Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol.4 (LN) - Chapter 5:「Thời khắc băng tan」

Chapter 5:「Thời khắc băng tan」

“Wa! Là thỏ kìa! Thỏ ơi!”

“Không phải đâu! Tớ biết đấy. Gọi là Bunny Man cơ.”

“Hiểu biết lắm usa. Tương lai đầy hứa hẹn đấy usa. Ngoan ngoan.”

Tôi bị bọn trẻ vây quanh, xô đẩy ồn ào. Hừ, thấy chưa. Đây chính là độ nhận diện của Bunny Man đấy. Sức sống của bọn trẻ thật kinh khủng. Có vẻ như chúng thừa năng lượng đến mức không biết làm gì cho hết.

“Xin lỗi vì đã nhờ yêu cầu này.”

“Không không. Phía chúng tôi đột nhiên đưa ra yêu cầu vô lý thế này mới là bên phải xin lỗi.”

Tôi cùng cô bảo mẫu có vẻ ngoài hiền lành đang cúi đầu rối rít kia trông nom bọn trẻ.

“Onee-chan, chơi với em đi, chơi đi!”

“Eh, ah, được thôi. Chơi gì được nhỉ?”

Himiyama-san cũng rất được lòng bọn trẻ. Himiyama-san là một người chị dịu dàng và đầy bao dung, có lẽ bọn trẻ cảm nhận được điều đó qua bầu không khí quanh cô ấy. Đến tôi còn muốn được cô ấy chơi cùng nữa là.

“Anh ơi... anh đọc truyện tranh cho em được không ạ...?”

Một bé gái tết tóc đuôi sam rụt rè đề nghị. Tôi để cô bé ngồi lên đùi.

“Được chứ usa. Đâu nào. Ngày xửa ngày xưa usa, ở một nơi nọ usa, có ông lão usa, và bà lão usa, lên núi usa, nhặt củi usa, bồng bềnh usa trôi usa bồng bềnh usa trôi usa.”

“Yukito-kun, em bị loạn ngữ nghĩa rồi đấy!”

“usa?”

“Chả hỉu gì hớt.”

“Thế à.”

Chắc không cần giải thích lại, nhưng tôi và Himiyama-san đang đến làm tình nguyện tại trường mẫu giáo.

Trên mạng xã hội của Influencer Yukito-kun, hàng ngày có vô số yêu cầu gửi đến, và một trong số đó là lời mời tham gia sự kiện kiểu này. Dù tham gia khá gấp gáp, nhưng thấy bọn trẻ vui vẻ và gánh nặng của các cô bảo mẫu được san sẻ phần nào, thì cũng coi như là thành công mỹ mãn.

Khác với các dự án của doanh nghiệp có đề xuất thù lao, những hoạt động tình nguyện thế này hoàn toàn dựa vào lương tâm, mà vốn dĩ đây cũng không phải việc làm vì tiền.

Nhắc đến học sinh cấp ba thì tình nguyện hè là hoạt động điển hình. Cũng giống như những buổi phỏng vấn mà người ta nói những lời sáo rỗng chẳng hề có trong suy nghĩ, dù có tham gia chỉ để làm đẹp học bạ đi nữa, thì đúng như câu nói “thà đạo đức giả còn hơn không làm việc thiện”, nếu việc đó giúp ích được cho ai đó, thì động cơ thật sự là gì cũng chẳng quan trọng. Ít nhất thì chúng tôi đang được chào đón thế này, tôi nghĩ chỉ cần vậy là đủ.

Ừm ừm.

“Nào, có quà cho mọi người đây usa. Các em thích cái nào?”

“Wawa!”

“Em muốn cái khăn này.”

“Vậy em lấy cái bút này ạ.”

Tôi hào phóng phát hết đống hàng hóa Bunny Man mang theo. Các cô bảo mẫu lại càng cúi đầu cảm ơn rối rít hơn nữa. Nhưng mà, xin đừng lo lắng.

“Thật sự có được không ạ? Chúng tôi nhận nhiều thế này...”

“Đừng bận tâm. Cũng là dọn kho cả thôi.”

Hàng mẫu rồi quà tặng, hàng hóa Bunny Man cứ được gửi đến tới tấp với số lượng lớn, nhưng ngặt nỗi chẳng có chỗ dùng. Tiêu thụ được đống hàng cứ ngày một chất đống theo cách này, với tôi cũng là một mũi tên trúng hai đích. Nụ cười của các em nhỏ chính là nguồn sống của Bunny Man mà (tôi ra vẻ người tốt).

“Nè nè. Chị gái này là bạn của Thỏ hả?”

“Hả, chị á? Đúng rồi. Chị là... của Thỏ...”

Himiyama-san nhìn về phía tôi vẻ bối rối. Himiyama-san là bạn bè ư? Không!

“Onee-chan này là bạn đời đó, usa.”

“Yukito-kun!?”

Bọn trẻ ngơ ngác trước câu trả lời của tôi. Chết dở. Khái niệm bạn đời vẫn còn khó hiểu quá nhỉ.

“Bạn đời á? Bạn đời là gì dợ?”

“Là vợ đấy usa. Bunny Man-sama ấp ủ tham vọng khiến vợ mang bầu để gia tăng thế lực, một ngày nào đó sẽ biến trái đất này thành thiên đường của Bunny Man usa. usassassassassassa.”

Gahahahahahahaha, à không, usasasasasasasa, tôi cười lớn.

“Là vợ kìa! Wa, giống mẹ tớ.”

“Mang bầu kìa.”

“Là mang bầu đó, mang bầu đi.”

“À ừm, dạy trẻ con mấy từ kỳ quặc quá thì hơi... Phụ huynh cũng sẽ mắng chúng tôi mất.”

Lời phàn nàn được đưa ra đầy ái ngại. Thật sự, vô cùng xin lỗi. Tôi dập đầu tạ lỗi.

Cứ thế, chúng tôi dốc sức cho hoạt động tình nguyện.

“Xin lỗi vì đã bắt cô đi cùng.”

“Em đang nói gì vậy. Là vì cô mà. Người phải nói cảm ơn là cô mới đúng.”

Kết thúc buổi tình nguyện, chúng tôi nghỉ ngơi tại một nhà hàng gia đình. Dù tiêu tốn khá nhiều thể lực nhưng cảm giác rất thỏa mãn. Các cô bảo mẫu làm việc này hàng ngày, nói một cách khiêm tốn thì đúng là thánh thần. 

“Mà sao lại là trường mẫu giáo?”

“À, chuyện đó sao. Em nghe Rishuu-san kể. Rằng Himiyama-san trước đây từng có ý định trở thành bảo mẫu. Và cả lý do cô từ bỏ nữa.”

Vẻ mặt Himiyama-san tối sầm lại. Có lẽ đó là quá khứ không muốn nhớ lại.

“...Phải, nhỉ. Từ rất lâu rồi, cô đã thích trẻ con. Sau khi từ bỏ nghề giáo viên, cô đã nghĩ đến việc làm bảo mẫu. Nhưng khi thực sự đối mặt, cô lại không làm được. Chẳng biết có phải là phản ứng cự tuyệt không, nhưng cô đã sợ hãi. Chúng hồn nhiên và ngây thơ hơn cả học sinh tiểu học, điều đó làm cô sợ. Những đôi mắt nhìn cô một cách vô tư ấy...”

Bàn tay Himiyama-san run lên cầm cập. Không phải vì điều hòa quá lạnh.

“Giờ nghĩ lại, việc cố gắng thụ thai thất bại có lẽ cũng là do nguyên nhân đó. Miệng thì nói muốn có con, nhưng trong thâm tâm cô lại sợ hãi. Có lẽ cô đã cầu mong nó đừng sinh ra, có lẽ cô chưa bao giờ thực lòng chúc phúc. Với những cảm xúc mâu thuẫn, cô đã cầu nguyện điều trái ngược với mong muốn của mình. Vì vậy nên cô mới không được ban cho đứa con nào, nhỉ. Tự làm tự chịu. Giờ cũng đã đến tuổi này rồi.”

Cô ấy cười vẻ tự giễu. Tôi cảm thấy bực mình trước những lời nói của Himiyama-san.

“Hừm.”

“Sao thế? Trông em có vẻ rất bực bội...”

“Cô nói là đã đến tuổi này, nhưng mẹ em sinh đứa thứ ba trông vẫn dư sức, em nghĩ cô từ bỏ bây giờ là quá sớm. Ngược lại, chẳng phải đang độ tuổi thích hợp sao? Cô đang quyến rũ hừng hực thế kia mà.”

Tuổi này chưa phải là độ tuổi để từ bỏ chuyện con cái. Tầm tứ tuần mới là giới hạn.

“Trường hợp của Ouka-san, nếu có khả năng sinh người thứ ba, thì đó phải là... của em...”

“Ô kìa, chẳng lẽ cô có cao kiến gì về chuyện tình cảm của mẹ em sao?”

