Chapter 7:「Cuối hè」
Himiyama-san hẹn gặp ở 『Imachizuki』 để cảm ơn, nhưng ông chủ quán lại vắng mặt.
Nghe nói quán đã được bao trọn hoàn toàn, và ghê chưa kìa, cô ấy sẽ chiêu đãi món lẩu Shabu-shabu. Wow!
Trên bàn bày biện rất nhiều món, nào là thịt bò vân cẩm thạch trông có vẻ đắt tiền, nghêu, nấm đông cô, rau củ hấp, cá trắm, cá lạc, vân vân và mây mây.
Nước chấm cũng có mấy loại xếp thành hàng, kích thích vị giác không ngừng. Nồi lẩu đã bật lửa như đang chờ đợi giây phút này. Bình thường ở nhà tôi không ăn Shabu-shabu, nhưng lần tới sẽ thử xem sao. Ghi chú, ghi chú.
Tôi lẳng lặng chờ đợi công đoạn chuẩn bị hoàn tất. Bụng đói meo rồi đây này. Chưa được ăn sao ta, chưa được ăn sao ta?
“Cảm ơn quý khách đã chỉ định em ♡”
“Đổi người.”
Himiyama-san xuất hiện trong bộ trang phục khoe trọn vai và lưng vô cùng táo bạo. Cái gọi là váy bodycon ấy mà. Chiếc váy liền thân bó sát và cực ngắn, phô bày cặp đùi thon thả.
“Ô kìa, Yukito-kun. Em không vừa ý sao?”
“Chuẩn không cần chỉnh, hợp lắm ạ. ――Cơ mà, vấn đề không phải ở chỗ đó!”
“Cô vui lắm. Nhưng mà, nếu em muốn đổi thì đành chịu vậy.”
Himiyama-san lui vào trong, một người khác rụt rè xấu hổ ló mặt ra.
“C, cảm ơn quý khách đã chỉ định em?”
“C, cô làm cái quái gì vậy Sensei!?”
“Aaaaaaaaa, không phải đâu! Đừng nhìn cô, Kokonoe-kun! Cô cũng đâu có định mặc bộ đồ lẳng lơ thế này! Là bị Misaki-san ép mặc――”
Chẳng hiểu sao Sanjouji-sensei lại hóa thành Bunny Girl. Hiện thân của sự gợi cảm.
Bộ ngực đầy đặn như sắp nổ tung, cổ tay đeo khuy măng sét, đôi chân dài miên man nổi bật trong quần tất lưới và giày cao gót, khác một trời một vực với vẻ thanh lịch thường ngày.
“Thấy sao hả Yukito-kun?”
“Em không đổi đâu.”
“Tốt quá rồi nhé, Ryouka-sensei.”
“Chẳng tốt chút nào cả! Bố mẹ ơi, con xin lỗi! Ryouka đã sa ngã với tư cách là một nhà giáo rồi……. Thế này thì còn mặt mũi nào nhìn học sinh nữa! Uu……”
Sanjouji-sensei vừa lắc đầu nguầy nguậy vừa quay lưng lại ngồi xổm xuống. Miệng thì bảo không còn mặt mũi nào, nhưng lại chĩa nguyên cái mông căng tròn về phía này, tinh thần phục vụ cũng cao đấy chứ.
“Cơ mà, bộ trang phục đó không phải do Ryouka-sensei chọn sao?”
“Chỉ còn mỗi lựa chọn này thôi! C-cái gì mà Reverse Bunny chứ? Cái bộ đồ trơ trẽn đó là sao! Cái thứ…… cái thứ hở hang như thế thì ai mà mặc cho nổi!?”
“À, đồng phục nhà em đấy.”
“Nhà em rốt cuộc là cái thể loại gì vậy!?”
“Câu đó em hỏi cô mới đúng! Nhà em rốt cuộc là cái thể loại gì vậy!?”
“Cô làm sao mà biết được!?”
Quyết định được đưa ra trong cuộc họp thượng đỉnh loại trừ tôi, và chẳng biết từ bao giờ đã trở thành thường thức của gia đình, nhà Kokonoe tồn tại vô số bí ẩn mà tôi không hề hay biết. Nhưng vì vui nên tôi mặc kệ.
“Phải rồi, chụp ảnh bao nhiêu tiền vậy ạ? Có dùng thẻ IC giao thông được không?”
“Hôm nay là tiệc cảm ơn mà. Miễn phí nên cứ yên tâm nhé?”
“Hai người đang thương lượng cái gì vậy hả!? Chụp ảnh là tuyệt đối cấm (NG) nhé!”
“Linh động chút đi mà.”
Tôi thử năn nỉ.
“Không được đâu! Bây giờ mặt cô cũng sắp bốc hỏa rồi đây này!?”
“Hahaha. Cô có phải Vua quái vật đâu mà.”
“Đừng có đùa nhạt nhẽo thế chứ!”
“Yên tâm đi Ryouka-sensei. Đây là không gian riêng tư mà. Chuyện xảy ra ở đây tuyệt đối sẽ không lọt ra ngoài đâu. Chúng ta bây giờ, phải rồi, chỉ là một con cái dâm đãng――”
“Con cái…… dâm đãng?”
Himiyama-san với vẻ mặt gian xảo đang cố dụ dỗ Sanjouji-sensei.
Trông có vẻ đang bận rộn nên tôi quyết định kệ họ.
“Thịt vân cẩm thạch này đẹp thật đấy, thịt ở đâu vậy ạ?”
“Bò Wakasa hạng A5 đấy.”
“Hể~. Nhắc đến Wakasa là nhớ đến tỉnh Fukui. Vùng Hokuriku phía biển Nhật Bản, nổi tiếng chủ yếu với hải sản, gạo và bối cảnh Light Novel, nhưng có vẻ chăn nuôi cũng phát triển nhỉ. Em chưa ăn bao giờ nên hóng quá.”
“Chẳng phải hai người đã hứa rồi sao. Rằng sẽ cảm ơn Yukito-kun. Ryouka-sensei cũng hào hứng lắm mà? Hơn nữa chuẩn bị xong hết rồi. Mới chỉ là dạo đầu thôi đấy?”
“……Dạo đầu? Vẫn còn gì nữa sao?”
“Hình như Ryouka-sensei tuổi Sửu nhỉ?”
“Ư-ừm. Đúng vậy nhưng mà……”
“Tôi đã chuẩn bị sẵn bikini họa tiết bò sữa rồi đấy.”
“Không cần đâu! Mặc cái thứ đó ở đâu được chứ!?”
Cuộc đàm phán đang đi vào bế tắc, nhưng không phải việc của tôi.
“Ực ực. Nước này ngon ghê.”
“Nước khoáng thiên nhiên từ ngọn núi nào đó không rõ tên đấy.”
“Tự nhiên thấy bớt ngon hẳn.”
Nước khoáng thiên nhiên từ ngọn núi nào đó không rõ tên. Sự linh thiêng giảm đi một nửa.
“Em đừng có thảnh thơi kiểm tra đồ ăn nữa mà cứu cô với!”
“Bò sữa, hóng ghê ta.”
“Cô không mặc đâu nhé? Tuyệt đối tuyệt đối không mặc đâu đấy!?”
“Không biết hạng A5 thì thế nào nhỉ.”
“C-cho dù cô có bị ăn thì cũng chẳng ngon lành gì đâu……”
Bunny Sanjouji-sensei hạng A5 đang phản đối, nhưng bụng cô lại kêu Rột rột.
“Himiyama-san, em đói rồi.”
“Ara, xin lỗi em nhé. Nào, ăn thôi?”
Himiyama-san cười tươi rói ngồi xuống cạnh tôi. Chẳng hiểu sao Sanjouji-sensei cũng ngồi xuống bên cạnh.
Bàn ăn mà sao tất cả lại ngồi cùng một phía thế này, khó ăn chết đi được.
“Yukito-kun muốn ăn cái nào? Để cô bón, cho, em, ăn, nhé ♪”
Himiyama-san định bón cho tôi ăn. Chu đáo quá thể. ――Nhưng mà, tôi từ chối!
“Thế thì ngại lắm ạ. Trông ngon thế này, mọi người cùng ăn đi?”
Miệng nói vậy nhưng tôi nắm quyền chủ động bữa ăn. “Ahn~” mới nhìn thì tưởng lãng mạn, nhưng thực tế thì phải để ý đến đối phương, và chắc nhiều người muốn ăn theo tốc độ của mình hơn.
Huống hồ là Shabu-shabu. Chọn nguyên liệu mình thích, ăn kèm với nước chấm và gia vị ưa thích mới là cái thú và là phép lịch sự. Món ăn cực kỳ không hợp với kiểu bón “Ahn~”.
