Ông Chú Trở Thành Kẻ Mạnh Nhất Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 3 - Chương 1: Mê cung lang thang

Chương 1: Mê cung lang thang

Ngày hôm sau, sau khi đánh bại "Hoàng Hôn Quyến Tộc" tại Bartland.

Tôi trốn khỏi bữa tiệc kéo dài đến tận rạng sáng, bước đi trong không khí trong lành của buổi sớm mai với trạng thái nửa tỉnh nửa mê, và bằng cách nào đó đã lết được về nhà trọ.

Khi tôi định vào phòng mình, có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của tôi, Freinir và Rani từ phòng bên cạnh bước ra.

"Mừng anh đã về, ngài Soushi."

"Mừng anh về, Soushi. Tiệc tùng đến tận giờ này sao?"

"Anh về rồi đây, Frey, Rani. Ừ đúng rồi, anh đã định trốn về giữa chừng mà không được."

"Vì ngài Soushi là nhân vật chính mà, đành chịu thôi ạ."

"Hừm~. Cho em kiểm tra chút nhé?"

Freinir có vẻ đã chấp nhận lý do đó, nhưng Rani lại bắt đầu hít hít ngửi ngửi quanh ngực tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ. Trong bữa tiệc cũng có cảnh mấy nữ mạo hiểm giả ôm chầm lấy tôi, nên tôi đã âm thầm lo sợ màn kiểm tra mùi của Rani, nhưng quả nhiên là không tránh được.

Nhưng không biết nên gọi là may mắn hay không, Rani nhăn mặt và lập tức lùi lại.

"Nè Soushi, mùi rượu nồng nặc quá!"

"Cái đó thì chịu thôi. Anh còn chẳng nhớ mình bị ép uống bao nhiêu nữa là."

"Nhưng trông anh đâu có vẻ say lắm đâu."

"Nghe nói là nhờ kỹ năng Kháng độc nên anh không bị say lắm."

"Vậy hả ta. Mà tửu lượng tốt cũng là chuyện tốt thôi."

"Với anh thì hơi chán một chút. Thôi, xin lỗi nhưng anh sẽ ngủ đến trưa. Hôm nay cho nghỉ một ngày nên mấy đứa cứ tự do sinh hoạt nhé."

"Đã rõ. Em sẽ báo lại với Sfenia và Mariane."

Nói rồi Rani đi vào phòng của Sfenia và những người khác.

Freinir vẫn nhìn tôi chằm chằm, nhưng có vẻ tôi đã tránh được việc bị giảm độ tin cậy trong mắt các cô gái.

"Anh lau người rồi ngủ một giấc đây, Frey cũng cứ tự nhiên nhé."

"Vâng, thưa ngài Soushi. ...Ưm, em có thể ở trong phòng ngài Soushi được không ạ?"

"Hửm? À, cũng được thôi nhưng mà..."

Không hiểu lắm, nhưng có lẽ việc tôi vắng mặt cả đêm khiến cô ấy bất an chăng? Dù sao tôi cũng chỉ ngủ thôi, nếu điều đó làm Freinir yên tâm thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Sau đó, tôi nằm xuống giường và chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Trở thành mạo hiểm giả giúp cơ thể tôi tráng kiện hơn hẳn, nhưng việc vẫn phải ngủ đủ giấc lại gợi nhớ về cuộc sống kiếp trước, khiến lòng tôi có chút nhói.

Khi tôi mở mắt ra thì trời đã đứng bóng. Cảm thấy hơi ấm bên cạnh, tôi liếc nhìn và thấy Freinir đang ôm chặt lấy cánh tay tôi mà ngủ. Chẳng lẽ vì quá lo lắng mà đêm qua cô ấy không ngủ được sao? Với trường hợp của cô ấy, người sở hữu kỹ năng "Phụ thuộc", thì khả năng đó là rất cao.

Tôi dùng tay kia xoa đầu cô ấy, rồi lay vai đánh thức.

Freinir tỉnh dậy với vẻ mặt hơi xấu hổ, nhưng khi tôi cất tiếng "Chào buổi sáng", cô ấy mỉm cười đáp lại "Chào buổi sáng, ngài Soushi" rồi bước xuống giường.

"Đói bụng rồi. Mọi người cùng đi ăn trưa nhé."

"Vâng, thưa ngài Soushi."

Tôi gọi cả Rani và Sfenia ở phòng bên cạnh. Mariane đã đến Hiệp hội làm việc nên không có ở đây.

Rời nhà trọ, bốn người chúng tôi đi đến một quán ăn gần đó. Người dân trong thị trấn đi ngang qua nhìn thấy tôi đều cúi đầu cảm ơn, khiến tôi thấy hơi nhột.

Sau khi ngồi vào bàn và gọi món, tôi nhận ra Sfenia ngồi đối diện đang nhìn mình chằm chằm.

"Sao thế Sfenia? Bộ dạng anh có gì kỳ lạ à?"

"Dạ không, em chỉ đang nhớ lại trận chiến hôm qua thôi. Hình ảnh ngài Soushi lúc đó thật tuyệt vời."

Đôi mắt Sfenia khi trả lời ươn ướt khác hẳn ngày thường. Có vẻ cô ấy thích việc tôi chiến đấu một cách thô bạo, nên khi thấy tôi đánh bại Zaikal của "Hoàng Hôn Quyến Tộc", cô ấy tỏ ra vô cùng phấn khích.

"À, ừm, với anh thì nếu em quên chuyện đó đi sớm thì tốt hơn..."

"Chắc là em sẽ không quên được trong một thời gian đâu ạ."

"Thôi có sao đâu Soushi. Cũng đâu phải chuyện xấu gì."

Rani nói đỡ vào như vậy, nên tôi cũng đành bỏ cuộc: "Mà, ừ thì đúng là vậy...".

Thấy tôi làm mặt khổ sở, Freinir lên tiếng:

"Nhân tiện thưa ngài Soushi, từ ngày mai chúng ta sẽ làm gì ạ? Có chinh phục nốt cái hầm ngục hạng C còn lại không?"

"Anh định là thế, mọi người thấy sao?"

"Em thấy được đấy ạ."

"Tán thành nha~"

"Em cũng tán thành."

"Hình như nó có mười lăm tầng, vậy chúng ta dành ba ngày để công phá nhé. Sau đó nếu Bá tước Lautrec có gọi thì đành phải đến đó thôi, nhưng chắc là chưa có liên lạc triệu tập nhanh đến thế đâu, mới có ba ngày mà."

Nếu được thì tôi mong cái vụ triệu tập đó đừng đến trong một thời gian dài... nhưng hy vọng đó đã bị lời nói của Sfenia đập tan tành.

"Không đâu ạ, Đại quan của thị trấn này chắc chắn sẽ trao đổi bằng 'Ma đạo cụ Truyền tin', nên tin tức sẽ đến rất nhanh thôi."

"'Ma đạo cụ Truyền tin'?"

"Anh không biết sao? Đó là ma đạo cụ có thể nói chuyện với nơi ở xa. Chỉ là nó tiêu tốn rất nhiều ma thạch nên chỉ một số cực ít người mới được dùng thôi."

"Có thứ như vậy sao..."

Nghĩ lại thì Mariane cũng có vẻ liên lạc mật thiết với Grand Master của Hiệp hội, nên việc tồn tại loại ma đạo cụ như thế cũng là lẽ đương nhiên.

"Nhắc mới nhớ, thị trấn này cũng có Đại quan nhỉ. Vậy có khi bị gọi đến chỗ đó trước cũng nên."

"Có thể trát gọi đã được gửi đến Hiệp hội rồi ấy chứ. Chắc họ sẽ không gửi trực tiếp đến nhà trọ đâu, lúc đó chị Mariane sẽ báo lại thôi."

"Thế thì việc ngày mai có vào hầm ngục được hay không cũng mong lung quá."

Chiến đấu và đánh bại kẻ thù khó nhằn thì được, nhưng dính dáng đến mấy nhân vật quyền lực thì tôi thấy phiền phức vô cùng. Nếu mục đích là lập thân xuất thế thì đáng lẽ phải vui mừng, nhưng ít nhất mục đích của tôi chỉ là sống thọ mà thôi. Hơn nữa còn có chuyện tôi không muốn thân phận nguyên là tiểu thư Công tước của Freinir bị lộ, nên thật lòng tôi muốn tránh tiếp xúc với tầng lớp quý tộc.

Thấy tôi thở dài, tai Rani giật giật.

"Mà thôi, nếu được nhận thưởng thì cứ nhận đi chứ. Đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' mà không được gì thì vô lý quá."

"Ngày xưa cũng có chuyện được quý tộc trọng dụng đấy ạ. Nếu là ngài Soushi thì chuyện đó xảy ra cũng không lạ đâu."

"Không đâu Frey, thế thì đánh giá cao anh quá rồi. Với lại anh cũng đâu có hứng thú với việc thăng quan tiến chức."

"Em nghĩ ngài Soushi sẽ làm rất tốt mà. Khi đó em sẽ──"

"A, hình như Mariane về rồi kìa."

Đúng như lời Rani, Mariane bước vào từ cửa. Chỉ có điều đáng lo ngại là phía sau cô ấy có một người đàn ông rõ ràng là quan chức.

Mariane đi đến chỗ tôi và thì thầm:

"Anh Soushi, Đại quan của thị trấn này cho gọi anh. Ăn xong anh hãy cùng người này đến dinh thự của Đại quan nhé."

"Hiểu rồi, anh chuẩn bị xong sẽ đi ngay. Chỉ mình anh thôi đúng không?"

"Vâng, có vẻ là vậy. Với lại nghe nói Bá tước Lautrec tình cờ đến thị trấn này thị sát vào chiều hôm qua. Nên chắc anh sẽ gặp ngài ấy tại đó luôn."

"Hả..."

Chuyện này có thể gọi là may mắn chăng... nhưng nếu phải gặp một quý tộc cấp cao như Bá tước, ít nhất tôi cũng muốn có thêm chút thời gian chuẩn bị tâm lý chứ.

***

Vội vàng chỉnh trang y phục tươm tất nhất có thể, tôi cùng viên quan chức đến đón lên xe ngựa.

Sau khoảng mười phút lắc lư trên con đường lát đá, xe ngựa dừng lại trước một dinh thự to lớn nổi bật ở khu trung tâm thị trấn.

Tôi theo sau người đưa tin bước qua cổng chính. Dinh thự của Đại quan là một ngôi nhà đủ sang trọng để gọi là hào dinh, nhưng vẫn được tiết chế để không vượt quá thân phận.

Tôi được dẫn vào phòng tiếp khách có trưng bày vài món đồ mỹ nghệ và được yêu cầu đợi ở đó.

Trong lúc tôi đang lơ đãng ngắm nhìn các tác phẩm nghệ thuật, tiếng gõ cửa vang lên. Một quý ông khoảng bốn mươi tuổi có vẻ chính trực và một người đàn ông lớn tuổi trông nghiêm nghị với bộ râu trắng bước vào. Theo sau họ là một nam một nữ có vẻ là "Người thức tỉnh". Đương nhiên họ là hộ vệ.

Nhìn trang phục thì rõ ràng người đàn ông râu trắng chính là Bá tước Lautrec. Ngay cả một kẻ quanh năm mặc đồ rẻ tiền như tôi nhìn vào cũng bị choáng ngợp bởi bộ trang phục được thiết kế tinh xảo đó. Mấy bộ vest mà ông giám đốc kiếp trước hay khoe khoang so với bộ đồ này chỉ là hàng thời trang mì ăn liền mà thôi.

Tôi đứng dậy cúi chào, người quý ông bốn mươi tuổi đáp lễ trước.

"Xin lỗi vì đã gọi người hùng của thị trấn đến khi cậu đang mệt mỏi. Tôi là Rodnik, Đại quan cai quản Bartland này. Trước hết, cho phép tôi gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất vì cậu đã cứu thị trấn này khỏi nguy cơ diệt vong. Thành thật cảm ơn cậu."

"Tôi là mạo hiểm giả hạng C, tên là Soushi. Về sự việc lần này, tôi chỉ làm tròn nghĩa vụ của một mạo hiểm giả mà thôi. Tuy nhiên, nếu kết quả là thị trấn thoát nạn thì bản thân tôi cũng thấy rất vui mừng."

Tôi trả lời có chút khiêm tốn, ông Rodnik tỏ vẻ hơi ngạc nhiên. Chắc ông ấy vốn không kỳ vọng mạo hiểm giả sẽ biết lễ nghi phép tắc. Chỉ là ánh mắt của lão quý tộc đứng phía sau dường như trở nên nghiêm khắc hơn.

"Hừm... ra là vậy, kẻ thảo phạt được 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' quả nhiên không phải là mạo hiểm giả tầm thường. Nào, người gọi cậu đến lần này là tôi, nhưng thị trấn này vốn là lãnh địa của ngài Bá tước Lautrec. Và vị đang đứng đây chính là ngài Bá tước Lautrec bằng xương bằng thịt. Vì vậy, cuộc nói chuyện sau đây sẽ do ngài Bá tước chủ trì, mong cậu hiểu cho."

Ông Rodnik lùi sang một bên, lão quý tộc râu trắng... Bá tước Lautrec bước lên một bước.

Tôi vội vàng quỳ một gối xuống, cúi đầu thấp. Thú thật tôi cũng chẳng biết phải ứng xử sao cho đúng... nhưng nhớ mang máng trong game hay làm thế này.

"Tôi là mạo hiểm giả Soushi. Hôm nay được diện kiến ngài Bá tước Lautrec, tôi lấy làm vinh hạnh..."

"Uhahaha, được rồi được rồi. Ta đã nghe Tử tước Balius kể về cậu. Rằng cậu là một mạo hiểm giả rất có triển vọng và biết giữ lễ nghĩa. Nhưng ở đất nước này vốn không yêu cầu mạo hiểm giả phải câu nệ tiểu tiết đến thế. Tất nhiên nếu đối phương là Hoàng gia thì không được phép, nhưng hôm nay cậu không cần phải cứng nhắc quá đâu."

"Vâng... vâng ạ."

Khi ngẩng mặt lên, vẻ mặt nghiêm nghị lúc nãy đã biến đâu mất, thay vào đó là hình ảnh vị Bá tước đang cười híp mắt như một ông lão hiền từ.

***

"Vậy ra việc thảo phạt được 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' hoàn toàn là kết quả của sự ngẫu nhiên sao?"

