấy sự bất an của cô lúc này.
Giọng nói vừa tan biến khiến cô cảm thấy sợ hãi theo bản năng, muốn cúi đầu quy phục.
“Đây… chính là ý chí của Ma Thần?”
Nhớ lại những lời ban nãy trong đầu, Lanafette lẩm bẩm.
“Ngày mai phải đi hỏi Anserra và Rosetta mới được.”
…
…
Giữa trưa.
“Ừm, tạo ra Ma Vương. Mặc dù trước đó tôi đã từng đoán về chức trách của Lanafette, nhưng nhiệm vụ đầu tiên này đã thực sự vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi.”
Trong khu vườn nhỏ của Rosetta, Anserra nâng tách hồng trà lên nhấp một ngụm rồi lộ ra vẻ mặt trầm tư.
Lý do chọn nơi này chủ yếu là vì nhà của Lanafette có hơi quá tồi tàn, không thích hợp để tiếp khách. Anserra lại không muốn cho Rosetta vào nhà mình, thế là họ đành phải đi xa đến chỗ của Rosetta.
“Chị Anserra, em nhớ các chị khác từng nói, Ma Vương ở Hạ Giới đã bốn trăm năm không hiện thế rồi đúng không?”
Rosetta có chút lo lắng liếc nhìn Lanafette đang căng thẳng, rồi cất tiếng hỏi Anserra vẫn đang suy tư. Người sau gật đầu.
“Đúng vậy, Ma Vương tiền nhiệm đã bị Dũng Giả đời trước chém giết vào bốn trăm năm trước. Về sau Dũng Giả đó đã trở thành Hoàng Đế khai quốc của Đế Quốc Heide. Nhớ không lầm thì người ban Thánh dụ sắc phong Dũng Giả lúc đó chính là Sehare.”
Sehare Barmelter.
Phù Thủy nắm giữ Chiến Tranh và Hòa Bình, là Phù Thủy đời thứ ba mươi trong số ba mươi lăm đời Phù Thủy. Dũng Giả chính là được tuyển chọn trong vòng một trăm năm mà cô ấy ra đời.
Tiện thể nói thêm, vị này chính là Phù Thủy hôm qua đã đến dỡ nhà của Rosetta.
“Nghe Thần Dụ mà em gái Lanafette nhận được, có vẻ là vì hòa bình quá lâu khiến chúng sinh coi nhẹ tín ngưỡng của chúng ta, cho nên cần sự ra đời của Ma Vương để trung hòa một chút.”
Rosetta nói rồi nhìn sang Lanafette, lộ ra vẻ mặt có chút nghi hoặc và lo lắng.
“Nhưng không ngờ Ma Vương lại cũng có thể tạo ra được sao? Chức vụ của em gái Lanafette có vẻ còn tệ hơn cả em tưởng tượng nữa.”
“Ma Vương rất lợi hại sao?” Thấy Rosetta nói vậy, Lanafette không khỏi có chút kỳ quái.
Dù sao thì theo thiết lập trong các tác phẩm ở thế giới trước kia, Ma Vương đúng là rất lợi hại. Nhưng nếu mình đã có thể tạo ra hắn, vậy chắc hẳn hắn sẽ yếu hơn các Phù Thủy chứ nhỉ.
Nhưng câu trả lời của Rosetta lại là một vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
“Đương nhiên là lợi hại rồi. Nói cho cùng thì Ma Vương là sản vật của quy tắc thế giới, trước đây đều là do Ma Thần đại nhân đích thân chọn lựa. Nếu cứ để mặc hắn trưởng thành mấy trăm năm, là sẽ trở thành tồn tại không hề yếu hơn Phù Thủy chúng ta đâu nhé. Hơn một ngàn năm trước còn xảy ra chuyện Ma Vương xâm nhập đến tận đây nữa đó.”
“Lợi hại đến thế!?” Lanafette trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng tò mò sau khi Ma Vương xâm nhập thì đã xảy ra chuyện gì, thế là hỏi: “Vậy sau đó thế nào?”
Rosetta dù sao cũng mới làm Phù Thủy được trăm năm, không hiểu rõ chuyện về Ma Vương, thế là bèn đưa mắt nhìn sang Anserra.
Nhưng đối với chủ đề này, Anserra, người đã từng trải qua, lại tỏ ra vô cùng bình thản.
