Chương 3: Tái ngộ và Tiếng bước chân của Ác ma
Trưa ngày thứ ba của chuyến hộ tống nữ mạo hiểm giả Shizuna người Ozu, chúng tôi đã đến thị trấn Euron an toàn.
Vừa vào cổng, chúng tôi tạm biệt dược sư Hofena. Dù tôi có cõng bà ấy thì chuyến đi chắc chắn vẫn rất vất vả, giờ bà ấy cần được nghỉ ngơi thư thả.
Năm người chúng tôi đi thẳng đến đồn cảnh vệ.
Khi đưa thư của Trưởng làng cho lính canh, người phụ trách lập tức xuất hiện và chuẩn bị xe ngựa đưa đến dinh thự Tử tước. Ngồi xe ngựa mười mấy phút, chúng tôi lại được dẫn vào phòng khách của dinh thự Tử tước.
"Ra là vậy, ta đã hiểu rõ sự tình. Chúng ta sẽ tiếp nhận bảo vệ tiểu thư Shizuna."
Rời mắt khỏi lá thư của Trưởng làng, Tử tước Balius ngẩng lên và nói.
"Tuy nhiên vụ này nhạy cảm lắm đây. Sai một ly là gây ra xích mích vô ích với nước láng giềng Ozu ngay."
Tử tước đưa lá thư cho quản gia Rodan đứng phía sau. Tiểu thư Anatolia bên cạnh cũng nhìn lá thư đó với vẻ đầy hứng thú.
"Nhân tiện, nếu tổ đội của Soushi thực sự lập được những chiến công như trong thư thì quả là một thành tích đáng nể. Cậu nghĩ sao về công trạng của nhóm mình?"
Tử tước nhìn chằm chằm vào tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ. Cảm giác như ngài ấy đang thử thách tôi vậy.
"Tôi cho rằng những gì chúng tôi đã làm gói gọn trong ba điểm: tiêu diệt bọn săn nô lệ, đánh bại ba con Golem tấn công làng, và đẩy lùi bọn cướp định sát hại người vô tội."
"Hô? Nếu lập luận của trưởng làng trong thư là đúng, thì ta nghĩ công trạng này còn liên quan đến cả khía cạnh chính trị nữa chứ?"
"Về những âm mưu của quốc gia khác, đó chỉ là suy luận đơn thuần, và e rằng cũng sẽ chẳng bao giờ được chứng minh. Đương nhiên, tôi cho rằng công trạng ngăn chặn điều đó cũng không tồn tại."
Tôi vừa dứt lời, Rani thoáng nét bất mãn, nhưng chuyện này thì đành chịu thôi. Thực tế là không có bất kỳ bằng chứng vật chất nào cho thấy vụ việc lần này là âm mưu của nước khác. Dẫu có tìm thấy bằng chứng đi nữa, việc dùng nó để buộc tội một quốc gia khác cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Thà rằng cứ để nó chìm vào bóng tối, bề ngoài cư xử như chưa từng có chuyện gì xảy ra... đó mới là cách giải quyết thường thấy trong quan hệ ngoại giao. Ngay cả ở thế giới cũ, những màn đấu đá kiểu này cũng thấp thoáng khắp nơi.
Nghe câu trả lời của tôi, nụ cười trên môi Tử tước Balius trở nên rõ ràng hơn.
"Hừm, quả nhiên là người từng làm việc ở thương hội lớn, mấy chuyện đấu đá kiểu đó cậu nắm rõ nhỉ. Ta không biết là thương hội nào, nhưng mất đi một nhân tài như cậu hẳn là đau đớn lắm."
Sở dĩ Tử tước nhận xét như vậy là vì ngài ấy nghĩ tôi vốn là thương nhân của một cửa tiệm lớn nào đó. Mà, bản thân điều đó cũng chẳng sai.
"Được rồi. Về phần đó, ta sẽ trao thưởng thông qua Guild. Làm vậy sẽ có lợi cho việc thăng hạng của cậu hơn. Thế có được không?"
"Cảm ơn ngài đã chiếu cố. Tôi không có dị nghị gì ạ."
Tôi cúi đầu cảm tạ, Tử tước liền quay sang người quản gia Rodan.
"Rodan. Ông hãy đưa tiểu thư Sizna về Vương đô, sau khi xác nhận cô ấy vô tội thì để cô ấy trở về nước Ooze. Chắc sẽ tiến hành như vậy nhỉ?"
"Vâng, thưa ngài. Có lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra theo hướng đó."
Nghe câu trả lời, Tử tước chuyển ánh mắt sang tiểu thư Sizna.
"Là vậy đấy. Tiểu thư Sizna, phiền cô chịu bất tiện thêm một thời gian nữa, mong cô lượng thứ. Hãy xem như đây cũng là để bảo vệ an toàn cho cô."
"Tôi hiểu rõ tình cảnh của mình, nên mọi việc sau này xin phó thác cho ngài."
Phong thái hành lễ của tiểu thư Sizna điêu luyện đến lạ. Đúng như Sphenia đã nói, có lẽ cô ấy thực sự là người có địa vị cao. Cách ứng xử của Tử tước cũng rõ ràng không phải kiểu đối đãi với thường dân.
"Chà, vậy thì Rodan, hãy bắt đầu chuẩn bị tiếp nhận tiểu thư Sizna đi. Còn Anatolia... cô có muốn nói chuyện với cô ấy không?"
"Nếu có thể."
"Được thôi. Ta muốn nói chuyện riêng với Soushi một chút. Việc tiếp đãi các cô nương đây tạm thời giao cho Anatolia nhé."
"Đã rõ."
Thế là ông Rodan rời phòng đi chuẩn bị, còn tôi và Tử tước đi về phía phòng làm việc.
Freinir, Rani, Sphenia và tiểu thư Sizna ở lại sẽ do cô Anatolia tiếp chuyện... nhưng có lẽ người mà Anatolia muốn nói chuyện cùng là Sphenia. Từ nãy đến giờ cô ấy cứ liếc nhìn Sphenia suốt.
"Xin lỗi nhé, cứ gọi cậu đến suốt."
Vừa vào đến phòng làm việc, giọng điệu của Tử tước lập tức trở nên suồng sã.
"Không sao, lần này cũng có nhiều chuyện xảy ra mà."
"Cũng phải. Trong đầu tôi vẫn chưa sắp xếp xong xuôi mọi việc... Đầu tiên là về tiểu thư Sizna. Cô ấy e rằng là nhân vật có địa vị khá cao ở Ooze đấy. Nếu cô ấy bị ám sát trong lãnh thổ của tôi, chỉ riêng việc đó thôi cũng đủ thành vấn đề lớn rồi."
"Tôi nghĩ cái chết là điều thường trực với mạo hiểm giả, nhưng ám sát thì lại khác sao?"