"Vâng. Trong tình huống đó, dường như không ai có thể đứng ngoài cuộc được. Vì vậy, tôi, người may mắn vẫn còn cử động được dù chịu ảnh hưởng từ sức mạnh của 'Hoàng Hôn Quyến Tộc', đành phải ra mặt đối phó."

Trong phòng tiếp khách, tôi và Bá tước ngồi đối diện nhau trên ghế sofa, ngăn cách bởi chiếc bàn trông có vẻ đắt tiền. Phía sau Bá tước là hai hộ vệ nam nữ, và ông Rodnik đứng hầu bên cạnh.

"'Hồn Lực'... Ta nghe nói 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' sở hữu thứ sức mạnh đó. Nhờ nó mà chúng có thể sàng lọc đối thủ để giao chiến. Cậu chịu được sức mạnh đó mà vẫn cử động được thì chắc chắn phải là một cường giả rồi."

"Ngài quá khen. Tôi vẫn là kẻ non nớt ít kinh nghiệm nên chưa thể tự lượng sức mình..."

"Với sức mạnh đó mà làm mạo hiểm giả chưa đầy nửa năm thì thú vị thật đấy. Ta cũng chưa từng nghe chuyện có người 'Thức tỉnh' ở độ tuổi xấp xỉ con trai ta bao giờ."

Bá tước vừa vuốt bộ râu trắng vừa nheo mắt. Nhắc mới nhớ, có khi ông ấy trạc tuổi bố tôi cũng nên. Nhưng phong thái quá khác biệt khiến tôi không tài nào thấy giống được.

"Được rồi, đầu đuôi chuyện thảo phạt coi như đã rõ. Việc cậu đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' có rất nhiều người chứng kiến, và ma thạch nộp cho Hiệp hội cũng đủ để xác thực chân tướng."

"Vâng, cảm ơn ngài."

"Về vụ việc này, Hiệp hội Mạo hiểm giả và cả phía ta sẽ báo cáo lên Hoàng gia. E rằng sau đó sẽ có phán quyết hoặc ban thưởng gì đó từ Hoàng gia gửi xuống."

"Xin mạn phép hỏi, nếu có chỉ thị từ Hoàng gia thì tôi phải đợi bao lâu ạ?"

"Chà... Báo cáo thì chắc chỉ mất ba ngày là đến tay Nhà vua hoặc Tể tướng. Từ đó đến lúc chọn lựa phần thưởng... chắc khoảng ba tuần."

Ở thế giới này, thủ tục hành chính vẫn tốn thời gian như thường. Tuy nhiên, nếu là Hoàng gia thì khối lượng công việc chắc chắn không nhỏ, nên ba tuần có khi lại là nhanh ấy chứ.

Đang suy nghĩ miên man, Bá tước bỗng chồm người về phía trước, hạ giọng nói:

"Nhân tiện, ta nghe nói tổ đội của cậu Soushi rất mạnh trong việc đối phó với Undead, chuyện đó có thật không?"

"Vì trong nhóm có thành viên sử dụng được Thánh thuộc tính ma pháp, nên tôi nghĩ chúng tôi mạnh hơn các tổ đội mạo hiểm giả khác về khoản này."

"Hừm. Cậu Soushi đã đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc', lại có đồng đội dùng được Thánh thuộc tính ma pháp, không tồi chút nào. Reinan, Reisei, hai ngươi thấy sao?"

Bá tước quay sang hỏi hai người hộ vệ.

Nhìn kỹ lại, hai hộ vệ đó có khuôn mặt giống hệt nhau. Dựa vào vóc dáng thì biết là một nam một nữ, nhưng cả hai đều có nét mặt trung tính, độ tuổi chừng đôi mươi. Chắc là sinh đôi, nhưng nếu vậy thì cặp song sinh cùng là "Người thức tỉnh" quả là cực hiếm. Cả hai đều mặc trang phục nhiều chi tiết trang trí phù hợp với vị thế hộ vệ của quý tộc cao cấp, nhưng kiếm và đoản trượng đeo bên hông thì hoàn toàn là đồ thực chiến.

"Thưa! Nếu là mạo hiểm giả đã thảo phạt được 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' thì thần nghĩ không có vấn đề gì ạ!"

Người trả lời câu hỏi của Bá tước là người nam. Sự chính trực thể hiện rõ trong từng lời nói.

"Em cũng vậy nha~, cùng ý kiến luôn á~."

Ngược lại, cách nói chuyện của cô gái khiến tôi suýt té ghế. Hộ vệ của Bá tước mà ăn nói thế này có ổn không vậy? Nhưng Bá tước chỉ gật đầu "Ừm, quả nhiên các ngươi cũng nghĩ vậy" rồi quay lại phía tôi.

"Cậu Soushi, thực ra ta có việc muốn nhờ tổ đội của cậu. Tại một nơi không xa lãnh đô Barbadza của ta đang xuất hiện một lượng lớn Undead, ta muốn các cậu điều tra nguyên nhân. Barbadza cũng gần Vương đô, rất tiện cho việc lưu trú, cậu thấy sao?"

Nghe những lời đó, tôi dự cảm về một chuỗi rắc rối mới sắp bắt đầu, nhưng cũng hiểu rằng đây là nghĩa vụ không thể trốn tránh của một mạo hiểm giả cấp cao.

***

"Tóm lại là vậy, chúng ta sẽ hoãn việc chinh phục hầm ngục hạng C còn lại để ngày kia khởi hành đi Barbadza. Đây là vụ khó từ chối nên xin lỗi mọi người, mong mọi người thông cảm."

Vừa về đến nhà trọ, tôi tập hợp mọi người lại phòng và thông báo về yêu cầu của Bá tước.

Không biết nên gọi là may mắn hay không, các thành viên của "Sự dẫn dắt của Sol" không có phản ứng gì quá lớn.

"Nếu ngài Soushi đã quyết định nhận thì không sao đâu ạ."

"Mà, đích thân Bá tước nhờ vả thì sao từ chối được. Phải hoãn cái hầm ngục hạng C ở đây lại cũng hơi khó chịu xíu nhưng đành chịu thôi."

"Em cũng nghĩ không có vấn đề gì. Hơn nữa, anh Soushi chắc đang bận tâm về chuyện Undead đúng không?"

Nghe Sfenia nói, tôi gật đầu.

"Thực ra đúng là vậy. Tự nhiên lại có vụ lùm xùm Undead vào thời điểm này khiến anh cảm thấy không thể lờ đi được."

"Hừm. Nhưng mà em thấy đâu nhất thiết phải là chúng ta đâu nhỉ. Barbadza là thành phố lớn mà? Chắc cũng có nhiều tổ đội mạnh chứ."

Lời Rani nói rất đúng, nhưng tôi lờ mờ hiểu được suy tính của Bá tước.

"Chắc Bá tước cũng muốn đo lường thực lực của chúng ta. Dù sao thì người đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' lần này cũng là một mạo hiểm giả vô danh mà. Ông ấy sẽ không chỉ nghe báo cáo là đã thảo phạt xong rồi tin ngay đâu."

"Quý tộc phiền phức thật đấy. Có bằng chứng rồi mà cũng không được."

"Không hẳn là nghi ngờ việc chúng ta đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc', mà ông ấy muốn kiểm tra xem đó có phải là ăn may hay không. Đã báo cáo lên Hoàng gia thì Bá tước phải nắm chắc thông tin là đương nhiên. Tuy nhiên, cũng có thể ông ấy không muốn dùng những quân cờ mạnh trong tay cho việc đối phó với đám Undead chưa rõ lai lịch này."

Có hơi suy diễn xấu một chút, nhưng chắc cũng không sai lắm đâu. Người ở trên cao có cái lý của người ở trên cao mà.

Mariane cũng gật đầu đồng tình với tôi.

"Chắc đúng như suy đoán của anh Soushi đấy. Thêm vào đó, có lẽ ông ấy cũng muốn tạo mối quan hệ với 'Sự dẫn dắt của Sol'. Dù sao thì việc nhận ủy thác từ Bá tước cũng là một thành tích lớn, không có gì bất lợi cho 'Sự dẫn dắt của Sol' cả."

"Nghe cô nói vậy tôi cũng yên tâm. Dù sao đối thủ là Undead thì phải nhờ cậy vào Frey nhiều rồi. Nhờ em nhé."

Nghe tôi nói vậy, gương mặt Freinir bừng sáng. Cô ấy chắp hai tay trước ngực tuyên bố: "Vâng, thưa ngài Soushi. Em sẽ dốc toàn tâm toàn lực để giúp ích cho ngài Soushi ạ."

Hăng hái quá mức cũng là vấn đề, nhưng có động lực cao là tốt, cứ nghĩ vậy đi.

"Tất nhiên anh cũng trông cậy vào mọi người nữa. Undead có những con rất khó chịu với đòn tấn công vật lý đấy."

Tôi không quên quan tâm đến những người còn lại, chợt nhớ về hồi kiếp trước từng làm trưởng dự án. Ra là vậy, làm trưởng nhóm mạo hiểm giả cũng gần giống cảm giác đó nhỉ.

***

Ngày hôm sau, chúng tôi tập luyện rồi đi mua sắm.

Chúng tôi cũng được thuê làm hộ vệ cho Bá tước trên đường đến lãnh đô Barbadza. Hành trình kéo dài bốn ngày nên tôi đã mua rất nhiều thực phẩm và nhu yếu phẩm. Thực ra tính tôi hay lo xa, bình thường cũng hay mua tích trữ đồ đạc. "Hộp Đồ" đúng là kỹ năng sinh ra để dành cho tôi.

Sáng ngày kia, chúng tôi hội quân với đoàn của Bá tước, được Đại quan Rodnik tiễn chân và rời khỏi Bartland.

Đoàn của Bá tước gồm có xe ngựa cao cấp dạng hộp của Bá tước đi ở giữa, một xe chở hàng, hai mươi binh lính, cộng thêm cặp song sinh hộ vệ kia và một nhóm mạo hiểm giả bốn người, tổng cộng là hai mươi bảy người. Theo Mariane thì số lượng này khá ít, chứng tỏ việc lãnh chúa di chuyển là một chuyện vô cùng trọng đại.

Được biết cặp song sinh đều nguyên là hạng C, còn nhóm mạo hiểm giả hộ vệ "Lê Minh Lôi" là hạng B, nên xét về chiến lực hộ vệ thì không có gì phải phàn nàn.

Về việc nghỉ ngơi, vì đây là tuyến đường nối giữa lãnh đô và thị trấn lớn thứ hai nên các trạm nghỉ được xây dựng đầy đủ, đương nhiên có sẵn tòa nhà dành riêng cho Bá tước.

Cũng có lán trại cho hộ vệ ở gần đó, nhưng đó là chỗ cho binh lính nên rốt cuộc chúng tôi vẫn phải ngủ ngoài trời. Tuy nhiên theo lời Rani thì "Có đàn ông bắt chuyện phiền phức lắm", nên thế này lại hóa hay.

Cho đến khi tới trạm nghỉ của ngày thứ hai thì không có chuyện gì đặc biệt. Sau khi Bá tước vào nhà trọ, chúng tôi dựng lều cách đó một đoạn. Chúng tôi đã bàn bạc với đội hộ vệ "Lê Minh Lôi" để chia nhau cảnh giới hai bên nhà trọ của Bá tước.

Khi chúng tôi đang ăn tối, từ phía nhà trọ, cô gái trong cặp song sinh hộ vệ của Bá tước ── tên là Reisei thì phải ── đi tới.

"Chào buổi tối nha~. Anh Soushi ơi, cho em chào hỏi mọi người trong nhóm xíu nà~."

"Chào cô. Mời cô lại đây."

Nhìn kỹ lại thì đúng là một cô gái khoảng đôi mươi. Mái tóc cắt ngắn cùng giọng điệu đặc biệt khiến cô ấy trông hơi trẻ con, nhưng ánh mắt lại là của người dày dạn kinh nghiệm. Nguyên là hạng C thì bên trong chắc chắn không giống vẻ bề ngoài đâu. Việc cô ấy đến chào hỏi chắc cũng là chỉ thị của Bá tước.

"Chà~, mọi người ai cũng xinh đẹp hết trơn á~. Anh Soushi là kiểu người đó hả ta~?"

Vừa ngồi xuống vòng tròn năm người, cô nàng Reisei đã buông ngay một câu như vậy. Chà, có lẽ đó là điều người ta tò mò nhất.

"Kiểu người đó là kiểu gì thì tôi không rõ, nhưng chỉ là tự nhiên tập hợp lại thành ra thế này thôi. Để tôi giới thiệu nhé."

Nói rồi tôi giới thiệu bốn người từ Freinir đến Mariane.

"Em tên là Reisei nè~. Vốn dĩ em xuất thân từ gia đình phục vụ ngài Bá tước, nhưng mà cả em và em trai đều lỡ trở thành mạo hiểm giả mất tiêu, rồi lên được hạng C nên mới được công nhận làm hộ vệ cho ngài Bá tước đó đa~."

"Cô và em trai Reinan cùng 'Thức tỉnh' sao?"

"Đúng rồi á~. Nghe nói hiếm lắm luôn, gia đình cũng vừa ngạc nhiên vừa buồn nữa cơ, nhưng mà rồi cũng đâu vào đấy như bây giờ nè~."

Vốn là gia đình phục vụ Bá tước thì chắc hẳn phải là gia đình có vị thế. Với gia đình đó, việc con cái cả chị lẫn em đều trở thành mạo hiểm giả chắc chắn là một cú sốc lớn. Việc họ gặt hái được thành công nhất định với tư cách mạo hiểm giả và trở thành hộ vệ cho Bá tước, đối với gia đình mà nói chắc chắn là điều may mắn về nhiều mặt.

"Nhân tiện á~, chị Mariane là người của Hiệp hội đúng hông nà~? Chẳng lẽ là nhân viên chuyên trách của 'Sự dẫn dắt của Sol' sao ta~?"

Bị hỏi, Mariane gật đầu.

"Vâng, đúng vậy."

"Cái đó là~, vì đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' nên mới có chuyên trách đi kèm hả ta~?"

"Không, là từ trước đó rồi. Vì 'Sự dẫn dắt của Sol' đã được đánh giá là một tổ đội có triển vọng từ trước."