“K, không. Không có gì đâu. Không có gì. Không có gì hết. Ừ, không có gì đâu!”

Himiyama-san ra sức phủ nhận một cách khó hiểu. Bí ẩn thật. Chẳng lẽ mẹ đang lén lút hẹn hò với ai đó và đã ban hành lệnh cấm khẩu về đối phương? Chuyện này đáng quan tâm đấy. Rất đáng quan tâm!

“Được rồi, về nhà em sẽ hỏi mẹ xem sao.”

“Sao em lại thiếu cảm giác về nguy cơ thế hả!? Chắc chắn sẽ bứt dây động rừng đấy, nên dừng lại đi thì hơn. Yukito-kun, tuyệt đối không được dùng khuôn mặt dễ thương đó để hỏi đâu nhé?”

“Vâng~.”

“Đừng có trả lời kiểu không đáng tin cậy thế chứ! Cái cậu này thật là...”

Chuyện truy hỏi mẹ để sau, giờ là chuyện của Himiyama-san.

“Nhưng mà, không phải hơi lạ sao? Hôm nay trông Himiyama-san vẫn ổn mà.”

Không phải là bình thường. Tôi đã quan sát, cô ấy có vẻ căng thẳng và sắc mặt cũng không tốt.

Dù vậy, trong suốt buổi tình nguyện, Himiyama-san vẫn ứng đối rất tốt.

“Chuyện đó đơn giản thôi. ――Vì em, vì có Yukito-kun ở bên cạnh. Cô thấy rất an tâm. Cô đã nghĩ là mình sẽ ổn thôi. Lý do là vậy đó. Nếu chỉ có một mình, chắc cô đã ngã quỵ rồi.”

“Nhưng sự thật là cô đã vượt qua an toàn. Không sao đâu. Từ hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau làm tình nguyện trong một tuần để khắc phục. Cô sẽ quen ngay thôi.”

Thứ Himiyama-san thiếu là sự tự tin. Cái cảm xúc tự hào rằng bản thân có thể làm được. Chỉ có cách tích lũy dần từ những việc nhỏ. Hôm nay là bước đầu tiên. Để Himiyama-san tiến về phía trước.

“Nhưng mà, lãng phí kỳ nghỉ hè của Yukito-kun như vậy thì...”

“Em nghĩ Himiyama-san xứng đáng với giá trị đó, nên em mới làm vậy đấy.”

Himiyama-san khẽ lẩm bẩm “Cảm ơn”.

“...Phải, nhỉ. Em đã hứa sẽ cứu cô mà. Vậy thì, xin nhờ em một lần nữa. Yukito-kun, hãy giúp cô nhé. Để cô không còn sợ hãi nữa, để cô có thể đứng trước mặt bọn trẻ.”

“Cứ giao cho em.”

Không chỉ tình nguyện thôi đâu. Cần phải bắn tiếp mũi tên thứ hai, thứ ba. Tôi đã ra tay rồi.

Chuẩn bị và điều chỉnh khá vất vả, nhưng có vẻ sẽ kịp. Cũng nhờ cả vào Rishuu-san.

“Himiyama-san này, giọng cô hay lắm đấy. Cứ như diễn viên lồng tiếng vậy.”

“Vậy... sao? Lần đầu tiên có người nói với cô như thế.”

Dù có vẻ như thay đổi xoành xoạch, nhưng chỉ nỗ lực âm thầm thì không bao giờ đủ để lật ngược hiện trạng.

“Sợ ánh mắt người khác. Để khắc phục điều đó, cần phải cố tình tắm mình trong sự chú ý.”

Nắm chặt lấy đôi bàn tay của Himiyama-san, tôi tuyên bố.

“Làm thôi. Idol ấy.”

“............................................................Eh?”

Tỏng, một giọt mồ hôi chảy dài trên trán Himiyama-san.

“Aaaaaaaaa, mệt chết đi đượccccc!”

“Mà công nhận, cậu cũng tập hợp được đông đảo thật đấy. Yukito lúc nào cũng gấp gáp quá thể.”

Tôi nằm dang tay chân hình chữ đại trên nền đường nhựa. Cảm giác lưng sắp cháy xém khiến tôi bật dậy. Nóng quá!

Tên ikemen xán lạn lau mồ hôi một cách đầy sảng khoái. Chỉ có thế thôi mà đám con gái trường khác đã hét lên ầm ĩ. Giờ thì tên này đã đúng nghĩa trở thành người của công chúng rồi.

Tại một góc của Lữ quán Unabara. Một phần bãi đậu xe đã được thuê để dựng cột rổ, biến thành sân bóng rổ đường phố, nơi đang quy tụ rất nhiều người trẻ, từ học sinh cấp ba, sinh viên đại học cho đến các hội nhóm người đi làm.

Không phải chúng tôi chiếm dụng trái phép đâu nhé. Đương nhiên là đã thương lượng xong xuôi với giám đốc Unabara rồi. Gọi là bãi đậu xe nhưng đây không phải chỗ cho xe con mà là khu đất dành cho xe buýt du lịch. Lữ quán Unabara hiện tại một ngày chẳng có mấy chiếc xe buýt du lịch ghé qua. Chúng tôi chỉ thuê không gian của một chiếc trong số đó thôi.

Nghe đến đây, chắc hẳn mọi người sẽ thắc mắc Lữ quán Unabara được lợi lộc gì.

Tôi sẽ không để họ chịu thiệt đâu. Với sự bùng nổ của làn sóng bóng rổ lần thứ ba, cơn sốt bóng rổ đường phố đang dâng cao trên toàn quốc, và chúng tôi, những kẻ khởi xướng, đã quyết định thực hiện một chuyến viễn chinh đến Kyoto dưới danh nghĩa tập huấn mùa hè.

Tôi đã tuyển đối thủ trên mạng xã hội, và kết quả là đơn đăng ký gửi về tới tấp, không chỉ từ các tỉnh lân cận như Nara, Hyogo, Shiga hay Osaka mà còn từ khắp mọi miền đất nước. Nhân tiện thì tôi đăng tin tuyển ngay sau cuộc nói chuyện với Rishuu-san ở bãi đậu xe bệnh viện. Một kỳ tập huấn mùa hè đi trên băng mỏng. Chuẩn bị vừa khít nút mới kịp.

Thế là, chúng tôi sẽ thi đấu với tổng cộng hai mươi đội được chọn chính thức qua bốc thăm.

Địa điểm thi đấu và nơi lưu trú chính là Lữ quán Unabara. Việc đảm bảo chỗ ở giúp các đội ở xa có thể yên tâm tham gia, và điều này hiệu quả ngoài mong đợi.

Lịch trình là hai ngày một đêm, chi phí ăn ở cho hai mươi đội đều do tôi chi trả. Nói vậy chứ tính vào chi phí kinh doanh nên chẳng có vấn đề gì. Vốn dĩ kỳ tập huấn mùa hè này cũng kiêm luôn mục đích quảng bá mà.

Các trận đấu của chúng tôi được phát trực tiếp theo thời gian thực, và những màn tranh tài nảy lửa với các đội đại diện cho từng trường học hay khu vực khiến người xem vô cùng phấn khích. Super Chat bay tứ tung.

Tính cả chi phí quảng cáo vào thì đây là một trận chiến nắm chắc phần thắng, chỉ có lãi chứ không thể lỗ.

Lữ quán Unabara vốn đang vắng như chùa Bà Đanh giờ nhộn nhịp và chào đón nồng nhiệt. Nhận được đơn đặt phòng lớn thế này, động lực của họ cũng tăng lên MAX.

“Nào, đã đến giờ bữa tiệc mọi người mong chờ rồi!”

Tôi vừa tuyên bố, tiếng hoan hô từ các đội tập trung vang lên rần rần.

Nói là tập huấn mùa hè, nhưng thành viên tham gia chỉ có ba người là tôi, tên ikemen xán lạn và Seido. Shiori không tham gia. Chuyện này không liên quan đến hoạt động câu lạc bộ, và thử nghĩ mà xem.

Tập huấn một đêm hai ngày ở suối nước nóng. Lại còn ở cùng mấy thằng con trai. Bố mẹ Shiori đời nào cho phép con gái tham gia chuyến đi kiểu này. Người ta sẽ chỉ nghĩ đó là một bữa tiệc thác loạn thôi. Còn quá sớm đối với trẻ vị thành niên đó.

Dù tôi có là PG (Hậu vệ dẫn bóng) đi chăng nữa, thì tôi cũng không thể thực hiện cú ném 3P vào ban đêm được.

Chẳng hiểu sao tôi lại được bố mẹ Shiori tin tưởng, và Shiori cũng bảo là không sao đâu, nhưng việc khiến gia đình cô ấy bất an hay lo lắng không phải là ý muốn của tôi. Chuyện bù đắp này để dịp khác vậy.

Đại sảnh tiệc tràn đầy sức sống. Vì có nhiều người chưa đủ tuổi thành niên nên rượu bia bị cấm tiệt.

