Ông Chú Trở Thành Kẻ Mạnh Nhất Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 3 - Chương 4: Nguy Cơ Của Ooze

Chương 4: Nguy Cơ Của Ooze

Sáng hôm sau, chúng tôi rời nhà trọ và đi đến Hội mạo hiểm giả.

Tất nhiên là có cả Shizuna đi cùng. Kết cục là sau chuyện đó, cô ấy được chào đón vào nhóm mà không gặp vấn đề gì, chính thức trở thành thành viên của 'Sự Dẫn Dắt Của Sol'. Có vẻ cô ấy cũng nhận lệnh từ ngài Miona là đảm nhận vai trò hướng dẫn viên cho chúng tôi trong nước Ooze. Hiện giờ cô ấy đang đi đầu dẫn đường trên phố.

Các tòa nhà ở nước Ooze chủ yếu làm bằng gỗ, kiến trúc và cảnh quan đường phố gợi nhớ đến thời Edo của Nhật Bản. Trang phục của người dân cũng mang nét giống Kimono, khiến tôi có ảo giác như đang đi dạo trong một công viên chủ đề mô phỏng phố cổ thời Edo vậy.

Tòa nhà của Hội cũng là một kiến trúc ba tầng cùng phong cách. Bước vào trong, không gian rộng ngang ngửa với Hội sở chính ở Vương đô Vermilion. Số lượng mạo hiểm giả có vẻ ít hơn một chút, nhưng chắc cũng phải đến hai trăm người.

Mariane lập tức đi vào bên trong. Khi chúng tôi định đi về phía bảng thông báo thì bị một giọng nói quen thuộc gọi lại.

"Yo, Soushi đấy à, gặp nhau ở chỗ thú vị thật đấy."

Người đứng đó là mỹ nữ tộc thú nhân hổ, Karma. Cô ấy là một mạo hiểm giả vác đại kiếm trên lưng, thủ lĩnh của tổ đội hạng B 'Túy Hổ' (Con hổ say xỉn). Kể từ lần gặp ở Vương đô đến nay chắc cũng khoảng hai mươi ngày rồi.

"Là cô Karma sao, đã lâu không gặp. Cô đi từ Vương đô đến tận Ooze à?"

"Ừ, mấy cái hầm ngục gần Vương quốc Vermilion bọn tôi đi hết rồi. Tiện thể nhận ủy thác rồi mò sang đây đổi gió chút ấy mà."

"Các cô vượt qua ngọn núi kia sao?"

"Dĩ nhiên rồi. Mà chẳng lẽ nhóm cậu Soushi đi đường khác à?"

"Bọn em bay tới đó nha!"

Rani từ bên hông tôi chen lên trước, ưỡn ngực tự hào trước mặt Karma. Cảm giác hơi ganh đua một chút trông thật đáng yêu.

"Bay tới? À, chẳng lẽ cái tin đồn về nhóm mạo hiểm giả cưỡi trên lưng ngài 'Tinh Linh Thú' là nói về nhóm Rani đó hả?"

"Đúng đúng, chính là nó. Hồi trước bọn em cứu ngài ấy nên ngài ấy trả ơn bằng cách chở đi đó. Ghê chưa."

Nghe Rani khoe khoang, Karma bỗng nghiêm mặt lại, hạ giọng thì thầm.

"Không phải ghê nữa mà là tin đồn khủng khiếp luôn rồi đấy. Tốt nhất đừng có oang oang cái mồm lên. Người ta đang đồn ầm lên là sứ giả của 'Tinh Linh Nữ Vương' kia kìa."

"Thật sao? Vậy chắc chúng tôi nên hạn chế để người khác biết thì hơn nhỉ."

Nói là vậy nhưng chắc nhận thưởng từ Đại Vu Nữ xong thì cũng lộ thôi. Nhưng lần này thực sự chúng tôi chẳng làm gì to tát cả. Nổi tiếng vì chuyện đó cảm giác cứ ngại ngại sao ấy.

"Hừm, vậy thì bọn em sẽ tém tém lại. A, hình như chị Mariane quay lại rồi kìa."

Đúng như Rani nói, Mariane từ phòng trong bước ra.

"Đã có thông báo từ 'Tinh Linh Đại Xã' xác nhận tiểu thư Shizuna đã đến nơi, nên ủy thác chính thức hoàn tất. Tiền thưởng đã được chuyển vào thẻ của từng người rồi ạ."

"Cảm ơn em. Hôm nay chúng ta đi xem qua sân tập rồi ra phố nhé."

"Tôi sẽ ở lại đây làm việc một chút. Mọi người cứ đi vui vẻ nhé."

"Được rồi. Anh sẽ mua cho Mariane bộ quần áo nào hợp với em nhé. Cứ mong chờ đi."

"Cảm ơn anh. Em sẽ rất mong chờ món quà của anh Soushi."

"A... ừ."

Tôi cứng họng vì Mariane vừa nói cảm ơn vừa nở một nụ cười tươi rói. Bình thường cô ấy luôn vô cảm nên sự thay đổi này có sức sát thương khá lớn.

Thấy tôi đứng hình không phản ứng kịp, Mariane cứ thế đi vào phòng trong. Khi tôi tiễn cô ấy xong và quay lại nhìn mọi người, ánh mắt của ba cô nàng (trừ Shizuna) có vẻ hơi ươn ướt...

"Anh Soushi, hãy chọn cho em bộ nào hợp với em nữa nhé."

"Soushi nè, cái vụ vừa rồi hơi bị nguy hiểm đấy nha~. Chọn cho em nữa đó."

"Anh Soushi, em cũng muốn mặc quần áo do anh chọn."

"À ừ thì không sao... Nhưng đừng kỳ vọng quá vào gu thẩm mỹ của anh đấy."

Đang bối rối trước áp lực khó hiểu của ba cô nàng, Shizuna gật gù: "Hô hô, ra là thế, ta hiểu rồi". Karma đứng gần đó cũng cười: "Đàn ông mạnh mẽ cũng khổ thật đấy".

Vì Mariane phải làm việc nên tôi thấy áy náy mới bảo mua quần áo, biết thế mua quà lưu niệm khác thì hơn. Nghĩ kỹ lại thì ở Nhật Bản chắc chắn tôi sẽ không bao giờ nói câu "mua quần áo cho phụ nữ" đâu. Có vẻ trong lúc bối rối tôi đã sai lầm về khoảng cách rồi. Sau này phải cẩn thận hơn mới được.

Hôm đó, dưới sự hướng dẫn của Shizuna, chúng tôi dành cả ngày dạo quanh phố phường Gal-Ooze. Dĩ nhiên bản thân Shizuna là người siêu nổi tiếng ở đất nước này, nhưng có vẻ cô ấy thường xuyên trốn ra phố chơi nên cũng không gây náo loạn gì. Chúng tôi đi thăm vài ngôi đền cổ, vườn tược và mua sắm, thoắt cái đã hết một ngày.

Về phần quần áo, họ có bán những bộ đồ giống như Yukata, và tôi là người chọn cho tất cả mọi người, kể cả Shizuna. Ở Vương quốc Vermilion, việc quần áo may sẵn được bày bán ở cửa hàng là chuyện hiếm, nhưng ở nước Ooze, kỹ thuật dệt và nhuộm vải có vẻ rất phát triển nên chủng loại phong phú đến mức hoa cả mắt. Tôi đã chọn những bộ có vẻ hợp với từng người... và thấy ai cũng vui vẻ nên chắc là ổn thôi.

Tôi chọn cho Mariane một bộ tông màu đen chủ đạo. Khi cô ấy thay đồ ở nhà trọ, trông rất hợp, và cô ấy lại mỉm cười nói "Cảm ơn anh".

Sau đó, các thành viên bỗng nhiên hăng hái lạ thường, biến căn phòng thành sàn diễn thời trang Yukata, còn tôi thì được một phen mãn nhãn.

Ngày hôm sau là tiết mục chinh phục hầm ngục. Theo Mariane, hầm ngục hạng F và D nằm khá gần nhau nên chúng tôi quyết định chinh phục cả hai trong một ngày.

Hầm ngục hạng F nằm trên thảo nguyên được chinh phục dễ dàng, mỗi người đều nhận được kỹ năng kháng tính. Nhân tiện, theo lời Mariane, nếu đã có đủ bộ kỹ năng cấp thấp mà lại nhận thêm kỹ năng từ hầm ngục cấp thấp, thì cấp độ của kỹ năng đang sở hữu sẽ tăng lên.

Hầm ngục hạng D nằm ở bãi đá có mười tầng. Tôi để Shizuna đi tiên phong để tích lũy kinh nghiệm, nhưng lũ 'Tinh Linh' người đá đã trở nên mạnh hơn. Chúng cao khoảng mét rưỡi và trở thành lá chắn tiền tuyến khá đáng tin cậy.

Tầng năm là trùm trung gian thông thường 'Rồng Giữ Mộ' (Grave Keeper Dragon), rương báu chứa vòng tay 'Thể lực +1'. Cân nhắc sự cân bằng, tôi để Shizuna, người có cấp độ thấp nhất hiện tại, trang bị nó.

Tầng mười dưới cùng cũng là trùm thông thường 'Vệ Binh Nguyên Tố' (Elemental Guardian), bị Freinir, Sfenia và Shizuna dùng ma pháp bắn hạ gọn lẹ. Tuy nhiên, tiền tuyến có năm người tính cả 'Tinh Linh', hậu phương ba người thì đúng là gian lận quá thể.

Về kỹ năng, tôi nhận được 'Khinh Công', một dạng cấp thấp của 'Phi Thân', giúp cơ thể di chuyển nhẹ nhàng hơn nữa.

Freinir có vẻ đã tăng cấp kỹ năng 'Nạp Năng Lượng' đang có. Phải chăng hầm ngục hạng D không còn kỹ năng mới nào để lấy nữa?

Tương tự, kỹ năng 'Ổn Định' của Rani, 'Nạp Năng Lượng' của Sfenia và 'Xuyên Thấu' của Mariane đều tăng cấp. Cấp độ tối đa của kỹ năng đặc thù có vẻ là hai mươi, khi đạt đến đó thì khả năng nhận được kỹ năng cao cấp sẽ tăng lên, nên việc tăng cấp cũng rất quan trọng.

