Chương 1: Quá khứ của Freinir
"Công nhận là buồn ngủ thật."
Khi chúng tôi rời nhà trọ, mặt trời đã lên cao được một lúc lâu.
Dù vậy, tôi vẫn buột miệng than thở câu đó là do tối qua đã tham gia tiệc tùng đến tận khuya.
Danh nghĩa của bữa tiệc là "Ăn mừng Đại Thảo Phạt thành công", tức là mừng việc đã công phá an toàn tòa thành do lũ quái vật Undead tạo ra và trở về thị trấn.
Dù chỉ là mạo hiểm giả hạng E, nhưng vì đã hạ gục một trong những con Boss trong nhiệm vụ, tôi bị đối xử như khách VIP. Nói ngược lại thì chính vì thế mà tôi rất khó trốn về giữa chừng.
"Lẽ ra hôm nay nghỉ ngơi cũng tốt anh nhỉ."
Đi bên cạnh tôi, Freinir - cô gái với mái tóc vàng buộc hai bên - ngước đôi mắt xanh biếc lên nhìn tôi.
"Đúng là vậy, nhưng ít nhất cũng phải ghé Guild Mạo hiểm giả nghe ngóng tình hình chút đã. Chắc Mariane cũng muốn giải quyết công việc cho xong sớm."
"Anh Soushi lúc nào cũng nghĩ cho người của Guild. Em thấy sự ân cần đó của anh thật tuyệt vời."
"Có gì to tát đâu mà."
Không biết có phải Freinir đang cố ý lấy lòng tôi không, mà hễ có dịp là cô ấy lại khen ngợi tôi như vậy. Ngại chết đi được, nhưng bảo cô ấy đừng làm thế thì cũng kỳ cục, nên tôi đành lờ đi.
"Mà nhận thù lao sớm thì đỡ rắc rối hơn. Với lại biết đâu có tin thăng hạng đấy."
Người đang nói ở phía bên kia là Rani, cô nàng người thú tộc Sói với đôi tai nhô lên từ mái tóc tím dài.
Cô bé đan hai tay sau đầu, cái đuôi xù lông đung đưa qua lại chậm rãi.
"Thăng hạng hả? Nếu có thì là Rani sao?"
"Ở tổ đội cũ tớ đâu có thành tích gì mấy, nếu có thì là anh Soushi chứ. Lần này anh hạ cả Boss mà."
"Anh nghĩ đó là công lao của cả nhóm. Mà thôi, cái đó còn tùy thuộc vào chỉ huy hiện trường đánh giá thế nào."
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa đi đến trước Guild Mạo hiểm giả của thị trấn Euron. Bước vào trong, chúng tôi tiến thẳng đến quầy tiếp tân.
"Anh Soushi, và cả mọi người nữa, vất vả cho nhiệm vụ Đại Thảo Phạt rồi."
Người chào đón chúng tôi là Mariane, cô nhân viên tiếp tân xinh đẹp với mái tóc xanh cắt ngắn kiểu bob. Có lẽ vì thái độ thường ngày khá lạnh lùng nên tôi hiếm khi thấy mạo hiểm giả nào khác đứng trước quầy của cô ấy.
"Nhờ ơn trời mà chúng tôi đã về an toàn. Phiền cô làm thủ tục hoàn thành nhiệm vụ giúp."
"Tôi đã rõ. Ngoài ra, anh Soushi sẽ được thăng lên hạng D, nên tôi cũng sẽ làm thủ tục đó luôn."
"Chuyện đó... tôi thăng hạng có sớm quá không?"
"Không đâu, anh đã lập đủ công trạng nên đây là biện pháp đương nhiên. Vậy tôi xin phép nhận thẻ mạo hiểm giả."
Nhận thẻ từ chúng tôi, Mariane nhanh chóng tiến hành các thủ tục.
Thấy vậy, Rani vỗ vỗ vào vai tôi.
"Thấy chưa, đúng như em nói mà. Trưởng nhóm Soushi đã lên hạng D, vậy là giờ chúng ta có thể vào Dungeon cấp D rồi nhé."
"Ừ, đúng vậy. Nếu là Dungeon cấp D thì ghé qua thị trấn Torson một chuyến cũng hay đấy."
"Torson? Cái thị trấn nhỏ bên cạnh á?"
"Anh đã trở thành mạo hiểm giả ở đó. Có một tổ đội tên là 『Ngân Luân』 đã giúp đỡ anh rất nhiều, anh nghĩ ghé thăm họ cũng tốt."
"Nếu là người quen của anh Soushi thì em cũng muốn gặp thử ạ."
Freinir nói vậy, Rani cũng tán thành "Được đấy chứ?", nên có lẽ chúng tôi sẽ sớm đi Torson thôi.
Đang suy tính chuyện đó thì bên trong Guild bỗng trở nên ồn ào. Nhìn ra cửa, tôi thấy một nữ kiếm sĩ Elf khoác bộ giáp đỏ thẫm đang bước vào.
Vừa nhận ra chúng tôi, nữ kiếm sĩ tóc bạc ấy liền sải bước đi thẳng tới trước mặt.
"Soushi, Tử tước Balius có lệnh triệu tập cậu. Cứ giữ nguyên trang phục đó cũng được, tôi muốn cả tổ đội lên xe ngựa đằng kia."
Bị 『Anatolia Hồng Liên』, chỉ huy của nhiệm vụ Đại Thảo Phạt vừa rồi, xuất hiện đột ngột và nói như vậy, ba người chúng tôi bị áp giải đến dinh thự quý tộc bề thế nằm ở trung tâm thị trấn Euron.
***
Nơi chúng tôi được dẫn vào giống như một phòng tiếp khách. Đúng chất dinh thự quý tộc, đồ đạc cái nào cũng thượng hạng, nhưng không có vẻ phô trương khoe mẽ nên dù là dân thường, tôi cũng không cảm thấy quá khó chịu.
Ba người ngồi hàng ngang trên ghế sofa, trong lòng vẫn còn hồi hộp thì cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi trong bộ trang phục quý tộc đắt tiền bước vào.
Phía sau ông ta là Anatolia và một người nữa, người đàn ông trung niên mà tôi từng thấy ở thị trấn Torson, gia lệnh của nhà Tử tước. Vậy thì người đàn ông mặc đồ quý tộc đi đầu kia chính là Tử tước Balius.
Một người đàn ông có vóc dáng vạm vỡ, trông giống chiến binh hơn là quý tộc. Mái tóc nâu vuốt ngược ra sau, ánh mắt cực kỳ sắc bén. Toát lên đúng khí chất của một cựu mạo hiểm giả.
Tôi và Freinir đứng dậy cúi đầu, Rani cũng luống cuống đứng lên cúi đầu thật mạnh.
"Xin lỗi vì đã gọi các cậu đến gấp thế này. Ta vốn cũng là mạo hiểm giả. Không cần để ý lễ nghi đâu, cứ thoải mái đi."
Nói bằng giọng điệu ôn hòa hơn vẻ ngoài, Tử tước Balius ngồi xuống ghế sofa đối diện chúng tôi. Anatolia và ngài gia lệnh đứng hai bên phía sau ông. Một khung cảnh đúng chuẩn diện kiến quý tộc.
"Ta là Macluhan Balius. Người được phong tước vị Tử tước của Vương quốc Vermilion. Lần này các cậu có vẻ đã đóng góp rất lớn trong việc công phá căn cứ Undead. Trước hết cho ta gửi lời cảm ơn."
"Vâng, đó là vinh dự của chúng tôi."
Tôi cố nhớ lại những phép tắc xã giao đã được rèn giũa khi còn là nhân viên văn phòng để đối đáp. Nhưng tôi chưa từng tiếp chuyện quý tộc trong xã hội phân chia giai cấp bao giờ. Có sai sót gì thì mong được lượng thứ.
"Hừm..."
Có vẻ để ý đến cách hành xử của tôi, Tử tước Balius khẽ nhướng mày. Phản ứng đó là sao nhỉ?
