Chương 98 - Nơi chấp niệm dừng chân
“Chấp niệm sao...”
Tôi vừa ném chiếc boomerang trong công viên thể thao vừa trầm tư suy nghĩ. Chiếc boomerang bay đi theo một đường cung xé gió, rồi quay trở lại chính xác vị trí cũ không sai một ly. Tôi nhanh tay bắt lấy nó, rồi lại tiếp tục phóng lên bầu trời cao rộng.
Sau khi bị Kurogane-san, người tôi tình cờ tái ngộ, bắt cóc đi ăn cùng, tôi vẫn chưa muốn về nhà ngay nên đã ra đây chơi đùa một mình trong sự cô độc.
À không, dùng từ cô độc thì có hơi sai. Nói đúng hơn, khoảng thời gian này khiến tôi cảm thấy thật dễ chịu.
Việc được ở một mình như thế này dường như đã là chuyện của một quá khứ xa xăm nào đó. Gần đây, xung quanh tôi trở nên náo nhiệt quá mức.
Lúc nào cũng có ai đó ở bên cạnh, lúc nào cũng có ai đó dõi theo tôi. Như thể để tôi không bị lẻ loi, tuyệt đối không để tôi phải rơi vào cô độc.
Thế nhưng, tôi tự hỏi. ——Điều đó có phải là xấu không?
Rằng cô đơn là điều buồn bã, rằng con người ai cũng nên ở bên cạnh một ai đó. Tại sao người ta có thể khẳng định chắc nịch rằng điều đó mới thực sự đúng đắn?
“Hay là mua một giỏ trái cây tổng hợp đem về nhỉ?”
Tôi vừa nhận được tiền tiêu vặt từ Kurogane-san. Túi tiền giờ đang rủng rỉnh. Nghe đâu ban nãy Kurogane-san đang trên đường đến tiệm cầm đồ.
Nhắc đến tiệm cầm đồ, sau trào lưu trà sữa trân châu rồi đến gà rán, loại hình này đang mọc lên như nấm khắp thành phố. Tình trạng đầu cơ tích trữ hoành hành cùng với bão giá gần đây hẳn là một trong những nguyên nhân dẫn đến điều đó.
Nghe nói Kurogane-san được một cựu bệnh nhân tặng cho một chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp để cảm ơn sau khi xuất viện.
“Mấy thứ này kinh chết đi được, chị chẳng dùng nổi đâu. Với lại ngay từ đầu nó đã không hợp gu của chị rồi.”
Chị ấy đã nói vậy đấy. Thật đáng thương thay cho vị cựu bệnh nhân đó (xin chia buồn). Nhưng mong hãy tha thứ cho chị ấy nhé.
Kurogane-san chẳng qua chỉ là diện mạo, ánh mắt, lời ăn tiếng nói, thái độ và tính cách hơi tệ một chút thôi, chứ thực chất là một người rất tốt.
Chị ấy luôn nghiêm túc sát cánh bên bệnh nhân, dùng những lời thóa mạ đội lốt sự khích lệ để cổ vũ họ. Chị ấy cũng rất nhiệt tình hỗ trợ phục hồi chức năng, rồi khi bệnh nhân làm không tốt, chị ấy sẽ thở dài thườn thượt và tặc lưỡi ngay trước mặt họ như để dằn mặt.
Quả không ngoa khi nói chị ấy chính là một thiên sứ (ác quỷ) áo trắng đầy tận tụy.
Hơn nữa, một khi đã tặng quà cho người khác nghĩa là đã từ bỏ quyền sở hữu. Đối phương xử lý món quà đó ra sao thì người tặng chẳng còn tư cách gì để can thiệp vào nữa. Việc mong muốn đối phương phải trân trọng nó, suy cho cùng cũng chỉ là sự ích kỷ mà thôi.
