Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol.4 (LN) - Chapter 6:「Ánh đèn lễ hội」

Chapter 6:「Ánh đèn lễ hội」

『……Ừm, cảm ơn cháu. ……――Vậy nhé, hẹn gặp lại Yuri-chan.』

Tôi kết thúc cuộc gọi với cô cháu gái.

Mồ hôi lăn dài trên sống lưng, tôi bật công tắc điều hòa. Ngồi xuống ghế sofa, tôi nhấp một ngụm hồng trà.

……Yuri-chan cũng vất vả thật.

Cô cháu gái――Yuri-chan, con gái của chị tôi, có vẻ cũng đang phải chịu nhiều khổ cực.

Nghe nói là đi du lịch suối nước nóng cùng gia đình, nhưng hình như lại có chuyện ồn ào gì đó xảy ra.

Tôi không ngờ rằng gã khốn đó lại dám vác mặt đến trước mặt chị tôi, nhưng có vẻ như Yuki-chan đã có tính toán gì đó. Haizz…… Thật sự là một đứa trẻ khiến người ta phải lo lắng.

Chỉ cần lơ là một chút là thằng bé lại bị cuốn vào mấy chuyện kỳ quặc ngay.

Và đến khi tôi biết chuyện thì thường là mọi thứ đã xong xuôi rồi.

Điều đó làm tôi có chút không hài lòng. Cảm giác như mình cứ như người ngoài cuộc vậy.

Có vẻ Yuri-chan cũng đang tìm đủ cách để tiếp cận Yuki-chan, nhưng khó có thể nói là đã đơm hoa kết trái. Chưa thấy tiến triển gì đáng kể. Mà, chuyện này cũng đâu thể thay đổi trong một sớm một chiều được.

Tuy nhiên, trước đây ngay cả việc đó cũng khó khăn, và vốn dĩ tôi chưa từng nghe chuyện chúng nó đi du lịch gia đình bao giờ. Khoảng cách thu hẹp được như vậy đã là điều vạn hạnh rồi.

――Bắt đầu từ đây. Từ giờ mới thực sự tiến lên.

Mọi chuyện đang chuyển biến tốt dần lên từng chút một. Chỉ là từ mức âm vô phương cứu chữa trước đây giờ đã trở về con số không mà thôi. Tuyệt đối chưa có gì gọi là thặng dư cả.

Đừng có ảo tưởng. Vẫn chưa có gì bắt đầu cả. Phải yêu thương Yuki-chan nhiều hơn nữa.

Giữa chị tôi và Yuki-chan chắc chắn có những khúc mắc mà ngoài hai người họ ra không ai biết.

Điều đó chắc cũng đúng với cả Yuri-chan, Yuki-chan sẽ không đời nào tự mình nói cho ai biết, và có hỏi cũng chẳng chịu nói đâu. Nhưng chắc chắn mối quan hệ đang được cải thiện. Đó là một tín hiệu tốt.

Phải làm sao trong tương lai đây, thật sự rất khó nói.

Rốt cuộc thì, Yuki-chan không hề chấp nhất với người khác.

Thằng bé không mong đợi gì ở bất cứ ai, không mưu cầu điều gì.

Việc Yuki-chan luôn cố gắng tự mình làm mọi thứ chỉ là cái giá phải trả cho điều đó.

Vì vậy thằng bé không thể tiến xa hơn. Trong cuộc sống thường ngày của Yuki-chan không tồn tại tương lai cùng bước đi với ai đó.

Cố gắng tiến lên rồi lại thất bại. Mỗi lần như thế lại tiếp tục trở nên cô độc, vậy mà thằng bé vẫn không gục ngã.

Dù tôi là người đã khơi mào cho chuyện đó, nhưng tất cả những gì diễn ra sau đó đều là chuỗi những sự kiện ngoài dự tính.

Không có niềm tin hay sự tín nhiệm vào bất cứ ai, và giả sử có đi nữa thì nó cũng hoàn toàn khác biệt với niềm tin hay sự tín nhiệm thông thường. Dù người mình tin tưởng, người mình tín nhiệm có phản bội thì Yuki-chan cũng chẳng cảm thấy gì và cũng chẳng tổn thương.

Bởi vì thằng bé đã chấp nhận ngay từ đầu rằng vốn dĩ nó là như thế.

Một thứ gì đó giống như sự từ bỏ, chỉ nghĩ rằng mọi lỗi lầm đều do bản thân mình.

Dù đó có là cha mẹ, anh em――hay thậm chí là người yêu.

Nếu cứ thế này, thì dù có ai đó bên cạnh thề nguyện không bao giờ phản bội cho đến chết, nhận thức của Yuki-chan cũng sẽ không thay đổi. Đó là quy luật trong thế giới của Yuki-chan.

“Thường thức” của Yuki-chan đã trở thành như vậy.

Thế giới của Yuki-chan đã được tô vẽ bởi cái “thường thức” đó.

Chỉ là bất hạnh thôi sao? Chỉ là xui xẻo thôi sao? Tôi không biết.

Nhưng Yuki-chan là một người xa lạ sống với những lề thói thường thức khác biệt.

Chỉ có thể nói đó là sự sắp đặt của số phận đầy ác ý và phơi bày cái xấu xa.

Dẫu vậy, việc nhận ra tình cảm hướng về mình không chỉ toàn thù địch mà còn có thiện ý đã là một bước tiến rồi. Bởi đó là cơ hội ngàn năm có một mà chúng tôi hằng mong đợi.

“……Phải chăng Galileo cũng từng có cảm giác này?”

Tôi cười khổ trước sự hoang tưởng ngớ ngẩn của mình. Nói quá lên rồi.

Nhưng mà, Galileo, người kế thừa ý chí của Copernicus và ủng hộ thuyết nhật tâm, dù bị đưa ra tòa án dị giáo vẫn không thay đổi quan điểm rằng Trái Đất vẫn quay.

Cái gọi là thường thức tạo nên căn bản của con người vững chắc đến mức đó đấy.

Dù có đưa ra bằng chứng cũng ngoan cố không chịu thừa nhận. Giống như cuộc tranh luận triết học thay vì tranh luận bằng sự thật, đôi khi con người chỉ tin vào những gì thuận tiện cho bản thân.

Huống hồ đối với Yuki-chan, đó thậm chí chẳng phải điều thuận tiện, mà là chuyện thường ngày hiển nhiên. Một định mệnh phi lý đến mức không thể cứu vãn. Việc lật đổ cái thường thức đó là cực kỳ khó khăn.

Người Nhật Bản hòa bình không còn mang vũ khí sau cuộc săn lùng kiếm không thể hiểu được thường thức của xã hội súng đạn.

Chúng tôi không biết những thường thức mà Yuki-chan đã vun đắp cho đến nay.

Biết đâu đấy, chính người có thể vượt qua định mệnh đó mới là người có thể cùng bước đi với thằng bé.

Dù vậy, xung quanh Yuki-chan dạo này ồn ào thật.

Cứ như thể, một bước ngoặt lớn của định mệnh đang đến gần vậy――.

Tiếng trống Taiko vang lên rộn rã. Điệu nhạc lễ hội khắc lên những giai điệu đặc trưng, có người đi vòng quanh các gian hàng, có người khiêng kiệu rước, lại có người đang nhảy múa điệu Bon Odori. Quả đúng là già trẻ gái trai đều đủ cả. Từ người lớn, trẻ em cho đến các chị gái. Gieg sẽ không phản công đâu*. Một kiệt tác được đảm bảo. Mọi người ai nấy đều trông có vẻ vui vẻ. Nụ cười rạng rỡ trên môi tất cả mọi người. (*Tham khảo game Mother 2)

Phải――ngoại trừ tôi.

Tôi nép vào một góc để không cản đường, đứng chờ ở điểm hẹn với vẻ mặt thẫn thờ.

Liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn sáu giờ tối. Pháo hoa bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng giờ hẹn Hinagi đưa ra là năm rưỡi chiều. Đã hơn ba mươi phút trôi qua, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy Hinagi sẽ xuất hiện. Nếu tính cả việc tôi đã đến từ lúc năm giờ thì tôi đã đợi gần một tiếng đồng hồ rồi.

Lẽ ra nên liên lạc, nhưng xui xẻo là điện thoại của tôi đang trong tình trạng “đang sửa chữa + chờ hàng mới về” nên không có trong tay. Tôi đã gửi cái điện thoại bị chảy mực màn hình và hỏng hoàn toàn đi sửa để lấy lại dữ liệu danh bạ, nhưng Nữ thần-sensei sẽ bồi thường cho tôi lại bảo: “Hay là đổi sang đời mới nhất đi?”, nên tôi giao phó luôn cho cô ấy. Tuy nhiên, do giá thiết bị gần đây tăng cao và sự thiếu mới mẻ của việc ra mắt mẫu mới hàng năm, nên số lượng máy nhập về rất ít, nghe đâu phải mất khoảng một tuần.

Đang trong kỳ nghỉ hè, cùng lắm là trao đổi qua email trên máy tính trong một tuần cũng chẳng sao.

Nghĩ vậy nên tôi không chuẩn bị máy thay thế, ai ngờ lại gặp rắc rối ngay lập tức.

Được Hinagi rủ đi lễ hội mùa hè thì tốt đấy, nhưng nếu biết thế này thì thà hẹn gặp ở nhà Hinagi cho xong.

Nhưng mà tôi cũng không muốn đến đó lắm…… Bị cấm cửa rồi, với lại Akane-san đáng sợ lắm.

