Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 96 - Ngoại truyện: Hãy thôi ngưỡng mộ đi

Chương 96 - Ngoại truyện: Hãy thôi ngưỡng mộ đi

“Này nhé, dạo gần đây chị cứ có cảm giác mình bị nhìn chằm chằm ấy~”

“Hể—”

Rốt cuộc thì chứng tự luyến của Nữ Thần-senpai này cũng đã đạt đến cảnh giới tối thượng rồi sao.

Hôm nay, Nữ Thần-senpai, hay còn gọi là Bà hoàng ảo tưởng, kẻ vẫn chưa chịu bỏ cuộc khi cứ liên tục khoe mẽ cái sự “Chị đây nổi tiếng lắm đúng không?” tại cầu thang thoát hiểm, lại tiếp tục bài ca của mình. Đáng tiếc thay, ở dưới hạ giới này chẳng có loại thuốc nào chữa được bệnh cho Nữ Thần cả.

Vừa cảm thấy nuối tiếc cho chị ta, tôi vừa tiện tay nhổ phắt một sợi lông mũi. Đau, đau quá... Nhưng những phép tắc vệ sinh cá nhân này là cực kỳ quan trọng. Yukito tôi đây luôn rất chú trọng đến vẻ ngoài. Tất cả đều là nhờ công giáo dưỡng từ các bà chị ở nhà.

“Đừng có phản ứng hời hợt thế chứ! Chủ yếu là tại em hết đấy biết không!”

“Lối tư duy đổ lỗi cho người khác như vậy là bị ghét lắm đó nha. Không tự kiểm điểm thì không bao giờ tiến bộ được đâu.”

“Nhưng mà chuyện này rõ ràng là do em 100% chứ còn gì nữa!?”

Trong khối lớp mười hai, Nữ Thần-senpai vốn là người chia đôi sự nổi tiếng với “Goddess Yuuri-sama”, nhưng gần đây giá cổ phiếu của chị ấy đang tăng phi mã. Liên tục chạm trần. Thực tế, tôi thường xuyên bắt gặp cảnh chị ấy bị mọi người vây quanh bắt chuyện. Trước đây chủ yếu là nam sinh, nhưng dạo này có vẻ hội nữ sinh còn chủ động hơn.

“Chẳng phải tốt sao. Chị còn không hài lòng chuyện gì nữa?”

“Ư... Thì là vì, cứ thấy không yên tâm thế nào ấy. Tuy không cảm thấy khó chịu, nhưng chị không quen được ngưỡng mộ đến thế. Với lại, lỡ có ai đến hỏi xin lời khuyên về rắc rối của họ, chị cũng chẳng biết trả lời sao nữa.”

“Đúng là nỗi khổ đặc trưng của mấy kẻ cô độc nhỉ.”

“Đã bảo chị không có cô độc mà!?”

Nữ Thần-senpai với phong thái cực kỳ yankee lườm tôi cháy mặt. Không biết chị ấy có ý thức được mình là Nữ Thần không nữa.

Dù vậy, tôi không phải là không hiểu điều chị muốn nói. Quả thực, với hội những kẻ cô độc chúng tôi, việc đột nhiên được săn đón sẽ khiến bản thân trở nên lúng túng, chẳng biết phải làm sao cho phải.

Ngay cả Shakado cũng thường xuyên đánh mất bản thân. Những lúc như thế, nghe đâu cô nàng thường đi ngửi mùi đất mùn để lấy lại bình tĩnh. Bộ là ấu trùng bọ cánh cứng hay sao vậy trời...?

“Thì đúng là chị đã có thêm nhiều bạn gái hơn thật. Và nếu mấy đứa khóa dưới nhờ vả thì chị cũng muốn giúp sức... nhưng mà, mấy chuyện như tư vấn tình cảm ấy, thà để chị đi tư vấn người khác còn hơn...”

Vừa dùng ngón trỏ quấn quấn lọn tóc, Nữ Thần-senpai vừa nhâm nhi chiếc bánh muffin mua ở cửa hàng (không phải loại bánh tử thần đâu). Có vẻ chị ấy cũng chẳng mặn mà gì với đồ organic cho lắm.