Mà thôi, chuyện đó tính sau. Quay lại vấn đề chính, nghe nói những chuyện như vậy xảy ra khá thường xuyên. Khi phải nằm viện, bệnh nhân thường không tránh khỏi cảm giác bất an. Dù có cố tỏ ra thế nào đi nữa, cũng có những lúc họ cảm thấy vô cùng yếu lòng.
Dẫu đó là công việc, nhưng việc một người bị thu hút bởi sự dịu dàng của bác sĩ hay y tá, những người đã nghiêm túc đối đãi với mình khi tâm lý đang suy sụp, cũng là điều dễ hiểu. Nó giống như một dạng hiệu ứng cầu treo một chiều vậy.
Thực tế là trước đây, Kurogane-san đã từng bị một kẻ bám đuôi quấy rầy vì lý do đó. Dù chị ấy đã may mắn đánh đuổi được kẻ đó, nhưng đến giờ, sâu thẳm trong lòng tôi lại nảy sinh một ý nghĩ...
“...Ghen tị thật đấy.”
Bởi lẽ, yếu tố mà tôi thiếu sót nhất chính là “chấp niệm”.
Bám đuôi tất nhiên là tội phạm và là hành vi gây rối. Đôi khi nó còn đe dọa đến cả tính mạng. Tôi hoàn toàn không có ý định bao biện cho hành động đó, nhưng ít nhất, vào lúc ấy, kẻ bám đuôi kia đã thực sự nghiêm túc với Kurogane-san đến mức như vậy.
Hắn đã dành tình cảm chân thành. Một tình yêu chân thành, dù có gây phiền hà cho người khác đến đâu đi chăng nữa.
Hoàn toàn trái ngược với tôi. Tôi chẳng có bất kỳ chấp niệm nào. Không với bất kỳ ai, không với bất kỳ sự việc nào, và thậm chí không với cả chính bản thân mình.
Chính vì thế, tôi chẳng thể nắm giữ được điều gì. Chính vì thế, tôi chẳng thể đáp lại bất kỳ ai.
——Tôi không khao khát bất cứ thứ gì cả.
Tôi từng nghe một câu chuyện thế này. Khi không có tiền, dục vọng vật chất là vô tận, nhưng một khi đã giàu có, ham muốn đó lại dần biến mất.
Điều đó có nghĩa là con người ta đã được lấp đầy. Khi mọi thứ luôn ở trong trạng thái có thể đạt được, người ta sẽ không còn cảm thấy cần phải vươn tay ra nắm lấy chúng ngay lập tức nữa.
Chắc chắn ngay lúc này, chỉ cần tôi vươn tay ra, sẽ có một điều gì đó thuộc về tôi. Rất nhiều người tốt bụng xung quanh đã tạo ra một môi trường như vậy cho tôi.
Chính vì vậy, tôi đang cảm thấy thỏa mãn. Không có một sự khao khát nào trỗi dậy để mong cầu nhiều hơn thế.
Vốn dĩ đối với một kẻ từng nghĩ mình ở dưới đáy xã hội như tôi, hiện tại đã là hạnh phúc lắm rồi. Thế nên tôi không thể hình dung ra điều gì xa xôi hơn nữa.
“Phải rồi, mình cần liên lạc với (anh) Takahashi.”
Tôi ném chiếc boomerang một cách dứt khoát. Chiếc boomerang rít lên, xé toạc không trung. Cũng cần phải báo một tiếng cho gã ikemen xán lạn đó nữa.
Nỗi khổ tâm của đàn chị Kimura, sự hối hận của đàn anh Okajima. Vốn dĩ cả hai đều không phải là chuyện tôi nên xía vào. Đó chỉ là sự bao đồng dư thừa.
Nhưng hai người bọn họ đang khao khát. Một cái cớ để có thể xích lại gần nhau thêm lần nữa. Đó là điều mà chính hai người trong cuộc không thể tự mình thực hiện.
