Chương 3: Hành trình đến Ozu
「Ừm, quả nhiên đi du lịch là phải tự đi bằng đôi chân của mình mới thú. Xe ngựa thì thoải mái thật đấy, nhưng cơ thể sẽ bị ì ạch, lại còn chán ngắt nữa chứ.」
Từ khi rời Vương đô, tâm trạng của tiểu thư Shizuna có vẻ luôn rất tốt. Vừa đi bộ trên đường cái, ngắm nhìn phong cảnh đồng quê chẳng có gì thay đổi dù đi đến đâu một cách thích thú, cô ấy vừa liên tục trò chuyện với các cô gái trong nhóm.
Chúng tôi hiện đang tiến thẳng về phía nước Ozu. Nghe nói biên giới với Ozu nằm ở phía Nam lãnh địa Tử tước Balius, nên từ Vương đô chúng tôi cứ thế đi xuống phía Nam.
Tức là từ Vương đô, trước tiên sẽ đến thủ phủ lãnh địa Bá tước Lautrec là Barbadza, từ đó đi qua Bartland, đến thủ phủ lãnh địa Tử tước Balius là Euron, rồi xuống Torson. Đối với tôi, đây giống như đi ngược lại lộ trình mà tôi đã đi kể từ khi đến thế giới này.
Mất bảy ngày để đến Barbadza, nhưng tạm thời đến ngày thứ sáu hôm nay thì mọi chuyện vẫn suôn sẻ. Việc cắm trại qua đêm cực kỳ thoải mái nhờ 『Hộp Đồ』 của tôi, 『Kết Giới』 của Freinir, và sự canh gác của đám người nộm đất do tiểu thư Shizuna dùng 『Triệu Hồi Tinh Linh』 tạo ra. Quân số tăng lên sáu người nên lều có hơi chật chội một chút, nhưng đành chịu thôi.
Một vấn đề nho nhỏ nảy sinh vào buổi tối ngày thứ sáu, khi mọi người đang ngồi quây quần ăn tối trước lều.
Tiểu thư Shizuna, người luôn miệng nói cười, bỗng nhìn về phía tôi và mở lời:
「Này Soushi-dono, quanh vùng Barbadza mà ngày mai chúng ta đến có mấy cái hầm ngục đúng không? Ta muốn vào thử vài cái, cậu có thể chiều ý ta được không?」
「Chuyện đó... Nhiệm vụ chúng tôi nhận là đưa tiểu thư Shizuna về nước Ozu an toàn, nên không thể đưa cô đến những nơi nguy hiểm như hầm ngục được đâu ạ.」
「Linh động chút đi mà. Ta cũng là mạo hiểm giả tập sự, nếu được thì ta muốn tranh thủ đi hầm ngục khi còn ở đất nước này.」
「Tôi hiểu cảm giác của cô, nhưng mà...」
「Nhờ sự huấn luyện của Soushi-dono mà cấp độ kỹ năng của ta cũng tăng lên rồi, ta cũng muốn thử xem mình mạnh lên đến đâu. Cậu ráng giúp ta đi mà.」
Sáu ngày qua kể từ khi rời Vương đô, cuối ngày chúng tôi chỉ tập luyện, nhưng tiểu thư Shizuna cũng muốn tham gia nên đã cùng tập. Nhờ đó mà cấp độ kỹ năng của cô ấy tăng lên trông thấy, nên tôi cũng hiểu cảm giác muốn thử sức.
Tuy nhiên, xét đến việc tiểu thư Shizuna vẫn đang được coi là khách của Hoàng gia, thì chuyện chui vào hầm ngục là điều không thể nào chấp nhận được.
Thấy tôi nhíu mày, tiểu thư Shizuna ghé sát mặt lại. Gương mặt mỹ thiếu nữ mang nét Á Đông bất ngờ áp sát khiến tôi phải ngả người ra sau.
「Thật ra ấy mà, lúc rời nhà ta đã lỡ mạnh miệng tuyên bố sẽ trở thành một mạo hiểm giả xuất chúng rồi mới về. Giờ vẫn lẹt đẹt hạng E thì thú thật là khó về nhà lắm.」
「Hả...」
「Hơn nữa, nếu về trong tình trạng này thì chắc sẽ bị mẫu thân cấm cửa và đuổi đi mất. Mang tiếng là đứa con gái ngu ngốc đã nói khoác lác lại còn gây phiền phức cho nước láng giềng mà lị.」
「Nghiêm trọng vậy sao?」
「Ừm. Nếu thế thì ta sẽ thành mạo hiểm giả vô gia cư độc hành mất. Một cô gái trẻ hạng E phải đi du hành một mình... Khổ lắm thay, buồn lắm thay, cô đơn lắm thay.」
「Ơ kìa...」
Tiểu thư Shizuna làm bộ dạng khóc lóc giả tạo rồi liếc nhìn tôi. Không, cái này đúng là ngoài dự tính... nhắc mới nhớ, Jill của nhóm "Fortuner" từng nói tiểu thư Shizuna rất tinh nghịch. Không ngờ lại đến mức này.
Tôi nhìn sang các thành viên khác để cầu cứu, nhưng nhận ra cả Freinir, Rani lẫn Sfenia đều đang nhìn chằm chằm vào tôi. Chỉ có Mariane là người duy nhất cụp mắt xuống, chắc là do quy định của Guild nên không tiện xen vào chăng.
「Anh Soushi, hay là anh nghe theo nguyện vọng của tiểu thư Shizuna đi ạ?」
「Mấy cái hầm ngục cỡ hạng C thì đối với bọn mình còn an toàn hơn đi đường cái bình thường ấy chứ. Với lại bọn mình cũng phải chiến đấu đôi chút không thì lụt nghề mất.」
「Là những người có cùng mục đích, tôi nghĩ chúng ta nên trân trọng mong muốn trở nên mạnh mẽ hơn của Shizuna-san.」
「Hả...?」
Bị ba người mà tôi cứ đinh ninh sẽ giúp mình bất ngờ "phản bội", tôi cứng họng trong giây lát.
Không phải, chắc chắn tiểu thư Shizuna đã dành sáu ngày qua để mua chuộc ba người họ cho khoảnh khắc này. Không ngờ tôi lại được nếm mùi lợi hại của một người có khả năng giao tiếp cao ở ngay tại đây.
Trong lúc tôi đang ngớ người ra, Mariane lẩm bẩm một câu.
"Ngài Soushi, đây có lẽ là cơ hội tốt để kiểm chứng hiệu quả của kỹ năng kia đấy."
"Hả? À, cái đó sao..."
"Kỹ năng kia" mà cô ấy nhắc đến chắc hẳn là 『Tướng Khí』 mà tôi đang sở hữu. Đó là kỹ năng được cho là có thể gia tăng số lượng người được phép vào phòng Boss. Quả thực, hiện giờ có tiểu thư Shizuna ở đây, việc kiểm chứng là hoàn toàn khả thi.
"Ta không rõ các vị đang nói về chuyện gì, nhưng ta xin thề với Tinh Linh là sẽ giữ bí mật. Nếu việc kiểm chứng đó cần dùng đến ta thì cứ tự nhiên. Nào ngài Soushi, ta xin ngài đấy, làm ơn đi mà!"
Tiểu thư Shizuna chắp tay lại, cúi đầu khẩn khoản. Tư thế đó chẳng hiểu sao trông rất giống kiểu Nhật Bản, khiến một kẻ cựu người Nhật như tôi cảm thấy khó lòng từ chối. Ánh mắt của ba cô nàng kia cũng rực lên vẻ quyết liệt, xem ra đây là chiến thắng về mặt chiến thuật của tiểu thư Shizuna rồi.
"...Tôi hiểu rồi. Nhưng với điều kiện là cô phải tuyệt đối tuân theo chỉ thị của tôi đấy nhé."
"Tất nhiên rồi. Ta sẽ tuân theo mệnh lệnh của trưởng nhóm là ngài Soushi đây, mong được giúp đỡ."
Nhìn cảnh tiểu thư Shizuna bắt đầu đập tay ăn mừng với nhóm Freinir, tôi lại một lần nữa thấm thía nỗi bi ai của phận làm trưởng nhóm sau bao lâu không gặp.
***
Khi đến Barbadza, việc đầu tiên chúng tôi làm là ghé thăm Bá tước Lautrec. Tất nhiên, đây là chỉ thị của Bệ hạ. Mục đích đơn giản chỉ là xác nhận an toàn, qua đó Bá tước sẽ gửi liên lạc báo cho Bệ hạ biết rằng chúng tôi đã đến nơi vô sự.
Cuộc đối thoại với Bá tước kết thúc nhanh chóng, và ngày hôm đó chúng tôi nghỉ lại tại nhà trọ mà ông giới thiệu.
Tôi cũng đã báo với Bá tước rằng chúng tôi sẽ lưu lại Barbadza khoảng ba ngày để tiểu thư Shizuna nghỉ ngơi lại sức. Còn lý do ngầm là để chinh phục hầm ngục thì tất nhiên phải giữ bí mật.
Nhân tiện, Mariane không đến dinh thự Bá tước mà đi đến Hiệp hội Mạo hiểm giả để thu thập thông tin. Việc có thể thực hiện song song các động thái này chính là cái lợi của việc có nhân viên chuyên trách đi kèm.
"Có vẻ như con 『Ác ma』 kia đã xuất hiện ở khu vực giữa Barbadza và Bartland. Nghe nói đội thảo phạt với nòng cốt là nhóm 『Lê Minh Lôi』 đã tiêu diệt được nó."
Trong bữa tối, khi Mariane báo cáo tin tức, tiểu thư Shizuna lộ vẻ thắc mắc.
"Con 『Ác ma』 đó là thứ gì vậy? Có khác gì quái vật thông thường không?"
"Chà, nói sao nhỉ. Chúng tôi cũng từng chiến đấu với nó rồi. Đó là một loại quái vật ghê rợn, giống như được chắp vá từ nhiều bộ phận cơ thể người. Vì nó giống với loài 『Ác ma』 được nhắc đến trong giáo lý của Giáo hội Ashram nên chúng tôi tạm gọi nó là 『Ác ma』."
Nghe tôi giải thích, tiểu thư Shizuna hơi mở to mắt.
"Ta chưa từng thấy loại quái vật nào như thế bao giờ. Nó khác với lũ quái vật khổng lồ mà ta gặp trên đường từ làng Elf đến đây chứ?"
"Lũ đó là Golem, còn 『Ác ma』 có vẻ ngoài khác hẳn. Không giống quái vật thông thường, nó cũng không có hình dáng gần với động vật."
"Hừm... Ta cũng muốn xem thử cho biết, nhưng việc phải lập cả một đội thảo phạt chứng tỏ nó rất mạnh đúng không?"
"Con mà chúng tôi chiến đấu có sức mạnh tương đương hạng B."
"Chà chà."
Trong khi tiểu thư Shizuna đang trầm trồ, Rani chen vào câu chuyện.
"Nè anh Soushi, lúc nói chuyện với Quốc vương anh không nhắc đến chủ đề đó sao?"
"Hoàn toàn không. Cả chuyện về 『Mê cung Lang thang』 lẫn 『Thánh Thú』 ngài ấy cũng không đả động gì."
"Thông tin chắc chắn đã đến tai Quốc vương rồi đúng không? Chẳng lẽ ngài ấy định không xử lý sao?"
"Không, chắc là đang trong giai đoạn thẩm định thông tin thôi. Ở trung ương có vô số tin tức đổ về mà. Nếu cùng một thông tin không xuất hiện nhiều lần hoặc thiếu bằng chứng xác thực thì họ sẽ chưa hành động đâu."
"Hừm~, làm Vua cũng vất vả ghê nhỉ. Nhắc mới nhớ, hình như tộc trưởng tộc Thú nhân cũng từng nói điều tương tự."
Chuyện Rani là con gái tộc trưởng vẫn chưa được chính chủ nói ra nên tôi sẽ không đào sâu vào vấn đề đó.
"Anh Soushi, ngày mai chúng ta sẽ đi hầm ngục như thế nào?"
"Đi cả F và E luôn. Dù sao chúng ta cũng từng chinh phục một lần rồi."
"Vâng. Hầm ngục hạng D hình như có mười tầng nhỉ. Chỗ đó chúng em cũng chưa chinh phục nên mong chờ lắm đây."
"Còn có cả rương kho báu nữa. Nếu được thì anh muốn đi hết chỗ đó trong một ngày luôn. Tiểu thư Shizuna, lịch trình sẽ hơi gấp gáp một chút nên cô chuẩn bị tinh thần nhé."
Tôi vừa trả lời Freinir vừa xác nhận lại với tiểu thư Shizuna, cô ấy làm vẻ mặt hơi ngạc nhiên.
"Đi hai nơi trong một ngày sao? Lại còn mười tầng trong một ngày nữa... thế thì căng thật đấy."
"Đúng vậy. Ngoài ra buổi sáng và buổi chiều tối còn có lịch tập luyện nữa."
"Trời đất, đó là bí quyết sức mạnh của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 đấy à? Được rồi, ta đã nói sẽ tuân theo trưởng nhóm mà, ta xin kính cẩn tuân theo."
Xem ra tiểu thư Shizuna thực sự có quyết tâm. Mà cũng phải, đến mức tự mình xin vào hầm ngục cơ mà. Nếu chỉ chừng này mà đã chùn bước thì không còn gì để nói... nghĩ thế có hơi "tư bản" quá không nhỉ.