Mùi thơm phức từ các gian hàng bay tới. Tôi vẫn chưa ăn tối. Bụng đói cồn cào. Tôi mua Takoyaki ăn, nhưng cũng chẳng có tâm trạng đi dạo quanh các gian hàng, thật là một khoảng thời gian trống rỗng.

Tôi đợi thêm nữa, nhưng Hinagi vẫn biệt vô âm tín. Đến nước này thì tôi cũng nhận ra rồi.

……Chẳng lẽ đây là trò chơi khăm sao?

Nhớ lại ngày xưa, tôi từng được mấy đứa bạn cùng lớp cả nam lẫn nữ rủ đi chơi, nhưng chỉ mình tôi bị chỉ đến một địa điểm tập trung khác. Đợi mãi chẳng thấy ai đến. Liên lạc chỉ đến sau khi tôi đã về nhà.

Hôm sau đến trường, chúng nó cười cợt bảo chỉ là đùa chút thôi. Lũ khốn nạn.

Kể từ đó, tôi coi chúng như không tồn tại và phớt lờ triệt để cho đến khi tốt nghiệp, giờ thì mặt mũi tên tuổi cũng chẳng nhớ nổi.

Sau đó, bọn chúng bỗng dưng thay đổi thái độ, tuôn ra một tràng những lời bào chữa ngớ ngẩn kiểu như “không có ý đó đâu”, “thực ra là――”, vân vân và mây mây, nhưng tiếng nói của những kẻ không tồn tại làm sao lọt vào tai tôi được. Hoàn toàn là chuyện đã rồi, và hôm nay cũng là một ngày hội như thế.

Thực là một giai thoại nhạt nhẽo, nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi không nghĩ Hinagi có tính cách như vậy.

Biết sao được. Đến Hinagi-chan cũng có lúc muốn chơi khăm tôi chứ bộ.

Tôi cứ nghĩ vẩn vơ như thế, nhưng sau khi bị gia đình mắng cho một trận tơi bời, tôi đã hiểu ra.

――Tôi đã sai. Những giọt nước mắt, và cả nụ cười mà Hinagi cho tôi thấy, không phải là giả dối.

Có lý do nào đó khác ngoài việc tôi bị ghét. Thế giới này dịu dàng đến mức cho tôi biết rằng chính suy nghĩ ngây thơ đó mới là câu trả lời chính xác. Tôi đã được dạy rằng cứ dựa dẫm cũng được. Vậy thì, hãy tin tưởng đi.

Muốn tìm điện thoại công cộng, nhưng nếu rời khỏi đây mà lỡ cô ấy đến thì coi như tuyệt vọng trong việc gặp lại nhau.

Hơn nữa, thời buổi này mấy ai cảnh giác mà nghe cuộc gọi từ số điện thoại công cộng đâu.

Những lúc thế này, thời chưa có điện thoại di động người ta hẹn nhau kiểu gì nhỉ?

“――Kokonoe?”

Tên tôi được gọi lên. Người bắt chuyện không phải là Hinagi. Mà vốn dĩ còn chẳng phải phụ nữ.

“……Ai vậy?”

“Đừng có quên chứ! Cùng lớp mà!”

“Đùa thôi. Kondou.”

“Thằng đó là thằng nào!? Takahashi đây! Takahashi Kazunari. Mới có bốn tháng trôi qua thôi mà……”

“Thôi nào. Takahashi Kazunari chứ gì. Tôi nhớ rõ mà.”

“Thật không đấy……”

“Takahashi Kazunari hoạt động trong câu lạc bộ cầu lông chứ gì. Biết mà.”

“Tớ ở câu lạc bộ bóng đá……”

“Takahashi Kazunari hoạt động trong câu lạc bộ bóng đá chứ gì. Biết rồi.”

“Cậu chỉ đang thu thập thông tin bằng cách để tớ nói trước thôi đúng không……”

Tuy là một gã có tính cách hời hợt nhìn thấu được kỹ thuật cao siêu của tôi, nhưng Takahashi Kazunari khác với tôi, cậu ta là một Riajuu không đi một mình. Một cặp nam nữ. Ơ…… ai thế? Ngại chết đi được.

“Papa katsu hả?”

“Sao lại thế được! Thế thì toang à. Em gái tớ, Kikka đấy. Nào, chào anh đi em?”

“……Em chào anh ạ.”

Cô bé nắm nhẹ vạt áo Takahashi và nhanh chóng nấp ra sau lưng, lén nhìn tôi.

Mặc bộ Yukata trông rất hợp, nhưng đúng là không giống đi hẹn hò. Đi hẹn hò với cô bé thế này thì chắc chắn sẽ bị ăn chửi từ mọi phía mất. Nhìn kỹ thì nét mặt cũng có nét giống nhau.

“Takahashi, cậu là anh trai cơ à……”

“Kikka mới học lớp hai thôi. Mẹ tớ bận. Hiếm hoi lắm mới có lễ hội nên tớ dẫn em nó đi.”

“Ra vậy, ra vậy. Thế thì, cho em cái kẹo này.”

Tôi lấy kẹo từ trong túi ra đưa cho bé Kikka làm quà làm quen.

Cô bé rụt rè nhận lấy. Hơi nhút nhát một chút, nhưng là một đứa trẻ ngoan ngoãn.

“Nhắc mới nhớ, sao Kokonoe lại ở đây thế này?”

“Tôi định hẹn gặp ai đó, nhưng có vẻ nhầm lẫn gì rồi.”

“Lớp mình cũng đến đông lắm đấy. Vừa nãy tớ thấy nhóm Sakurai kéo Shakado đi đâu đó nữa.”

“Elizabeth á? Chỉ mong Shakado âm trầm không bị tan chảy mất thôi.”

“Lần nào cũng thắc mắc, Elizabeth là ai vậy trời……”

“Này Kikka-chan, thử kéo chỗ này xem. Là cờ vạn quốc đấy.”

“Oa! Tuyệt quá!”

“Cái gì thế!?”

Kikka-chan kéo sợi dây thò ra từ túi tôi, những lá cờ của các quốc gia lần lượt tuôn ra.

Lúc đến đây tôi có ghé qua cửa hàng tạp hóa mua vì tò mò, cứ tưởng là đồ vô dụng, ai ngờ lại hữu ích bất ngờ.

Mắt Kikka-chan sáng lấp lánh. Hehe, khoản lấy lòng trẻ con thì tôi tự tin lắm đấy.

“Anh em nhà Takahashi định về chưa?”

“Đừng nói như kiểu anh em nhà Mario màu đỏ với xanh lá thế chứ. Nhà tớ ở tầng cao chung cư nên nhìn thấy pháo hoa từ ban công được. Kokonoe đang hẹn hò với ai à? Xin lỗi nhé. Bọn tớ làm phiền rồi.”

“Khoan đã. Anh trai Takahashi ơi, cậu là cứu tinh của tôi đấy.”

Takahashi có thể biết số liên lạc của Hinagi. Nhờ cậu ta gọi điện thoại giúp xem sao.

“Sao tự nhiên lại thế? À, nhắc mới nhớ lúc nãy tớ cũng thấy Suzurikawa-san, hình như đang đi cùng con trai thì phải…… Mà không, Suzurikawa-san thì đời nào có chuyện đó.”

“――Có vẻ như tôi đã hiểu lầm rồi.”

“Hả? Cái gì――”

“Bụng cũng đói rồi, tôi về đây. Hẹn gặp lại nhé Kikka-chan.”

Cứ ở đây mãi cũng phí thời gian. Pháo hoa sắp bắt đầu rồi, nhưng tôi cũng chẳng thiết tha xem một mình. Lượn lờ qua vài gian hàng rồi về thôi.

Ngẫm lại lời của Takahashi Kazunari, câu trả lời tự nhiên hiện ra.

À há, ra là vậy. Chắc là gửi nhầm tin nhắn rồi nhỉ?

Có khi nào tin nhắn liên lạc từ Hinagi ngay từ đầu đã không phải gửi cho tôi?

Lúc đi tắm biển, Hinagi rủ tôi đi lễ hội mùa hè, nhưng cô ấy đã quên béng chuyện đó, và những tin nhắn sau đó có khả năng cao là định rủ người khác nhưng lại gửi nhầm cho tôi.

Lý do cô ấy không đính chính khi tôi trả lời lại cũng khó hiểu, nhưng có lẽ cô ấy không nhận ra đó là tin nhắn trả lời từ tôi. Không không, có chuyện đó được sao?

Dù chỉ có giả thuyết này, nhưng thật khó tin. Dù gì đi nữa thì chắc cũng không đến mức đó đâu, tôi nghĩ vậy, nhưng thực tế là Hinagi không có ở đây, và nếu cô ấy đang đi lễ hội với ai khác, thì dù có phi lý đến đâu, sự thật hiện hữu trước mắt chính là câu trả lời.

Giờ nhớ lại, trước đây cũng vài lần Hinagi gửi những tin nhắn không rõ ý đồ. ――Lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn.

Ngày hôm đó, Hinagi đã hất tay tôi ra, chuyện cô ấy rủ tôi đi lễ hội mùa hè là điều không thể nào xảy ra được.

Dòng người qua lại nhộn nhịp giờ đây trôi qua như một giai điệu dễ chịu.

Tôi rảo bước nhanh về phía cậu ấy giữa chốn ồn ào. Đôi guốc gỗ không quen chân khiến bước đi loạng choạng thật bực mình, nhưng biết làm sao được. Mất khá nhiều thời gian chuẩn bị. Chắc tôi sẽ đến sát giờ mất.

Mong là cậu ấy sẽ thích bộ Yukata này……

Suy nghĩ ngây thơ quá đỗi. Nói đúng hơn thì, dù cậu ấy có làm mặt khó chịu cũng chẳng lạ.