"Hư~m, con mắt nhìn người của Hiệp hội ghê thiệt nha~. Chuyện đó chắc chắn là do anh Soushi mạnh lắm đúng hông nà~?"

Mariane liếc nhìn tôi. Reisei rõ ràng đang thăm dò năng lực của "Sự dẫn dắt của Sol". Tiết lộ đến mức nào là một vấn đề nan giải đây.

"Đúng vậy. Anh Soushi tuy là hạng C nhưng sức mạnh đã vượt qua hạng B và tiệm cận hạng A rồi. Hơn nữa kỹ năng 'Hộp Đồ' như cô thấy đấy, tính hữu dụng cao hơn hẳn so với các mạo hiểm giả khác, nên Hiệp hội rất chú ý. Tất nhiên, trình độ của cả tổ đội rất cao cũng là một phần được đánh giá tốt."

"Công nhận là có sức mạnh đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc', lại còn vận chuyển được lượng lớn đồ đạc thế này, thì có khi thu thập được cả đống nguyên liệu từ hầm ngục tầng sâu ấy chứ lị~. Hèn chi được đánh giá cao là phải rồi ha~."

Khi Mariane giải thích chỉ bằng những thông tin đã công khai, Reisei có vẻ tạm thời chấp nhận. Nhìn qua là biết Sfenia là High Elf, còn chuyện Freinir nguyên là tiểu thư Công tước chắc Bá tước cũng đã nhận ra. Tính cả những điều đó thì việc có nhân viên chuyên trách đi kèm cũng chẳng có gì lạ.

Quả nhiên Reisei cũng không đào sâu thêm nữa, cô ấy trò chuyện rôm rả về mấy chuyện vô thưởng vô phạt rồi quay trở về nhà trọ.

Sau đó không có chuyện gì xảy ra, và đến quá trưa ngày thứ tư, chúng tôi đã đến lãnh đô Barbadza.

Vì là thủ phủ của lãnh địa Bá tước, đây chắc chắn là thành phố lớn nhất mà tôi từng thấy kể từ khi đến thế giới này. Chiều cao và quy mô của tường thành đều vượt xa Euron - lãnh đô của Tử tước Balius. Ngay cả hào nước và cầu treo cũng là những thứ lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng tại đây.

Bên ngoài hào nước quả nhiên có vài khu vực "Ngoại thành", nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng chúng ở gần trục đường chính dẫn vào cổng. Có lẽ khu vực đó đã có sự can thiệp của chính quyền.

Đoàn xe của Bá tước dĩ nhiên được thông qua mà không cần kiểm tra, hay đúng hơn là binh lính cảnh vệ đã dàn hàng nghênh đón, cứ thế tiến thẳng vào dinh thự Bá tước ở trung tâm thành phố.

Dinh thự Bá tước là một kiến trúc đồ sộ, gọi là một tòa thành cũng không ngoa. Nếu dinh thự Tử tước Balius vẫn còn mang dáng dấp của một ngôi nhà sang trọng, thì nơi này khiến tôi hoàn toàn choáng ngợp trước đẳng cấp của giới quý tộc thượng lưu. Xung quanh dinh thự được bao bọc bởi lớp tường thành thứ hai, và nhiệm vụ của đám hộ vệ chúng tôi cũng kết thúc ngay trước cổng chính.

"Đây làaa giấy chứng nhận hoàn thành nhiệm vụ hộ tống nè~. Ngày mai Bá tước sẽ gửi yêu cầu chỉ định đến Guild cho 'Sự Dẫn Dắt Của Sol', nên mọi người nhớ nhận nha~"

Sau khi nhận thông báo từ Reisei, chúng tôi tạm thời đi đến Guild mạo hiểm giả ở Barbadza.

Tại Barbadza, quy mô của Guild lớn hơn khoảng 50% so với ở Euron, số lượng mạo hiểm giả tụ tập cũng đông đảo hơn. Nhóm 'Lê Minh Lôi' cùng hộ tống Bá tước cũng ở đó, nghe nói còn có vài tổ đội hạng B nữa. Quả thực trang bị của một số người trông cao cấp hơn hẳn, khác biệt một trời một vực. Tuy nhiên, phần lớn vẫn ở quanh mức hạng E, có vẻ như chênh lệch đẳng cấp mạo hiểm giả ở Guild thành phố lớn là rất cao. Việc xung quanh Barbadza có đầy đủ các hầm ngục từ hạng F đến hạng B có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân.

Mariane đi thẳng vào phòng trong, sau đó quay lại quầy để xử lý thủ tục hoàn thành nhiệm vụ.

Trong lúc chúng tôi nhận lại thẻ mạo hiểm giả, thủ lĩnh của 'Lê Minh Lôi' tiến lại gần. Đó là Garren, một người đàn ông to lớn, đầu trọc với làn da nâu. Trái ngược với vẻ ngoài hào sảng, anh ta có tính cách điềm tĩnh và toát lên vẻ trí thức. Có lẽ đó là phong thái của một mạo hiểm giả hạng B được Bá tước tin dùng.

"Này Soushi, không ngờ người đẹp đằng kia lại là nhân viên chuyên trách của cậu đấy. Quả nhiên kẻ đánh bại được 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' thì đãi ngộ cũng phải khác nhỉ."

"Chắc là vậy rồi."

"Mà này, cậu đã lên hạng chưa? Cứ mãi ở hạng C thì trông không oách lắm đâu."

"Có vẻ chuyện tiêu diệt 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' vẫn chưa truyền đến cấp trên. Dù sao thì tôi cũng mới chỉ đi xong một hầm ngục hạng C, nên có lên ngay hạng B cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy."

"Nói thì nói vậy, nhưng tôi nghĩ cậu nên nhanh chóng lên hạng B đi. Nếu không thì..."

Garren còn chưa dứt lời, một tiếng quát tháo "Hảả!?" vang lên từ phía sau.

Quay lại, tôi thấy Sfenia đang đứng trước bảng thông báo, đối diện cô ấy là bốn mạo hiểm giả. Một thanh niên tóc bạc có vẻ là trưởng nhóm đang trợn mắt, lườm Sfenia đầy vẻ đe dọa.

"Tao đã bảo là cho mày gia nhập tổ đội của bọn tao, thế mà mày dám bơ à?"

"Tôi đã từ chối một lần rồi. Tôi nghĩ không cần phải trả lời thêm nữa nên mới không nói gì."

Sfenia đáp lại mà sắc mặt không hề thay đổi. Điều đó dường như càng làm gã thanh niên khó chịu hơn.

"Hạng C được tổ đội hạng B mời mà dám từ chối, đúng là không thể tin nổi. Tao bảo mày bỏ cái lão già đó đi mà qua đây, thì cứ im mồm mà nghe theo là được!"

"Tôi từ chối."

"Cái gì cơ!? Mày nghĩ làm tao mất mặt mà yên thân được à? Mạo hiểm giả thì sức mạnh là tất cả. Điều đó mày phải hiểu chứ."

À, đây là kiểu mạo hiểm giả lần đầu tiên tôi gặp, khác hẳn với ý nghĩa của nhóm 'Chí Tôn Quang Huy' hôm nọ. Hắn tự xưng là hạng B nên chắc cũng có thực lực, nhưng những người xếp hạng cao mà tôi gặp trước giờ đa phần đều biết điều, nên trường hợp này khá bất ngờ.

Dù sao cũng không thể cứ đứng nhìn, tôi định bước vào can thiệp thì...

"Sức mạnh... Phụt..."

Sfenia không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Cười cái gì hả?"

"Không... chỉ là, cỡ anh còn chẳng xứng xách dép cho anh Soushi, thế mà lại bảo sức mạnh là tất cả, nghe buồn cười quá."

Sfenia bất ngờ ném ra một quả bom khiến tôi giật mình dừng bước.

Phía sau, Rani cũng cười "Ahaha", đến cả Freinir cũng bắt đầu cười khúc khích "Fufu...". Không lẽ các cô gái của 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' đều thuộc hệ thích khiêu khích người khác sao?

"Cá...!? Cái gì!? Ý mày là tao yếu hơn cái lão già hạng C kia á!"

Tất nhiên gã thanh niên càng dựng ngược mái tóc bạc lên, nhưng chắc chắn hắn không thể trực tiếp ra tay với Sfenia ở đây được. Nếu thế thì đương nhiên sẽ thành...

"Này ông chú, nghe thấy rồi chứ? Đọ sức với tao đi. Kẻ thắng sẽ có được con đàn bà này vào tổ đội, được chứ!"

...Sẽ thành ra thế này.

"Này Nielsen, đừng có nói nhảm. Cậu biết là mạo hiểm giả bị cấm tư đấu mà."

"Im đi, Garren tránh ra. Bị một con hạng C coi thường thì còn mặt mũi nào làm hạng B nữa!"

Lời can ngăn của Garren thuộc 'Lê Minh Lôi' có vẻ phản tác dụng.

Chuyện đàn ông trẻ tuổi không rút lui được trước mặt gái đẹp cũng là thường tình. Thường tình thì có thường tình, nhưng ép người quá đáng thế này thì tôi cũng khó xử.

"Hắn là người đã tay không đánh bại 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' đấy. Thực lực phải trên hạng A. Cậu vẫn muốn đánh sao?"

Garren nói vậy khiến đám mạo hiểm giả đứng xem xung quanh xôn xao trong giây lát.

Thanh niên tên Nielsen cũng nhíu mày, nhưng...

"Thì sao hả? Định dùng mấy câu chuyện tào lao đó lừa tao rút lui à? Garren, đầu óc mày có vấn đề không đấy?"

Hắn hoàn toàn không có vẻ gì là lọt tai.

Trong bầu không khí hiểm ác dường như không thể cứu vãn, người bước vào can thiệp lại là Mariane.

"Tư đấu bị cấm, nhưng nếu là luyện tập tại thao trường thì không vấn đề gì. Tuy nhiên hãy dùng tay không. Sử dụng vũ khí rất nguy hiểm."

Khoan đã, chỗ đó không phải nên ngăn lại sao? Dù đúng là với thái độ của thanh niên Nielsen này, nếu cứ để thế thì chuyện sẽ không êm xuôi được, nhưng mà...

***

Tại thao trường nằm sâu trong Guild, tôi đang đối mặt với gã thanh niên tóc bạc Nielsen.

Mang tiếng là đấu tập, nhưng thực chất chẳng khác nào một cuộc quyết đấu.

Xung quanh, các mạo hiểm giả tụ tập lại như khán giả, khuôn mặt ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn giải trí đã lâu không thấy.

"Xin lỗi nhé Soushi, thằng đó bình thường hạnh kiểm đã tệ rồi. Cậu dạy dỗ nó một chút thì giúp tôi quá."

Garren nói vậy, nhưng anh ta đã từng cố can ngăn một lần nên cũng không thể gọi là vô trách nhiệm được. Mà lạ cái là anh ta mặc nhiên coi tôi ở cửa trên.

Khi Garren lùi lại, thanh niên Nielsen lắc vai, mở miệng nói:

"Ông chú hiểu rồi chứ? Kẻ thắng sẽ đưa con nhỏ kia vào tổ đội. Được chưa?"

"Tôi từ chối. Cô ấy vốn dĩ là thành viên tổ đội của tôi. Hơn nữa đây không phải chuyện có thể quyết định mà phớt lờ ý muốn của cô ấy."

"Hả? Định trốn à?"

"Gia nhập tổ đội nào là tự do của cá nhân. Chúng ta không có quyền quyết định chuyện đó."

"Lắm mồm quá. Mấy cái đó là do kẻ mạnh quyết định. Kẻ yếu thì cứ nghe theo là được."

À, hỏng rồi. Thú thật, loại người có suy nghĩ thế này mà lên được hạng B thì cũng lạ, hay là do lên hạng rồi con người ta mới thay đổi nhỉ?

"Vậy cứ cho là kẻ mạnh có quyền quyết định đi, cô ấy vốn đã là thành viên của tôi. Cậu thắng thì có được cô ấy. Nhưng tôi thắng thì chẳng được gì cả. Đúng không?"

"Thế thì ông cứ ra điều kiện đi. Đằng nào cũng có thực hiện được đâu."

"Vậy à. Thế nếu cậu thua thì trả lại hạng, bắt đầu lại từ hạng F nhé, thấy sao?"

"Hế, thích nói gì thì nói. Sao cũng được, làm nhanh lên, cái gọi là 'luyện tập' ấy."

Thanh niên Nielsen cười khẩy rồi thủ thế. Quả nhiên là hạng B, không hề có sơ hở.

"Xin mời bắt đầu."

Tôi vừa thủ thế thì Mariane ra hiệu.

Trong tích tắc, nắm đấm của Nielsen đã áp sát mặt tôi. Một cú đấm kết hợp kỹ năng [Tật Khu] (Sprint), định giải quyết trong một đòn đây mà.

Tuy nhiên, lạ thay, chuyển động đó trong mắt tôi lại chậm đến khó tin.

Tôi chỉ hơi lắc người sang bên, tránh cú đấm có vẻ đầy uy lực ấy.

"Chậc!"

Nhận ra đòn tập kích bị né, gã thanh niên lập tức chuyển sang tấn công liên hoàn.

Những cú đấm và đá được tung ra liên tiếp, trôi chảy và không chút ngập ngừng. Kỹ năng [Cách Đấu] chắc hẳn đã được rèn luyện rất kỹ. Quả nhiên hắn không chỉ được cái mồm.

Nhưng lạ thật, tôi lại nhìn thấy rõ mồn một quỹ đạo của tất cả các chiêu thức.

Tôi dùng tay và đùi để đỡ và chặn các cú đấm đá của hắn. Chấn động cũng khá mạnh, nhưng còn lâu mới gây sát thương cho cơ thể tôi được.

"Thằng này...! Lão già cứng như đá ấy nhỉ!"

Tôi thử hứng chịu đòn tấn công nhắm vào thân mình, quả nhiên có chút tác dụng. Tuy nhiên, kỹ năng [Tái Tạo] của tôi đã hồi phục sát thương đó trong nháy mắt.

Mà dù sao, nhìn khách quan thì trình độ thể thuật và uy lực tấn công của hắn cũng cao đấy chứ.

Nhưng mà... chỉ đến thế thôi sao?

Tôi gạt phăng cú đấm đang nhắm vào mặt mình, rồi trả lại một đấm.