"Đúng như Anatolia nói, cậu có vẻ am hiểu lễ nghĩa đấy, Soushi. Vốn dĩ cậu là người của một thương hội lớn nào đó sao?"
"Vâng, trước đây tôi từng làm thương nhân. Tuy nhiên tôi không được giao trọng trách tiếp đón quý tộc, nên nếu có điều gì thất lễ, xin Ngài lượng thứ cho."
"Haha, không cần phải khúm núm thế đâu. Chuyện là thế này, ta gọi các cậu đến đây, ngoài việc khen thưởng công lao to lớn vừa rồi, thì ta còn rất tò mò về ma pháp mà cô gái kia đã sử dụng. Hãy cho ta biết đó là ma pháp thuộc kỹ năng gì."
Vừa nói, Tử tước Balius vừa hướng ánh mắt về phía Freinir.
"Ma pháp mà cô gái kia đã sử dụng" theo lời Tử tước, chắc chắn là ám chỉ 『Ma pháp hệ Thần』 mà Freinir đã dùng trong nhiệm vụ Đại Thảo Phạt vừa rồi. 『Ma pháp hệ Thần』 nghe nói là loại ma pháp cực hiếm, nên nếu chuyện một Freinir "có uẩn khúc" sở hữu nó bị lộ ra, tôi cũng đã lờ mờ đoán trước sẽ có tình huống này. Nhưng việc đích thân một quý tộc ra mặt thì quả thực nằm ngoài dự tính.
Gật đầu trấn an Freinir đang lộ vẻ bất an bên cạnh, tôi trả lời Tử tước.
"Ma pháp đó là 『Ma pháp hệ Thần』, tên là 『Thần Quang』 ạ."
Anatolia và ngài gia lệnh đưa mắt nhìn nhau, còn Tử tước thì thở hắt ra một tiếng "Hô...".
"Ra là vậy... Cảm ơn vì đã cho ta biết thông tin quan trọng của tổ đội."
Nói đoạn, Tử tước quay sang Freinir.
"Tiểu thư Freinir, những lời vừa rồi là sự thật chứ?"
"...Vâng, là sự thật ạ."
Freinir liếc nhìn tôi một cái rồi mới trả lời. Nhưng việc Tử tước gọi là "Tiểu thư Freinir"...
"Chuyện này vẫn chưa có ai biết đúng không?"
"Vâng, ngoài anh Soushi và Rani đang ở đây, chưa có ai biết cả."
"Vậy thì tốt quá. Nhưng ta không ngờ tiểu thư Freinir lại đang ở trong lãnh địa của ta. Tất nhiên là phụ thân của tiểu thư cũng không biết chuyện này phải không?"
"Tôi nghĩ là ông ấy không biết. Đối với gia tộc đó, sự tồn tại của tôi không có ý nghĩa gì lớn lao cả."
"Sao lại có chuyện như thế... Nhưng chuyện này cần phải báo ngay cho phụ thân tiểu thư..."
"Xin đừng bao giờ nói cho họ biết. Tôi giờ đã là mạo hiểm giả Freinir rồi."
"Nhưng mà..."
Qua cuộc đối thoại, có vẻ Freinir vốn là con gái của một gia đình quý tộc địa vị cao, vì lý do nào đó mà bị đuổi đi. Nhìn thái độ của Freinir thì cô ấy thực sự không muốn quay lại nhà cha mẹ, chắc hẳn đã phải chịu sự đối xử tồi tệ lắm.
Tử tước nhắm mắt lại một lúc, tỏ vẻ suy tư sâu sắc. Nếu suy đoán của tôi là đúng, thì Tử tước đang bị đặt vào một lựa chọn vô cùng khó khăn. À không, với tư cách là quý tộc, e rằng không có lựa chọn "không báo cho phụ thân" đâu nhỉ...
"Rodan, ta nên làm thế nào đây? Việc tiểu thư Freinir thức tỉnh 『Ma pháp hệ Thần』 là chuyện hệ trọng đối với cả gia tộc đó."
Tử tước gọi tên ngài gia lệnh. Gia lệnh - ông Rodan mở lời: "Thưa ngài..."
"Xét trên lập trường của Tử tước, không có lựa chọn nào là không báo cáo cả. Tuy nhiên, nếu xét đến nội tình của gia tộc đó, thì dù có báo tin, người được phái đến chỗ tiểu thư Freinir e rằng không phải là người đến đón, mà khả năng cao sẽ là thích khách. Thần e rằng việc báo tin chẳng có ý nghĩa gì."
Lời của ông Rodan thật sự gây sốc. Ông ấy vừa nói "thích khách". 『Ma pháp hệ Thần』 là cái gì mà đến mức bị sát thủ truy sát vậy?
"Ra thế... Được rồi. Cậu Soushi, và cả cô Rani nữa, câu chuyện vừa rồi hãy coi như chỉ dừng lại ở đây. Chúng tôi sẽ tuyệt đối không tiết lộ, nên mong các cậu cũng giữ kín miệng cho."
"Tôi đã rõ."
"Đã hiểu."
Nghe đến thế rồi thì chúng tôi cũng chỉ biết đồng ý.
"Cứ coi ma pháp vừa rồi là ma pháp thượng cấp của 『Hệ Thánh』 đi. 『Hệ Thần』 là loại ma pháp bị che giấu nên chắc không ai biết hiệu quả của nó đâu. Sẽ chẳng ai nhận ra ma pháp tiểu thư Freinir dùng là 『Hệ Thần』 cả."
Nghe Tử tước nói vậy, Freinir thở phào nhẹ nhõm và siết chặt lấy cánh tay tôi. Thấy cảnh đó, ba người đối diện giật mình phản ứng. Chuyện này... không lẽ họ đang hiểu lầm gì đó sao?
"Hừm, nhưng nếu vậy thì tiểu thư Freinir mong muốn tiếp tục hoạt động như một mạo hiểm giả trong tổ đội hiện tại sao?"
"Vâng. Tôi đã quyết định sẽ đi theo anh Soushi đến cùng trời cuối đất."
Freinir siết tay tôi chặt hơn nữa. Biểu cảm của ba người nhóm Tử tước Balius càng trở nên nghiêm trọng. Rani thì đang cười khúc khích, nhưng tôi cảm giác tình hình không đơn giản để cười cợt đâu.
"Ta hiểu rồi. Nếu cần bất cứ thứ gì để hoạt động mạo hiểm giả, cứ nói với ta. Ta sẽ làm trong khả năng có thể. Với lại, cậu Soushi, ta muốn nói chuyện riêng ở phòng khác một chút, được chứ?"
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Quả nhiên là bị nghi ngờ lung tung rồi.
Tôi đi theo sau vị Tử tước đang mang vẻ mặt khó đăm đăm ra khỏi phòng tiếp khách.
***
"Hỏi điều này hơi sỗ sàng, nhưng cậu Soushi và tiểu thư Freinir đã xây dựng mối quan hệ như thế nào vậy? Nếu được, hãy kể cho ta nghe từ lúc mới quen biết."
Trong căn phòng có vẻ là phòng làm việc, Tử tước mở lời.
"Tôi hiểu rồi. Lần đầu tôi gặp cô ấy là ở thị trấn Torson và──"
Cũng chẳng có gì mờ ám nên tôi kể lại toàn bộ sự thật. Đến đoạn gặp gỡ ban đầu, có vẻ Tử tước cũng động lòng trắc ẩn, thốt lên: "Thật đáng thương...".
"Ra là vậy. Thế thì việc tiểu thư Freinir chấp niệm với cậu Soushi đến mức đó cũng là điều dễ hiểu. Vậy cậu Soushi định tính sao với tiểu thư Freinir?"
"Về phần tôi, tôi định sẽ tiếp tục hoạt động mạo hiểm giả cùng cô ấy với tư cách là thành viên tổ đội. Cô ấy sở hữu năng lực rất cao, và tôi tin rằng trong tương lai cô ấy sẽ trở thành một mạo hiểm giả xuất sắc."