……Nhưng mà, nếu là Yukito thì chắc sẽ không làm vẻ mặt đó đâu. Tôi tin tưởng tuyệt đối.

Lâu lắm rồi mới cùng đi lễ hội mùa hè. Bộ Yukata có cùng hoa văn với bộ tôi đã mặc khi hất tay cậu ấy ra lúc đó. Có thể sẽ gợi lại những ký ức không vui.

Kể từ ngày đó, tôi cũng chẳng có dịp mặc Yukata. Kích cỡ cũng thay đổi rồi. Ban đầu tôi định may bộ mới với hoa văn khác, nhưng rốt cuộc tôi vẫn chọn hoa văn này.

Hơn tất cả, là để ghi đè lên đó những ký ức tuyệt vời.

“――Tớ cũng sẽ tiến tới tương lai đây. Yukito……”

Thứ tôi cần là dũng khí. Tôi tự trấn an bản thân.

Mặc lại hoa văn này một lần nữa cũng cần có dũng khí.

Một tôi không thay đổi, và một tôi đã thay đổi.

Dù ngoại hình có đổi khác, dù có trưởng thành hơn, nhưng tình cảm này vẫn vẹn nguyên.

Có lẽ tôi muốn chứng minh điều đó. Mối tình bất biến mà tôi hằng ấp ủ.

Lên cấp hai, môi trường xung quanh, bạn bè, và cả bản thân cũng thay đổi chóng mặt.

Không thể cứ mãi là đứa trẻ ngây thơ. Nhưng cũng chưa thể trở thành người lớn. Giữa những biến chuyển ấy, tôi đã tìm kiếm những điều không thay đổi. Tôi nghĩ mình đã sợ hãi những ngày tháng đó.

Chính từ khoảng thời gian này, chuyện giữa tôi và Yukito bắt đầu trục trặc. Không thể sắp xếp được cảm xúc, không biết phải cư xử thế nào. Tôi bắt đầu trở nên cay nghiệt cũng từ lúc này.

Cáu kỉnh như một con ngốc, trút giận lung tung. Tôi ghét cay ghét đắng bản thân mình lúc đó.

Nếu cứ mãi là bạn thanh mai trúc mã thì chắc chắn đã không ra nông nỗi này.

――Nhưng vì tôi đã mong muốn nhiều hơn thế.

Giữa đám đông hỗn loạn, cậu ấy vẫn không thay đổi, vẫn cố nắm lấy tay tôi để không bị lạc như ngày xưa.

Tôi cự tuyệt không phải vì ghét. Tôi hất ra chỉ đơn giản là vì ngại mồ hôi tay, tôi đã lén lau bằng khăn tay và chờ đợi cậu ấy nắm lấy một lần nữa.

Chỉ cần mình chủ động nói ra là được mà. Tôi bật cười trước sự ngu ngốc của chính mình.

Tôi của lúc đó đã không còn có thể thành thật như vậy nữa.

Và rồi, đôi bàn tay từng luôn nắm chặt ấy không bao giờ được nắm lại nữa. Cứ lửng lơ như thế, tôi đổ lỗi cho việc tại sao cậu ấy không nắm tay tôi, và miệng lưỡi cứ tuôn ra những lời trái với lòng mình. Sau khi lễ hội kết thúc, khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa.

――Đã quyết tâm rằng nhất định năm sau sẽ làm được.

Vậy mà tôi lại quên mất lời thề đó, lại phủ nhận cậu ấy, người đã cố gắng thay đổi vì tôi.

Nếu tôi có thể chờ đợi thêm một chút nữa thôi, thì mong ước của tôi đã thành hiện thực.

Yukito đã cố gắng tiến thêm một bước trong mối quan hệ với tôi. Cậu ấy đã mong muốn sự thay đổi.

Chắc chắn cậu ấy cũng cần dũng khí. Dũng khí để thay đổi. Người đã chà đạp lên điều đó là tôi.

Theo một cách tồi tệ nhất, bản thân thì chẳng làm gì, thậm chí còn gây tổn thương, lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi.

Đồ đàn bà khốn kiếp không biết xấu hổ đến cùng cực.

Không thể cứ ngồi chờ mãi được. Không thể cứ mãi làm nàng công chúa chỉ biết nhận lãnh nữa.

――Lúc nào cũng lựa chọn sai lầm. Nên lần này nhất định phải đúng!

Ném vào mặt nhau toàn những lời trái lòng, rồi bước chân vào bóng tối không lối thoát, đó là kết quả do tôi lựa chọn. Tất cả chỉ là tự làm tự chịu.

Nhưng cậu ấy đã cứu tôi, quyết không bỏ rơi và đã bảo vệ tôi. Dù tôi có trở thành kẻ xấu xa đến mức nào, dù tôi có tự hạ thấp mình đến đâu, dù có biến tất cả xung quanh thành kẻ thù và bị ghét bỏ.

Lần này đến lượt tôi.

Từ giờ trở đi, sẽ mãi là lượt của tôi.

Chiếc giày thủy tinh đã vỡ tan tành từ lâu.

Không có cỗ xe bí ngô đến lâu đài, cũng chẳng có bà tiên đỡ đầu nào đẩy lưng cho tôi cả.

Tình địch thì nhiều vô kể, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Tôi sẽ tự đi bằng đôi chân của mình đến nơi cậu ấy đang chờ.

Với tâm trạng háo hức, tôi hướng về điểm hẹn.

Chỉ riêng ngày hôm nay, đường phố bị cấm xe nên ô tô không thể vào được.

Cảm giác hưng phấn của lễ hội. Từ xa cũng có thể cảm nhận được bầu không khí vui vẻ truyền tới.

Sắp đến nơi rồi. Liệu cậu ấy có đang đợi mình không nhỉ.

Nghe nói điện thoại bị hỏng đang đi sửa. Tôi không hỏi lý do. Chắc chắn là lại gây ra chuyện gì rồi. Nhưng mà, tình trạng không thể liên lạc ngay với người đang chờ đợi, chẳng hiểu sao lại có vẻ lãng mạn, khiến tôi không kìm được cảm xúc dâng trào tự nhiên.

Tôi kiểm tra đồng hồ. Đã trễ khá nhiều rồi. Đến nơi việc đầu tiên là phải xin lỗi.

Phải thành thật. Chỉ cần truyền tải đúng cảm xúc của mình, dù là chuyện gì đi nữa, chắc chắn sẽ chạm tới trái tim cậu ấy. Không cần giả dối. Không cần che đậy. Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.

――Tạm biệt, tôi của quá khứ. Xin chào, tôi của tương lai.

“Là Suzurikawa à?”

Một giọng nói ghê rợn vang lên từ phía sau, đập tan quyết tâm ấy.

“……Yoshikawa……?”

“Này này, gọi trống không thế là hơi quá đáng đấy. Dù gì anh cũng là senpai của em mà.”

Tâm trạng đang hưng phấn bỗng chốc đóng băng như bị tạt một gáo nước lạnh. Tôi chỉ biết bàng hoàng lẩm bẩm cái tên đó. Cái tên đáng nguyền rủa mà tôi thậm chí còn lảng tránh việc nhớ đến.

Tôi cầu mong đó là sự nhầm lẫn, nhưng dù vóc dáng có cao lớn hơn hồi cấp hai, khuôn mặt đó đích thị là Yoshikawa trong ký ức của tôi, không sai vào đâu được.

“Sao thế Toshiya, người quen hả?”

“Bạn gái cũ hồi cấp hai ấy mà.”

Yoshikawa Toshiya. Người mà tôi đã hẹn hò hồi cấp hai. Thực tế thì những ngày tháng đó hữu danh vô thực, nhưng sự thật vẫn là sự thật, dù thế nào cũng không thể xóa bỏ.

――Bạn gái cũ.

Cơn buồn nôn dâng lên trước từ ngữ ghê tởm đến mức khiến tôi rùng mình ấy.

“Xinh đấy chứ. Senpai, lát nữa giới thiệu cho em đi.”

Yoshikawa không đi một mình. Bên cạnh còn có một gã to con hơn Yoshikawa và một gã nhỏ con. Những ánh mắt thô lỗ như đang đánh giá món hàng, như đang liếm láp cơ thể bám lấy tôi.

“Lâu rồi không gặp nhỉ, Suzurikawa.”

“――Tại sao, tại sao anh lại ở đây!”

“Anh ở đây thì có làm sao. Nhỉ?”

“Gì thế Toshiya. Có uẩn khúc gì à?”

“Ngày xưa, có chút chuyện ấy mà.”

Tôi cố kìm nén cơ thể đang run rẩy, cao giọng như để hư trương thanh thế, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì trước ánh mắt nhìn thấu tâm can của hắn. Cuối cùng, cái đầu đang đình trệ của tôi cũng bắt đầu hoạt động trở lại.

Vốn dĩ ngay từ đầu tôi không nên tiếp chuyện. Khi nhận ra thì đã quá muộn.

Đây là lễ hội lớn. Học sinh tham gia cũng rất đông. Việc gặp người quen chẳng có gì là lạ. Lẽ ra tôi nên phớt lờ và đi thẳng. Việc dừng lại thế này là một sai lầm.

“Em đi một mình à? Vậy thì đi cùng bọn anh không?”

Gã gọi Yoshikawa là senpai cất tiếng sàm sỡ. Yoshikawa là năm hai.

Vậy thì gã này chắc cùng là năm nhất giống tôi.

“Vừa khéo nhỉ. Suzurikawa, đi cùng bọn anh đi?”

“Đừng có đùa! Tại sao tôi phải――”

“Em không muốn bị hành hạ tơi tả lần nữa chứ?”