Gã thanh niên phản xạ rất nhanh, né được ngay, nhưng sắc mặt hắn thay đổi hẳn, nhảy lùi lại một bước dài.

Nụ cười ngạo nghễ ban nãy đã tắt ngấm, hắn trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt co rúm.

"Cái quái gì thế... Đéo hiểu nổi..."

"Kìa, tôi mới chỉ trả lại một đòn thôi mà?"

"Cái thái độ thong dong đó làm tao ngứa mắt đấy!"

Hắn dùng [Tật Khu] lao tới, giả vờ tấn công rồi đổi hướng. Là [Phiên Thân], không, là [Khinh Nghiệp] (Acrobatics).

Tôi hạ thấp người né cú đá tầm cao từ bên phải, rồi tung một cú đấm phản đòn vào vùng chấn thủy của hắn.

"Hự á!?"

Gã thanh niên cố vặn người để né nhưng không kịp, lãnh trọn nắm đấm của tôi vào sườn.

Tôi thủ thế chờ đòn phản công... nhưng lạ thay, hắn bay vèo đi rồi ngã gục xuống đất. Rõ ràng tôi cảm giác hắn có kỹ năng [Cương Thể] hay [Bất Động] gì đó mà...

Nghĩ rằng chắc chưa xong đâu, tôi đứng đợi, nhưng mãi không thấy gã thanh niên có dấu hiệu đứng dậy.

Mariane ngó vào mặt hắn rồi nói với vẻ mặt tỉnh bơ: "Ngất rồi. Buổi luyện tập đến đây là kết thúc. Người của tổ đội đâu, vào hồi phục đi."

"...Thế này là xong rồi hả?"

Tôi lỡ buột miệng nói ra, nhưng chẳng phải hạng B thì phải mạnh hơn thế này sao? Zaikal còn mạnh hơn... à không, so sánh với 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' thì khập khiễng quá.

Nhưng nếu chênh lệch lớn đến mức này, thì Zaikal quả thực là một kẻ mạnh khủng khiếp. Giờ nghĩ lại mới thấy mình thắng được cũng hay thật.

***

Sau khi thuê phòng tại nhà trọ do Garren giới thiệu, chúng tôi ngồi ở nhà ăn đợi bữa tối.

"Sfenia, không được nói năng kiểu đó đâu. Đàn ông mà bị nói thế trước mặt người khác là họ không rút lui được đâu đấy."

"Em xin lỗi. Nhưng thấy anh Soushi bị coi thường, em không nhịn được nên lỡ..."

Quả thật vụ việc với thanh niên Nielsen, cách xử lý ban đầu cũng hơi tệ. Tôi đã nhắc nhở chuyện đó, nhưng nghe Sfenia nói vậy thì tôi cũng chẳng biết đáp lại thế nào.

"Được em bênh vực thì anh vui lắm, nhưng không nên cố tình gây rắc rối. Cả Frey và Rani nữa, không được có thái độ khiêu khích như vậy."

"Em xin lỗi, chủ nhân Soushi."

"Vâng~, xin lỗi nha."

Nhắc nhở hai người kia thì họ cũng tỏ vẻ hối lỗi. Tuy nhiên Freinir có vẻ buồn thật, còn Rani thì hơi đáng ngờ đấy.

Thú thật thì dù Sfenia có thái độ thế nào thì kết quả chắc cũng vậy thôi, nhưng với tư cách là người lớn tuổi kiêm trưởng nhóm, cái gì cần nói thì vẫn phải nói.

"Mariane, vụ này phía Guild không có vấn đề gì chứ?"

"Vâng. Chúng tôi đã xác nhận từ trước rằng bọn họ vốn là một tổ đội mà Guild bên này cũng đang đau đầu không biết xử lý sao. Ngược lại họ còn cảm ơn chúng ta nữa."

"Cô nắm thông tin đến mức đó cơ à..."

Nếu vậy thì tôi cũng hiểu cách xử lý của Mariane... nhưng giá mà cô ấy nói trước cho tôi biết. Cơ mà lúc đó cũng chẳng có cơ hội nào để nói.

Kết cục về thanh niên Nielsen, trên bề mặt chỉ là ngất xỉu trong lúc "luyện tập", nên phía Guild cũng không thể giáng cấp hắn được. Thay vào đó, tôi đã nhận được lời "xin lỗi" (tóm lại là tiền) từ các thành viên trong tổ đội của Nielsen. Hơn nữa, nghe nói ngày mai bọn họ sẽ rời khỏi Barbadza. Mà cả nhóm đó trước giờ cứ vênh váo như vậy thì kết cục này cũng là điều tất yếu. Không biết bọn họ sẽ cải tà quy chính hay ôm hận với tôi đây...

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tên đó cũng ra dáng hạng B phết đấy chứ. Di chuyển nhanh, đòn tấn công có vẻ cũng uy lực."

"Đúng vậy. Chuyển động của ngài Soushi cũng rất nhanh, em thấy thật tuyệt vời."

Khi thức ăn được mang lên, Rani và Freinir bắt đầu bàn tán. Sfenia và Mariane cũng gật đầu đồng tình.

Nhanh đến thế sao? Tôi định hỏi lại, nhưng nhớ lại tốc độ tấn công liên hoàn của Nielsen quả thực rất đáng gờm. Có vẻ cảm giác của tôi hơi bị lệch lạc. Biết đâu tôi đã vô tình sở hữu kỹ năng làm chậm cảm nhận thời gian cũng nên.

"Vậy mà chỉ chạm nhẹ một cái đã khiến hắn ngất xỉu, sức mạnh của anh Soushi đúng là không thấy đáy. Nếu bên kia phản ứng chậm một chút thôi thì chắc đã xảy ra chuyện lớn rồi."

Sfenia mỉm cười nói, còn Rani thì nhìn tôi với vẻ mặt trêu chọc.

"Đúng đúng. Đã thế sau khi hạ gục người ta còn phán câu 'Thế này là xong rồi hả?'. Tớ thấy Soushi cũng 'gáy' khét lẹt còn gì~"

"Không, câu đó không phải ý như vậy..."

"Nghe câu đó xong, đám mạo hiểm giả tụ tập ở đấy sợ xanh mặt luôn. Nhờ vậy mà ở thị trấn này chắc chúng ta không bị ai gây sự nữa đâu, cũng tốt."

"Quả không hổ danh ngài Soushi, ngài đã tính xa đến mức đó sao."

"Không, đã bảo là..."

Mắt Freinir cứ lấp lánh ngưỡng mộ, nhưng cứ đà này thì cái danh hiệu "ông chú mạo hiểm giả thích ra dẻ" đầy ô nhục sẽ bị gán cho tôi mất... Quả nhiên sự tồn tại của kỹ năng [Hắc Lịch Sử] thật đáng ngờ. Thêm cả vụ Zaikal hôm nọ nữa, nếu không biết tự trọng một thời gian thì có khi lên hạng rồi cũng chẳng gặp chuyện gì tốt đẹp đâu.

***

Sáng hôm sau, chúng tôi đến Guild từ sớm để nhận nhiệm vụ của Bá tước.

Tại quầy, tôi nhận nhiệm vụ "Điều tra sự xuất hiện hàng loạt của quái vật Undead" từ Mariane.

Chuyện đó thì không sao, nhưng tôi có cảm giác thái độ của các mạo hiểm giả đối với tôi đã thay đổi. Dù tôi chẳng làm gì nhưng mọi người cứ tự động tránh đường, tạo ra bầu không khí xa lánh kiểu gì ấy.

"Này Soushi, nhận nhiệm vụ chỉ định đó hả?"

Người duy nhất giữ thái độ bình thường là Garren, anh ta chủ động bắt chuyện. Việc cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường khi nghe giọng anh ta chắc là do bên trong tôi vẫn chỉ là một ông chú nhát gan thôi.

"Vâng, có lẽ sẽ phải rời thị trấn một thời gian. Dù mới đến hôm qua xong."

"Haha, mạo hiểm giả có uy tín thì công việc tự nhiên sẽ nhiều lên thôi. Khi danh tiếng bắt đầu nổi lên ở hạng B trở lên, còn có cả lời mời chiêu mộ từ quý tộc nữa đấy. Nhiều kẻ cũng chạy theo hướng đó, còn mạo hiểm giả tự do hạng cao thì chẳng bao giờ thiếu việc."

"Chiêu mộ à, đúng là cũng có con đường đó nhỉ. Nhưng mà tôi tuy có chút sức lực nhưng vẫn chỉ là hạng C, nên cứ ưu tiên hầm ngục và thong thả làm thôi."

"Cậu cũng nên tích lũy kinh nghiệm đối phó với quái vật trên mặt đất đi. Nói gì thì nói, thứ người ta mong đợi ở mạo hiểm giả chúng ta vẫn là tiêu diệt quái vật trên mặt đất mà. 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' là ví dụ điển hình đấy."

"À, anh nói tôi mới để ý."

Quả nhiên lời của người đi trước rất đáng học hỏi. Đúng là 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' chưa có nhiều kinh nghiệm thảo phạt quái vật ngoài thực địa. Dù tôi có cảm giác số lượng đối thủ bất thường mà chúng tôi gặp phải lại nhiều hơn hẳn.

"Ấy, thủ tục xong rồi kìa. Thôi nhé, đi cẩn thận."

"Anh cũng bảo trọng."

Dù sao thì chuyến điều tra bắt đầu từ hôm nay cũng sẽ là một kinh nghiệm tốt. Đối thủ là Undead (Tử linh) thì đã có ma pháp hệ Thánh của Freinir nên chắc sẽ không gặp rắc rối gì lớn. Còn lại thì phải xem ngài kỹ năng [Vận Đen] vốn nổi tiếng cần cù sẽ làm việc năng nổ đến mức nào đây.

***

Nơi được cho là xuất hiện Undead là một ngôi làng bỏ hoang nằm cách Barbadza khoảng hai giờ chạy về phía Tây. Con đường dẫn đến đó đã không còn, vùng đất từng là ruộng đồng giờ cây cối mọc thưa thớt, chẳng còn dấu vết thu hoạch. Việc bỏ hoang đất đai đã khai khẩn là điều khó tin ở thế giới này, nhưng có lẽ đã có nguyên nhân nào đó khiến ngôi làng lụi tàn.

"Chủ nhân Soushi, trong ngôi làng hoang kia có rất nhiều Undead. Đúng như thông tin đã nhận."

Khi dừng lại ở khoảng cách có thể nhìn thấy ngôi làng bằng mắt thường, Freinir nói.

"Vậy à. Nhưng việc phần lớn chúng không rời khỏi làng cũng lạ thật... Dù sao thì trước mắt cứ thử tiêu diệt đám đang xuất hiện đã."

Khi nhận nhiệm vụ, tất nhiên tôi đã nghe qua thông tin, theo đó thì lượng lớn Undead xuất hiện sẽ không rời khỏi làng hoang, ngoại trừ thi thoảng có vài con đi lạc đến gần Barbadza. Có vẻ như một tổ đội hạng E khi tiêu diệt đám đi lạc đã tình cờ phát hiện ra ngôi làng này và dẫn đến nhiệm vụ lần này của chúng tôi.

Lại gần mới thấy quy mô ngôi làng không lớn lắm, chỉ có sáu ngôi nhà hoang được bao quanh bởi hàng rào gỗ. Tuy nhiên hàng rào gỗ có vẻ bao luôn cả vườn cây ăn trái, nên diện tích bên trong rào chắn chắc phải gấp đôi sân bóng đá.

Vấn đề là số lượng Skeleton và Zombie đang lúc nhúc bên trong hàng rào, nhìn sơ qua cũng phải đến ba trăm con. Việc giao phó chuyện này cho một tổ đội duy nhất giải quyết đúng là cho thấy sự bất thường của mạo hiểm giả cao cấp.

"Frey, dùng Chân Thánh Ma Pháp [Thăng Thiên] kết hợp với [Mở Rộng Phạm Vi] nhé. Cả cái làng hoang đó... chắc là quá sức nhỉ?"

"Không ạ, nếu dùng [Viễn Cách] để đặt tâm phát động vào giữa làng thì em nghĩ là được ạ."

"Làm được đến mức đó sao, giỏi thật. Vậy nhờ em nhé."

Dù đã đến cách hàng rào năm mươi mét nhưng đám Undead vẫn không có dấu hiệu nhận ra chúng tôi.

Freinir tập trung tinh thần khoảng hai mươi giây, cùng với tiếng hô "Em bắt đầu đây", một khối cầu phát sáng xuất hiện ở độ cao năm mét ngay giữa ngôi làng hoang.

Thứ ánh sáng chói lòa nhưng dịu dàng ấy bao trùm toàn bộ ngôi làng, khiến những bộ xương và thây ma đang ngọ nguậy lần lượt đổ gục xuống như mất hết sức lực. Chỉ trong vài giây, toàn bộ Undead trong làng đều được đưa về trời, để lại ngôi làng chìm trong tĩnh lặng và mùi hôi thối của xác chết.

"Em giỏi lắm, Frey. Chuyện này mạo hiểm giả bình thường chắc chắn không làm được đâu."

"Cảm ơn anh. Là nhờ chủ nhân Soushi cả đấy ạ."

Freinir tỏ vẻ vui mừng. Nếu cô ấy có cái đuôi như Rani thì chắc đang vẫy tít mù rồi... nghĩ thế thì hơi thất lễ nhỉ.

"Quả thực, mạo hiểm giả có thể tiêu diệt chừng này Undead cùng một lúc không có nhiều đâu. Chỉ riêng việc này thôi cũng đủ chứng minh giá trị của 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' rồi."

Mariane nói, còn Rani thì thốt lên đầy thán phục: "Phuê~, ghê thật đấy."

"Được rồi, giờ thì vừa cảnh giác vừa điều tra nguồn gốc phát sinh Undead nào. Khả năng cao là có 'Đá Triệu Hồi' được đặt ở đâu đó... Frey, em có cảm thấy gì không?"

"Dạ không, hiện tại em chưa cảm thấy gì ạ."

"Ở đây thì chưa biết được chăng. Trước tiên cứ vào trong làng xem sao."

Tôi nhờ Freinir thi triển [Thanh Tẩy] lên toàn bộ ngôi làng để khử mùi hôi thối của Zombie, rồi đi đầu dẫn mọi người qua lỗ hổng hàng rào vào bên trong.

"Hửm...?"