Mọi người vừa thưởng thức các món ăn ngon, vừa bắt đầu những cuộc gặp gỡ mới, xây dựng những mối quan hệ mới ở khắp nơi.

“...Này, Yukito. Thế này cũng hay đấy chứ nhỉ.”

Kouki thốt lên đầy cảm khái. Cậu ta từng nói muốn làm điều gì đó đậm chất nghỉ hè mà.

“Mãn nguyện chưa?”

“Hả? Đồ ngốc. Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi mà?”

Gương mặt cười nhe răng của cậu ta còn chói lóa hơn cả cái đầu hói của hiệu trưởng phản chiếu trên tấm bìa lót vở nữa.

“Xin lỗi vì đã lôi kéo cả Seido vào chuyện này nhé.”

“Không đâu. Tớ cũng từng mơ ước những chuyện thế này mà. Với lại, tớ là Dũng giả được chọn mà lị!”

Seido cười tinh nghịch. Karaya Seido này chính là người thừa kế danh hiệu Dũng giả từ senpai nhiệt huyết kia.

Vì đàn anh nhiệt huyết đã giải nghệ để ôn thi, nên đội 『Snow Rabbits』 bị khuyết vị trí Dũng giả. Và người tiếp quản vị trí đó chính là thành viên mới của câu lạc bộ bóng rổ, Seido.

“Sắp đến giờ rồi nhỉ. Tiến độ thế nào rồi Kouki-kun?”

Tôi kiểm tra đồng hồ. Không khí đã nóng lên, bữa tiệc đang ở độ cao trào. Chỉ có thể là lúc này!

“Thì cũng ra hình ra dáng ở mức tối thiểu rồi, nhưng mà nói thật nè, làm thật đấy hả?”

“Tôi cũng chẳng muốn hạ mình xuống làm mấy đứa hướng ngoại lập ban nhạc biểu diễn ở lễ hội văn hóa đâu, nhưng mà, cần phải có màn trình diễn bắt mắt để lên hình chứ. Đấy, kiểu như bài hát nhân vật (Character Theme) ấy.”

“Hoàn toàn chả hiểu cậu đang nói cái quái gì cả.”

Cứ coi như đây là tập phim đi biển mặc đồ bơi được chèn vào anime một cách chẳng ăn nhập gì với cốt truyện đi.

“Seido thì sao? Tệ nhất thì chỉ cần làm động tác giả thôi cũng được. Dù sao chúng ta cũng không phải nhân vật chính đâu.”

“Đ-đến lúc diễn thật tớ sẽ cố gắng hoàn thành hoàn hảo nhất có thể...”

“Kamishiro không biết gì chuyện này, nghĩ mà thấy tội nghiệp ghê.”

Tên ikemen xán lạn đang lo lắng cho Shiori, nhưng kukuku, chắc chắn cô ấy sẽ ngạc nhiên lắm đây. Tôi như có thể hình dung ra cảnh Shiori bối rối, cái đuôi ngựa của cô ấy nảy tưng tưng như ngựa chứng vậy.

Tuy nhiên, Shiori không có ở đây. Nhân vật chính từ giờ trở đi là――.

Tôi rời khỏi phòng tiệc, cất tiếng gọi Himiyama-san đang đợi ở hành lang.

“Hợp lắm đấy ạ. Trông cứ như Idol thật thụ ấy!”

Himiyama-san trong bộ trang phục lấp lánh đang căng thẳng đến cứng đờ cả người.

“Y-Yukito-kun. Không kỳ cục chứ? Mọi người có nghĩ bà cô già này đang cưa sừng làm nghé không?”

“Cô dễ thương thế này mà nói gì vậy. Trông cô khiến người ta muốn trở thành fan cuồng luôn đấy.”

“Cái đó thì cô không ngại, nhưng mà...”

Nhìn vào bên trong, căn phòng tối đèn và bắt đầu phát lời giới thiệu về tiết mục giải trí sắp diễn ra.

Khởi nguồn của sự việc là lời đề nghị làm một bài hát quảng cáo. Việc sản xuất nhạc cho CM đợt hai, đợt ba đang được tiến hành, nên chúng tôi nghĩ đằng nào cũng làm thì biến nó thành quảng bá luôn, thế là quyết định lập ban nhạc Snow Rabbits. Ca sĩ chính là bóng hồng duy nhất, Shiori.

Cũng có lựa chọn là chị tôi, nhưng chị ấy không hào hứng lắm nên quyết định là Shiori.

Nhân tiện, chỉ vì lý do đơn giản là làm thế này thú vị hơn, nên dự án này được tiến hành bí mật với Shiori. Màn ra mắt chính thức của ca khúc dự kiến vào mùa thu, nhưng chúng tôi quyết định biểu diễn bí mật một cách bất ngờ ngay trong kỳ tập huấn mùa hè này. Vấn đề là vị trí ca sĩ chính khi vắng mặt Shiori.

Thế là tôi nảy ra ý tưởng, hay là giao phó cho Himiyama-san, vốn đang sợ hãi ánh mắt người đời.

Suốt một tuần qua, tôi và Himiyama-san đã dành toàn bộ thời gian bên nhau để làm tình nguyện. Dính nhau như sam.

Himiyama-san ban đầu còn rụt rè khi tiếp xúc với bọn trẻ, nhưng sau vài ngày, có lẽ đã quen dần nên cô ấy cư xử rất tự nhiên. Có thể cảm nhận được cô ấy thực lòng yêu trẻ con. Tuy nhiên, vẫn chưa đủ.

Vì vậy, tôi quyết định dùng đến biện pháp mạnh tay này. Đây là một canh bạc. Nhà Kokonoe nghiêm cấm cờ bạc, nhưng tôi không có ý định thua. Tôi đặt cược tất cả vào Himiyama-san.

“Không ngờ đến tuổi băm rồi mà lại làm Idol...”

Tôi động viên Himiyama-san đang bất an. Thú thật, đây là một kế sách lộn xộn, nhưng đôi khi cũng cần phải cưỡng ép một chút.

Sau khi kết thúc buổi tình nguyện, tôi và Himiyama-san đã luyện tập hàng giờ liền ở quán Karaoke mà.

“...Tuổi tác chẳng liên quan gì đâu ạ. Em nghĩ bất cứ lúc nào, bắt đầu một điều gì đó cũng chẳng bao giờ là quá muộn. Đến em còn phải đợi đến tuổi này mới được trải nghiệm du lịch gia đình lần đầu tiên đấy thôi.”

Tận hưởng suối nước nóng, đối đầu trong trận khúc côn cầu. Bôi dầu mát-xa. Gặp yêu quái và chiếc điện thoại thăng thiên. Tất cả đều là những kỷ niệm vui vẻ.

“Một tuần trải qua cùng Himiyama-san cũng là kỷ niệm quý giá đối với em.”

Tôi đã biết được một khía cạnh khác của Himiyama-san mà trước đây tôi chưa từng biết. Bi ai bên bờ vực tuyệt vọng, nhưng vẫn mỉm cười, và bám víu lấy khả năng. Biểu cảm dịu dàng dành cho lũ trẻ, dáng vẻ chịu đựng nỗi đau khổ, dù tổn thương nhưng vẫn cố gắng vượt qua quá khứ. Tôi sẽ không để những giọt nước mắt mà Himiyama-san đã rơi trở nên vô nghĩa.

“...Yukito-kun. Phải ha. Đây là sân khấu mà em đã chuẩn bị cho cô mà...”

“Làm một trận ra trò nào.”

Tên ikemen xán lạn ngồi vào ghế trống, gõ thử dùi trống vài cái. Seido kiểm tra lại dây đàn guitar, hệ thống ánh sáng cũng đã sẵn sàng. Tôi cũng khoác cây đàn bass lên vai.

“Yukito-kun, đợi đã!”

Tôi bị kéo tay và giữ lại ở hành lang. Không gian chỉ có hai người chúng tôi.

“Thật sự tuổi tác không quan trọng sao? ...――Em nghĩ vậy thật ư?”

“Không đâu ạ. Dù là loli 500 tuổi nhưng nếu dùng giọng ‘nanoja’ thì vẫn là bà già thôi mà.”

“Cô không hiểu lắm cái đó nhưng mà...”

Đành phải nói đó là sự lãng mạn. Loli-baba là thuộc tính đang thiếu xung quanh tôi. *Cần tuyển gấp!

“Cô muốn em cho cô biết một điều thôi. ――Tại sao em lại làm đến mức này vì cô chứ?”

Biểu cảm nghiêm túc đến đáng sợ, như thể đang chờ phán quyết của tòa án.

Câu hỏi của Himiyama-san. Cái đó chẳng cần phải suy nghĩ. Bởi vì――.

“Vì cô đã dịu dàng với em. Vì cô đã nói thích em… Chỉ vậy thôi.”

Lý do như thế là đủ rồi chứ.