“Nhưng mà nhé, dù vậy chị vẫn thấy ánh mắt đổ dồn vào mình tăng lên đột ngột ấy. Không phải là ánh mắt ác ý nên cũng tạm được, nhưng cứ thấy bồn chồn sao đó. Nè, Yukito-kun. Em có biết gì không?”

“Biết chứ.”

“Biết thiệt hả!?”

“Vâng.”

Nữ Thần-senpai ngẩn người ra kinh ngạc. Tất nhiên là tôi biết rồi. Tôi tháo chiếc kính tăng thuế đang đeo ra, rồi đưa tay ngoắc ngoắc chị ấy.

“Lại đây một chút đi ạ.”

“Hửm? Có chuyện gì sao?”

Chúng tôi đứng dậy khỏi cầu thang thoát hiểm, vòng ra phía sau tòa nhà. Không gian dưới gầm cầu thang vốn là nơi để đồ lộn xộn như mấy cái cọc tiêu giao thông, nhưng tôi chỉ tay vào mục tiêu đang được đặt âm thầm ở giữa đống đó.

“Em nghĩ nguyên nhân là cái kia kìa.”

“...Cái thứ trông như bàn thờ kia á? Kh-Không lẽ nào!... Chẳng lẽ ở đây thực sự thờ phụng thứ gì đó sao? Không đâu, không đâu, chị bắt đầu thấy sợ rồi đấy!”

Nữ Thần-senpai run lẩy bẩy. Trông như thể muốn gia nhập hội những người yếu tim vậy. Đúng là với tư cách thần hộ mệnh của nơi này, Nữ Thần-senpai chắc hẳn đang lo ngại về việc bị tranh chấp địa bàn. Mà thôi, không cần lo đâu.

“Chị yên tâm đi. Cái đó là do em đặt đấy.”

Trước cái bàn thờ đơn sơ, một chiếc hộp công đức nhỏ cũng được lắp đặt. Thử lắc một cái thì nghe tiếng kêu rủng rẻng. Có vẻ như việc kinh doanh đang khá khấm khá. Thậm chí còn có cả một quả chuông nhỏ, có thể rung dây để tạo ra tiếng kêu. Ở đó còn trưng bày cả vật thờ nữa cơ.

“Vì đây là nơi linh thiêng mà. Phải thờ cúng tử tế chứ.”

“Là chị mà!”

Nhìn thấy vật thờ, Nữ Thần-senpai tức giận giậm chân bành bạch. Ch-Chết dở. Nếu làm Nữ Thần nổi giận, có khi sẽ bị dính lời nguyền mất.

“Em xin lỗi! Lần sau em sẽ làm vật thờ có độ hoàn thiện cao hơn, nên mong chị đại xá cho hôm nay ạ!”

“Vấn đề không phải ở chỗ đó—!”

Hửm? Vậy thì vấn đề nằm ở đâu nhỉ? Tôi vừa ngăn cản hành vi bạo lực định phá hủy bàn thờ của chị ấy, vừa ra sức dỗ dành.

“Trời ạ! Thật là tình luôn ấy! Cái đứa này! Cái đứa này thật là!”

“Em nghe câu đó nhiều rồi.”

“Bị nói thế thì phải thấy nhột chứ!”

Quay lại cầu thang thoát hiểm, Nữ Thần-senpai vừa mắng tôi vừa chăm chú quan sát vật thờ bằng gỗ. Thật đáng kính, thật đáng kính làm sao.

“Mà em làm cái này từ lúc nào thế? Trông tinh xảo lạ lùng luôn.”

“Dù gì cũng mang danh Nữ Thần nên em nghĩ cũng cần chút danh tiếng cho tương ứng, chứ không thì lại thành treo đầu dê bán thịt chó. Thế nên em đã bí mật tung tin đồn rằng nếu cầu nguyện ở đây, nhờ quyền năng của Nữ Thần mà điều ước có thể thành hiện thực đấy.”

“Đúng là kẻ chủ mưu không thể bào chữa vào đâu được mà!”

Bàn thờ Nữ Thần hiện đã được liệt vào danh sách “Bảy điều kỳ bí của trường Shoyo”. Trong số bảy điều đó, có ba cái là do tôi tạo ra. Bốn cái còn lại tôi dự định sẽ phát triển nốt trong thời gian tới, nên xin hãy đợi thêm một chút.