"Chuyện đó thì đúng rồi... nhưng ý ta không phải thế. Cậu cũng ở tuổi này rồi, chắc hiểu ý ta muốn nói gì chứ?"
"À, ra là ý đó sao. Tuổi tác chúng tôi chênh lệch quá nhiều, nên chuyện nam nữ chắc sẽ không có đâu. Chỉ là, đúng là cô ấy có phần dựa dẫm vào tôi. Tôi hiểu thái độ của cô ấy là xuất phát từ điều đó."
Nghe tôi nói vậy, Tử tước đưa tay gãi đầu sồn sột. Một hành động chẳng giống quý tộc chút nào, nhưng chắc đó là thói quen từ thời làm mạo hiểm giả.
"Trực giác của ta mách bảo cậu Soushi là người đáng tin cậy đấy. Mà nói câu đó không căn cứ chắc bị Anatolia mắng cho to đầu."
Tôi ngạc nhiên trước cách nói chuyện bỗng dưng trở nên suồng sã của Tử tước. Đây mới là con người thật của ông ấy sao?
"Với lại giờ mà bảo tách khỏi cậu Soushi, khéo tiểu thư Freinir ốm liệt giường mất. Cái đó có khi là kỹ năng đấy, cậu nhận ra không?"
"Hả? Không, tôi không biết..."
"Có vài kỹ năng chỉ kích hoạt trong những điều kiện cực kỳ hạn chế. Một trong số đó là 『Phụ thuộc』. Nói đơn giản, đó là một kỹ năng kỳ lạ khiến năng lực gia tăng khi dựa dẫm vào một đối tượng cụ thể."
"Có thứ như vậy sao?"
"Nghe nói là có. Nó cũng là kỹ năng hiếm ngang ngửa 『Hệ Thần』 đấy. Mà không thế thì làm sao một mạo hiểm giả hạng E lại dùng được ma pháp có tác dụng lên cả quái vật hạng B chứ."
"Đúng thật. Vậy nghĩa là tâm lý dựa dẫm tăng cao là do kỹ năng đó sao?"
"Cũng có khả năng đó. Nhưng mà kỹ năng có trước hay cảm xúc thật có trước thì chẳng ai biết được."
"Ra vậy... Nhưng nếu thế thì càng nên để cô ấy đi cùng tôi một thời gian. Đợi đến khi năng lực tăng lên, các kỹ năng được cường hóa tối đa và cô ấy có thể tự mình hoạt động, lúc đó để cô ấy tự chọn con đường cho mình sẽ tốt hơn."
"Cũng phải. Ta có thể giao cho Anatolia huấn luyện để cô ấy mạnh lên, nhưng ta không thể giữ cô ấy ở chỗ ta được. Nhưng mà này ông bạn Soushi, nghe chuyện lúc nãy xong mà cậu vẫn muốn lập đội với tiểu thư Freinir à?"
"Về chuyện đó, Ngài có thể cho tôi biết tình cảnh của cô ấy trong phạm vi cho phép được không? Biết được thì tôi mới có cách đối phó phù hợp."
Trước yêu cầu của tôi, Tử tước thở dài thườn thượt. Lại gãi đầu sồn sột.
"Biết ngay mà. Được rồi, ta sẽ kể trong phạm vi có thể nói."
Và những gì được giải thích như sau:
Một, Freinir là con gái của một gia đình quý tộc cực kỳ cao quý.
Hai, Freinir từng là ứng cử viên Thánh nữ của Giáo hội Ashram.
Ba, Freinir bị cuốn vào cuộc tranh giành quyền lực giữa gia đình quý tộc đó và Giáo hội, rồi bị trục xuất với lý do đã trở thành 『Người thức tỉnh』.
"Điều cuối cùng là do ta suy đoán, nhưng chắc chắn không sai đâu."
"Nhưng mà... cha mẹ của Freinir lại nhắm mắt làm ngơ chuyện đó sao?"
"Chỗ đó cũng có uẩn khúc... Mẹ của tiểu thư Freinir đã qua đời vài năm trước. Dĩ nhiên cha của cô ấy cưới nhiều vợ nên... hiểu rồi chứ?"
Ra thế, chuyện quý tộc đa thê thì tôi hiểu, e rằng kẻ muốn đưa con ruột mình lên làm người thừa kế đã giở trò trong bóng tối. Bình thường thì con gái như Freinir khó mà thành người thừa kế, nhưng chắc chuyện này có liên quan đến cái danh ứng cử viên Thánh nữ kia.
Mà Freinir là Thánh nữ sao. Ngoại hình thì chuẩn không cần chỉnh rồi, nhưng đời đúng là không biết đâu mà lần. Có lẽ tôi cũng thế thôi.
"Thực ra 『Ma pháp hệ Thần』 là kỹ năng cực kỳ ý nghĩa đối với giáo phái Ashram. Nếu bị lộ ra, tiểu thư Freinir có thể bị đưa lên làm ứng cử viên Thánh nữ lần nữa. Khi đó phe đã trục xuất cô ấy sẽ không ngồi yên đâu."
"Tôi hiểu rồi. Tôi đã nắm được tình hình của Freinir. Nhưng nếu Ngài không cho tôi biết gia đình quý tộc đó là ai, lỡ tôi vô tình đi vào lãnh địa của họ thì sao?"
"Sao thế, định đi vòng quanh các Dungeon à?"
"Vâng, vì tôi đang hướng tới mục tiêu trở nên mạnh nhất có thể với tư cách là mạo hiểm giả."
"Hê, thời nay hiếm có kẻ nào dám nói thẳng như thế lắm."
Thở hắt ra một hơi, Tử tước gãi đầu rồi nói:
"Là gia tộc Công tước Armand. Tiểu thư Freinir mang trong mình dòng máu Hoàng gia đấy."
***
Sau đó, nhận được một khoản thù lao đặc biệt, chúng tôi được xe ngựa chở từ dinh thự Tử tước về lại trước cửa Guild.
Lúc bước xuống xe ngựa quả nhiên bị chú ý một chút, nhưng đành chịu thôi.
Dù sao tôi cũng đã hạ Boss trong nhiệm vụ Đại Thảo Phạt vừa rồi, nên chuyện được Tử tước gọi đến cũng không quá kỳ lạ.
"Soushi, nhờ cậy cả vào cậu đấy."
Lúc chia tay Anatolia đã nói vậy, nhưng ánh mắt cô ấy sắc lẹm như muốn bảo "Làm gì Freinir là ta chém làm đôi đấy". Mà tôi cũng chẳng có ý đó nên không vấn đề gì.
"Haaa~ căng thẳng chết đi được. Không ngờ làm mạo hiểm giả mà lại được mời vào nhà quý tộc."
Rani vừa nói xong thì Freinir cúi gằm mặt xuống.
"Xin lỗi, tại em mà..."
"Hả!? Không phải không phải, tớ thấy may mắn là đằng khác. Bình thường làm sao mà được vào mấy chỗ đó chứ."
"Vậy... sao?"
"Đúng đúng. Nhưng mà Freinir là con nhà quý ưm ưm!?"
Tôi hoảng hốt bịt miệng Rani lại ngay khi cô nàng sắp buột miệng nói điều không nên nói giữa đường. Kỹ năng 『Phản xạ thần kinh』 làm việc tốt thật.
"Đừng nói chuyện đó ở đây. Về nhà trọ rồi bàn tiếp."
Rani gật đầu lia lịa nên tôi buông tay ra. Tôi vờ như không thấy vẻ mặt có chút ghen tị của Freinir.
Về đến phòng trọ, tôi gọi hai người lại.
Tôi kể lại sơ lược câu chuyện, giấu đi những chi tiết cụ thể về Freinir. Rani khoanh tay gật gù.
"Hừm, tóm lại là chỉ cần đừng để lộ chuyện Freinir dùng được 『Ma pháp hệ Thần』 là được chứ gì."
