Chương 90 - Ngoại truyện: Track ASMR 2 dành riêng cho em trai: “Hóa ra cậu em trai có thể ngưng đọng thời gian là có thật!”
“Cái quái gì thế này?”
Sau khi hoàn thành bài chạy bộ hàng ngày và trở về phòng, tôi phát hiện một chiếc đồng hồ bấm giờ đã được đặt trên bàn từ lúc nào không hay. Tôi vừa dọn dẹp đống đồ lặt vặt của phụ nữ đang chiếm dụng mặt bàn một cách bừa bãi, vừa thầm thắc mắc. Rõ ràng đây là phòng của tôi mà, tại sao chứ...
Tôi chăm chú ngắm nghía chiếc đồng hồ bấm giờ. Thử bấm một cái tách, nhưng nó chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một chiếc đồng hồ bấm giờ bình thường. Tôi bấm thêm lần nữa để dừng bộ đếm.
Chẳng lẽ Yuuri-san đang chơi thử thách 10 giây một mình sao? Dù có thế nào thì tôi cũng muốn tin là chị ấy không làm mấy chuyện cô đơn đến vậy. Thôi thì hết cách rồi. Để em chơi thử thách 10 giây cùng chị nhé.
Tôi thử làm vài lần, và lần nào cũng dừng đúng ngay số 10 giây tròn trĩnh. Thấy chưa, vào tay tôi thì chuyện này dễ như bỡn.
Đang mải suy nghĩ vẫn vơ thì tờ giấy viết thư đặt cạnh chiếc đồng hồ lọt vào tầm mắt tôi. Không phải loại giấy hoa hòe hoa sói, mà là một tờ giấy có thiết kế giản dị, bên trên là những dòng chữ viết tay nắn nót, nữ tính.
“Đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian?”
Cái gì đây? Magic Item hay gì à? Xem ra chiếc đồng hồ bấm giờ này trông có vẻ là một vật phẩm bí ẩn thường xuất hiện trong mấy cái game nhập vai.
Kiểu như nếu không lấy được nó thì không thể chinh phục hầm ngục hay đánh bại trùm cuối ấy nhỉ. Chắc hẳn đâu đó còn có cả chiếc gương phản chiếu sự thật nữa không chừng.
Tuy hoàn toàn chẳng tin chút nào, nhưng tôi vẫn vừa đọc tiếp vừa để trí tưởng tượng bay xa. Có vẻ như đây là tờ hướng dẫn sử dụng ghi chép chi tiết về “Đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian”.
“Hả? Ngưng đọng thời gian thật á? ——Chẳng lẽ là hàng thật!?”
Là Đặc cấp Chú vật chứ còn gì nữa! Tại sao thứ nguy hiểm thế này lại ở trong phòng tôi!? Không lẽ mẹ hoặc chị gái đã tình cờ nhặt được nó? Và hiện tại họ đang đau đầu tìm cách tiêu hủy sao?
Không thể chần chừ được nữa! Phải liên lạc với Tổ Chức ngay! Cần phải thu dung nó ngay lập tức. Không biết sắp tới sẽ có tai ương gì ập xuống đây. Đồng hồ ngưng đọng thời gian là thứ quá sớm đối với nhân loại. Đây là một dị thể không được phép tồn tại trên thế gian này.
E rằng chiếc đồng hồ bấm giờ này đã can dự vào vô số sự kiện trọng đại trong lịch sử. Biết đâu vụ ám sát chấn động thế giới kia hay những vụ án chưa có lời giải trong nước cũng do chiếc đồng hồ này gây ra...?
Mặc kệ tâm trạng đang hoảng loạn tột độ của tôi, tờ hướng dẫn sử dụng lại viết những lời cám dỗ đầy ma quỷ.
“Đầu tiên hãy thử dùng lên người phụ nữ đầu tiên bạn gặp nhé? Bạn có thể thỏa sức làm mọi trò đồi bại theo dục vọng của mình. ——Nghe trần tục thế!?”