"Nếu chỉ đơn thuần là giết thì làm trong Dungeon là nhanh gọn nhất. Cố tình ám sát ngay tại làng nghĩa là cái sự thật 'bị ám sát' đó rất quan trọng. Nó sẽ trở thành vấn đề giữa các quốc gia đấy."
"Tôi không nhận ra điều đó. Quả là một mưu đồ rắc rối chồng chéo nhỉ."
"Chính là vậy đấy. Còn về mấy con Golem mà nhóm cậu tiêu diệt, đó là Flesh Golem khổng lồ phải không?"
"Vâng. Có loại đi bốn chân và loại hình người."
"Đó chắc là Golem của 'Mazero Kẻ Thao Túng Xác Chết'. Mazero là một gã khá nổi tiếng trong giới đấy. Nghe đồn Golem hắn sử dụng có sức mạnh tầm Rank B đến Rank C. Hắn là kẻ đã gây dựng được tên tuổi kha khá trong cuộc chiến trước đây."
"Tại sao một kẻ nổi tiếng như vậy lại tham gia vào âm mưu này?"
"Ai biết được. Chắc là vớ được chủ thuê nào hào phóng thôi. Vấn đề là tổ đội của cậu đã tiêu diệt sạch đám Golem đó. Kẻ nào tinh ý sẽ nhận ra ngay nhóm cậu không bình thường chút nào đâu. Nên cẩn thận đấy."
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chú ý."
"Mà, tốt nhất là cứ nhanh chóng nâng Rank lên đi. Thế là đỡ phiền phức nhất. Với lại, về vị tiểu thư Sphenia mà cậu mới thu nhận vào nhóm ấy, cậu biết cô ta là người thế nào chứ?"
"Tiểu thư... Sphenia sao?"
Nghe Tử tước dùng kính ngữ "Tiểu thư", tôi chỉ thấy toàn điềm gở...
"Không biết hả? Cô ấy là High Elf, một chủng tộc thượng đẳng của loài Elf. Nói theo ngôn ngữ loài người thì cũng cỡ hoàng tộc đấy. Bọn Elf không có tư tưởng giai cấp thống trị nên hơi khó nhận biết."
"Chuyện đó tôi không biết. Nghĩa là việc cho cô ấy vào nhóm là không nên sao?"
"Không, cũng chẳng đến mức đó. Chỉ là nếu cô ấy xảy ra chuyện gì thì khả năng cao sẽ thành rắc rối lớn. Là 'nếu có chuyện gì' đấy nhé. Hiểu ý tôi chứ?"
"....Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm."
Trời ạ, hết con gái Công tước giờ lại đến hoàng tộc High Elf, ngược lại có cho tiền tôi cũng chẳng dám đụng vào. Mà vốn dĩ tôi cũng chẳng có ý định đó từ đầu.
Tuy nhiên, dù lờ mờ cảm nhận được, nhưng không ngờ địa vị của Sphenia lại cao đến thế. Giờ mà lòi ra thân thế của Rani cũng khủng khiếp nữa thì tôi hết đường chạy, nhưng tôi muốn tin rằng cái kỹ năng 『Ác Vận』 chắc không đến mức chơi khăm tôi như vậy đâu.
Lúc chia tay, tiểu thư Sizna đã trịnh trọng cảm ơn tôi.
Cô ấy dường như đã trở nên thân thiết với nhóm Freinir từ lúc nào không hay, mấy cô gái tỏ ra khá quyến luyến khi tạm biệt. Cùng là mạo hiểm giả với nhau, nếu có duyên chắc chắn sẽ còn gặp lại.
Xuống xe ngựa trước cửa Guild, đã lâu rồi tôi mới gặp lại cô nhân viên lễ tân Mariane. Sau khi hoàn tất thủ tục báo cáo nhiệm vụ, Mariane thông báo việc thăng lên D-Rank cho Freinir và Rani.
"Cảm ơn chị. Vậy là giờ tụi em cùng cấp với anh Soushi rồi."
"A~, cuối cùng cũng lên được D-Rank. Lâu ghê luôn~"
Mỗi người một câu cảm thán khi nhận lại thẻ mạo hiểm giả đã được cập nhật. Quả thật, việc trong một tổ đội mà có cả C-Rank lẫn E-Rank khiến tôi cũng hơi lấn cấn, nên theo nghĩa đó thì đây là thời điểm thích hợp.
"Nhân tiện, tổ đội của anh Soushi giờ đã thành bốn người rồi nhỉ."
Mariane vừa nói vừa liếc nhìn Sphenia. Ánh mắt đầy ẩn ý đó có lẽ là do cô ấy biết xuất thân của nàng High Elf.
"Cũng có nhiều chuyện xảy ra nên cô ấy đã gia nhập nhóm chúng tôi."
"Cô Sphenia là C-Rank, nhưng nếu trưởng nhóm là anh Soushi chưa đạt C-Rank thì sẽ không thể vào Dungeon cấp C được. Tôi khuyên anh nên sớm thăng hạng."
"Đúng vậy, tôi cũng định thế. Trước mắt tôi tính sẽ chinh phục thêm hai Dungeon cấp D nữa, ngoài ra thì nên nhận những loại nhiệm vụ nào?"
"Nhiệm vụ thảo phạt đối tượng là người thì lần này đã hoàn thành rồi, nên sau đây các anh cần nhận thêm nhiều nhiệm vụ thảo phạt quái vật, thu thập và hộ tống nữa."
"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ ưu tiên chinh phục Dungeon trước."
"Nếu anh có đi đến thị trấn Torson thì hãy báo cho tôi một tiếng nhé. Có khả năng sẽ có nhiệm vụ ở hướng đó."
"Tôi sẽ làm vậy. Phiền cô giúp đỡ nhé."
Cảm giác Mariane nhiệt tình giúp đỡ tôi hơn hẳn so với hồi đầu. Chắc là Guild cũng có toan tính muốn đẩy chúng tôi lên Rank cao sớm.
Sau đó, chúng tôi phải xử lý các thủ tục kiểm nghiệm ba tên cựu mạo hiểm giả săn nô lệ, cũng như xử lý xác chết, loay hoay mãi đến tận chiều tối. Dù cũng nhận được tiền thưởng, nhưng quả nhiên cách đối xử với bọn chúng chẳng khác gì quái vật. Phía Guild mạo hiểm giả sẽ kiểm tra xem chúng có đăng ký hay không, nếu có thì sẽ cập nhật thông tin là 'Đã chết'. Có vẻ thông tin mạo hiểm giả cũng được quản lý khá chặt chẽ.
Rời Guild, chúng tôi đi tìm nhà trọ. Tuy nhiên, có lẽ do sự xuất hiện của Sphenia, tôi cảm thấy những ánh nhìn trong Guild đột nhiên đổ dồn về phía mình. Tôi cũng đoán được lý do, nhưng không biết sau này có bị gây sự gì không đây.