***
Sáng hôm sau, chúng tôi tập luyện theo đúng lịch trình rồi tiến vào hầm ngục hạng F đầu tiên.
Tạm thời tôi quyết định sẽ để tiểu thư Shizuna phô diễn sức mạnh trong trận đấu trùm, nên cả nhóm đi một mạch xuống tầng năm nhanh nhất có thể.
"Không ngờ lại xuống thẳng tầng thấp nhất mà không nghỉ ngơi chút nào thế này..."
Tiểu thư Shizuna, người lần đầu trải nghiệm phong cách của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』, đứng trước cửa phòng Boss với vẻ mặt hơi đờ đẫn.
"Với hầm ngục hạng thấp thì đây là tiêu chuẩn cơ bản của nhà mình đó nha."
"Đối với tổ đội hạng B thì chuyện này là bình thường sao? Mạo hiểm giả hạng cao thật đáng sợ."
Trong lúc Rani và tiểu thư Shizuna đang trò chuyện, tôi quay sang xác nhận với Mariane.
"Bình thường thì sáu người sẽ không mở được cánh cửa này đúng không?"
"Vâng, không hiểu sao nếu định vào với sáu người trở lên thì nó sẽ cảm nhận được và không mở ra."
"Ra vậy, một trong những điều bí ẩn của hầm ngục sao..."
Vừa nói, tôi vừa đặt tay lên cửa.
"Vậy thì vào thôi. Boss nhờ tiểu thư Shizuna tấn công nhé."
"Đã rõ."
Vấn đề là nó có mở hay không đây...
Khi tôi dồn lực vào, cánh cửa đá mở ra nhẹ nhàng không chút kháng cự.
Freinir bước đến bên cạnh, nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.
"Mở rồi kìa. Quả không hổ danh anh Soushi."
"Ừ, cảm ơn em. Mà, cũng chỉ là do hiệu quả của kỹ năng thôi ấy mà."
"Nhưng chính vì là anh Soushi nên mới có được kỹ năng đó. Việc anh Soushi rất tuyệt vời là sự thật không thay đổi."
"...Nếu Frey đã nói vậy thì anh sẽ coi là vậy đi."
Nếu không chấp nhận thì có cảm giác em ấy sẽ khen ngợi đến vô tận mất, tôi đành trả lời cho qua chuyện. Lúc này Mariane lặng lẽ tiến lại gần.
"Anh Soushi, chuyện này đối với Hiệp hội cũng là một trường hợp trọng đại. Có lẽ cần phải báo cáo lên Grandmaster (Tổng hội trưởng) đấy ạ."
"Đến mức không thể giữ im lặng được sao. Chắc là vậy rồi."
Việc sáu người trở lên có thể vào phòng Boss vốn chỉ giới hạn năm người đồng nghĩa với việc phá vỡ quy luật được cho là tuyệt đối từ trước đến nay, quả thực là một sự kiện chấn động. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mariane là đủ hiểu.
Tuy nhiên, với một kẻ có thâm niên mạo hiểm giả lẫn thâm niên ở thế giới này đều còn non nớt như tôi thì chưa cảm nhận rõ lắm. À không, xét về lý thuyết thì tôi hiểu đó là một kỹ năng ghê gớm.
"Có chuyện gì sao? Vào trong thôi nào."
Có vẻ tiểu thư Shizuna cũng chưa nhận thức được tầm quan trọng của sự việc. Rani đứng sau cô ấy cũng có vẻ lơ ngơ, nhưng Sfenia thì mặt mày nghiêm trọng nên chắc là đã hiểu rồi.
"Được rồi, vào thôi."
Khi sáu người bước vào, cánh cửa đóng lại. Từ trong làn sương đen, một con quái vật kết hợp giữa thân trên gấu và thân dưới sói – 『Bear Wolf』 (Gấu Sói) – xuất hiện.
Tôi dùng 『Dụ Địch』 để thu hút nó, rồi trực diện đỡ lấy cú lao tới. Đối với tôi lúc này, đối thủ cỡ này chẳng khác nào trẻ con.
"Mời tiểu thư Shizuna."
"Hả? Ồ, ta làm ngay!"
Tiểu thư Shizuna tuy ngạc nhiên vì tôi khống chế con Boss quá dễ dàng, nhưng cũng bắt đầu niệm chú giống như đang đọc chúc văn.
Khi bài niệm chú kết thúc, mặt đất nhô lên, hai con búp bê đá cao khoảng một mét xuất hiện. Thoạt nhìn thì giống Golem, nhưng theo lời tiểu thư Shizuna thì đó là hình dáng hiển hiện của những thực thể siêu nhiên gọi là 『Tinh Linh』 sau khi có được vật chứa. Ở trên mặt đất thì là búp bê đất, nhưng trong hầm ngục thì có vẻ sẽ thành búp bê đá.
"Tấn công đi!"
Theo lệnh của tiểu thư Shizuna, lũ búp bê đá bắt đầu đấm vào hông con Bear Wolf. Tuy nhỏ nhưng uy lực lại khá bất ngờ, sau khoảng mười cú đấm liên tiếp, con Bear Wolf kiệt sức và tan biến.
"Hừm... Kỹ năng nhận được có vẻ là 『Kháng Lửa』."
Xem ra việc nhận kỹ năng cũng không gặp vấn đề gì. Tất nhiên chúng tôi đã chinh phục hầm ngục này rồi nên không được gì cả.
Nhưng phong cách chiến đấu của tiểu thư Shizuna khá thú vị. 『Tinh Linh』 có sức chiến đấu khá cao, và chỉ riêng việc tăng thêm quân số đã giúp trận chiến lợi thế hơn hẳn. Có lẽ đây là năng lực dạng 『Triệu Hoán Tinh Linh』, là kỹ năng đặc thù của cô ấy. Nếu phát triển tốt, cô ấy sẽ trở thành một mạo hiểm giả cực kỳ mạnh mẽ không chừng.
***
Tại hầm ngục hạng E tiếp theo, để tiểu thư Shizuna tích lũy kinh nghiệm thực chiến, tôi để cô ấy ra trận suốt dọc đường nhằm xử lý lũ quái tép riu. Ngoài 『Triệu Hoán Tinh Linh』, bản thân cô ấy còn dùng được ma pháp thuộc tính Lửa và Nước, nên điểm mạnh là có thể đối phó với số lượng lớn.
"Nói là vậy nhưng thế này thì đông quá đấy."
Khi bảy con quái vật dạng thằn lằn có lớp da đá 『Hard Rock Lizard』 (Thằn Lằn Đá Cứng) xuất hiện, tiểu thư Shizuna vừa than vãn vừa bắt đầu tập trung tinh thần.
Búp bê đá xông lên trước đỡ đòn của bọn Hard Rock Lizard, nhưng tất nhiên đỡ bảy con là không thể nên chúng tôi hỗ trợ tỉa bớt vài con.
"『Flame Bolt』 (Mũi Tên Lửa)!"
Năm mũi tên lửa bắn trúng lũ Hard Rock Lizard, thiêu rụi một con. Một con còn lại bị hai con búp bê đá quây đánh tơi bời rồi gục ngã.
"Hừm, quả nhiên so với nhóm ngài Soushi thì ta vẫn còn kém xa. Dù ta cảm giác uy lực ma pháp đã tăng lên so với trước kia rồi."
"Bọn tôi hồi hạng E cũng chỉ thế này thôi. Với lại tôi có kỹ năng tăng cường năng lực cho thành viên tổ đội, nên uy lực ma pháp tăng lên có thể là do nó đấy."
"Trời đất, ngài sở hữu cả kỹ năng như thế sao? 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 đúng là một tổ đội đáng ghen tị."
Cứ thế chúng tôi xuống đến tầng năm. Khi đến trước phòng Boss, có vẻ tiểu thư Shizuna đã lên cấp, cô ấy trưởng thành hơn thấy rõ.
"Có lẽ nhờ được chiến đấu đàng hoàng nên cấp độ và cấp kỹ năng đều tăng lên đáng kể. Thật đáng mừng."
"Hồi ở tổ đội cũ thì khác sao?"
"Đúng vậy. Từ khi lên hạng E, họ tỏ ra giữ kẽ với ta một cách kỳ lạ. Giờ nghĩ lại mới hiểu là do ta có giá trị lợi dụng nên họ mới làm thế."
Tổ đội cũ của cô ấy là tập hợp những kẻ định hãm hại và lợi dụng cô ấy. Đương nhiên trước khi lợi dụng được thì họ sợ cô ấy gặp chuyện, nên chắc chắn là không cho cô ấy chiến đấu rồi.
Chúng tôi lại vào phòng Boss một cách trơn tru.
Thứ xuất hiện là 『Rock Golem』 (Golem Đá), và giống như lần trước, có hai con xuất hiện.
"Lần đầu tiên ta thấy hai con xuất hiện đấy! Ngài Soushi, nên làm thế nào đây?"
"Một con Rani sẽ lo, cô hãy tập trung vào con còn lại nhé."
"Ta hiểu rồi."
Rani dụ một con ra, chém xoèn xoẹt và hạ gục nó. Nghĩ đến việc trước đây em ấy chém nó còn khó khăn, giờ thì sự trưởng thành này thật đáng sợ.
Con còn lại bị búp bê đá của 『Tinh Linh』 chặn lại, nhưng một cú đấm từ cánh tay to lớn của Rock Golem đã nghiền nát một con búp bê.
Trong lúc đó, tiểu thư Shizuna đã hoàn tất tập trung tinh thần, mũi tên lửa bắn trúng Rock Golem.
Rock Golem chịu sát thương lớn, cơ thể nghiêng đi. Nhân cơ hội đó, con búp bê đá còn lại lao thân mình vào húc, khiến Rock Golem ngã ngửa. Trong lúc nó còn đang loay hoay đứng dậy, thêm một mũi tên lửa nữa bắn trúng, Rock Golem gần như ngừng hoạt động. Sau đó búp bê đá cứ thế đấm liên hồi vào đầu nó cho đến khi cuộc thảo phạt hoàn tất.
"Ừm, quả nhiên uy lực ma pháp đã tăng lên đáng kể. 『Tinh Linh』 cũng mạnh lên nữa."
"Một con bị nghiền nát rồi, có sao không vậy?"
"Bản thân 『Tinh Linh』 là bất diệt nên không sao. Chỉ là một khi mất vật chứa thì sẽ mất khoảng một khắc (2 tiếng) mới nhập vào vật chứa mới được."
Tóm lại là nếu búp bê đá bị phá hủy thì mất hai tiếng để tái khởi động. Dù vậy thì đó vẫn là một năng lực cực kỳ hữu dụng.
"Kỹ năng là... hình như ta nhận được 『Cương Thể』 và 『Cương Lực』. Không ngờ nhận được tận hai kỹ năng, chuyện này là lần đầu tiên đấy."
Thấy tiểu thư Shizuna ngạc nhiên, bốn người còn lại nhìn cô ấy với ánh mắt ấm áp. Chuyện này dần trở thành "thông lệ" của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 rồi nhỉ.
"Kỹ năng lần này có vẻ cũng áp dụng cho cả vật chứa của 『Tinh Linh』 nữa. Cái này có khi mạnh lắm đấy."
"Đúng là nếu thật vậy thì khá mạnh đấy."
Tôi đang gật gù tán đồng thì ánh mắt Rani nhìn tiểu thư Shizuna bỗng trở nên gian xảo. Tai em ấy giật giật, xem ra công tắc "chiêu mộ nhân tài" của Rani đã bật lên rồi.
Tuy nhiên, cho đến khi tới nước Oze thì tiểu thư Shizuna cũng chẳng thể tự quyết được gì. Chắc tôi phải nhắc khéo Rani đừng có chèo kéo dai dẳng quá.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi tiến đến hầm ngục hạng D.
Tiểu thư Shizuna đi theo mà không có vẻ gì là mệt mỏi. Cô ấy mới hạng E nên hầm ngục này hơi quá sức, nhưng nếu chúng tôi hỗ trợ thì chắc không vấn đề gì.
Hầm ngục hạng D ở Barbadza là kiểu hầm mộ trên thảo nguyên, tầng hầm một xuất hiện quái vật nhân hình đầu heo là 『Orc』. Tiểu thư Shizuna muốn chiến đấu nên tôi để cô ấy lên trước. Có cảm giác con búp bê đá do 『Tinh Linh』 triệu hồi hôm nay to hơn hôm qua một vòng.
Nhờ hiệu quả của kỹ năng 『Cương Lực』 và 『Cương Thể』 có được hôm qua, hai con búp bê đá không hề lùi bước khi đấu tay đôi với Orc. Ma pháp hệ Lửa 『Fire Bolt』 và hệ Nước 『Water Spear』 của tiểu thư Shizuna cũng đủ uy lực, hạ gục lũ Orc chỉ sau một đòn.
"Xem ra vẫn đủ sức chiến đấu tốt ở hầm ngục hạng D nhỉ."
Tiểu thư Shizuna cao hứng vừa tích lũy kinh nghiệm vừa tiến bước, chúng tôi mất khoảng bốn tiếng để xuống đến tầng năm.
Vẫn như mọi khi, cả sáu người vào phòng Boss mà không gặp trở ngại gì, và thứ xuất hiện là chủng hiếm 『Armored Minotaur』 (Minotaur Giáp).