Đích thị là nó rồi. E rằng bằng cách sử dụng năng lực, chiếc đồng hồ sẽ hấp thụ dục vọng của con người để khôi phục sức mạnh vốn có. Giống như một thanh ma kiếm đang bị phong ấn vậy. Biết đâu chừng phong ấn bên trong chiếc đồng hồ này là một con quái vật khủng khiếp nào đó.
Nếu thứ này lọt ra ngoài xã hội, trật tự thế giới sẽ sụp đổ. Đảo chính quốc gia. Tưởng tượng đến tương lai tăm tối đó mà tôi lạnh cả sống lưng. Vận mệnh của thế giới này đang nằm trong tay tôi.
Không được. Gánh nặng này quá lớn đối với một thằng học sinh cấp ba bình thường. Phải lập tức mang đến chỗ chuyên gia——
“Em về rồi đấy à? Mừng về nhà. Làm nụ hôn chào mừng nhé?”
Tách.
“Ah.”
Tôi đã lỡ tay bấm đồng hồ bấm giờ theo phản xạ. Tại Yuuri-san đột nhiên xông vào phòng mà. Bị động dao cũng là chuyện thường tình thôi.
Yuuri-san có vẻ vừa tập Yoga xong, đang mặc bộ đồ đậm chất thể thao với áo bra thể thao và quần legging bó sát. Mồ hôi rịn ra lấm tấm, đôi má ửng hồng hào hứng.
“Yuuri-san? ...Này, Yuuri-san?”
Tôi mở to mắt kinh ngạc. Chuyển động của Yuuri-san đã hoàn toàn dừng lại. Quả nhiên, năng lực ngưng đọng thời gian của chiếc đồng hồ này là thật!
“Gay go rồi đây. Thế này thì dù có bị làm trò đồi bại cũng không thể kháng cự được.”
“Nói được kìa bà nội.”
“..................”
“Đừng có im lặng kiểu sực nhớ ra như thế chứ.”
“..................”
Tuy cơ thể bất động nhưng mắt chị ấy vẫn chớp chớp liên hồi. Hô hấp cũng hoàn toàn bình thường. Có vẻ như dù thời gian ngừng trôi nhưng các hoạt động sống vẫn được duy trì. Tiện lợi gớm nhỉ. Tốt quá, tốt quá, an tâm rồi.
“Không biết sắp tới mình sẽ bị làm những trò đồi bại quá quắt nào đây.”
“Không làm đâu.”
“Mình sắp bị em trai lăng nhục rồi.”
“Đã bảo là không làm mà?”
(Háo hức)
“Đừng có mong chờ thế chứ.”
(Hồi hộp)
“Đừng có nhìn em bằng ánh mắt lấp lánh như thế.”
“Hả? Làm chứ?”
“Vâng.”
Tôi gục vai xuống. Chắc chắn chiếc đồng hồ ngưng đọng thời gian đang gây ra ảnh hưởng xấu nào đó lên Yuuri-san nhằm hấp thụ năng lượng dục vọng.
Yuuri-san bình thường là một thục nữ dịu dàng, trong sáng và thanh liêm. Một sự tồn tại không dính dáng gì đến tư lợi cá nhân. Đến cả một đại thiên sứ như vậy mà cũng bị ảnh hưởng, tôi lại càng rùng mình trước uy lực của chiếc đồng hồ. Yuuri-san chỉ là nạn nhân đáng thương bị chiếc đồng hồ mê hoặc mà thôi.
Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra.
“Chị nói chuyện bình thường mà, thật ra thời gian có dừng đâu đúng không?”
“..................”
“Vừa diễn cái nét của mấy mụ đàn bà xấu tính hễ gặp chuyện bất lợi là lăn ra im lặng đấy à?”
“..................”
Tôi bối rối không biết phải làm sao. Có lẽ do bị sức mạnh của chú vật chi phối nên nếu tôi không làm trò đồi bại thì nó sẽ không giải phóng cho chị ấy. Nhưng nói thì nói vậy, rốt cuộc đồi bại là phải làm cái gì?
“Hừm. Hay là vẽ bậy lên trán bằng bút dạ theo kiểu cổ điển nhỉ.”
(Lắc đầu)
“Đáng lẽ thời gian phải đang dừng chứ, sao lại bày tỏ ý kiến bình thường thế kia...”