Chúng tôi thuê được phòng trọ suôn sẻ và quyết định bàn bạc lịch trình tiếp theo tại nhà ăn của quán.
"Trước mắt, có một Dungeon cấp D chưa chinh phục ở ngay Euron này, và một cái nữa ở thị trấn Torson bên cạnh. Euron có mười lăm tầng, còn Torson có mười tầng. Cả hai đều sẽ phải ngủ lại trong Dungeon ít nhất một đêm, mọi người thấy sao?"
Tôi hỏi, Sphenia gật đầu.
"Với sức của chúng ta thì đi hết mười tầng trong một ngày cũng được, nhưng không nên quá sức. Cứ chuẩn bị tinh thần ngủ lại một đêm thì tốt hơn."
"Đúng vậy. Vậy thì vấn đề là nên chinh phục cái nào trước, anh nghĩ nên bắt đầu từ cái mười tầng. Độ khó của cái mười lăm tầng có vẻ cao hơn."
"Em thấy cái nào cũng ổn thôi, nhưng cẩn thận vẫn hơn nhỉ."
Rani nói, Freinir và Sphenia cũng đồng tình.
"Em cũng nghĩ vậy."
"Tôi thấy thế là hợp lý. Dục tốc bất đạt mà."
"Được rồi, vậy ngày mai chúng ta chỉ tập luyện thôi, thời gian còn lại sẽ chuẩn bị cho chuyến đi. Trang bị thì cây chùy của anh chắc là xong rồi nên anh sẽ đi lấy... còn Rani, kiếm và giáp của em có cần gì không?"
"Vẫn ổn ạ. Với lại Dungeon từ mười tầng trở lên là sẽ có rương kho báu đúng không anh?"
"Ừ, đúng thế."
Phải, Dungeon từ mười tầng trở lên sẽ có Boss ở mỗi năm tầng, nhưng chỉ tầng cuối cùng mới nhận được kỹ năng. Tuy nhiên, không phải Boss giữa chừng không có gì, mà khi đánh bại chúng sẽ xuất hiện rương kho báu. Tất nhiên, nếu may mắn thì có thể nhận được vũ khí mạnh, một hệ thống kích thích máu cờ bạc ghê gớm.
"Vậy em sẽ mong chờ kiếm được vũ khí xịn ở đó. Nếu là Soushi thì chắc làm được nhỉ?"
"Thật vậy sao?"
Sphenia nghiêng đầu trước lời của Rani. Cô ấy vẫn chưa biết đặc tính của nhóm chúng tôi mà. Tuy nhiên, liệu kỹ năng 『Ác Vận』 có tác dụng với đồ trong rương kho báu hay không thì tôi hoàn toàn mù tịt.
"Liệu có khi nào ra hai rương kho báu không nhỉ?"
Freinir vừa nói, tai Rani lập tức giật một cái.
"A, nếu là Soushi thì có khả năng đó lắm. A~, tự nhiên thấy háo hức ghê. Chạy hết tốc lực tới Torson luôn nhé."
"Có chuyện như vậy sao...?"
Sphenia lại nghiêng đầu thắc mắc. Khiến cô ấy kỳ vọng quá cũng hơi ngại, nhưng chính tôi cũng đang khá mong chờ đây. Chuyện ngủ ngoài trời cũng đã được giải quyết ổn thỏa, giờ chỉ cần không chủ quan trước quái vật là được.
Ngày hôm sau, tôi đi đến tiệm vũ khí một mình. Ba cô gái thì đi mua sắm quần áo và thực phẩm.
Vừa bước vào tiệm, ông bác người lùn nhìn thấy tôi liền cười toe toét.
"Ồ chàng trai, đồ cậu đặt xong rồi đấy. Lại đây."
Tôi theo ông ấy vào trong, đập vào mắt là một cây chùy có hình dáng kỳ dị đang nằm chễm chệ trên sàn.
Phần đầu gắn quả cầu sắt đầy gai nhọn thì vẫn như cái cũ. Chỉ có điều quả cầu sắt đó to hơn hẳn một vòng, và phần cán chùy thì to đến mức đáng sợ. Nó to ngang ngửa chai nhựa 500ml. Tất nhiên chiều dài cũng nhỉnh hơn một chút, tính đến đầu chùy chắc cũng phải mét rưỡi.
"Theo đúng yêu cầu, ta đã nhồi rất nhiều Hắc Kim vào phần đầu. Nhưng làm thế thì cán chùy phải to lên, không là gãy đôi ngay, nên ta làm nó to thế này đây. Nhờ vậy mà trọng lượng cũng khá đầm tay, nhưng nói thật, cái này phải cỡ năm người khiêng mới nổi. Cậu cầm thử xem."
Tôi nắm lấy cán chùy theo lời ông ấy. Người bình thường chắc chắn không thể nắm hết vòng cán, nhưng nhờ kỹ năng 『Chưởng Ác』 (Nắm giữ), tôi có thể cầm rất chắc chắn. Tôi nhấc cây chùy lên. Quả nhiên nặng trịch, cảm giác rất đã. Cây này mà vung thì sướng phải biết.
"Nhấc lên nhẹ bẫng thế kia, cậu sắp thành mạo hiểm giả quái vật rồi đấy. Cảm giác vung thế nào?"
Tôi thử vung nhẹ, chỉ thế thôi cũng cảm nhận được uy lực kinh hoàng. Cái này có khi khiến quái vật phải khóc thét cũng nên.
"Quả nhiên cân bằng rất tốt. Rất dễ vung."
"Chà, thì ta cũng đã cố gắng cân chỉnh mà... Nhưng thấy cậu vung nó nhẹ nhàng thế kia ta vẫn sốc thật đấy. Nào, cũng chẳng phải thử chém gì, nhưng cậu đập thử vào cái này xem."
Thứ được đặt trên sàn là một bộ giáp trông khá cứng cáp. Chỉ là có vết xước lớn nên biết ngay là hàng phế liệu.
Tôi khẽ vung lên rồi thả cây chùy rơi xuống bộ giáp. Không hề có chút lực cản nào, bộ giáp bẹp dúm như thể tôi vừa đập nát một món đồ chơi bằng giấy.
"Tự tay làm ra mà ta còn thấy mình vừa tạo ra một thứ quái đản..."
Ông bác người lùn vừa lầm bầm vừa vuốt râu. Nếu ông ấy thấy tôi vung hết sức, chắc hồn xiêu phách lạc mất.
Dù sao thì, với thứ này sức mạnh của tôi lại tăng lên đáng kể. Mục tiêu tiếp theo là rèn luyện bản thân đến khi cảm thấy cây chùy này nhẹ tựa lông hồng. Nếu đã theo đường thuần vật lý thì cứ theo đuổi đến cùng cũng thú vị đấy chứ. Tôi cũng hơi tò mò xem lúc đó mình sẽ trở nên thế nào.