“Em đang hiểu lầm về cách ăn Shabu-shabu rồi.”
“Thật ạ?”
“Bình thường thì có thể là vậy. Nhưng đây là Shabu-shabu đặc biệt!”
Himiyama-san nhấn mạnh. Sanjouji-sensei cũng nghiêng đầu thắc mắc. Đặc biệt?
“Nghe này, Yukito-kun? Em là khách. Trong lúc được chủ nhà bón cho ăn, quy tắc là hai tay rảnh rỗi của em phải vuốt ve đùi của người ngồi cạnh một cách dâm đãng!”
“C, cái gì cơơơơơ!? (Lược bỏ AA - ASCII Art)”
Pishaan, dòng điện chạy dọc toàn thân. Tôi run rẩy nhìn đôi bàn tay mình.
“V, vậy sao…… Người sai là mình ư……?”
“Tại sao em lại chấp nhận dễ dàng thế hả!? Nghi ngờ chút đi chứ!”
Bunny Sanjouji-sensei phản đối. Cái bàn rung lên theo đà, đũa rơi xuống đất.
“Để em nhặt cho.”
Tôi chui xuống gầm bàn nhặt đũa. Một chiếc gương cầm tay nằm chỏng chơ trên sàn.
“Ai để quên à?”
Định nhặt lên thì bị vỗ vai. Ngước nhìn lên, tôi thấy bên trong váy của Himiyama-san.
“Sao vậy――――cơ mà, cô làm cái trò gì thế hảaaaaa!”
“Yên tâm đi Yukito-kun. Cô không mặc quần lót đâu.”
“Mặc vào đi!”
Yếu tố yên tâm bằng không, tóm lại là Himiyama-san rất dịu dàng (?).
Sốc quá nên tôi đập đầu vào mặt bàn. Đau quá…….
“Cô nói rồi mà. Hôm nay là Shabu-shabu đặc biệt. Đúng vậy, 『Shabu-shabu không quần lót』. Cô nghe ông nội bảo thế. Rằng khi tiếp đãi người có ân với mình thì chỉ có cách này thôi.”
“Cái văn hóa Nhật Bản đồi bại nàyyyyyyyy!”
Hủ tục này phải bị xóa bỏ ngay lập tức! Kiên quyết từ chối. NO quần lót!
“Nghe nói ngày xưa ông nội cũng hay lui tới đây lắm. Yukito-kun cũng tận hưởng nhé ♡”
“Chẳng lẽ cái gương này…… bên này cũng có…… cả chỗ này nữa sao!?”
Toang rồi. Cứ đà này mà bị cuốn theo nhịp độ của Himiyama-san, tôi sẽ bị biến thành cái cơ thể không thể thỏa mãn nếu không phải là Shabu-shabu đặc biệt mất. Nguy cơ tổ chức tại gia đang cận kề.
Tôi vắt óc suy nghĩ để tránh thảm kịch này. Có cách nào không, có kế sách nào không……
Tôi bắt gặp ánh mắt của Bunny Sanjouji-sensei đang lén ăn đậu phụ nóng hổi. Đây rồi!
“Kukuku. Chà chà, thật thất vọng về cô quá, Himiyama-san. Thế này mà gọi là 『Shabu-shabu không quần lót』 sao. Kế hoạch thất bại thảm hại. Chừng nào Sanjouji-sensei còn mặc đồ Bunny, thì thứ này không đời nào được gọi là Shabu-shabu không quần lót. Rốt cuộc cũng chỉ là trò lừa bịp đầu môi chót lưỡi mà thôi!”
“Khụ khụ! Nóng quá! Đậu phụ mắc nghẹn……”
Tôi vạch trần hiện thực phũ phàng. Bunny-sensei đang bị sặc. Chỉ cần cùng nhau ăn uống vui vẻ là được rồi mà. Đừng tranh cãi nữa, hòa thuận đi nào. Tôi đề nghị hòa bình với Himiyama-san.
“Hừ…… Tên nhãi ranh!”
“Lần đầu thấy có người nói câu thoại đó ngoài đời thực đấy.”
“Bị coi thường đến mức này mà im lặng được sao! Ryouka-sensei, thay đồ thôi. Hai chúng ta sẽ mặc Reverse Bunny. Không, vẫn chưa đủ. Đã thế này thì dùng biện pháp cuối cùng 『Shabu-shabu khỏa thân』!”
“Hả? Ah, chờ chút…… mì Shirataki đang――Aaaaaahhhh!”
Cô bị kéo vào phòng trong cùng tiếng hét thất thanh…… Muốn ăn thịt nhanh quá đi.
Nghe nói nguồn gốc của 『Shabu-shabu』 ở Nhật Bản là từ tỉnh Tottori trong Thế chiến thứ hai.
Sau đó lan rộng từ Kyoto sang vùng Kansai.
Nếu vậy thì hôm nay, từ 『Imachizuki』 này, 『Shabu-shabu khỏa thân』 có thể sẽ trở thành khởi nguồn lan rộng ra toàn quốc. Tôi đã trở thành nhân chứng lịch sử.
“Ăn tráng miệng thôi nào. Cô có chuẩn bị bánh pudding đặc biệt đấy.”
“Shabu-shabu rốt cuộc đã đi đâu về đâu……?”
Bàn ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ. Rõ ràng vừa nãy tôi còn đang ăn Shabu-shabu, nhưng ký ức cứ như không tồn tại. Tất cả là tại Himiyama-san và Sanjouji-sensei đang khỏa thân.
Nói là khỏa thân, nhưng đương nhiên không thể đi chân trần, hai người họ chỉ đi mỗi giày cao gót.
Điều đó lại càng toát lên vẻ đẹp diễm lệ đầy vô luân, tôi chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.
Đối lập với Himiyama-san đường hoàng là Sanjouji-sensei xấu hổ. Sự tương phản tuyệt vời.
Tôi ăn như một cái máy, mắt dán chặt vào một điểm trên sàn nhà như bị đóng băng.
Vị giác sụp đổ, dạ dày rung lên hồi chuông cáo chung. Hiện tại no bao nhiêu phần rồi cũng chẳng biết.
Nhịp tim đập thình thịch vì căng thẳng vẫn đang tấu lên khúc nhạc hồi hộp.
“Misaki-san, cô định làm cái đó thật sao!?”
“Đã đến nước này rồi thì giác ngộ đi.”
“Nhưng, nhưng mà, đâu cần phải làm trò này, chắc chắn còn cách khác để thể hiện lòng biết ơn mà!”
“Cô nói là cách khác, vậy theo Ryouka-sensei thì là cách gì?”
“Ừm thì, ví dụ như là……………… hạc giấy một nghìn con chẳng hạn?”
“Đứng đầu danh sách những thứ phiền phức đội lốt biết ơn đấy. Yukito-kun, em có muốn hạc giấy không?”
Hạc giấy? Quả thực nếu hỏi có vui khi nhận không thì là một lựa chọn vi diệu.
“Khó tìm chỗ để lắm ạ. Nếu em tặng hạc giấy cho ai đó, chắc em sẽ gấp hạc bằng tờ một vạn yên, để khi cần tiền có thể vặt lông hạc ra dùng nhỉ? Đặt tên là Hạc giấy một nghìn vạn yên!”
“Ý tưởng thực dụng quá đấy Yukito-kun.”
Hạc giấy một nghìn con ấy, vứt đi thì cảm thấy tội lỗi, cảm giác như trang bị bị nguyền rủa vậy.
“Khoan đã! Vậy thì, móc khóa hình kiếm và rồng tôi mua ở khu du lịch ngày xưa.”
“Ryouka-sensei. Đừng chống cự vô ích nữa. Sao cô lại mua cái thứ đó chứ……”
Sanjouji-sensei càu nhàu cùng Himiyama-san đi vào bếp.
Bánh pudding đặc biệt. Là một người hảo ngọt, kỳ vọng của tôi cao ngất ngưởng như tháp Babel.
“Yukito-kun để em đợi lâu. Bánh pudding đặc biệt đây ♪”
Himiyama-san bê khay ra…… Bánh pudding? Tôi nghiêng đầu với vẻ mặt nghi hoặc.
“Em chỉ thấy mỗi sốt caramel thôi mà…… Chẳng lẽ, là loại bánh pudding mà kẻ ngốc không nhìn thấy!?”
Dù có căng mắt ra nhìn thì trên khay cũng chỉ thấy mỗi sốt caramel.
“……Mình là kẻ ngốc sao?”