“――Ư!”

Lời thì thầm nhỏ vào tai khiến cơn ác mộng ùa về như đèn flash.

Những ngày tháng đau khổ khóc lóc triền miên, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tôi cứ ngỡ mình đã tiến về phía trước. Cảm giác như bị kéo ngược trở lại đầm lầy không đáy mà tôi tưởng mình đã thoát ra.

Được cứu giúp, ngỡ rằng đã cắt đứt được quá khứ, vậy mà giờ đây nó lại cản đường tôi.

“Bọn anh sẽ giúp em vui vẻ mà. Nào đi thôi?”

“Đúng đấy. Suzurikawa…… à không, là Hinagi nhỉ. Hãy để quá khứ trôi theo dòng nước và hòa thuận với nhau nào.”

Ba gã đàn ông từ từ thu hẹp khoảng cách. Cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân.

Yoshikawa đã nói là lần nữa. Nếu tôi không nắm lấy tay Yoshikawa ở đây, liệu hắn có phá nát mọi thứ lần nữa không? Cuộc sống thường ngày mà tôi vất vả lắm mới có được. Những ngày tháng tôi khao khát muốn lấy lại.

――Và cả, mối liên kết với Yukito.

Tôi không thể chịu đựng chuyện đó thêm lần nào nữa. Tôi bất động như con ếch bị rắn nhìn chằm chằm.

Quá đỗi dễ dàng, dũng khí mà tôi vừa nhen nhóm đã tan thành mây khói.

“……Ah…… ah……”

Tôi thậm chí không thể cất nên lời. Gã đàn ông này đã trở thành chấn thương tâm lý gặm nhấm tôi.

Tôi gục đầu bất lực. Rốt cuộc, chẳng có gì thay đổi cả. Quá khứ vẫn mãi nắm chặt lấy chân tôi không buông. Như rơi vào bẫy của loài kiến sư tử, tôi không thể nào thoát khỏi sự tuyệt vọng.

Một kẻ yếu đuối như tôi vẫn mãi yếu đuối.

Rõ ràng tôi đã quyết tâm phải trở nên mạnh mẽ để có thể đứng bên cạnh cậu ấy.

Nước mắt đã dâng lên khóe mi.

Yoshikawa nắm lấy tay tôi.

Ngày hôm đó, tôi đã hất tay cậu ấy ra, và giờ đây, người đang nắm lấy tay tôi không phải là cậu ấy.

“――Chuyện đó, chuyện đó sao tôi có thể chấp nhận được chứ!”

Như bị thúc đẩy bởi cơn kích động mãnh liệt, tôi vùng chạy khỏi chỗ đó.

Thừa nhận thôi. Tôi yếu đuối.

Lúc nào cũng chỉ biết tỏ ra mạnh mẽ, chẳng thể nào sống thật với lòng mình. Khác hẳn với cậu ấy.

――Nhưng mà, tôi không cô độc.

Tôi lại suýt quên mất điều đó. Dù đã lặp lại sai lầm biết bao lần.

Có thể tôi sẽ lại gây phiền phức. Lúc nào tôi cũng chỉ biết dựa dẫm.

Dẫu vậy, những chuyện một mình tôi không làm được, thì nếu là hai người.

Nếu cùng với cậu ấy, chắc chắn sẽ xoay sở được. Hãy làm lại từ đầu một lần nữa.

Và rồi, để lần này tôi có thể được cậu ấy dựa vào, để trở thành sự tồn tại mà cậu ấy cần đến.

Tuyệt đối không phải là một chiều. Mà là tôi và cậu ấy, bình đẳng với nhau.

――Bởi vì, chúng tôi là bạn thanh mai trúc mã mà.

“A~a, bị đá rồi kìa senpai.”

“Cái gì thế kia. Toshiya, con nhỏ đó thực sự là bạn gái cũ của anh hả?”

“Vẫn là con nhỏ đáng ghét như mọi khi.”

Nhóm Yoshikawa dõi mắt nhìn theo bóng lưng của Suzurikawa. Vốn dĩ hắn cũng không định gây náo loạn ở nơi đông người thế này. Mục đích tán tỉnh là thật, nhưng ở lễ hội thường có nhiều rắc rối, cảnh sát cũng đang để mắt xung quanh. Hắn cũng không ngu đến mức hành động thiếu suy nghĩ.

“Nhưng mà, trông ngon lành đấy chứ.”

“Mày đã chén nó chưa?”

“Chưa. Nhưng mà ừ ha, thế cũng được đấy. Tao không thể để chuyện kết thúc khi bị coi thường thế này được.”

“Phải thế chứ! Nhìn cái dạng đó thì chắc dễ sa ngã lắm nhỉ? Mấy đứa kiểu đó mong manh lắm…… Nhắc mới nhớ, Toshiya-senpai hồi cấp hai cũng đào hoa lắm phải không? Thích thật đấy, trai đẹp sướng ghê. Chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.”

“Ngu. Hồi cấp hai tao hiền khô à.”

“Đừng có xạo, Toshiya.”

“Thật đấy, thật 100%. Ở khóa dưới có một thằng cực kỳ nguy hiểm nên tao chả nổi bật tí nào.”

“Có thằng nào đánh nhau giỏi lắm à?”

“Nói sao nhỉ, cái thứ đó không phải kiểu…… Thôi bỏ đi, bỏ đi. Tao chả muốn nhớ lại đâu.”

Hắn nhăn mặt như vừa nhớ lại điều gì đó rất tồi tệ. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Dây dưa với loại đó chẳng được tích sự gì. Nhóm Yoshikawa bắt đầu bước đi như để chấm dứt câu chuyện.

“Thôi, hôm nay đi kiếm em khác vậy. Mục tiêu chính thì để dành vui vẻ sau.”

Cười khổ trước lời nói của đàn em, nhóm Yoshikawa bắt đầu săn tìm những cô gái khác.

Chỉ riêng đêm nay, thứ chiếu sáng bầu trời đêm không chỉ có ánh trăng. Cuộc đại thực nghiệm về phản ứng màu ngọn lửa lấy bầu trời đen tuyền làm toan vẽ khiến những đóa hoa rực rỡ sắc màu nở rộ chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Tuy nhiên, không thể vì thế mà khi ngắm pháo hoa lại nói ra những lời kém tinh tế như màu đỏ là Liti, màu tím là Kali, hay màu vàng là Natri được. Cái thói muốn khoe khoang kiến thức kiểu đó là tật xấu của đám con trai. Thế nào cũng sẽ bị mấy cô gái chê là “Eo ôi, cái gì vậy, mất hứng quá đi!”.

Những cô gái ngắm pháo hoa và thốt lên “Đẹp quá nhỉ” không hề mưu cầu mấy câu chuyện về phản ứng hóa học như thế. Sự chênh lệch nhiệt độ này có thể nói chính là sự khác biệt giữa nam và nữ. Đúng nghĩa đen như nhiệt độ pháo hoa vậy.

Điều này cũng là do ngày xưa nee-san đã dạy cho tôi. Nee-san thật vĩ đại. Em đã học hỏi được nhiều điều.

Rời khỏi hội chợ mùa hè mà mọi công sức đều đổ sông đổ biển, tôi trở về nhà thay sang bộ đồ thể thao và bắt đầu chạy bộ như thường lệ. Không được phép lơ là việc rèn luyện mỗi ngày.

Trên đường chạy thì pháo hoa bắt đầu bắn, nhưng xem một mình thì thật vô vị. Tôi chẳng buồn dừng lại ngước nhìn mà cứ lầm lũi chạy. Tiếng nổ ầm ầm làm rung chuyển cả bầu không khí.

Tóm lại, lễ hội hay những thứ tương tự đều là thứ hình thành nên một loại cộng đồng, là nơi để giao tiếp.

Nếu không có đối phương để cùng tận hưởng thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Đó là thứ để vui cùng ai đó.

Một kẻ đáng xấu hổ vì ảo tưởng rằng mình được mời đi lễ hội mùa hè như tôi không phải là người nên tham gia một mình.

Trên máy tính không có mail nào từ Hinagi, cũng chẳng có tin tức về tai nạn nào cả.

Quả nhiên, chẳng tìm thấy lý do nào khác ngoài sự hiểu lầm đau đớn của tôi. Ái chà. Đau lòng thật.

Nhịp điệu đều đặn của bước chân giúp suy nghĩ trở nên thông thoáng. Nghe nói lịch sử giữa người và ngựa bắt nguồn từ hàng ngàn năm trước công nguyên, nhưng ngựa vằn thì lại quá xa lạ. Quan hệ giữa con người với nhau có lẽ cũng bất ngờ giống như vậy.

Gần mà xa. Tưởng giống mà lại khác. Tưởng quen biết mà lại không. Tưởng như thấu hiểu, nhưng hóa ra lại chẳng biết gì. Ngựa vằn trông thế thôi nhưng nghe nói tính khí còn hung dữ hơn ngựa thường. Hể~

Dù là ban đêm nhưng trời vẫn còn nóng. Để thả lỏng cơ thể đang nóng bừng vì nhiệt độ và vận động, tôi thở ra từ từ và chuyển sang đi bộ chậm rãi. Lúc này, những âm thanh lớn như xuyên thủng bầu trời đêm cũng không còn nghe thấy nữa. Có vẻ đại hội pháo hoa đã kết thúc.

Dành kha khá thời gian để đi bộ về đến chung cư, tôi thấy có ai đó đang ngồi bệt ở sảnh vào.

Trông người đó tiều tụy khủng khiếp. Nhìn bộ Yukata đang mặc thì có vẻ như vừa đi lễ hội về.