Trên đường về từ tiệm vũ khí, tôi ghé qua Guild và báo với Mariane rằng ngày mai sẽ đi Torson.
Mariane lật lật cuốn sổ nhiệm vụ thảo phạt, rồi dừng ngón tay lại ở một trang.
"Có một nhiệm vụ thảo phạt gần Torson đấy ạ. 『Gigant Viper』 (Rắn Khổng Lồ), quái vật cấp cao của Rank D. Tôi nghĩ tổ đội của anh Soushi có thể xử lý được."
"Gigant Viper? Quái vật rắn khổng lồ sao?"
"Vâng. Con lớn có thể dài đến hai mươi Lido. Da và thịt của nó đều là nguyên liệu hữu dụng, nên nếu được hãy mang về nộp nhé."
Hai mươi Lido tương đương khoảng hai mươi mét. Đúng là con quái vật rắn ngoại cỡ, nhưng con Golem cá sấu hôm nọ tôi hạ cũng cỡ đó. Thú thật, nếu là quái vật hệ vật lý thì chỉ làm mồi cho cây chùy mới của tôi thôi.
"Được rồi, tôi nhận. Cho tôi xin thông tin chi tiết."
Nghe nói nó được nhìn thấy ở khu vực hơi xa đường lớn. Người nhìn thấy có vẻ là người của ngôi làng mà chúng tôi từng diệt con 『Moon Wolf』 (Sói Trăng) trước đây. Ngôi làng đó cũng xui xẻo thật.
"Nếu tiêu diệt được, tôi mang nguyên liệu đến Guild ở Torson được không?"
"Nếu được thì phần da anh mang về đây giúp tôi thì tốt quá. Đằng nào cũng sẽ được xử lý ở Euron mà."
Nghe có vẻ đòi hỏi vô lý, nhưng chắc cô ấy nói vậy vì biết tôi có 『Hộp Đồ』. Tôi đồng ý rồi rời khỏi Guild.
Khi về đến trước nhà trọ, tôi nhìn thấy bóng dáng ba cô gái trong nhóm.
Chuyện đó thì tốt thôi, nhưng đập vào mắt tôi là cảnh một nhóm mạo hiểm giả ba nam thanh niên đang đứng chắn trước mặt họ, lải nhải bắt chuyện. Cái đuôi của Rani đang đứng chắn phía trước dựng đứng cả lên, chứng tỏ cuộc trò chuyện chẳng vui vẻ gì.
Nhìn từ bên ngoài, họ là những thiếu nữ xinh đẹp cực kỳ nổi bật, nên tôi cũng đoán được bọn kia đang nói gì. Freinir nhận ra tôi và ném ánh mắt cầu cứu, nên tôi rảo bước đi tới.
"Xin lỗi, các cậu có việc gì với thành viên trong nhóm tôi à?"
Tôi lên tiếng, đám thanh niên kia quay lại: "Gì đây, ông chú thì biến đi cho khuất mắ—"
Câu nói bị nghẹn lại giữa chừng khi bọn họ trố mắt nhìn cây chùy dị hợm tôi đang vác trên vai.
"À, không, không có gì đâu. Thấy mấy em dễ thương nên bắt chuyện tí thôi. Thế nhé, chào."
Nói rồi đám thanh niên lỉnh đi như chạy trốn. Ra là cây chùy này còn có công dụng đó nữa. Nhớ lại thì mấy mạo hiểm giả trong Guild cũng cứ liếc nhìn tôi suốt, giờ thì tôi hiểu tại sao rồi.
"May quá anh Soushi đến rồi."
Freinir chạy lại ôm lấy cánh tay tôi.
"A~ thiệt tình, hôm nay mệt mỏi vì phải tiếp chuyện mấy gã đàn ông ve vãn suốt nửa ngày trời. Lần sau Soushi phải đi cùng đấy nhé."
Bên cạnh Rani đang phồng má giận dỗi là Sphenia đang cười khổ. Chắc Sphenia cũng nhận ra mình là nguyên nhân thu hút một nửa số rắc rối đó, nhưng thừa nhận điều đó thì nghe có vẻ tự luyến quá nên cô ấy cũng chẳng thể xin lỗi được.
"Theo tôi thấy thì ba người quá nổi bật mà. Lỗi là ở đám đàn ông kia, nhưng chuyện này thì chịu thôi."
"Em chẳng hứng thú gì với đàn ông yếu nhớt. Hay là tụi mình che mặt lại khi đi đường nhỉ?"
Rani nói giọng hờn dỗi, nhưng ở một số nơi có khi điều đó là cần thiết thật. Thế giới này ý thức nhân quyền đâu có cao.
Sphenia vừa gật đầu vừa nhìn cây chùy tôi đang vác.
"Nhân tiện, đó là vũ khí mới của anh Soushi sao? Trông không giống thứ con người có thể sử dụng chút nào, bảo sao đám mạo hiểm giả kia nhìn thấy là chạy mất dép."
"Nó to thật sự luôn. Anh Soushi ngày càng mạnh lên rồi."
Freinir ngước nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
"Mà, anh cũng chưa vung nó dễ dàng được đâu. Nhưng làm bùa hộ mệnh thì có vẻ tốt."
"Thật đấy. Từ giờ Soushi đi trong thị trấn cứ vác cây chùy đó theo nhé. Thuốc đuổi côn trùng hiệu quả lắm."
Lời lẽ cay độc thật, nhưng đúng như Rani nói. Phải tiếp chuyện từng người một thì phiền phức lắm, nếu chỉ cần cho họ thấy cái này mà bảo vệ được các cô gái thì cũng tốt.
Tuy nhiên, cứ vác cái chùy này đi nghênh ngang thì chẳng phải lại càng gây chú ý theo kiểu tiêu cực sao. Kiểu gì cũng sinh ra rắc rối khác cho xem.
Sáng hôm sau, vừa mở cổng thành là chúng tôi xuất phát đi Torson ngay. Cả nhóm cũng đã đồng ý việc tiêu diệt con Gigant Viper trên đường đi.
Với phong cách di chuyển kiểu chạy marathon đã thành thương hiệu của nhóm, chúng tôi đến ngôi làng đó trước buổi trưa.
Hỏi trưởng làng thông tin về Gigant Viper, chúng tôi đi đến vùng thảo nguyên được chỉ dẫn. Phía xa có một vũng nước, địa điểm lý tưởng cho một con rắn khổng lồ trú ngụ.
"Hưm~, có mùi tanh. Nó ở phía vũng nước đằng kia kìa."
Nhờ Rani mà việc tìm kiếm quái vật dễ dàng hơn hẳn, đây cũng là điểm mạnh của nhóm tôi. Vừa cảnh giác vừa tiến lại gần vũng nước trông như cái ao, quả nhiên cảm nhận được có thứ gì đó khổng lồ đang ở dưới nước.