Khi bước qua hàng rào, tôi cảm thấy không khí thay đổi một chút. Cảm giác gần giống như được bao bọc bởi kết giới của Freinir, hay như đột nhiên bị ngăn cách với bên ngoài.

"Vừa rồi có gì đó lạ lắm nha."

Tai Rani đang giật giật nên có vẻ không chỉ mình tôi cảm thấy. Freinir cũng gật đầu nhìn về phía tôi.

"Em cảm thấy có một sức mạnh nào đó đang bao trùm ngôi làng này. Nhưng không có cảm giác tà ác. Nó gần giống với cảm giác bên trong hầm ngục hơn."

"Hầm ngục sao... Em nói anh mới để ý đấy."

Tôi chưa từng để ý kỹ, nhưng đúng là có thể nói giống cảm giác khi vào hầm ngục. Nhưng theo cảm nhận của Freinir thì hầm ngục không phải là "Tà" nhỉ. Chuyện đó cũng thú vị đấy.

Chúng tôi vừa nhặt ma thạch rơi vãi vừa thám hiểm ngôi làng một lúc. Tuy nhiên không có chuyện Undead bất ngờ chui lên từ lòng đất, Freinir cũng không cảm nhận được sự tồn tại của "Đá Triệu Hồi".

Đang tính ngó thử vào trong mấy ngôi nhà hoang... thì [Cảm Tri Khí Tức] phản ứng.

"Ở đằng kia ạ", Sfenia chỉ tay về phía một ngôi nhà còn giữ được hình dáng tương đối nguyên vẹn, từ cửa ra vào có ba con Skeleton đang bước ra.

Đập tan đám Skeleton xong, chúng tôi bước vào trong nhà và đứng sững lại.

Ngay lối vào, trên sàn nhà lộ ra một cái lỗ lớn. Cẩn thận hơn là mép lỗ còn có cầu thang đá dẫn xuống đáy.

"Cái này là... lối vào hầm ngục rồi."

Đúng như Mariane nói, đó chắc chắn là lối vào hầm ngục quen thuộc.

***

"Mariane, trường hợp tìm thấy hầm ngục mới thì mạo hiểm giả nên xử lý thế nào? Guild có quy định gì không?"

"Thực ra thì ít nhất khoảng ba mươi năm nay chưa có hầm ngục mới nào được tìm thấy cả. Nên bản thân quy định cũng đã cũ rồi, nhưng đại khái là trừ khi chính chủ từ bỏ quyền lợi, nếu không mạo hiểm giả phát hiện ra hầm ngục sẽ có quyền vào đầu tiên. Ngày xưa người ta tin rằng người đầu tiên chinh phục hầm ngục sẽ nhận được kho báu đặc biệt, đó là tàn dư của niềm tin ấy."

"Thế còn nghĩa vụ báo cáo cho Guild?"

"Tất nhiên là có nghĩa vụ báo cáo. Nhưng thời điểm báo cáo chỉ được ghi là 'càng sớm càng tốt', chứ không quy định nghiêm ngặt."

"Tức là chinh phục xong hầm ngục rồi báo cáo cũng được chứ gì?"

"Đúng là như vậy."

Trường hợp hiếm hoi sau ba mươi năm, nghe đúng kiểu của 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' chúng tôi thật. Nguyên nhân xuất hiện Undead hàng loạt chắc chắn là do hầm ngục này, và đương nhiên cần phải điều tra.

Nếu muốn thận trọng thì nên quay về báo cáo Guild rồi mới tái điều tra. Nhưng linh tính của tôi... hay đúng hơn là sự tin tưởng vào kỹ năng [Vận Đen], đang mách bảo rằng nên vào ngay bây giờ.

"Hầm ngục này mới xuất hiện, và gần như chắc chắn là nguyên nhân gây ra Undead. Xét việc quái vật đi ra đều là hạng thấp, tôi nghĩ nên vào trong để tỉa bớt quái vật trước, mọi người thấy sao?"

"Em đồng ý với chủ nhân Soushi. Nếu là Undead thì sức mạnh của em sẽ có ích ạ."

"Tán thành! Không thể bỏ lỡ cơ hội là người đầu tiên vào hầm ngục mới phát hiện được nha."

"Với chúng ta thì chắc sẽ không gặp rắc rối gì đâu. Dù sao nếu cứ để mặc thì quái vật cũng sẽ sớm tràn ra thôi, tôi nghĩ nên vào."

"Để an toàn thì cũng có lựa chọn quay về báo cáo. Nhưng nếu trưởng nhóm là anh Soushi đã phán đoán không vấn đề gì thì tôi sẽ tuân theo."

"Được. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu điều tra hầm ngục mới. Mục đích có hai: Tiêu diệt lượng lớn quái vật có thể đang sinh sôi và xác nhận tầng thấp nhất của hầm ngục. Nếu tôi thấy nguy hiểm sẽ rút lui, mọi người thấy có gì bất thường cũng hãy báo ngay nhé."

"Rõ."

Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tôi thám hiểm hầm ngục mà hoàn toàn không có thông tin báo trước. Nếu vậy thì tại hầm ngục này, sức mạnh của chúng tôi mới thực sự được thử thách lần đầu tiên theo đúng nghĩa đen.

Nếu đây cũng là sự kiện thi cử mà ngài kỹ năng [Vận Đen] đã chuẩn bị, thì tôi chỉ còn cách không quên sự thận trọng mà vượt qua nó thôi.

***

Chúng tôi cảnh giác tiến vào hầm ngục bên dưới ngôi làng, nhưng bên trong trông cũng chẳng khác mấy so với các hầm ngục khác. Lối đi xây bằng đá, thi thoảng có khảm những thứ giống bia mộ, tạo cảm giác đúng chất hầm ngục Undead, ngoài ra không có gì đáng chú ý.

Đi được một chút thì quái vật xuất hiện ngay. Là Skeleton giống hệt loại trên mặt đất. Kiếm và khiên chúng cầm đều đã gỉ sét nên chắc tương đương hạng F.

"[Thăng Thiên]."

Khoảng hai mươi con Skeleton bị quét sạch chỉ bằng một phát Chân Thánh Ma Pháp của Freinir. Ma thạch cũng tương đương hạng F.

Tôi nhờ Mariane vừa đi vừa vẽ bản đồ. Tốc độ sẽ chậm lại, nhưng việc lập bản đồ là không thể lơ là để đảm bảo an toàn.

Vừa tiến bước vừa tiêu diệt lượng lớn Skeleton và Zombie xuất hiện, khoảng một giờ sau thì cầu thang xuống tầng hầm thứ hai hiện ra. Chúng tôi nghỉ ngơi một chút rồi đi xuống tầng dưới.

Quái vật ở tầng hai vẫn là Skeleton và Zombie. Nhưng nhìn kỹ thì thể hình to hơn một vòng, vũ khí của Skeleton cũng là đồ tốt không bị gỉ sét.

"Hạng của quái vật có vẻ đã tăng lên. Cẩn thận nhé."

Tôi nhắc nhở vậy, nhưng rốt cuộc vẫn là một phát [Thăng Thiên] của Freinir dọn sạch sành sanh.

Chỉ có điều ma thạch rơi ra to hơn một chút, có vẻ tương đương hạng E. Chẳng lẽ cơ chế là mỗi tầng tăng một hạng sao? Nhắc mới nhớ, việc quái vật chỉ rơi ra ma thạch cũng khác với hầm ngục thông thường.

Quả nhiên khoảng một giờ sau thì xuống đến tầng hầm thứ ba.

Hạng quái vật lại tăng tiếp, Skeleton bắt đầu trang bị giáp nhẹ, còn Zombie không phải là xác chết thối rữa nữa mà có vẻ ngoài giống con người với làn da xanh. Theo Sfenia thì đó là Thực Nhân Quỷ (Ghoul).

Trong game tôi chơi lúc còn sống thì Ghoul được tính là Undead, nhưng thế giới này có vẻ khác nên [Thăng Thiên] của Frey không có tác dụng. Tuy nhiên, Rani cứ vung kiếm Mithril chém bay đầu chúng là xong chuyện. Ma thạch tương đương hạng D.

"Đúng là càng xuống sâu thì hạng quái vật càng tăng."

"Vậy vấn đề là có bao nhiêu tầng nhỉ. Nếu kết thúc ở tầng năm thì Boss sẽ là hạng B sao?"

Nếu đúng như Rani nói, thì việc vào phòng Boss cũng đáng để do dự đấy. Nhưng giờ chưa phải lúc nghĩ chuyện đó.

Tại tầng hầm thứ tư, không ngờ lại xuất hiện Lich, một gương mặt thân quen. Đồng bọn của nó là chủng Ghoul cao cấp với cơ bắp cuồn cuộn. Tất nhiên nhờ ơn [Dịch Bệnh Thần] của Rani mà tổng cộng có hơn mười con xuất hiện.

Quả nhiên Lich không thể bị hạ gục chỉ bằng một đòn [Thăng Thiên] của Freinir, nhưng cũng gần như mất khả năng hành động nên chỉ còn là mồi ngon cho chùy và kiếm Mithril. Chủng Ghoul cao cấp tung ra những cú đấm trông khá uy lực, nhưng chưa kịp lại gần đã hứng trọn cơn mưa ma pháp và mũi tên của Sfenia mà bị tiêu diệt sạch.

Cuối cùng là tầng hầm thứ năm, nơi vấn đề nảy sinh. Đá lát lối đi chuyển sang loại đá có độ bóng như cẩm thạch, mang đậm phong cách của tầng thấp nhất.

"Quái vật tầng bốn tương đương hạng C nên khả năng cao là quái vật hạng B sẽ xuất hiện. Thử chạm trán một lần xem, nếu không kham nổi thì rút lui."

"Vâng, chủ nhân Soushi."

"Tớ nghĩ với chúng ta thì ổn thôi mà~"

"Tôi cũng nghĩ vậy. Hạng C ở tầng bốn hoàn toàn không phải đối thủ của chúng ta."

"Đúng vậy. 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' về thực lực đã vượt qua hạng B thượng đẳng và tiệm cận hạng A rồi."

Đúng là đã đánh bại được Dark Flare Dragon hạng B thượng đẳng thì sức mạnh của tổ đội ít nhất cũng phải ở mức đó. Nếu không chủ quan thì chắc chắn sẽ đối phó được.

"Được rồi, tiến lên nào."

Đi dọc theo hành lang đá cẩm thạch, [Cảm Tri Khí Tức] báo động.

Xuất hiện là những chiến binh giáp sắt không đầu, tay ôm mũ giáp bên hông, Kiếm Sĩ Không Đầu (Headless Swordier). Là quái vật tương đương hạng C nhưng đó là khi đứng một mình, còn xuất hiện ba con một lúc thì không còn là hạng C nữa đâu.

"Frey, [Thần Quang]. Anh sẽ chặn hai con. Rani, Sfenia và Mariane lo con bên phải nhé."

"Vâng!" "Rõ~ rồi!"

Tôi lập tức lao lên trước đỡ đòn. Chúng có vẻ sở hữu kỹ năng [Chặt Đứt] bên cạnh [Phiên Thân], nhưng tấm khiên của tôi với kỹ năng [Thiết Bích] (Iron Wall) không để bất kỳ trảm kích nào xuyên qua.

Trong lúc tôi hứng đòn, một con định lướt ra sau lưng tôi. Nhưng nó đã bị thổi bay bởi ma pháp của Sfenia và đòn đánh của Rani. Hỗ trợ tốt lắm.

"[Thần Quang] lên đây ạ."

Hành lang rực sáng, chuyển động của lũ Kiếm Sĩ Không Đầu chậm lại. Tôi dùng khiên hất văng con đang chém tới, rồi giáng chùy vào con còn lại. Nửa thân trên của nó bẹp dúm rồi tan biến. Con bị khiên hất bay cũng bị móp méo áo giáp, không thể cử động tử tế. Tôi bồi thêm một cú [Sóng Xung Kích] khiến nó tan tành rồi biến mất.

Con còn lại cũng bị Rani và Mariane xẻ thịt từ hai bên sườn, kết liễu gọn gàng. Chứng kiến sự phối hợp của những người theo trường phái tốc độ quả thực vô cùng mãn nhãn.

"Xuất hiện tới ba tên Kiếm Sĩ Không Đầu thế này thì đúng là hầm ngục hạng B rồi."

"Ưm~, nhưng mà cũng có thể do cái danh hiệu 'Thần Xui Xẻo' của em nữa nên khó nói lắm nha."

Rani hùa theo nhận định của Mariane, nhưng tôi cảm giác đánh giá đây là hạng B cũng chẳng sai đâu.

"Đủ sức chiến đấy. Tiến sâu vào trong xem sao."

Nãy giờ tôi chỉ quan sát, nhưng nếu có ba tên Kiếm Sĩ Không Đầu thì tôi dư sức "xử đẹp" chúng trong một nốt nhạc. Dù không được chủ quan khinh địch, nhưng tôi tin vào kỹ năng 『Vận Rủi』 của mình, cứ thế mà tiến thôi.

Vừa đẩy lùi đám kiếm sĩ mặc giáp không đầu, chúng tôi vừa tiến bước, và chỉ mất khoảng ba mươi phút để đến trước cửa phòng Boss.

Tính đến giờ đã có khoảng hai mươi tên Kiếm Sĩ Không Đầu xuất hiện. Theo lời Mariane, đây là mức độ mà một tổ đội hạng B thông thường sẽ phải chật vật lắm mới qua được. Do tôi có ưu thế áp đảo khi đối đầu với kẻ địch hệ vật lý cận chiến nên cảm giác có chút tê liệt, chứ chắc chắn đây là một hầm ngục có độ khó cực cao.

"Chà, đến Boss rồi... Đã tới tận đây mà không vào thì nghe không lọt tai lắm nhỉ."

"Duyệt luôn! Có 『Thần Quang』 của Frey, bên mình lại có tận năm người, chưa kể còn có anh Soushi sức mạnh thực tế hạng A nữa, lo gì chứ."

Rani giơ tay nhảy cẫng lên. Nhìn cứ như đứa trẻ sắp được đi chơi vậy... Không biết em ấy bao nhiêu tuổi rồi, làm thế có ổn không đây?

"Về phía Hiệp hội, nếu phát hiện hầm ngục mới thì đằng nào cũng phải ủy thác cho một tổ đội có thực lực vào chinh phạt một lần. 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 đã là một trong những 'tổ đội có thực lực' đó rồi, nên tôi cũng muốn mọi người tiếp tục điều tra luôn."