Nếu vậy thì tôi không hiểu tại sao người đó lại ở đây. Chẳng lẽ là mất chìa khóa?

Quan hệ hàng xóm láng giềng cũng không thân thiết lắm, nhưng tôi nghĩ ít nhất cũng nên chào hỏi một câu, định đi ngang qua thì tôi nhận ra đó là người tôi biết rất rõ.

“Làm cái gì ở chỗ này thế?”

Tại sao Hinagi lại ở đây?

Mái tóc hẳn là đã được chải chuốt kỹ càng giờ rối tung thảm hại, bộ Yukata cũng xộc xệch.

Đang ngồi đó với dáng vẻ gợi nhớ đến một con mèo hoang bị vứt bỏ, chính là Hinagi đi lạc.

Không thể làm ngơ, tôi cất tiếng gọi, cô ấy đang gục đầu bỗng giật mình ngẩng lên.

“……Yukito? Yukito!? ――Á!”

Hinagi định lao tới ôm chầm lấy tôi nhưng bị mất đà. Tôi phản xạ đỡ lấy cô ấy, đôi mắt ngấn lệ của cô ấy nhận ra tôi. Bàn tay đang nắm lấy tôi run lên bần bật.

“Tớ xin lỗi! ……Tớ không liên lạc được! Hắn ta――! Nhưng mà, lần này thì――!”

Những lời nói tuôn ra như dòng thác lũ chẳng đâu vào đâu. Việc Hinagi ở đây, có nghĩa là Hinagi thực sự đã rủ tôi sao? Không phải gửi nhầm à? Lúc đó tôi mới nhận ra.

À há, ra là vậy. Chắc là bị trùng lịch (double booking) chứ gì?

Nếu ngay từ đầu đã có hai cái hẹn thì sao?

Cái hẹn đầu tiên bị kéo dài, nên không đến đúng giờ, thế thì mọi chuyện sẽ logic. Định báo cho tôi biết nhưng ngặt nỗi không có phương tiện liên lạc. Chắc sau này phải cân nhắc đến việc dùng khói báo hiệu quá……

――Vớ vẩn. Tôi vứt bỏ những hoang tưởng nhảm nhí đó đi.

Logic thì đã sao chứ. Trùng lịch cái quái gì, thật nhạt nhẽo.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã tự kết luận như thế rồi, nhưng bộ dạng không bình thường của Hinagi không cho phép điều đó. Tôi không tin vào bản thân mình. Bởi vì kết luận tôi đưa ra luôn sai lầm.

Hãy nhìn kỹ đối phương đi. Biểu cảm đó, thái độ đó, dáng vẻ đó. Chắc chắn không phải như vậy.

Chắc chắn phải có lý do gì đó, Hinagi mới ở đây lúc này.

Tôi vuốt lưng cô ấy để trấn an, hơi ấm cơ thể truyền trực tiếp qua lớp vải Yukata mỏng manh. Biểu cảm của cô ấy giãn ra như an tâm, nhưng rồi thoáng chốc lại nhăn mặt vì đau đớn.

Nhìn xuống dưới, những ngón chân đang đi guốc gỗ của cô ấy đỏ ửng lên.

“Cậu bị thương rồi.”

“……A…… ừm……”

“Lên đi.”

“Hả?”

“Hỏi đáp để sau.”

Tôi cõng Hinagi trên lưng và đi về phía phòng mình.

Đây là khổ nhục kế nhưng không còn cách nào khác. Chẳng hiểu sao cư dân nhà tôi, cả mẹ lẫn nee-san đều không thích người ngoài vào nhà cho lắm. Có lẽ họ coi đây là một loại thánh địa nào đó.

Thú thật, tôi sợ hậu quả về sau nhưng giờ không phải lúc để nói chuyện đó. Đây là lánh nạn khẩn cấp.

Mẹ và nee-san chắc sẽ tha thứ thôi…… Làm ơn, tha cho con!

“Mừng con về. Muộn quá rồi đấy…… ủa, kia là Hinagi-chan?”

“X-xin lỗi cô, Ouka-san.”

“Con nhặt được cô bạn thuở nhỏ đi lạc ở ngay đằng kia ạ.”

“Hả? Em bị làm sao thế hả……”

Nee-san cũng ló mặt ra từ bên trong. Ngay lập tức lông mày chị ấy nhíu chặt lại, ánh mắt trở nên gay gắt. Toang rồi! Chị ấy đang cực kỳ tức giận. Phải làm gì đó để hạ hỏa mới được. Hiến tế chẳng hạn.

“――Đứng lại! Đi lạc là cái gì! Tại sao con nhỏ đó lại ở đây?”

“Sơ cứu vết thương xong em sẽ cho về ngay!”

“Vết thương cái gì…… Làm chuyện kỳ quặc trong nhà là chị không tha đâu đấy. Mà bây giờ là mấy giờ rồi hả――”

“Thế ở ngoài nhà thì được hả chị?”

“Được cái khỉ mốc!”

“…………Thế, nếu là với chị thì sao?”

“Cái đó thì được.”

“Vâng, hết cãi.”

“!?”

Tôi kiềm chế con chó giữ nhà đang chực chờ cắn người rồi quay về phòng mình. Kết cục này đã nằm trong dự đoán.

Tôi không biết lý do, nhưng nee-san cực kỳ ghét Hinagi.

Ngày xưa đâu có như thế, rốt cuộc là có hiềm khích gì đây?

Mà nói đúng hơn, tôi cảm giác nee-san ghét hầu hết mọi người, lo không biết quan hệ xã hội của chị ấy có ổn không nữa. Nhưng thực tế thì nee-san cực kỳ nổi tiếng ở trường, nên kẻ như tôi mà lo lắng thì đúng là thừa thãi. Sức hút của Tổng lãnh Thiên thần quả không phải tầm thường.

Tôi để Hinagi ngồi lên chiếc giường rộng thênh thang một cách lãng phí rồi vội vàng lấy hộp sơ cứu ra. Không có nhiều thời gian đâu.

“Nghe này Hinagi. Chi tiết để sau. Đây là phòng tôi nhưng không tồn tại sự riêng tư đâu. Khóa cũng chẳng có. Sắp có người đáng sợ ập đến rồi nên tôi chỉ xử lý vết thương thôi nhé.”

“Ư, ừm……”

Tôi lấy thuốc sát trùng và băng gạc ra. Phần da giữa ngón cái và ngón trỏ ở chân cô ấy bị tróc ra, đỏ ửng.

“Không quen đi guốc gỗ thì đừng có cố quá chứ.”

“……Tại tớ chạy một mạch đến đây mà.”

Chạy bằng guốc gỗ? Hinagi đang tu luyện hay gì vậy?

“Còn đau chỗ nào khác không?”

“Chắc chỉ có chân thôi…… Xin lỗi nhé.”

Tôi bôi thuốc sát trùng lên vết thương. Tôi cố gắng xử lý nhẹ nhàng nhất có thể để không làm cô ấy đau, nhưng chắc chỗ đó xót lắm. Cô ấy rên rỉ đau đớn. Nhưng đành phải chịu đựng thôi.

Hành động mang lại cảm giác déjà vu như tái hiện lại chuyện hôm nào khiến tôi cười khổ trong lòng.

“Cậu lúc nào cũng bị thương ở chân nhỉ.”

“……Lần thứ hai rồi nhỉ. Được cậu làm thế này.”

“Đừng có buồn bã thế. Lần trước tôi đã nói rồi, chân cậu không hôi đâu. Tự tin lên.”

“Đã bảo cái đó là ý gì hả! Ý cậu là hôi chứ gì? Nè, chân tớ hôi lắm à!?”

Tôi định nói đùa để cô ấy vui lên nhưng lại phản tác dụng. Má cô ấy đỏ bừng lên vì giận dữ.

Cổ tôi bị siết chặt, nhưng tôi mặc kệ và nhanh thoăn thoắt quấn băng.

“Cái vụ chơi thú nhún bị sa dạ dày là điêu đấy nhỉ. Tôi chưa nghe thấy ai bị thế bao giờ.”

“Đừng hòng đánh trống lảng bằng mấy chuyện bên lề đó! Nè, rốt cuộc là sao!? Không hôi đúng không? Hôm nay tớ đi chân trần và trước khi đi tớ đã tắm rửa sạch sẽ rồi mà!”

“Tôi cũng nghĩ cái vụ lắc vòng bị xoắn ruột là chuyện bịa đặt thôi.”

“Thơm mà đúng không!? Tớ còn xịt khử mùi đàng hoàng nữa. Vậy thì sao, cho cậu ngửi là được chứ gì!? Cậu muốn ngửi hả!?”

“Đã bảo là không có mùi rồi mà!”

“Thế thì đừng có nói mấy câu gây hoang mang chứ!”

“Biết rồi, biết rồi. Cậu nói đến mức đó thì lát nữa tôi sẽ hít hà đàng hoàng, được chưa.”

“Cái đó cũng ghê chết đi được!”

Không phải là quá vô lý sao? Với tôi thì nếu điều đó làm Hinagi thỏa mãn thì tôi cũng không ngại đâu.

Trong lúc Hinagi kháng nghị――hay nói đúng hơn là biện minh, thì việc điều trị cũng xong. Vỏn vẹn mười phút.

“Xong rồi. Về thôi. Tôi sẽ đưa cậu về luôn.”

“K, khoan đã Yukito!”

Tôi cõng Hinagi lên lần nữa. Đồng hồ đã điểm hơn chín giờ tối. Chắc chắn bố mẹ cô ấy đang lo lắng. Vốn dĩ cô ấy đang bị thương ở chân. Giờ này không thể để cô ấy về một mình, càng không thể giữ cô ấy ở lại qua đêm. Cần phải tống khứ――à nhầm, đưa về ngay lập tức.