“Mà cái này bằng gỗ thì cũng được đi, chứ nếu mà tô màu lên thì nhìn y hệt figure luôn ấy nhỉ.”

“Ban đầu em cũng tính thế đấy. Đây này, bản Garage Kit của Nữ Thần-senpai.”

Tôi lục lọi trong cặp và lôi ra một bộ Garage Kit Nữ Thần (chưa sơn màu).

“Nhưng nghĩ kỹ lại thì, nếu tô màu lên rồi làm cả đồ lót này nọ thì có vẻ hơi bất kính.”

“Cái sự bất kính của em nó đến muộn màng quá đấy! Sao em không nghĩ thế sớm hơn hả!?”

Làm figure của Yuuri-san thì lại là chuyện khác. Figure của Yuuri-san là được chính chủ cấp phép, còn bản của Nữ Thần-senpai này thì phải xin bản quyền từ chị ấy đã. Tạc tượng gỗ là giới hạn cuối cùng của em rồi.

“Thôi nào thôi nào. Em sẽ đưa chị toàn bộ tiền công đức tích góp được. Đây, nhiều thế này cơ mà. Chính chị đã làm ra số tiền này đấy. Hãy dùng nó để mua bánh Piroshki mà ăn nhé.”

“Ơ, c-cái này, chị lấy thật được sao?”

“Còn ai vào đây nữa. Chị chính là vị thần chủ quản của cái bàn thờ này mà.”

“Nhưng chuyện này kỳ quá. Vì để kiếm được tiền, người ta phải tích tụ nhiều stress, bực bội và khó chịu hơn chứ. Nếu kiếm tiền dễ dàng thế này thì đúng là mấy cô nàng Minato-ku xuống cấp—”

“Chị im lặng một chút được không.”

Gieo rắc định kiến vô căn cứ là không tốt đâu nhé! Vả lại, phần lớn mấy cô nàng tự xưng dân Minato-ku thực chất có sống ở đó đâu...

“Đây chính là thu nhập thụ động đấy. À mà khoan, vì là Nữ Thần nên không bao giờ già đi đúng không? Vậy thì phải gọi là thu nhập bất lão mới đúng nhỉ?”

Mấy chuyện thế này, việc điều ước có thành hiện thực hay không không quan trọng. Mục đích chính là thông qua việc cầu nguyện, mọi người có thể giãi bày tâm sự, có thêm động lực, hay củng cố quyết tâm của mình. Bằng cách ở bên cạnh họ, nó sẽ mang lại những tác động tích cực về mặt tinh thần.

Tôi tạo ra bàn thờ Nữ Thần-senpai với mong muốn nó trở thành một nơi thư giãn như thế. Người ta gọi đó là cầu thần khấn phật, nhưng nếu không thể tự mình gánh vác thì việc trút bỏ gánh nặng trước khi đạt đến giới hạn là điều cần thiết.

Dù sao thì cái trường này cũng có nhiều học sinh gặp rắc rối một cách kỳ lạ. Việc tôi, dù chẳng phải Nữ Thần, thường xuyên bị lôi ra tư vấn tâm sự chính là bằng chứng xác thực nhất.

Có bàn thờ Nữ Thần, tâm trạng học sinh sẽ nhẹ nhõm hơn, tôi bớt đi phiền phức, sự nổi tiếng của Nữ Thần-senpai tăng vọt, và hơn nữa chị ấy còn có thêm thu nhập. Đúng là một mũi tên trúng bốn đích, chẳng ai phải chịu thiệt cả.

“Thu nhập thụ động tuyệt vời quá đi... Haa, sau này chị chẳng muốn đi làm tí nào.”

“Khoảng cách giới tính ở Nhật Bản thấp cũng là do có nhiều người phụ nữ ít chí tiến thủ như chị đấy! Đừng có còn trẻ mà đã nói mấy câu kiểu như ước mơ tương lai là làm nội trợ toàn thời gian nhé!”

“Tại sao chị lại bị mắng nữa rồi!?”

Mọi người cứ yên tâm, tôi đã giáo huấn Nữ Thần-senpai một trận ra trò rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

不労所得/thu nhập thụ động và 不老所得/thu nhập bất lão đều phát âm là furo-shotoku