Shizuna nhận được kỹ năng 'Mệnh Khí', giúp tăng hiệu quả của 'Ma pháp hệ Mệnh' (hồi phục). Thực ra cô ấy cũng dùng được ma pháp hồi phục nên 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' giờ có tới hai trị liệu sư. Tiền tuyến là tôi đây gần như chẳng bao giờ bị thương, nên nói là xa xỉ thì đúng là quá xa xỉ.

Trở về phố, chúng tôi bán nguyên liệu tại Hội rồi quay về nhà trọ.

Trên đường đi, tôi thấy khoảng ba mươi binh lính đang đi ra hướng ngoài thành. Nhân tiện thì binh lính nước Ooze trang bị giống như lính bộ binh (Ashigaru) thời Chiến quốc Nhật Bản, trông khá thú vị.

"Shizuna, họ đi đâu vậy?"

"Anh có để ý mấy cái tháp canh dọc bên ngoài thành phố không? Họ là lính đến thay ca trực ở đó đấy."

"À, ra là vậy. Mấy cái tháp đó để canh chừng quái vật đến gần nhỉ?"

"Đúng vậy. Tuy cũng có trộm cướp nhưng hầu như bọn chúng không dám bén mảng đến Gal-Ooze đâu."

"Nếu quái vật đến gần thì họ sẽ gọi mạo hiểm giả sao?"

"Nếu quái vật quá mạnh thì sẽ như vậy. Nhưng đa phần thì mượn sức mạnh của 'Tinh Linh' là giải quyết được nên không vấn đề gì."

"Vậy sao, trong quân đội cũng có người sử dụng được 'Tinh Linh' nhỉ."

Cách phòng bị quái vật ở mỗi nước mỗi khác cũng thú vị thật. Đã có thân phận mạo hiểm giả để đi đây đi đó, tôi thực sự muốn đi tham quan nhiều nơi hơn nữa.

Ngày hôm sau, chúng tôi chinh phục xong hầm ngục hạng E vào buổi sáng.

Tất cả đều nhận được kỹ năng kháng tính, nhưng việc Shizuna nhận được kỹ năng mới là 'Kháng Nóng' (Thử Khí Thái Tính) làm tôi hơi để ý. Lục địa này dĩ nhiên cũng có bốn mùa, và hiện tại đang là mùa xuân. Với một người đã quen với máy điều hòa nhiệt độ - phát minh vĩ đại của văn minh nhân loại - như tôi, thì 'Kháng Nóng' là kỹ năng nhất định phải có trước khi mùa hè đến.

Quay lại Hội, sảnh lớn bao trùm một bầu không khí hơi căng thẳng. Khoảng năm mươi mạo hiểm giả đang tụ tập, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng bàn tán với đồng đội.

Tôi gọi Karma, người vừa hay lọt vào tầm mắt.

"Chị Karma, có vẻ căng thẳng nhỉ, có chuyện gì xảy ra sao?"

"A, cậu Soushi đấy à. Nghe nói có con quái vật kỳ lạ xuất hiện ở biên giới giáp Mekarinan, nên vừa có ủy thác tiêu diệt khẩn cấp được ban ra. Thù lao không tệ, nhưng có vẻ cấp độ quái vật khá cao. Các nhóm đang đắn đo xem có nên nhận hay không đấy."

"Quái vật thế nào vậy?"

"Nghe bảo là một con Golem chắp vá từ xác chết. Hình như hồi chiến tranh trước đây nó từng xuất hiện, nghe kể lại thì tương đương hạng B đấy."

"Hả, cái đó là..."

Nghe Karma nói, Rani quay sang nhìn tôi. Dĩ nhiên cả Freinir và Sfenia cũng vậy. Mọi người đều nhớ đến cùng một thứ. Con Golem khổng lồ hình cá sấu đã tấn công làng Elf. Chắc chắn là do gã 'Mazero Kẻ Sử Dụng Xác Chết' điều khiển.

"Mariane, ủy thác đó, chúng ta nhận được không?"

"Xin chờ một chút."

Mariane đi đến quầy mượn sổ sách.

"Vẫn chưa có ai nhận. Quái vật được xác nhận là năm con, đều là loại khổng lồ đi bốn chân. Nếu tất cả đều là hạng B, xét đến chiến lực của chúng ta thì nên có thêm một tổ đội nữa đi cùng cho chắc."

"Hừm..."

Thực lòng thì năm con Golem cá sấu đó một mình nhóm tôi cũng dư sức xử lý, nhưng nghe theo ý kiến của Mariane vẫn hơn. Biết đâu có biến cố bất ngờ.

Thấy tôi đang trầm ngâm, Karma ghé mặt vào.

"Nếu cậu Soushi đi thì bọn tôi cũng đi. Hai tổ đội hạng B thì chắc sẽ xoay xở được thôi nhỉ?"

"Vậy thì tốt quá. Nhờ cả vào các chị nhé."

Thế là chúng tôi quyết định tham gia vào sự kiện đột xuất này, nhưng lần này cũng đành chịu thôi. Golem đó xuất hiện nghĩa là chắc chắn có bàn tay của nước Mekarinan đứng sau. Trong vụ làng Elf, bọn chúng đã định hy sinh những người dân vô tội, nên nếu có sức mạnh thì tôi muốn đập tan bọn chúng ngay và luôn. Hơn nữa, ủy thác khẩn cấp thế này chắc sẽ kiếm được kha khá điểm thăng hạng.

Biên giới với nước Mekarinan nằm ở phía đông Gal-Ooze. Khoảng cách đi bộ mất tầm bảy ngày.

Vì là ủy thác khẩn cấp do quốc gia ban hành nên chúng tôi được cho mượn xe ngựa cao tốc. 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' và 'Túy Hổ' chia nhau lên hai xe ngựa hướng về đích đến. Nhân tiện, kéo xe là những con ngựa 'Tinh Linh' làm từ đất, nghe nói có thể chạy cả ngày không biết mệt.

Đường xá tới biên giới được xây dựng khá tốt, với cảm giác ngồi hiện tại thì tốc độ chắc phải tầm 50km/h. Ở thế giới này, một phương tiện chạy với tốc độ đó quả là một điều phi thường.

Xe ngựa còn có cơ chế giống như hệ thống treo bằng nhíp lá, bánh xe cũng được bọc một lớp vật liệu giống cao su bên ngoài nên cảm giác ngồi êm hơn tôi tưởng. Tuy nhiên nếu lơ là thì vẫn có thể bị cắn vào lưỡi như chơi.

"Cỗ xe ngựa này tuyệt thật. Chỉ riêng kỹ thuật này thôi cũng đủ để bị các nước khác dòm ngó rồi."

Nghe tôi cảm thán, Shizuna ưỡn ngực phổng mũi.

"Đúng không. Xe ngựa cao tốc này là một trong những niềm tự hào của nước Ooze đó. Tuy nhiên cũng chẳng có ai để mà khoe, mà có khoe thì cũng như ngài Soushi nói, chỉ tổ rước thêm phiền phức thôi."

"Lý do không thiết lập quan hệ ngoại giao với các nước khác cũng nằm ở chỗ đó sao?"

"Đúng vậy. Thuật điều khiển 'Tinh Linh' của Ooze là nền tảng của đất nước. Chắc chắn có phần lo ngại những người sử dụng được 'Tinh Linh' sẽ chảy máu chất xám sang các nước khác."

"Quả thực kỹ thuật này rất hữu dụng. Có khi nào Mekarinan cũng vì thèm khát thứ này mà đe dọa biên giới không chừng."

"Thực ra đó cũng đang là vấn đề nan giải. Trong số binh lính và nông dân cũng có những người biết sử dụng sức mạnh, nhưng nghe nói họ cứ lần lượt mất tích một cách bí ẩn."

"Là vụ bắt cóc mà chị nói lúc trước á?"

Nghe Rani hỏi, Shizuna thở dài gật đầu: "Đúng là vậy."

Câu chuyện vừa ngắt quãng, Sfenia liền quay sang nhìn tôi.

"Nhân tiện, anh Soushi, anh có nghĩ sự xuất hiện của lũ Golem lần này có uẩn khúc gì không?"

"Thông tin quá ít, chưa đến tận nơi thì chưa thể khẳng định được gì. Nhưng đúng như Sfenia nói, chắc chắn phải có uẩn khúc. Giả sử Mekarinan đứng sau vụ này, nếu chỉ đơn thuần thả ra mấy con quái vật không rõ nguồn gốc thì chẳng có ý nghĩa gì mấy."

"Đúng vậy. Nếu định phá vỡ pháo đài thì họ sẽ tung ra nhiều chiến lực hơn. Khả năng còn lại... liệu có phải là định đổ tội cho ai đó giống như vụ ở làng Elf không?"

"Khó nói lắm. Dùng lại cùng một chiêu bài thì có vẻ hơi lộ liễu... Shizuna, cô có nhận thấy điều gì bất thường không?"

"Ở đường biên giới giáp ranh Mekarinan thì mấy hành vi khiêu khích xảy ra như cơm bữa ấy mà. Nào là xua lũ Undead sang, nào là cho quân lính tiến sát biên giới, tóm lại là lúc nào bọn chúng cũng kiếm chuyện."

"Nghĩa là rốt cuộc chúng đang kích động để vương quốc Oze khơi mào chiến tranh sao?"

"Theo lời các Đại Thần Quan thì đúng là vậy. Mekarinan thường xuyên gặp nạn đói kém nên từ xưa đã thèm khát vùng đất của Oze rồi. Ngặt nỗi pháo đài biên giới lại là nơi dễ thủ khó công, cho nên phía bên kia mới muốn tìm cách lôi kéo quân đội Oze ra ngoài."