Chắc Hinagi cũng không định đến đây với ý định đó. Tôi không biết cô ấy đã ở trước nhà từ mấy giờ, nhưng tóm lại là không thể thong thả trò chuyện ở đây được. Sao lại thành ra thế này chứ!

Tôi nói lại lần nữa, trong cái nhà này không tồn tại sự riêng tư của tôi!

Đó có phải chuyện đáng tự hào không nhỉ……? Sau này xây nhà riêng tôi sẽ đưa việc này lên làm ưu tiên hàng đầu.

Tôi mở cửa cái rầm, và y như rằng, có người đang dán chặt tai vào cửa nghe lén. Sợ quá!

“Con đã điều trị xong cho bạn thuở nhỏ đi lạc rồi, giờ con sẽ đi thả về tự nhiên đây.”

“Đã là đồ hoang thì vứt đại ra kia là được.”

“Thế thì tàn nhẫn quá đấy.”

“Hinagi-chan, cháu ổn rồi chứ?”

“V, vâng ạ…… Xin lỗi vì đã làm phiền lúc đêm hôm thế này.”

“Sao lại đến vào giờ này chứ…… Còn em, nếu làm chuyện gì kỳ quặc rồi về muộn thì biết tay chị nhé? Sáng mai sẽ được thức dậy trong cảm giác như mơ đấy.”

“Chị định làm gì thế? Hồi hộp ghê.”

“Hừ. Cứ mong chờ đi. Chị sẽ Morning Fe――”

“Waaaaa! Kh, không được đâu Yuri-san!”

“!?”

“Đi thôi, trước khi mãnh thú xổng chuồng.”

Chúng tôi vắt chân lên cổ chạy khỏi cái nơi hỗn loạn đó. Đúng là như nước với lửa, như chó với mèo.

Nhưng tôi nghĩ, chó với mèo thực sự ghét nhau đến thế sao? Nếu vậy thì Momotaro chắc phải đau đầu vì mối quan hệ căng thẳng giữa đám thuộc hạ lắm. Làm anh hùng cũng khổ trăm bề.

“……Um! T-tớ tự đi được mà.”

Ra khỏi chung cư và đi được một đoạn, Hinagi dường như mới nhận ra tình trạng của mình. Tôi không nói rõ là gì, nhưng với tôi thì đây là một đặc quyền nên cứ giữ nguyên thế này đến khi kiệt sức cũng chẳng vấn đề gì. Ngày xưa cô ấy chỉ là một cô bé loắt choắt, giờ thì đã ra dáng thiếu nữ rồi.

“Cứ ngồi yên đến khi tôi mệt đi.”

“――……Ừm.”

Sự yên tĩnh đến mức khó tin so với sự ồn ào vài giờ trước. Pháo hoa, lễ hội mùa hè, thậm chí còn đáng ngờ không biết có thật hay không. Chỉ nghe thấy tiếng Hinagi lẩm bẩm từng tiếng ngắt quãng sau lưng.

“Không xem được pháo hoa nhỉ.”

“Ừ.”

“Rõ ràng tớ muốn cùng cậu đi lễ hội mùa hè…… thế mà tớ lại tự mình phá hỏng nó.”

“Hừm.”

Tôi chỉ lẳng lặng đón nhận những lời thổ lộ không chút vẩn đục ấy. Tôi không định xen vào.

Cũng chẳng cần phải nói dối hay biện minh gì cả. Ở đó không có ý định lừa gạt, không tồn tại ác ý, những gì được kể ra là sự thật, là tình cảm chân chính của Suzurikawa Hinagi.

――Suzurikawa Hinagi đã thay đổi.

Cô ấy đã trở nên rất thành thật. Không che đậy, không tô vẽ, không cường điệu hóa lời nói của chính mình. Đến mức không thể tin được so với cô ấy của trước đây. Không, không phải thay đổi, mà có lẽ là đã tìm lại được. Một bản thân ngây thơ và chung thủy vô tận.

Nếu vậy thì tôi, liệu có thể tin rằng mình cũng có thể tìm lại được thứ gì đó đã đánh mất một lần nữa không? Giống như cô ấy. Thứ mà tôi của quá khứ đã từng có――.

“……Lúc tớ đến chỗ hẹn thì Yukito đã không còn ở đó, cũng không liên lạc được. Tớ không biết phải làm sao, khi nhận ra thì tớ đã chạy đến nhà Yukito rồi.”

Tác hại của việc không có smartphone đã hiện ra rõ ràng. “Học thuyết Kokonoe Yukito không cần smartphone” đã hoàn toàn bị bác bỏ ngay tại đây. Rốt cuộc, đó vẫn là vật bất ly thân của người hiện đại.

“Xin lỗi.”

“Không, không phải đâu. Người có lỗi là tớ vì đã đến muộn. Lẽ ra tớ nên chạy ngay đến chỗ Yukito. Nhưng tớ lại lo lắng tóc tai bị rối này nọ…… Từ bao giờ nhỉ. Làm gì cũng không suôn sẻ, chẳng có điều gì tớ mong muốn trở thành hiện thực. Chỉ toàn ước ao nhưng chẳng bao giờ chạm tới.”

Tiếng thì thầm khẽ khàng bên tai.

――――Tớ thích cậu――――

Lời nói đường đột, và quá đỗi giản đơn.

Ở khoảng cách gần thế này, dù có hiểu lầm hay giả vờ không nghe thấy cũng không xong. Không thể đánh trống lảng bằng những kết luận xiên xẹo không có thật được nữa. Hinagi chắc chắn đã nói ra lời đó. Rằng “Thích”.

e8b95203-84bd-4ddd-8339-be18d0c45fb3.jpg

“Đáng lẽ phải ở bên cạnh cậu, nhưng từ lúc nào tớ lại cứ đuổi theo bóng lưng cậu. Tớ đã định bỏ cuộc rồi đấy, biết không? Tớ thì cứ yếu đuối đi, còn cậu thì ngày càng mạnh mẽ hơn. Khoảng cách đã xa đến mức không còn nhìn thấy nữa từ lúc nào. Tớ cứ hối hận mãi rằng đã quá muộn rồi.”

――Suzurikawa Hinagi đã trở nên mạnh mẽ.

Thực sự chói lóa đến mức không thể làm gì được.

Lời nói đó, như ma thuật, định hình nên cô ấy của hiện tại.

“Tớ sẽ không để xảy ra sự hiểu lầm nữa đâu. Tớ sẽ không để cậu nói rằng không hiểu cảm xúc của tớ nữa. Dù Yukito có chọn câu trả lời nào, nếu tình cảm của tớ được truyền tải một cách thẳng thắn, thì chắc chắn tớ sẽ không hối hận.”

Tôi cảm giác như đang được dạy rằng con người có thể thay đổi.

Cả Himiyama-san, Shiori, và Hinagi. Cả nee-san và mẹ nữa. Ai cũng đang cố gắng thay đổi.

Có lẽ chỉ mình tôi là chưa thay đổi. Cảm giác bị bỏ lại, bị xa lánh.

“――Yukito cũng thay đổi rồi nhỉ.”

“Vậy sao?”

“Tớ cảm thấy cậu nhìn tớ nhiều hơn trước đây rất nhiều.”

“Chắc do tôi chịu khó ăn việt quất đấy.”

“Không phải nói về thị lực đâu đồ ngốc…… Nhưng người thực sự ngốc là tớ. Tớ suýt nữa lại sai lầm. Rõ ràng đã quyết tâm không bao giờ sai lầm lần nữa. Thế mà chẳng chừa chút nào. Đúng là đồ ngốc hết thuốc chữa. Dù tớ có ôm đồm một mình thì tớ cũng chẳng làm được gì cả.”

――Tôi đã ngộ ra.

Có những điều đến giờ tôi mới nhận thấy.

Tôi đã định đẩy cô ấy ra xa. Hinagi có quyền mưu cầu hạnh phúc của riêng mình. Tôi đã nghĩ rằng mình không thể cướp đi thời gian đó của cô ấy.

Nhưng chắc chắn, tôi không thể thuyết phục được Hinagi của lúc này. Tôi hiểu rằng bất kỳ kết luận hay lời nói nào của tôi hiện tại cũng không thể khiến cô ấy chấp nhận.

Hàng ngàn hàng vạn câu chuyện thần thoại được người đi trước dệt nên khắp thế gian.

『Bạn thuở nhỏ』, không nghi ngờ gì nữa, chính là nữ chính tuyệt đối.

“Chuyện hôm nay, tớ sẽ kể cho cậu nghe đàng hoàng. Tớ muốn cậu nghe. Tớ có chuyện muốn bàn với cậu. Nếu chỉ có một mình tớ thì không biết phải làm sao, nhưng nếu là hai người thì tớ sẽ không sợ nữa.”

Tôi nhớ lại hồi tiểu học. Giữa chúng tôi không có bí mật gì cả. Chúng tôi đã cùng nhau tiến bước như thế. Mối quan hệ như ảo ảnh ấy đã biến mất từ bao giờ. Chỉ còn lại ký ức về thời chúng tôi còn là bạn thuở nhỏ.

“Hinagi.”

“……?”

“Cảm giác cũng tận hưởng đủ rồi, tôi thả cậu xuống được chưa?”

“……Đồ ngốc.”

“Bạn trai cũ à?”

“……Ừm.”

Hinagi khó nhọc thốt ra từng từ một cách chậm chạp. Giọng cô ấy run rẩy.

Dù không muốn thừa nhận đến đâu thì đó cũng là sự thật, là quá khứ không thể thay đổi.