“Em là đức vua được hầu hạ bởi chúng tôi trong bộ dạng khỏa thân mà. Đợi chút. Giờ cô sẽ làm cho em thấy.”
Nói rồi, Himiyama-san luồn một tay xuống dưới ngực, nâng bộ ngực lên cái Gyu-mu.
Rồi rưới sốt caramel lên trên đó.
“Nào, cả Ryouka-sensei nữa.”
“Aaaaaa làm sao bây giờ!? Chuyện này mà lộ ra thì tôi chắc chắn bị đuổi việc mất!”
“Đã bảo là không lộ đâu mà.”
Vừa than thở, cô vừa nâng ngực lên, Gyu-mu. Sốt caramel chảy xuống tồ tồ.
“Nào, Yukito-kun. Bánh pudding đặc biệt đây. Mời em dùng ♡”
“Đ-đã thế này thì mình liều luôn! ……Nếu em muốn ăn thì, x-xin mời dùng……”
Thế là hai (tổng cộng bốn) chiếc bánh pudding đặc biệt khổng lồ tuyệt đẹp đã hoàn thành.
Làn da căng mọng đầy sức sống hòa quyện với sốt caramel thơm lừng và màu hồng nhạt, vẽ nên những đường vân cẩm thạch đầy mê hoặc. Tôi dám khẳng định. Cái này, chắc chắn ngon tuyệt!
“……Chuyện là, thực ra em thuộc phái bánh pudding nướng cơ.”
“Thế à? Vậy cô phải đi tiệm nhuộm da nâu mới được.”
Himiyama-san với làn da nâu bánh mật cũng tuyệt đấy chứ. Cơ mà, không phải chuyện đó!
“A, đến giờ ăn bánh pudding của mẹ rồi. Em phải về đây.”
“Người ta bảo đồ ngọt có dạ dày riêng mà?”
“Đồ ngọt với nhau thì cùng một dạ dày thôi! Cái loại bánh pudding núng nính trông ngon miệng sắp đến giờ ăn như thế thì bố ai mà ăn nổiiiiiiiiiiiiiiiii!”
“Người muốn hét lên là tôi mới đúng đây này……”
Sanjouji-sensei đỏ mặt tía tai rên rỉ.
Vụ bạo động bánh pudding thời Reiwa, không phải bạo động gạo thời Reiwa, tạm thời lắng xuống.
Hả, có ngon không á? Ai muốn biết thì chuyển khoản số tiền chỉ định vào tài khoản của tôi nhé.

“Cô ấy, cô đang định bắt đầu lại việc điều trị vô sinh.”
Nghe lời Himiyama-san, tôi thấy nhẹ nhõm. Vì đó là một sự luyến tiếc khác mà Himiyama-san đang mang trong lòng. Tôi chỉ có thể giải quyết được một nửa. Chính vì thế, tôi đã lấy Lữ quán Unabara làm sân khấu, và yêu cầu sự hợp tác của Giám đốc Unabara. Nếu điều đó đơm hoa kết trái thì còn gì bằng.
Kể từ đó, Himiyama-san đã hoàn thành tốt công việc giảng viên tại lò luyện thi. Nghe nói sau này cô ấy sẽ hướng tới việc làm giáo viên. Himiyama-san đã tìm lại được ước mơ. Vậy thì, tiếp theo là lúc tìm lại hy vọng.
“Tốt quá rồi. Hai người đã quay lại với nhau rồi nhỉ.”
Tôi không biết quá khứ giữa Himiyama-san và Giám đốc Unabara. Lúc làm tình nguyện, Himiyama-san từng nói rằng có lẽ cô ấy chưa từng thực lòng mong muốn có con.
Đó là lý do không thể thụ thai. Là tâm linh hay sự thật. Tôi không biết.
Nhưng, nếu là bây giờ. Nếu đã vượt qua quá khứ thì lần này chắc chắn sẽ được. Có lẽ cô ấy có suy nghĩ như vậy.
“Yukito-kun, em sẽ đi cùng cô trong quá trình điều trị vô sinh chứ?”
“Tất nhiên rồi ạ, chuyện nhỏ mà.”
Tôi không biết điều trị vô sinh là như thế nào, nhưng Giám đốc Unabara là chủ một lữ quán lâu đời ở Kyoto.
Khoảng cách lại xa xôi. Khó mà ở bên cạnh Himiyama-san thường xuyên được.
Nói thì nói vậy, nhưng tôi cũng chỉ có thể cùng cô ấy đến bệnh viện là cùng.
“……Em trả lời dễ dàng thế có ổn không đấy Kokonoe-kun?”
“Eh?”
Sanjouji-sensei đang đỏ mặt. Sao thế? Nếu là việc tôi làm được thì tôi không từ chối hợp tác đâu?
“Yukito-kun. Cô không hề quay lại với Mikiya-san đâu nhé.”
“…………Thế ạ? Ủa? ……Ơ kìa, vậy điều trị vô sinh nghĩa là, thế nào――”
Himiyama-san bước qua và ngồi lên đùi tôi. Tạo thành tư thế đối mặt ở cự ly gần.
Cơ thể quá đỗi yêu kiều chiếm trọn tầm nhìn. Tôi bối rối không biết nhìn vào đâu, mắt đảo như rang lạc.
Cự ly siêu gần đến mức mũi sắp chạm vào ngực. Pheromone nồng nàn làm tê liệt suy nghĩ.
“――Em sẽ thưởng cho cô đúng không?”
“Em có nói vậy. N-nhưng sao thế ạ Himiyama-san? Có vẻ gần hơn mọi khi……”
Mọi việc đều có giới hạn. Bị đòi tái bản hay chuyển thể anime thì tôi cũng chịu.
“Cô muốn……――Em bé của em.”
“Dạ?”
Dù sở hữu thính lực nhạy cảm với cả âm thanh tần số cao, tôi vẫn không nghe rõ.
“Cô nói lại lần nữa được không ạ?”
“Cô bảo là, cô muốn.”
“Muốn cái gì ạ?”
“Em bé.”
“Của ai ạ?”
“Của em.”
“Eh?”
Himiyama-san mỉm cười với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Lý trí của tôi đang gióng lên hồi chuông cảnh báo.
“Sanjouji-sensei, cô phiên dịch giúp em đượ――Nn――!”
Vừa cầu cứu người nói tiếng Himiyama-san thì bị hôn. Trao đổi nước bọt. 1 HIT.
“Phù! C-có chuyện gì vậy Himiyama-sa――Nn――!”
Lại bị hôn. 2 HIT.
“Trước hết hãy bình tĩ――Chụt, nn――Lưỡi――!”
Lại bị hôn. 3 HIT.
“E-em hiểu rồi mà. Em tặng cô phiếu ưu đãi cổ đông này nê――Nn――!”
Lại bị hôn. 4 HIT.
“Nè, Yukito-kun. Tình cảm của cô, có truyền tải được đến em không?”
Bị hai tay áp vào má, lại bị hôn nồng nhiệt. 5 HIT KO! Kang kang kang.
“Haahaa…… Rốt cuộc là, chuyện gì……?”
Nếu không được mẹ và nee-san rèn luyện, chắc tôi đã tắt thở rồi.
Đôi mắt Himiyama-san ướt át, đôi môi căng mọng, đôi má ửng hồng.
Biểu cảm như đang bị cơn sốt tình yêu hành hạ. Hương sắc nồng nàn từng giây từng phút tràn ngập căn phòng.
“Cô yêu em…… Là tại Yukito-kun đấy. Tại em cứ cố gắng cứu vớt cô như thế. Lẽ ra cứ mặc kệ người phụ nữ như cô là được rồi. Tại em lại cho cô thấy hy vọng mà lẽ ra cô đã từ bỏ――”
Nước mắt tuôn rơi. Những giọt nước mắt ấm áp. Khác với những giọt nước mắt tôi thấy trong phòng bệnh hôm đó.
“Giá mà đừng gặp nhau thì tốt biết mấy. ――Cô đã nghĩ thế. Bởi vì, khi đã yêu nhiều đến thế này, cảm xúc, cơ thể cô, cứ khao khát hơi ấm của em. Cô muốn cho em thấy tất cả của bản thân.”
Bộ mặt thật ẩn sau nụ cười đã bong tróc. Phơi bày cả trái tim, phơi bày cả cơ thể.
Himiyama-san theo đúng nghĩa đen đã dâng hiến tất cả. Chỉ còn lại sự giác ngộ mãnh liệt.