Ra là vậy. Mekarinan muốn kiếm cớ gây sự để tấn công Oze, nhưng khổ nỗi Oze không có giao thương bang giao gì nên chẳng có cớ mà bắt bẻ. Vì thế chúng mới quấy rối, chờ đợi Oze nổi nóng mà phản công. Cách làm chẳng khác gì trò cãi nhau của trẻ con, nhưng từ tình hình quốc tế ở thế giới cũ, tôi thừa hiểu chuyện như vậy hoàn toàn có thể xảy ra giữa các quốc gia.

"Vậy thì vụ lần này cũng là một phần trong chuỗi hành động khiêu khích đó sao? Nhưng nếu thế thì có vẻ hơi phô trương quá mức."

"Ý anh là Mekarinan đã bắt đầu hành động nghiêm túc?"

Sfenia vừa dứt lời, Freinir liền hướng ánh mắt lo lắng về phía tôi.

"Nếu là làm thật thì chúng sẽ hành động công khai chứ không dùng đến kẻ trong thế giới ngầm như 'Mazero Kẻ Thao Túng Xác Chết' đâu. Nghĩ theo hướng đó thì... khả năng cao là dương đông kích tây chăng?"

"Dương đông kích tây ạ? Tập trung tai mắt về phía biên giới để hành động ở một nơi khác?"

"Cũng chỉ là khả năng thôi. Mà chắc các Đại Vu Nữ cũng đã cảnh giác rồi, chúng ta cứ tập trung vào việc tiêu diệt Golem trước đã."

Tôi vừa chốt lại vấn đề thì Mariane gật đầu tiếp lời:

"Với mạo hiểm giả, hoàn thành ủy thác là ưu tiên hàng đầu. Tuy nhiên anh Soushi này, nếu 'Mazero Kẻ Thao Túng Xác Chết' có mặt ở hiện trường, với tư cách là người của Guild, tôi muốn nhờ anh bắt sống hắn."

"Tại sao?"

"Mazero cũng là mạo hiểm giả. Nếu hắn có liên quan đến vụ này, chúng ta cần kiểm tra ghi chép trong thẻ mạo hiểm giả của hắn và đưa ra hình thức xử lý tương ứng. Tất nhiên, nếu hắn hành động như đạo tặc và có ý định gây hại, anh có thể tiêu diệt hắn trong trường hợp xấu nhất cũng không sao."

***

Sau khoảng ba tiếng lắc lư, xe ngựa đột nhiên giảm tốc. Tôi thò đầu nhìn ra ngoài. Giữa đồng cỏ bao la, cách đường cái chừng ba trăm mét, năm con Golem hình cá sấu khổng lồ đang di chuyển. Quả nhiên chúng có lớp da như được chắp vá từ nhiều xác chết khác nhau, chính là loại Golem Thịt (Fresh Golem) y hệt loại tôi từng đụng độ ở làng Elf. Có vẻ chúng chưa phát hiện ra chúng tôi, cứ thế chổng mông tiến về hướng biên giới.

"Có Golem, mọi người xuống xe nào."

Tôi hô lên rồi nhảy xuống xe ngựa.

Từ chiếc xe phía sau, Karma và bốn thành viên nhóm 'Túy Hổ' cũng bước xuống. Nhân tiện nói thêm, 'Túy Hổ' là một tổ đội cân bằng với số lượng nam nữ bằng nhau.

"Soushi-san, tính sao đây?"

Karma vừa lườm lũ Golem phía xa vừa bước lại gần tôi.

"Đầu tiên hãy dùng ma pháp hạ gục con gần nhất. Sau đó tôi sẽ dùng [Dụ Địch] để thu hút và chặn đòn tấn công trực diện của chúng, mọi người hãy đợi lúc chúng khựng lại mà xử lý từng con một. Bên tôi sẽ đánh từ cánh trái. Nhóm 'Túy Hổ' lo cánh phải nhé."

"Xử xong một con, cậu định một mình cân bốn con còn lại sao?"

"Ừ, không vấn đề gì đâu. Trước mắt cứ tiếp cận đến tầm bắn của ma pháp đã."

Karma làm mặt kiểu "không tin nổi", nhưng khi nghe Rani tự tin khẳng định: "Soushi thì lo gì, anh ấy cân tất!", cô ấy cũng đành nhún vai chấp nhận.

Tôi giải thích chiến thuật cho cả nhóm, chỉ đạo tổ hậu phương gồm Freinir, Sfenia và Shizuna chuẩn bị niệm phép. Karma cũng ra dấu OK. Thế là tôi đi đầu, thong thả tiến về phía lũ Golem trên đồng cỏ.

Khi khoảng cách còn chừng một trăm mét, con gần nhất dường như đã phát hiện ra chúng tôi. Nó quay đầu lại và bắt đầu lao tới.

"Bắn!"

"Em bắn đây!", "Vâng!", "Lên nào!"

Theo hiệu lệnh của tôi, Freinir, Sfenia và Shizuna đồng loạt phóng ma pháp. Một pháp sư bên nhóm Karma cũng tung chiêu.

Hai luồng sáng cùng gần năm mươi ngọn thương lửa oanh tạc trực diện, khiến cơ thể khổng lồ của con Golem bị xé toạc nửa người rồi đổ rầm xuống đất. Đòn tập kích ma pháp của tổ đội hạng B quả nhiên uy lực kinh người.

Bốn con còn lại lúc này mới nhận ra sự hiện diện của chúng tôi, đồng loạt quay tấm thân đồ sộ lao tới. Nhìn từ xa thì có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế chúng đang di chuyển với tốc độ khá đáng gờm.

"Tới rồi đấy Soushi-san."

"Cứ giao cho tôi."

Trả lời Karma xong, tôi kích hoạt [Thành Trì Bất Động] và bước lên phía trước.

Ngay khi tôi dùng [Dụ Địch], bốn con Golem gầm lên, tất cả đều chuyển hướng lao thẳng vào tôi.

"Lên nào! Nhắm vào sườn phải!"

Nhóm Karma bắt đầu di chuyển. Cùng lúc đó, Rani và Mariane chạy sang cánh trái, Freinir và Shizuna bắt đầu tập trung tinh thần. Sfenia đứng tại chỗ liên tục bắn tên yểm trợ. Hai 'Tinh Linh' được triệu hồi làm nhiệm vụ bảo vệ nhóm hậu phương.

Con đi đầu há cái miệng rộng ngoác định đớp tôi. Tôi dùng khiên đỡ lại rồi vung chùy đập nát hàm dưới của nó, khiến nó giật nảy mình lùi lại.

Không một giây ngơi nghỉ, con tiếp theo lao tới húc thẳng vào. Tôi đẩy khiên ra đỡ, lực phản chấn khiến mũi của nó bẹp dúm.

"Hự... aaaaa!"

Tôi hét lên, dồn sức đẩy ngược lại khiến khối thịt khổng lồ loạng choạng lùi về sau. Chính tôi cũng phải kinh ngạc trước sức mạnh của kỹ năng giúp đảo ngược sự chênh lệch về khối lượng một cách áp đảo thế này.

Con bên phải định lao vào húc bồi thêm thì thanh đại kiếm của Karma đã chém ngọt lịm, đứt lìa chân trước của nó. Tiếp đó, chiếc rìu chiến của tiền vệ nhóm 'Túy Hổ' bổ xuống lưng, cắt đứt phần xương sống. Karma thuận đà chém bay đầu nó, kết liễu mục tiêu. Quả không hổ danh hạng B, sức tấn công thật áp đảo.

Ở phía bên trái, Rani dùng kiếm Mithril chém đứt chân sau của một con, Mariane liên tiếp phóng phi tiêu, có lẽ đã tẩm hiệu ứng tê liệt nên con quái khựng lại. Hai luồng sáng và thương lửa lập tức găm vào đầu, Rani bồi thêm nhát chém xẻ dọc cổ, con Golem đổ vật xuống bất động.

Chỉ còn lại hai con. Khi chúng định húc tới lần nữa, tôi vung chùy quét ngang một đường [Nhất Thiểm]. Kèm theo [Xung Kích] tối đa công suất, đầu của hai con quái vật nổ tung như bong bóng, tan biến trong nháy mắt.

Thế là tiêu diệt toàn bộ. Nhưng tôi vẫn cảm thấy lũ Golem này không đạt đến sức mạnh hạng B. Cùng lắm chỉ cỡ hạng C là kịch kim.

"Rani, Sfenia, có phát hiện khí tức nào xung quanh không?"

Tôi hỏi xác nhận, nhưng cả hai đều lắc đầu. Nghĩa là 'Mazero Kẻ Thao Túng Xác Chết' không có ở gần đây.

Trong lúc tôi đang trầm ngâm suy nghĩ, Karma thở hồng hộc chạy tới.

"Chà chà, Soushi-san ghê thật đấy! Mấy con quái vật to xác đó chẳng là cái đinh gì với cậu cả."

"Tôi chỉ mạnh khi đấu với mấy đối thủ chỉ biết dùng sức thôi. Mà Karma-san này, cô không thấy lạ sao?"

"Lạ chỗ nào?"

"Lũ Golem vừa rồi, e rằng là do kẻ tên Mazero được Mekarinan thuê triệu hồi ra. Nhưng nếu vậy thì trông chúng cứ như đang đi dạo không mục đích ấy."

"Mazero... tôi có nghe danh hắn. Nhưng lũ Golem đang hướng về phía biên giới mà? Chẳng phải mục tiêu là pháo đài sao?"

"Nếu có thể triệu hồi ở bất cứ đâu thì tôi nghĩ hắn chẳng việc gì phải triệu hồi ở nơi xa xôi thế này. Cảm giác như lũ Golem vừa rồi cố tình di chuyển chậm chạp để bị phát hiện vậy."

"Nói vậy là sao? Tôi hơi kém khoản động não đấy nhé."

"Có lẽ là để dụ binh lực từ thủ đô kéo về hướng này."

"Dương đông kích tây hả? Nhưng nếu thế thì kế hoạch của bên kia hố to rồi còn gì. Rốt cuộc chỉ có mỗi bọn mình mò ra đây thôi mà."

Karma nhún vai cười nhếch mép.

Đúng là vậy thật. Kết cục chỉ có hai tổ đội hạng B xuất quân nên đại cục chẳng bị ảnh hưởng gì mấy.