Với lời chốt hạ của Mariane, việc khiêu chiến Boss đã được quyết định.

"Được rồi, cứ theo đội hình cũ mà triển khai. Nhân tiện Mariane này, giả sử đây là hầm ngục Undead hạng B cao cấp, thì Boss thường là loại đối thủ nào?"

"Để xem nào... Hệ ma pháp thì có 『Đại Lich』, hệ chiến binh thì có 『Kiếm Sư Không Đầu』, hệ linh thể thì có 『Bóng Ma Cực Quang』... ngoài ra còn có thể là hệ Ma nhân như 『Vampire』 nữa."

"Phiền phức nhất chắc là hệ ma pháp và linh thể nhỉ. Lúc đó phải trông cậy vào Frey, Sfenia và ma pháp kiếm của Rani rồi."

"Xin cứ giao cho em ạ." "Đã rõ." "Cứ để em lo!"

Cá nhân tôi cũng muốn chạm trán Vampire nổi tiếng xem sao... mà thôi, sao cũng được.

"Tốt, đi thôi."

Xác nhận mọi người đã chuẩn bị xong, tôi đẩy cánh cửa lớn mô phỏng hình bia mộ.

Phòng Boss là một không gian kiểu tôi chưa từng thấy bao giờ.

Bầu không khí giống như phòng yết kiến trong hoàng thành. Một tấm thảm nhung đỏ thẫm trải dài từ lối vào sâu vào bên trong, phía cuối là một bục cao đặt chiếc ghế tựa như ngai vàng.

Và trên chiếc ghế đó, một kẻ đang ngồi vắt chân.

"Ái chà? Tưởng mới bước vào cửa mà đã tới tận đây rồi sao. Các người là những con người khá mạnh đấy nhỉ?"

Con quái vật đó... không, nhân vật ấy là một mỹ nữ đẹp đến mức khiến người ta phải rùng mình, thân hình bốc lửa được bao bọc trong chiếc váy đỏ thẫm.

Mái tóc dài không phải màu bạc mà gần như trắng tinh khiết, đôi mắt sắc sảo với đồng tử đỏ rực gợi nhớ đến máu tươi, trên đôi môi đỏ thắm như tô son nở một nụ cười đầy dâm mị.

Làn da trắng đến mức gần như trong suốt, không giống của người phàm chút nào, toát lên vẻ đẹp ma mị, huyền ảo.

"Ơ khoan đã, quái vật biết nói kìa!?"

Rani thốt lên, nhưng người phụ nữ đó không hề tỏ vẻ phật ý, chỉ nhẹ nhàng đổi chân vắt chéo.

"Gọi là quái vật thì có hơi thất lễ không nhỉ? Dù sao thì ta cũng đứng ở lập trường là người hợp tác với con người các ngươi mà."

"Thật sự thất lễ quá. Tôi xin thay mặt xin lỗi vì sự lỡ lời của cô ấy."

Tôi ra hiệu cho Rani đang định nói gì đó lùi lại, rồi bước lên một bước.

Hoàn toàn chưa nắm bắt được tình hình, nhưng trực giác mách bảo tôi không nên đối đầu với người phụ nữ trước mặt.

Tại nơi sâu nhất của hầm ngục mới xuất hiện lại có một mỹ nữ trông đầy vẻ quan trọng thế này. Hơn nữa, nhìn chiếc răng nanh lộ ra nơi khóe miệng thì rõ ràng cô ta là Vampire hoặc một tồn tại tương tự. Ở thế giới này, Vampire được coi là quái vật, nhưng nhìn thế nào thì nhân vật trước mắt cũng không giống loại có thể đánh đồng với lũ quái vật thông thường.

"Cậu là trưởng nhóm sao?"

"Vâng. Tôi là Soushi thuộc tổ đội mạo hiểm giả 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』. Rất hân hạnh được gặp mặt."

"Fufu, may mà gặp được mạo hiểm giả có thể nói chuyện đàng hoàng. Vì thi thoảng cũng có những kẻ thô lỗ cứ thế lao vào tấn công mà chẳng hỏi han gì."

Vừa nói, mỹ nữ vừa ném ánh nhìn mát rượi từ trên ngai vàng xuống.

Chà, nên ứng phó thế nào đây. Mà nói gì thì nói, trước tiên cứ thử cư xử theo phép tắc thông thường của người trưởng thành đã.

"Xin thứ lỗi vì sự đường đột, nhưng cô có thể cho chúng tôi biết cô là ai được không?"

"Ta là Lailahnorah, được sinh ra từ 『Nhiếp Lý Cổ Đại』... Gọi là gì nhỉ? Theo khái niệm của các ngươi thì chắc gần giống với 『Ma Cà Rồng』 chăng. Tuy nhiên ta không có sở thích hút máu đâu nhé."

"Cảm ơn cô. Việc cô Lailahnorah ở đây và gặp gỡ chúng tôi thế này, chắc hẳn là có lý do gì đó phải không? Lúc nãy cô có nói là người hợp tác."

"Nói là có lý do thì cũng không hẳn. Ta chỉ ở đây tuân theo 『Nhiếp Lý』 mà thôi, không hơn không kém. Chỉ là, việc ta hiện diện ở đây sẽ giúp ích cho con người các ngươi, theo nghĩa đó thì ta mới gọi là người hợp tác."

"Hừm...?"

Câu trả lời khá trừu tượng và khó nắm bắt. Những lúc thế này thì cứ hỏi thẳng vào vấn đề cụ thể là tốt nhất.

"Giúp ích, cụ thể là giúp ích theo hình thức nào vậy?"

"Các ngươi vào hầm ngục để làm gì? Câu trả lời nằm ở đó."

"Lý do vào hầm ngục sao? Chà... chắc là để kiếm kỹ năng, kho báu và kinh nghiệm chiến đấu."

"Đúng vậy. Nhờ có ta ở đây mà các ngươi mới có thể đạt được những thứ đó. Các ngươi hiểu chứ?"

Lailahnorah nói rồi mỉm cười. Những gì cô ta nói tôi cũng lờ mờ hiểu được. Chỉ là nếu điều đó đúng thì...

"Chẳng lẽ ý cô là chúng tôi phải chiến đấu với cô giống như Boss hầm ngục sao? Để đạt được kỹ năng và kho báu?"

Tôi vừa dứt lời, Lailahnorah nheo mắt lại, rồi với những động tác uyển chuyển, cô ta đứng dậy khỏi ngai vàng.

"Fufu, cậu nhạy bén đấy. Việc ta có giúp ích được cho các ngươi hay không, thực ra hoàn toàn phụ thuộc vào các ngươi. Nếu thắng được ta, các ngươi sẽ có thứ mình cần; còn nếu thua, các ngươi sẽ mất mạng. Quy tắc là vậy đó."

"Ra là vậy, tôi hiểu rồi. Cuối cùng xin hỏi thêm một câu, nếu bị tiêu diệt thì cô có mất mạng không?"

Tự tôi cũng thấy đây là một câu hỏi kỳ quặc, nhưng qua lời nói và hành động thì cô ta chắc chắn là một tồn tại siêu nhiên. Việc này liên quan đến việc có cần nương tay hay không, nên tôi quyết định phải hỏi cho rõ.

"Ái chà, còn lo lắng cho ta nữa sao, cậu dịu dàng thật đấy. Cứ yên tâm đi, ta là bất diệt. Dù thể xác này có bị hủy diệt tại đây thì ta cũng sẽ hồi sinh ở một nơi khác. Xin đừng khách sáo, cứ tung hết sức mà lao vào."

"Nếu đã vậy thì chúng tôi xin phép không khách sáo. Mọi người, sẵn sàng chưa?"

Tôi quay lại nhìn mặt các thành viên.

"Vâng, anh Soushi. Nếu anh bảo chiến thì em sẽ chiến."

"Tuy chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện lắm nhưng tóm lại bả là Boss chứ gì? Thế thì chỉ có nước đánh thôi."

"Qua cuộc hội thoại vừa rồi tôi cũng nắm được đại khái tình hình. Trước mắt cứ chiến đấu đã."

"Lailahnorah... Hình như tôi từng thấy trong tài liệu của Hiệp hội... Không, giờ không phải lúc. Chiến đấu thôi."

Nói chuyện nhanh gọn thế này đỡ biết bao nhiêu. Mariane có vẻ đang bận tâm điều gì đó, nhưng việc suy xét về Lailahnorah để sau tính. Vốn dĩ còn chưa biết có thắng nổi hay không mà.

Tôi gật đầu, quay mặt về phía Lailahnorah lần nữa.

"Bên này ổn rồi. Xin mời bắt đầu."

"Ta hiểu rồi. Vậy, nếu bên đó có năm người thì ta cũng nên cân bằng quân số một chút nhỉ. Cho phép ta làm điều này nhé."

Nói đoạn, Lailahnorah dang rộng hai tay với những động tác đầy tao nhã. Một làn sương đen bốc lên trước mặt cô ta, và bốn tên Kiếm Sĩ Không Đầu xuất hiện.

"Đã vượt qua được tầng này thì chừng này chắc không thành vấn đề với các ngươi đâu nhỉ. Vậy, ta lên đây."

Lailahnorah đứng trên bục cao chỉ tay về phía chúng tôi, ra lệnh cho đám Kiếm Sĩ Không Đầu: "Đi đi". Bốn tên Kiếm Sĩ Không Đầu đồng loạt lướt tới chỗ chúng tôi.

"Frey dùng 『Thần Quang』, Sfenia dùng ma pháp và cung tên kiềm chế nếu Lailahnorah di chuyển. Rani và Mariane tạm thời bảo vệ hai người họ. Đám Kiếm Sĩ Không Đầu để anh lo."

"Rõ!"

Nhìn khí thế thì Lailahnorah có vẻ thuộc loại hậu phương. Nhưng nếu là Vampire thì thể chất chắc chắn cũng vượt trội, không được lơ là... Trong lúc tôi đang suy tính thì đám Kiếm Sĩ Không Đầu đã áp sát ngay trước mặt.

Tên đi đầu đã lọt vào tầm đánh của cây chùy. Hắn cũng đã vung kiếm lên, nhưng chùy của tôi nhanh hơn.

Cú vung ngang toàn lực cộng thêm 『Sóng Xung Kích』 thổi bay cả ba tên Kiếm Sĩ Không Đầu. Chỉ một đòn, bộ giáp tấm vỡ vụn, móp méo, nát bươm và bắn tung tóe.

Tên còn lại chém tới từ bên hông, tôi kích hoạt tối đa kỹ năng 『Phiên Thân』, đảo chùy lại, đập nát cả người lẫn kiếm của hắn.

"Chà, hạ gục bốn tên trong nháy mắt, thật ngoài dự đoán của ta."

Lailahnorah thốt lên đầy thán phục rồi hướng tay về phía này.

Là ma pháp sao! Vừa nghĩ dứt, một mũi tên lửa từ sau lưng tôi lao vút đi, đánh trực diện vào Lailahnorah.

"Nhiều người sở hữu kỹ năng mạnh thật đấy."

Lailahnorah trúng đòn ma pháp của Sfenia nhưng chỉ lùi lại đôi chút, sát thương có vẻ không đáng kể. Cô ta vừa né những mũi tên tiếp theo bằng động tác giống như 『Tật Tốc』, vừa hướng tay về phía chúng tôi.

Từ lòng bàn tay cô ta bắn ra năm ngọn thương đỏ như máu. Tôi dùng khiên đỡ tất cả, nhưng dù có kỹ năng 『Thiết Bích』, những ngọn thương vẫn cắm phập vào khiên sắt và xuyên thủng lỗ.

"Đỡ được 『Huyết Thương』 của ta sao? Tuyệt vời lắm."

Vừa nói, Lailahnorah vừa liên tiếp bắn ra những ngọn thương máu.

Nhận thấy tiếp tục đỡ bằng khiên quá nguy hiểm, tôi dùng 『Sóng Xung Kích』 đánh tan tất cả những ngọn thương đang bay tới.

"Đến cả kỹ năng như thế cũng có sao!"

Ngay trên đầu Lailahnorah đang trố mắt ngạc nhiên, một quả cầu ánh sáng xuất hiện. Đó là ma pháp hệ Thần 『Thần Quang』 của Freinir. Bị dính ma pháp làm suy yếu quái vật ở cự ly gần, chuyển động của Lailahnorah khựng lại trong tích tắc.

"Rani, Mariane!"

"Okie!"

"Tôi lên đây."

Theo hiệu lệnh của tôi, hai người họ dùng 『Tật Tốc』 áp sát ngay tức khắc.

Lailahnorah dùng hai tay đỡ lấy thanh kiếm Mithril của Rani, nhưng ngay lập tức bị phi tiêu của Mariane cắm vào sườn và rơi xuống.

Rani bồi thêm một đòn nữa.

Lailahnorah đỡ đòn đó, rồi dùng sức mạnh thuần túy hất văng Rani ra. Trên tay Lailahnorah chẳng biết từ lúc nào đã nắm một thanh kiếm đơn sắc đỏ như máu. Định truy kích Rani thì cô ta lại bị phi tiêu của Mariane găm vào đùi, buộc phải dừng lại.

"Phối hợp hay lắm, thật tuyệt vời!"

Lailahnorah vung kiếm đẩy lùi Rani và Mariane. Nhìn nụ cười để lộ răng nanh kia thì có vẻ cô ta vẫn còn dư sức lắm. Dường như 『Thần Quang』 cũng chỉ làm cô ta khựng lại một chút chứ không hiệu quả lắm.

"Anh Soushi, em sẽ bắn 『Thánh Quang』 kèm 『Viễn Cách』 và 『Mở Rộng Phạm Vi』."

"Được, Rani, Mariane, lùi lại!"

Hai người họ lùi về, thay vào đó là những mũi tên của Sfenia liên tiếp tấn công Lailahnorah. Lailahnorah dùng kiếm gạt phăng các mũi tên, nhưng ngay trên đầu cô ta, ánh sáng của 『Thánh Quang』 trút xuống như mưa rào.

"Đến cả ma pháp này nữa sao, thế này thì chịu sao thấu!"

Lailahnorah định dùng 『Tật Tốc』 lao lên để thoát khỏi phạm vi của 『Thánh Quang』. Ngay lúc đó Rani lao vào chém, cô ta đỡ được nhưng lại bị phi tiêu của Mariane găm trúng lần nữa.