“Vào chỗ này nè, được rót đầy thứ nóng hổi, và sinh mệnh được tạo ra giữa cô và người mình yêu sẽ cư ngụ ở đó. Điều đó thật thần bí, chẳng phải là món quà từ Thượng đế sao? Nếu là với em, cô có thể tin vào phép màu――”
Cô ấy để tay tôi chạm vào vùng bụng dưới, xoa nhẹ nhàng. Đó quả thực là phép màu.
Tôi cạn lời. Trai tân yếu đuối chưa một mảnh tình vắt vai như Kokonoe Yukito làm sao đáp lại được.
“Em vẫn là trẻ vị thành niên, chuyện vô trách nhiệm như thế……”
Làm sao mà được phép chứ. Chờ đợi phía trước không phải là lời chúc phúc, mà chỉ toàn là bi thương.
“Chính điểm đó khiến cô tin tưởng Yukito-kun. Rõ ràng có thể tham lam cơ thể cô tùy thích, nhưng em lại nghĩ cho hạnh phúc của cô.”
“Em không chọn con đường khiến ai đó bất hạnh. Nhưng mà nè, giống như em tận tụy vì cô, cô cũng muốn tận tụy vì em, muốn phục vụ em. Muốn làm cho em hạnh phúc hơn bất cứ ai.”
Tôi đã được Himiyama-san chiều chuộng hết mực từ trước đến nay. Mối quan hệ tiến xa hơn thế――.
“Yukito-kun. ――Cô ấy, hôm nay là ngày nguy hiểm đấy.”
“Ngày thanh toán nợ xoay vòng ạ? Em đã bảo là bỏ ngay cái kiểu trả góp đó đi mà.”
“Không phải. Là ngày dễ có em bé. Nhưng mà, em vẫn là trẻ vị thành niên. Nên là, cô quyết định sẽ đợi thêm hai năm nữa. Khi Yukito-kun thành niên, cô sẽ không kiềm chế nữa đâu.”
Độ tuổi thành niên vừa được hạ từ 20 xuống 18. Nghĩa là tôi bị quốc gia chặn mất đường lui rồi còn đâu. Cái đất nước này thối nát thật rồi!
“Cô là bạn đời của Yukito-kun mà. Nên xin em đấy. ――Hãy làm cho cô mang thai nhé?”
Họa từ miệng mà ra. Tôi của quá khứ đã vượt thời gian đến để xử lý tôi rồi.
“Yên tâm đi. Cô sẽ không tạo gánh nặng cho Yukito-kun đâu. Cô muốn em thừa nhận đứa bé, nhưng ông nội cũng rất hoan nghênh, và hơn hết đó là kết tinh tình yêu với em. Chắc chắn một em bé thiên thần sẽ chào đời.”
Himiyama-san đang chìm đắm trong ảo mộng ufufufufu. Bức tranh tương lai có vẻ màu hồng lắm.
“Nhưng mà nè, Yukito-kun. Thời gian hai năm, đối với bọn cô là những ngày đầy bất an. Cả Ryouka-sensei nữa, sẽ thực sự trở thành U40 đấy. Không có thời gian để thong thả đâu biết không?”
Sanjouji-sensei giật mình run rẩy. Hửm? Cảm giác sai sai. Bọn cô?
“Sao lại có cả cô nữa?”
“D-dù có cho tôi xem nụ hôn tan chảy như thế thì tôi cũng không bị lung lay đâu nhé! Đừng hòng để mọi chuyện theo ý đồ của Misaki-san……. Trong hai năm đó tôi sẽ tìm được người đàn ông tuyệt vời qua hoạt động tìm kiếm bạn đờ cho mà xem! Đừng coi thường khả năng ghép đôi của tôi!”
“Người đàn ông tuyệt vời thì đang ở ngay trước mắt đây này. Nhỉ? Yukito-kun.”
Tiếng chụt chụt khắp nơi.
“Ah, vâng.”
Tôi chẳng thể làm gì trước Himiyama-san, dái tai bị cắn yêu các kiểu.
“Nhắc mới nhớ mẹ em bảo, thị trường hôn nhân đang dư thừa phụ nữ chưa từng có, đặc biệt là phụ nữ U40 đang gặp tình trạng bi thảm……. Về mặt tuổi tác, rào cản cuối cùng mà đàn ông đặt ra là 34 tuổi, nghe nói lý do là vì hầu hết đàn ông tìm vợ đều mong muốn có gia đình và con cái……”
Gần đây nghe nói các bà cô U40 đang khuấy đảo thị trường hôn nhân. Lý do là mấy bà cô muốn làm nội trợ toàn thời gian không chịu hạ thấp tiêu chuẩn thu nhập của đàn ông, đi làm đi chứ.
Về điểm đó, tôi cảm giác Sanjouji-sensei sẽ tìm được đối tượng ngay thôi.
“Th-thế thì…… Chẳng lẽ, đời tôi coi như chiếu bí――……”
Sanjouji-sensei mở to mắt kinh ngạc, rồi suy sụp thẫn thờ. Trông ủ rũ tội nghiệp ghê.
Yurari, Himiyama-san đứng dậy khỏi đùi tôi.
“Nào nào, chỉ hai năm thôi mà Ryouka-sensei. Liệu cô có thực sự tìm được đối tượng lý tưởng vượt qua được cái rào cản cao ngất ngưởng đó không nhỉ? Hai năm sau, tôi rất mong chờ được cùng cô nuôi con đấy ♪”
“Uuuuu! N-nhưng mà, giả sử có quan hệ như thế với học sinh thì……――”
“Là cựu học sinh. Hơn nữa khi đã thành niên rồi thì chẳng ai quan tâm chuyện đó đâu. Quan trọng hơn, nếu xét đến độ tuổi sinh sản, thì về mặt sinh học, đối phương trẻ tuổi hơn chẳng phải tốt hơn sao. Lại còn là chàng trai tháo vát thế này. Bỏ lỡ là hối hận đấy nhé?”
“……Hừm! Không được bị Misaki-san mê hoặc nhé Ryouka! Tỉnh táo lại đi……!”
“Vậy thì, thử hôn để xác nhận cảm xúc của mình xem sao?”
“C-chuyện đó……”
Kỹ thuật Door-in-the-face điêu luyện, đưa ra yêu cầu lớn để bị từ chối rồi chốt hạ bằng yêu cầu nhỏ hơn.
Sanjouji-sensei đang chống cự tuyệt vọng. Tôi quyết định sẽ quên sạch mọi chuyện xảy ra ở đây.
Hahahahahaha. Vẫn còn hai năm nữa mà. Hai năm lận đấy! Hai năm thì kiểu gì chả xoay sở được.
Về nhà, tôi sẽ khóc lóc ăn vạ với mẹ để được an ủi. Muốn được xoa đầu quá đi.
Uwaaaaaaaaaaaa! Sợ quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
◇
“Ớiiii, Yukito-kun. Bên này nè!”
Kỳ nghỉ hè chỉ còn lại khoảng mười ngày nữa là kết thúc, nhưng trời vẫn còn nóng lắm.
Cái nắng chói chang đến mức nguy hiểm vẫn chiếu rọi không ngừng.
Gần đây có cảm giác như bốn mùa đang bị đẩy lên sớm hơn một chút, nhưng nghĩ đến việc sang tháng Chín mà vẫn nóng thế này thì thật ngán ngẩm. Ngại ra ngoài ghê, nhưng cứ ru rú trong nhà cũng không tốt cho sức khỏe. Khi đến điểm hẹn, người tôi cần gặp đã đợi sẵn.
“Mithras-senpai, lâu rồi không gặp ạ.”
Người đón tôi trong bộ trang phục thoải mái đậm chất mùa hè với váy liền thân và dép mule chính là Mithras-senpai, hay còn gọi là Nữ thần-senpai. Dù đang đứng trong bóng râm nhưng mồ hôi vẫn lấm tấm trên người chị ấy.
“Kể từ hôm ở trường nhỉ. Hôm nay cũng nóng phát bực luôn á~”
“Hự. Chỉ đi đến đây thôi mà em cũng muốn kiệt sức rồi.”
Vừa lau mồ hôi bằng khăn tay, tôi vừa uống nước trong chai nhựa.
Giữa trời nắng chang chang thế này, việc bổ sung nước là quan trọng nhất. Cái tư tưởng ngu ngốc, điên rồ từng tồn tại rằng “không được uống nước trong lúc tập luyện câu lạc bộ” đã bị loại bỏ từ lâu rồi.
“Nhân tiện, Mithras là nữ thần nào vậy? Chị chưa nghe tên bao giờ.”
“Là nữ thần do em tự thiết lập thôi, chị có biết không?”
“Làm sao mà chị biết được chứ!”