"Nó đang nhắm vào chúng ta từ dưới nước. Chắc định đợi chúng ta lại gần rồi vồ lấy."
Sphenia vừa nói vừa lấy cây trượng pha lê ra.
"Dùng hỏa ma pháp ép nó ra được không?"
"Nếu nó lặn sâu quá thì khó, nhưng chắc nó chỉ ở chỗ nông thôi nên làm được. Làm luôn nhé?"
"Anh sẽ đập nó một phát ngay khi nó chui ra. Nếu trượt thì nhờ mọi người yểm trợ."
"Muốn thử uy lực của cây chùy chứ gì. Đàn ông các anh thích mấy trò này thật đấy."
Rani nói đúng tim đen, nhưng mà chịu thôi. Hôm qua tôi đã vung thử và đánh giá là có thể thực chiến ngay được.
"Anh Soushi, cẩn thận nhé."
Bỏ lại giọng nói lo lắng của Freinir sau lưng, một mình tôi tiến lên phía trước.
"Ma pháp đây. 『Flame Bolt』 (Mũi Tên Lửa)."
Khoảng mười ngọn thương lửa bay qua đầu tôi, vẽ thành một đường parabol rồi lao xuống mặt ao, tạo ra âm thanh khủng khiếp cùng cột hơi nước bốc lên.
Đồng thời mặt nước phồng lên, và con rắn khổng lồ ── Gigant Viper hiện hình. Đôi mắt nó nhìn tôi hằn lên sự giận dữ.
Chỉ trong tích tắc, con rắn khổng lồ trườn tới với tốc độ kinh hoàng. Quả nhiên là to thật, đường kính thân mình chắc phải cả mét. Gọi là rắn nhưng thân hình nó có vẻ hơi mập mạp.
Gigant Viper vừa đưa tôi vào tầm ngắm liền há cái miệng rộng ngoác lao tới. Trong miệng nó lấp loáng những chiếc nanh to như dao găm.
Tôi giáng cây chùy vào ngay mũi nó bằng một cú phản đòn hoàn hảo. Khối lượng hơn trăm ký chỉ tính riêng phần đầu chùy, cộng thêm tốc độ hơn ba trăm km/h khi vung xuống. Tất nhiên là còn cộng thêm cả đống kỹ năng cường hóa sức mạnh nữa. Cái xác của con Gigant Viper bị nổ tung đầu chỉ sau một đòn đã nói lên uy lực áp đảo đó.
"Quả không hổ danh anh Soushi!"
"Hạ con đó chỉ bằng một đòn thật à... Soushi đúng là quái vật về nhiều nghĩa nhỉ."
"Đó là đòn nghiêm túc của anh Soushi sao. Thế này thì không chỉ C-Rank mà có khi vượt cả B-Rank rồi ấy chứ...?"
Được tâng bốc thì vui thật đấy, nhưng mong mọi người tém tém lại chút.
Nhét con rắn khổng lồ vào 『Hộp Đồ』 xong, chúng tôi lại tiếp tục chạy marathon đến thị trấn Torson.
"Việc nhét hết đống đó vào 『Hộp Đồ』 đã lạ rồi, nhưng nhét xong mà vẫn chạy được thế này thì tôi thấy còn lạ hơn."
Sphenia đã nói vậy, nhưng chắc là do 『Thể Lực』 và 『Cơ Bắp』 của tôi vượt xa người thường nên mới làm được thôi.
Đến Torson, việc đầu tiên là thuê nhà trọ, sau đó chúng tôi ghé qua Guild mạo hiểm giả.
Đứng ở quầy là một cô nhân viên lễ tân tóc hồng buộc hai bên, trông chưa đến hai mươi tuổi. Tôi cất tiếng gọi cô nhân viên đã lâu không gặp ── Kisara.
"Ơ, chẳng phải anh Soushi đây sao. Có chuyện gì thế ạ?"
"Tôi lên D-Rank rồi nên đến Torson. Lại phiền cô giúp đỡ một thời gian nhé."
Nghe vậy, Kisara ngớ người ra một lúc, rồi chồm người lên mặt quầy.
"Hả, anh Soushi đã lên D-Rank rồi á? Không phải hơi nhanh quá sao?"
"À thì, cũng nhờ may mắn chồng chất cả. Nhờ vậy mà tôi cũng lập được tổ đội rồi."
Nói rồi tôi giới thiệu ba người nhóm Freinir. Mắt Kisara càng mở to hơn.
"Hả... ờm, đây là thành viên tổ đội của anh sao? Hảaa~"
Cái tiếng "Hảaa~" đầy cảm thán kia nghe chừng mang nhiều hàm ý vi diệu, nhưng tôi quyết định lờ đi.
"À, nhân tiện thì ở đây có nhận được yêu cầu thảo phạt Gigant Viper ở ngôi làng trên đường tới đây không?"
"Cái nhiệm vụ D-Rank ấy ạ. Đúng là có đấy."
"Tôi đã thảo phạt xong rồi nên báo cáo luôn. Nguyên liệu quái vật thì họ bảo nộp về Euron nên tôi sẽ xử lý bên đó."
"Thật ạ? A, nhưng dù sao anh cũng phải cho tôi xem bằng chứng..."
Thế là chúng tôi di chuyển ra khu giải phẫu, tôi lấy một phần xác con Gigant Viper từ 『Hộp Đồ』 ra cho cô ấy xem.
Kisara cứ liên tục thốt lên "Hả!? Hả!? Hả!?", nhưng có vẻ cô ấy đã tin việc tôi tiêu diệt nó.
"Tạm thời ngày mai chúng tôi sẽ vào Dungeon cấp D."
Thông báo xong, chúng tôi rời khỏi Guild.
Thị trấn Torson có hai nhà trọ, nhưng vì có ba cô gái nên lần này tất nhiên chúng tôi chọn cái đắt hơn.
Rani trêu chọc tôi có vẻ thân thiết với Kisara, Freinir thì nhìn tôi với ánh mắt hơi buồn, nhưng rồi chúng tôi cũng ăn tối sớm tại nhà trọ và về phòng.
Tuy nhiên, sau đó tôi lén rời nhà trọ để đến cái trọ còn lại. Tôi định đến chào hỏi các thành viên nhóm 『Ngân Luân』, những người đã giúp đỡ tôi rất nhiều hồi mới đến thế giới này.
Nhưng khi hỏi bà chủ trọ thì được biết 『Ngân Luân』 đã đi làm nhiệm vụ thảo phạt hết rồi, thành ra công cốc. Mà, là mạo hiểm giả thì chuyện này cũng thường tình.
Trở lại nhà trọ, đang đi dọc hành lang thì Rani từ trong phòng bước ra, chẳng hiểu sao đột nhiên ghé sát vào người tôi ngửi ngửi.
"Em làm gì thế?"