"Ư... Những đòn tấn công từ nãy đến giờ có kèm 『Trạng Thái Bất Thường』 sao. Nhưng mà!"

Có vẻ như hiệu ứng 『Tê Liệt』 hay gì đó của Mariane bắt đầu có tác dụng, Lailahnorah loạng choạng thấy rõ. Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc, cô ta dễ dàng hất văng Rani đang lao vào chém, rồi dang rộng hai tay, nở một nụ cười đầy sát khí.

"『Huyết Thương Thiên Vũ』, đỡ được không nào?"

Trước mặt Lailahnorah xuất hiện hơn một trăm ngọn thương máu. Tấn công diện rộng áp đảo. E rằng đây là một trong những tuyệt kỹ của cô ta.

"Tất cả nấp sau lưng anh!"

Bốn luồng khí tức tập trung ngay sau lưng tôi.

Cùng lúc đó, số lượng thương máu kinh hoàng được bắn ra theo hình nan quạt. Đã thế những ngọn thương ở rìa ngoài còn đổi hướng giữa chừng, tất cả đều nhắm thẳng vào chúng tôi. Một đòn tấn công bão hòa với số lượng áp đảo; với những mạo hiểm giả thông thường, đây chắc chắn là đòn đánh tuyệt vọng.

Nhưng nếu đối thủ là vũ khí tầm xa, tôi có phương tiện phòng thủ tuyệt đối.

"Uoooaaaaa!"

Tôi hét lên, vung cây chùy múa may quay cuồng. Những đòn 『Sóng Xung Kích』 được tung ra liên tiếp tạo nên một bức tường năng lượng cực đại, nghiền nát tất cả mọi ngọn thương.

"Sức mạnh gì thế kia!?"

Gương mặt xinh đẹp của Lailahnorah nhuốm màu kinh ngạc, cô ta đứng sững lại trong giây lát.

Ngay lúc đó, mũi tên của Sfenia và phi tiêu của Mariane cắm phập vào ngực cô ta, hiệu ứng 『Ngưng Trệ Hành Động』 kích hoạt.

"Dính rồi!"

"Vẫn chưa đâu!"

Dù vậy Lailahnorah vẫn cố gắng dùng kiếm đỡ được đòn tấn công của Rani... nhưng vào lúc đó, cây chùy của tôi đã đưa cô ta vào tầm ngắm.

『Một trận chiến tuyệt vời. Hay đúng hơn là ta đã thua tâm phục khẩu phục.』

Ngay khi lãnh trọn cú chùy, cơ thể Lailahnorah tan biến vào hư không.

Trong căn phòng Boss giờ đã vắng chủ, chỉ còn vang vọng giọng nói của nữ ma cà rồng.

『Sau đây, các ngươi sẽ được ban tặng kỹ năng. Tuy nhiên đây mới chỉ là khởi đầu nên sức mạnh cũng chưa lớn lắm đâu. Nếu khao khát sức mạnh lớn hơn, hãy khiêu chiến thêm nhiều hầm ngục nữa nhé.』

"Vốn dĩ chúng tôi cũng định thế. Nhân tiện, hầm ngục này sẽ ra sao?"

『Fufu, quên mất. Hầm ngục này sẽ tự nhiên biến mất khi các ngươi ra ngoài.』

"Vậy là lũ Undead trên mặt đất cũng sẽ biến mất nhỉ."

『Đúng là như vậy. Chà, ta cũng sắp phải đi đến nơi tiếp theo rồi. Các ngươi... đặc biệt là cậu Soushi, có vẻ sở hữu sức mạnh rất lớn, nên chắc chúng ta sẽ còn gặp lại. Ta rất mong chờ đến lúc đó.』

Dứt lời, khí tức của Lailahnorah hoàn toàn biến mất. Đối với tôi thế giới này đầy rẫy những điều kỳ lạ, nhưng cô ta có lẽ là một trong những tồn tại kỳ lạ nhất. Nếu có dịp gặp lại, tôi muốn hỏi chuyện chi tiết hơn một chút.

"Anh Soushi, anh để ý cô ấy sao?"

Thấy tôi nhìn vào hư không, Freinir nắm lấy tay tôi hỏi.

"Là một tồn tại có thể giao tiếp được nên anh khá hứng thú. Mọi người cũng tò mò đúng không?"

"Đúng vậy. Không phải Boss hầm ngục bình thường, lại còn nói mấy lời kỳ quặc nữa. A, kỹ năng tới rồi kìa."

Đúng như Rani nói, có cảm giác kỹ năng đang trôi vào trong não. Cái này thì giống hầm ngục bình thường.

Kỹ năng mới tôi nhận được là 『Dụ Địch』. Có vẻ nó có tác dụng thu hút sự chú ý của kẻ địch. Nhớ lại thì trong game cũng có kỹ năng tương tự. Giống như 『Thiết Bích』 lần trước, có lẽ ai đó ở thế giới này đang bảo tôi hãy làm bia đỡ đạn đi đây mà.

Freinir nhận được 『Cường Lực』, so với những gì nhận được ở hầm ngục ước tính hạng B thì độ hiếm cực thấp. Nhưng nếu nghĩ rằng vốn dĩ cô ấy không thể có được kỹ năng này thì cũng hợp lý. Với một người yếu ớt như cô ấy, đây chắc chắn là kỹ năng bù đắp điểm yếu tuyệt vời.

Rani có vẻ nhận được 『Thiết Bích』. Giống cái tôi đang có, nhưng với một tiền vệ thiên về tốc độ như em ấy, việc tăng khả năng phòng thủ cũng khiến tôi yên tâm hơn nhiều.

Sfenia nhận được 『Hỏa Ma Pháp・Thượng Cấp』, là sự nâng cấp của 『Hỏa Ma Pháp』 đã đạt giới hạn cấp độ. Trong số các thuộc tính thì 『Hỏa Thuộc Tính』 vẫn là ma pháp tấn công mạnh mẽ, nên việc nhận được ma pháp thượng cấp ở đây là một món hời lớn.

Mariane nhận được 『Xuyên Thấu』. Cái này độ hiếm cũng thấp nhưng lại rất quan trọng với cô ấy. Mariane chủ yếu dùng phi tiêu ném trong các trận Boss, nên kỹ năng tăng uy lực cho đòn ném là cực kỳ hữu dụng.

"Hầm ngục kỳ lạ thật đấy nhưng cũng kiếm được kỹ năng rồi, coi như nhiệm vụ này may mắn nhỉ."

Đúng như Rani nói, cảm giác như một mũi tên trúng hai đích vậy. Chỉ là khi chuyện này truyền đến Hiệp hội qua Mariane, và khi báo cáo với Bá tước thì không biết sẽ được xử lý thế nào đây, hơi lo một chút. Nghĩ đến sự "năng nổ" của kỹ năng 『Vận Rủi』, tôi thầm thở dài trong lòng.

Khi trở lại mặt đất, đúng như lời Lailahnorah nói, lối vào hầm ngục đã sụp đổ và biến mất.

Trong ngôi làng hoang không còn bóng dáng Undead, cảm giác sai sai khi mới bước vào làng cũng đã tan biến. Nhớ lại thì có thông tin rằng quái vật Undead sinh ra không đi quá xa khỏi làng. Nếu coi như vùng đất này đã bị biến thành lãnh địa hầm ngục thì điều đó có thể giải thích được.

Chúng tôi về đến thị trấn Barbadza khi trời vừa chập choạng tối.

Việc báo cáo với Bá tước sẽ do tôi – trưởng nhóm, và Mariane – nhân viên Hiệp hội đảm nhận. Sau khi cả nhóm về nhà trọ, tôi và Mariane chỉnh trang y phục rồi lại rời đi.

"Anh Soushi, xin lỗi, chúng ta ghé qua Hiệp hội một chút được không ạ?"

Mariane đã thay sang đồng phục nhân viên Hiệp hội, nhưng từ lúc ra khỏi hầm ngục cô ấy cứ băn khoăn điều gì đó mãi.

"Cô để ý cái tên Lailahnorah à. Định tra cứu hồ sơ sao?"

"Vâng, chỉ xác nhận chút thôi nên chắc không mất nhiều thời gian đâu ạ."

"Được rồi, vậy thì ghé Hiệp hội trước đã."

Đến Hiệp hội, Mariane đi ngay vào phòng trong.

Tôi đi về phía bảng thông báo thì vừa lúc chạm mặt Garen của nhóm 『Lê Minh Lôi』 đang bước vào.

"Dô Soushi, nay đi làm nhiệm vụ của Bá tước hả?"

"Vâng, điều tra xong rồi nên mới về đây. Giờ tôi đang định đi báo cáo với ngài Bá tước."

"Thế thì vất vả rồi. À đúng rồi, Nielsen hôm nay rời thị trấn rồi đấy. Nghe đâu định về quê làm lại từ đầu."

"Vậy sao. Tiện thể cho tôi hỏi quê cậu ta ở đâu vậy?"

"Ở lãnh địa Công tước ấy."

"Công tước? Công tước Armand sao?"

"Đúng rồi. Nghe đâu hắn vốn xuất thân con nhà cũng khá giả, nhưng vì thức tỉnh nên buộc phải làm mạo hiểm giả, thành ra sinh hư hỏng. May mà có năng lực làm mạo hiểm giả, leo lên được đến hạng B, nhưng cũng vì thế mà tính nết lại càng méo mó theo hướng khác."

"Ra là vậy..."

Việc thanh niên Nielsen đi đến lãnh địa Công tước Armand có lẽ là tin tốt. Vì vụ của Freinir nên chúng tôi cũng không định đến lãnh địa Công tước Armand, việc khả năng chạm mặt cậu ta thấp đi thú thật là rất đáng mừng.

"Mà dù sao cũng xin lỗi vì đã đẩy rắc rối sang cho cậu nhé."

"Không đâu, tình huống lúc đó cũng đành chịu mà."

Tôi trả lời xã giao cho qua chuyện thì Mariane từ phòng trong bước ra.

"Để anh đợi lâu rồi. Tôi đã tra xong, chúng ta có thể đi bất cứ lúc nào."

"Được. Vậy chào anh Garen nhé."

"Ừ, vất vả rồi."

Chia tay Garen và rời Hiệp hội, tôi và Mariane đi thẳng đến dinh thự Bá tước.

Trình bày với lính gác ở cổng thành xong, chúng tôi được cho vào ngay không cần chờ đợi.

Đi qua khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ, chúng tôi được dẫn vào dinh thự Bá tước trông như một tòa lâu đài.

"A~ Anh Soushi, mời anh đi lối này nha~"

Trước cửa chính, Reisei – người chị trong cặp song sinh hộ vệ của Bá tước – đã ra đón. Tôi vừa cảm thấy khớp trước nội thất sang trọng vừa đi theo sau, và bất ngờ thay nơi được dẫn đến lại là phòng làm việc của Bá tước. Dù là yêu cầu báo cáo ưu tiên nhất, nhưng không phải chờ đợi chút nào thì cũng hơi ngạc nhiên.

Ngồi xuống bộ ghế sofa tiếp khách cùng Mariane, tôi đối diện với vị Bá tước râu tóc bạc phơ, mang dáng vẻ của một ông cụ hiền từ. Phía sau Bá tước là hai chị em Reisei, Reinan đang đứng hầu, ngoài ra còn có một người đàn ông trí thức đeo kính tròn khoảng ba mươi tuổi ngồi bên cạnh. Còn trẻ nhưng có vẻ là Gia tể của gia đình Bá tước Lautrec. Nhìn kỹ thì khí chất có nét giống ông Rodan của gia đình Tử tước Balius.

"Giải quyết ngay trong ngày, làm việc nhiệt tình quá nhỉ. Đâu, kể ta nghe báo cáo xem nào."

Theo lời Bá tước, tôi báo cáo lại toàn bộ sự việc ngày hôm nay. Thi thoảng tôi cũng quay sang xác nhận với Mariane để đảm bảo không có sai sót. Không có bằng chứng gì trong tay cũng hơi bực, nhưng Bá tước không hề tỏ vẻ nghi ngờ, cứ gật gù "hừm hừm" nghe đến hết câu chuyện.

"Chuyện lạ à nha. Vampire biết nói chuyện ở tầng sâu nhất hầm ngục, lại còn là hầm ngục chinh phục xong thì biến mất. Với tư cách nhân viên Hiệp hội, cô nghĩ sao về việc này?"

Bá tước hướng câu hỏi sang Mariane, cô ấy gật đầu và bắt đầu nói.

"Thực ra cái tên Lailahnorah nghe rất quen nên tôi đã tra cứu tài liệu của Hiệp hội. Kết quả là, tôi cho rằng hầm ngục xuất hiện lần này chính là 『Mê Cung Lang Thang』."

"『Mê Cung Lang Thang』 sao. Eirock, ngươi nghe bao giờ chưa?"

Bá tước nói rồi nhìn sang người đàn ông đeo kính tròn ngồi bên cạnh... Gia tể Eirock.

"Thần có nghe qua ạ. Tương truyền thời cổ đại khi Tà Long xuất hiện đẩy lục địa vào bờ vực diệt vong, đã có hiện tượng các hầm ngục mới xuất hiện như một điềm báo trước. Người thời đó gọi chúng là 『Mê Cung Lang Thang』, theo trí nhớ của thần là vậy."

"Hừm. Cô Mariane, có đúng vậy không?"

"Vâng, đúng là vậy ạ. Chuyện từ khoảng hai trăm năm trước, nhưng theo ghi chép thời đó thì ở tầng thấp nhất của 『Mê Cung Lang Thang』 cũng xuất hiện một nữ ma cà rồng tự xưng là Lailahnorah."

"Hừm..."

Bá tước thở dài thườn thượt rồi khoanh tay lại.

Lúc nghe chuyện này trên đường đến dinh thự Bá tước, tôi cũng có phản ứng y hệt. Dạo này thông tin mới cứ dồn dập ập đến, nhưng chuyện này có vẻ chiếm vị trí khá cao trong thang đo độ quan trọng đấy.

"Vậy tức là, việc 『Mê Cung Lang Thang』 tái xuất hiện lần này đồng nghĩa với việc sắp có chuyện chẳng lành xảy ra với đất nước hay lục địa này sao?"