Tiếng lép bép của quả cầu lửa mờ nhạt vụt tắt, rơi bộp xuống đất.

Đã gần mười giờ đêm. Dù hôm nay là đại hội pháo hoa, nhưng việc trẻ vị thành niên đi lang thang giờ này là không tốt. Huống hồ Hinagi lại là con gái. Bố mẹ cô ấy chắc chắn đang lo lắng.

Mặc dù vậy, chúng tôi đang làm gì ở đây? Chúng tôi đang chơi pháo hoa. Đúng là lũ hư hỏng. Đã sa vào con đường lầm lạc rồi.

Tôi định cứ thế đưa cô ấy về nhà, nhưng Hinagi nằng nặc đòi chơi pháo hoa, nên cực chẳng đã tôi phải mua pháo hoa ở cửa hàng tiện lợi và hai đứa đang chơi ở công viên gần đó thế này đây.

Trước một Hinagi trẻ trâu, tôi chẳng thể làm gì được. Xin lỗi nhé Hiori-chan.

Đêm khuya cũng không thể làm ầm ĩ, gọi là pháo hoa nhưng chỉ là pháo hoa dây. Hai đứa cứ ngồi xổm ngắm nhìn tia sáng lặng lẽ rơi xuống. Phong vật thi của mùa hè, ôi sao mà xao xuyến.

“Thế, hắn ta có làm gì cậu không?”

“Không. Nhưng tớ sợ. Tớ sợ chắc chắn sẽ lại có chuyện gì đó xảy ra……”

Lý do Hinagi đến muộn là vì bị mấy đàn anh gây sự.

Đàn anh đó là một kẻ tên Yoshikawa, lớn hơn một tuổi, người đã từng hẹn hò với Hinagi hồi cấp hai.

Vì học khác trường cấp ba nên trước giờ không gặp, nhưng tình cờ lại tái ngộ.

Nếu chỉ có thế thì không sao, nhưng có vẻ Hinagi cảm nhận được điều gì đó không chỉ dừng lại ở đó. Đến giờ cô ấy vẫn ôm nỗi bất an mơ hồ.

Chuyện thời cấp hai có lẽ là chấn thương tâm lý rất lớn đối với cô ấy.

Việc cô ấy phải chịu đựng đau khổ ở những nơi tôi không biết, có thể thấy rõ qua thái độ của Hinagi từ trước đến nay. Đến mức tính cách cũng thay đổi, cô ấy đã lang thang trong bóng tối sâu thẳm.

“Vậy thì, kết bạn nhiều vào.”

“……Bạn bè?”

“Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng cậu không có nhiều bạn bè lắm đúng không.”

“Yukito thì nhiều bạn bè nhỉ.”

“Eh.”

“Eh.”

“…………”

“…………”

“Eh.”

“Eh.”

Nhiều bạn bè? Ai cơ? Tôi á? Người quen thì nhiều, chứ người gọi là bạn bè thì được mấy mống.

Người đầu tiên nghĩ đến là tên ikemen xán lạn, nhưng nhắc mới nhớ, những người mới quen gần đây thì chỉ có Nữ thần-sensei và nữ Âm Dương Sư mới vào nghề Jagai Maki-san. Còn được tặng bùa làm kỷ niệm tình bạn nữa chứ.

Cả tôi và Hinagi đều nghiêng đầu một cách thiếu tự nhiên. Bầu không khí gượng gạo bao trùm. Có vẻ có sự khác biệt lớn về nhận thức, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng.

“Tóm lại là hãy tăng thêm đồng minh đi. Với lại đã là học sinh cấp ba rồi. Tôi không biết ý đồ của đối phương là gì, nhưng tôi không nghĩ hắn dám làm gì quá manh động đâu.”

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là không phải chuyện đùa đâu. Điều đó cũng đúng với cả cậu đấy.”

“Tớ……?”

“Nếu cậu chọn sai lần nữa, thì lần này sẽ không cứu vãn được đâu.”

“――!?”

“Việc cậu đang bàn bạc với tôi thế này là chính xác. Tuyệt đối đừng ôm đồm một mình. Hãy tăng thêm đồng minh và dựa vào họ. Gia đình cũng sẽ hợp tác với cậu. Đừng có nghĩ là sẽ gây phiền phức hay gì cả.”

“Ư, ừm. Tớ hiểu rồi.”

Hinagi ngoan ngoãn trả lời như vậy quả nhiên đã thay đổi. Chứ Hinagi của dạo trước thì toàn phủ nhận lời tôi nói. Chính vì thế mới bị lợi dụng. Và đã dừng lại được ở phút chót.

Tuy nhiên, không có gì đảm bảo lần sau cũng sẽ xong chuyện như vậy. Nếu cứ không biết gì, không nhận ra gì mà để mọi chuyện quá muộn thì sẽ vô phương cứu chữa. Ở nơi mà tay tôi không với tới.

Nhưng, nếu là trước khi chuyện đó xảy ra, thì có vô số cách.

“Đại khái biết đối phương là ai thì làm gì chả được. Mắt đền mắt răng đền răng, quái vật thì phải dùng quái vật để đối đầu, một nhà tâm linh vĩ đại nào đó đã nói thế.”

“Chẳng phải ông ta thất bại và chết rồi sao.”

“Tóm lại là. Đừng lo lắng quá. Cậu đã lựa chọn đúng. Trưởng thành rồi ha.”

Tôi vỗ bộp bộp vào lưng cô ấy. Cẩn thận hết mức để không làm bung móc áo ngực.

“Lúc đó, giá mà tớ cũng bàn bạc đàng hoàng, thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như vậy……”

“Chắc chắn rồi. Vốn dĩ nếu biết cậu là bạn thuở nhỏ của tôi, thì bọn chúng đời nào dám nghĩ đến chuyện làm gì cậu. Vì tôi bị đám đàn anh né như né tà mà.”

“Cậu tự nói ra câu đó luôn hả?”

Đến hồi cấp hai thì khoảng cách giữa tôi và Hinagi đã xa dần. Lúc đó cô ấy bắt đầu đối xử cay nghiệt với tôi, lại khác lớp nên ở trường hầu như không dính dáng gì đến nhau. Chắc chỉ có mấy đứa bạn học cùng từ tiểu học mới biết tôi và Hinagi là bạn thuở nhỏ.

Chẳng hiểu sao tôi lại là học sinh mà đám đàn anh thường hay tránh né. Dù tôi là học sinh ưu tú thế này cơ mà.

Cũng nhiều lần bị lảng tránh ánh mắt, nếu biết là bạn thuở nhỏ của tôi thì chắc Hinagi cũng bị nhìn bằng ánh mắt soi mói, nhưng ít nhất bọn chúng sẽ không dám nghĩ đến việc trêu chọc thừa thãi.

Hinagi đang lo sợ, nhưng thực tế tôi không lo lắng đến mức đó.

Cô ấy đã không lặp lại sai lầm tương tự. Chắc chắn sẽ ổn thôi. Hơn nữa sắp lên cấp ba rồi. Cái tuổi mà làm gì cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm đầy đủ. Không thể vin vào cớ trẻ con làm bậy được nữa.

Đó là lý do tôi không nghĩ đối phương có thể dùng biện pháp mạnh.

Nếu cưỡng ép làm gì đó mà thất bại thì kẻ chấm dứt cuộc đời ngay lập tức chính là đối phương. Thời đại này, dùng smartphone ghi âm hay quay video để lưu lại bằng chứng là chuyện dễ như bỡn.

Trong thế giới giả tưởng hay có mấy cái như “Video thư tình NTR”, nhưng mấy thứ đó chẳng qua chỉ là hành động tự sát cực kỳ ngu ngốc khi chuyển bằng chứng phạm tội của mình cho người khác.

Che giấu việc mình đã làm khó hơn người ta tưởng nhiều. Đời tôi như bộ phim Apocalypse Now nên quen rồi, mấy cái hình phạt tôi chẳng bận tâm, nhưng người thường thì không thế.

Đã là học sinh thì không thể dễ dàng thực hiện những việc có nguy cơ bị đuổi học hay đình chỉ học.

Có khả năng phân biệt điều đó nên mới là học sinh cấp ba. Và những rào cản đó rất cao, rất khó để vượt rào. Đó chính là đạo đức bám rễ trong xã hội.

Nếu vậy thì động thái của đối phương tự khắc sẽ bị thu hẹp lại. Dẫu vậy mà hắn vẫn bất chấp rủi ro để dùng biện pháp mạnh, thì ngược lại càng là đối thủ dễ chơi. Tôi sẽ đập nát hắn.

Bỗng nhiên tôi nhớ ra. Nhắc mới nhớ, chẳng phải có một nhân vật cực kỳ phù hợp cho lúc này sao!

“Phải rồi. Tôi sẽ giới thiệu cho cậu kusobaba tiểu dầm nôn đầy mặt hay còn gọi là Nữ thần-sensei. Tôi bị bả làm phiền đủ điều rồi, chắc cô ấy sẽ tư vấn miễn phí cho cậu thôi.”

“Con ả đó là ai?”

“Nghe nói là luật sư nổi tiếng đấy.”

“Nè. Con ả đó là ai?”

“Tên hình như là Kozukata Kuon. Tên lấp lánh ghê, buồn cười thật.”

“Thế nên là. Con ả đó là ai?”

“Sắp tới tôi sẽ gặp cô ấy, lúc đó tôi sẽ nói chuyện. Tôi sẽ đưa số liên lạc của Hinagi cho cô ấy nhé.”

“Cảm ơn. Nhưng chuyện đó tính sau, con ả đó là ai?”