"Tôi sẽ đỡ đòn, tiểu thư Shizuna hãy dùng ma pháp tấn công nhé."
"Ta hiểu rồi."
Cũng là cơ hội tốt, tôi sẽ thử nghiệm 『Bức Tường Thành Bất Động Bất Ngã』 xem sao. Tôi lấy chiếc khiên từ 『Hộp Đồ』 ra, vừa thủ thế vừa kích hoạt kỹ năng 『Dụ Địch』, thu hút sự chú ý của con Minotaur Giáp.
Con Minotaur Giáp vung chiếc rìu khổng lồ xuống. Tôi dùng khiên đỡ lại, và thật kinh ngạc, lưỡi rìu bị mẻ ngay sau một cú va chạm. Con Minotaur Giáp liên tục bổ rìu xuống, nhưng 『Bức Tường Thành Bất Động Bất Ngã』 vẫn trơ ra đó. Tất nhiên sức mạnh của tôi cũng là một phần, nhưng chiếc khiên này đúng là hàng khủng.
Trong lúc đó, ma pháp của tiểu thư Shizuna đã vài lần đánh trúng trực diện vào con Minotaur Giáp. Nhưng có vẻ vẫn chưa đủ để kết liễu nó. Tôi đợi lúc con Minotaur Giáp lao tới, tung một đòn phản công bằng chùy, đánh nát nửa thân trên của nó.
"Đòn đánh của ngài Soushi thật kinh khủng."
"Chà, dù sao tôi cũng hạng B mà."
Vừa nói tôi vừa nhìn vào chiếc khiên. Ngạc nhiên thay, không một vết xước. Orichalcum rốt cuộc cứng đến mức nào vậy?
"Cái khiên đó của anh Soushi ghê thật đấy. Cầm được nó đã là giỏi rồi, thế mà chịu đòn tấn công kia xong vẫn không hề suy chuyển."
"Nghe nói là làm hoàn toàn bằng Orichalcum, có vẻ là thật rồi. Em nghĩ chiếc khiên đó xứng đáng là bảo vật quốc gia, nhưng khi được anh Soushi sử dụng, giá trị của nó dường như còn tăng lên nữa."
Rani và Sfenia bình phẩm, bên cạnh đó Freinir cũng gật đầu lia lịa vẻ vui sướng.
Thôi gác chuyện đó sang một bên, giờ là lúc mở rương kho báu. Vì là Boss hiếm nên đương nhiên rương cũng là rương bạc hiếm.
"Ta mở thử được không?"
"Xin mời."
Tiểu thư Shizuna mở rương, bên trong là một cây trượng ngắn. Trông nó giống một thanh côn bằng kim loại hơn là trượng.
Mariane dùng 『Thẩm Định』 thì ra kết quả là 『Trượng Cương Lực』. Nó có hiệu quả 『Cương Lực +2』, tất nhiên cũng là trượng dành cho ma đạo sư với khả năng tăng uy lực ma pháp.
Trong 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』, người dùng trượng ngắn chỉ có Sfenia, nhưng trượng của em ấy là đồ dùng cho hạng C, xét về sức mạnh thuần túy thì còn hơn cả 『Trượng Cương Lực』. Thế nên kết quả là:
"Cây trượng đó tiểu thư Shizuna cứ dùng đi."
Quyết định là vậy.
"Ta nhận lấy có được không vậy?"
"Được chứ, người dùng được nó hiệu quả nhất nên giữ nó. Nếu có hiệu quả 『Cương Lực +2』 thì 『Tinh Linh』 cũng sẽ mạnh lên, nói đúng hơn thì đây là vũ khí dành riêng cho tiểu thư Shizuna còn gì."
"Hừm... Đã được giúp đỡ đủ đường rồi mà còn nhận cả thứ này nữa. Một ngày nào đó ta phải báo đáp mới được."
Nghe tiểu thư Shizuna nói vậy, Rani lại ngứa ngáy muốn nói gì đó. Nếu em ấy lại bắt đầu màn chiêu mộ thô thiển thì tôi sẽ khó xử lắm, nên tôi quyết định giục mọi người đi tiếp.
"Được rồi, vậy cứ thế này xuống tầng mười luôn nhé. Đừng lơ là đấy."
Chúng tôi rời phòng Boss, đi xuyên qua khu vực an toàn và xuống tầng hầm thứ sáu.
***
Quái vật tép riu ngoài 『Orc』 ra còn có hổ 『Assault Tiger』 (Hổ Đột Kích), và chủng cấp cao của quạ khổng lồ 『Hunter Crow』 (Quạ Săn Mồi), không có gì quá mới mẻ. Hơi đáng ngại một chút là bọn Hunter Crow có độc, nhưng chúng đã bị tiêu diệt sạch bằng ma pháp, tên và phi tiêu trước khi kịp tấn công nên không thành vấn đề.
Về phần tiểu thư Shizuna, nhờ hiệu quả 『Cương Lực +2』 cộng thêm, búp bê đá của 『Tinh Linh』 đã mạnh lên đáng kể, đấm gục liên tiếp những con Orc to xác hơn mình. Chắc cũng có phần nhờ năng lực tăng lên từ 『Tướng Khí』 của tôi, nhưng bản thân cô ấy có lẽ đã đạt đến năng lực cỡ hạng D rồi.
Khoảng bốn tiếng sau chúng tôi đến phòng Boss. Như một lẽ đương nhiên, cánh cửa mở ra và tất cả cùng vào phòng.
"Hửm~, cái này là Boss hiếm à nha?"
Lẽ ra phải là con hổ khổng lồ 『Grand Tiger』, nhưng từ trong làn sương đen bước ra là một con hổ lớn cực kỳ sành điệu với bộ lông nền đen vằn đỏ. Chiều dài cơ thể tính cả đầu và thân chắc phải tầm năm mét. Đúng như Rani nói, đây là Boss hiếm.
"Tôi sẽ kiềm chế nó, tiểu thư Shizuna dùng ma pháp tấn công nhé. Nhờ cả 『Tinh Linh』 hỗ trợ nữa."
"Đã rõ."
Trông con Boss có vẻ mạnh, nhưng thú thật nếu thành viên của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 mà nghiêm túc thì chắc nó bị hạ trong nháy mắt. Tôi bước lên kích hoạt 『Dụ Địch』, con 『Black Tiger (Tạm gọi)』 liền chồm tới định cắn.
Gào!?
Nhưng đáng tiếc, với 『Kim Cương Thể』 của tôi thì móng vuốt hay răng nanh đều không xuyên qua được. Ngược lại, tôi tóm chặt lấy đầu nó, chỉ thế thôi là con Black Tiger đã không thể cử động.
Sau đó búp bê đá đấm liên hồi vào sườn từ hai bên, tiểu thư Shizuna giáng mưa tên lửa xuống lưng nó và trận đấu kết thúc.
Đến mức Sfenia còn phải thốt lên "Quả thật trông hơi đáng thương", nên chắc trong mắt người ngoài thì cảnh tượng này hơi tàn nhẫn.
"Ồ, ta cảm giác cấp độ mạo hiểm giả và cấp kỹ năng đều tăng vọt."
"Boss hiếm có lẽ dễ lên cấp hơn đấy."
Vừa trả lời tiểu thư Shizuna đang xúc động, tôi chợt nhận ra bí mật sức mạnh của chúng tôi cũng nằm ở đó. Tỷ lệ gặp Boss hiếm cao mang lại lợi thế cực kỳ lớn.
Một lát sau có cảm giác nhận được kỹ năng. Lần này cũng không ngoại lệ, cả sáu người đều nhận được.
Tôi nhận được một kỹ năng có cái tên nghe rất bất ổn là 『Cướp Đoạt』. Không phải là cướp kho báu từ quái vật... mà hình như là kỹ năng có thể can thiệp vào 『Hộp Đồ』 của người khác để lấy vật phẩm ra. Thú thật tôi chưa biết dùng vào lúc nào, nhưng có lẽ sẽ có quái vật sở hữu kỹ năng 『Hộp Đồ』 chăng. Ngoài ra, để can thiệp vào 『Hộp Đồ』 của người khác thì cần sức mạnh rất lớn. Một kỹ năng có vẻ hợp với tôi theo cách kỳ lạ nào đó.
Freinir nhận được 『Xuyên Thấu』, hiện tại có vẻ sẽ là kỹ năng tăng cường lực xuyên phá cho 『Nhất Điều Thánh Quang』. 『Thánh Quang』 vốn đã có 『Mở Rộng Phạm Vi』 nay lại tăng thêm uy lực thì có lẽ sẽ đáng sợ lắm đây.
Rani nhận được 『Tăng Tốc』 (Chạy Nhanh) mà Mariane đã có, kỹ năng giúp chạy nhanh hơn. Khác với 『Tật Khu』 (Lướt), đây là kỹ năng dành cho chạy đường dài, nghe nói ai có kỹ năng này thường bị bắt làm chân truyền tin hay người đưa thư.
Sfenia nhận được 『Nạp Năng Lượng』 mà em ấy hằng mong muốn. Kỹ năng này giúp tăng uy lực ma pháp bằng cách kéo dài thời gian tập trung tinh thần, kết hợp với 『Tiên Chế』 (Đánh Trước) thì mạnh vô cùng. Tuy nhiên lượng thể lực tiêu hao và thời gian chờ cũng tăng lên gấp đôi nên cần chú ý khi sử dụng.
Mariane nhận được 『Nhảy Cao』 giúp tăng khả năng bật nhảy, càng ngày càng giống Ninja hơn. Chắc sắp tới cô ấy sẽ nhận được 『Không Gian Cước』 cho phép nhảy hai bước trên không cũng nên.
Và tiểu thư Shizuna, có vẻ cô ấy nhận được 『Ma Pháp Cường Hóa』 mà Rani cũng đang sở hữu. Chỉ có điều trường hợp của cô ấy thì đối tượng cường hóa không phải vũ khí mà là vật chứa của 『Tinh Linh』. Có lẽ cô ấy sẽ phát triển theo hướng cường hóa 『Tinh Linh』.
"Hừm~, 『Cương Lực』, 『Cương Thể』 rồi lại 『Ma Pháp Cường Hóa』 sao. Đây có lẽ là lời thì thầm của 『Nữ Vương Tinh Linh』 bảo ta hãy làm cho 『Tinh Linh』 mạnh hơn chăng."
"『Nữ Vương Tinh Linh』 ạ?"
Freinir hỏi lại, tiểu thư Shizuna gật đầu thật sâu.
"Là Nữ vương cai quản các 『Tinh Linh』. Chỉ có Đại Vu Nữ của nước Oze mới được phép giao tiếp với người, nhưng Nữ vương là đấng cao quý thường báo trước cho chúng ta về thiên tai."
"Có thể nghe được giọng nói của người thật sao? Giống như thần sấm truyền của giáo hội Ashram nhỉ?"
"Chuyện bên đó thì ta không rõ lắm, nhưng chắc là cũng giống nhau thôi. Tuy nhiên ta cảm thấy mình đã mạnh lên rất nhiều chỉ trong hai ngày qua. Cô Mariane, có thể thăng hạng cho ta lên hạng D được không?"
Tiểu thư Shizuna đột nhiên đưa ra yêu cầu khá mạnh bạo, nhưng Mariane trả lời mà không hề nhíu mày.
"Tôi sẽ quay về Hiệp hội để xác nhận. Nếu đủ điều kiện thì có thể thăng hạng. Chỉ là lần chinh phục hầm ngục này cô tham gia với tư cách khách mời, nên không biết thành tích sẽ được công nhận đến đâu."
"Ra là vậy... Ta mới hạng E nên cũng không thể coi là một thành viên của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 được nhỉ."
Nghe vậy Rani định xông lên, nhưng tôi đã tóm lấy hai vai em ấy từ phía sau để giữ lại. Rani quay lại nhìn, tôi lặng lẽ lắc đầu. Thoáng chút bất mãn trên gương mặt, nhưng Rani cũng chịu lui xuống.
Dù sao thì ở Barbadza đến đây là hết. Ngày mai chắc chắn phải nghỉ ngơi, rồi sau đó chúng tôi sẽ hướng đến Bartland.
***
Ngày kia, chúng tôi xuất phát đi Bartland theo đúng kế hoạch. Hành trình đi bộ mất bốn ngày, nhưng nhờ kết hợp chạy bộ nhẹ nhàng kiểu huấn luyện, chúng tôi đã đến nơi chỉ sau hai ngày.
Tiểu thư Shizuna tuy ngạc nhiên nhưng khi nghe nói là để rèn luyện thì cô ấy cũng tuân theo mà không than vãn lời nào. Về mặt danh nghĩa cô ấy vẫn là khách của Hoàng gia, nhưng vì cô ấy muốn trở nên mạnh mẽ hơn trước khi về đến nước Oze, nên chuyện này... chắc là đúng ý cô ấy thôi.
Sau khi đến Bartland, chúng tôi báo cáo với quan đại diện Rodnik và thông báo sẽ ở lại ba đêm. Tất nhiên một ngày sẽ dành để chinh phục hầm ngục.