"Cũng phải. Có thể do tôi lo xa quá, mà nếu có chuyện gì thì người khác sẽ lo liệu thôi. Thu thập ma thạch rồi về thôi nào."

Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn trong lòng. Nếu đây là đòn dương đông kích tây, và chúng định làm gì đó ở Oze, thì mục tiêu hẳn phải là thủ đô Gal-Oze.

Nếu Mekarinan muốn chọc giận Oze, chúng sẽ nhắm vào thứ gì đó tương xứng. Lần trước là Shizuna... nhưng lần này cảm giác bất an cứ bám riết lấy tôi.

***

Thu thập ma thạch và xử lý xác Golem xong thì trời cũng đã tối mịt. Không thể cứ thế phóng xe ngựa về trong đêm, chúng tôi quyết định xin tá túc lại một ngôi làng nông nghiệp gần đó.

Lo lắng về việc đường đột ghé thăm đã tan biến nhờ có Shizuna. Ngược lại, dân làng còn tiếp đón nồng hậu đến mức chúng tôi phát hoảng khi biết có Vu Nữ ghé thăm.

Vì đông người nên chúng tôi chia ra ngủ trọ. Tôi ngủ cùng chỗ với các thành viên nam của 'Túy Hổ', nhưng giữa đêm bỗng cảm thấy có hơi người nên tỉnh giấc. Hình như có ai đó ở bên ngoài. Không có sát khí nên chắc là thành viên của 'Sự Dẫn Dắt Của Sol'. Tôi rón rén lẻn ra khỏi nhà.

Dưới ánh trăng là khoảng mười ngôi nhà gỗ, bao quanh bởi hàng rào và vài gốc cây ăn quả.

Xa xa có thể thấy bóng dáng núi rừng, và cách đó chừng một trăm mét, con đường dẫn về thủ đô hiện lên mờ ảo.

Giữa khung cảnh tĩnh mịch, một thiếu nữ tóc vàng cầm trượng đang đứng đó. Là Freinir.

"Frey, em không ngủ được à?"

"A, xin lỗi Chủ nhân. Em cảm thấy có khí tức lạ nên tỉnh giấc ạ."

"Khí tức lạ? Undead sao?"

"Vâng, có vẻ là vậy. Cảm giác như đang đến gần từ đằng xa... hướng kia ạ."

Freinir chỉ tay về phía con đường dẫn tới thủ đô.

Lắng tai nghe, quả nhiên có tiếng động khẽ khàng vọng lại. Nghe như tiếng móng ngựa và bánh xe. Chẳng lẽ Undead lại đi xe ngựa đến đây?

"Frey, để đề phòng, em vào đánh thức mọi người dậy đi. Anh sẽ ra đường cái xem xét tình hình trước."

"Em hiểu rồi. Xin Chủ nhân hãy cẩn thận."

Chia tay Freinir, tôi bước ra phía đường cái. Nheo mắt nhìn, tôi thấy một chiếc xe ngựa đang chạy tới từ xa. Đó là loại xe bốn bánh không mui, trên thùng xe có vẻ chở vài người.

Vấn đề nằm ở con ngựa kéo xe.

"Đó là... Ngựa Xương (Skeleton Horse) sao?"

Chạy trước cỗ xe là hai con ngựa làm hoàn toàn bằng xương trắng. Ra là vậy, kỹ năng của Freinir đã phản ứng với thứ này.

Xe ngựa do Ngựa Xương kéo chạy từ thủ đô về hướng biên giới giữa đêm khuya. Ai nhìn cũng biết đây không phải chuyện bình thường. Đương nhiên, những kẻ ngồi trên xe cũng chẳng thể là người tử tế.

Tôi lấy ra một cây đuốc ma đạo cụ từ [Hộp Đồ]. Thứ này chẳng mấy khi dùng trong hầm ngục nhưng lại rất hữu dụng khi cắm trại.

Đứng giữa đường, tôi vung mạnh cây đuốc đang cháy sáng để ra hiệu dừng lại. Cứ tưởng chúng sẽ lao thẳng vào... nhưng cỗ xe từ từ giảm tốc.

Trên xe có một gã xà ích và ba người khác. Xe vừa dừng, hai gã đàn ông từ hai bên thùng xe nhảy xuống. Cả hai đều trùm áo choàng kín mít, nhưng nhìn vóc dáng thì chắc chắn là đàn ông. Chúng lẳng lặng tiến lại gần, kẹp tôi vào giữa.

"Xin lỗi nhé, phía trước có quái vật to lắm nên hiện đang cấm đường."

Thú thật, đứng trước mấy con Ngựa Xương mà nói câu này thì có hơi giả trân, nhưng gã bên phải bỗng lầm bầm mở miệng:

"À tao biết. Quái vật do đồng bọn tao gọi ra mà."

Vừa dứt lời, ánh bạc lóe lên dưới trăng. Gã đàn ông dùng [Tật Tốc] lao tới vung kiếm chém ngang.

Nhưng lưỡi kiếm bị cánh tay tôi gạt phăng, chém vào hư không. Với cơ thể sở hữu [Kim Cương Thể] và [Thành Trì Bất Động], da thịt tôi giờ đây cứng chẳng kém gì Mithril.

"Hự...!"

Đáp lễ, tôi đấm thẳng vào ức hắn. Có vẻ hắn sở hữu [Cương Thể] cấp cao, nhưng trước lực đấm của tôi thì cũng chẳng khác gì mặc áo vải.

"Cái gì!?"

Gã còn lại thốt lên kinh ngạc, nhưng vẫn lao tới đâm kiếm. Tôi cũng gạt mũi kiếm của hắn ra rồi tung một cú móc vào thái dương. Đã nương tay rồi nhưng vẫn nghe tiếng "rắc" gãy xương... chậc, cảm giác tay tệ thật.

Thấy hai tên đồng bọn bị hạ gục trong nháy mắt, gã xà ích quất roi vào lũ Ngựa Xương. Tôi rút cây chùy từ [Hộp Đồ] ra, đập nát hai con ngựa, rồi tóm lấy gã xà ích quật mạnh xuống đất.

"Oọc!"

Gã xà ích trợn trắng mắt ngất xỉu. Nhìn lại thì thấy tên cuối cùng đã nhảy khỏi xe, cắm đầu chạy về hướng hắn vừa đến. Tôi định đuổi theo thì hắn bỗng dừng lại, làm những động tác kỳ quặc. Hắn đặt một vật gì đó xuống đất, chống hai tay xuống và lầm bầm như đang niệm chú.

"Summon, Golem."

Hắn vừa dứt lời, mặt đất trồi lên, một con búp bê khổng lồ cao tới năm mét... một con Golem Thịt hình người xuất hiện. Ra thế, hắn chính là 'Mazero Kẻ Thao Túng Xác Chết'.

Con Golem hình người bước những bước chân nặng nề lao về phía tôi. Nhưng tôi không cảm thấy áp lực như lần chiến đấu trước. Có lẽ là do tôi đã mạnh lên rồi.

Tôi dùng chùy phản đòn, đánh nát cánh tay đang giáng xuống của nó, rồi tung [Xung Kích] toàn lực vào thân chính. Một tiếng nổ lớn vang lên, con Golem khổng lồ vỡ tan tành thành năm bảy mảnh, bắn tung tóe khắp nơi.

"Cái...!? Một đòn thôi sao!?"

Hắn hét lên, quay đầu định bỏ chạy.

"Á!?"

Một mũi tên cắm phập vào đùi hắn. Chuyển động của hắn khựng lại trong tích tắc nhờ hiệu ứng [Ngưng Trệ Hành Động].

Tận dụng cơ hội đó, tôi lao tới đè nghiến lấy cơ thể gầy guộc của Mazero.

"Cảm ơn nhé, Sfenia."

"Không có chi."

Tôi quay lại, thấy Sfenia cầm cung đi đầu, theo sau là các thành viên trong nhóm vẫn còn mặc đồ ngủ và bốn người nhóm 'Túy Hổ' đang đi tới.

***

Trong số bọn đạo tặc, hai kẻ tấn công đầu tiên đã tắt thở.

Tôi trói gô gã xà ích và Mazero lại, ném lên thùng xe ngựa bọn chúng vừa đi.

"Chủ nhân, trên xe có ai đó đang nằm. Là phụ nữ... à không, một bé gái ạ."

Freinir leo lên kiểm tra thùng xe trước và thông báo.

Tôi ngó vào, quả nhiên thấy một bé gái được quấn trong tấm vải đen đang nằm nghiêng. Tuổi chừng mười một, mười hai, nhỏ hơn Freinir một chút. Trên trán, giữa mái tóc rẽ ngôi có một chiếc sừng nhỏ, đích thị là người nước Oze. Hơn nữa, gương mặt nghiêng dễ thương ấy mang lại cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

"Shizuna, cô xem cô bé này đi."

"Cái gì... Đây chẳng phải là Seina sao!?"

Shizuna nhìn vào mặt cô bé rồi thốt lên thất thanh. Cô leo tót lên xe, lay người cô bé... em gái Seina của mình.

"Seina, Seina, dậy đi nào."

"Có vẻ cô bé bị đánh thuốc mê rồi. Cứ thế này thì còn lâu mới tỉnh."

Đúng như Sfenia nói, Seina mãi không tỉnh. Để ngủ cho hết thuốc cũng được, nhưng có lẽ nên hỏi chuyện sớm thì tốt hơn.

"Frey, giải độc được không?"

"Để em thử. [Giải Độc]."

Freinir kích hoạt [Giải Độc], một ma pháp thuộc hệ Sinh Mệnh. Phép này giúp loại bỏ độc tố trong cơ thể, nhưng không biết có tác dụng với thuốc ngủ không... Vừa nghĩ dứt thì Seina khẽ rên "Ưm..."

"Seina, dậy đi. Seina."

"Ưm... ơ... Chị hai...? Chị Shizuna... sao chị lại ở đây?"

Seina dụi mắt ngồi dậy. Cô bé nhìn quanh với đôi mắt còn ngái ngủ, rồi như sực nhớ ra điều gì, quay phắt sang Shizuna.