“Ủa? Lạ nhỉ. Không thông não được à.”

“Trả lời đi. Con ả đó là ai?”

“Hinagi-san?”

Ới ời, Hinagi-san sao thế?

Hinagi đang nhìn tôi với ánh mắt lườm nguýt, tỏa ra luồng hào quang đen tối phảng phất giống nee-san.

Tôi giải thích trong tuyệt vọng nhưng cô ấy có vẻ không phục lắm. Áp lực ghê quá. Mà tôi nghĩ nếu áp lực mạnh thế này thì mấy gã đàn anh vớ vẩn kia chẳng là cái đinh gì, nhưng người quen bị ném ác ý vào mặt thì không nhiều lắm. Lo lắng cũng là điều dễ hiểu.

Tôi đứng dậy tiễn tia sáng cuối cùng của pháo hoa dây rơi xuống. Dọn dẹp rác sạch sẽ và kiểm tra xem có bỏ sót gì không. Xử lý lửa cẩn thận là rất quan trọng đấy nhé. Thời đại Eco rồi. Đêm cũng đã muộn lắm rồi. Không thể lôi cô ấy đi long nhong đến giờ này được nữa.

“Chân cậu ổn chứ?”

“Bình thường. Từ đây tớ đi bộ được.”

Không thể nói bye bye ở đây được, chúng tôi đi thẳng về nhà Hinagi.

Trong không gian tĩnh mịch, Hinagi đi bên cạnh khẽ mở lời.

“Cứ thế này ngủ lại nhà tớ không?”

“Đ-đ-đừng có nói ngốc nghếch thế! Chuyện đáng sợ như vậy sao, sao, sao mà làm được!”

“Sao cậu dao động dữ vậy…… Ngày xưa cũng từng ngủ lại mà.”

Hinagi lầm bầm vẻ bất mãn, nhưng tôi không khỏi rùng mình trước đề nghị quá đỗi đáng sợ đó.

Làm thế chắc chắn sẽ bị trừng phạt. Chắc là bằng roi da hay gì đó. Đã la cà về muộn rồi.

Muộn hơn nữa là toang thật đấy.

Hơn nữa Hinagi không biết, nhưng tôi đã bị mẹ cô ấy, Akane-san, cấm cửa khỏi nhà Suzurikawa.

Lần trước vì bộ dạng quá thiết tha của Hinagi nên tôi buộc phải nhận lời mời. Lúc đó tôi cũng không gặp trực tiếp Akane-san, nếu gặp chắc đã bị trách mắng rồi.

Tôi đã phản bội sự kỳ vọng của Akane-san. Nếu bị nói rằng lẽ ra tôi đã có thể cứu Hinagi trước khi mọi chuyện ra nông nỗi ấy, thì tôi không thể phản bác. Theo nghĩa đó, đối với Akane-san, tôi cũng là đương sự đã làm tổn thương Hinagi. Tôi đã không thể cứu được Hinagi. Tôi――.

“Nè. Thật ra ấy, tớ có điều muốn hỏi. Tại sao cậu lại nhận lời mời của tớ?”

“Cần lý do sao?”

“Chắc là do cảm giác thôi, tớ hiểu mà. Điều cậu định nói ấy.”

“Ra là vậy, chủ nghĩa tâm linh à.”

“Không phải đâu đồ ngốc.”

Sự việc ngoài dự tính suýt làm mọi chuyện trở nên mơ hồ, nhưng đúng là tôi có điều định nói với Hinagi. Cả với Shiori nữa. Rằng chuyện thích một ai đó, với tôi bây giờ thì――.

“Hinagi, tôi――”

“Lúc nãy, cậu đã nói là tớ không sai, đúng không?”

Hinagi cắt ngang lời tôi. Bàn tay cô ấy khẽ nắm lấy tay tôi.

“Tớ đã lạc lối và vùng vẫy mãi. Tớ đã nghĩ một đứa con gái tồi tệ thế này không xứng với Yukito. Nhưng cậu đã chiếu sáng bóng tối. Đã cho tớ tình yêu. ――Tớ sẽ không bao giờ buông đôi tay này ra nữa đâu.”

“Cậu có cuộc đời của cậu. Hãy nhìn rộng ra xung quanh hơn đi. Chắc chắn sẽ có người――”

“Yukito. Tớ có cuộc đời của tớ. Nên tớ sẽ tự quyết định.”

Chúng tôi đến nhà Hinagi. Hơi ấm truyền trực tiếp từ bàn tay ấy.

Như để làm dịu cơ thể đang nóng bừng bằng gió đêm, cô ấy khẽ đặt một nụ hôn lên má tôi.

“Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu. Vì cậu là người lúc nào cũng cố gắng cứu giúp tớ. ――Vì cậu là người như thế.”

Vài giờ trước, khuôn mặt còn tái mét, giờ đây đã nhuộm màu đỏ ửng như đang hưng phấn.

Biểu cảm e thẹn xấu hổ. Lâu lắm rồi tôi mới thấy lại――Hinagi của ngày xưa.

“Hôm nay cảm ơn cậu. Lần tới tớ sẽ tạ lỗi và cảm ơn đàng hoàng nhé.”

Bóng dáng Hinagi khuất dần vào trong nhà. Tôi gọi với theo bóng lưng ấy.

“Hinagi.”

“…………”

“――Bộ Yukata đó, hợp với cậu lắm.”

“Cảm ơn.”

Tôi buột miệng nghĩ rằng ít nhất phải nói điều này. Hinagi không quay lại.

Nhưng tôi cảm nhận được, chắc chắn cô ấy đang mỉm cười.

Đó là khoảng cách của chúng tôi hiện tại. Xa hơn hồi tiểu học, nhưng gần hơn hồi cấp hai.

Chờ cho đến khi cô ấy vào hẳn, tôi thở dài thườn thượt.

“Phải làm sao đây……”

Tôi cực kỳ giỏi đối phó với thù địch và ác ý, nhưng với thiện ý thì tôi hoàn toàn mù tịt không biết phải làm sao.

Không tìm được câu trả lời, tôi lê bước nặng nề quay về.

Trong thâm tâm tôi hiểu rằng, đó chắc chắn là điều mà một mình tôi không thể nào tìm ra được.

“Em xin lỗiiiiiiiiiiiiiii!”

Cúi rạp đầu sát đất. Tôi đang dập đầu ở phòng khách để xin tha thứ một cách tuyệt vọng. Nhưng áp lực chỉ càng lúc càng tăng lên.

Hawawawawawa! Toang rồi toang rồi!

“Chị đã bảo là về muộn thì không tha đâu nhỉ?”

“Em không làm gì mờ ám cả! Chỉ là trên đường về đau bụng nên vào nhà vệ sinh đa năng――”

“Hả? Em định bảo là làm chuyện đó với con nhỏ kia trong nhà vệ sinh đa năng á?”

“Tuyệt đối không phải! Nhà vệ sinh đa năng không có công dụng đó!”

“Có vẻ như em cũng muốn bị xử phạt loạn luân nhỉ.”

“K, kiểm điểm đình chỉ?”

“Đúng thế. Trong thời gian tới sẽ là xử phạt loạn luân nhé.”

“Chết tiệt! Cảm giác như sắc thái ý nghĩa có gì đó sai sai nhưng sợ quá không dám xác nhận!”

“Nào, ngủ chung thôi.”

“Tại sao chị lại bắt đầu cởi đồ ngủ ra thế?”

“Tại nóng.”

“Cứng họng không cãi được câu nào.”

“Lại đây, cái gối ôm kia.”

“!?”

Ngang ngược quá! Đẳng cấp của tôi đã tụt xuống thành vật vô tri luôn rồi. Nhưng ở đây còn có mẹ nữa. Mẹ đang mỉm cười tươi rói nhìn về phía này. Tôi gửi ánh mắt cầu cứu.

“Thấy hai đứa thân thiết lại như ngày xưa, mẹ vui lắm.”

“Mẹ bị lão thị à?”

“Fufu…… Fufufu…… Mẹ cứ nghĩ mình vẫn chưa đến tuổi già yếu thế đâu chứ.”

“Con chỉ lỡ miệng thôi chứ không phải thật lòng đâu thưa Mẫu thân!”

“Chắc là thời kỳ nổi loạn muộn nhỉ? Nhưng mẹ yên tâm rồi. Thế mới ra dáng trẻ con chứ.”

“Con chẳng yên tâm chút nào! Với lại tại sao cả Mẫu thân cũng cởi đồ ngủ ra thế?”

“Hôm nay trời nóng mà, đúng không?”

“Cứng họng tập hai.”

“Vậy thì, ngủ chung nhé.”

“Ừm ừm. Quả nhiên hai người này là mẹ con. Cảm giác có mỗi mình tôi là khác loài.”

“Đừng nói những lời buồn bã thế chứ.”

Tôi bị kẹp chặt từ hai bên nách và bị áp giải đi. Sự phối hợp ăn ý đến tuyệt vời nhỉ.

“Nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng mọi người có biết đây là phòng của con không?”

“Dùng điều hòa một phòng thôi là được rồi, thế sẽ tiết kiệm điện đúng không?”

“Nói thế thì con thực sự câm nín luôn.”

Sang năm tôi mới thoát khỏi diện phụ thuộc. Giờ thì không dám ho he với mẹ. Với lại sốc nhiệt cũng đáng sợ lắm.

“Ngoan ngoãn khai ra xem đã làm gì đi. Chưa nói thì chưa được ngủ đâu.”

“Em vô tộiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

近親処分/xử phạt loạn luân và 謹慎処分/kiểm điểm đình chỉ đều có phiên âm là Kinshin shobun