"Em đang kiểm tra xem có mùi con đàn bà nào khác không."
"Hả...?"
"Mà Soushi cũng là đàn ông nên chuyện đó cũng dễ hiểu thôi, nhưng tổ đội có ba nữ rồi nên anh cẩn thận đấy nhé."
Thấy tôi cứng họng không trả lời được, Rani liền quay trở vào phòng nữ.
Từ sau cánh cửa vọng ra tiếng "Ổn rồi nha", rốt cuộc là tôi bị nghi ngờ cái gì vậy trời.
Không lẽ cô ấy nghĩ tôi đi đến mấy quán đèn mờ sao? Con gái ghét đàn ông đi đến những chỗ như vậy thì dù ở thế giới nào cũng giống nhau nhỉ.
Sáng hôm sau, chúng tôi đi đến Dungeon ngay từ sớm.
Vì là mười tầng nên dự kiến sẽ ngủ lại một đêm trong Dungeon, nhưng có Sphenia từng có kinh nghiệm ngủ trong Dungeon nên cũng yên tâm phần nào. Nhân tiện thì Sphenia đã chinh phục vài Dungeon ở Euron, nhưng Dungeon ở Torson này thì đây là lần đầu tiên của cô ấy.
Dungeon cấp D mà chúng tôi mất khoảng một tiếng để đi bộ đến là một kiến trúc giống kim tự tháp nhỏ có đỉnh bằng phẳng, lối vào được xây bằng đá, tạo cảm giác như đang bước vào một lăng mộ cổ đại.
Lối đi ở tầng một khá rộng. Lý do thì nhìn số lượng quái vật xuất hiện là hiểu ngay.
『Guard Mummy』 (Xác Ướp Hộ Vệ), tức là xác ướp quấn băng, xuất hiện một lúc mười bảy con. Dù có kỹ năng 『Dịch Bệnh Thần』 (Thần Xui Xẻo) của Rani thì số lượng này cũng là chưa từng thấy. Nghĩa là cái Dungeon này chào đón người chơi bằng số lượng ngay từ đầu.
"Nhiều quá. Tôi chưa từng thấy số lượng thế này bao giờ."
Vừa nói Sphenia vừa thủ thế trượng. Freinir đã bắt đầu chuẩn bị 『Nhị Trọng Thánh Quang』.
"Nhóm mình quái vật hay ra nhiều lắm nên cô chuẩn bị tinh thần đi nhé."
Rani nói rồi bọc lửa quanh thanh kiếm.
"『Thánh Quang』 đây ạ."
Hai luồng sáng cắt ngang, khiến năm con Guard Mummy tan biến.
"Hai tia 『Thánh Quang』, Frey có kỹ năng 『Nhị Trọng Ma Pháp』 sao. Tuyệt thật."
Sphenia có vẻ hơi ghen tị. Từ đầu trượng của cô ấy bắn ra cầu lửa, cũng tiêu diệt bốn con xác ướp.
"Đi trước nhé!"
Rani dùng 『Tật Khu』 (Chạy Nhanh) lướt qua, chém bay đầu hai con Guard Mummy. Cô bé vòng ra sau lưng và tiếp tục chém ngã hàng loạt, rốt cuộc chỉ có một con lọt đến chỗ tôi.
"Quả nhiên mọi người đã quen đối phó với số đông. Ra đây là một trong những bí mật sức mạnh của nhóm này. Tôi rất mong chờ xem phía trước còn có gì nữa."
"Ufufu, tôi nghĩ cô sẽ không thất vọng đâu. Cùng nhau mạnh lên nhé."
Rani và Sphenia cười nói vui vẻ, thêm cả Freinir tham gia vào, không khí bắt đầu giống như đi dã ngoại. Là trưởng nhóm kiêm ông chú, tôi phải xốc lại tinh thần mới được.
Sau đó, chúng tôi cứ thế tiến xuống tầng hai trong khi liên tục tiêu diệt lượng lớn Guard Mummy. Bình thường chúng sẽ tấn công bằng cách phóng dải băng có độc, nhưng trước đòn tấn công phép thuật phủ đầu của Freinir và Sphenia cùng tốc độ siêu nhanh của Rani, chúng hầu như chẳng kịp làm gì.
Chúng tôi thu thập ma thạch và những tấm vải có xúc cảm như bông rồi xuống tầng ba.
Từ tầng ba xuất hiện 『Mummy Hound』 (Chó Xác Ướp), những con chó xác ướp cỡ lớn. Dù là chó nhưng chúng có thể phun cầu lửa từ xa, lại gần thì cắn có độc, là loại quái vật khá khó chịu.
Xuất hiện cùng lúc tối đa mười con, với số lượng đó mà đồng loạt phun lửa thì khá phiền phức... lẽ ra là vậy, nhưng khi biết 『Sóng Xung Kích』 của tôi có thể thổi bay cầu lửa thì chúng lập tức biến thành đám tép riu. Kỹ năng hiếm đúng là gian lận thật.
Nguyên liệu rơi ra là thủy tinh đỏ, nghe nói dùng làm vật liệu cho ma cụ hệ hỏa.
Từ tầng năm xuất hiện 『Mummy Shaman』 (Pháp Sư Xác Ướp), loại xác ướp hệ ma đạo sĩ. Chúng lập tổ đội với Guard Mummy, tối đa mười con tiền vệ và bảy con hậu vệ cực kỳ rắc rối, nhưng mấy viên đá ma thuật của chúng bị 『Sóng Xung Kích』 của tôi... thế là chẳng có vấn đề gì xảy ra cả. Tất nhiên, không cần phải nói cũng biết Freinir và Sphenia đã áp đảo hoàn toàn trong màn đấu phép.
Nguyên liệu rơi ra là thủy tinh vàng, cũng là vật liệu làm ma cụ.
Cứ thế, chúng tôi vừa đi vừa nghỉ ngơi, mất khoảng năm tiếng để đến trước cửa phòng Boss tầng năm.
"Lúc vào Dungeon ở làng Elf tôi cũng đã cảm thấy rồi, nhưng tốc độ tiến công của nhóm đúng là không bình thường. Dungeon mười tầng dù cùng là cấp D nhưng độ nguy hiểm tăng lên rất nhiều, vậy mà đi nhàn nhã thế này thì tôi ngạc nhiên thật đấy."
Biểu cảm của Sphenia trông như đã vượt qua sự ngạc nhiên để đến mức cạn lời. Với tôi thì đây là Dungeon mười tầng đầu tiên nên chưa cảm nhận được sự đặc biệt, nhưng lời của người đi trước thì nên khiêm tốn lắng nghe.
"Nếu Boss tầng cũng mạnh tương xứng thì chúng ta phải tập trung cao độ đấy. Frey, nhờ em dùng 『Nạp Năng Lượng』 cho 『Thần Quang』 (Hào Quang Của Thần) nhé."