"Đại loại là thế. Nếu được thì giấu luôn thân phận Freinir càng tốt, nhưng mà..."
"Thẻ mạo hiểm giả không được ghi sai sự thật mà. Cái đó thì chịu rồi nhỉ?"
Đúng như Rani nói, thẻ mạo hiểm giả có cơ chế kỹ thuật bí ẩn khiến người ta không thể dùng tên giả. Do đó, ít nhất thì việc giấu tên "Freinir" với nhân viên Guild là bất khả thi. Điều an ủi duy nhất là có lẽ do bị trục xuất nên họ "Armand" của gia tộc Công tước đã biến mất.
"Đúng vậy. Nếu có thể làm gì thì chắc là thay đổi cách gọi thường ngày thôi nhỉ?"
"Cũng phải ha. Lúc cấp bách gọi ngắn gọn cũng tốt hơn, hay là gọi là Frey nhé?"
Rani hỏi, Freinir khẽ gật đầu.
"Vâng, xin hãy gọi em như thế ạ."
"Vậy chốt nhé."
Thế là, dù có hơi lỏng lẻo nhưng phương án đối phó cho thân thế của Freinir đã được quyết định. Quan trọng nhất là tránh những vùng đất có liên hệ sâu sắc với gia tộc Công tước Armand, còn về cơ bản, miễn là không để lộ việc cô ấy dùng được 『Ma pháp hệ Thần』 thì chắc sẽ ổn thôi.
Vốn dĩ nếu đám người ghét bỏ cô ấy thực sự muốn, họ đã thủ tiêu cô ấy ngay từ đầu thay vì trục xuất rồi.
"Vậy giờ sao hả anh Soushi? Tiếp theo mình làm gì?"
"Tất nhiên là lên hạng D rồi thì phải vào Dungeon cấp D chứ. Anh biết ở Euron có hai cái, ở thị trấn Torson bên cạnh có một cái, nên bắt đầu từ đó đi."
Vừa trả lời Rani, tôi vừa nhớ lại nhiệm vụ Đại Thảo Phạt trước đó.
Tại dinh thự Tử tước, tôi đã không thể hỏi về kẻ đã đặt 『Đá Triệu Hồi』 kia.
Nhưng nếu có con người nhúng tay vào sự xuất hiện của quái vật Undead, chắc chắn phải có âm mưu gì đó. Quy mô của một căn cứ Undead cho thấy đây là âm mưu cấp tổ chức, thậm chí là cấp quốc gia. Nhớ lại thì Anatolia cũng từng nhắc đến cái tên 『Mekarinan』. Chắc một tổ đội mạo hiểm giả như chúng tôi sẽ không dính líu đến chuyện tày trời đó đâu, nhưng nếu có chiến tranh thì kiểu gì cũng bị lôi đi. Quả nhiên cần phải có sức mạnh để tự bảo vệ mình hơn nữa.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi quay lại công việc thường nhật của một tổ đội mạo hiểm giả. Dĩ nhiên việc đầu tiên cần làm là thử sức với Dungeon cấp D đầu tiên.
Một trong hai Dungeon cấp D của thị trấn Euron nằm ở phía Tây, cách nửa ngày đi bộ.
Tất nhiên chúng tôi chạy bộ nên chỉ mất khoảng một tiếng rưỡi là tới nơi. Mà nói chứ, chạy với tốc độ gần như hết sức trong hơn một tiếng đồng hồ, lần nào tôi cũng phải kinh ngạc trước thể lực của 『Người thức tỉnh』. Đáng sợ hơn là thế này mới chỉ là hạng D thôi đấy.
Về cái Dungeon đó, nó giống như một ngôi mộ cổ nhô lên giữa vùng thảo nguyên, trên sườn dốc có một lối vào được xây bằng đá.
Có hai tổ đội khác cũng đang ở đó, cả hai đều toát lên khí chất của những tay lão luyện.
"Được rồi, vào thôi. Vẫn theo đội hình cũ nhé."
"Vâng."
"Rõ rồi."
Tôi đi đầu, theo sau là Freinir, rồi đến Rani, chúng tôi bước qua lối vào.
Bên trong là những hành lang được xây bằng đá, bầu không khí không khác mấy so với các Dungeon trước đây.
Đi được khoảng mười phút thì 『Cảm nhận khí tức』 phản ứng, ngay lập tức có sáu con. Cái số 『Sao Chổi』 của Rani đúng là linh nghiệm thật.
Xuất hiện là lũ quái vật hình người mặt lợn 『Orc』. Chiều cao tầm một mét sáu đến một mét bảy. Với tôi thì không sao nhưng với hai cô gái thì kích thước đó cũng khá áp lực.
Vừa thấy chúng tôi, lũ Orc đồng loạt giơ rìu lên và lao tới tấn công.
"『Thánh Quang』, đi!"
Tia sáng từ tay Freinir bắn ra, tóm gọn hai con và chẻ chúng làm đôi. Uy lực vẫn kinh khủng như mọi khi.
"Hai con kia để tớ!"
Rani kích hoạt kỹ năng 『Tật Sách』, thân ảnh cô bé biến mất như hòa vào hư không. Trong tích tắc, đầu của một con bên phải bay lên, và thanh kiếm đã xuyên thủng tim con còn lại từ phía sau.
Hai con còn lại vung rìu bổ xuống đầu tôi, nhưng tôi dùng khiên hất văng cả hai. Nhắm vào phần thân đang sơ hở, tôi vung chùy đập mạnh, bụng phệ của chúng nổ tung, máu thịt bắn tung tóe. Cây chùy của tôi có vẻ hơi quá sức đối với quái vật hạng D thì phải.
"Hừm, hạng D mà chỉ thế này thôi á?"
Câu nói của Rani cũng chính là suy nghĩ của tôi, nhưng là trưởng nhóm, tôi không thể nói ra được.
"Đừng chủ quan. Anh thì không sao, nhưng hai đứa mà dính cú rìu đó thì không xong đâu."
"Cũng đúng. Em có 『Cương Thể』 nên chắc đỡ được xíu, chứ Frey thì phải cẩn thận đấy."
"Vâng, em sẽ cố gắng không để chúng lại gần."
"Chuyện đó là nhiệm vụ của anh mà. Được rồi, đi tiếp thôi."
Thu thập ma thạch và thịt Orc xong, chúng tôi tiến sâu hơn vào trong.
Hôm đó chúng tôi rút lui sau khi đã xuống đến tận cùng tầng ba. Từ tầng ba bắt đầu xuất hiện loại quái vật hình hổ cỡ lớn tên là 『Hổ Kích』, nhưng đòn tấn công của chúng chỉ có vuốt và nanh nên cũng không gây khó khăn gì mấy. Đơn giản là vì tôi chỉ cần biến chúng thành thịt băm bằng cây chùy ngay khi chúng lao tới là xong.
"Sao em thấy cái tổ đội này cứ sai sai thế nào ấy. Dungeon cấp D làm gì mà dễ thế này được?"
Trong bữa tối hôm đó, Rani thốt lên như vậy.
"Chắc cũng do Rani mạnh quá đấy? Chém bay đầu Orc bằng một đòn thì cũng không phải dạng vừa đâu."
"Thì Orc chậm chạp mà. Chứ gặp bọn Hổ thì một đòn cũng không xong."
"Thường thì quái chỉ xuất hiện ba con, rồi nhiều người phối hợp xử lý mới hạ được. Đội mình thì một người cân nhiều con nên thấy dễ là phải rồi."
Dù sao thì Hổ Kích cũng xuất hiện tối đa bảy con một lúc. Một tổ đội hạng D bình thường mà gặp cảnh đó khéo bị tiêu diệt toàn quân cũng nên. Lúc mang đống da lông ra bán, đến cả cô tiếp tân Mariane cũng phải trố mắt ngạc nhiên cơ mà.
"Việc đòn phép của Frey đánh phủ đầu được cũng quan trọng lắm. Giảm chắc chắn được hai con địch là lợi thế cực lớn đấy."