Mối quan hệ đã đổ vỡ và rạn nứt. Việc hàn gắn là rất khó khăn. Thế nhưng, hy vọng vẫn còn đó. Chúng tôi, những kẻ vẫn còn là học sinh cấp ba, vẫn luôn ngây thơ đến tận cùng. Cứ như thể lầm tưởng rằng chuyện yêu đương là tất cả thế giới này vậy.
Nhưng tôi nghĩ như thế cũng tốt. Sống hết mình cho hiện tại. Vẫn tốt hơn nhiều so với việc từ bỏ rồi nhìn đời bằng ánh mắt mỉa mai, hay dần đánh mất đi nhân cách của chính mình.
Vì vậy, tôi sẽ không ngừng giúp họ một tay. Bạn bè xung quanh chị ấy, các thành viên trong câu lạc bộ, cả tôi và (anh) Takahashi, ai nấy đều cầu nguyện như thế. Chúng tôi muốn chứng kiến cảnh hai người bọn họ bắt đầu lại một lần nữa.
Tôi ôm ấp kỳ vọng đó, và mong họ hãy dạy cho tôi biết rằng, thế giới này vẫn còn những giá trị đáng để tin tưởng. Sự tỏa sáng của con người, vẻ đẹp của họ, tôi không thể kìm lòng mà khao khát những điều đó. Chắc chắn đó chính là đặc quyền của tuổi trẻ.
Mặt trời bắt đầu lặn. Việc tìm kiếm chiếc boomerang ở phía xa trở nên khó khăn hơn. Đã đến lúc phải kết thúc rồi.
“...Mà này, cái gì mà “nhờ nhà trường chăm sóc” cơ chứ?”
Kurogane-san đã nói điều gì đó khó hiểu, nhưng vì chẳng hiểu gì nên tôi cũng thôi không suy nghĩ về nó nữa.
‡‡‡
“Mừng con đã về. Hơi muộn đấy, con đã đi đâu thế?”
Vừa về đến nhà, mẹ và Yuuri-san đã ra đón tôi. Chuyện đó thì tốt thôi. Tốt thì tốt thật, nhưng mà.
“Cái trang phục gì thế kia!?”
Chẳng hiểu sao mẹ tôi lại đang mặc đồng phục thể dục. Đã thế còn là kiểu quần bloomer nữa chứ. Dù đang là mùa thu nhưng nhiệt độ vẫn còn khá cao. Có lẽ đầu óc mẹ đã bị cái nóng làm cho mụ mẫm rồi cũng nên.
Nhưng mà, dạo gần đây đầu óc mẹ lúc nào chẳng trong tình trạng tưng tửng như thế, nên tôi tuyệt đối không được lơ là cảnh giác.
“Người già rồi thì khả năng cảm nhận nhiệt độ thường kém đi mà nhỉ.”
“Ara? Mẹ vẫn chưa đến cái tuổi đó đâu nhé?”
Hai người họ đang đấu khẩu chan chát. Yuuri-san vẫn thản nhiên đọc thấu suy nghĩ trong lòng tôi như thường lệ, nhưng gạt chuyện đó sang một bên, chữ Ouka viết bằng hiragana trên miếng vải tên đính trước ngực mẹ mới là thứ khiến tôi không tài nào rời mắt được.
“À, cái này hả? Mẹ mới đính lại đấy. Mẹ thấy thế này trông đáng yêu hơn.”
“Hẳn là vậy rồi!”
Vấn đề nằm ở chỗ đó sao? Thật là cao tay! Quá sức cáo già! Dù có nghĩ thế nào đi nữa, đây cũng không phải việc mà một người ở độ tuổi của mẹ nên làm!
Rốt cuộc mẹ tôi đang lạc lối đến mức chỉ mặc mỗi bộ đồng phục thể dục thôi sao, nhìn cái mông cứ nảy lên bần bật kìa.
“Lúc đang dọn dẹp phòng, mẹ vô tình tìm thấy nó. Bất giác thấy hoài niệm quá nên mới mặc vào.”