"Vâng thưa anh Soushi."
"Frey dùng được cả 『Nạp Năng Lượng』 sao. Là ma đạo sĩ mà sở hữu nhiều kỹ năng hữu dụng thế này thật đáng ghen tị."
Sphenia nói vậy, Rani liền cười toe toét.
"Sphenia, yên tâm đi. Đã vào nhóm bọn tớ thì chắc chắn cậu sẽ có được kỹ năng mình muốn thôi."
"Thật sao? Không, Rani đã nói vậy chắc là có lý do. Tôi sẽ mong chờ vậy."
"Tớ nghĩ sẽ không làm cậu thất vọng đâu. Nhưng trước mắt là rương kho báu đã. Soushi, nhờ anh mở ra đồ ngon nhé."
"Không, đâu phải anh muốn chọn là nó ra ngay được đâu nhé."
Vừa trao đổi vài câu, chúng tôi vừa chuẩn bị tinh thần cho trận chiến trùm và đẩy cánh cửa lớn.
Phòng Boss là một không gian rộng lớn hơn hẳn những khu vực trước đây, to cỡ một nhà thi đấu thể thao.
Chờ đợi một lúc, làn sương đen bắt đầu hiện ra.
"Ra hai con luôn đi!"
Rani thốt lên một câu xanh rờn, nhưng ngay bên cạnh, Freinir cũng lầm bầm nhỏ nhẹ: "Ra đi nào".
Hình như mấy cô gái nhà mình đang dần biến thành Berserker (Cuồng chiến binh) hay sao ấy.
"Tôi nghe nói trường hợp xuất hiện hai con Boss là cực kỳ hiếm gặp, nhưng mà..."
Sphenia nghiêng đầu thắc mắc. Trong khi tôi đang nghĩ đó chắc chỉ là lời đồn, thì lượng sương mù dường như thực sự dày đặc hơn. Không, chắc không phải nó đáp lại lời cầu khẩn của Rani đâu nhỉ...
"Tuyệt quá anh Soushi, hai con ra thật nè!"
Đúng như lời Rani nói, xuất hiện trước mắt chúng tôi là hai con 『Rồng Canh Mộ』.
Mang tiếng là 『Rồng』 nhưng nhìn chúng chẳng khác nào con Tsuchinoko khổng lồ dài gần mười mét. Tuy nhiên, phần thân phình to của chúng mọc ra vô số gai nhọn dày đặc, trông đầy sát khí.
"Em dùng 『Thần Quang』 đây."
"Ma pháp tiếp ứng, 『Hỏa Tiễn』."
Ngay khi lũ quái bị suy yếu bởi 『Thần Quang』 của Freinir, mười ngọn thương lửa của Sphenia lập tức cắm phập vào người chúng. Việc gây sát thương lớn lên một con ngay từ lúc khai màn là lợi thế rất lớn.
"Gai bay tới đấy. Frey, dựng 『Nhị Trùng Kết Giới』 ở bên ngoài làm tường chắn đi."
"Vâng, thưa anh Soushi."
Rồng Canh Mộ dường như có thể phóng gai trên thân mình tùy ý. Trong không gian trống trải không vật che chắn này, vũ khí tầm xa rất phiền toái. Cơ bản là phải né hoặc đỡ, nhưng nếu tạo ra được vật che chắn thì vẫn là tốt nhất.
"Em dựng 『Kết Giới』 đây."
Trong lúc tôi dùng khiên đỡ vài đợt gai, Freinir đã kịp dựng 『Kết Giới』 đơn lẻ ở phía ngoài. Nếu bao bọc cả nhóm vào trong thì chúng tôi cũng không tấn công được, nhưng làm thế này thì chẳng khác nào tạo ra một bức tường vô hình.
"Rani canh sơ hở rồi xử lý con bị thương nhé. Con còn nguyên để anh lo. Frey và Sphenia hỗ trợ nhé."
"Okie, cứ để em!"
"Vâng, thưa anh."
"Xin cứ giao cho tôi."
Sự an toàn của Freinir và Sphenia đã được đảm bảo, giờ chỉ việc lao vào cận chiến và đập nát chúng thôi.
Rani vận dụng các kỹ năng 『Tật Khu』, 『Khinh Nghiệp』, 『Không Gian Cước』 để né tránh những chiếc gai bay tới tấp, tiếp cận mục tiêu, chém toạc cái đầu to lớn của nó rồi lập tức lùi lại theo chiến thuật đánh nhanh rút gọn. Con quái đó vốn đã dính sát thương nên kết cục đã rõ.
Về phần mình, tôi vừa dùng khiên gạt gai vừa bước tới chỗ con còn lại. Có vẻ bực bội vì gai không có tác dụng, con Rồng Canh Mộ trượt cái thân hình to béo của nó lao tới húc vào tôi.
Tất nhiên, đó chính là điều tôi chờ đợi. Tôi dùng 『Xung Kích Ba』 để nghiền nát đám gai và triệt tiêu lực húc, sau đó vung cây chùy từ trên cao giáng mạnh xuống cái thân xác to bè kia.
Cú đánh khiến thân thể nó nổ tung như sắp đứt lìa, chấn động lan truyền đi khắp toàn thân khiến con Tsuchinoko khổng lồ chết ngay tức khắc.
Con còn lại sau khi dính 『Nhị Trùng Thánh Quang』 của Freinir và tên của Sphenia thì quằn quại đau đớn. Đúng lúc đó, Rani từ trên không lao xuống, ghim thẳng kiếm xuyên qua não thiên, hoàn tất việc tiêu diệt. Cách đánh bên đó trông có vẻ bình thường hơn hẳn bên tôi.
"Cảm giác đánh đấm cũng ổn áp phết. Nhờ có Frey và Sphenia mà dễ thở hơn hẳn, tuyệt vời luôn."
Rani thở hổn hển quay lại. Có vẻ em ấy đã quen với lối chiến đấu lập thể kết hợp kỹ năng rồi.
"Rani di chuyển nhanh đến mức không nhìn thấy luôn. Em còn chẳng hiểu cô ấy di chuyển kiểu gì nữa."
"Đúng như Frey nói đấy ạ. Không chỉ nhanh mà đòn tấn công cũng rất chính xác, thật tuyệt vời."
Được Freinir và Sphenia khen ngợi, Rani vẫy đuôi tít mù.
"Vẫn chưa bằng anh Soushi đâu, nhưng em cảm thấy mình mạnh lên kha khá rồi. Cơ mà vẫn chưa dùng thạo kỹ năng lắm nên phải cố gắng hơn nữa."
"Em cũng sẽ cố gắng. Phải làm sao để tăng uy lực ma pháp lên nữa."
"Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy mình không thể dậm chân tại chỗ ở đây được."