“Tuy Ma Vương lúc đó đã đánh bại Dũng Giả, cũng đã trải qua mấy trăm năm sở hữu sức mạnh không yếu hơn chúng ta, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một tồn tại đơn lẻ. Cho nên đã bị các Phù Thủy lúc đó hợp lực làm suy yếu và trục xuất, sau đó bị Dũng Giả mới được tuyển chọn diệt sát, không gây ra vấn đề gì quá lớn.”
“À… vậy à.” Lanafette gãi gãi đầu.
Đúng vậy, Ma Vương sau khi trưởng thành hoàn toàn thì rất mạnh, có thể ngang cơ với Phù Thủy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ngang cơ 1v1. Đối mặt với cả một đám Phù Thủy hội đồng thì kết cục như nào cũng không cần phải nghĩ nhiều.
“Những năm gần đây đúng là do giữa các nước tương đối hòa bình, cho nên tín ngưỡng của sinh linh đối với chúng ta có phần suy giảm. Chắc hẳn là ý chí của Ma Thần đại nhân đã nhận ra điểm này, hy vọng thông qua sự ra đời của Ma Vương và việc tuyển chọn Dũng Giả mới để tái lập lại uy nghiêm của chư Thần.”
Nghe lời của Anserra, Lanafette trầm ngâm một lúc lâu, có chút không tình nguyện nói.
“Nhưng cách này có phải là quá hèn hạ rồi không. Chỉ vì tín ngưỡng giảm sút mà tạo ra Ma Vương, sẽ có rất nhiều người chết vì chuyện này đúng không?”
Không phải là lòng thánh mẫu dâng trào, nhưng Lanafette dù chưa từng gặp qua người của thế giới này, cũng không muốn trở thành kẻ đầu sỏ gây ra thảm kịch.
“Tôi hiểu nỗi băn khoăn của cô, nhưng chúng ta chỉ là người thực thi, là người duy trì quy tắc của thế giới này, cho nên phải vứt bỏ lòng thương hại dư thừa đó đi.”
Anserra nhìn Lanafette, ánh mắt rất ôn hòa, nhưng ngữ khí lại vô cùng nghiêm khắc không cho phép nghi ngờ.
Dường như cũng nhận ra mình có hơi nghiêm khắc với nhiệm vụ đầu tiên của vị tân binh này, cô ấy ho nhẹ hai tiếng, sau đó lại cất lời.
“Lanafette, chúng ta hãy lấy một ví dụ nhé. Nếu một thảo nguyên rộng lớn chỉ có bầy cừu mà không có sinh vật nào khác, cô thấy sẽ thế nào?”
Lanafette suy nghĩ một chút, cô đương nhiên biết đáp án của câu hỏi này, trong lòng cũng đã có chút hiểu ra.
“Cừu sẽ ngày càng nhiều, thảo nguyên thì ngày càng ít. Vì nguồn cỏ có hạn, bầy cừu sẽ tranh đấu lẫn nhau, nhưng cuối cùng thảo nguyên cũng sẽ biến mất. Cho nên bất luận là thảo nguyên hay bầy cừu, thứ chờ đợi chúng đều là tương lai bị diệt vong.”
“Đúng, chính là như vậy. Cho nên để kìm hãm các ảnh hưởng do bầy cừu lớn mạnh gây ra, trên thảo nguyên đã có sói. Chúng săn bắt bầy cừu, đồng thời cũng cho thảo nguyên thời gian để thở và tái sinh. Huống hồ còn có những sinh vật đa dạng khác như người, trâu, ngựa, càng kìm hãm lẫn nhau ở tầng sâu hơn. Đây chính là quy tắc của thế giới, khiến mọi thứ hình thành một vòng tuần hoàn khép kín bền vững.”
“Ma tộc và Nhân tộc, Á nhân tộc là quan hệ đối địch bẩm sinh. Nhưng do không có sự bảo hộ của Ma Vương, Ma tộc vốn thân là sói lại dần dần trở thành thức ăn cho bầy cừu. Vì vậy để trung hòa hai tộc, sự ra đời định kỳ của Ma Vương là điều bắt buộc.”
Anserra vốn định giải thích thêm, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Lanafette thì đã chọn cách dừng lại.
