Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 97 - Một sát thủ cần có kỹ năng để tấn công từ điểm mù

Chương 97 - Một sát thủ cần có kỹ năng để tấn công từ điểm mù

Một con cú đang chễm chệ ngự trị trên đầu tôi. Khi tôi vừa nghiêng đầu định thần, nó đã dùng cánh vỗ bôm bốp vào mặt tôi. Có vẻ như nó đang ra lệnh cho tôi đừng có mà cử động. Tôi thử đáp lại bằng một tiếng “Hoho”, thế là lại bị nó vỗ bôm bốp vào đầu như muốn bảo: đừng có mà giỡn mặt. Thôi thì, tôi đành ngoan ngoãn phục tùng vị hiền giả của rừng xanh này vậy.

Ban đầu tôi định chọn một quán cà phê bình thường để trò chuyện, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đầy tâm trạng của Okajima-senpai, tôi đã đổi hướng sang quán cà phê cú với hy vọng bầu không khí ở đây sẽ giúp chị ấy khuây khỏa phần nào. Nếu việc được vỗ về bởi những con vật này có thể giúp trái tim chị ấy dù chỉ nhẹ lòng đi một chút, tôi cũng thấy mãn nguyện rồi.

“Xin lỗi em nhé. Dù mới gặp lần đầu mà chị lại nói những chuyện thế này...”

“Không đâu ạ. Đây là điều em tự nguyện nhờ chị mà.”

Sau khi trút bỏ được những tâm tư dồn nén bấy lâu, có lẽ đã lấy lại được chút bình tĩnh, Okajima-senpai dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt. Ngay cả trong hoàn cảnh này mà vẫn quan tâm đến cảm nhận của tôi, Okajima-senpai quả thực là một người dịu dàng.

Nói thẳng ra, đó chính là sự hối hận. Đến giờ phút này, mọi chuyện đã chẳng thể cứu vãn được nữa. Tôi chỉ biết giữ vai trò của một người lắng nghe, đón nhận những lời lẽ đầy hối tiếc tuôn ra cùng những giọt nước mắt của chị.

Đau đớn, cay đắng, dù có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa, cũng chẳng hề có lấy một giải pháp nào để xoay chuyển tình thế.

Trên thế giới này, luôn tồn tại những điều không thể vãn hồi.

Vì duy trì thói quen sinh hoạt vô độ mà tàn phá sức khỏe, vì một phút lơ là mà dẫn đến tai nạn, hay những câu hỏi kiểu như “Giá mà lúc đó mình làm thế này”. Thế gian này lúc nào cũng tràn ngập những điều không thể quay đầu lại như thế.

Chẳng hạn như kết quả của việc tôi vô ý cứ tiếp tục làm tăng thiện cảm của Himiyama-san, hay như việc tôi đặt mục tiêu trở thành một quý ông, nên mỗi sáng thức dậy khi chào “Chào buổi sáng” với mẹ, tôi đều bồi thêm câu “Hôm nay mẹ cũng đẹp lắm”. Kết quả chờ đợi tôi sau đó là một thảm họa kinh hoàng. Không cách nào cứu vãn nổi.

Và tôi, kẻ có bộ não của loài chim, chẳng biết có phải vì thiếu khả năng học hỏi hay không mà cứ lặp đi lặp lại một sai lầm hết lần này đến lần khác.

Rõ ràng hôm qua vừa thất bại xong, thế mà sáng nay tôi lại quên béng mất, vẫn thốt ra câu “Hôm nay mẹ cũng đẹp lắm” với mẹ, để rồi phải đón nhận một buổi sáng sớm đầy bi kịch.

Mà nói đi cũng phải nói lại, dạo gần đây hình như mẹ tôi đang tập trung chăm sóc sắc đẹp hay sao ấy, trông mẹ tràn đầy sức sống và ngày càng đẹp ra. Có lẽ mẹ đã có một cuộc gặp gỡ tuyệt vời nào đó ở nơi làm việc chăng. Là phận làm con, ủng hộ chuyện tình cảm của cha mẹ có thể coi là nghĩa vụ. Tôi thực lòng mong mẹ có thể hạnh phúc mà không phải bận tâm điều gì.

“Chị thấy em có đúng là não chim không ạ?”

“Trên đầu em đang có một con cú đậu kìa, nên chị thấy em cực kỳ giống não chim luôn ấy...”

“Quả nhiên là vậy sao.”

“Em đúng là... thật tình... kiểu gì ấy nhỉ.”

Okajima-senpai khẽ bật cười khúc khích. Quả không hổ danh là hiền giả của rừng xanh. Hiệu quả thật là tuyệt vời.

“...Ước gì, chị có thể gặp em sớm hơn một chút.”

“Em xin lỗi.”

Khi tôi cúi đầu xin lỗi, con cú suýt chút nữa là trượt chân ngã nên nó đã mổ vào đầu tôi một cái rõ đau. Kẻ não chim là tôi đây vừa mới nói xong đã quên ngay việc mình đang làm giá đỡ cho chim rồi. Xẹt xẹt (vẫn đang bị mổ liên hồi).