“Cô ấy ban tặng Gift cho nhân loại đấy.”
“À~ kiểu như trong mấy cuốn tiểu thuyết hay có ấy nhỉ. Vậy là nữ thần tốt bụng ha.”
“Bị ghét cay ghét đắng ạ.”
“Em, quả nhiên thực ra em ghét chị đúng không? Nè?”
Chẳng hiểu sao chị ấy lại lườm tôi với ánh mắt oán trách, nhưng khi thấy tôi cười nhăn nhở, ánh mắt đó lập tức chuyển sang vẻ mong chờ điều gì đó.
“Mà thôi kệ đi. Quan trọng hơn, nè, em không có gì muốn nói sao? Chị đã cố gắng lắm đấy!”
Chị ấy đưa tay lên vẫy vẫy tà áo. Làm đến mức đó rồi thì dù tôi có chậm tiêu đến mấy cũng hiểu đối phương muốn gì. Tôi nhìn chằm chằm chị ấy từ đầu đến chân.
“Senpai, dễ thương cực kỳ luôn ạ! Mabui!”
“Th-thật á? Tự nhiên được khen thẳng thừng thế này ngại ghê. Ehehe.”
“Hợp đến mức cảm giác như sắp bị mấy tên trai lơ hay bất lương bắt chuyện rồi bế về ngay tắp lự ấy ạ.”
“Hỏng bét hết rồi!”
“Nhắc mới nhớ, trong phim Rom-com nhiều trai lơ với bất lương quá nhỉ? Vừa tán tỉnh thất bại là giở thói bạo lực ngay, lúc nào em cũng nghĩ cái thế giới đó an ninh tệ đến mức nào vậy trời.”
“Dừng lại ngay. Em mới là cư dân Rom-com chính hiệu nhất đấy. Mà tự nhiên hỏi khó thế chị biết trả lời sao, đó chẳng phải là mô típ quen thuộc à?”
“Thời đại này truyện tranh về Yankee cũng giảm rồi mà.”
“Nhưng mà, nè. Giờ có Yukito-kun ở đây thì nếu chị bị gây sự, em sẽ cứu chị đúng không?”
“À, nhân tiện thì từ “Mabui” lúc nãy là tiếng địa phương Okinawa, có nghĩa là linh hồn đấy ạ.”
“Này nhé.”
Mùa hè đùa mấy câu lạnh sống lưng thế này được không nhỉ? Lạnh gáy chưa. Gạt chuyện đó sang một bên, đúng là khu phố sầm uất nên đông người thật. Cái nóng mùa hè dường như cũng góp phần tạo nên sự náo nhiệt.
“Vẫn còn chút thời gian, vào quán cà phê nào đó không?”
“Senpai, chỗ đó……”
Cách đó vài mét có một tiệm bánh mì. Tôi buột miệng vì tò mò.
“Em hơi đói bụng. Nhắc mới nhớ, Melon pan đúng là được lợi nhờ ngoại hình nhỉ.”
“Vào đó thử xem sao. Công nhận nướng giòn rụm trông ngon thật. V, vậy nhé. Loại bánh mà chị nghĩ bị thiệt thòi về ngoại hình là bánh nho khô (Raisin)――”
“Chị có thể ngừng bôi xấu bánh mì được không ạ? Tệ thật đấy. Em thất vọng về chị quá. Hãy xin lỗi những người thợ làm bánh đang dốc sức làm ra chúng đi ạ.”
“Rõ ràng là em gài chị nói câu đó mà!? Ah~ mồ. Hôm nay chị giận thật rồi đấy. Có xin lỗi chị cũng không tha đâu nhé!”
“Thôi mà, thôi mà. Em cho chị miếng đầu tiên của bánh đậu đỏ, cái phần không có nhân ấy.”
“Ai mà thèm chứ!?”
Chúng tôi vừa tiếp tục cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt, vừa bàn tán này nọ, chọn lựa vài chiếc bánh cùng Senpai, đến lúc ra khỏi cửa hàng thì thời gian cũng đã trôi qua kha khá.
Lúc này, tôi quyết định hỏi Senpai điều mà tôi vẫn luôn thắc mắc.
“Em thắc mắc mãi, rốt cuộc Senpai làm gì ở đây thế ạ?”
“Giờ mới hỏi thì có muộn quá không!?”
“Ra là vậy, Nữ thần-sensei và Nữ thần-senpai là họ hàng à.”
“Đúng vậy đó. Xin lỗi vì đã để em đợi nhé.”
Lên xe, Nữ thần-sensei――tức Kozukata Kuon-sensei, người mà tôi hẹn gặp, đã giải thích sự tình. Hoàn toàn ngẫu nhiên nhưng hai vị Nữ thần này lại có mối liên hệ với nhau.
Dù có cảm giác sắp đặt đầy gượng ép, nhưng hoàn toàn là ngẫu nhiên. Ngẫu nhiên thật đó.
“Chị ngạc nhiên khi biết Kuon-san và Yukito-kun quen nhau đấy.”
“Chị cũng vậy thôi. Hôm nay định mời em ấy đi ăn để cảm ơn, thì Kyoka bảo muốn đi cùng. Hai người thân nhau lắm hả?”
“Đồng bọn cô đơn ấy ạ. Ah, nhưng mà cô đơn thì chỉ có mỗi Nữ thần-senpai thôi.”
“Không phải nhé!? Tại em không biết thôi chứ chị đây nhiều bạn lắm đấy!”
“Phụt.”
“Đừng có cười đểu với vẻ mặt nghiêm túc đó!”
“Ô kìa, nhưng mà Kyoka. Em đâu phải kiểu người như vậy đâu?”
“Mồ, Kuon-san!”
“Fufu. Xin lỗi nhé. Thấy em như vậy chị cảm thấy mới mẻ lắm.”
Nữ thần-sensei lái chiếc xe điện (EV) đến điểm hẹn, đeo chiếc kính râm to bản.
Hoàn toàn là phong cách của một quý cô sành điệu. Chẳng còn chút bóng dáng nào của kusobaba tè dầm nôn đầy mặt ngày xưa nữa. Tôi chỉ biết kinh ngạc trước sự thay đổi một trời một vực này.
“Cơ mà, Nữ thần-sensei bình thường trông thế này nhỉ. Kiểu phụ nữ thành đạt ấy. Thế mà lúc lăn lóc trên đường nhựa trông bả lại như thế kia.”
“Làm ơn đừng nói chuyện đó nữa!”
“Xin lỗi nhé Yukito-kun. Kuon-san đã gây phiền phức cho em à?”
“N, này. Kyoka!”
“Không sao đâu ạ. Chỉ bị nôn và tè vào người thôi mà.”
“Khụ khụ khụ!”
“Cảm lạnh mùa hè ạ? Nữ thần-sensei cũng cẩn thận nhé?”
“Cả・m・ơ・n・e・m!”
Chẳng hiểu sao tôi lại nhận được ánh mắt oán trách y hệt Nữ thần-senpai lúc nãy từ Nữ thần-sensei, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu lý do tại sao.
“Nhắc mới nhớ Yukito-kun. Em có chuyện muốn thảo luận phải không? Ghé qua văn phòng một chút nhé.”
“Vâng, nhờ chị ạ.”
Có vẻ Nữ thần-sensei đã hối lỗi sâu sắc lắm, nên bảo là khi nào gặp khó khăn cứ đến thảo luận bất cứ lúc nào.
Thường thì tư vấn luật sư sẽ tốn phí tùy theo thời gian, nhưng ở đây không những miễn phí mà còn không giới hạn số lần. Thật đáng quý. Phải tận dụng triệt để thôi.
“Đừng có làm chuyện nguy hiểm đấy nhé? Em là học sinh mà. Không muốn bị xử phạt chứ?”
“Không sao đâu ạ. Với lại từ khi vào cấp ba, em đã bị đình chỉ học một lần rồi.”
“Hả? Em mới năm nhất thôi mà?”
“Vụ đó rõ ràng không phải lỗi của Yukito-kun mà, không thể tha thứ được.”
“Hiếm khi mọi chuyện lại êm đẹp thế này nên kết quả là tốt rồi (Result All Right) còn gì ạ.”
“Thế mà gọi là êm đẹp á!?”
Cũng có những chuyện hiếm thấy nhỉ. Có lẽ điều tốt là không phải tôi, mà là Himiyama-san đã giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Có Mademoiselle bên cạnh quả là điều nên làm.
Sau khi thảo luận xong ở văn phòng, chúng tôi đến một nhà hàng do Nữ thần-sensei giới thiệu.