Bartland có hầm ngục hạng D và hạng C, lần này chúng tôi sẽ vào hạng D. Cũng giống như ở Barbadza, không thể đưa tiểu thư Shizuna vào hạng C được. Rani rất muốn vào đó, nhưng Mariane đã nói: "Dù với bất kỳ lý do nào cũng không được phép đưa mạo hiểm giả hạng E vào hầm ngục hạng C trở lên".
Đằng nào thì sau khi đưa tiểu thư Shizuna về nước, chúng tôi cũng sẽ quay lại Vương đô, lúc đó chinh phục cũng chưa muộn.
Hầm ngục hạng D ở Bartland có mười tầng, chúng tôi vừa để tiểu thư Shizuna tích lũy kinh nghiệm vừa chinh phục trong một ngày mà không gặp vấn đề gì. Tầng năm là Boss thường và rương kho báu chứa Potion cấp 3. Độ hiếm giảm hẳn có lẽ vì đây là Boss đã bị đánh bại một lần. Tuy nhiên hầm ngục hạng D ở Barbadza cùng điều kiện như vậy lại ra vũ khí hiếm. Điều đó có nghĩa là dù Boss đã bị đánh bại, nếu là Boss hiếm thì độ hiếm vẫn được duy trì như lần đầu chăng.
Ngoài ra tầng mười cũng là Boss thường, và tiểu thư Shizuna đã nhận được kỹ năng 『Ma Pháp Hệ Gió』.
Ngày hôm sau khi chinh phục hầm ngục, chúng tôi dành thời gian nghỉ ngơi và mua sắm lương thực.
Chuyện đó thì tốt thôi, nhưng khi tôi đi dạo phố, đâu đâu cũng có người gọi là "Anh hùng" khiến tôi thấy khó xử vô cùng. Đi mua đồ còn được khuyến mãi thêm, nhưng với một kẻ chưa quen được đối xử như thế này thì tôi chỉ thấy áy náy.
"Ngài Soushi nổi tiếng ở thị trấn này quá nhỉ."
Thế nên khi sáu người cùng đi dạo phố, tiểu thư Shizuna đã tỏ ra thắc mắc.
Người vui vẻ trả lời câu hỏi đó là Freinir.
"Anh Soushi đã tiêu diệt 『Hoàng Hôn Quyến Tộc』 tại thị trấn này đấy ạ. Vì thế nên anh ấy được coi là anh hùng của thị trấn."
"『Hoàng Hôn Quyến Tộc』? Cái lũ mà ngay cả 『Tinh Linh』 cũng khiếp sợ ấy hả? Nhắc mới nhớ, Công chúa Margarotte cũng từng nói chuyện đó. Không ngờ người tiêu diệt nó lại là ngài Soushi đấy."
"Đó là một trận chiến rất tuyệt vời. Rất nhiều người trong thị trấn này đã chứng kiến tận mắt."
"Ra là vậy, thế thì cách đối đãi này cũng dễ hiểu thôi. Mới chia tay chưa bao lâu mà 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 đã làm được những chuyện lớn lao thế này rồi."
Điều đó quả đúng như tiểu thư Shizuna nói. Việc bắt kịp những thay đổi của tình hình này quả thực rất khó. Tôi chỉ cầu mong đừng dính vào rắc rối nào nữa, nhưng không biết ngài kỹ năng 『Vận Đen』 đang kỳ vọng gì ở một ông chú như tôi đây, thật là bí ẩn.
***
Ngày hôm sau rời Bartland, chúng tôi lại chạy marathon hướng về Euron. Thể lực của tiểu thư Shizuna dạo gần đây tăng lên nhanh chóng, nên quãng đường đi bộ bốn ngày chúng tôi chỉ mất hai ngày.
Hiếm khi dọc đường không xảy ra chuyện gì cũng là một lý do lớn, nhưng tôi lại sợ sau này nó sẽ dồn lại một cục thì khổ.
Vậy là đã lâu mới quay lại Euron. Chúng tôi đến nơi vào lúc chập tối nên thuê trọ nghỉ một đêm, sáng hôm sau mới đến báo cáo với Tử tước Balius.
Dù đến không hẹn trước nhưng sáu người chúng tôi được mời ngay vào phòng tiếp khách. Tại đó, chúng tôi gặp Tử tước, quản gia Rodan, và cựu mạo hiểm giả Elf hạng A 『Hồng Liên Anatolia』.
"Nghe nói các vị hoạt động sôi nổi lắm nhỉ, ngài Soushi, và cả 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 nữa."
Khi mọi người đã an tọa, Tử tước Balius nhếch mép cười nói. Vẫn như mọi khi, ông ấy toát ra khí chất của một chiến binh hơn là quý tộc.
"Vâng. Cũng do nhiều cơ duyên kỳ lạ đưa đẩy thôi ạ."
"Chỉ thế thôi thì không hạ được 『Hoàng Hôn Quyến Tộc』 đâu. Hạng của các vị đến đâu rồi?"
"Tôi đã lên hạng B. Những người khác đang ở hạng C nhưng chắc sẽ lên sớm thôi."
"Thế thì tốt. Người có thực lực thì phải có địa vị và danh xưng tương xứng mới được. Mà này, không gặp một thời gian, trông ngài Soushi trẻ ra đấy à?"
"Vâng, có vẻ chỉ có ngoại hình là thay đổi thôi. Chắc là đặc tính của mạo hiểm giả chăng."
Thực ra lúc ở nhà trọ tại Vương đô tôi có soi gương kiểm tra, đúng là mặt mũi trẻ ra khoảng mười tuổi. Chà, vui thì cũng vui thật, nhưng thú thật cú sốc về việc ngày càng xa rời nhân loại của mạo hiểm giả còn lớn hơn, nên tôi cũng không xúc động lắm.
"Hừm, cũng có thể có chuyện đó. Nhưng thấy tiểu thư Shizuna vẫn khỏe mạnh là tốt rồi. Tôi rất mừng vì hiềm nghi đã được xóa bỏ."
"Ta cũng đã được Tử tước giúp đỡ nhiều. Nhóm 『Fortuner』 hộ tống ta đến Vương đô cũng là một tổ đội tuyệt vời."
"Cảm ơn tiểu thư. Họ là những mạo hiểm giả mà tôi rất tin tưởng."
Người nghe là tôi đây thấy người quen được khen cũng thấy vui lây. Nhóm Zeal quả thực xuất sắc cả về nhân cách lẫn tư cách mạo hiểm giả.
"Nhân tiện ngài Soushi, sau đây các vị sẽ vượt biên giới phía Nam để vào nước Oze đúng không?"
"Vâng, chúng tôi dự định đi qua Torson."
"Ừm. Thực ra gần đây khu vực đó lại xuất hiện nhiều Tử linh (Undead). Cứ mỗi lần xuất hiện chúng tôi đều xử lý, nhưng có vẻ như đám người nào đó lại bắt đầu hành động rồi."
"Chuyện đó... tôi hiểu rồi. Chúng tôi cũng sẽ cẩn thận."
"Đám người nào đó" mà Tử tước nói chắc chắn là nước Mekarinan.
Tại lãnh địa Tử tước Balius từ trước đến nay thường xuyên xảy ra các vụ náo loạn do Tử linh, nhưng có vẻ đó là do gián điệp của nước Mekarinan phá hoại.
Mục đích là gây ra các vụ Tử linh để làm xấu đi ấn tượng của vương quốc Vermilion đối với nước Oze. Bởi vì nước Oze được gọi là 『Quốc gia Chú thuật』, bị cho là sai khiến Tử linh. Tất nhiên đó là sự hiểu lầm đối với 『Tinh Linh』 mà tiểu thư Shizuna đang sử dụng.
"Tuy nhiên nếu đối thủ là quái vật thì với các vị chắc chẳng có vấn đề gì đâu. Phía chúng tôi cũng đang chú ý để tình cảm của người dân không bị hướng về một quốc gia cụ thể nào đó, mong các vị cũng hiểu cho."
"Tôi hiểu rồi. Phía nước Oze không có động thái gì sao ạ?"
Hỏi xong tôi mới thấy mình hơi lanh chanh, nhưng Tử tước không phản ứng gì đặc biệt mà đáp lại.
"Nước Oze hầu như không bao giờ đưa ra tuyên bố đối ngoại. Nếu có thể, tôi mong Đại Vu Nữ của nước Oze có thể chính thức tuyên bố rằng nước Oze không liên quan gì đến Tử linh thì tốt biết mấy."
Tử tước liếc nhìn tiểu thư Shizuna.
Tuy nhiên, tiểu thư Shizuna chỉ lặng lẽ lắc đầu.
"Thật áy náy, nhưng Đại Vu Nữ và các Đại Quan Tư tế đều cực kỳ e ngại việc tiếp xúc với bên ngoài, nên ta e là chuyện này sẽ khó khăn lắm."
"Hừm... tôi hiểu rồi. Phía chúng tôi cũng chỉ là một Tử tước nhỏ nhoi, không có vị thế để trực tiếp lên tiếng với nước khác. Mà vốn dĩ đối tượng để phàn nàn cũng không phải là các vị."
Tử tước gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Về vấn đề Tử linh, kẻ xấu rõ ràng là nước Mekarinan đang cố tình gây hấn. Theo lẽ thường thì phải bắt giao thủ phạm và kháng nghị với Mekarinan mới đúng. Nhưng khi đụng đến chuyện giữa các quốc gia, mọi thứ không đơn giản như vậy. Đặc biệt là Vương quốc Vermilion đang chịu áp lực ngầm từ Đế quốc phương Bắc, nên chắc chắn không thể dễ dàng gây chiến với các nước phương Nam.
Thật phiền phức, nhưng việc chúng tôi sắp đi đến nước Ooze trong mối quan hệ tế nhị như vậy là điều mà cả nhóm phải khắc cốt ghi tâm.
***
Rời khỏi dinh thự Tử tước, chúng tôi ghé qua Hội Mạo Hiểm Giả một chút.
Cá nhân tôi cũng tò mò về tình hình của bốn người nhóm 『Ngân Luân』, và tất nhiên cũng cần thu thập thông tin về lũ Tử linh đang xuất hiện.
Vì vẫn còn đầu giờ chiều nên các mạo hiểm giả đều đã ra ngoài làm nhiệm vụ, sảnh lớn vắng tanh. Mariane đi gặp Hội trưởng, còn các thành viên khác thì xem bảng thông báo. Nhận thấy có nhiều luồng khí tức ở sân tập, tôi liền bước chân về phía đó.
Tại sân tập, hơn mười nam nữ đang hăng say rèn luyện. Trong số đó có cả bốn thành viên của 『Fortuner』 và bốn người của 『Ngân Luân』.
"Quả nhiên là cậu đã xuất hiện rồi ha, Kaim."
Nghe tôi gọi, thủ lĩnh của 『Ngân Luân』 là Kaim đang cầm thanh hắc kim côn liền quay lại.
"Ồ ông chú, lâu quá không gặp... mà cũng chưa lâu lắm nhỉ. Cuối cùng cũng quyết tâm chui ra khỏi vỏ ốc rồi hả?"
"Lâu rồi không gặp, anh Soushi."
"Soushi đấy à, tôi có nghe đồn rồi nha."
"Anh Soushi, cái danh hiệu 『Twilight Slayer』 (Kẻ Sát Phạt Hoàng Hôn) nghe ngầu bá cháy luôn á."
Kaim vừa dứt lời thì các thành viên khác là Melibe, Ranan và Lavelto cũng lần lượt chào hỏi. Bị gọi to cái danh hiệu 『Twilight Slayer』 giữa chốn đông người thế này làm tôi thấy ánh mắt của mấy mạo hiểm giả khác nhìn vào đau hết cả người.
"Có vẻ mọi người vẫn duy trì tập luyện nhỉ. Cậu cũng chỉ dạy cho nhóm của anh Jeal rồi sao?"
"Ừa, tôi chỉ cho mấy ông anh bên Jeal rồi. Ổng còn mắng vốn là sao không chịu chỉ sớm hơn nữa kìa."
Đúng như tôi nghĩ, Kaim và Jeal của 『Fortuner』 có vẻ rất hợp cạ. Jeal, người vừa bị gọi là "ông anh", cười khổ bước lại gần.
"Hồi trước thấy mấy cậu tập luyện kiểu lạ đời, tôi cứ tưởng chỉ là làm màu thôi. Ai dè hỏi thằng Kaim mới biết là có lý thuyết bài bản đàng hoàng. Hèn gì Soushi mạnh lên cũng là chuyện đương nhiên."
Jeal vừa nói, các thành viên khác của 『Fortuner』 cũng nhìn tôi gật gù. Có vẻ như tầm quan trọng của việc huấn luyện theo kỹ năng riêng biệt đã được truyền tải thành công.
"Tôi cũng chỉ tình cờ biết chút kiến thức rồi áp dụng vào thôi mà. Nếu nó giúp ích được cho mọi người thì tốt quá."
"Nếu tập cái này nghiêm túc thì dù kỹ năng đặc thù có yếu một chút cũng bù đắp được. Đặc biệt là với mấy tay hạng thấp thì đây chắc chắn là bài tập bắt buộc rồi."
"Đúng vậy. Nếu họ hiểu được tầm quan trọng của việc rèn luyện thì tốt biết mấy."
"Vấn đề là ở chỗ đó. Vốn dĩ có nhiều kẻ còn chẳng thèm tập luyện gì cả. Mà thôi, nếu những người chăm chỉ như nhóm 『Ngân Luân』 leo lên hạng cao thì số người nhận ra điều đó sẽ tăng lên thôi."