"Đây là đâu ạ? Rõ ràng em đang ngủ trong chăn mà."

"Em không nhớ gì sao? Seina bị bọn cướp bắt cóc đấy. Đây là gần biên giới phía Đông rồi."

"Hả!? Sao lại... Vậy còn Mẫu thân?"

"Seina không biết thì bọn ta cũng chịu. Bọn ta đến đây để diệt quái vật. Định ngủ lại một đêm rồi về kinh đô, ai ngờ Seina bị bắt cóc đi ngang qua đây chứ."

"Lại có chuyện như vậy sao... Nếu không được chị hai cứu thì chắc em gặp nguy to rồi."

"Người cứu Seina là anh Soushi đằng kia kìa. Anh Soushi đã đánh bại bọn cướp và cứu Seina đấy."

Shizuna đưa tay chỉ về phía tôi, Seina liền quay cả người lại, cúi đầu thật sâu.

"Cảm ơn anh rất nhiều vì đã cứu em. Em là Seina, Vu Nữ của Oze, xin gửi lời cảm tạ chân thành nhất đến anh."

Chà chà, còn nhỏ mà lễ phép ghê. Chưa kể cô bé nắm bắt tình hình nhanh đến mức đáng kinh ngạc. Shizuna từng nói em gái hợp làm Đại Vu Nữ hơn mình, giờ thì tôi đã hiểu tại sao.

"Em bình an vô sự là tốt rồi. Bọn anh thấy bọn cướp khả nghi nên bắt lại thôi, không ngờ lại có Vu Nữ ở đây."

"Dù vậy thì sự thật là anh đã cứu em cũng không thay đổi. Mà nhắc đến anh Soushi, có phải là người cưỡi 'Tinh Linh Thú' xuất hiện lần trước không ạ?"

"Đúng rồi đó. Là đại ân nhân đã cứu 'Tinh Linh Thú' của nước Oze ta đấy."

Không hiểu sao Shizuna lại ưỡn ngực tự hào, nhưng cái danh "đại ân nhân" nghe nhột quá nên tha cho tôi đi.

Thấy mắt Seina bắt đầu lấp lánh nhìn mình, tôi vội giao lại hiện trường cho Shizuna và Freinir, rồi đi về phía tên Mazero đang bị trói gô.

Bắt được rồi mới thấy, Mazero là một gã đàn ông trung niên gầy gò. Là mạo hiểm giả thì cơ thể phải cường tráng hơn người thường, nhưng nhìn hắn chẳng có vẻ gì là thế. Nếu không có nét tàn nhẫn trên khuôn mặt, trông hắn chẳng khác gì một bệnh nhân.

Mariane và Karma đang chủ trì việc thẩm vấn Mazero.

Tuy nhiên, rõ ràng Mazero không có ý định khai nửa lời. Khuôn mặt vô cảm dưới ánh trăng, đôi môi mỏng dính của hắn nãy giờ hầu như không hề hé mở.

Thấy tôi đến gần, Mariane nhìn tôi rồi lắc đầu.

"Gã này không định nói gì cả. Đến tên cũng không chịu khai."

"Hắn có thẻ mạo hiểm giả không?"

"Có vẻ hắn không mang theo người. Có thể hắn sở hữu [Hộp Đồ]."

"Ra vậy... Nhưng cứ thế này áp giải về thủ đô thì hắn cũng sẽ bị khép tội trọng án vì bắt cóc Vu Nữ thôi đúng không? Thế là đủ rồi còn gì."

"Trước đó tôi muốn thu thập thông tin cho Guild đã."

"Vậy à... Hửm?"

Nhắc mới nhớ, tôi vừa có được cái kỹ năng nghe tên rất đáng sợ là [Cường Đoạt]. Vì cái tên nghe sặc mùi phản diện nên tôi chưa nói cho ai biết. Có được nó đúng lúc thế này, chắc lại là do cái số [Ác Vận] của tôi rồi.

"Nếu gã này có [Hộp Đồ] thì có khi tôi xoay sở được."

"Ý anh là sao?"

"Để tôi thử chút, mọi người cứ nhìn đi."

Tôi kích hoạt [Hộp Đồ] như mọi khi, tạo ra một hố đen trước mặt gã đàn ông đang ngồi bệt dưới đất. Khi đưa tay vào, tôi cảm thấy chút kháng cự, nhưng tôi cứ thế thọc mạnh vào sâu bên trong. Quả nhiên bên trong khác với [Hộp Đồ] của tôi. Tôi hình dung ra tấm thẻ mạo hiểm giả và cảm nhận được xúc giác của một tấm bảng mỏng. Tôi rút tay ra, trên tay là tấm thẻ khắc tên "Mazero".

Khi tôi giơ thẻ mạo hiểm giả của Mazero lên, Mariane trợn tròn mắt.

"Cái này là...!? Anh Soushi, kỹ năng vừa rồi là?"

"À, kỹ năng tôi mới học được gần đây thôi. Tên là [Cường Đoạt], nghe bảo có thể can thiệp vào [Hộp Đồ] của người khác. Tên nghe hơi ghê nên tôi chưa nói với mọi người."

"[Cường Đoạt], tôi đúng là có nghe nói đến. Nhưng muốn can thiệp được thì phải có sự chênh lệch sức mạnh rất lớn... À, nếu là anh Soushi thì dễ rồi."

Mariane gật gù nhận lấy tấm thẻ với vẻ mặt "hiểu rồi".

Trong khi đó, Mazero nãy giờ vẫn bất động bỗng tỏ ra hoảng hốt.

"Này thằng kia... đừng có đùa... Cướp đồ từ [Hộp Đồ] của người khác... mày nghĩ chuyện đó được tha thứ sao..."

Giọng hắn khàn đặc đúng như vẻ bề ngoài. Hắn cố kìm nén cảm xúc, nhưng sự lo lắng đã lộ rõ trong từng câu chữ.

"Tha thứ hay không gì, mày đã hai lần định lấy mạng tao rồi. Chừng này đã là gì."

"Hai lần... sao? Ra là vậy, mày là kẻ ở làng Elf..."

"Quả nhiên vụ náo loạn ở làng Elf cũng là do mày."

Tôi nói trúng tim đen, Mazero lộ vẻ hối hận rồi lại im bặt.

"Đằng nào tội ác của mày cũng được ghi trong thẻ rồi, giờ có im lặng cũng vô ích thôi. Vụ náo loạn lần này chỉ nhằm mục đích bắt cóc Vu Nữ thôi sao?"

"..."

"Hừm..."

Đã thích im lặng thì tôi cũng có cách. Tôi lại kích hoạt [Hộp Đồ] trước mặt Mazero.

"Mày định làm gì...!?"

"Làm thế này này."

Tôi dùng kỹ năng [Cường Đoạt] lôi hết đồ trong [Hộp Đồ] của Mazero ra ném xuống đất. So với [Hộp Đồ] của tôi thì đồ của hắn ít hơn hẳn. Lôi ra khoảng hai mươi món thì chỉ còn lại một thứ cuối cùng.

"Cái gì đây?"

Rút tay khỏi hố đen, tôi cầm một vật thon dài được bọc trong tấm vải cao cấp. Sờ qua lớp vải thì có vẻ như là một cây sáo ngang...

"Hả!? Anh Soushi, đó là vật cực kỳ quan trọng đấy!"

Người phản ứng là Shizuna. Seina vừa xuống xe ngựa cùng cô cũng lộ vẻ kinh ngạc.

"Quan trọng lắm sao?"

"Đó là Quốc bảo của Oze, [Sáo Chiêu Tinh]. Là đạo cụ duy nhất có thể triệu gọi 'Tinh Linh Thú' đấy."

***

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lên hai cỗ xe ngựa quay trở về thủ đô.

Tất nhiên là có cả Seina và hai tên cướp đi cùng. Để sớm báo tin Seina và Quốc bảo đã an toàn, xe ngựa chạy hết tốc lực giống hệt lúc đi.

"Lần này là công lớn của Frey đấy. Không có Frey thì chắc anh chẳng nhận ra chiếc xe ngựa đó đâu."

Nghe tôi khen, Freinir ngồi bên cạnh mỉm cười hạnh phúc.

"Em rất vui vì kỹ năng của mình có ích ạ. Nhưng người đánh bại bọn cướp và lấy lại Quốc bảo là Chủ nhân mà. Em được ở đây cũng là nhờ ơn Chủ nhân, nên tất cả đều là công lao của Chủ nhân ạ."

"Em nói thế nghe hơi gượng ép quá không?"

"Không đâu ạ. Nếu sức mạnh của em sau này có giúp ích được gì cho đời, thì tất cả đều là nhờ sự dẫn dắt của Chủ nhân mà thành."

Tôi cảm giác ánh mắt Freinir nhìn tôi hơi bị "cuồng tín" quá mức rồi. Tôi đưa mắt cầu cứu Rani và những người khác, nhưng người thì cười nham hiểm, người thì tủm tỉm, người thì mặt lạnh tanh, chẳng ai có vẻ muốn cứu tôi cả.

Thậm chí Seina nãy giờ quan sát chúng tôi cũng hùa theo Freinir: "Anh Soushi đúng là một người tuyệt vời."

"Đúng vậy ạ. Chủ nhân vừa mạnh mẽ, dịu dàng, lại thông thái, lúc nào cũng nhìn xa trông rộng."

"Cứu chị Shizuna, cứu 'Tinh Linh Thú', rồi cứu cả em và lấy lại [Sáo Chiêu Tinh] nữa... Em thấy chị Frey nói đúng lắm ạ. Em phải báo cáo đầy đủ với Mẫu thân mới được."

"Em thật hiểu chuyện. Nếu cần chị giúp gì cứ nói nhé."

"Vâng chị Frey. Lúc đó nhờ chị giúp đỡ ạ."

Hai người họ kẻ tung người hứng, tâng bốc tôi lên tận mây xanh làm tôi thấy hơi sợ.

"Không cần nói quá lên thế đâu. Cứ kể đúng sự thật là được rồi."