“..................”
“Chết tiệt!”
Tôi giậm chân bình bịch. Với trí tưởng tượng nghèo nàn của mình, mấy trò nghịch ngợm tôi nghĩ ra chỉ quanh quẩn ở mức đào hố bẫy người hay kẹp đồ lau bảng vào cửa lớp. Mà tôi nghĩ cái trò kẹp đồ lau bảng đó tỷ lệ thành công là 0% cơ, sao nó lại phổ biến thế nhỉ? Chắc người đầu tiên phát minh ra nó phải phổng mũi lắm?
“Người toát mồ hôi rồi, phải cởi đồ ra thôi.”
“Cuối cùng cũng tự mình gợi ý luôn rồi!?”
“..................”
“Hả, em cởi á?”
(Gật gật)
“Không được.”
“Hả? Không đi tắm là cảm lạnh đấy.”
“Ngang ngược quá thể!”
“Làm sao bây giờ. Mình không cử động được. Sắp bị đau rồi đây. Một kẻ ngang ngược như mình nhân cơ hội này sẽ bị trừng phạt thế nào đây. Huhuhu.”
“..................”
“Em đừng có im lặng nữa coi.”
“Vâng.”
Hức hức. Nè, cởi thật đấy hả? Yuuri-san ăn mặc rất mỏng manh. Việc cởi đồ thì không khó, nhưng độ khó về mặt tinh thần thì cao ngất ngưởng.
“Bị làm trò đồi bại mà không thể kháng cự, tức thật đấy! Giờ là cơ hội, đại cơ hội đấy!”
Yuuri-san vẫn giữ nguyên tư thế bất động lên tiếng cổ vũ. Trong tâm trạng tuyệt vọng, tôi vừa từ từ kéo chiếc áo bra thể thao của Yuuri-san lên, vừa vắt óc suy nghĩ tìm cách thoát khỏi cái lễ hội địa ngục này.
“Phải rồi!”
Sao mình lại không nhận ra một điều đơn giản như thế chứ! Ngốc đến mức nào không biết. Nguyên nhân dẫn đến tình huống chí mạng này chẳng phải là chiếc đồng hồ ngưng đọng thời gian sao!
Haa... an tâm rồi. Vậy thì chỉ cần cho thời gian chạy lại là xong. Làm mình cuống cả lên. Mình đúng là ngốc quá đi mất? Nhưng người ta bảo con người khi bị dồn vào đường cùng thì tầm nhìn sẽ bị thu hẹp, ra là thế này đây. Một bài học kinh nghiệm quý báu. Từ giờ mình sẽ CỐ GẮNG bình tĩnh hơn!
“Xin lỗi, xin lỗi nha Yuuri-san. Em làm cho chị cử động lại ngay đây.”
Tách.
“Thôi nhanh cởi ra giùm cái. Chị không cử động được đâu. Em chạy bộ về cũng muốn đi tắm đúng không. Hai chị em mình tắm chung cho vui vẻ nào.”
“Aaaaaaaaahhh đồng hồ bấm giờ hỏng rồiiiiiiiiiiiiii!?”
Tôi đập mạnh chiếc đồng hồ xuống giường. Ah, thua rồi. Tôi thua toàn tập rồi. Được rồi, được rồi. Chơi tới bến luôn vậy.
Sau đó, tôi đành phải cởi đồ cho Yuuri-san vẫn khăng khăng “bất động do đồng hồ hỏng”, và cùng vào tắm chung.
Ngoài lề một chút, khi mẹ đi làm về, tôi thử dùng đồng hồ lên mẹ thì thời gian lại dừng lần nữa. Không nghi ngờ gì nữa. Đây là một dị thể hàng thật giá thật. Phân loại đối tượng là Keter. Và rốt cuộc tôi cũng lại phải vào tắm chung với mẹ.
“Bố khỉ, không bao giờ dùng nữa đâu!”
Tôi hét lên câu nói dỗi hờn trong phòng riêng chẳng để cho ai nghe.
“Thế thì để chị dùng cho.”
Tách.
“Ah.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