"Thật vậy sao ạ? Em không rành ma pháp của người khác lắm..."
Freinir nói với vẻ hơi vui mừng. Quả thực, việc chắc chắn tiêu diệt được quái vật hạng D ngay từ đòn đầu tiên là một lợi thế khổng lồ.
"Anh được ma pháp của Frey cứu nhiều lắm chứ. Có 『Hệ Mệnh』 để chữa trị vết thương cũng rất quan trọng nữa."
"Nhưng anh Soushi đâu có cần mấy đâu ạ?"
"Thì anh có 『Tái Tạo』 mà. Nhưng nhờ thế mà lượng thuốc Rani dùng cũng giảm đi, tiết kiệm được khối tiền, quan trọng với tổ đội lắm đấy."
Rani cũng gật đầu lia lịa.
"Ma pháp hồi phục của Frey hiệu quả cao lắm. Bình thường làm gì có chuyện lành nhanh thế được."
"Vậy sao?"
Chuyện này tôi cũng mới nghe lần đầu. Nói đúng hơn, ngoài mấy chiêu ném đá hồi nhiệm vụ Đại Thảo Phạt hay ma pháp bắn nước áp suất cao lúc chiến đấu với lũ chó zombie, tôi chưa từng thấy mạo hiểm giả nào khác sử dụng ma pháp cả.
"Đúng vậy. Cảm giác vết thương lành chậm hơn, vả lại vốn dĩ cũng đâu có chuyện một phát ăn ngay."
Có lẽ là nhờ hiệu quả cường hóa của kỹ năng 『Phụ Thuộc』 chăng? Không, cũng có thể do Freinir vốn có tố chất cao về mặt này. Dù sao em ấy cũng từng là ứng cử viên Thánh nữ mà.
"Mà thứ ghê gớm nhất là cây chùy của anh Soushi mới đúng. Chỉ sượt qua thôi mà quái vật đã lăn ra chết, vô lý đùng đùng luôn á."
"Em nghĩ sức mạnh của ngài Soushi thật sự rất tuyệt vời ạ."
"À, cái đó thì..."
Có lần tôi đánh trượt, cây chùy chỉ sượt qua chân trước con Assault Tiger, thế mà nó lăn ra chết tươi. Nghe nói sinh vật có thể chết vì sốc nếu chịu va đập quá lớn, không biết có phải hiện tượng đó đã xảy ra không nữa.
Dù sao đi nữa, chuyện này cũng cho thấy sự bất thường của tổ đội chúng tôi. Tự nhận thức được điều đó là rất quan trọng, tốt nhất nên cẩn thận để không gây chú ý theo hướng tiêu cực.
Đêm hôm đó, khi tôi đang nằm trên giường trong nhà trọ, Freinir gõ cửa bước vào. Em mặc đồ ngủ, trông đúng chất con gái nhà quý tộc.
"Sao thế?"
"Xin lỗi, em muốn nói chuyện một chút ạ."
"À, không sao đâu... Em ngồi đi."
Vì đã lên hạng D nên nhà trọ cũng được nâng cấp đôi chút, trong phòng ngoài giường ra còn có bàn ghế. Tôi để Freinir ngồi lên ghế, còn mình thì ngồi xuống giường.
"Là chuyện ở nhà Tử tước hả?"
"Vâng. Ngài Tử tước đã nói với anh bao nhiêu về chuyện của em vậy ạ?"
"À, chuyện đó thì──"
Cũng chẳng cần phải nói dối làm gì, tôi kể lại thành thật. Nghe xong, Freinir bỗng lộ vẻ mặt buồn bã.
"Chuyện đó... Anh nghe xong thì cảm thấy thế nào ạ?"
"Hửm? Anh nghĩ đời người ai cũng có lúc này lúc khác. Anh không tưởng tượng được chuyện nhà quý tộc, nhưng anh thông cảm với hoàn cảnh của Freinir, và anh thấy thật tốt khi lập được tổ đội với em."
"Chỉ... vậy thôi sao ạ?"
"Anh cũng nghĩ nếu Tử tước bắt em đi thì rắc rối to. May mà chuyện đó không xảy ra, coi như anh may mắn."
"Anh không cảm thấy gì về việc em đã giấu giếm suốt thời gian qua... hay chuyện em là người của gia đình Công tước sao?"
"Giữ bí mật của riêng mình là chuyện đương nhiên mà? Đến anh cũng có những chuyện không thể nói ra. Với lại chuyện gia đình Công tước... thú thật anh không cảm nhận rõ lắm. Ở đất nước của anh không có quý tộc."
"Vậy sao ạ?"
"Ừ, nên anh không nghĩ Freinir là người quá đặc biệt đâu, và sau này anh cũng sẽ không đối xử với em như vậy. Hay là Freinir muốn thế?"
Nghe câu hỏi của tôi, khuôn mặt Freinir bỗng bừng sáng, em chắp hai tay trước ngực và gật đầu lia lịa.
"Vâng, được anh đối xử như vậy em vui lắm ạ. Vì em bây giờ đã là mạo hiểm giả Freinir rồi."
Nụ cười của Freinir khiến vẻ xinh đẹp của em tăng vọt, đến mức tôi cảm thấy như có hào quang thánh thiện tỏa ra. Giờ thì tôi hiểu tại sao Giáo hội lại chọn cô bé này làm ứng cử viên Thánh nữ rồi.
"Em sẽ cố gắng để một ngày nào đó anh có thể chia sẻ bí mật của anh với em. Từ nay về sau mong anh giúp đỡ ạ."
Nói rồi Freinir quay trở về phòng bên cạnh.
Vẫn còn cảm giác hơi nặng nề một chút... nhưng rốt cuộc bao nhiêu phần là do ảnh hưởng của kỹ năng thì tôi cũng chịu. Có lẽ tôi cũng cần làm gì đó để một ngày nào đó em ấy có thể giải tỏa sự phụ thuộc vào tôi.
***
Ngày hôm sau vẫn là công cuộc chinh phục Dungeon cấp D.
Xuống đến tầng hầm thứ ba không có vấn đề gì đặc biệt... nói là hoàn toàn không xây xát gì thì cũng không đúng... chúng tôi tiếp tục xuống tầng bốn.
Theo sách hướng dẫn thì từ tầng bốn số lượng Assault Tiger sẽ tăng lên, nhưng có lẽ nhờ kỹ năng 『Thần Ôn』 của Rani mà quái vật vốn đã xuất hiện gần mức tối đa rồi, nên cũng không có chuyện tám con xuất hiện cùng lúc.
Một vấn đề nho nhỏ nảy sinh trước cầu thang xuống tầng năm.
"Nè, không mang thêm được nguyên liệu nữa đâu á?"
Rani vừa nói vừa hạ cái ba lô căng phồng xuống.
"Đúng thật."
Ba lô của tôi và Freinir cũng phồng to tương tự.
Đây là tác hại (?) của việc quái vật luôn xuất hiện ở mức giới hạn nhờ kỹ năng 『Thần Ôn』 của Rani.
"Mấy thứ rớt ra sau này chắc đành bỏ lại thôi, trừ ma thạch ra. Nếu rớt ra nguyên liệu nào trông có giá thì ưu tiên thu hồi cái đó."
"Giá mà em có thể mang thêm chút nữa..."
"Không, thể lực của Frey có hạn, chịu thôi."
Tôi thì không nói, chứ Rani và Freinir xét về thể lực cũng chỉ là thiếu nữ bình thường. Kích thước ba lô có thể mang vác cũng có giới hạn. Giá mà có thứ gì đó như Cậu bé thồ hàng thì tốt... Lần tới tôi sẽ thử tìm ở cửa hàng đạo cụ xem sao.
"Trước mắt mục tiêu hôm nay là chinh phục Dungeon này. Đi tiếp thôi."
"Vâng, thưa anh Soushi."
"Okie, cố lên nào."