"Nhóm 『Fortuner』 cũng đang nhắm đến vị trí cao hơn đúng không?"
Nghe tôi hỏi, Jeal thoáng chút ngượng ngùng.
"Thì cũng đại loại vậy. Thật ra bọn tôi từng định bỏ cuộc một lần rồi, nhưng giờ cả nhóm bàn nhau là thử cố gắng thêm chút nữa xem sao. Nhìn nhóm 『Ngân Luân』 làm tôi cũng thấy có hứng trở lại."
"Vậy thì tốt quá rồi. Nhưng tôi nghe nói gần đây khu vực này cũng bắt đầu có mùi nguy hiểm, mọi người chắc không đi xa được đâu nhỉ?"
"Đúng là có chuyện đó thật... Mà thôi, vụ đó cứ để 『Ngân Luân』 lo liệu. Soushi giới thiệu cho tôi một tổ đội tốt thật đấy, đỡ đần được bao nhiêu việc."
"Này này đại ca, đừng nói thế chứ. Bọn em vẫn còn nhiều cái phải học hỏi các anh mà."
Thấy Kaim cuống quýt phân bua với Jeal, trông họ cứ như anh em ruột thật sự vậy.
Quả nhiên nhìn thấy những mối quan hệ tốt đẹp nảy nở là điều rất đáng mừng. Tôi vừa nghĩ thầm vừa rời khỏi sân tập.
***
Quay lại sảnh lớn, tôi hội ngộ với các thành viên của 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』.
"Có thông tin gì đáng chú ý không?"
Nghe tôi hỏi, Sfenia lắc đầu.
"Không có gì đặc biệt cả anh ạ. Chỉ có vài nhiệm vụ thảo phạt hạng thấp. Ngoài ra cũng có vài nhiệm vụ liên quan đến Tử linh nhưng đều đã có người nhận rồi. Có vẻ như chúng đang được ưu tiên xử lý."
"Có lẽ là do Tử tước đã ra chỉ thị. Nếu vậy thì chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Chúng ta sẽ ở lại Euron ba ngày, dành hai ngày để giúp cô Shizuna chinh phục hầm ngục."
"Xin lỗi nha."
"Quanh đây có một hầm ngục hạng F, hai cái hạng E và một cái hạng D mà cô Shizuna có thể vào được. Nhưng hầm ngục hạng D có tới mười lăm tầng, nếu muốn đi hết thì sẽ là một cuộc hành quân khá vất vả đấy, cô chuẩn bị tinh thần nhé."
"Đó là điều ta mong muốn mà. Ta sẽ đi hết tất cả và lấy cho bằng được kỹ năng mới chịu."
Thấy tiểu thư Shizuna quyết tâm như vậy, Mariane lên tiếng:
"Nếu hoàn thành tất cả các hầm ngục đó, cô Shizuna có thể thăng lên hạng D. Tôi đã xác nhận rồi, cô cố gắng nhé."
"Thiệt hả? Nếu vậy thì ta cũng có chút mặt mũi để gặp lại mẫu thân rồi."
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, khoảng ba nhóm mạo hiểm giả bước vào từ cửa chính. Trông họ có vẻ vừa hoàn thành công việc trở về, nhưng đúng như cái cách Rani nhăn mũi kêu "Mùi zombie kinh quá", chắc hẳn họ là những nhóm vừa đi diệt Tử linh.
Họ vừa làm thủ tục tại quầy vừa bắt đầu tán gẫu trong lúc chờ xử lý.
"Công nhận dạo gần đây Tử linh tăng lên thật. Không biết tin đồn kia có thật không nhỉ."
"Tin đồn á? Cái vụ có ai đó đang thả Tử linh ra ấy hả?"
"Ừ cái đó đó. Hồi đợt đại thảo phạt trước cũng vậy, nghe nói có mấy gã khả nghi lảng vảng."
"À vụ đó hả... Thật ra nghe đồn là do bọn Ooze làm đấy."
"Ooze? Nhắc mới nhớ, hồi trước cũng có thằng cha nào nói y chang vậy."
"Nghe đâu bọn Ooze sai khiến Tử linh để làm việc cho chúng mà. Có tin đồn là ở thị trấn của tộc Elf còn xuất hiện cả Golem Tử linh khổng lồ nữa. Có khi bọn chúng đang nhắm vào bên này cũng nên."
Có vẻ họ đang nói những chuyện không thể bỏ qua được. Tiểu thư Shizuna cũng đang nhìn về phía đám mạo hiểm giả với vẻ muốn nói gì đó.
Nhưng ngay lúc đó, tôi cảm thấy có gì đó lấn cấn. Đó là vì trang phục của gã mạo hiểm giả vừa nhắc đến cái tên "Ooze" trong cuộc hội thoại kia trông rất quen mắt.
"Rani, lại đây chút."
"Sao thế anh?"
"Gã đàn ông kia, em có ngửi thấy mùi của Mekarinan không?"
"Hả? Ưm... Mùi zombie nồng quá nên... A, nhưng anh nhắc mới để ý, đúng là có mùi đó thật."
"Quả nhiên là vậy."
"Anh phát hiện ra gì à?"
"Về nhà trọ rồi anh sẽ nói."
Nếu cứ để mặc thì thế nào tiểu thư Shizuna cũng sẽ lao tới cãi tay đôi với gã đó, nên tôi gọi mọi người và giục quay về nhà trọ.
Tuy nhiên, nếu suy đoán của tôi là đúng, thì có lẽ tôi nên gặp Tử tước Balius thêm một lần nữa. Cảm giác chuyện này không phải là thứ mà một mạo hiểm giả quèn nên xía vào, nhưng đã lỡ biết rồi thì không thể làm ngơ được.
***
Về đến phòng trọ và nghỉ ngơi một chút, bốn cô gái dẫn đầu là Rani lần lượt bước vào phòng tôi. Dù đã thuê nhà trọ cao cấp ở Euron nhưng năm người chen chúc trong một phòng đơn thì vẫn khá chật chội.
Mọi người vừa ngồi xuống giường và ghế, Rani đã nôn nóng hỏi ngay:
"Nè Soushi, rốt cuộc lúc nãy anh phát hiện ra cái gì vậy?"
"Lúc nãy mấy gã mạo hiểm giả đó đồn rằng vụ lộn xộn do Tử linh gây ra là lỗi của nước Ooze đúng không?"
"Ủa, họ có nói vậy hả?"
"Có nói đó. Toàn là bịa đặt vô căn cứ. Biết vậy lúc nãy ta nên mắng cho hắn một trận."
Tiểu thư Shizuna khoanh tay đầy phẫn nộ.
"Chúng ta đang nhận nhiệm vụ hộ tống từ Hoàng gia, nên việc cô Shizuna gây chú ý sẽ rất phiền phức."
"Thì ta biết là vậy, nhưng mà..."
"Vậy ý anh là, anh đã xác nhận được gã đàn ông tung tin đồn đó xuất thân từ Mekarinan?"
Rani quay lại chủ đề chính.
"Đúng vậy. Giả sử vụ Tử linh là do Mekarinan gây ra, và bọn chúng đồng thời cố tình tung tin đồn đổ lỗi cho Ooze thì hiệu quả sẽ rất lớn, đúng không?"
"Nghĩa là gã mạo hiểm giả lúc nãy chính là kẻ tung tin đồn? À~ ra là vậy."
Trong khi Rani gật gù vểnh tai lên vẻ đã hiểu, Sfenia tiếp lời:
"Tóm lại, anh Soushi nghi ngờ rằng gã mạo hiểm giả ban nãy là gián điệp của Mekarinan phải không?"
"Cộng thêm vụ mấy tên mạo hiểm giả định lợi dụng cô Shizuna lần trước nữa, việc Mekarinan sử dụng mạo hiểm giả làm gián điệp cho nước mình gần như là chắc chắn rồi."
"Ra là thế. Nếu vậy thì có vẻ như số lượng mạo hiểm giả mà chúng nuôi dưỡng để hoạt động đông hơn chúng ta tưởng đấy."
"Có thể lắm. Nhưng nghĩ kỹ lại thì tôi không cho rằng phía Hiệp hội lại dung túng cho việc sử dụng mạo hiểm giả theo cách đó."
"Có lẽ cần phải hỏi chị Mariane xem sao. Tuy nhiên, dù Hiệp hội không cho phép thì vẫn có khối kẻ tự ý làm chui thôi."
Nếu suy nghĩ này là đúng, thì khả năng người của nước Mekarinan đã thâm nhập không chỉ vào lãnh địa của Tử tước Balius mà còn cả các lãnh địa khác nữa. Tất nhiên ở cấp độ Tử tước thì chắc ông ấy đã nhận ra từ lâu rồi, nhưng có lẽ do vướng hiệp ước với Hiệp hội Mạo Hiểm Giả hay gì đó mà không thể dễ dàng đưa ra đối sách. Nói ngược lại thì Mekarinan đúng là một quốc gia chơi bẩn thật đấy.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi chinh phục các hầm ngục hạng F và E theo đúng kế hoạch. Tôi có cảm giác số lượng quái vật tép riu xuất hiện nhiều hơn, chắc là do cấp độ kỹ năng 『Dịch Bệnh Thần』 của Rani đã tăng lên, nhưng với hầm ngục hạng thấp thì chẳng thành vấn đề.
Ngoại trừ tiểu thư Shizuna, những người khác đều đã từng chinh phục các hầm ngục này rồi nên chỉ có mình cô ấy nhận được kỹ năng mới. Thu được 『Kháng tê liệt』, 『Ma pháp hệ Thổ』 và 『Ổn định』, cả bản thân cô ấy lẫn 『Tinh Linh』 đều mạnh lên trông thấy.
Khi chúng tôi quay lại thị trấn thì trời đã ngả về chiều.
Cả nhóm ghé qua nhà trọ trước, sau đó tôi đến dinh thự Tử tước còn Mariane thì đến Hiệp hội. Tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra ở nhà trọ, nhưng vẫn dặn dò nhóm ở nhà là Freinir, Rani và Sfenia phải để mắt đến tiểu thư Shizuna.
Tôi và Mariane chia nhau đi báo cáo vụ mạo hiểm giả người Mekarinan cho Tử tước và Hội trưởng. Chắc là họ cũng đã nắm được tình hình rồi nhưng cứ xác nhận lại cho chắc ăn.
Vì sáng nay tôi đã ghé qua dinh thự Tử tước để xin hẹn trước nên được dẫn ngay vào phòng làm việc.
"Chào Soushi-dono, cậu có thông tin gì sao?"
Khi chỉ còn tôi và ông ấy trong phòng làm việc, Tử tước lại chuyển sang giọng điệu suồng sã quen thuộc.
"Vâng, tôi nghĩ chắc ngài cũng biết rồi nhưng tôi muốn xác nhận lại cho chắc. Hôm qua tại Hiệp hội, có một kẻ nghi là người của nước Mekarinan đã cố tình liên kết vụ Tử linh với nước Ooze. Hắn ta có vẻ đang lan truyền tin đồn thất thiệt để kích động người dân nên tôi đến báo cáo."
"Hừm... Cậu ngồi đi. Kể chi tiết tình hình cho ta nghe xem nào."
"Vâng. Chuyện là hôm qua khi tôi đến Hiệp hội──"
Tôi thuật lại y nguyên những gì mắt thấy tai nghe hôm qua.
Nghe xong, Tử tước nhíu mày rên rỉ: "Hừm..."
"Lý do cậu cho rằng gã đó xuất thân từ Mekarinan là gì?"
"Thành viên Rani trong nhóm tôi có cái mũi rất thính, cô ấy bảo gã đó có mùi giống hệt những tên mạo hiểm giả từng định hãm hại cô Shizuna trước đây. Dù chúng tôi không có vật chứng cụ thể."
"Chắc là vậy rồi. Xuất thân của mạo hiểm giả cũng đâu có được ghi chép chính thức ở đâu đâu."
"Vấn đề là, nếu nghi ngờ này là sự thật, thì kết hợp với vụ của tiểu thư Shizuna, chứng tỏ Mekarinan đang sử dụng mạo hiểm giả làm gián điệp. Chuyện như vậy có được phép không?"
"Làm gì có chuyện đó. Trong hiệp ước với Hiệp hội Mạo Hiểm Giả, những hành vi kiểu đó bị cấm rất nghiêm ngặt. Chỉ có điều Mekarinan thì..."
"Có uẩn khúc gì sao ạ?"
"Có tin đồn là chúng mua chuộc cả Hiệp hội Mạo Hiểm Giả bên đó rồi."
Tử tước nói với vẻ mặt cực kỳ cay đắng.
"Nếu đó là sự thật thì Hiệp hội Mạo Hiểm Giả cũng không thể làm ngơ được chứ?"
"Nếu là sự thật, ừ thì nếu thôi. Nếu không ai chứng minh được thì cũng coi như không tồn tại. Nếu là tham ô tiền bạc thì còn tìm được bằng chứng, chứ mạo hiểm giả làm gián điệp thì làm gì để lại vật chứng."
"À, ra là vậy..."
Lại lòi ra một vấn đề nhạy cảm nữa rồi. Nếu làm không khéo thì chuyện này có thể lan rộng ra thành bê bối tham nhũng trong nội bộ Hiệp hội mất.