Nói là thảo luận, nhưng không phải cho tôi, mà là tôi muốn cô ấy trở thành đồng minh của Hinagi. Tiện thể tôi cũng đưa luôn mấy tài liệu đã thu thập được. Có đồng minh mạnh mẽ thế này chắc Hinagi cũng yên tâm.
“Chờ đợi không phải là thượng sách. Cứ nơm nớp lo sợ đối phương sẽ giở trò lúc nào thật ngớ ngẩn, thời đại này là phòng vệ chủ động mà.”
“Nghe cứ như em định làm gì đó hoặc không làm gì đó……”
“Keta keta keta. Sang học kỳ hai là biết ngay thôi ạ.”
Hinagi chắc chắn cũng không muốn bị mấy chuyện vớ vẩn này làm phiền mãi. Không khó khăn đến mức đó đâu. Chỉ cần dằn mặt để hắn không can thiệp thừa thãi nữa là được.
Chỉ là cần cẩn thận kẻo lỡ tay dằn mặt quá đà gây chí mạng thôi……
“Tóm lại, nếu gặp rắc rối gì thì liên lạc ngay cho chị. Từ cô bé đó hay từ em đều được. Và trước khi hành động gì cũng phải liên lạc nhé. Cảm giác nếu để mặc em thì em sẽ làm ra chuyện động trời mất. Nhớ phải tự trọng đấy.”
“Vâng. Em sẽ nhắn lại với Hinagi đàng hoàng. Nhưng mà, em sẽ không làm chuyện động trời như Nữ thần-sensei đâu nên cứ yên tâm! Em không uống rượu mà.”
Thật vô lý. Làm gì có học sinh nào ngoan hiền như tôi chứ.
“Em dừng chuyện đó lại được không? Đêm đó chị bị làm sao ấy! Chị cũng có lòng tự trọng chứ bộ――”
“Nè nè Yukito-kun. Kuon-san tệ đến mức đó sao?”
“Kyoka, trên đời có những chuyện không biết thì tốt hơn đấy.”
“Tự trọng cái nỗi gì! Có cần em gợi lại mùi khai amoniac sau lưng chị ngay bây giờ không?”
“Aaaaaaaaaa! Chị thực sự xin lỗi mà? Dừng lại ở đó thôi nhé? Chị, đấy, chị cũng đang hối lỗi rồi, với lại chị cũng cần giữ hình tượng với xã hội nữa. Để tạ lỗi thì em yêu cầu gì chị cũng nghe, nên làm ơn tha cho chị chuyện đó đi mà――”
“Rượu là thuốc trăm bệnh chỉ là ngụy biện thôi nhé. Chị có biết em đã giặt cái áo phông ố vàng ở tiệm giặt ủi tự động lúc nửa đêm với tâm trạng thế nào không!”
“Không muốn nghe không muốn nghe không muốn nghe không muốn nghe!”
“Là tâm trạng dâm dục đấy ạ.”
“Hả, lại là cái đó!?”
Đang bịt tai lắc đầu nguầy nguậy, mắt Nữ thần-sensei bỗng mở to kinh ngạc. Dù vậy, bỏ qua chuyện Nữ thần-sensei, đêm đó đúng là tắc nghẽn nhiều thứ thật……
“Miệng thì nói không để bụng, nhưng trong lòng vẫn ghim đúng không!”
“Đương nhiên rồi! Tự nhiên nôn đầy lên đầu người ta. Lỡ axit dạ dày làm hói đầu thì sao!”
“Lại chuyện tóc tai……”
“Từ đầu đến thân trên là axit do nôn mửa, từ lưng xuống thân dưới là kiềm do nước tiểu, em là giấy quỳ tím chắc!”
“Phụt. Nói hay đấy, nhưng sao chẳng cười nổi nhỉ.”
“Nói về độ pH thì, vì đã cho uống nước nên chỉ có mỗi Nữ thần-sensei là trung tính, điểm cộng cao đấy chứ ạ. Nhắc mới nhớ, chị có vẻ thù địch đàn ông một cách kỳ lạ, có chuyện gì sao ạ?”
“……Chắc là do vụ án chị đang phụ trách phải chứng kiến gã đàn ông tồi tệ quá. Nên tâm trạng hơi xuống dốc.”
Nữ thần-sensei vốn mang phong cách phụ nữ thành đạt giờ đang ủ rũ hoàn toàn. Chẳng còn chút phong độ nào. Có vẻ khi đụng đến chuyện của bản thân thì tinh thần cô ấy lại yếu đuối bất ngờ. Hết cách rồi, đành an ủi vậy.
“Em không giận nữa đâu nên chị vui lên đi. Em chỉ lo thôi. Cứ lặp lại chuyện như thế thì có ngày gặp nguy hiểm thật đấy. Em không muốn chuyện đó xảy ra.”
“……Yukito-kun dịu dàng thật đấy. Lo lắng cho bạn đến mức mang đến đây thảo luận cơ mà. Với chị, dù có bao nhiêu cơ hội như thế mà em cũng chẳng làm gì cả.”
“Dễ dãi quá không vậy!? Này Kuon-san! Chị đang biến thành người phụ nữ dễ dãi đấy!”
“Chị xinh đẹp thế này, nên cẩn thận nhé?”
“……Lần đầu tiên có người đàn ông nói với chị như vậy đấy.”
“Lúc nào chả được gọi là nữ luật sư xinh đẹp! Tách~ ra~ đi~!”
Nữ thần-senpai ra sức kéo ra, nhưng Nữ thần-sensei không chịu buông.
Bàn tay nắm chặt lấy tôi. Đôi mắt tròn xoe rưng rưng.
“Hãy để chuyện cũ trôi theo dòng nước, cùng ăn uống vui vẻ nào.”
“Ừm. Shuyu……”
“Kuon-san!? Sao lại thoái hóa thành trẻ con thế kia!?”
Chuyện tôi dịu dàng là điều không thể nào xảy ra.
Tôi là Kokonoe Yukito, kẻ thề trong lòng sẽ bỏ mặc người bị sàm sỡ, chủ động bắt chuyện với cô gái âm trầm cô độc tỏa ra hào quang “đừng bắt chuyện với tôi” trong lớp, và là kẻ đã trục xuất quản lý, thần tượng của đội bóng rổ nam, khỏi câu lạc bộ. Hiểu lầm tai hại quá.
“Hừm. Nhưng mà, nói là tạ lỗi chứ em chẳng nghĩ ra được gì cả……”
Dù vậy, tạ lỗi sao. Vừa ăn những món được bày ra, tôi vừa suy nghĩ nhưng chẳng nghĩ ra được gì cụ thể. Vốn dĩ tôi ít có kinh nghiệm được ai đó làm gì cho nên cũng thấy khó xử.
“Chị lỡ miệng bảo gì cũng được, nhưng có giới hạn thôi nhé? Em là học sinh cấp ba, chắc cũng đang ở độ tuổi đó nhưng vẫn là trẻ vị thành niên, gần đây luật nghiêm lắm. Huống hồ chị là luật sư…… Nhưng mà, nếu là thật lòng thì chắc được tha thứ……”
“Vậy thì, lát nữa chúng ta đi khách sạn nhé.”
“……Em sẽ nhẹ nhàng chứ?”
“Người này có ổn không vậy!? Nhìn bề ngoài thế mà sơ hở quá mức cho phép rồi đấy.”
“Chị chưa uống rượu thì tỉnh táo lại đi!? Với lại Yukito-kun rủ rê cái gì thế hả!?”
――Và thế là, một ngày nghỉ hè ồn ào nữa lại trôi qua.
◇
Tam giác quỷ Bermuda, Hình vẽ trên mặt đất Nazca, Cổng Địa ngục, Đèo Inunaki... v.v.
Xưa nay đông tây, trên thế giới tồn tại vô số những địa điểm bí ẩn.
Liệu có người ngoài hành tinh ở Khu vực 51 thật hay không, người Sumer là ai, bí mật của Kim tự tháp, chân tướng của Stonehenge, hay sự tồn tại thực sự của lục địa Lemuria.
Những hiện tượng siêu nhiên vượt quá tầm hiểu biết của con người, đôi khi nguy hiểm nhưng cũng đầy lãng mạn, dù trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn không ngừng cuốn hút nhân loại.
Chính vì lẽ đó, tôi đang có mặt tại một trong những địa điểm bí ẩn hàng đầu ở Tokyo: 『Hanazono Room』.
Không, là 『例』 chứ không phải 『霊』 . Người ta hay bảo ma quỷ thích những nơi có nước, nhưng bị gọi là 『Hồ bơi tâm linh』 thì căng quá.