“Không phải đâu. Người có lỗi là chị. Chị chỉ đang giận cá chém thớt một cách quá đáng thôi.”

“Chị cứ coi em như bao cát mà trút giận cũng được ạ.”

“Chị không làm thế đâu. Chị không muốn bản thân phải ghét chính mình thêm nữa, cũng không muốn phải thất vọng về bản thân mình thêm đâu.”

Kết luận vốn dĩ đã có rồi. Sẽ chẳng có gì thay đổi được cả. Dù có đau khổ, dù có dằn vặt đến tận cùng, thì thứ hiện hữu ở đó cũng chỉ là một thực tế mang tên: tự mình làm thì tự mình chịu.

“Senpai quả là một người tuyệt vời.”

Giữa lúc những kẻ rác rưởi luôn đổ lỗi cho người khác đang nhan nhản khắp nơi, thì sự kiên cường không đổ lỗi cho hoàn cảnh của chị khiến tôi thấy thật ngưỡng mộ. Có lẽ vì vậy mà chị đã luôn phải tự gặm nhấm nỗi hối hận về những lựa chọn của mình.

Chính vì là một người như thế, nên có lẽ Kimura-senpai cũng đã từng rất thích Okajima-senpai.

Dù bản thân tôi không thể làm gì được, nhưng tôi thầm nguyện cầu rằng, giá như có một con đường nào đó để cả hai người họ đều được bù đắp thì tốt biết mấy.

Rời khỏi quán cà phê cú, chúng tôi chia tay nhau. Đó là một khoảng thời gian ý nghĩa. Tôi đã biết được những điều cần biết, và cũng đã quyết định được những việc mình cần phải làm sắp tới.

Thế nhưng, so với chuyện đó thì...

“Phải làm sao bây giờ đây...”

Vấn đề đang chất cao như núi. Bộ đồ hầu gái bị mất thì cuối cùng cũng đã tạm lo liệu xong, nhưng nguyên nhân gốc rễ vẫn chưa được giải quyết. Trong tương lai, khả năng tôi tiếp tục phải hứng chịu những trò quấy rối tương tự là hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu chỉ mình tôi chịu thiệt thì không sao, nhưng nếu để cả lớp bị kéo vào thì tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được.

Tôi không muốn làm mấy trò tẻ nhạt như truy tìm thủ phạm, nhưng dù sao đi nữa thì cũng phải đợi sau khi lễ hội văn hóa kết thúc đã. Với tình hình bận rộn như hiện tại, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà phân tán sức lực cho việc khác. Hơn tất cả, đây là lễ hội văn hóa hiếm hoi mới có một lần. Những diễn biến u ám hoàn toàn không hợp với một nơi như thế này chút nào.

“―――!”

Vừa mải mê suy nghĩ vừa bước đi, tôi bất ngờ bị tấn công bởi một kẻ đột kích đã âm thầm bám theo sau lưng từ lúc nào không hay.

‡‡‡

(……Không thở được!?)

Tầm nhìn bị tước đoạt, mũi và miệng dường như bị bịt chặt khiến tôi không thể hô hấp. Oxy trong phổi đang bị rút cạn với tốc độ chóng mặt.

(Liếm. Đây là Chloroform sao?)

Dĩ nhiên là không phải rồi. Trong tình huống đột ngột này, tôi lỡ nảy ra một suy tưởng chẳng liên quan cho lắm, nhưng chắc chắn là tôi đang rơi vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm.

Kinh nghiệm bị kẻ nào đó tấn công thì trước đây tôi cũng có vài lần rồi, nhưng sự thuần thục của hung thủ lần này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Hắn chắc chắn đang muốn làm tôi ngạt thở.

Thế nhưng, tôi là Kokonoe Yukito, người đàn ông vẫn hằng ngày rèn luyện để tăng dung tích phổi. Vẫn còn một chút thời gian trì hoãn trước khi oxy cạn kiệt hoàn toàn.

Sau khi Yuuri-san nói “Giờ chị hôn em nhé”, chị ấy sẽ bóp mũi để tôi không thở được, chờ tôi há miệng cầu cứu oxy rồi ngay lập tức tấn công. Chính vì thế, tôi đã buộc phải rèn luyện cái năng lực bi thảm này, không ngờ nó lại hữu ích trong hoàn cảnh thế này. Chẳng biết nên cảm ơn Yuuri-san hay không nữa.

Đây là trên đường phố. Người qua lại rất đông. Những người xung quanh chắc chắn không vô tình đến mức làm ngơ trước một vụ hành hung ngay giữa ban ngày ban mặt thế này đâu. Cảnh sát hẳn sẽ sớm đến thôi. Tôi quyết định nỗ lực thu thập thông tin nhiều nhất có thể để tìm ra dấu vết của kẻ thủ ác.