Dungeon cấp D đang chinh phục này cũng giống như mấy cái trước, tầng hầm thứ năm là tầng cuối cùng. Nghe nói còn một cái Dungeon cấp D khác có tới mười lăm tầng, nếu vậy thì kỹ năng 『Hộp Đồ』 mà tôi từng nghe nói đến sẽ trở nên cực kỳ cần thiết cho tổ đội chúng tôi.
Thực ra nghe đồn kỹ năng 『Hộp Đồ』 đó chỉ có thể học được ở Dungeon cấp D trở lên. Hy vọng kỹ năng 『Ác Vận』 của tôi sẽ phát huy tác dụng trong những lúc thế này.
Tầng hầm thứ năm khác với những lối đi mê cung trước đó. Nó có cấu trúc đặc biệt với một hành lang rộng lớn, cao và rộng hơn mười mét, chạy thẳng tắp vào sâu bên trong.
Lý do cho địa hình đặc biệt này nằm ở lũ quái vật xuất hiện tại đây. Loại quái vật mới có tên là 『Hunter Crow』, một loài quái vật biết bay có hình dáng giống con quạ khổng lồ.
"Cuối cùng cũng đến lúc kỹ năng 『Nhảy Cao』 của em có đất dụng võ rồi!"
Rani hào hứng nói. Quả thực trong Dungeon thì 『Nhảy Cao』 ít có cơ hội thể hiện. Lần này nhất định phải để em ấy trổ tài mới được.
Vừa tiến vào hành lang, mười con 『Hunter Crow』 lập tức lao tới.
Dù là dạng quạ, nhưng khi đến gần một khoảng nhất định, chúng bắt đầu bay lơ lửng trên cao, đúng chất quái vật Dungeon.
"『Thần Quang』, lên!"
Ma pháp phủ đầu của Freinir cắt đôi hai con khiến chúng rơi xuống.
Lũ Hunter Crow đồng loạt phóng những chiếc lông vũ sắc nhọn về phía Freinir. Loại quái vật vừa biết bay vừa đánh xa này phiền phức thật.
"Frey, nấp sau lưng anh. Rani, nhờ em!"
"Vâng!"
"Cứ giao cho em!"
Trong khi tôi dùng khiên chặn cơn mưa lông vũ, Rani kích hoạt 『Tăng Tốc』 và 『Nhảy Cao』, phóng vút lên không trung, chém rụng hai con trong nháy mắt.
Lũ 『Hunter Crow』 tản ra tấn công bằng lông vũ, nhưng bức tường phòng ngự từ khiên, chùy và kỹ năng 『Cơ Thể Thép』 của tôi là bất khả xâm phạm.
Rani liên tục di chuyển với tốc độ cao, hạ gục từng con một cách chắc chắn. Hai con cuối cùng liều mạng lao vào tôi, nhưng kết cục là nổ tung trước đòn phản công bằng chùy.
"Rani, di chuyển tốt lắm."
"Cảm ơn nha, bõ công tập luyện ghê. Có 『Nhảy Cao』 thì đối phó với bọn biết bay cũng dễ ợt. Đúng là kỹ năng hiếm có khác."
Quả nhiên Rani rất hợp với kỹ năng 『Nhảy Cao』. Để em ấy dùng viên ngọc kỹ năng thu được từ quái vật là quyết định chính xác.
Sau đó chúng tôi đụng độ Hunter Crow thêm vài lần nữa, ngoài việc tôi dính vài phát lông vũ thì không có vấn đề gì lớn, cả nhóm tiến sâu vào trong hành lang.
Ở nơi sâu nhất, cánh cửa lớn dẫn vào phòng Boss vẫn chờ sẵn như mọi khi.
"Boss là Minotaur nhỉ."
"Vâng thưa anh. Trong hướng dẫn có ghi như vậy. Nghe nói là một gã khổng lồ đầu bò cầm rìu lớn ạ."
Một loài quái vật nổi tiếng trong thần thoại ở thế giới cũ. Xét về thể hình thì khoảng hai mét rưỡi, cũng không phải quá khổng lồ, nhưng nếu ăn trọn một cú rìu thì chắc chắn sẽ về chầu ông bà ngay.
Hơn nữa, với trường hợp của chúng tôi, có một điều cần phải đặc biệt lưu ý.
"Cứ tính đến trường hợp nó là chủng cao cấp, hoặc xuất hiện nhiều con cùng lúc đi. Dù thế nào thì Frey cũng chuẩn bị sẵn 『Thần Quang』 nhé. Dùng loại cường hóa bằng 『Nạp Năng Lượng』 ấy."
"Vâng. Em chuẩn bị ngay đây."
Trong phòng Boss không lo bị tổ đội khác nhìn thấy nên tôi sẽ cho dùng 『Ma pháp hệ Thần』 tối đa. Đánh với Boss đã bị làm suy yếu thì xét về mặt tích lũy kinh nghiệm không đáng khen lắm, nhưng mấy cái đó để quen rồi tính sau.
"Được rồi, đi thôi."
Bước qua cánh cửa, vẫn là phòng Boss như mọi khi. Nhưng tôi có cảm giác lượng sương đen tuôn ra nhiều hơn bình thường.
"Cái này không phải là kiểu ra hai con đấy chứ? May mắn ghê!"
Lời phát biểu lạc quan của Rani thật đáng tin cậy. Đúng là ở Dungeon cấp D mà kiếm được ngay hai kỹ năng thì tuyệt thật, nhưng mà...
"Thưa anh, con Minotaur kia... em cảm giác nó hơi khác so với hình trong sách hướng dẫn."
Đúng như Freinir nói, trong số những con Minotaur xuất hiện, một con ở trần đúng như mô tả, nhưng con còn lại mặc bộ giáp đỏ đen, rõ ràng là chủng cao cấp.
Không ngờ cả hai dạng lại xuất hiện cùng lúc, quả thật tôi chưa lường trước được điều này.
Hai con Minotaur gầm lên đinh tai nhức óc, tay lăm lăm cây rìu lao về phía chúng tôi.
"Frey, 『Thần Quang』! Rani, dụ con thường đi. Đừng cố quá, ưu tiên né tránh."
"Vâng, ma pháp tới đây!"
"Rõ, cứ để em!"
『Thần Quang』 lóe lên, Rani dùng 『Tăng Tốc』 giáng một đòn vào con Minotaur thường để thu hút sự chú ý.
Đến đây thì không có vấn đề gì. Phần còn lại phụ thuộc vào sức mạnh của con chủng cao cấp 『Minotaur Giáp』 kia.
Không thể để nó lại gần Freinir, tôi bước lên chặn trước mặt Minotaur Giáp. Dù đã bị suy yếu, nhưng liệu tôi có đỡ nổi đòn tấn công của chủng cao cấp này không──.
Bumooo!
Cùng với tiếng gầm, con Minotaur Giáp vung rìu bổ xuống. Tôi vừa lùi lại vừa thử đỡ nhẹ bằng khiên. Dựa vào lực va chạm thì có vẻ tôi đỡ được.
"Ngon thì nhào vô thêm phát nữa xem!"
Tôi khiêu khích, con Minotaur Giáp vung rìu chém ngang. Tôi dấn người lên, dùng khiên chặn lại. Một cú va chạm kinh hoàng, chiếc khiên móp méo, cả người tôi suýt nữa thì bị thổi bay.
Nhưng nhờ kỹ năng 『Ổn Định』 và 『Sức Mạnh』, tôi trụ vững lại được và tặng lại cho nó một cú chùy. Mục tiêu là cánh tay cầm rìu.
Ngay khi chùy chạm vào, cánh tay to như khúc gỗ của con Minotaur nổ tung cùng phần giáp tay. Con quái vật hộc máu mồm. Chấn động đã truyền đi khắp cơ thể nó sao? Sức phá hoại kinh khủng đến mức chính tôi cũng thấy bất thường.
Tôi giáng thêm một cú chùy vào đỉnh đầu con Minotaur Giáp đang loạng choạng, cái xác khổng lồ mất đầu đổ rầm xuống đất.