Tôi có biết trừ tà đâu. Đó là việc của Jagai Maki-san mà. Tôi không phải đồng cốt, không phải nhà tâm linh, không phải Âm Dương Sư, không phải pháp sư trừ tà, không phải tinh linh sư, không phải thuật sĩ gọi hồn, không phải thợ săn quỷ, và càng không phải là Ninja trừ tà, tôi chỉ là một nam sinh cấp ba bình thường. Một gã trai không ôm ấp kỳ vọng thái quá vào việc điều tra thâm nhập, Kokonoe Yukito.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ. Trong lúc tôi đang ngồi bó gối một mình bên thành hồ bơi cầu nguyện cho hòa bình thế giới, thì những kẻ xuất hiện là cái gia đình thất đức có lẽ coi việc phá hủy sự bình yên của tôi ngày đêm là lẽ sống, nguồn cơn của mọi rắc rối: mẹ và chị tôi.
“Xin lỗi đã để con đợi nhé.”
“Mấy lúc thế này, con trai thay đồ nhanh nên tiện thật đấy.”
Họ chẳng hề hay biết tâm trạng của tôi, cứ nhởn nhơ cười nói vui vẻ. Mẹ mặc một bộ đồ bơi thi đấu bó sát tôn lên những đường cong tuyệt đẹp, còn nee-san thì... nee-san là――hự!
Mặc thế thì có tác dụng gì chứ? Khoe da thịt à ? Gay go rồi đấy! Lòi ra rồi kìa! Äầu ngá»±c bị lòi ra ngoà i rồi kìa! Nhìn xem, sắp trà n hết ra ngoà i rồi! Ở trên đã nguy hiểm lắm rồi, nhưng mà cứ thế cỠđộng thì bên dưới sẽ... Không được không được không được, thấy hết rồi, thấy hết rồi! Che lại má»™t chút Ä‘i! 'Tỉa tót sạch sẽ rồi nên không sao' á? Vấn đỠkhông phải ở chá»— đó! Chá»—... chá»— ấy ấy~
“Sao nào? Vui lắm đúng không.”
“Cú sốc hơi lớn quá, em định nói cảm tưởng thì hình như bị lỗi phông chữ luôn rồi.”
“Cái gì thế?”
“Chắc là lực cưỡng chế của thế giới đấy.”
Nguy hiểm, quá nguy hiểm. Hiện tại tôi chỉ có thể đánh trống lảng, nhưng nếu sửa được lỗi phông chữ thì có khi truyền đạt được đấy. Chắc là vừa kịp an toàn.
“Cưng thích mấy kiểu này mà nhỉ.”
“Đừng có bịa đặt sở thích của em!”
“Hả? Chẳng phải em từng nói là thích sao.”
“...Chị nghe cái tin vịt đó từ ai thế ạ?”
“Từ mấy cái vong.”
“Từ vong á!?”
Mấy vị không nhìn thấy được nhưng có vẻ là hồn ma hộ vệ ơi, mấy người giữ mồm giữ miệng chuyện đó giùm tôi được không? Nói gì thì nói, chỗ này có vẻ sóng tâm linh mạnh thật. Nee-san có năng lực cảm nhận tâm linh sao...
“Biết rồi, biết rồi. Em nói thật là được chứ gì, nói là được chứ gì! Thú thật thì cũng có thích.”
“Hừm. Lát nữa chị sẽ thưởng cho.”
“Wa~”
Mẹ nhìn bộ dạng vứt bỏ lòng tự trọng để hùa theo nee-san của tôi với vẻ mặt khó xử.
“Con ăn mặc không biết xấu hổ như vậy mà được à. Hôm nay chúng ta đến để bơi đấy nhé?”
“Mẹ đừng hòng lừa con. Miệng thì nói vậy nhưng chính mẹ cũng chọn bộ đồ bơi khoét cao hơn bình thường đấy thôi. Nhìn đường cắt cao này xem. Đúng là bà mẹ lẳng lơ không tưởng. Cơ mà, so với bà cô già cưa sừng làm nghé vui chơi quá đà thì con vẫn tốt chán đúng không? Dù gì con cũng trẻ mà lị.”
“Đáng tiếc thật... Cái con nhỏ này từ bao giờ lại trở nên nổi loạn thế không biết.”
Tại sao hai người này lại xấu xí diss nhau rồi bỏ mặc tôi mà bắt đầu giãn cơ thế này. Việc khởi động kỹ càng trước khi bơi là rất quan trọng. Bị chuột rút dưới nước thì nguy hiểm lắm. Với lại tôi cũng muốn hạn chế dính líu đến họ hết mức có thể.
Mạng sống của tôi (số lần hồi sinh) đâu phải là vô hạn. Thế nhưng, tàn khốc thay, điều đó dường như không được phép.
“Nhìn cái này đi.”
Nee-san tự mãn lấy ra một dụng cụ văn phòng phẩm quen thuộc thường dùng trong giờ toán.
“Thước đo độ?”
Tôi hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của việc mang thước đo độ đến hồ bơi để làm gì. Thằng em ngu ngốc này thậm chí không thể suy đoán nổi. Có lẽ việc giao tiếp trong cuộc sống thường ngày cũng dần trở nên khó khăn rồi. Chị em tôi bất hòa mà lị.
“Tại sao lại là cái đó?”
“Đã là thước đo độ thì đương nhiên là để đo góc rồi.”
“Hô hô.”
“Đo góc độ xem em hưng phấn đến mức nào――”
“Chị bị ngốc hả?”
“Vậy là đã đến lúc phân định thắng thua với mẹ rồi nhỉ.”
“Cả hai người đều ngốc hả?”
“Thế này thôi chứ Toán với Lý là môn tủ của chị đấy.”
“Quả không hổ danh con của mẹ.”
“Ngốc có lý trí à?”
“Thôi nào. Đã bao trọn gói rồi thì cứ bơi thỏa thích đi.”
Mẹ tiếp nhận hành động điên rồ của nee-san một cách nhẹ tênh, quả đúng là phong thái của người lớn.
“Nhưng nói thế thì có phải cái gì cũng cho qua dễ dàng vậy được đâu...”
“Nào, mau giúp mẹ giãn cơ bên này đi.”
“Cả chị nữa nhé?”
“Chết tiệt... Chết tiệt.”
Dù trái tim như muốn vỡ vụn trước những điều vô lý ập đến như sóng dữ, tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn. Chẳng hiểu sao đối với những người này, dù tôi có bày tỏ sự quan ngại sâu sắc thì cũng chẳng có chút tác dụng nào. Rốt cuộc thì Pháo Quan Ngại cũng chỉ có uy lực đến thế thôi sao, hiện thực quả là tàn nhẫn.
“Ái chà chà, mẹ à, hình như có chút mỡ thừa rồi đấy?”
“Con mới là người cần phải vận động đàng hoàng vào, không là béo phì đấy.”
“Bà cô già.”
“Con ranh.”
““Fufufu.””
Hai người trông vui vẻ quá nhỉ... Gia đình Kokonoe hôm nay vẫn hòa bình nhờ sự hy sinh của tôi.
◇
“――Chuyện là như vậy đó ạ.”
“Mấy cái mụ chị ngốc đóoooooo!”
Setsuka-san run lên bần bật vì phẫn nộ. A, tính ra là bao gồm cả mẹ và nee-san luôn. Đối với Setsuka-san thì mẹ là chị gái, còn Yuri-san là chị gái tôi, nên gọi là “lũ chị gái ngốc” thì chẳng sai tí nào. Phải rồi, tôi đã chạy đến cầu cứu lương tâm của gia đình Kokonoe, Setsuka-san. Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, thay vì phải chạy đua với bài tập về nhà, tôi lại rảnh rỗi không biết làm gì nên đã nhận lời mời đến nhà dì của mình, em gái của mẹ, Setsuka-san.
Vẫn như mọi khi, tôi được tiếp đón nồng hậu như chế độ siêu VIP. Chu đáo đến tận chân tơ kẽ tóc. Nhà của Setsuka-san, vốn không bao giờ ép buộc và luôn khiêm nhường, đối với tôi chẳng khác nào một thánh địa chữa lành chứ không phải là mấy điểm bí ẩn rùng rợn kia. Hồn xiêu phách lạc, tôi sa ngã đến mức không thể nhấc người lên khỏi ghế sofa. Theo phân tích của tôi, nơi này đang phát ra hiệu ứng trường lực đặc thù.
Cứ như có mùi hương mê hoặc nào đó vậy. Đây quả là thiên đường trụy lạc, giống như mấy tên Neet sống bám ở nhà bố mẹ đẻ...