“...Ra là vậy nhỉ. Ác ý trả bằng ác ý. Vậy thì, nhận được sự dịu dàng sẽ trả lại bằng dịu dàng, nhận thiện ý sẽ đáp lại bằng thiện ý. Còn tình yêu thì――... Em vẫn luôn giữ một trái tim trong veo như thủy tinh nhỉ――”

Himiyama-san ôm chầm lấy tôi.

“Nè, Yukito-kun. Nếu cô có thể quay lại được, em sẽ thưởng cho cô chứ?”

“Phần thưởng ạ? Gì cũng được ạ.”

Tôi lại nhận lời bừa bãi mà không chừa. Nếu điều đó giúp Himiyama-san có động lực thì rẻ chán. Himiyama-san là người lớn có lương tri, chắc sẽ không đưa ra mấy yêu cầu vô lý kiểu muốn một nghìn tỷ yên đâu.

“Cảm ơn em. Vậy thì, nhất định phải thành công mới được!”

Hơi ấm của Himiyama-san khẽ rời xa.

“Đi thôi.”

“Vâng.”

Chúng tôi bước vào phòng tiệc đang tối đèn. Những tràng pháo tay giòn giã chào đón.

Ánh đèn spotlight chiếu vào Himiyama-san. Đây vẫn chỉ là mũi tên thứ hai.

Trong căn phòng tối, chắc chắn sẽ không nhìn thấy rõ biểu cảm của khán giả. Không cần phải sợ hãi những ánh nhìn.

Có lẽ vì căng thẳng, vai Himiyama-san đang run lên.

“――Misaki, cố lên!”

“...Mikiya-san?”

Giám đốc Unabara, người đã trốn việc để ghé qua, đang vẫy cây gậy phát sáng (cyalume).

“Nào, mấy đứa cũng cổ vũ đi.”

“Kịp rồi sao. Ông nội!”

Rishuu-san, người tôi đã mời đến, hình như còn dẫn theo cả những khán giả khác.

Là sân khấu tỏa sáng của cháu gái mà. Sự cổ vũ cũng tràn đầy nhiệt huyết.

A, cái vụ gọi là ông nội ấy, chỉ là tôi gọi hùa theo thôi nên đừng để ý nhé.

“Papa, kia kìa, kia kìa! Yukito-kun, ngầu quá!”

“Crazyguy, rất vinh dự khi được mời. Tôi sẽ tận hưởng kỳ nghỉ này. Ngày tôi còn trẻ, tôi cũng từng đưa cho một thiếu niên đang thèm muốn chiếc kèn trumpet trưng bày trong tủ kính một cây cuốc và dạy cậu ta rằng: 『Nếu cháu đào than thì chẳng mấy chốc sẽ mua được nhạc cụ thôi』, và rồi――”

“Chưa uống giọt rượu nào mà sao anh đã say rồi thế. Im lặng mà nghe đi.”

Ông bố người Mỹ nói nhiều đang bị phu nhân mắng.

Gia đình Tristy cũng đến rồi. Có cả Leon-san và Mio-san nữa.

Tốt lắm, tốt lắm. Bõ công mời gọi khắp nơi.

“Cô không nhìn thấy đâu, nhưng những ánh mắt đang hướng về Himiyama-san lúc này không hề có chút thù địch nào hết.”

“Ừ. Cô hiểu... Ấm áp thật.”

Để lên dây cót tinh thần, tôi vỗ mạnh cái bép vào lưng Himiyama-san.

“Nào, hãy cho họ thấy đi!”

“Á, móc áo ngực bung rồi!? Mồ, Yukito-kun!”

Tôi lập tức dập đầu tạ lỗi. Là bất khả kháng màààààà! Thật đóooooooo!

“Lúc nào em cũng vẫn là em thôi nhỉ. Nhưng mà, cô hết căng thẳng rồi. Cảm ơn em.”

Himiyama-san khúc khích cười. Có vẻ ổn rồi.

Nhịp đếm bắt đầu, giai điệu vang lên. Tôi cũng tập trung vào cây đàn bass.

――Và thế là, buổi biểu diễn trực tiếp ngắn ngủi chỉ với một bài hát duy nhất đã mở màn.

“Tôi không biết là Misaki-san lại có tài lẻ như vậy đấy.”

“Chỉ là đóng thế thôi ạ. Tôi không làm nữa đâu.”

“Vậy sao? Thế thì tôi vừa được xem một màn trình diễn quý giá rồi nhỉ.”

“Cô xấu tính thật đấy, Ryouka-sensei!”

“Fufu. Có sao đâu chứ.”

Tôi thả mình xuống bồn nước nóng cái tõm. Cảm giác hưng phấn lúc nãy vẫn còn đọng lại. Một sự mệt mỏi dễ chịu.

Không ngờ mình lại làm Idol... Lần đầu tiên tắm mình dưới ánh đèn sân khấu. Lần đầu tiên khoác lên mình bộ trang phục Idol diêm dúa. Lần đầu tiên được nhiều người cổ vũ đến thế, chỉ đơn giản là, rất vui.

Nghĩ lại thì, một tuần qua thật sự rất trọn vẹn. Đã bao lần trái tim tưởng như vỡ vụn, tưởng như bị nỗi bất an nghiền nát, sợ hãi trước nụ cười của lũ trẻ, rồi bật khóc. Nhưng, bên cạnh tôi đã có em ấy.

Dù là kỳ nghỉ hè, ngày nào em ấy cũng ở bên tôi mà không một lời than vãn.

Em ấy đã tận tụy chống đỡ cho tôi cả về thể xác lẫn tinh thần. Lòng biết ơn trào dâng không ngớt.

Tôi nhận thấy bản thân ngày càng bị cuốn hút bởi sự tồn tại ấy. Và tôi đã nhận thức được tình cảm của mình.

“Xin lỗi vì đã phiền Ryouka-sensei phải tới tận đây.”

Người đang ngâm mình cạnh tôi lúc này là Ryouka-sensei, giờ đây đã trở thành bạn thân thiết.

Cô ấy cũng là một trong những người được Yukito-kun mời. Cô ấy đã lặn lội đến đây để chứng kiến khoảnh khắc này.

“Đừng xin lỗi mà. Với lại, tôi cũng thích suối nước nóng lắm.”

Nụ cười hiền hậu. Tôi cảm thấy vẻ mặt của Ryouka-sensei cũng đã trở nên bình yên hơn rất nhiều.

“Dẫu vậy, tôi vẫn thấy có lỗi với cô ấy quá.”

Ryouka-sensei khẽ thở dài, đôi lông mày chùng xuống vẻ áy náy.

“Không phải là tôi hối hận đâu. Tôi không nghĩ quyết định và lựa chọn đó là sai lầm. Chỉ là, không ngờ lúc đó lại đang là chuyến du lịch gia đình... Việc gọi em ấy quay lại từ Kyoto như thế, tôi phải cúi đầu tạ lỗi với cả em ấy và phụ huynh em ấy thôi.”

“Nhưng mà, nhờ hôm đó Ryouka-sensei liên lạc với Yukito-kun... Tôi vui lắm.”

Không thể trách Ryouka-sensei được. Là lỗi tại tôi đã ngã quỵ, và vì cô ấy không biết nên cũng đành chịu.

Nghe nói khi nhận được liên lạc, Yukito-kun chẳng hề nói nửa lời rằng mình đang ở Kyoto, chỉ bảo sẽ đến ngay rồi cúp máy. Chỉ cần em ấy gọi lại thôi cũng đủ rồi. Chỉ cần lo lắng cho tôi thôi là đủ.

Vậy mà, chẳng ai có thể tưởng tượng được rằng em ấy lại chạy một mạch từ Kyoto về đây.

“Cô nói vậy làm tôi nhẹ lòng hơn hẳn. Ngày mai là diễn chính thức rồi, cô ổn chứ?”

“Đã được chuẩn bị đến tận răng thế này rồi, nếu tôi bảo không làm được thì sẽ bị Yukito-kun mắng mất.”

“...Tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi dáng vẻ tức giận của em ấy. Hồi tiểu học, em ấy có vẻ gai góc hơn, nhưng bây giờ trông em ấy cứ bình thản và là một đứa trẻ rất dịu dàng.”

Ryouka-sensei cười khổ. Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện trước buổi diễn live.

“Yukito-kun đã nói rằng: Vì cô đã dịu dàng với em, nên em sẽ dịu dàng lại. Tôi nghĩ bản chất của em ấy vẫn y nguyên như ngày xưa, không hề thay đổi. Nếu cô cảm thấy em ấy trở nên dịu dàng, thì có lẽ là vì thế giới xung quanh em ấy đã trở nên dịu dàng với em ấy hơn thôi.”

“...Được như vậy thì tốt quá.”

Khoảng thời gian dễ chịu bên người bạn. Không cần phải giả tạo hay che giấu. Tôi đưa ra một lời đề nghị với Ryouka-sensei.

“Em ấy đã dốc sức vì tôi nhiều như vậy. Tôi muốn cảm ơn Yukito-kun. Sắp tới tôi định mời em ấy đi ăn, Ryouka-sensei có muốn đi cùng không?”