"Tuy nhiên, việc Mekarinan dùng mạo hiểm giả làm gián điệp thì ta cũng có nghĩ đến, nhưng việc thực sự bắt gặp hành vi đó thì đây có lẽ là lần đầu tiên. Khả năng chúng cũng đang ra vào các lãnh địa khác là rất cao, đây chắc chắn là thông tin quý giá."
"Nếu vậy thì không uổng công tôi làm phiền thời gian của Tử tước."
Kết quả là Tử tước nói sẽ phối hợp với Hiệp hội để đưa ra đối sách nào đó. Tuy nhiên, nếu Mekarinan đang kích động sự bất hòa giữa nước này và Ooze, thì chắc chắn chúng không chỉ gây rối ở mỗi bên này. Giả sử chúng cũng đang giở trò gì đó với Ooze, thì xem ra sau khi nhập cảnh vào Ooze chúng tôi cũng cần phải cảnh giác cao độ.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi tiến vào hầm ngục hạng D có mười lăm tầng. Đây chính là hầm ngục nơi chúng tôi đạt được danh hiệu 『Dragon Slayer』 (Kẻ Diệt Rồng).
Chúng tôi mất khoảng bảy tiếng để xuống đến tầng thấp nhất. Chỉ nghỉ ngơi đúng một lần rồi cứ thế tiến một mạch. Về rương báu ở tầng năm và tầng mười: tầng năm là boss thường 『Minotaur』 (Nhân Ngưu) rơi ra 『Mảnh Vàng』, còn tầng mười là boss hiếm 『Metal Gigant Tortoise』 (Rùa Khổng Lồ Kim Loại) rơi ra 『Elixir』 (Thuốc Tiên).
Quả nhiên dù là hầm ngục đã từng chinh phục, nhưng nếu gặp boss hiếm thì độ hiếm của rương báu vẫn được giữ nguyên. Khi tôi chỉ ra điều đó, Mariane đã nói:
"Đó là điều đã được báo cáo rồi ạ. Chỉ có điều, một tổ đội có thể dễ dàng kiểm chứng điều đó như 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 thì không bình thường chút nào."
Cô ấy nói vậy đấy. Mà hình như trong sách hướng dẫn cũng có ghi chữ nhỏ xíu về việc này.
"Hơn nữa, việc thu được 『Elixir』 tận hai lần trong hầm ngục hạng D mới là điều đáng kinh ngạc. Nếu lần trước anh cũng lấy được ở hầm ngục này, thì có khả năng hầm ngục này rất đặc biệt."
"Nếu lộ ra chuyện có một hầm ngục dễ rơi ra 『Elixir』 thì chắc sẽ loạn to lên mất."
"Đúng vậy. Nhưng dù muốn kiểm chứng thì cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo về vật phẩm thu được, nên chúng ta cũng không thể tra cứu hồ sơ..."
"Hay là chúng ta thử vào thêm vài lần nữa? Tất nhiên là nếu có thời gian."
"Nếu được vậy thì tôi rất mong anh giúp."
Cô ấy nói vậy, nhưng nếu tôi cứ nhận lời bừa bãi thì có khi sẽ bị bắt đi khảo sát rương báu hiếm của toàn bộ các hầm ngục mất.
Quay lại chuyện chính, tầng mười lăm thấp nhất là boss thường Small Dragon (Tiểu Long). Giờ thì nó chỉ là con tép riu mà tôi có thể dễ dàng hạ gục một mình... nhưng làm thế thì không được, nên tôi nhờ Freinir và Sfenia dùng ma pháp tước đi đôi cánh của nó, còn tôi triệt tiêu đòn hơi thở (Breath), cuối cùng để tiểu thư Shizuna tung đòn kết liễu.
"Sao ta chẳng có cảm giác thực tế là mình vừa đánh bại nó chút nào vậy cà."
"Chuyện đó thì đành chịu thôi. Khi nào khoảng cách thực lực giữa cô và chúng tôi được thu hẹp thì cô sẽ được hợp tác đánh bại nó theo đúng nghĩa thôi."
Tôi an ủi cô ấy, nhưng lại nhận được câu hỏi: "Nói vậy là các người đang mời ta gia nhập tổ đội đó hả?"
"Không, ý tôi không phải là..."
Tôi đang định chối thì thấy Rani giơ ngón cái lên ra hiệu. Không, thật sự không phải ý đó mà.
"...Cũng không hẳn là không có ý đó, nhưng mà câu vừa rồi cứ coi như là ví dụ thôi nhé."
Tôi đành lấp liếm cho qua chuyện.
Tiểu thư Shizuna nhận được kỹ năng 『Khinh Công』, và kỹ năng này cũng áp dụng cho cả 『Tinh Linh』. Nhìn con người đá di chuyển nhẹ nhàng một cách kỳ lạ trông rất hài hước, khiến Freinir nhìn thấy cứ thích thú cười mãi.
***
Ngày hôm sau chúng tôi dành để mua sắm kiêm nghỉ ngơi. Lúc ghé qua Hiệp hội trong khi đi mua đồ, tiểu thư Shizuna được thông báo đã thăng lên hạng D, nên bữa trưa hôm đó chúng tôi ăn sang hơn một chút để chúc mừng.
Và ngày tiếp theo, chúng tôi khởi hành đi Torson. Khoảng cách mất hai ngày đường nhưng nhờ chạy bộ (marathon) nên chúng tôi đến Torson ngay chiều tối hôm đó.
Tại Torson, chúng tôi cũng lưu lại ba ngày, chinh phục hai hầm ngục hạng F và một hầm ngục hạng D. Các kỹ năng mà tiểu thư Shizuna thu được là 『Kháng Ảo Giác』, 『Kháng Băng Giá』 và 『Hấp Thụ Xung Kích』. Đặc biệt là 『Hấp Thụ Xung Kích』 sẽ góp phần tăng cường khả năng phòng thủ cho 『Tinh Linh』.
Nhân tiện, khi ghé qua Hiệp hội chào hỏi cô tiếp tân Kisara, cô ấy thốt lên: "Ủa? Anh Soushi trông trẻ ra như người khác vậy", nên có vẻ như việc tôi trẻ lại chỉ mới diễn ra gần đây thôi. Chẳng lẽ việc đánh bại quái vật cấp cao có ảnh hưởng đến tuổi sinh học của cơ thể sao?
Sau một ngày nghỉ ngơi, cuối cùng chúng tôi cũng rời Torson để hướng về biên giới.
Nghe nói đi đến biên giới mất khoảng ba ngày, nhưng vì cơ bản hai nước không có quan hệ ngoại giao nên đường xá chẳng được tu sửa đàng hoàng. Thậm chí ở biên giới còn chẳng có pháo đài hay trạm gác nào, chỉ có dãy núi ngăn cách giữa hai quốc gia.
"Tôi không rành mấy chuyện này lắm, nhưng biên giới mà không có pháo đài hay gì cả thì không bình thường chút nào nhỉ?"
Vừa đi trên con đường mòn lộ ra lớp đất đá lởm chởm, tôi vừa hỏi Mariane.
"Bình thường thì không thể có chuyện đó đâu ạ. Có lẽ do Vermilion và Ooze chủ trương không can thiệp lẫn nhau, cộng với việc có dãy núi chắn giữa nên mới thành ra như vậy."
"Chắc cũng do trên núi có quái vật xuất hiện nữa. Nếu định đưa quân vượt núi thì chỉ riêng việc đó thôi cũng đủ thiệt hại rồi."
"Đúng vậy ạ. Bản thân nước Ooze cũng là một nước nhỏ, nên phía Vermilion cũng không cảnh giác đến mức đó."
"Ooze chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đem quân đi đánh xứ người đâu. Quân đội tuy không yếu, nhưng chỉ riêng việc đẩy lùi áp lực từ Mekarinan đã đủ mệt rồi."
Tiểu thư Shizuna vừa thở dài vừa nói, khiến Rani phản ứng ngay.
"Mekarinan cũng nhúng tay vào cả Ooze nữa hả?"
"Chủ yếu là diễu võ dương oai dọc biên giới thôi. Thỉnh thoảng chúng cũng xâm nhập vào lãnh thổ bắt cóc người dân, đúng là một lũ chẳng khác gì sơn tặc."
"Hả~... Thế mà mọi người cũng chịu đựng hay thật đấy."
"Binh lực bên đó mạnh hơn mà. Phía Ooze cũng muốn tránh đối đầu toàn diện."
Nghe chuyện mới thấy Mekarinan đúng là một quốc gia phiền phức hơn tôi tưởng. Nếu Vermilion và Ooze ký kết hiệp ước đàng hoàng thì có thể tạo thế kìm kẹp tốt, nhưng chuyện giữa các quốc gia thì đâu có dễ dàng như vậy.
***
Cứ thế, sang ngày thứ hai đi bộ, dãy núi biên giới đã hiện ra phía xa.
Tuy nhiên, dãy núi đó dựng đứng như một bức tường thành, độ chênh lệch độ cao chắc cũng phải tầm một ngàn năm trăm mét. Nếu có đường leo núi được tu sửa chắc chắn thì người thường còn may ra đi được, chứ nhìn kiểu gì cũng không phải là ngọn núi có thể vượt qua một cách bình thường. Chẳng trách Freinir đang ngước nhìn lên với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Chủ nhân Soushi, chúng ta sẽ vượt qua ngọn núi kia sao?"
"Hình như cũng có đường đi đấy, với thể lực của chúng ta thì anh nghĩ không vấn đề gì đâu. Chỉ là sẽ tốn thời gian thôi."
"Vâng. Em sẽ cố gắng để không bị tụt lại ạ."
Đang vừa đi vừa nói chuyện thì tôi nhận ra Sfenia đang ngước nhìn lên trời. Nhìn theo hướng đó, tôi thấy có cái gì đó đang bay về phía này.
"Sfenia, cô có biết cái kia là gì không?"
"Vâng, em nghĩ đó là 『Thú Tinh Linh』 mà chúng ta đã cứu hôm nọ."
Nhắc đến 『Thú Tinh Linh』 thì chính là con bướm đêm khổng lồ Garudamoth. Quả nhiên khi nheo mắt nhìn kỹ, thứ đang bay tới đúng là một con bướm đêm.
Vừa đi vừa quan sát một lúc, tôi nhận ra đó là một con bướm khổng lồ với sải cánh rộng tới hai mươi mét. Hoa văn trên cánh và đôi râu hình chiếc lá trông rất quen mắt, chắc chắn là con Garudamoth hôm nọ không sai vào đâu được.
Nhìn thấy con bướm đêm khổng lồ đang vỗ cánh tao nhã bay tới, tiểu thư Shizuna thốt lên "Ồ ồ!".
"Đó chẳng phải là ngài 『Thú Tinh Linh』 sao. Ngài ấy hiếm khi xuất hiện trước mặt con người lắm mà."
"『Thú Tinh Linh』? Cô biết con Garudamoth đó sao?"
"Ừm. Đó là 『Sứ giả của Nữ Hoàng Tinh Linh』 đáng kính, mang lại sự trù phú cho mặt đất. Người ta nói đất đai nước Ooze màu mỡ cũng là nhờ ơn của ngài 『Thú Tinh Linh』. Nhưng tại sao Soushi điện hạ và mọi người cũng biết ngài ấy vậy?"
"Hồi trước bọn tớ có cứu nó đó! Lúc nó bị con quái vật nhện khổng lồ bắt ấy!"
Rani trả lời khiến tiểu thư Shizuna trố mắt kinh ngạc.
"Cái gì!? Nếu chuyện đó là thật thì 『Sự Dẫn Dắt Của Sol』 chính là đại ân nhân của nước Ooze đó nha."
"Hả? Chuyện to tát đến thế cơ á?"
"Tất nhiên rồi. 『Thú Tinh Linh』 là sự tồn tại vô cùng quan trọng, không thể thiếu đối với nước Ooze. Chà chà, đây sẽ là một câu chuyện làm quà tuyệt vời đây."
Trong lúc nói chuyện, bóng dáng Garudamoth bay lượn ung dung trên bầu trời đã đến khá gần. Hay đúng hơn là, rõ ràng nó đang nhắm thẳng về phía này...
"Anh Soushi, có vẻ như nó định đáp xuống đây đấy ạ."
Đúng như lời Sfenia, con Garudamoth lượn một vòng trên cao rồi nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước mặt chúng tôi. Kỳ lạ là dù vỗ đôi cánh khổng lồ nhưng lại không hề tạo ra luồng gió nào, có lẽ là nhờ vào sức mạnh ma pháp nào đó.
"Ồ ồ ồ, ngài 『Thú Tinh Linh』 lại ở gần đến thế này."
Gương mặt của con bướm đêm khổng lồ nhìn kỹ lại thấy cũng khá dễ thương. Tiểu thư Shizuna lảo đảo bước lại gần khuôn mặt ấy như thể quá xúc động. Đến ngay trước mặt, cô ấy cúi rạp người hành lễ thật to, rồi bắt đầu làm những động tác như đang cầu nguyện.
Trong lời cầu nguyện (?), tôi nghe loáng thoáng tiểu thư Shizuna nói những câu như "Thật sao" hay "Như vậy có được không ạ?", chẳng lẽ cô ấy đang nói chuyện với Garudamoth?
"Tiểu thư Shizuna hình như đang trò chuyện với nó thì phải."