“Nếu có chuyện gì thì nhớ phải nói cho dì biết ngay nhé? Dì sẽ đi xử đẹp chị ta.”
“Cơ thể cháu sắp chịu hết nổi rồi nên nhất định phải nhờ dì giúp ạ!”
Tôi cúi đầu ngay lập tức mà không cần suy nghĩ. Vì là vấn đề sống còn nên tôi khá là tuyệt vọng.
“Thiệt tình. Cứ làm khó Yuki-chan mãi thôi. Hay là con dọn sang đây ở luôn đi.”
“Đề nghị đó hấp dẫn vô cùng, nhưng cháu sợ là vừa nhận ra thì đã mười năm trôi qua mất rồi.”
“Nếu được thì cháu cứ ở lâu hơn nữa cũng được mà?”
“Nghe mới quyến rũ làm saoooo...!”
Chỉ cần lơ là một chút thôi, sự thoải mái quá độ này sẽ nuông chiều tôi hư mất, khéo chẳng phải vài năm mà thoáng cái đã trôi qua mấy chục năm cũng nên. Tôi sẽ biến thành Urashima Taro thời hiện đại mất. Tuy nhiên, nếu là tinh thần thép cứng hơn cả đá Lonsdaleite của tôi thì chắc sẽ không bao giờ có chuyện mở chiếc hộp Tamatebako ra đâu.
“Cơ mà nghỉ hè này đã xảy ra nhiều chuyện quá nhỉ.”
“Vâng, đúng là vất vả thật ạ.”
Tôi kể cho Setsuka-san nghe về những chuyện trong mùa hè này. Setsuka-san từ xưa đã là một người giỏi lắng nghe. Không giấu giếm điều gì, Yukito này cứ thế tuôn hết ra.
Cảm giác mệt mỏi chưa từng có trong những năm trước. Kỳ nghỉ hè năm nay ngập tràn các sự kiện.
Hơn hết, tôi cảm thấy mình chưa bao giờ dính dáng đến nhiều người như thế này. Chẳng biết điều đó là tốt hay xấu nữa…
“Yuki-chan này, nghỉ hè vừa rồi——có vui không?”
“Vui ạ...? Cháu cũng không rõ nữa. Nhưng cháu cảm thấy có chút gì đó khác so với mọi khi.”
“Vậy sao, vậy sao. Bây giờ chỉ cần cảm thấy thế là được rồi.”
“Chỉ thế thôi sao ạ?”
“Chỉ thế thôi. Vì sau này vẫn còn rất nhiều thời gian mà.”
Ngẫm lại thì, từ khi vào cấp ba, tôi đã có rất nhiều cuộc gặp gỡ. Có cả những cuộc tái ngộ. Có người lạ, có người quen, có người tưởng chừng đã rẽ lối khác, và cũng có người suýt chút nữa thì lạc mất nhau. Thời gian tôi ở một mình trong nhà cũng ít đi, và giờ đây tôi đang ở cùng Setsuka-san như thế này.
“...Có gì đó đã thay đổi chăng?”
“Cứ theo tốc độ của Yuki-chan là được. Chậm rãi cũng được, hãy tin tưởng những người xung quanh hơn một chút. Nếu làm thế, dì nghĩ chắc chắn sẽ có những ngày tháng vui vẻ hơn đang chờ đợi cháu.”
Cắt đứt quan hệ với ai đó khi thấy phiền phức thì đơn giản, nhưng chính vì không làm được nên tôi mới trăn trở.
Chuyện của Hinagi, chuyện của Shiori, tôi không biết phải đưa ra kết luận như thế nào.
Thậm chí cả mẹ, nee-san, Himiyama-san và cô giáo cũng là nguồn cơn của những rắc rối, rồi cả Tristy-san và Mio-san nữa, cũng khiến tôi lo lắng. Mà, tên ikemen xán lạn kia chắc sẽ dùng hào quang trai đẹp để xoay sở được thôi.
Dù sao thì, phiền não vẫn cứ kéo đến không ngớt.
“Ai cũng ích kỷ cả thôi. Tự tiện áp đặt cảm xúc của mình, đòi hỏi câu trả lời và làm khó đối phương. Nhưng mà nhé, dì nghĩ dù biết vậy nhưng họ vẫn có những tình cảm muốn truyền tải. Và họ cũng đang chờ đợi ngày mà Yuki-chan áp đặt cảm xúc của cháu lên họ đấy.”
“Như thế chẳng phải là ương bướng sao ạ?”
“Ương bướng cũng được mà. Cứ ích kỷ, cứ coi mình là trung tâm đi. Dù thế thì với Yuki-chan vẫn là chưa đủ đâu. Hãy cứ thành thật nghe theo trái tim mình. Nếu là Yuki-chan, cứ mạnh bạo kiểu như 『Đi theo anh!』 là vừa đẹp đấy, nhỉ? Dì nghĩ đó chắc chắn sẽ là bước tiến tích cực.”
Cần đến người khác là một việc rất khó khăn. Đối phương không phải búp bê hay AI. Họ sống cùng một khoảng thời gian, có ý chí và cảm xúc. Nếu chỉ có một mình thì nhẹ nhõm biết bao. Chẳng cần phải bận tâm điều gì. Dẫu cô độc, nhưng ngọt ngào và vô cùng tự do.
Dẫu vậy, nếu vẫn mong muốn được bước đi cùng ai đó, nếu vẫn mơ một giấc mơ hiển nhiên rằng muốn sống và gắn kết với mọi người——.
“Đi theo anh!”
“Ừm! Dì hiểu rồi. Dì sẽ không buông tha nữa đâu nhé! Với cả, dì thấy cháu chỉ toàn đi bơi với mấy chị là ăn gian lắm đấy Yuki-chan. Dì cũng muốn đi, và thực ra dì đã chuẩn bị sẵn đồ bơi đàng hoàng rồi đây này. Thật ra là dì đang mặc ở bên trong luôn rồi! Fuhahahaha.”
“Xin lỗi, cháu chỉ cao hứng nói thử một chút thôi ạ! Đừng có kéo cháu! Khỏe quá đấy! Cái nết này của dì y hệt mẹ cháu luôn. Tại sao lại làm mấy cái trò như học sinh tiểu học háo hức chờ tiết học bơi thế này——Mà cái đó là cái gì vậy, đồ bơi cái nỗi gì. Lại sắp xuất hiện cái thứ gây lỗi font chữ nữa rồi! Nhưng mà, cái thằng tôi đang thầm vui sướng trong lòng này đúng là đồ baka, baka, baka!”
Kỳ nghỉ hè náo nhiệt cũng đã sắp sửa đi đến hồi kết rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Đoạn này cố tình viết theo kiểu lỗi font Dịch nghĩa: Mặc thế thì có tác dụng gì chứ? Khoe da thịt à? Gay go rồi đấy! Lòi ra rồi kìa! Đầu ngực bị lòi ra ngoài rồi kìa! Nhìn xem, sắp tràn hết ra ngoài rồi! Ở trên đã nguy hiểm lắm rồi, nhưng mà cứ thế cử động thì bên dưới sẽ... Không được không được không được, thấy hết rồi, thấy hết rồi! Che lại một chút đi! 'Tỉa tót sạch sẽ rồi nên không sao' á? Vấn đề không phải ở chỗ đó! Chỗ... chỗ ấy ấy~ 例/Ví dụ trong 例のプール hay Hanazono Room, và 霊/Vong đều phát âm là Rei Hanazono Room là một studio quay chụp được quản lý và vận hành bởi Công ty P-Studio, tọa lạc tại Shinjuku, quận Shinjuku, Tokyo. Hồ bơi nằm trong khuôn viên cơ sở này được biết đến với biệt danh là '例のプール' (That Pool). Do nằm trong khu vực nội thành Tokyo, thuận tiện cho việc quay phim, nên từ khoảng năm 2004, nơi này đã thường xuyên được sử dụng để quay phim người lớn. Bởi hồ bơi này có vẻ ngoài dễ nhận biết, chẳng hạn như dãy cửa sổ đóng mở, nên nó là một địa điểm quen thuộc với những người đam mê phim AV và từ sớm đã được gọi bằng những cái tên như "cái hồ bơi kia" hay "hồ bơi ấy". Sau đó, khi hồ bơi này trở thành chủ đề bàn tán trên các trang mạng như 2channel hay Nico Nico Douga, cái tên "Hồ bơi ấy" (例のプール/Rei no Pool) dần trở nên phổ biến và cố định. Ngay cả trang web chính thức của Hanazono Room cũng sử dụng tên gọi "Hồ bơi ấy"