“Hay đấy. Tôi sẽ đi cùng… Tôi đã kiểm điểm lại bản thân. Tôi đã đặt quá nhiều gánh nặng lên vai em ấy. Dù người nhờ vả là tôi, nhưng em ấy mới chỉ là đứa trẻ mười sáu tuổi. Thế mà tôi cứ vô tình dựa dẫm vào. Đáng tin cậy quá cũng là một cái tội nhỉ. ――Tôi đúng là mất tư cách người lớn rồi.”

Ryouka-sensei cười bối rối… Phải rồi, Yukito-kun mới mười sáu tuổi.

Chẳng hiểu sao điều đó lại khó tin đến thế.

Ngoài Yukito-kun ra, liệu còn ai có thể hiện thực hóa được những điều này chứ?

Lữ quán Unabara. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ quay lại nơi này.

Con đường ngỡ như đã chia đôi. Ngỡ như đã quyết biệt, nhưng Yukito-kun lại nối lại mối duyên này.

Để chuẩn bị một sân khấu quy mô đến nhường này, chắc chắn Yukito-kun đã phải cố gắng quá sức.

Nếu chỉ vì mình tôi, thì không nhất thiết phải cất công sử dụng Lữ quán Unabara.

Không chỉ mình tôi. Một kế hoạch quá mức cưỡng ép nhằm cứu vớt cả Mikiya-san, và cả Lữ quán Unabara này nữa.

Có khi nào Mikiya-san đã nhờ em ấy làm cầu nối với tôi? Dù giả sử là vậy, Yukito-kun cũng không cần thiết phải làm đến mức này. Cứu vớt tất cả mọi thứ trong tầm mắt, thật là một sự ngạo mạn, tham lam và bất kính. Nhưng đồng thời, tôi lại nghĩ rằng. Nếu là em ấy, có lẽ em ấy sẽ làm vậy thật.

――Em đã dạy cho cô biết nhỉ. ――Em đã chứng minh bằng hành động đó.

Rằng chẳng việc gì phải từ bỏ tất cả. Rằng hãy cứ nắm lấy mọi thứ mình muốn, làm tất cả những điều mình thích, như vậy là được rồi. Rằng hãy cứ mưu cầu hạnh phúc đi.

“Ryouka-sensei. Nếu tôi có thể khắc phục được, tôi định sẽ thi lại kỳ thi tuyển dụng giáo viên.”

“...Misaki-san?”

Đôi mắt Ryouka-sensei mở to, những giọt nước mắt lớn thi nhau trào ra.

“Vậy... sao. Cô sẽ lại phấn đấu một lần nữa nhỉ. Tốt quá. Thật sự tốt quá rồi――!”

Quyết tâm tôi hằng giấu kín trong lòng. Tôi còn chưa nói với Yukito-kun nữa. Liệu em ấy có vui không nhỉ?

Nếu không có em, cô sẽ chẳng bao giờ có được cảm xúc này đâu, biết không?

“Tôi cũng đã khiến Ryouka-sensei phải lo lắng suốt thời gian qua rồi.”

“Không sao đâu! Nói cho cùng thì lỗi là ở tôi. Vì tôi đã phá hủy tương lai của hai người.”

Khi tôi báo tin mình từ bỏ nghề giáo, Ryouka-sensei đã vừa khóc vừa xin lỗi không ngớt.

Rõ ràng Ryouka-sensei cũng đau khổ. Sau khi tôi rời đi, cô ấy không thể trốn chạy, buộc phải tiếp tục làm chủ nhiệm ở cái nơi địa ngục ấy. Cô ấy là một nhà giáo cao cả mà tôi không tài nào sánh kịp.

Kể từ đó, cô ấy luôn tận tình quan tâm đến tôi.

Người phụ nữ tuyệt vời mà tôi hằng ngưỡng mộ. Nhà giáo lý tưởng. Tôi luôn mang trong lòng sự kính trọng.

“Nhưng mà... tôi còn một ước mơ nữa.”

Tôi cũng bị Yukito-kun cảm hóa mất rồi nhỉ. Sự thay đổi trong tâm trạng khiến tôi thấy buồn cười.

“...Ước mơ sao?”

“Đi làm tình nguyện, tôi đã tiếp xúc rất nhiều với lũ trẻ. Chúng đáng yêu như những thiên thần vậy. Tôi nhận ra mình quả nhiên vẫn rất thích trẻ con. Tôi thực lòng muốn có một đứa con của riêng mình.”

Đó là khoảng thời gian như trong mơ. Dù trông nom chúng rất vất vả, nhưng lại là khoảng thời gian ngập tràn hạnh phúc.

“Yukito-kun đang cố gắng cứu vớt tất cả. Nắm lấy tất cả hạnh phúc mà đôi tay ấy có thể giữ được. Thế nên, tôi cũng quyết định sẽ không từ bỏ. Nếu có hai ước mơ, thì nên tìm cách thực hiện cả hai, chứ chẳng việc gì phải đưa ra lựa chọn buồn bã là từ bỏ một trong hai cả.”

Con người là sinh vật sống bằng sự thỏa hiệp. Càng nhiều tuổi, người ta càng từ bỏ nhiều thứ.

Bị những người lớn đã bỏ cuộc nói rằng “Lúc nào cũng nói mấy chuyện viển vông như mơ”, rồi bị hiện thực nghiền nát. Quên đi cách phản kháng, và biện minh rằng đó mới là người lớn.

“Vậy à. Nếu là Misaki-san thì chắc chắn sẽ làm được cả hai thôi. Cô vẫn còn trẻ mà.”

Tuổi tác, đó là điều quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Ryouka-sensei cũng hiểu rõ điều đó.

Sự cam chịu mong manh lẫn trong lời nói của Ryouka-sensei. Tôi không thể chịu đựng được điều đó.

“Nhân tiện, Ryouka-sensei. Nghe nói cô đang lui tới trung tâm tư vấn hôn nhân phải không?”

“Ư... Đừng hỏi tôi chuyện đó chứ… ――Kết quả không khả quan lắm.”

Cô ấy ngoảnh mặt đi chỗ khác. Ryouka-sensei cũng giống như tôi. Đang chùn bước trước hạnh phúc.

Xinh đẹp, có kinh tế, gia thế cũng tốt. Lẽ ra Ryouka-sensei có vô số lựa chọn mới phải.

Vậy mà đến giờ vẫn chưa kết hôn, là vì Ryouka-sensei đang sợ hãi.

Tôi từ bỏ làm giáo viên, còn Yukito-kun bị cô lập. Cảm giác kháng cự việc bản thân mình, kẻ đã để chuyện đó xảy ra, lại được hạnh phúc một mình. Dù trong thâm tâm khao khát, nhưng lại né tránh hạnh phúc ngay trước mắt.

Tuy nhiên, điều đó không còn cần thiết nữa. Tôi sẽ vươn tay tới tương lai. Vì vậy――.

“Chẳng phải Ryouka-sensei cũng từng nói là muốn có con sao.”

“Nói thì nói vậy nhưng đâu có đối tượng... Ngoảnh đi ngoảnh lại sắp tứ tuần đến nơi rồi.”

Bầu không khí ảm đạm bao trùm. Ryouka-sensei đang đứng trước bờ vực về mặt tuổi tác.

Kết hôn hay thi tuyển giáo viên thì lúc nào cũng được, nhưng riêng chuyện con cái thì không như thế.

Có một giới hạn thời gian rõ ràng. Càng trẻ càng tốt.

Tỷ lệ thụ thai tự nhiên giảm dần theo độ tuổi. Đặc biệt khi bước sang tuổi bốn mươi, tỷ lệ đó giảm mạnh và rủi ro cũng tăng lên. Trong việc tìm kiếm bạn đời, sở dĩ nam giới coi trọng tuổi tác là vì đối với những người đàn ông muốn lập gia đình và có con, tuổi tác trở thành yếu tố quan trọng nhất.

“Ryouka-sensei. ――Chẳng phải có đối tượng rồi sao. Một người cực kỳ tuyệt vời ấy. Nhỉ?”

“...............Eh?”

“Misaki, em ở đây sao!”

“Mikiya-san? Anh làm gì ở chỗ này vậy?”

Mikiya cất tiếng gọi khi tìm thấy Misaki. Anh đã đi tìm cô để nói chuyện, nhưng có vẻ cô đã đi ra bên ngoài lữ quán.

Ngay trước thời khắc chuyển sang ngày mới. Dưới ánh trăng rằm, Mikiya hồi tưởng lại những khoảng thời gian đầy hoài niệm.

“...Không ngờ em lại trở thành Idol đấy.”

“Nghe anh nói lại lần nữa làm tôi thấy xấu hổ ghê.”