"Vì ghi chép trong quá khứ chỉ có vậy nên tôi không dám khẳng định. Có lẽ cần phải tra cứu thêm các ghi chép cổ hơn nữa."

Lời Mariane nói rất đúng, không thể phán đoán chỉ dựa trên một ví dụ trong quá khứ. Tuy nhiên, bản thân tôi cũng không thể gạt bỏ được dự cảm chẳng lành. Tôi không muốn nghĩ là kỹ năng 『Vận Rủi』 lại làm việc năng nổ đến mức đó đâu nhưng mà...

"Ừm, quả đúng là vậy. Vụ này trước mắt ta sẽ bẩm báo lên Bệ hạ. Tuy nhiên chắc phải đợi khi có hiện tượng tương tự xảy ra thì mới thực sự bắt tay vào hành động quyết liệt được. Phía Hiệp hội sẽ xử lý thế nào đây?"

"Tôi sẽ báo cáo lên Grand Master, nhưng tôi nghĩ cách xử lý cũng sẽ tương tự thôi ạ."

"Vậy là tạm thời phải giữ bí mật rồi. Nhưng mà chỉ từ một bầy Undead đơn thuần mà lại lòi ra chuyện tày đình thế này. Kiểu này cái thân già này hết được nghỉ ngơi rồi, kể cả vụ của cậu Soushi nữa đấy."

"Dạ..."

Bị Bá tước cười đầy ẩn ý, tôi thoáng bối rối.

Quả thực cái tổ đội này đã lắm người có hoàn cảnh đặc biệt rồi, lại còn liên tiếp dính líu đến mấy con quái vật hay hầm ngục kỳ lạ. Dù muốn hay không thì việc bị tầng lớp cai trị chú ý cũng là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, bí mật lớn nhất là việc tôi đến từ dị giới thì chắc chẳng ai tin đâu.

"Ta hiểu rồi. Cảm ơn các ngươi đã vất vả vì công việc lần này. Thù lao cứ nhận qua Hiệp hội theo quy định. Với lại cậu Soushi này, sau đây cậu định làm gì cho đến khi có lệnh triệu tập từ Hoàng gia?"

"Dạ, trước mắt tôi định chinh phục các hầm ngục quanh Barbadza. Sau đó chắc sẽ nhận thêm các ủy thác khác."

"Ừm, nhiệt huyết đấy, tốt lắm. Tùy tình hình sắp tới mà có thể sẽ cần đến những mạo hiểm giả tài năng, ta cũng đang kỳ vọng vào điểm đó đấy."

"Cảm ơn ngài. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để không phụ sự kỳ vọng với tư cách là một mạo hiểm giả."

"Hô hô hô, cậu thú vị thật đấy. Mạo hiểm giả thường toàn bọn trẻ người non dạ. Người ở độ tuổi chín chắn, suy nghĩ thấu đáo như cậu Soushi đây hiếm lắm. Cậu nên nhận thức rõ điều đó đi là vừa."

"Vâng."

Ra là vậy, lời Bá tước nói cũng có lý. Là mạo hiểm giả thì kinh nghiệm của tôi còn quá non nên chưa thấy thực tế lắm, nhưng dù muốn hay không, ở cái tuổi này của tôi thì việc bị kỳ vọng như thế là điều khó tránh khỏi. Tôi chỉ muốn sống thọ thêm chút thôi mà... đúng là đời không như mơ.

"Vậy là mai bắt đầu đi công lược hầm ngục quanh đây hả anh? Bắt đầu từ hạng thấp đúng không?"

"Ừ. Ở Barbadza có hầm ngục từ hạng F đến B, mỗi hạng một cái, nên mình sẽ xử lý từ F đến D, mỗi cái một ngày."

Tôi vừa trả lời Rani vừa đưa thức ăn lên miệng.

Về đến nhà trọ là chúng tôi ăn tối ngay. Sau khi kể sơ qua cuộc nói chuyện với Bá tước, chủ đề tự nhiên chuyển sang kế hoạch sắp tới.

"Okie. Hạng B thì chưa vào được rồi. Hạng D và C ở đây có bao nhiêu tầng thế?"

"Nghe nói D là 10 tầng, C là 15 tầng."

"Thế thì dù đi đến C cũng chỉ mất tầm một tuần là xong. Sau đó làm gì trong lúc chờ lệnh triệu tập?"

"Chắc là nhận ủy thác thôi. Để tất cả mọi người lên được hạng B thì cần hoàn thành kha khá ủy thác đấy. Đúng không Mariane?"

"Vâng. Tiêu diệt, hộ tống, điều tra, thu thập, cần phải hoàn thành ít nhất một lượt các loại này. Điều tra và tiêu diệt thì vụ lần này được tính là một rồi. Hộ tống thì tôi và Bá tước cũng đã xác nhận xong nên không vấn đề gì."

"Vậy thì trước mắt ưu tiên làm nhiệm vụ thu thập đi. Mariane, có kèo nào thơm thì giới thiệu cho bọn tôi nhé. Đang trong lúc công lược hầm ngục cũng không sao."

"Tôi hiểu rồi."

Chà, có nhân viên chuyên trách đi kèm đúng là lợi thế khủng khiếp. Đã thế Mariane còn là một tay lão luyện nữa chứ.

"Nhân tiện anh Soushi, rốt cuộc hầm ngục lần này là thứ gì vậy ạ?"

Nghe câu hỏi của Freinir, cả Rani và Sfenia đều chồm người tới với vẻ mặt đầy tò mò.

Bá tước cũng không cấm khẩu gay gắt lắm, nên chia sẻ thông tin cho thành viên trong nhóm chắc cũng không sao. Mariane cũng không có vẻ gì là phản đối.

"Theo điều tra của Mariane, đó dường như là một hầm ngục đặc biệt có tên 『Mê Cung Lang Thang』. Nghe đâu ngày xưa nó cũng từng xuất hiện, và nhân vật tên Lailahnorah cũng đã xuất hiện ở đó."

"『Mê Cung Lang Thang』... Em từng nghe nói ở nhà thờ. Rằng đó là điềm báo trước những điều chẳng lành."

"Cũng có giả thuyết như vậy. Nhưng đó chỉ là chuyện ngày xưa nên thực hư thế nào cũng chưa rõ."

"Hừm... Nhưng mà em thấy Lailahnorah đó đâu có vẻ gì là người xấu đâu. Soushi cũng nghĩ thế nên mới nói chuyện lịch sự đúng không?"

Rani nói vậy, nhưng sao Freinir cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế nhỉ. Kìa, cả Sfenia cũng đang dỏng tai lên nghe nữa...

"Rõ ràng cô ta rất lý trí, cũng không có thái độ thù địch. Không giống bọn 『Hoàng Hôn Quyến Tộc』 hay nhìn chúng ta bằng nửa con mắt, nên anh cũng ứng xử bình thường thôi."

"Nhưng mà công nhận đẹp thật. Sfenia cũng đẹp, nhưng bả đẹp theo kiểu khác cơ."

Rani nói với cái mặt cười nham nhở đầy ẩn ý. Cái này là định bắt thóp để trêu tôi đây mà.

"Đúng là có cảm giác thoát tục thật. Nhắc mới nhớ, cô ta tự xưng là Ma cà rồng, thế ở thế giới này... à không, ở lục địa này có chủng tộc Ma cà rồng không?"

Sfenia trả lời thay cho Rani đang bị lảng sang chuyện khác nên kêu "Bư~":

"Nếu nói về chủng tộc chứ không phải quái vật thì tôi chưa từng nghe nói có ở lục địa này. Nhưng tôi có nghe nói ở 『Khu Vườn Hoàng Hôn』 có chủng tộc tương tự."

"Là một trong những 『Hoàng Hôn Quyến Tộc』 sao? Hóa ra không phải chỉ toàn mấy gã như Zaikal hôm nọ nhỉ."

"Vâng, bản thân 『Hoàng Hôn Quyến Tộc』 đến lục địa này cũng đa chủng loại lắm, nghe nói trong đó có cả những kẻ nhiều tay, hay thậm chí không mang hình dáng con người nữa."

Nghe thú vị phết. 『Khu Vườn Hoàng Hôn』 à, nếu sau này mạnh lên nữa chắc tôi cũng muốn đến thử xem sao... mà nghĩ thế khéo ông thần 『Vận Rủi』 lại cho đi thật thì khổ.

Đang mải suy nghĩ thì Freinir nãy giờ vẫn nhìn tôi chằm chằm bỗng nhoài người tới.

"Thế anh Soushi nghĩ sao về bản thân cái 『Mê Cung Lang Thang』 đó ạ? Bao gồm cả chuyện về cô Lailahnorah nữa."

"Dù cô có hỏi thế nào thì vụ việc lần này tôi cũng chịu, chẳng thể nào phán đoán được. Theo lời cô ấy, hầm ngục đó có vẻ sẽ còn xuất hiện trong tương lai, để đến lúc đó rồi tính cũng chưa muộn."

"Ý anh là anh định đi gặp lại cô ta sao?"

"Không, không phải là đi gặp hay gì cả... Mà sao em lại để tâm đến chuyện của Lailanora dữ vậy?"

"Hả!? Anh hỏi toẹt ra thế luôn á?"

Rani nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ dở hơi hết thuốc chữa. Sfenia cũng ném cho tôi ánh mắt đầy ẩn ý, còn Mariane thì khẽ thở dài.

Freinir thì... mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống đất. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ?

Chắc là do tôi đã nhìn Lailanora đến ngẩn ngơ, hoặc trông có vẻ là như thế chăng? Vì đó là một nhân vật không rõ lai lịch nên tôi mới quan sát kỹ, chứ thú thật, trong tình huống đó làm gì có cảm xúc nào khác được.

Nhưng có lẽ trong mắt mấy cô gái đang tuổi cập kê thì lại không thấy thế. Đúng là đối phó với phụ nữ thật khó khăn mà.

***

Đêm đó, khi nằm trên giường, tôi chợt nghĩ về Lailanora.

Tất nhiên không phải theo cái nghĩa mà đám Freinir đang tưởng tượng đâu nhé.

"Lý do tiến vào hầm ngục... sự giúp đỡ, sao..."

Cô ấy đã nói bản thân là "người giúp ích cho nhân loại". Và điều đó có liên quan đến "lý do tiến vào hầm ngục", tức là việc "thu thập kỹ năng, kho báu và kinh nghiệm".

"Nói cách khác, hầm ngục đang giúp ích cho con người, đúng không nhỉ?"

Tuy có hơi nhảy cóc về mặt logic, nhưng tôi cảm nhận được hàm ý đó từ lời nói của cô ấy.

Ngẫm lại thì đúng là thế giới này đang nhận được khá nhiều ân huệ từ hầm ngục. Trước đây, do quái vật thường tràn ra từ hầm ngục (nghe nói gọi là Overflow hay Stampede gì đó) nên hầm ngục bị coi là thảm họa. Nhưng giờ đây, chừng nào còn sống trong thành phố, thì nguyên liệu từ hầm ngục đã thâm nhập sâu vào đời sống đến mức có thể xem là nhu yếu phẩm rồi.

"Nếu nghĩ theo hướng đó thì hầm ngục cũng giống như những dòng sông sao...?"

Ở Trái Đất, từ xa xưa, các dòng sông đã mang lại vô vàn ân huệ cho nhân loại. Mặt khác, mối đe dọa khi lũ lụt xảy ra cũng vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên, khi công tác trị thủy tiến bộ, con người bắt đầu nhận được nhiều lợi ích hơn. Sự tồn tại của hầm ngục ở thế giới này, nếu nói là tương tự thì cũng không sai.

"『Nhiếp Lý Tối Cổ』, phải không nhỉ."

Đó là từ ngữ chợt hiện lên trong đầu tôi. Lailanora nói rằng cô ấy tuân theo cái gọi là 『Nhiếp Lý Tối Cổ』. Nếu nó ám chỉ thứ gì đó giống như 『Quy luật tự nhiên』 ở Trái Đất, thì hầm ngục quả thực có thể coi là một phần của tự nhiên. Dù cho đối với một kẻ đến từ thế giới khác như tôi, nó có vẻ kỳ dị đến mức nào đi nữa.

"Nhưng nếu vậy thì đâu thể gọi là 『sự giúp đỡ cho con người』 được."

Đúng vậy, nếu là tự nhiên thì cứ là tự nhiên thôi. Nhưng tự nhiên, đúng như tên gọi, là thứ tồn tại "tự nhiên nhi nhiên", tức là "vốn dĩ nó là thế". Chẳng phải được tạo ra để thuận tiện cho con người.

Ngược lại, hầm ngục rõ ràng được thiết kế để phục vụ con người. Quái vật bị đánh bại sẽ để lại nguyên liệu rồi biến mất, rương kho báu sinh ra những đạo cụ mà con người không thể chế tạo, và cả những con Boss ban tặng kỹ năng... Một hệ thống gần gũi với con người đến mức giống hệt như game.

"Nếu vậy thì 『Nhiếp Lý Tối Cổ』 rốt cuộc là cái gì... Lần tới nếu gặp được Lailanora, mình sẽ thử hỏi xem sao. Dù không biết cô ấy có trả lời hay không..."

Biết đâu đấy, một kẻ đến từ thế giới khác như tôi lại có thể hiểu thế giới này sâu sắc hơn chăng... Trong khi suy nghĩ miên man về những điều không đầu không cuối ấy, mí mắt tôi dần sụp xuống.

***

Tên: Soushi Okuno

Hạng: C

Cấp độ Mạo hiểm giả: 46

〈Kỹ năng mới nhận〉

Đặc thù

Dụ Dẫn 1

Tên: Freinir

Hạng: C

Cấp độ Mạo hiểm giả: 31

〈Kỹ năng mới nhận〉

Đặc thù

Cương Lực 1

Tên: Rani

Hạng: C

Cấp độ Mạo hiểm giả: 32

〈Kỹ năng mới nhận〉

Đặc thù

Thiết Bích 1

Tên: Sfenia

Hạng: C

Cấp độ Mạo hiểm giả: 38

〈Kỹ năng mới nhận〉

Đặc thù

Hỏa Thuộc Tính Ma Pháp・Thượng Cấp 1

Tên: Mariane

Nguyên Hạng: C

Cấp độ Mạo hiểm giả: 35

〈Kỹ năng mới nhận〉

Đặc thù

Xuyên Thấu 1

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!