Tôi vội rào trước, nhưng đến cả Shizuna cũng chêm vào: "Nhưng chuyện cứu Seina và lấy lại [Sáo Chiêu Tinh] là thật mà lị", nên tôi đành bỏ cuộc.

Ngồi trên xe một lúc thì tốc độ xe đột ngột giảm. Rani thò cổ qua cửa sổ nhìn ra ngoài.

"A, hình như có trạm kiểm soát kìa. Chắc là đang tìm kiếm Seina nhỉ?"

"Chắc vậy rồi. Báo tin bình an cho họ thôi."

Xe ngựa dừng lại, cả nhóm cùng bước xuống.

Trước mắt là một trong những tháp canh bao quanh thủ đô. Cách con đường khoảng một cây số là những ngôi nhà của thủ đô thấp thoáng.

Xung quanh tháp canh có khoảng ba mươi binh lính đang phong tỏa đường đi. Khi chúng tôi đến gần, nhận ra Shizuna và Seina, đám lính lập tức xôn xao.

Shizuna bước lên, dõng dạc nói lớn:

"Hỡi các binh sĩ, Vu Nữ Seina đã được chúng ta cứu an toàn. Quốc bảo [Sáo Chiêu Tinh] cũng đã lấy lại, kẻ thủ ác đã bị bắt giữ, hãy mau chóng báo tin này cho Đại Vu Nữ."

"Đã rõ thưa Shizuna-sama!"

Người lính có vẻ là đội trưởng đứng nghiêm trả lời, rồi ra lệnh gì đó cho cấp dưới. Người lính kia leo lên tháp canh, bắt đầu thao tác một ma đạo cụ trên đó. Dụng cụ phát ra ánh sáng mạnh, nhấp nháy theo quy luật, có lẽ là đang truyền tin bằng tín hiệu kiểu như mã Morse.

"Mà rốt cuộc ở thủ đô đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Nghe Shizuna hỏi, viên đội trưởng thuật lại vắn tắt sự tình.

Theo đó, ngoại ô thủ đô liên tiếp xuất hiện Golem khổng lồ, khiến lực lượng phòng vệ bị thu hút sự chú ý đến tận đêm khuya. Lợi dụng lúc đó, bọn trộm đã lẻn vào 'Tinh Linh Đại Xã', lén lút đưa Seina và [Sáo Chiêu Tinh] ra ngoài. Đến gần sáng mọi người mới phát hiện ra, thành thử việc ứng phó bị chậm trễ.

"Đại Vu Nữ vẫn bình an chứ?"

"Theo thần được biết thì ngài ấy vẫn an toàn ạ."

"Vậy thì tốt. Chúng ta sẽ đến thẳng 'Tinh Linh Đại Xã', các ngươi cứ theo chỉ thị gần nhất mà hành động. Mọi người vất vả rồi."

"Rõ! Xin cảm tạ ngài."

Theo hiệu lệnh của đội trưởng, các binh sĩ đồng loạt cúi đầu.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi lại cảm thán rằng Shizuna quả thực đã được giáo dục kỹ lưỡng để trở thành người đứng trên vạn người.

"Vậy chúng ta đến chỗ Đại Vu Nữ thôi nào."

Shizuna quay lại chỗ chúng tôi. Vẻ mặt cô bé hơi ngượng ngùng, chắc là đang nghĩ mình vừa làm cái việc không hợp với bản thân lắm.

Khi chúng tôi định quay lại xe ngựa, Sfenia bỗng chỉ tay về phía Nam thủ đô, nơi xa xa có những dãy núi.

"Đằng kia có khói, liệu có phải là khói báo hiệu không?"

"Khói báo hiệu?"

Nhìn theo hướng tay chỉ, quả nhiên có ba cột khói đỏ bốc thẳng lên trời cách đó vài cây số.

Shizuna nhíu mày:

"Đó là thông báo có quái vật xuất hiện. Mà tận ba cột khói, chứng tỏ quái vật cực mạnh hoặc là xuất hiện với số lượng lớn."

"Xa thế này chắc Sfenia cũng không nhìn thấy là con gì đâu nhỉ?"

Sfenia là cung thủ nên sở hữu kỹ năng [Viễn Thị]. Nhờ đó mà cô ấy thường phát hiện ra mọi thứ trước tiên.

Sfenia nheo mắt tập trung nhìn, rồi nói với vẻ mặt nghiêm trọng:

"Em thấy rồi. Có vẻ là lũ 'Ác Ma' đó. Ít nhất có ba con tám chân giống loại chúng ta từng chiến đấu đang ở đó."

***

Lại thêm một tình huống bất ngờ nữa, nhưng trước mắt chúng tôi quyết định quay về 'Tinh Linh Đại Xã' đã.

Ưu tiên hàng đầu là bàn giao Seina, Quốc bảo [Sáo Chiêu Tinh] và bọn Mazero.

Dù có phải đi tiêu diệt 'Ác Ma' thì cũng không thể cứ kè kè những thứ này bên người được.

Bên trong thủ đô có vẻ khá yên tĩnh. Dù vừa trải qua tình trạng khẩn cấp sau vụ tập kích của Golem Thịt đêm qua, nhưng người dân dường như đã được huấn luyện để ở yên trong nhà hoặc đến nơi sơ tán, không có ai ra đường một cách bất cẩn.

Xe ngựa chạy gần như không nghỉ, chẳng mấy chốc đã đến 'Tinh Linh Đại Xã' ở trung tâm thủ đô.

Xuống xe, tôi theo sau Shizuna và Seina bước vào trong. Ngay lập tức, Đại Vu Nữ Miona cùng vài thần quan tùy tùng xuất hiện.

"Ôi Seina, con bình an rồi!"

Miona-sama lộ rõ vẻ mặt của một người mẹ, bà ôm chầm lấy Seina và rơi nước mắt: "Phải cảm tạ sự dẫn dắt của 'Tinh Linh Nữ Vương'..."

Vốn dĩ bà đã đứng ngồi không yên kể từ khi biết tin Seina bị bắt cóc, tâm trạng ấy ai nhìn vào cũng có thể thấu hiểu.

"Thưa Đại Vu Nữ, 'Sáo Chiêu Tinh' cũng đã an toàn trở về ạ."

Shizuna cung kính dâng cây sáo lên. Miona-sama buông Seina ra và đón lấy nó. Sau khi lấy cây sáo ra khỏi tấm vải và xác nhận là đồ thật, bà thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

"Không sai, đây chính là 'Sáo Chiêu Tinh'. Các người đã làm rất tốt khi giành lại được nó cùng với Seina."

"Và đây là những kẻ chủ mưu gây ra vụ náo loạn lần này. Cả hai tên đều có vẻ là mạo hiểm giả sa ngã, xin Người hãy cẩn trọng."

"Ta hiểu rồi. Gọi vệ sĩ đến bắt giữ chúng ngay."

Miona-sama ra lệnh cho quan thần, ngay lập tức ba vệ sĩ lực lưỡng xuất hiện. Nhìn khí thế, có vẻ họ đều là những cựu mạo hiểm giả đầy thực lực.

"Bắt lấy chúng và tống vào ngục. Đã là mạo hiểm giả sa ngã thì tuyệt đối không được để chúng trốn thoát."

"Tuân lệnh Đại Vu Nữ."

Các vệ sĩ áp giải Mazero và đồng bọn đi. Khi lướt qua, tôi có cảm giác Mazero đang lườm mình, nhưng chuyện đó cũng đành chịu thôi. Dù là giận cá chém thớt nhưng loại chuyện này vốn chẳng nói lý lẽ được.

"Thưa Đại Vu Nữ, gã đàn ông kia có thể sai khiến Golem. Tên còn lại dường như cũng điều khiển được Undead. Xin Người hãy hết sức lưu ý."

Tôi lên tiếng nhắc nhở cho chắc chắn, Miona-sama nheo mắt gật đầu.

"Cảm ơn lời khuyên của ngài. Chúng sẽ bị giam vào ngục lao được bảo vệ bởi sức mạnh của 'Tinh Linh', nên đừng nói là Undead, ngay cả những loại giả sinh mệnh như Golem cũng không thể được tạo ra đâu. Xin hãy yên tâm."

"Nếu vậy thì tôi an tâm rồi."

"Nhân tiện, vụ việc lần này quả nhiên là nhờ công sức của Soushi điện hạ, ta nói vậy có đúng không?"

"Là do Freinir đây đã phát hiện ra cỗ xe ngựa chạy trong đêm, nhờ đó mà chúng tôi tình cờ cứu được tiểu thư Seina thôi ạ."

"Ừm, ta rất muốn nghe chi tiết câu chuyện, nhưng vừa rồi lại có quái vật xuất hiện..."

"Chúng tôi cũng định đến đó hỗ trợ xử lý, nên để sau đó nói chuyện chi tiết được không ạ?"

"Ồ, nếu nhóm của Soushi điện hạ cũng chịu ra tay giúp đỡ thì ta vô cùng cảm kích. Trăm sự nhờ cậy các ngài."

Dù bà ấy nói vậy, nhưng với cái thứ gọi là 'Ác ma' kia, nếu chỉ có khoảng ba con thì các mạo hiểm giả cấp cao khác chắc cũng đủ sức giải quyết.

Tôi vừa nghĩ thầm "chắc lúc mình đến nơi thì xong xuôi cả rồi" vừa quay lại nhìn các thành viên, thì thấy một nam quan thần hớt hải chạy vào từ cửa.

Vị quan thần đó tiến đến trước mặt Đại Vu Nữ, bắt đầu thì thầm báo cáo.

Có lẽ ông ta cố ý không để chúng tôi nghe thấy, nhưng đáng tiếc là những lời đó lại lọt hết vào tai tôi.

"Thưa Đại Vu Nữ, nguy to rồi ạ. Một loại quái vật mới, khác hẳn bọn vừa nãy đã xuất hiện. Nó là một cá thể cực kỳ mạnh, đã vượt qua hàng phòng thủ của các mạo hiểm giả, đang vừa phá hủy thị trấn vừa tiến thẳng đến 'Tinh Linh Đại Xã' này."