Miệng nói vậy nhưng cô cũng không hẳn là không thích. Sự thật là đối với Misaki, đây đã trở thành một trải nghiệm không thể thay thế. Vừa tản bộ chậm rãi, họ vừa trao đổi từng lời. Như để lấp đầy khoảng thời gian đã đứt đoạn.

“............Cậu ấy thật sự quá giỏi. Cậu ấy quay trở lại và hỏi chuyện về em. Được cậu ấy tư vấn, anh toàn gặp phải những chuyện ngạc nhiên. Cậu ấy đã chỉ cho anh thấy anh hiểu biết về em ít ỏi đến nhường nào. Rốt cuộc thì, anh đã luôn lạnh nhạt với em nhỉ. Kể từ đó là những ngày tháng thay đổi chóng mặt. Sự thay đổi chỉ diễn ra trong tích tắc.”

Từ một sự tình cờ ngẫu nhiên, anh tái ngộ với thiếu niên đó tại lữ quán, và kể từ đó là chuỗi những sự việc không thể tin nổi đối với Mikiya. Theo đúng nghĩa đen, cuộc gặp gỡ đó đã thay đổi tất cả. Những bánh răng đã bắt đầu chuyển động.

Lữ quán Unabara liên tục nhận được yêu cầu đặt phòng gửi đến tới tấp.

Những nhân viên từng ôm tâm trạng u ám về tương lai của lữ quán, giờ đây sống động như cá gặp nước. Mẹ của Mikiya cũng vậy. Bà đang tràn trề động lực trước làn sóng công việc ập đến.

“Anh không rành lắm, nhưng hình như người ta gọi là hành hương thánh địa?”

“Là việc Yukito-kun làm mà. Sự hiểu biết của chúng ta không theo kịp đâu.”

Một thiếu niên nghĩ ra những điều không tưởng và biến chúng thành hiện thực. Em ấy là ân nhân của lữ quán này.

“Dẫu vậy, anh cũng phải ôm đầu với mấy cái video kia đấy.”

Việc thiếu niên Influencer đó quảng bá rầm rộ cho lữ quán là điều rất đáng quý, nhưng dù thế nào thì cái đó cũng quá sức tưởng tượng. Series video 『Thử tặng quà lưu niệm gắp được từ máy gắp thú quần lót』 mà Kokonoe Yukito đăng tải trên mạng xã hội, video nào cũng vượt mốc một triệu lượt xem một cách dễ dàng.

Mặc dù là đối thủ khó nhằn nhưng phản ứng bình thường nhất là của giáo viên chủ nhiệm Fujishiro, cứ tưởng là bánh kẹo đặc sản nên háo hức mở ra, để rồi nhận được món quà ngoài dự đoán và nổi đóa lên thuyết giáo: 『Hoho. Tên kia, ngươi to gan lắm mới dám tặng ta thứ này. Eii, tên hạ đẳng kia đứng lại đó cho ta!』; cho đến Hội trưởng Hội học sinh Kido với phản ứng: 『C-cái này là! Chị sẽ thay ngay bây giờ nên em đợi chút nhé』, rồi đột ngột đưa tay lên váy khiến video bị cưỡng chế kết thúc vì sự cố phát sóng. Phản ứng đa dạng của họ đã khiến chủ đề này trở nên cực kỳ nóng hổi.

Và quan trọng hơn cả là hôm nay, với tư cách là thánh địa của bóng rổ đường phố, cái tên lữ quán đã lan rộng ra toàn quốc cả trên danh nghĩa lẫn thực tế. Đó là sự tiếp cận đến những thế hệ, những tầng lớp khách hàng hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

May mắn đã giáng trần. Đối với Lữ quán Unabara, đây là sự kiện cải tử hoàn sinh.

Không biết cơn sốt bóng rổ đường phố sẽ kéo dài bao lâu. Một năm hay hai năm. Hay có lẽ sẽ kết thúc chỉ sau nửa năm. Tuy nhiên, điều đó không quan trọng.

“Cậu ấy đã cho chúng ta thời gian trì hoãn.”

Lữ quán từng vắng như chùa Bà Đanh. Chỉ riêng việc tình trạng đó thay đổi hoàn toàn đã là một kỳ tích. Trong khoảng thời gian trì hoãn được ban cho này, anh sẽ xem xét lại phương châm và vực dậy việc kinh doanh. Anh đã xoay xở được khoảng thời gian quý báu mà mình khao khát hơn bất cứ thứ gì.

Và, đối với Mikiya còn một điều quan trọng nữa. ――Cơ hội để tái hợp.

Anh chỉ biết biết ơn cậu ấy vì đã trao cho anh điều đó. Cậu ấy đã nối lại mối duyên mà Mikiya từng một lần buông tay.

Cậu ấy đã cúi đầu và nói: “Xin hãy trở thành sức mạnh cho Himiyama-san”.

Cậu ấy đã làm mọi cách vì Misaki. Chính vì thế, cậu ấy mới chọn Mikiya và Lữ quán Unabara.

Cách sống đó đã làm rung động trái tim anh. Đồng thời, Mikiya cũng cảm thấy xấu hổ với chính mình. Vì sự thiếu hụt giác ngộ của bản thân.

Cho đến nay anh đã làm việc bán sống bán chết. Nhưng, chỉ là bán sống bán chết thôi, chứ trong đó ý chí của Mikiya được phản ánh bao nhiêu phần? Từ khi sinh ra, anh đã sống với tư cách là con trai thừa kế của lữ quán.

Việc kế thừa là tuyệt đối, thứ tự ưu tiên luôn luôn là chuyện của lữ quán. Nếu đặt mình vào vị trí của người bị lôi vào cách sống đó, việc cảm thấy chán ghét cũng là điều đương nhiên. Sự thật là, người bạn đời mà anh đã kết hôn sau khi vứt bỏ cả Misaki đã bỏ chạy, và anh cũng đánh mất quyền nuôi con.

Thứ còn lại chỉ là cái lữ quán nợ nần chồng chất và gã đàn ông một đời vợ ngớ ngẩn.

Chạy vạy khắp nơi lo tiền nong, vươn tay ra tứ phía để cố gắng duy trì lữ quán bằng mọi giá.

Vậy mà, bàn tay cứu rỗi anh mong chờ lại đến từ người có liên quan đến Misaki.

Mình đã làm cái gì thế này? Mikiya cứ lặp đi lặp lại câu hỏi tự vấn bản thân.

Và rồi Mikiya đã được chứng kiến. Dáng vẻ của Misaki mà Mikiya chưa từng thấy bao giờ.

Dù có vẻ bị ép buộc làm Idol và hát. Nhưng, tràn ngập trên gương mặt ấy là cảm giác thỏa mãn. Nụ cười của Misaki mà anh chưa từng thấy khi hai người còn hẹn hò đang hiện hữu ở đó.

Ưu tiên việc của lữ quán không phải là sai. Tuy nhiên, nếu anh biết quan tâm đến bạn đời hơn một chút, biết cố gắng bảo vệ nụ cười ấy, thì có lẽ cô ấy đã không bỏ chạy.

Sự hối hận của gã đàn ông đã sai lầm trong việc chọn thứ cần trân trọng. Nhưng, cơ hội đã bất ngờ ghé thăm.

Không phải vì cái lữ quán đang kinh doanh sa sút. Cũng không phải vì lời mẹ nói. Mikiya, bằng chính ý chí của Mikiya, đã quyết định muốn cùng bước đi với Misaki một lần nữa, muốn được ở bên cạnh nâng đỡ cô.

“Này, Misaki. ――Anh muốn em làm lại từ đầu với anh một lần nữa. Không vì ai cả, chỉ là anh và em thôi.”

Trước sự mạnh mẽ khác hẳn với Mikiya từ trước tới nay, Misaki nín thở.

“Misaki-san. Tôi chỉ có thể đứng nhìn và cổ vũ cho cô thôi. Cố lên nhé.”

“……Vâng. Tôi mong một ngày nào đó lại được cùng Ryouka-sensei sánh vai.”

“Tôi rất mong chờ ngày đó đấy.”

Hai người bắt tay thật chặt. Tôi cũng thật tâm cầu mong ngày đó sẽ đến.

“Xin lỗi nhé. Ông chỉ có thể giúp đến đây thôi.”

“Ông nội, cảm ơn ông. Ông bận rộn thế mà vẫn đến đây là đủ rồi ạ.”

“Lúc đầu nghe cậu ta nói ông cũng bất ngờ lắm. Cứ làm thỏa thích đi. Chẳng biết ông đã nợ thiếu niên kia bao nhiêu ân tình nữa. Không biết sống đến lúc chết có trả hết nổi không……”

“Không sao đâu ông nội. Cháu sẽ trả thay ông.”

――Món nợ ân tình này, dù có mất cả đời cháu cũng phải trả cho Yukito-kun. Bằng tất cả những gì cháu có.

“Kakakaka. Phải rồi ha, giao cho Misaki vậy. Tiện thể cho ông xem mặt chắt luôn nhé.”

“Nếu Yukito-kun gật đầu thì có thể triển luôn và ngay đấy ạ.”