"Anh Soushi, bên này nữa!"
Nhìn sang, Rani vừa né được cú đánh của con Minotaur thường và đang chạy về phía này.
"Anh Soushi, 『Thần Quang』 sẵn sàng rồi ạ!"
Freinir hét lên. Thời điểm tuyệt vời.
"Rani, nhảy sang bên đi!"
"Ừm!"
Rani nhảy sang ngang theo chỉ thị, ngay lập tức 『Nhất Điểm Thần Quang』 của Freinir xuyên thủng lồng ngực con Minotaur.
Bumoooooo!
Con Minotaur rên lên đau đớn rồi quỳ rạp xuống.
Không bỏ lỡ cơ hội, Rani lướt qua bằng 『Tăng Tốc』, chém toạc cổ nó. Máu phun ra từ động mạch cảnh, con Minotaur đổ gục xuống đất.
***
"Anh Soushi, anh có sao không ạ?"
Freinir lo lắng chạy lại gần. Chắc em hoảng lắm khi thấy tôi đỡ trực diện cú đánh đó bằng khiên.
"À, không sao."
"Không sao cái gì, cái khiên nát bươm rồi kìa."
Rani nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm.
"Anh nghĩ không nên tốn nhiều thời gian nên hơi liều một chút thôi. Mà hai em di chuyển tốt lắm."
Xong xuôi thì cảm giác như thắng trong chớp mắt, nhưng nếu thiếu vai trò mồi nhử của Rani hay khả năng làm suy yếu của Freinir thì trận chiến này sẽ rất nguy hiểm. Phải phân tích kỹ điểm này, nếu không sớm muộn gì cũng nếm mùi thất bại.
"Hứ hừ, đương nhiên rồi. Em biết anh sẽ hạ được một con nên câu giờ cũng thấy thoải mái tâm lý hơn hẳn."
"Anh cũng nhờ thế mà tập trung được vào một con. Ma pháp của Frey vẫn mạnh như mọi khi nhỉ. Uy lực của 『Thần Quang』 cũng tăng lên hả?"
"Vâng, có vẻ lại tăng lên một chút ạ. Nó vẫn còn mạnh hơn nữa."
Được tôi khen, khuôn mặt Freinir tươi rói như hoa nở.
"Vấn đề là ra kỹ năng gì nè! Đã hạ được cả Boss hiếm rồi mà... Á, tới rồi...!"
Lời Rani vừa dứt thì thông tin kỹ năng tràn vào não tôi.
Một cái là 『Hộp Đồ』 hằng mong ước. Có vẻ như 『Ác Vận』 đã làm việc rất hiệu quả.
Cái còn lại là 『Sóng Xung Kích』, một kỹ năng chuyển đổi sức phá hoại của vũ khí thành sóng xung kích và phóng ra. Cái này mà dùng với cây chùy của tôi thì không biết sẽ khủng khiếp thế nào đây. Hơi bị mong chờ đấy.
"Em nhận được 『Kết Giới Ma Pháp』 và 『Ma Pháp Kép』 ạ. Tuyệt quá, có vẻ như em có thể kích hoạt ma pháp cùng lúc."
『Ma Pháp Kép』 chắc là kỹ năng hiếm, nghe tên thôi đã thấy mạnh rồi. Sự hiện diện của Freinir sẽ ngày càng lớn hơn, nhưng cũng vì thế mà phải tránh dùng trước mặt người khác, nếu không sẽ nguy hiểm.
"Em được 『Cắt Đứt』 và 『Cước Không Gian』 nè. Em muốn cái 『Cắt Đứt』 này lâu lắm rồi á. Còn 『Cước Không Gian』 là... cái gì đây, trông thú vị ghê!"
Rani vừa nói vừa nhảy cẫng lên. Tưởng em sẽ tiếp đất, ai ngờ em lại thực hiện động tác nhảy thêm lần nữa ngay giữa không trung. Có vẻ là kỹ năng giúp thực hiện 『Double Jump』 giống trong game. Cái này tùy cách dùng mà cũng bá đạo lắm đây. Đặc biệt là khi kết hợp với 『Nhảy Cao』 thì hiệu quả cộng hưởng chắc chắn rất lớn.
"Soushi cũng có 『Hộp Đồ』 rồi hả!? Tuyệt vời ông mặt trời, thế này thì Dungeon sâu mấy cũng chơi tất. Tổ đội mình mạnh quá mức quy định rồi!"
"Quả không hổ danh ngài Soushi. Em sẽ cố gắng rèn luyện hơn nữa để có ích cho anh."
Tôi cũng vậy, mà hai cô bé cũng nhận được những kỹ năng rất phù hợp với phong cách chiến đấu. Chuyện này là do tác động của 『Ác Vận』 hay do tài năng cá nhân đây?
Dù sao đi nữa, có vẻ như chúng tôi lại càng trở nên quá mạnh so với thứ hạng hiện tại rồi.
***
Trở về Guild, khi tôi đặt ma thạch của Boss hiếm và nguyên liệu là chiếc sừng đen bóng loáng lên quầy, mắt cô nàng lễ tân Mariane lóe sáng.
"Anh Soushi, lại gặp Boss hiếm nữa sao?"
"Ừ. Hơn nữa còn xuất hiện cùng lúc với Boss thường."
Nói rồi tôi lôi nốt chiếc sừng nâu của Boss thường ra, mắt Mariane lại càng sáng hơn nữa.
"Phiền anh vào trong kể chi tiết cho tôi nghe với."
Thế là tôi lại bị lôi đi thẩm vấn. Có vẻ đây là trường hợp đầu tiên.
"Có lẽ anh Soushi sở hữu một kỹ năng đặc biệt nào đó chăng?"
Sau khi nghe báo cáo, Mariane vừa gấp sổ ghi chép vừa nói.
"Ý cô là kỹ năng làm tăng tỷ lệ gặp quái vật hiếm ấy hả?"
"Vâng, nếu không nghĩ theo hướng đó thì không thể giải thích được sự bất thường trong hồ sơ tiêu diệt quái vật của anh. Thông thường, một tổ đội chăm chỉ hoạt động một năm cũng chỉ gặp Boss hiếm chừng hai, ba lần là cùng. Điều này đã được thống kê rõ ràng trong hồ sơ của Guild."
"Ra vậy. Nghĩ thế thì tỷ lệ gặp của tôi đúng là bất thường thật."
"Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa xác nhận được sự tồn tại của kỹ năng như vậy. Mặc dù đã có ghi nhận về kỹ năng làm tăng tỷ lệ gặp quái vật hoặc tăng số lượng xuất hiện trong Dungeon."
Mariane liếc nhìn Rani. Ra là vậy, kỹ năng 『Thần Ôn』 đã được biết đến rồi sao.
"Muốn kiểm tra kỹ năng đó thì phải đi đâu?"
"Có thể kiểm tra tại Đền thờ Ashram ở Vương đô. Tuy nhiên, nghe nói phải cúng dường mười triệu Rom."
"Hả, cái gì mà cắt cổ vậy!?"
Rani là người phản ứng đầu tiên, nhưng tôi cũng có cùng suy nghĩ. Freinir thở dài và cúi mặt xuống. Chắc là cảm thấy xấu hổ vì sự tham lam của Giáo hội với tư cách là cựu ứng cử viên Thánh nữ chăng.
"Tại sao lại đắt thế?"
"Phía Giáo hội nói là do phải sử dụng ma đạo cụ cực kỳ quý hiếm. Nghe đâu mỗi lần dùng ma đạo cụ đó cũng tiêu tốn một lượng lớn ma thạch."
"Đó cũng là lý do trong sách hướng dẫn không có chi tiết về các kỹ năng sao?"
"Đúng vậy. Thực tế là thông tin về kỹ năng chỉ có được từ một số người cấp cao công khai và kinh nghiệm của các mạo hiểm giả thôi."