Tôi gật đầu đồng tình với Freinir và quan sát, có vẻ cuộc giao tiếp đã kết thúc, tiểu thư Shizuna quay lại phía chúng tôi.
"Mọi người ơi, ngài 『Thú Tinh Linh』 bảo sẽ đưa chúng ta đến tận kinh đô của Ooze đó. Chuyện như thế này ta chưa từng nghe bao giờ, nhưng chúng ta cứ mượn sức của ngài 『Thú Tinh Linh』 xem sao nhé?"
"Cô Shizuna có thể nói chuyện với Garudamoth... à nhầm, ngài 『Thú Tinh Linh』 sao?"
"Đúng vậy. Nhìn ta thế này thôi chứ ta cũng là Vu nữ của Ooze đó nha."
Nhìn thế này, hay đúng hơn là nhìn kiểu gì cũng thấy cô ấy mặc đồ Vu nữ rồi, nhưng thôi kệ đi. Việc có thể nói chuyện với quái thú ở thế giới này chắc cũng là chuyện thường tình, coi như đây là màn "trả ơn" bất ngờ vậy.
"Vậy việc ngài 『Thú Tinh Linh』 đưa đến kinh đô, chắc là phần thưởng cho việc chúng tôi đã cứu ngài ấy nhỉ?"
"Ừm. Có vẻ ngài ấy muốn trả ơn cứu mạng. Nhóm của Soushi điện hạ đúng là ghê gớm thật đấy."
Không không, chỉ là thấy thì cứu thôi mà... Nhưng thôi, chắc phải leo lên thôi, xuôi theo dòng chảy mà "ai đó" đã sắp đặt sẵn này.
***
"Oa, tuyệt quá tuyệt quá tuyệt quá đi! Được bay trên trời cứ như mơ ấy!"
Người đang phấn khích hò hét ở vị trí đầu tiên trên lưng Garudamoth chính là Rani.
"Ta cũng xúc động không nói nên lời... Không ngờ có ngày được chạm vào ngọc thể của ngài 『Thú Tinh Linh』, lại còn được ngài cho cưỡi trên lưng nữa chứ..."
Còn tiểu thư Shizuna thì đang xúc động vì một lý do khác hẳn so với việc ngắm cảnh bên dưới.
"Có được trải nghiệm tuyệt vời thế này đều là nhờ chủ nhân Soushi cả. Quả nhiên chủ nhân Soushi là người gánh vác định mệnh mà."
Freinir thì lại đang cố gán cho tôi mấy cái thuộc tính kỳ lạ, em ấy ngồi ngay sau lưng tôi.
Vòng tay đang ôm chặt lấy eo tôi là của Sfenia, có vẻ cô nàng mắc chứng sợ độ cao nên cứ dính chặt vào lưng tôi mà run rẩy.
"Vụ này phải ghi vào hồ sơ của Hiệp hội mới được. Báo cáo cho Đại Hội Trưởng (Grand Master) chắc sẽ gây chấn động lắm đây."
Trong khi đó, người vẫn đam mê công việc là Mariane đang ngồi ở vị trí cuối cùng. Lần đầu tiên tôi nhận ra các thành viên trong nhóm mình, người thì gan dạ, người thì... nói sao nhỉ, toàn những cô nàng sống theo ý mình.
Mà gác chuyện đó sang một bên, hiện tại chúng tôi đang cưỡi trên lưng Garudamoth bay qua dãy núi.
Dù là bướm đêm khổng lồ nhưng chở sáu người có nổi không, tôi từng nghĩ vậy nhưng có vẻ hoàn toàn không thành vấn đề, Garudamoth vẫn bay lượn đầy thong dong.
Lúc nó bay vút lên cao, tôi đã lo về chứng say độ cao, nhưng có vẻ cơ thể của mạo hiểm giả không bị ảnh hưởng, dù bay ở độ cao tầm hai ngàn mét so với mặt đất cũng chẳng hề hấn gì. Tất nhiên là có thấy hơi lạnh một chút.
Vượt qua dãy núi một cách dễ dàng, hiện ra trước mắt là một vùng đồng bằng rộng lớn... hay đúng hơn là những cánh đồng canh tác trải dài. Xung quanh là những khu rừng trù phú, sông ngòi chằng chịt khắp nơi, nhìn qua là biết ngay đây là vùng đất cực kỳ thích hợp cho nông nghiệp.
"Nước Ooze có nền nông nghiệp phát triển thật đấy."
"Đúng vậy đó. Ooze từ xưa đã chú trọng nông nghiệp, người dân chưa bao giờ phải chịu cảnh đói kém. Bù lại thì kỹ thuật ma đạo cụ thua kém các nước khác."
Tiểu thư Shizuna nói với vẻ hơi tự hào, nhưng việc người dân không bị đói kém chính là điều quan trọng nhất đối với một quốc gia rồi.
"Theo tôi thấy thì ruộng đồng bao la nhưng nhà cửa lại có vẻ thưa thớt, để canh tác hết vùng đất này chắc vất vả lắm."
"Đó là bí mật của chúng ta... mà cũng chẳng phải bí mật gì to tát. Thật ra là nhờ mượn sức của 『Tinh Linh』 đấy."
"Nhờ 『Tinh Linh』 giúp làm nông sao?"
"Đúng vậy. 『Tinh Linh』 không biết mệt mỏi mà. Không có nhân lực nào lý tưởng hơn đâu."
"Ra là vậy. Đúng là lực lượng lao động lý tưởng thật."
"Chỉ có điều, hình dáng vật chứa của 『Tinh Linh』 hay bị nhầm với Tử linh nên hơi bực mình chút. Đến khi làm mạo hiểm giả ta mới biết nước mình bị gọi là Quốc gia Chú thuật đấy."
Bỏ qua chuyện Quốc gia Chú thuật, việc nhờ 『Tinh Linh』 làm nông quả là một câu chuyện đậm chất Fantasy. Nếu người dân nước Ooze mà đến Nhật Bản hiện đại chắc sẽ đắt show lắm đây.
Tận hưởng chuyến du ngoạn trên không một lúc, một đô thị lớn bắt đầu hiện ra phía xa. Không phải kiểu thành phố pháo đài được bao quanh bởi tường thành như tôi vẫn thấy, mà là kiểu đô thị quen thuộc với tôi: các tòa nhà mọc lên từ ngoại ô và dần dần tăng về kích thước cũng như mật độ khi tiến vào trung tâm.
Chỉ có điều hơi khác một chút là ở ngoại ô có những tháp canh dựng cách đều nhau bao quanh đô thị. Chắc đó là thiết bị phòng thủ thay cho tường thành, nhưng nhìn quang cảnh đó có chút kỳ lạ.
"Đó là kinh đô Garuoze của Ooze. Ở Ooze, nói đến thành phố là nói đến Garuoze, về cơ bản ngoài nó ra không còn thành phố nào khác. Tuy nhiên làng mạc nhỏ thì nhiều lắm."
"Nói vậy nghĩa là quy mô quốc gia không lớn lắm nhỉ."
"Chắc chưa bằng một phần tư Vương quốc Vermilion đâu. Bù lại dân số của Garuoze chắc chắn đông hơn Vương đô của Vermilion."
"Ra thế."
Trong lúc trò chuyện, Garudamoth đã bay vào không phận kinh đô, tiến gần về phía một ngôi đền lớn nằm ở trung tâm... trông nó giống một ngôi đền Thần đạo hơn. Xung quanh tòa nhà đó là một khu vườn rộng lớn, có vẻ nó định đáp xuống đó.
"Ừm, đó chính là trung tâm của nước Ooze, 『Tinh Linh Đại Xã』. Là nơi ngự của Đại Vu Nữ cai quản nước Ooze đấy."
Tôi gật gù hiểu ra nó giống như Hoàng cung vậy, nhưng khoan đã, chẳng lẽ chúng tôi cứ thế đường đột xông vào nơi quan trọng như thế sao? Hơn nữa lại còn cưỡi 『Thú Tinh Linh』 xuất hiện, cảm giác sẽ gây ra đủ thứ rắc rối... Chết dở, lẽ ra nên bảo nó đáp xuống bên ngoài kinh đô mới phải.
Trong lúc tôi còn đang hối hận muộn màng thì Garudamoth đã vào tư thế hạ cánh.
Nó giảm tốc độ và bắt đầu từ từ hạ độ cao.
Một cú chạm nhẹ nhàng, cảm giác lơ lửng nãy giờ biến mất. Garudamoth đã đáp xuống giữa khu vườn trải thảm cỏ xanh mướt.
Nhìn quanh, tôi thấy hơn một trăm người đang đứng vây quanh Garudamoth. Lúc nãy khi lại gần tôi đã thấy rất nhiều người túa ra từ 『Tinh Linh Đại Xã』, e rằng đó là các quan chức và binh lính cảnh vệ của nước Ooze.
Khi chúng tôi bước xuống khỏi lưng Garudamoth, một tiếng xôn xao vang lên từ đám đông. Cũng phải thôi, thấy người bước xuống từ một tồn tại như sứ giả của thần linh thì phản ứng thế là đương nhiên.
Sau khi chúng tôi xuống hết, Garudamoth vỗ mạnh đôi cánh bay vút lên, lượn một vòng trên cao rồi nhanh chóng bay đi mất. Chẳng kịp nói lời cảm ơn, nhưng tôi có cảm giác sẽ còn gặp lại cậu chàng (?) này.
"Chẳng hay kia có phải là Shizuna đó chăng?"
Từ trong đám đông đang đứng xếp hàng, một người phụ nữ bước ra. Mái tóc đen dài óng ả xõa sau lưng, khoác trên mình bộ trang phục Vu nữ nhiều họa tiết, nhìn qua là biết ngay người có địa vị cao. Trông cô ấy khoảng gần ba mươi tuổi, nhưng khí chất tỏa ra thì có vẻ chững chạc hơn nhiều. Một mỹ nhân da trắng, trông cứ như phiên bản trưởng thành của tiểu thư Shizuna vậy.
Nghe gọi tên, tiểu thư Shizuna bước lên một bước.
"Thưa Đại Vu Nữ, kẻ bất tài Shizuna này, vì có nỗi niềm riêng nên mới quay về theo cách này. Những người phía sau là các vị khách quý đã đưa con về đến tận đây, xin Người hãy tiếp đãi họ như những thượng khách."
"Hừm..."
Người phụ nữ được gọi là Đại Vu Nữ quay mặt về phía chúng tôi. Ánh mắt sắc bén đó mạnh mẽ ngang ngửa với Quốc vương bệ hạ của Vương quốc Vermilion, nhưng là người đứng đầu nước Ooze - Đại Vu Nữ, thì điều đó cũng là lẽ đương nhiên.
"Ta thấy các vị là mạo hiểm giả. Chẳng hay có lý do gì mà các vị lại hộ tống con gái Shizuna của ta về đây? Ta cũng mong được giải thích về việc con bé cưỡi trên lưng ngài 'Tinh Linh Thú'."
"Đã rõ. Dĩ nhiên tôi sẽ giải thích toàn bộ sự tình... Hửm? Vừa rồi ngài nói là 'con gái' sao?"
"Đúng vậy. Shizuna là con gái ta, vốn là Vu nữ được định sẵn sẽ trở thành Đại Vu Nữ kế nhiệm."
"Cái đồ ngu xuẩn này! Đã mạnh miệng tuyên bố hùng hồn mà giờ lại làm ra cái trò mất mặt thế này sao! Mang tiếng là con gái ta mà thảm hại đến mức không khóc nổi!"
"Mẫu thân, đang ở trước mặt người ngoài, xin người hãy nương tay! A đau, đau quá, híc!"
Đây là bên trong 'Tinh Linh Đại Xã', tại căn phòng treo biển 'Phòng Tiếp Khách'.
Căn phòng trải chiếu Tatami gợi lên cảm giác hoài niệm đối với một người Nhật Bản như tôi. Chúng tôi đang ngồi trên những tấm đệm Zabuton.
Ngồi đối diện bên kia chiếc bàn là Đại Vu Nữ Miona và tiểu thư Shizuna. Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa trao bức thư của Bệ hạ và kể xong đầu đuôi câu chuyện, sắc mặt ngài Miona bỗng thay đổi. Bà bắt đầu dùng chiếc quạt xếp Mythril trên tay quất tới tấp vào người tiểu thư Shizuna.
"Nương tay cái gì! Bị mưu kế của Mekarinan dắt mũi, đẩy đất nước vào tình thế nguy nan, đây là hành động ngu xuẩn mà ngay cả một người dân thường còn không dám nghĩ tới, chứ đừng nói là một Vu nữ!"
"Con xin lỗi! Con biết lỗi rồi! Xin mẫu thân hãy tha cho con lúc này! Sau này người muốn trách phạt bao nhiêu con cũng xin chịu!"
Cảnh tượng dạy dỗ con cái diễn ra một lúc lâu. Thấy tiểu thư Shizuna bắt đầu rơm rớm nước mắt, tôi quyết định phải can thiệp.
"Thưa ngài Miona, trên đường đi tiểu thư Shizuna cũng đã tự kiểm điểm lại hành vi của mình rồi. Mong ngài hãy bớt giận."
"Hừm... Nếu đại ân nhân là Soushi tiên sinh đã nói đỡ thì ta sẽ dừng lại tại đây. Xin lỗi vì đã để các vị chê cười."