"Cái gì!? Mau tập hợp vệ sĩ chuẩn bị nghênh chiến!"

"Rõ!"

Xem ra đây là vụ mà chúng tôi buộc phải ra tay rồi.

Nếu là trước đây, tôi sẽ nghĩ kiểu "để cho mấy mạo hiểm giả cấp cao lo đi...", nhưng giờ đã tự giác mình là hạng A trở lên, tôi đành phải làm thôi. Không biết con 'Ác ma' đó mạnh cỡ nào, chỉ cầu mong nó thuộc hệ vật lý.

***

Sau khi báo với Đại Vu Nữ rằng chúng tôi sẽ xử lý con 'Ác ma' hùng mạnh mới xuất hiện, cả nhóm rời khỏi 'Tinh Linh Đại Xã' và đi về phía Tây Nam thị trấn.

Bọn 'Ác ma' dường như đột ngột xuất hiện từ ngọn núi phía Tây Nam thủ đô. Cá thể hùng mạnh kia cũng từ trên núi xuống, chọc thủng phòng tuyến ngoại ô và đang lao thẳng về phía này.

Hiện tại, chúng tôi đang chạy trong phố với Shizuna dẫn đầu. Nghe nói con quái vật đó kéo theo rất nhiều 'Ác ma' cỡ nhỏ, nên tôi đã nhờ nhóm 'Túy Hổ' do Karma dẫn đầu đi cùng để xử lý đám lâu la.

"Anh Soushi, em cảm thấy một luồng khí rất khó chịu và mạnh mẽ. Nó mạnh gấp đôi con 'Ác ma' hôm nọ. Chỉ có một luồng khí lớn đó thôi, nhưng xung quanh còn có hơn hai mươi luồng khí nhỏ nữa."

Freinir chạy bên cạnh tôi lên tiếng.

"Đúng như thông tin nhỉ. Nó đang lại gần đây à?"

"Vâng, tốc độ kinh khủng lắm. Nhanh như cỗ xe ngựa chúng ta từng đi ấy."

"Tốc độ đó khá gắt đấy."

Năm mươi cây số một giờ là tốc độ rất đáng gờm đối với một con quái vật. Hơn nữa nếu con 'Ác ma' đó có kích thước lớn thì độ nguy hiểm sẽ tăng vọt. Chỉ cần thứ đó chạy càn trong phố thôi cũng đủ gây thiệt hại nặng nề rồi.

"Soushi điện hạ, đằng kia có khói bốc lên kìa."

Theo hướng ngón tay chỉ của Shizuna đang chạy trước, quả nhiên có khói bốc lên. Không, không chỉ có khói, dường như ván gỗ, ngói lợp và đủ thứ linh tinh đang bay tứ tung. Chắc chắn con 'Ác ma' đang vừa chạy vừa phá hủy các tòa nhà.

"Cứ đà này thì sẽ va chạm trực diện mất thôi."

"Thế cũng tốt. Anh sẽ dùng toàn lực chặn nó lại. Mọi người lo đám nhỏ xung quanh nhé. Gọi là nhỏ nhưng chắc chắn cũng là quái vật khá mạnh đấy, cẩn thận vào. Frey dùng 'Thần Quang'. Trong lúc anh chiến đấu thì Sfenia chỉ huy nhé."

"Cứ giao cho em. Sau khi dùng 'Thần Quang', em sẽ dựng 'Kết giới' làm tường phòng thủ."

"Em sẽ di chuyển để bảo vệ Frey, Sfenia và Shizuna, nên Soushi cứ tập trung vào con to xác kia nhé!"

"Đã rõ. Chỉ thị sau đó cứ để tôi lo. Anh Soushi tập trung vào con đầu sỏ đi ạ."

"Nó theo kịp tốc độ này thì đám nhỏ có khả năng là loại bay lượn. Cẩn thận nhé."

Freinir, Rani, Sfenia và Mariane lần lượt đáp lời. Quả nhiên ai nấy đều hiểu rõ vai trò của mình.

"Chị Karma và mọi người cũng nhờ xử lý đám quái vật nhỏ nhé."

"Một mình cậu cân con to xác kia có ổn không đấy?"

"Còn tùy đối thủ thế nào, nhưng nếu là hệ vật lý thì không vấn đề gì."

"Chà, nhìn trận chiến hôm qua thì đúng là hỏi thừa nhỉ. Để chị chống mắt lên xem sao."

Nữ thú nhân tộc Hổ cười nhếch mép, tôi gật đầu đáp lại.

Chúng tôi lao ra một con đường hơi rộng.

Cách đó khoảng ba trăm mét, một vật thể màu hồng đang lao sầm sập về phía này. Kích thước của nó chắc phải ngang ngửa một chiếc xe đầu kéo cỡ lớn.

"Cái quái gì thế kia!?"

Hình thù của nó kỳ dị đến mức Karma phải thốt lên.

Thân chính của nó trông như khoảng hai mươi cơ thể người khổng lồ bị nghiền nát rồi vo tròn lại thành một khối trụ.

Từ nửa dưới của cái thân trụ đó mọc ra vô số chân người, chúng đang đạp đất chạy điên cuồng.

Ở đầu khối trụ là một cái đầu người khổng lồ, trừng mắt nhìn về phía trước với vẻ vô cảm. Chỉ riêng khuôn mặt đó là đen bóng một cách kỳ lạ, trông có vẻ cực kỳ cứng.

Bay lơ lửng xung quanh là khoảng hai mươi con ác ma dài tầm hai mét. Thân người nhưng có hai đầu, thay vì tay chân thì lại có bốn cái cánh như cánh dơi, hình thù quái dị đến mức chẳng hiểu còn dựa trên cơ thể người làm gì nữa.

"Khả năng cao chúng sẽ bắn ma pháp từ miệng. Cẩn thận đấy!"

Nhớ lại trận chiến lần trước, tôi vừa cảnh báo vừa một mình tiến lên phía trước. Tôi kích hoạt 'Thành Lũy Bất Động Bất Đảo', hai chân bám chặt xuống mặt đất.

"Tất cả tránh xa anh ra. Anh sẽ dùng kỹ năng hút đòn tấn công!"

Khi tôi kích hoạt kỹ năng 'Dụ Địch', khuôn mặt của con ác ma khổng lồ đang chạy điên cuồng liền nhìn chằm chằm vào tôi, nó tăng tốc lao tới. Đám ác ma nhỏ xung quanh cũng có động thái hướng về phía tôi.

"Em dùng 'Thần Quang' đây!"

Freinir phát động ma pháp 'Hệ Thần' từ xa. Xung quanh bừng sáng trong chốc lát khiến chuyển động của đám ác ma nhỏ khựng lại. Con ác ma khổng lồ dường như cũng giảm tốc trong tích tắc, nhưng ngay lập tức nó đã lấy lại tốc độ tối đa.

"Anh Soushi, không có tác dụng lắm với con to xác!"

"Không sao đâu."

Con ác ma khổng lồ đang càn quét đã lao đến ngay trước mắt.

Khuôn mặt khổng lồ vô cảm nhìn tôi, không chút do dự hay nể nang, nó dùng cả cơ thể đồ sộ húc thẳng tới.

"Được rồi, cứ thế mà lao vào đây."

Tôi vận tất cả các kỹ năng cường hóa cơ thể: 'Ổn Định', 'Bất Động', 'Kim Cương Thể', 'Kim Cương Lực', 'Cốt Thép' chạy khắp toàn thân. Tôi hình dung cảm giác lòng bàn chân mình như đã hòa làm một với mặt đất.

Khoảnh khắc đó, tôi thực sự hóa thân thành một 'Thành Lũy Bất Động Bất Đảo', đối đầu với chiếc xe đầu kéo dị hợm đang lao tới.

"Ooooohhh!!"

Ngay khoảnh khắc va chạm, tôi hét lên một tiếng gầm, dùng cả thân mình đẩy lá chắn Orichalcum ra.

Kỹ năng 'Phản Thân' cấp cao trong khoảnh khắc đó đã gia tốc phần thân trên của tôi đạt đến vận tốc ngang bằng với con ác ma khổng lồ.

Rắc rắc!!

Một âm thanh va chạm không giống tiếng kim loại, cũng chẳng phải tiếng gỗ, càng không phải tiếng va đập của da thịt nện vào màng nhĩ.

Một xung lực khủng khiếp chưa từng có, tưởng chừng như xé toạc tứ chi, chạy dọc toàn thân tôi từ trước ra sau.

Hứng chịu sức mạnh hủy diệt đó, nhưng cơ thể tôi không hề lùi lại dù chỉ một centimet.

Tuy nhiên, năng lượng hủy diệt còn lại trong cơ thể dị hợm kia vẫn cố đẩy khối lượng khổng lồ đó về phía trước.

Kết quả dẫn đến một hiện tượng rõ ràng: cái đầu của con ác ma khổng lồ bị kẹp giữa cơ thể đồ sộ của chính nó và tấm khiên Orichalcum, rồi bẹp dúm.

Dịch lỏng nhớp nháp, thịt và lớp da ngoài bắn tung tóe, chiếc xe đầu kéo dị hợm lộn nửa vòng trên không trung với tâm điểm là cái đầu đã bị nghiền nát.

Rơi xuống lưng chừng cùng tiếng địa chấn, con ác ma khổng lồ đó vẫn dùng vô số cái chân cào cấu vào không khí.

Tôi quay lại, dùng chùy đập nát từng phần của cái cơ thể khổng lồ gớm ghiếc đó.

Đập nát được khoảng một nửa thì nó ngừng cử động, con ác ma cuồng loạn hóa thành những hạt đen và bắt đầu tan biến.

"Đỡ được cả cái khối khổng lồ đó, đúng là gã đàn ông không phải dạng vừa nha! Đám tép riu còn lại cứ để bọn này!"

Karma vừa hét vừa vung đại kiếm. Một luồng sáng hình bán nguyệt phóng ra từ mũi kiếm, chém đôi con ác ma nhỏ đang bay lượn trên không.

Rani cũng dùng 'Nhảy Cao' và 'Cước Không Gian' để tiêu diệt đám ác ma nhỏ trên trời.

