Ore ga Ojou-sama Gakkou ni “Shomin Sample” Toshite Rachirareta Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Quyển 7.5 - Chương 19: Không có chứ?

Vì hôm nay là ngày nghỉ bù của lễ hội trường, nên tôi cứ thế ngủ nướng đến tận trưa.

Sau đó tôi xuống căng-tin ăn cơm, rồi lại về phòng cắm đầu vào chơi game.

Tất nhiên, trong đầu tôi – cứ nghĩ mãi về chuyện hôm qua.

Lời tỏ tình của Hakua.

Tôi vừa băn khoăn không biết phải làm sao, vừa cố lờ đi vấn đề đó mà tiếp tục chơi game.

Và đúng lúc ấy, Miyuki đến.

“Tôi đến thu đồ đồng phục.”

“À, ừ.”

Đó là giờ giặt đồ cuối tuần.

Miyuki kiểm tra xong túi áo quần không còn gì, thì gấp gọn gàng rồi cho vào túi.

Ể? Tôi thầm nghĩ.

Thông thường, cứ khi nào chỉ còn hai đứa, cô ấy sẽ chuyển sang chế độ em gái nũng nịu, nhưng giờ thì cứ giữ nguyên "cô Miyuki" khách sáo thế này.

Khi tôi còn đang thắc mắc cô ấy bị làm sao, thì cái vẻ mặt lạnh lùng và dáng vẻ tập trung làm việc của cô ấy lại khiến tôi thấy có chút hoài niệm. Mới đến đây, bộ sưu tập đùi đẹp của tôi còn bị cô ấy đổi thành tạp chí toàn cơ bắp mà.

“À mà này.”

Đột nhiên Miyuki cất lời.

“Ngài Kagurazaka hình như đã nhận được lời tỏ tình của tiểu thư Hakua đúng không ạ?”

“Ể?”

Tôi không kìm được mà bật ra tiếng.

“…Sao cô biết?”

“Ngài định trả lời thế nào đây ạ?”

Cô ấy sắc bén chất vấn.

—Thì ra là vậy.

Tôi đã hiểu.

Lý do Miyuki có thái độ như thế này. Có nghĩa là, hiện tại cô ấy đang với tư cách Nữ hầu trưởng Học viện Seika, chất vấn một “vấn đề quan trọng”.

Nếu đã vậy thì.

“Tôi không thể hẹn hò với tiểu thư của Học viện Seika, phải không?”

Tôi trả lời. Câu trả lời này cũng mang lại cho tôi một cảm giác nhẹ nhõm.

Thế nhưng.

“Không ạ.”

Miyuki lại không chấp nhận.

“Trước đây tôi cũng đã giải thích, chúng tôi đã định trước là sẽ biến ngài Kagurazaka ‘cuối cùng trở thành người của bên này’. Có nghĩa là, ngài có thể.”

Đặt chiếc túi đã gấp gọn xuống, cô ấy ngẩng đầu lên.

Rồi nhìn chằm chằm vào tôi.

“Xin hãy cho phép tôi được lắng nghe suy nghĩ thực sự của ngài.”

Từ hành lang ký túc xá mơ hồ vọng đến tiếng ồn ào của các tiểu thư, vờn nhẹ cánh cửa. Đó là âm hưởng của mùa thu.

Đôi mắt màu nâu nhạt của Miyuki không cho phép tôi có chút quanh co nào.

“…Thật lòng mà nói, tôi rất bất ngờ.”

Vì vậy, tôi không hề che giấu mà nói.

“Giật mình, không biết phải làm sao cho phải.”

“Ngài nhìn tiểu thư Hakua như thế nào ạ?”

Tôi nhớ lại những lời của Hakua ngày hôm qua.

…Đúng thật.

“Là một cô em gái kém tuổi, con nhà hàng xóm, có lẽ tôi vẫn luôn nhìn em ấy như vậy. Chưa từng coi em ấy là đối tượng hẹn hò.”

Miyuki nhắm mắt lại như thể đang thấu hiểu những lời đó.

“Vậy ngài sẽ từ chối sao?”

Có lẽ vậy.

Đang định trả lời như thế, tôi – đột nhiên khựng lại.

Liệu có thể dùng lý do này để từ chối thật không?

Vì Hakua đã rất chân thành, truyền đạt tấm lòng của em ấy cho tôi.

Đáng lẽ phải dùng lý do đã có người yêu rồi, hoặc đã có người mình thích rồi mà từ chối mới phải.

Thế nhưng.

“Đến giờ vẫn chưa có ý nghĩ đó.”

Chỉ đơn giản là vậy. Vậy thì… đây là vì sao?

Không có mà?

Thực ra, tôi không hề có – lý do để từ chối em ấy, phải không?

Nhận ra điều đó khiến tôi cảm thấy suy nghĩ của mình bắt đầu lung lay, rồi đột ngột hội tụ lại. Dù về lý lẽ thì có chút như bị dẫn dắt, nhưng vừa nghĩ đến biểu cảm của Hakua, những lý lẽ ấy lại như những viên đá nhỏ bị đá bay đi mất.

Không biết có phải suy nghĩ của tôi đã hiện rõ trên mặt, mà Miyuki lộ ra vẻ kinh ngạc.

“! Anh trai—!”

Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở mạnh mẽ.

Ở đó, Aika đứng sững lại như vô thức mở cửa.

Cùng với Reiko, và cả Karen nữa.