Hóa ra đó là lý do mạo hiểm giả chỉ có kiến thức nửa vời về kỹ năng. Thảo nào phương pháp tưởng tượng ra kỹ năng cụ thể để rèn luyện mà chúng tôi đang làm lại không được phổ biến rộng rãi.
"Tôi hiểu rồi. Thật ra bản thân tôi cũng ngờ ngợ mình có kỹ năng như vậy. Nhưng tôi cũng chỉ định tiếp tục hoạt động như bình thường thôi."
"Vâng, Guild cũng mong muốn như vậy. Tôi chưa thấy tổ đội nào chăm chỉ như tổ đội của anh Soushi. Mong anh tiếp tục giúp đỡ."
Mariane nói rồi đứng dậy cúi chào.
Không ngờ lại được đánh giá cao như vậy... Mà thôi, đến tuổi này rồi được công nhận cũng thấy vui.
Ngày hôm sau, chúng tôi không xuống Dungeon mới mà quyết định xem lại trang bị và kiểm chứng kỹ năng mới.
Đầu tiên là mua khiên mới thay cho cái đã hỏng. Vì sức tôi thừa thãi nên tôi mua hẳn một chiếc đại khiên dày cộp mà Tanker hạng B hay dùng. Nó được ghép từ nhiều tấm sắt, người thường tuyệt đối không nhấc nổi, nhưng với cái này thì chắc chắn dư sức đỡ được rìu của con Minotaur Giáp kia.
Tiện thể tôi cũng đặt làm riêng một cây chùy. Tôi nhờ ông chủ tiệm người lùn lần trước, ông ấy nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm: "Cây chùy kia mà chú mày vẫn thấy chưa đủ đô hả?". Dự kiến một tuần nữa sẽ có hàng.
Freinir thì không cần thay gậy hay giáp, nên mua thêm vài bộ quần áo. Có kỹ năng 『Hộp Đồ』 rồi nên mang thêm chút hành lý cũng chẳng sao.
Rani thấy thanh kiếm bản rộng đang dùng vẫn thuận tay nên giữ nguyên, chỉ nâng cấp giáp lên loại nhẹ và bền hơn. Tất nhiên Rani cũng sắm thêm vài bộ quần áo mới.
Nhìn chung, trang bị của cả nhóm đã ra dáng một tổ đội hạng D xịn sò. Một ông chú đi với hai mỹ thiếu nữ vốn đã nổi bật rồi nên tôi cũng muốn tém tém lại, nhưng trang bị liên quan đến tính mạng nên đành chịu.
Buổi chiều, chúng tôi xuống Dungeon thảo nguyên cấp D hôm qua để kiểm chứng kỹ năng.
Đầu tiên là 『Hộp Đồ』 của tôi, khi kích hoạt thì một cái lỗ đen mở ra trước mắt, có thể bỏ đồ vào hoặc lấy ra, đúng như dự đoán.
Điều bất ngờ là không phải muốn bỏ bao nhiêu cũng được, mà tùy vào trọng lượng vật bỏ vào, thể lực sẽ bị tiêu hao tương ứng.
Tất nhiên lượng thể lực tiêu hao ít hơn nhiều so với việc tự mang vác, và quan trọng nhất là lợi ích không cồng kềnh quá lớn, nên đây chắc chắn là một kỹ năng cực kỳ hữu dụng.
Tiện thể, khi tôi bỏ ba thanh kim loại đen vào thì thấy thể lực tụt dốc không phanh, nhưng ngược lại có vẻ đây sẽ là bài tập tốt cho kỹ năng 『Thể Lực』. Dù sao thì nó cũng rất hợp với người thừa sức lực như tôi.
Tiếp theo là 『Sóng Xung Kích』, cũng đúng như dự đoán, khi vung chùy và tập trung ý thức vào hướng muốn đánh, một luồng sóng xung kích vô hình sẽ phóng ra. Khi cấp độ kỹ năng còn thấp thì uy lực chưa cao lắm, vung hết sức cũng chỉ thổi bay hai, ba con Orc cách đó năm mét và làm chúng gãy xương toàn thân... À không, thế là mạnh lắm rồi chứ. Cấp độ mà tăng lên thì dọn lính lác nhàn tênh.
『Kết Giới Ma Pháp』 của Freinir đúng như tên gọi, tạo ra một kết giới vô hình, hay nói cách khác là một bức tường. Cơ bản là tạo ra một bức tường hình bán cầu bao quanh bản thân.
Độ bền thì hiện tại tôi gõ nhẹ là vỡ, nhưng chắc cấp cao lên sẽ cứng hơn. Theo tư duy game thủ thì kỹ năng này có vẻ hữu hiệu để chống lại mấy đòn như 『Hơi thở của Rồng』 từ quái vật sau này.
Thú vị ở chỗ là một khi đã kích hoạt, nó sẽ tồn tại mãi cho đến khi bị phá hủy hoặc chủ động xóa bỏ, biết đâu lại hữu dụng khi cắm trại dã ngoại. Đáng tiếc là kết giới có tác dụng hai chiều, nên chừng nào còn bật thì người bên trong cũng không tấn công ra ngoài được.
『Ma Pháp Kép』 cho phép kích hoạt hai ma pháp cùng lúc, ví dụ nếu dùng 『Nhất Điểm Thần Quang』 thì sẽ bắn ra hai tia sáng. Thời gian tập trung tinh thần không đổi nên hiệu quả ma pháp đơn giản là nhân đôi, nhưng lượng thể lực tiêu hao cũng gấp đôi trở lên, nên có vẻ chưa thể dùng 『Thần Quang』 kép ngay được.
Dù sao thì chỉ riêng việc bắn được hai phát 『Thần Quang』 phủ đầu đã là kỹ năng hữu dụng đến đáng sợ rồi. Cái này mà lộ ra thì cuộc chiến tranh giành Freinir sẽ nổ ra mất, nên chắc chắn không thể lạm dụng trước mặt người khác.
Kỹ năng 『Cắt Đứt』 của Rani giúp tăng khả năng cắt của vũ khí, nghe đâu là kỹ năng mà kiếm sĩ nào cũng thèm nhỏ dãi. Vốn dĩ Rani đã có phong cách chém vào điểm yếu để hạ gục trong một đòn, giờ chém đôi Orc hay Assault Tiger dễ như bỡn thì chắc chắn là mạnh lắm rồi.
Kỹ năng còn lại là 『Cước Không Gian』 đúng như lúc em ấy biểu diễn khi mới nhận được, nếu thành thạo thì có thể chiến đấu đa chiều. Kết hợp với 『Nhảy Cao』 thì có thể nhảy lên rất cao, tùy tình huống mà có thể trở thành kỹ năng "phá game".
Vừa kiểm chứng vừa tiến sâu vào Dungeon cấp D, thu hồi toàn bộ nguyên liệu, Boss Minotaur thường cũng bị 『Thần Quang』 kép tiễn về chầu trời trong một nốt nhạc... Đến nước này thì dù không muốn cũng phải nhận ra thực lực của cả nhóm đang bất thường thế nào.
Quả nhiên việc nhận được kỹ năng hiếm nhờ 『Ác Vận』 là quá lớn. Sắp tới chắc phải suy nghĩ xem nên sử dụng sức mạnh này thế nào. Bị Mariane chỉ ra như vậy, chắc chắn phía Hiệp hội Mạo hiểm giả cũng ít nhiều chú ý đến chúng tôi rồi.
***
Tên: Soushi Okuno - Hạng D - Cấp độ mạo hiểm giả 18
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc biệt:
Sóng Xung Kích 2 | Hộp Đồ 2
Tên: Freinir - Hạng E - Cấp độ mạo hiểm giả 13
<Kỹ năng mới nhận>
Hệ tinh thần:
Dũng Cảm -> Phụ Thuộc 6
Đặc biệt:
Kết Giới Ma Pháp 1 | Ma Pháp Kép 1
Tên: Rani - Hạng E - Cấp độ mạo hiểm giả 14
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc biệt:
Cắt Đứt 2 | Cước Không Gian 2
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