“Nãy giờ có động đất hay gì không?”
Trong bộ đồng phục thể dục chật ních, rõ ràng là sai kích cỡ, mẹ tôi cười thẹn thùng. Có vẻ như bộ đồ thể dục này hoàn toàn không có khả năng chống chấn động, nên cứ thế mà rung rinh không ngừng.
“Láo đấy. Đừng có tin. Một món di vật từ đời thuở nhà Tống mấy chục năm trước thế này, làm gì có chuyện tình cờ để trong phòng chứ? Chắc chắn là bà cô này vừa đặt mua từ mấy cửa hàng chuyên doanh về rồi.”
Yuuri-san nhân cơ hội này thể hiện khả năng suy luận sắc bén của mình.
“Ngưng cái thói ghen tị tầm thường đó lại đi. Cái thế hệ không được mặc bloomer thật là đáng thương làm sao...”
“Đừng có cố quá. Chẳng phải hồi đó chính mẹ cũng ghét cay ghét đắng nó sao?”
Một người mẹ với ánh mắt đầy lân tuất và một Yuuri-san với ánh mắt khinh bỉ tột độ. Vẫn như mọi khi, bầu không khí giữa hai người họ thật căng thẳng.
“Thế, rốt cuộc là em đã đi đâu?”
Nhân tiện thì, Yuuri-san đang trong tình trạng chỉ mặc mỗi đồ lót. Phía bên này thì đúng là hoàn toàn không tồn tại khái niệm chống chấn động luôn. Mọi thứ cứ gọi là nảy tưng tửng về đủ mọi hướng.
“Em đi tiệm cầm đồ một chút...”
“C-Cái gì! Burusera mà giờ vẫn còn tồn tại sao!?”
Mẹ tôi thốt lên với vẻ mặt kinh ngạc như vừa bị sốc nặng… Burusera là cái quái gì thế?
“Hình như là cái nhạc cụ người ta hay dùng để cổ vũ bóng đá phải không?”
“Cái đó em nghĩ là vuvuzela mới đúng...”
Vừa sửa lưng cho câu trả lời trớt quớt của Yuuri-san, tôi vừa lấy điện thoại ra tra cứu. Để xem nào, Burusera là...?
“——Cửa hàng thu mua quần bloomer và đồng phục thủy thủ đã qua sử dụng?”
Chẳng phải cái này quá là không lành mạnh hay sao!?
Nếu đem quần áo bình thường ra tiệm đồ cũ thì chỉ được thu mua với giá rẻ mạt, nhưng ở các shop Burusera, chúng sẽ được gắn thêm giá trị thặng dư và bán với giá rất cao. Tôi không khỏi cảm nhận được mảng tối của thời đại.
“Hồi mẹ còn là học sinh, những cửa hàng như thế nhiều lắm...”
“Không biết người ta mua mấy thứ đó để làm gì nhỉ?”
Kẻ mua đã vậy, người bán cũng chẳng vừa. Có cầu thì có cung. Suy cho cùng, cả hai đều là đồng phạm cả.
“Bây giờ thì mấy đứa đi làm papa katsu cũng đầy rẫy ngoài kia đấy thôi, thời đại nào thì xem ra cũng chẳng khác nhau là mấy.”
“Yuuri, con tuyệt đối không được dính vào mấy trò tầm thường đó đâu đấy?”
“Con chỉ chuyên môn em trai-katsu thôi.”
“Thế thì được...”
Này, thế mà cũng được à!? Mẹ và Yuuri-san gật đầu lia lịa với nhau như thể đã thông suốt điều gì đó, còn tôi thì chẳng thể nào thông suốt nổi dù chỉ một chuyện.
Bỏ mặc sự đấu tranh tư tưởng của tôi, mẹ chậm rãi mở lời với vẻ mặt đầy nghiêm trọng.
“...Hàng miễn phí đấy, con có lấy không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