Ông nội vừa cười sảng khoái vừa rời đi. Chắc ông cũng sẽ đứng quan sát giống như Ryouka-sensei. Sự kỳ vọng của bao nhiêu người, và cho đến giờ tôi đã khiến họ lo lắng, thất vọng biết bao nhiêu.

Nơi chúng tôi đang đứng là hành lang của một lớp học nọ. Nói là vậy nhưng đây không phải khuôn viên trường học mà là một phim trường được dựng theo phong cách lớp học. Tuy nhiên, nội thất bên trong chẳng khác gì một lớp học thật sự.

Từng này đứa trẻ tụ tập lại, tự nhiên sẽ trở nên ồn ào náo nhiệt. Số lượng lên đến năm mươi em.

Ở các trường tiểu học hiện nay đang tiến hành áp dụng mô hình lớp học ba mươi lăm em, trong bối cảnh tỷ lệ sinh giảm khiến nhiều lớp không đủ sĩ số, thì một lớp học đông đúc thế này có lẽ cũng là điều mới mẻ đối với bọn trẻ.

Tuy nhiên, những đứa trẻ tập trung ở đây có độ tuổi và khối lớp khác nhau, rải rác khá đều.

Đôi mắt chúng lấp lánh, tràn đầy sức sống và nhiệt huyết.

“A-ah…… Chút nữa em có được gặp Thỏ không ạ?”

Một bé gái khoảng tám tuổi rụt rè tiến lại gần tôi và hỏi.

“Được chứ. Thế nên em chịu khó đợi một chút nhé?”

“Wa ♪”

Gương mặt cô bé bừng sáng. Tôi xoa đầu em, và em chạy lon ton về chỗ.

“Cảm ơn vì đã mời chúng tôi. Nhưng mà, thế này có thực sự ổn không ạ……?”

“Chúng tôi là bên nhờ vả nên chị đừng bận tâm. Cảm ơn chị đã đi cùng các cháu. Đông thế này nếu chỉ có chúng tôi thì cũng lo lắm.”

“Không không, có gì đâu. Tôi làm nội trợ toàn thời gian nên chỉ có mỗi thời gian là dư dả thôi.”

Vị phụ huynh mỉm cười điềm đạm. Lẽ ra tôi trả lời thì hơi không đúng phận sự, nhưng đành chịu thôi.

Ngoài hành lang, các phụ huynh khác cũng đưa con đến và đang tự do nghỉ ngơi.

Những đứa trẻ ở đây là do Yukito-kun tập hợp thông qua một chương trình tặng quà. Em ấy đã thông báo rầm rộ rằng sẽ tặng những đôi giày bóng rổ bản giới hạn cực hiếm để thu hút mọi người.

Điều kiện là học sinh tiểu học. Đơn đăng ký gửi về tới tấp, và em ấy đã chọn lựa để cân bằng tỷ lệ nam nữ cũng như khối lớp.

Tại quầy lễ tân, họ điền địa chỉ, cỡ chân của trẻ và mẫu giày mong muốn vào giấy. Quy trình là sẽ gửi hàng sau. Không hiểu sao trong danh sách mẫu mới lại có Mẫu Phù Thủy, chẳng lẽ là tôi?

Bị biến thành Idol, rồi thành Phù thủy, tôi cứ bị xoay như chong chóng, nhưng ngoài Yukito-kun ra thì còn ai làm được những chuyện này chứ. Chỉ vì một mình tôi mà em ấy đã dốc hết tâm sức đến nhường này.

Chúng tôi giải thích với bọn trẻ và phụ huynh rằng đây là đóng vai quần chúng. Chỉ cần ngồi trong lớp học và tham gia tiết học bốn mươi lăm phút. Đương nhiên phụ huynh sẽ thắc mắc liệu chỉ thế thôi có ổn không.

Sự thật chỉ có chúng tôi biết. Nhưng thế là được rồi. Ai cũng có lợi cả.

Không một ai ở đây phải chịu thiệt thòi hay bất hạnh. Thật đúng là phong cách của Yukito-kun.

“Misaki-san, sắp đến giờ rồi.”

“Vâng.”

Ryouka-sensei nhắc nhở. Chẳng biết từ lúc nào Yukito-kun đã không còn ở đó nữa.

Tôi dáo dác nhìn quanh nhưng không thấy em ấy đâu. Bỗng nhiên tôi thấy bất an.

Nhưng biết làm sao được. Chúng tôi đã luôn ở bên nhau mà――.

Điều đó đã khiến tôi vững tâm đến nhường nào. Chỉ việc em ấy không có ở đây thôi cũng khiến tôi thấy trống trải đến thế.

Có lẽ em ấy cố tình không xuất hiện. Để tôi có thể tự lập, để tôi không mãi dựa dẫm vào Yukito-kun. Tôi nhận ra mình đã trở thành một người phụ nữ phụ thuộc nhiều đến mức nào.

Hồi còn ở bên Mikiya-san, tôi đâu có như thế này……

Hít một hơi thật sâu, tôi bước vào lớp học. Ánh mắt của lũ trẻ đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Nội dung bài giảng được chuẩn bị sao cho những đứa trẻ khác độ tuổi đều có thể vui vẻ tham gia, chứ không hẳn là một tiết học đúng nghĩa. Tôi chỉ cần trình bày nó ra thôi. Đây cũng là thứ tôi và Yukito-kun cùng nhau soạn thảo.

Nếu vượt qua được khoảng thời gian này một cách suôn sẻ, tôi định sẽ nói với em ấy rằng tôi muốn hướng tới mục tiêu trở thành giáo viên một lần nữa. Đối với tôi, đây là bước khởi đầu. Vậy mà――. Tại sao――.

“――Ư!”

Cơ thể tôi run lên cầm cập. Định cất tiếng nhưng cổ họng nghẹn lại. Mồ hôi tuôn ra như tắm. Tim đập dồn dập dữ dội. Những ánh mắt hướng về tôi bỗng trở nên đáng sợ khủng khiếp, trái tim tôi co thắt lại trong sợ hãi.

A, quả nhiên là tôi không làm được. Sự thất vọng về bản thân ập đến. Thật thảm hại và nhục nhã.

Liếc nhìn ra hành lang, Ryouka-sensei và ông nội đang lộ vẻ lo lắng. Các phụ huynh cũng nhìn tôi với vẻ nghi hoặc khi thấy tôi có biểu hiện lạ.

Nhận ra sự bất thường, sự xôn xao bắt đầu lan rộng giữa đám trẻ.

Phải nói gì đó…… Tôi nghĩ vậy, nhưng cứ cúi gằm mặt xuống, không thể ngẩng đầu lên nổi.

“……Xin lỗi.”

Tôi chỉ xin lỗi lí nhí, nhỏ đến mức không ai nghe thấy. Với tôi, chuyện này là quá sức.

Tôi đã phản bội lại sự kỳ vọng. Tôi đã phá hỏng tất cả những gì Yukito-kun làm cho mình. Ý nghĩ đó khiến tôi không thể chịu đựng nổi, chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức. Trái tim mỏng manh lại một lần nữa dễ dàng vụn vỡ.

Tuyệt vọng chiếm ngự lồng ngực. Tương lai vừa được vẽ lại đã bị tô đen kịt, tôi lại rơi trở về địa ngục.

Tôi đã ảo tưởng cái gì vậy chứ. Tôi thừa biết nơi tăm tối đó mới là chỗ của mình mà.

Từng giọt, từng giọt nước mắt rơi xuống. Bị đẩy xuống đáy vực của sự thất vọng, chỉ còn lại sự hối tiếc khôn nguôi.

“――Misaki-san!”

Nhận thấy tôi không thể làm được, Ryouka-sensei định chạy tới.

Như để chặn lời nói đó lại, một giọng nói nhỏ nhẹ, vi tế nhưng vô cùng yêu thương vang lên bên tai tôi.

(Himiyama-san, Himiyama-san. Cô đang làm gì vậy! Mau dạy đi chứ――)

“……Yukito-kun?”

Vào được lớp thì tốt rồi, nhưng Himiyama-san lại đứng chết trân một chỗ.

Sự ồn ào đang lan rộng. Đây là tình huống khẩn cấp, tôi thì thầm gọi cô ấy.

(……Yukito-kun? T, tại sao em lại ở chỗ đó?)

(Không ở đây thì sao em ở bên cạnh Himiyama-san được chứ.)

(Ư! ……Em, đến tận phút cuối cùng vẫn vì cô mà――……)

Hả, hỏi tôi đang ở đâu á? Muốn biết không? Hết cách nhỉ. Vậy để tôi nói cho nhé.

Đúng vậy, tôi đang trốn ngay dưới bục giảng giáo viên đây nàyyyy! Pan-pa-ka-pa~nn.

Thực ra từ trước tôi đã muốn thử trốn ở đây một lần xem sao. Mãn nguyện rồi.