Lũ ác ma nhỏ phun ra những ngọn giáo đá từ miệng, nhưng dường như đều bị chặn lại bởi 'Kết giới' do Freinir dựng lên.

Freinir, Sfenia và Shizuna nấp sau 'Kết giới' phóng ma pháp, hạ gục từng con một cách chắc chắn.

Những con ác ma nhỏ định vòng ra sau đều bị Mariane dùng phi tiêu gán trạng thái 'Ngừng Hoạt Động', sau đó dùng 'Nhảy Cao' chém rụng xuống đất.

Trong lúc đó, tôi tập trung dùng 'Dụ Địch' để thu hút hỏa lực. Những ngọn giáo đá mà bọn 'Ác ma' phun ra chỉ vỡ tan tành trên bề mặt của 'Thành Lũy Bất Động Bất Đảo'. Chẳng mấy chốc, cả đàn 'Ác ma' đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

"Anh Soushi, anh có bị thương không?"

Các thành viên của 'Sự dẫn dắt của Sol' tập hợp lại, dẫn đầu là Freinir.

"Anh không sao. Mọi người ổn cả chứ?"

"Em bị dính đòn một chút nhưng không sao."

"Quả nhiên 'Kết giới' của Frey làm tường phòng thủ rất mạnh. Hàng sau đều an toàn ạ."

Rani và Sfenia trả lời, Shizuna cũng gật đầu: "Đúng thế thật."

Mariane nhặt một viên ma thạch lớn rơi trên đường rồi đi tới. Đó là một viên ma thạch to cỡ quả dưa hấu, màu sắc sặc sỡ trông rất tai ương.

"Con ác ma khổng lồ vừa rồi là loại chưa từng có trong báo cáo. Nếu không có anh Soushi thì chắc thị trấn đã chịu thiệt hại nặng nề rồi."

"Muốn chặn thứ đó lại cũng vất vả lắm đấy. Nhờ có cái khiên này nên tôi mới xoay xở được..."

"Không không, anh Soushi dùng được cái khiên đó mới là thứ bất bình thường đấy. Đừng có quên chuyện đó chứ."

Karma vác đại kiếm lên vai đi tới. Nụ cười có chút gượng gạo của chị ấy chắc là do lời nói của tôi nghe vô lý quá chăng.

"Cơ mà đây là thứ 'Ác ma' trong lời đồn đấy hả. Nghĩ đến chuyện mấy gã gớm ghiếc thế này bắt đầu xuất hiện mà thấy rợn cả người."

"Đúng vậy. Nghe nói không phải hạng cao thì khó mà tiêu diệt được chúng."

"Nó cứng hơn vẻ ngoài làm tôi giật cả mình. Không phải hạng B trở lên thì chắc sẽ chật vật đấy. Giờ tôi mới hiểu tại sao gần đây các lãnh chúa cứ ráo riết chiêu mộ mạo hiểm giả cấp cao."

"Ảnh hưởng đến mức đó cơ à? Thế thì phiền phức thật..."

Nói đi cũng phải nói lại, nếu loại quái vật này mà tấn công thị trấn thì các lãnh chúa khắp nơi sẽ khốn đốn lắm. Việc mấy quý tộc thính tai bắt đầu săn đón mạo hiểm giả cấp cao âu cũng là chuyện đương nhiên.

'Sự dẫn dắt của Sol' dù sao cũng có Bệ hạ chống lưng nên chắc không ai dám í ới gì đâu, nhưng chắc chắn giới mạo hiểm giả sẽ chịu ảnh hưởng không nhỏ. Với kẻ chỉ muốn sống đời mạo hiểm giả cho qua ngày như tôi thì có vẻ thời đại phiền phức sắp đến rồi.

***

Vệt đường nơi con ác ma khổng lồ càn quét qua đã biến thành đống đổ nát.

Đa số người dân chắc đã sơ tán, nhưng có vẻ vẫn không tránh khỏi thương vong. Binh lính lập tức chạy đến bắt đầu công tác cứu hộ, vì trong nhóm có Shizuna là Vu nữ của nước này nên 'Sự dẫn dắt của Sol' cũng quyết định giúp một tay.

Tôi phụ trách dọn dẹp đống đổ nát. Nhờ sức khỏe hơn người và cái 'Hộp Đồ' chứa gì cũng được, công việc diễn ra rất hiệu quả. Rani dùng mũi, Sfenia dùng mắt để tìm kiếm nạn nhân, còn tôi thì tống khứ tất cả gạch đá vướng mắt vào 'Hộp Đồ'.

Những người bị thương vừa được tìm thấy liền được Freinir và Shizuna dùng ma pháp chữa trị ngay lập tức, nhờ đó công tác cứu hộ diễn ra với tốc độ cực nhanh.

Đặc biệt là ma pháp hồi phục kết hợp với 'Mở Rộng Phạm Vi' của Freinir cực kỳ hữu dụng. Nhờ ma pháp hồi phục diện rộng không phân biệt đối tượng mà cô ấy thi triển từ trên đống đổ nát, chắc chắn đã có không ít người được cứu sống. Có thể nói cô ấy đã hoạt động như một 'Thánh nữ' thực thụ.

Nhân tiện thì nhóm 'Túy Hổ' của Karma cũng giúp đỡ, nhưng lúc đó tôi bị chị ấy bảo là "Cậu Soushi đúng là người tốt quá ha".

"Nhưng mà nếu có đủ sức mạnh để quán triệt cái sự người tốt đó thì cũng đáng nể đấy. Chị không ghét kiểu đó đâu."

Chị ấy vừa cười vừa bồi thêm câu đó, nên chắc cũng không có ý mỉa mai gì.

Ngoài ra, tôi có nhờ Mariane đi xem xét tình hình tiền tuyến, có vẻ trận chiến ở đó cũng đã kết thúc. Rốt cuộc chỉ có ba con ác ma hình nhện xuất hiện, nhưng do con ác ma khổng lồ kia chạy loạn nên phía mạo hiểm giả cũng chịu chút thiệt hại.

Khi binh lính cứu hộ tăng cường thêm, nhờ có cả đám rối đất của 'Tinh Linh' mà họ điều khiển nên tốc độ làm việc tăng lên đáng kể. Nghĩ kỹ thì 'Tinh Linh' đúng là loại máy móc hạng nặng đa năng hình người, tự động và không biết mệt mỏi. Độ hữu dụng của chúng thì khỏi phải bàn.

Một lúc sau, Đại Vu Nữ Miona-sama cũng xuất hiện tại hiện trường.

Bà nhìn quanh, chỉ đạo các quan thần đi cùng, rồi đến chỗ tôi cúi đầu nhẹ.

"Ta đã nghe về chiến công của Soushi điện hạ và mọi người. Ở đây cứ để chúng tôi lo, xin các ngài hãy về nghỉ ngơi."

"Nếu thấy vướng víu thì tôi sẽ lui, nhưng nếu không thì hãy để tôi tiếp tục. Người ta nói 72 giờ... à không, 36 khắc là ranh giới sinh tồn trong cứu hộ nhân mạng. Phải cố gắng cứu được hết một lượt trước thời điểm đó."

"Ưm, là vậy sao. Nhìn cách làm việc của nhóm Soushi điện hạ thì đúng là để các ngài tiếp tục sẽ tốt hơn... Ta hiểu rồi, xin hãy cứu giúp người dân càng nhiều càng tốt."

"Đã rõ."

Tôi chào bà rồi quay lại công việc ném đống gạch đá trước mặt vào 'Hộp Đồ'. Freinir và mọi người cũng tiếp tục cứu hộ, hiện tại trông thể lực vẫn còn ổn.

Hơi có lỗi với các thành viên, nhưng coi như hãy tha thứ cho sự ích kỷ này của trưởng nhóm 'Sự dẫn dắt của Sol' đi. Nạn nhân ở ngay trước mắt, bản thân lại có sức mạnh để cứu giúp thì không thể nào khoanh tay đứng nhìn được.

Sau đó chúng tôi làm việc liên tục, trước khi trời sáng thì công tác cứu hộ cơ bản đã hoàn tất. Các thành viên không ai than vãn một lời, cứ thế miệt mài làm việc.

Đến rạng sáng thì chúng tôi hết nhiệm vụ. Khi rời khỏi hiện trường, những người lính vốn dĩ đã mệt nhoài và những người dân đã hồi phục đều cúi đầu tiễn chúng tôi.

Ngồi trên xe ngựa do Miona-sama chuẩn bị, Freinir và Rani lăn ra ngủ ngay lập tức. Sfenia và Shizuna cũng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Chỉ có Mariane trông vẫn bình thường là di chuyển sang ngồi cạnh tôi.

"Em nghĩ biểu hiện lần này rất xuất sắc. Guild chắc chắn sẽ đánh giá cao 'Sự dẫn dắt của Sol' và 'Túy Hổ'."

"Được thế thì tốt quá. Nhưng mọi người đã làm rất tốt. Cảm ơn vì đã chiều theo sự ích kỷ của trưởng nhóm."

"Ích kỷ gì chứ... Mọi người đều nghĩ đó là việc cần làm nên mới làm thôi. Tất nhiên cả em cũng vậy."

"Vậy à... ừ nhỉ. Anh đúng là may mắn khi có những thành viên tuyệt vời."

"Chúng em cũng nghĩ mình may mắn khi có một trưởng nhóm tốt đấy. Hãy tự tin lên anh."

"Cảm ơn em. Hôm nay và ngày mai cứ nghỉ ngơi thoải mái ở nhà trọ nhé."

"Em nghĩ thế là hợp lý ạ."

Nói xong, Mariane tựa đầu vào vai tôi và bắt đầu ngủ.

Nếu là bình thường chắc tôi đã thót tim rồi, nhưng may là bản thân tôi giờ cũng chẳng còn sức mà rung động nữa.

Nếu được thì tôi cũng muốn chợp mắt một chút... nhưng là trưởng nhóm đang trông nom mấy cô gái xinh đẹp như hoa thế này, tôi phải ráng mà chịu đựng thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!