“Xem ra cô đã hiểu rồi.”
“Vâng.” Lanafette gật đầu.
“Ể? Hiểu cái gì? Sao em nghe không hiểu gì hết?”
Đây là câu hỏi của Rosetta, người không hề động não chút nào. Nhưng Lanafette và Anserra đã sáng suốt lựa chọn lờ cô ta đi.
“Nếu đã như vậy, Ma Thần đại nhân của chúng ta đã truyền đạt ý chí rồi, thì không nên chậm trễ nữa, hãy bắt đầu thực thi đi. Phải làm như thế nào, chắc hẳn là cô biết rồi.”
“Vâng, cảm ơn cô, Anserra tiểu thư.” Lanafette cảm ơn Anserra, người sau lại cười xua xua tay.
Lanafette lúc này cũng đứng dậy khỏi ghế, cầm lấy cây gậy phép đang dựng bên cạnh.
Ngay khoảnh khắc cây gậy phép được cầm lên, ánh sáng màu tím tràn ngập viên bảo châu trên đỉnh gậy. Nhìn thứ ánh sáng có phần điềm gở trên viên bảo châu, Lanafette trầm ngâm một lát, nhưng cuối cùng vẫn từ từ cất lời.
“Hỡi vong hồn lạc lối ở Minh Giới, hỡi kẻ mờ mịt bị sự tàn bạo và giết chó che mờ hai mắt. Ta sẽ ban cho ngươi một sinh mệnh mới kỳ diệu, khiến ngươi có được sức mạnh để thỏa mãn dục vọng, gieo rắc cơn thịnh nộ của ngươi lên thế gian bất công này.”
“Hãy đi đi, để mọi thứ chứng kiến sự tồn tại của ngươi, để vạn vật quy phục trước cơn thịnh nộ của ngươi, hãy nô dịch sinh linh vào trong ngục tù của ngươi. Ngươi sẽ trở thành bá chủ độc nhất vô nhị trên thế gian, trở thành Vương thống trị Ma tộc mà chà đạp hết thảy.”
Cùng với tiếng nói vừa dứt, ở Hạ Giới, sâu trong một khu rừng gần như cách xa tất cả các quốc gia, một cột sáng màu tím phóng thẳng lên trời. Mặt đất rung chuyển dữ dội như thể bị giẫm nát, chim chóc kinh hãi bay tán loạn, dã thú trong rừng bỏ chạy tứ phía.
Và khi tất cả đã lắng xuống, một bóng người xuất hiện ở nơi đó.
“Hãy sống cho tốt, đứa con của ta.”
… …
Lanafette thừa nhận là cô đã thiên vị.
Cô đã đặt sự ra đời của Ma Vương ở tận cùng của thế giới, vùng đất mà Nhân tộc vẫn chưa khai hóa. Điều này khiến cho Ma Vương hùng mạnh không thể tấn công Nhân tộc ngay lập tức, nhưng đồng thời cũng cho Ma Vương một lãnh địa đáng để chinh phục.
Chỉ hy vọng trước khi Ma Vương chinh phục xong vùng lãnh địa này, và còn chưa kịp gây ra nhiều phá hoại hơn, Dũng Giả có thể ra đời.
Đạo đức giả sao?
Có lẽ là vậy.
Nhưng Lanafette không thể nào lựa chọn được, dù sao thì cô cũng không bị mất đi ký ức như các Phù Thủy khác. Sâu trong thâm tâm, cô vẫn có cảm giác thuộc về loài người.
Cho dù đó không phải là thế giới mà mình quen thuộc, cho dù đó là một đám người xa lạ.
Nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi còn lớn hơn vẫn luôn nghẹn lại trong lòng, rất lâu không tan đi.
Ý chí của Ma Thần, giọng nói tuyệt đối không cho phép cô phản kháng.
Nó mang lại cho Lanafette một cảm giác khủng hoảng vô cùng lớn.
Nếu có một ngày, giọng nói đó bắt cô cầm đao đồ sát tất cả những gì trong tầm mắt có thể nhìn thấy, hay hoặc là bắt cô kết thúc sinh mệnh của chính mình, đến lúc đó, cô sẽ phải lựa chọn thế nào?
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được nỗi sợ hãi khi vận mệnh hoàn toàn bị người khác nắm giữ.