Có điều, trốn vào rồi mới nhận ra, ở trong này bốn mươi lăm phút thì có cực quá không?

Nói là sự bồng bột của tuổi trẻ thì cũng đúng, nhưng sợ là xong việc tôi sẽ bị đau nhức toàn thân mất.

Giờ tiết học đã bắt đầu, tôi chẳng khác nào một kẻ khả nghi, nên chỉ còn cách nằm im thin thít.

(Himiyama-san chắc chắn làm được. Làm Idol cô cũng diễn rất nuột mà, hãy tự tin lên.)

(……Cảm ơn em, Yukito-kun.)

Tôi dùng ngón tay chọc chọc vào đôi chân tuyệt đẹp của Himiyama-san để động viên.

Hãy rũ bỏ những chấn thương tâm lý đang ùa về đi, bây giờ chính là lúc để Himiyama-san bay lên.

Himiyama-san ngẩng mặt lên. Cô nhìn và ghi nhớ khuôn mặt của từng học sinh một cách rõ ràng.

“Xin lỗi các em nhé. Cô thấy hơi không khỏe một chút. Nhưng mà, cô ổn rồi.”

Giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng và trong trẻo khiến bọn trẻ an tâm. Đó chính là Himiyama-san của thường ngày.

“Vậy thì, chúng ta bắt đầu bài học nào.”

Phù, nhẹ cả người. Thế này thì Himiyama-san sẽ ổn thôi.

Để không bị bọn trẻ phát hiện, tôi khẽ vẫy tay với Sanjouji-sensei.

Sanjouji-sensei nhận ra tôi, vẻ mặt bối rối rồi cười khổ và vẫy tay lại.

Giờ chỉ việc đợi thời gian trôi qua mà không có sự cố gì thôi. Aaaa. Nhưng mà. Chán quá nhỉ……

Ngay lúc đó, một điều kỳ lạ đã xảy ra!

(……Himiyama-san? Sao lại kéo váy…… Himiyama-san!?)

Ngay trước mắt tôi, chiếc váy từ từ được kéo lên cao. Không phải chỉ là lộ hàng bình thường đâu.

Tâm trí tôi bị đoạt mất bởi chiếc quần lót gợi cảm, nhưng tôi giật mình tỉnh lại.

(Đang lúc thế này, rốt cuộc cô đang làm cái trò gì vậy!?)

(Cô sợ Yukito-kun chán. Thấy sao, là chiếc quần lót em tặng đấy. Có muốn chạm thử không?)

(Nhất định rồi! Ý em là không phải lúc này!)

Tinh thần tôi đang rối bời trăm mảnh.

(Mồ, cứ ra vẻ ngây thơ mãi. Em sàm sỡ cô cũng được mà……)

(Làm ơn nghiêm túc giùm em cái. Cái bà cô giáo hư hỏng không đỡ nổi này.)

(Vâng ạ ♪ ……Bị mắng mất rồi. Nhưng mà nè, Yukito-kun. Cô thích nhất là khoảng thời gian được ở bên em như thế này. Lòng cô thấy bình yên và rất thư thái. Cảm ơn em. Cô ổn rồi.)

(……Himiyama-san.)

Bằng cách cư xử như mọi khi, cô ấy giữ được sự bình tĩnh. Nếu đối với Himiyama-san, điều đó nghĩa là quấy rối tình dục tôi, thì tôi đành cam chịu chấp nhận vậy.

Đ-đừng có hiểu lầm nhé! Không phải tôi đang sướng đâu đấy nhé!

Và thế là, tôi trải qua bốn mươi lăm phút vừa ngắm quần lót của Himiyama-san vừa chịu trận.

“Làm được rồi…… Mình làm được rồi! Một lần nữa, đường đường chính chính với tư cách là một giáo viên――”

“Tốt quá rồi! Misaki-san.”

Sanjouji-sensei vừa lau nước mắt bằng khăn tay vừa vui mừng như thể đó là chuyện của chính mình.

“Ororororoon. Misakiiiiiiii! Tốt quá rồiiiiiiiiii!”

Bên này thì Rishuu-san khóc toáng lên không màng đến ánh mắt người khác. Có vẻ ông đã an lòng khi mối lo được giải quyết.

Tôi đã nhờ cậy sức lực của Rishuu-san để chuẩn bị địa điểm này. Quả không hổ danh là nhân vật lớn. Mọi chuyện tiến triển thuận buồm xuôi gió. Lịch trình sát nút này thành công được chính là nhờ có Rishuu-san.

Tôi đang gật gù với vẻ mặt của bạn trai đứng ở hậu phương, thì Himiyama-san lảo đảo đi tới và ôm chầm lấy tôi thật mạnh.

“Cô đứng được rồi! Nhờ có em ở đó, nhờ em đã luôn ở bên cạnh cô――”

Để tham khảo thì, Himiyama-san là cỡ I. Tôi không nói là cái gì đâu nhé. Nhưng tôi đang bị bao bọc bởi I.

“Nếu cứ để như thế, có lẽ cô đã lại ngã quỵ. Nhưng, cô làm được rồi. Tất cả là nhờ em, Yukito-kun. ――Nghe này. Cô định sẽ thử nhắm tới mục tiêu làm giáo viên một lần nữa.”

“Misaki-san, Kokonoe-kun đang gặp nguy đấy!”

Tôi được Sanjouji-sensei giải cứu. Abababababababa. Phù, vừa nãy đúng là thiên đường. Chắc chắn rồi.

“X, xin lỗi nhé!? Tại cô vui quá nên lỡ tay.”

“Em cũng vui nên không sao đâu, nhưng mà vậy ạ. Cô sẽ quay lại làm giáo viên nhỉ.”

Lần này cô ấy ôm tôi nhẹ nhàng hơn. Có vẻ với Himiyama-san, không có lựa chọn nào là không ôm.

“Ừm. Nếu là cô của bây giờ, cô nghĩ mình sẽ không mắc phải sai lầm đó nữa. Vì em đã dạy cho cô biết rằng bất cứ lúc nào cũng có thể làm lại từ đầu, nên cô sẽ cố gắng. Yukito-kun, em sẽ cổ vũ cho cô chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ.”

Nếu là Himiyama-san, chắc chắn sẽ trở thành một giáo viên tuyệt vời được học sinh yêu mến.

Bởi vì cô ấy là người có thể đồng cảm với học sinh. Chắc chắn sẽ có những học sinh được cứu rỗi bởi sự dịu dàng đó.

Mọi thứ quay trở lại đúng quỹ đạo của nó. Tôi cảm thấy cuối cùng mình đã sửa chữa được những gì mình từng làm méo mó.

“……Nhưng mà nè, cô cũng thấy bất an.”

“Bất an ạ?”

Gương mặt Himiyama-san thoáng chút u sầu. Tôi dự định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

Đó là sự chuộc tội của tôi đối với những cô gái mà tôi đã gây ra tổn thương tâm lý.

“Cô muốn tin rằng em sẽ luôn ở bên cạnh cô. Cô muốn một bằng chứng, một sự dũng cảm.”

Dũng cảm. Một loại cảm xúc hoàn toàn không tồn tại trong tôi.

“Em phải làm gì đây?”

Không hiểu nổi. Với một kẻ có tinh thần bền vững như hợp kim Prometheus không thể cắt rời như tôi thì chịu.

“――……Cái đó ấy hả?”

Cô ấy hôn tôi trong khi vẫn đang ôm chặt. ――Một nụ hôn ngọt ngào, thật ngọt ngào.

“――Himiyama-san, cô làm gì vậy!?”

“――Cô muốn em khắc sâu vào cô. Như vậy thì cô sẽ luôn cảm nhận được Yukito-kun, đúng không?”

Bị nụ cười tinh nghịch của Himiyama-san làm cho mất hết nhuệ khí. Cơn mệt mỏi ập đến khiến tôi rũ rượi.

“Mà, nếu chỉ chừng này thì……”

“Không đâu, cô sẽ hút sinh khí đấy. Ông nội công nhận rồi mà.”

“Ở đây có ma cà rồng kìa!?”

Quả không hổ danh Kyoto với lịch sử ngàn hai trăm năm. Yêu quái, ma cà rồng và đủ loại yêu ma quỷ quái đang hoành hành.

“――Chắc phải đi tìm Âm Dương Sư thôi……”

Chẳng hiểu sao tôi lại buột miệng than thở câu đó.

“――Ah! Vừa nãy cậu nói là đang tìm Âm Dương Sư phải không? Tình cờ ghê, nhìn thế này thôi chứ tôi là Âm Dương Sư mới vào nghề, tên là Jagai Makisu. Mọi người hay trêu tôi hậu đậu, nhưng bà khen thực lực của tôi là hàng thật đấy nhé. Hehe.”

“Phụ nữ thì thôi, tôi xin kiếu!”

Tôi mời cô ấy đi cho. Eo ôi…… Tỷ lệ đụng độ gái của tôi cao quá vậy trời……?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Biết thế nào là gigachad chưa