(Mùi hương này... Rose de Mai? Nước hoa sao?)

Một hương thơm hoa hồng ngọt ngào thoang thoảng nơi cánh mũi. Đó là loại hồng hiếm chỉ trồng để làm nước hoa và chỉ thu hoạch vào tháng Năm. Mùi hương thanh tao này, cộng thêm cái giá đỏng đảnh của nó, cho thấy đối phương hẳn phải là một người lớn có tiềm lực tài chính nhất định.

(Khịt khịt... khịt khịt)

Trái ngược với vẻ ngoài, tôi đang khịt khịt mũi như một con chó Husky ngốc nghếch để dò tìm thông tin về đối phương.

Để thu thập thông tin, tôi chỉ có thể dựa vào ngũ quan. Dù muốn cử động tay nhưng dường như đã bị khóa chặt một cách kiên cố, từ khuỷu tay trở xuống mới có chút tự do.

(Rốt cuộc là ai lại làm cái trò này...)

Tôi cố tìm xem mình có thù hằn với ai không, nhưng thú thật là tôi chỉ nhớ toàn những người hận mình thôi, nên tôi sớm từ bỏ việc xác định danh tính rồi.

Sự siết chặt càng lúc càng mạnh, nghe cả tiếng kèn kẹt. May mắn thay, nhờ cảm giác mềm mại mà cơ thể không bị tổn thương vật lý gì, nhưng oxy đã tiêu tán sạch, phổi tôi sắp chạm tới giới hạn rồi.

Ê này, cảnh sát đâu rồi hả!

Chú cảnh sát ơi, có kẻ sàm sỡ này! Ở đây! Nhanh lên nhanh lên!

“Fugo, fugoogogogogo”

Đến nước này thì liều thôi. Tôi gắng sức kháng cự. Sau cùng thì vật lý mới là tiếng nói cuối cùng. Ngay cả trong chính trị quốc tế, nói gì thì nói, quan trọng nhất vẫn là vũ lực. Đó là quy luật của thế giới, và những cuộc đàm phán dựa trên nền tảng vũ lực mới có sức thuyết phục.

Hãy nhớ kỹ lấy. Suy cho cùng, chẳng có gì được giải quyết bằng những cuộc thảo luận không có sức mạnh cả. Chỉ là lý thuyết suông thôi. Vũ lực > Sức mạnh kinh tế, hiểu chưa nhỉ.

“Fugogogogooo!”

Để thoát khỏi sự kìm kẹp, tôi cũng tung ra toàn lực. Khiến tôi đây phải nghiêm túc thế này thì cũng khá khen cho ngươi đấy (Vẻ ngoài thì tỏ ra thong dong, nhưng thực chất là đang liều mạng).

“Không ngờ lại được gặp em ở một nơi thế này sớm hơn dự định. Đây có phải là định mệnh không nhỉ?” 

“Fugooooo, oryaaaaa!”

Đây là toàn bộ sức mạnh của ta đâyyyyyyy!

“Em vui mừng đến thế khiến chị hạnh phúc quá ♡. Nghe chị nói này? Đám bệnh nhân gần đây ấy mà, giá mà chúng nó ngoan ngoãn như em thì tốt biết mấy, đứa nào đứa nấy cứ coi chị như osin tiện ích vậy.”

Y tá? Ngay lúc đó, đầu tôi cuối cùng cũng póc một cái, thoát ra ngoài. Hóa ra nãy giờ tôi bị ôm chặt cứng.

Chờ đợi tôi sau khi thoát khỏi sự giam cầm là một nhân vật quá đỗi quen thuộc.

“Kurogane-san?” 

“Ara? Yukito-kun, sắc mặt em tệ quá, có chuyện gì sao?”

Đó là Kurogane Makira-san, nữ y tá đã chăm sóc tôi từ khi còn nhỏ. Trước đây tôi chỉ thấy chị trong bộ đồng phục y tá, nhưng giờ chị đang mặc thường phục khá thoải mái. Với một người xinh đẹp như Kurogane-san thì mặc gì cũng hợp.

“Chị giả vờ vô ích thôi!”

Tôi nghiêm túc truy hỏi lý do tại sao chị đột ngột ra tay hành hung tôi như vậy.

“Xin lỗi nhé, vì tình cờ gặp được nên chị vui quá.” 

“Em tha lỗi cho chị đấy.” 

“Tại sao ở tuổi của em mà lại có thể phát huy sự bao dung đến mức đó nhỉ.”

Sự thật là cảm giác lúc nãy cũng khá là hời. Ừm.

“Thế hôm nay có chuyện gì vậy ạ? Chị được nghỉ sao?” 

“Thực ra, kể từ bây giờ chị sẽ đến hỗ trợ tạm thời cho trường của em một thời gian.”

Cái bộ não chim của tôi hoàn toàn không hiểu chị đang nói gì, chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

“Dạ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!