"Không đâu, ngài Miona cũng vì lo lắng cho lệnh ái nên mới giận dữ như vậy. Tôi rất hiểu cảm giác đó."
"Cảm ơn ngài. Ta xin tạ ơn 'Tinh Linh Nữ Vương' vì đứa con gái ngu ngốc này đã may mắn gặp được những mạo hiểm giả tài đức như Soushi tiên sinh."
Ngài Miona thu chiếc quạt vào tay áo và cúi đầu chào. Tiểu thư Shizuna đang nằm bẹp trên đệm cũng cố gắng ngồi dậy, chỉnh đốn tư thế, nhưng vẻ mặt thì ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.
"Tuy nhiên, nghe xong câu chuyện, ta cảm thấy lời cảm ơn suông với Soushi tiên sinh là chưa đủ. Không chỉ cứu mạng con gái ta, các vị còn cứu cả ngài 'Tinh Linh Thú', đất nước chúng ta không thể nào không báo đáp ân tình này."
"Về chuyện đó thì thật sự chỉ là tình cờ, xin ngài đừng đặt nặng quá."
"Không thể như vậy được. Việc nhóm của Soushi tiên sinh cưỡi ngài 'Tinh Linh Thú' về đây đã có rất nhiều người chứng kiến. Nếu các vị không nhận được sự đãi ngộ tương xứng, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến uy danh của ngài ấy, nên mong ngài hãy chấp nhận cho."
"Ra là vậy... Nếu đã có uẩn khúc như thế thì tôi xin nhận."
"Vô cùng cảm kích. Tuy nhiên, việc báo đáp Soushi tiên sinh thế nào ta còn phải bàn bạc với các Đại Thần Quan. Ta muốn xin các vị chút thời gian, liệu các vị có thể lưu lại Ooze một lúc được không?"
"Tất nhiên rồi. Chúng tôi là mạo hiểm giả nên cũng đang định chinh phục một lượt các hầm ngục quanh vùng Gal-Ooze này. Ngoài ra nếu có ủy thác tiêu diệt quái vật nào thì chúng tôi cũng muốn nhận, và dĩ nhiên nếu có thể thì cũng muốn tham quan đất nước Ooze nữa."
"Vậy thì tốt quá. Về chỗ ở của nhóm Soushi tiên sinh, bên ta sẽ lo liệu sắp xếp. Ta sẽ cử một người hầu cận đến, nếu cần gì xin cứ sai bảo người đó."
"Cảm ơn ngài. Vậy chúng tôi xin phép nhận lòng tốt này."
Sau khi cúi chào nhẹ, ngài Miona đưa quạt lên che miệng mỉm cười.
"Phong thái và sự ân cần của Soushi tiên sinh thực sự là tấm gương cho người dân nước này noi theo. Phải chăng ngài vốn có duyên nợ gì với Ooze?"
"Không, không phải vậy. Chỉ là tôi cảm thấy văn hóa của đất nước này khá gần gũi với nơi tôi từng sống."
"Ra là vậy sao. Nếu thế thì ngài càng nên thong thả dạo quanh ngắm nhìn đất nước này. Các vị đi cùng cũng hãy cứ tự nhiên nghỉ ngơi nhé."
Chỉ là nhận ủy thác của Hoàng gia đưa tiểu thư Shizuna về, nhưng có vẻ như chúng tôi sắp nhận được khen thưởng ở đất nước này. Hơn nữa, việc tiểu thư Shizuna là con gái của Đại Vu Nữ thật sự là một bất ngờ. So với Vương quốc thì cô ấy chẳng khác nào công chúa. Dù biết Shizuna xuất thân tầng lớp thượng lưu nhưng cấp độ này thì đúng là ngoài dự tính.
Mà thôi, dù sao thì trước mắt cứ dành thời gian chinh phục hầm ngục như mọi khi là được. Nhưng liệu mọi chuyện có chỉ dừng lại ở đó không thì... chà, hy vọng là chỉ có thế thôi.
Nhà trọ chúng tôi được dẫn tới đương nhiên là nơi cao cấp nhất ở Gal-Ooze. Nói là vậy nhưng không khí ở đây giống như một lữ quán cao cấp kiểu Nhật, cá nhân tôi cảm thấy thư thái hơn hẳn so với nhà trọ ở Vương đô.
Trước phòng khách trải chiếu Tatami là một khu vườn kiểu Nhật rộng mở. Ngồi xếp bằng trên đệm Zabuton, nhâm nhi tách trà (dù không phải trà xanh mà giống hồng trà hơn) do cô phục vụ pha, tôi cảm thấy bình yên đến lạ sau một thời gian dài.
"Em cảm giác như lần đầu tiên thấy vẻ mặt này của anh Soushi đấy ạ."
Freinir ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ ngạc nhiên.
"Mặt anh bây giờ trông thế nào?"
"Trông anh rất thư giãn, hay nói đúng hơn là cảm giác như anh đang trút bỏ được gánh nặng trong lòng vậy."
"Vậy sao? Cả nhà trọ này, rồi kiến trúc và trang phục của Ooze đều rất giống với đất nước nơi anh từng sống. Có lẽ là do vậy đấy."
"Ra là thế ạ. Cả phong cách cởi giày và ngồi trực tiếp xuống sàn này cũng giống sao anh?"
"Ừ. Kiểu này làm anh thấy thoải mái hơn."
"Thực ra phong cách này cũng giống với High Elf nên tôi cũng thấy rất dễ chịu. Chỉ có cái gọi là Tatami này là lần đầu tôi thấy. Cảm giác rất êm ái và thoải mái. Khu vườn trải rộng trước mắt cũng mang một quan điểm thẩm mỹ rất độc đáo."
Trong khi Sfenia đang nói thì Rani đã định leo từ hiên nhà xuống vườn. Có vẻ cô nàng hứng thú với mấy con cá bơi trong cái ao nhỏ được xây trong vườn. Nhưng rõ ràng đây là loại vườn "chỉ để ngắm chứ không được vào".
"Rani, không được xuống vườn đâu. Em cũng đâu có mang giày?"
"Hể~, nhưng em muốn xem cá. Có cái vườn thú vị thế này mà chỉ nhìn từ trong phòng thì phí quá không?"
"Dù nói vậy nhưng khu vườn này được thiết kế để nhìn từ trong phòng là đẹp nhất. Anh nghĩ chúng ta nên tôn trọng điều đó."
"Vậy hả? Thật không đó?"
"Chắc là vậy."
Tuy có cảm giác mình nói hơi bừa, nhưng nhìn từ đây thì nhận xét đó cũng không hẳn là sai. Xa xa có thể thấy dãy núi biên giới, trông có vẻ như họ đang áp dụng kỹ thuật "mượn cảnh" (Shakkei).
Khi Rani quay lại xì xụp uống trà và bắt đầu đưa tay lấy bánh ngọt, Mariane mới lên tiếng.
"Ngày mai tôi sẽ đến Hội mạo hiểm giả. Gal-Ooze chắc chắn có đủ các hầm ngục từ hạng F đến A, anh Soushi dự định sẽ xuống đến tầng nào?"
"Nếu được thì anh muốn đi hết đến hạng B. Anh cũng muốn biết xem có hầm ngục nào nằm xa Gal-Ooze không."
"Đã rõ. Đây cũng không phải nơi chúng ta thường xuyên đến được, nên hãy chốt phương hướng là chinh phục càng nhiều càng tốt."
"Ừ. Thêm vào đó, nếu có ủy thác nào tốt thì cô cứ chọn ra nhé. Anh muốn mọi người sớm lên được hạng B."
"Vâng. Ủy thác của Hoàng gia lần này sẽ là một thành tích rất lớn, nên tôi nghĩ chỉ cần hoàn thành thêm một hai ủy thác nữa là sẽ được thăng hạng. Cô Sfenia có lẽ sẽ được thăng hạng ngay sau vụ này đấy."
"Được vậy thì vui quá. Tôi kẹt ở hạng C cũng lâu rồi, nhưng tôi nghĩ bản thân hiện tại đã mạnh hơn gấp đôi so với trước."
Sfenia nheo mắt đầy cảm khái. Chắc hẳn cô ấy có nhiều suy nghĩ trong lòng. Bình thường cô ấy ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng giờ trông có vẻ rất vui.
"Ngày mai cả nhóm sẽ cùng đến Hội một chuyến, sau đó đi dạo quanh phố một vòng. Chắc sẽ có những món chỉ mua được ở đây."
"Anh Soushi, em muốn xem trang sức và quần áo. Em rất hứng thú với trang phục của nước Ooze."
"Được thôi. Anh cũng sẽ mua một bộ."
Vừa trả lời Freinir xong thì có vẻ như tất cả mọi người đều hứng thú, câu chuyện chuyển sang chủ đề mua sắm quần áo vô cùng rôm rả.
Nghỉ ngơi được một lúc thì có tiếng người đến gần từ hành lang.
"Là Shizuna đây, ta vào được không?"
Chủ nhân của giọng nói là tiểu thư Shizuna. Cô ấy mở cửa, chỉ thò mỗi cái đầu vào ngó nghiêng trong phòng.
"Vâng mời vào. Có chuyện gì không em?"
"Xin phép."
Tiểu thư Shizuna bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi bất ngờ quỳ xuống chính tọa (seiza) trước mặt mọi người và cúi đầu thật sâu.
"Lần này thật sự đã được Soushi tiên sinh và mọi người giúp đỡ rất nhiều, lại còn phiền mọi người chăm sóc nữa. Ta xin chân thành cảm tạ."
"Hả, hả...?"
Tự nhiên lại trang trọng thế này, chắc là bị Đại Vu Nữ Miona bắt phải đến cảm ơn đàng hoàng đây mà. Tôi đi đến trước mặt tiểu thư Shizuna, ngồi xuống và nói.
"À ừm... Anh hiểu rồi, tấm lòng đó anh xin trân trọng đón nhận. Vì vậy em ngẩng đầu lên đi. Shizuna cứ cư xử như bình thường, chứ thế này làm bọn anh thấy không thoải mái đâu."
"Ngài Soushi thật là dịu dàng quá đi."
Tiểu thư Shizuna vừa nói vừa ngẩng mặt lên. Biểu cảm vẫn hồn nhiên như mọi khi, nhưng vừa nhìn thấy mặt tôi, cô ấy bỗng mếu máo chực khóc.
"Ngài Soushi ơiii, em có một thỉnh cầuuu!"
Vừa la lên, thiếu nữ trong bộ đồ Vu nữ vừa lao tới ôm chầm lấy tôi. Sừng trên ngực cô ấy đâm vào người tôi hơi đau, nhưng tôi chợt nhận ra những lúc thế này kỹ năng phòng thủ không hề kích hoạt. Mà khoan, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó. Các thành viên phía sau lưng tôi hình như đang tỏa ra sát khí... chắc là do tôi tưởng tượng thôi.
"Chờ đã, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Làm ơn hãy cho em gia nhập tổ đội với! Xin ngài, xin ngài hãy cho em đi cùng nhóm của ngài Soushi đi mà!"
"Từ từ đã, bình tĩnh kể lại sự tình xem nào. Tại sao em lại nói như vậy?"
"Mẫu thân bảo em là nếu chưa đạt tối thiểu hạng B thì đừng có vác mặt về. Đã làm mạo hiểm giả thì phải đi khắp thế giới, ít nhất cũng phải đủ trình độ để hỗ trợ cho em gái. Em cũng là kẻ từng to mồm tuyên bố bỏ nước ra đi, giờ không thể không nghe theo lời đó được..."
"Ra là vậy... Hỗ trợ em gái nghĩa là sao?"
"Ừm. Vì em đã bỏ nhà đi bụi nên em gái Seina của em đã trở thành Đại Vu Nữ kế nhiệm. Vốn dĩ Seina hợp làm Đại Vu Nữ hơn, bản thân em cũng chưa từng có ý định trở thành Đại Vu Nữ mà."
"Thì ra là thế. Chuyện Shizuna gia nhập tổ đội thì với anh không thành vấn đề..."
Qua những hầm ngục trước đây, tôi biết Shizuna khi trưởng thành sẽ trở thành một chiến lực đáng gờm. Dù thân phận cô ấy cao quý, nhưng trong nhóm 'Sự Dẫn Dắt Của Sol' thì chuyện đó cũng chẳng còn lạ lẫm gì, chắc sẽ không thành vấn đề đâu.
Tôi quay lại để xác nhận ý kiến, cứ tưởng mọi người sẽ đồng ý ngay, ai ngờ Freinir, Rani và cả Sfenia đều đang nhìn về phía này với vẻ mặt nghiêm nghị khó hiểu. Không lẽ các thành viên phản đối việc cho tiểu thư Shizuna gia nhập sao? Trên đường đi đâu thấy họ có thái độ đó đâu nhỉ.
"Nè Soushi, anh không thấy là trước tiên anh nên tách Shizuna ra đã sao?"
Nghe Rani nói vậy, tôi mới nhận ra tiểu thư Shizuna vẫn đang ôm chặt lấy mình.
Chẳng lẽ họ nghĩ tôi là lão già dê xồm đang sướng rơn vì được gái trẻ ôm sao?
Mà, đúng là tôi cũng không thấy khó chịu thật... nhưng đây là bất khả kháng mà, mong mọi người bỏ qua cho.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