Trong khi ba cô nàng đang hừng hực khí thế động viên nhau, xác của hai con Tsuchinoko khổng lồ dần bị hầm ngục hấp thụ. Còn lại là hai viên ma thạch lớn và hai chiếc rương kho báu trông y như trong tranh vẽ. Tất nhiên, mỗi thứ đều có hai cái.
"Thật sự xuất hiện hai rương kho báu luôn này. Lần đầu tiên tôi thấy đấy."
Trong khi Sphenia tỏ vẻ ngạc nhiên, Rani đã chạy lại gần rương báu và ngoái nhìn tôi.
"Nè anh Soushi, mở được chưa?"
"Ừ, mở đi. Còn cái kia thì──"
"Anh Soushi mở đi ạ. Người đánh bại nó là anh mà."
Freinir nói vậy, Sphenia cũng gật đầu tán thành nên tôi bước về phía chiếc rương còn lại.
"A, cái gì đây, vòng tay hả?"
Rani mở rương trước, cầm lên một chiếc vòng tay bản rộng. Nếu là trang bị thì coi như trúng mánh rồi, khởi đầu có vẻ suôn sẻ đây.
Tôi cũng mở rương của mình. Nắp rương bật mở, chiếc rương tan biến vào hư không, để lại một cây cung ngắn được trang trí bằng những chiếc lông vũ trắng muốt.
"Bên này là cung ngắn. Sphenia, em dùng được không?"
Khi tôi đưa qua, Sphenia kiểm tra kỹ lưỡng rồi thử giương cung, thậm chí còn lắp tên bắn thử.
Mũi tên bắn ra được bao bọc bởi hiệu ứng các hạt ánh sáng lấp lánh, có vẻ là một cây cung có hiệu ứng đặc biệt.
"Đây là cây cung được gọi là 『Cung Bạch Lộ』, một món vũ khí khá hiếm ở cấp độ D. Nếu tôi nhớ không lầm thì nó có hiệu ứng làm ngưng trệ chuyển động của quái vật trong tích tắc. Tôi được phép sử dụng nó thật sao?"
"Tất nhiên rồi. Người nào trong tổ đội sử dụng hiệu quả nhất thì nên dùng nó."
"Cảm ơn anh. Vậy tôi xin phép được sử dụng."
Có lẽ nó thiên về vũ khí hỗ trợ hơn nhỉ. Nhưng việc làm ngưng trệ chuyển động dù chỉ trong khoảnh khắc, tùy cách sử dụng mà có thể trở nên cực kỳ lợi hại.
"Nè, còn cái vòng tay này thì sao? Sphenia có biết nó là gì không?"
Rani mang chiếc vòng tay lại, nhưng Sphenia lắc đầu.
"Mấy loại trang sức phụ kiện thì phải đến Hội để thẩm định hoặc đeo thử mới biết hiệu quả được."
"Ế, vậy hả? Thế tớ đeo thử nhé?"
"Ừ."
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Rani đã đeo chiếc vòng vào cổ tay trái.
Em ấy chạy nhảy, vung kiếm một lúc để kiểm chứng hiệu quả rồi thốt lên "A!" và quay lại.
"Hình như tốc độ vung kiếm nhanh hơn một chút. Cảm giác như nó tăng tốc giữa chừng ấy?"
"Đó chắc hẳn là 『Kiếm Gia Tốc』 rồi. Rani dùng kiếm nên đeo nó là hợp lý nhất."
Mọi người đều tán thành với lời của Sphenia, vậy là chiếc vòng tay thuộc về Rani.
"E hèm, thế này là đủ biết anh Soushi rất quan tâm đến em và Sphenia rồi nhé."
Rani nói với vẻ mặt hớn hở, Sphenia cũng mỉm cười đáp lại: "Đúng vậy nhỉ."
Trong khi đó, Freinir nắm chặt cây 『Vong Giả Chi Trượng』, nhìn tôi như muốn nói điều gì đó. Chắc không phải em ấy cảm thấy bị cho ra rìa đâu nhỉ... Tôi xoa đầu em ấy, thấy vẻ mặt em giãn ra an tâm thì chắc là ổn rồi.
Sau đó, chúng tôi tiến vào khu vực phía sau phòng Boss, đó là một không gian rộng lớn. Được gọi là Vùng An Toàn (Safety Zone), nơi quái vật hoàn toàn không xuất hiện. Về cơ bản, nếu muốn nghỉ lại trong hầm ngục thì sẽ cắm trại ở đây.
Chắc lát nữa sẽ có mạo hiểm giả khác tới nên chúng tôi chọn một chỗ ở góc và dựng lều.
Vừa kiểm chứng lại sự hữu dụng của 『Hộp Đồ』 và 『Kết Giới』, chúng tôi vừa đi ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm sau.
***
Sáng hôm sau thức dậy, trong Vùng An Toàn đã có thêm hai nhóm dựng lều.
Tranh thủ lúc họ chưa hoạt động, chúng tôi chuẩn bị đồ đạc và xuống tầng hầm thứ sáu.
Hành lang tầng sáu rộng và trần cũng cao. Xuất hiện trước mắt là 『Tinh Linh Ma』 (Elemental Ghost). Chúng là những quái vật hệ ma đạo sư không có thực thể, hình dạng như quả cầu ánh sáng to bằng quả bóng rổ được bao bọc bởi lửa.
Nghe nói có thể phân biệt thuộc tính qua màu lửa, bảy con trước mắt đều có màu vàng, tức là 『Thổ Thuộc Tính』.
Về cơ bản tấn công vật lý không có tác dụng nên tôi giao việc tấn công cho ba cô gái, còn mình thì chuyên tâm chặn những viên đá bay tới. Kết hợp khiên và 『Xung Kích Ba』 thì ma pháp của chúng không thể chạm tới đây được.
Với 『Nhị Trùng Thánh Quang』 của Freinir, phong ma pháp 『Lưỡi Dao Gió』 của Sphenia, và ma pháp kiếm hệ Phong của Rani, bảy con Tinh Linh Ma nhanh chóng bị tiêu diệt hoàn toàn.
Nếu không lập tổ đội thì chắc tôi đã kẹt cứng ở đây rồi. Thật lòng chỉ biết cảm ơn cuộc gặp gỡ định mệnh này.
Nhân tiện thì nguyên liệu thu được là thủy tinh tương ứng với thuộc tính. Chúng tôi thu thập số lượng lớn và tiến thẳng xuống tầng hầm thứ tám.
Từ tầng tám, quái vật xuất hiện là 『Tinh Linh Thú』 (Elemental Beast). Chúng là loài quái vật giống chó lớn bao bọc bởi ngọn lửa thuộc tính, tấn công vật lý khó gây sát thương nhưng chúng lại lao vào cận chiến, đúng là loại quái vật khó chịu.
Khi tám con xuất hiện cùng lúc, tôi đã lo không biết xoay sở thế nào, nhưng may là 『Xung Kích Ba』 có thể đẩy lùi chúng, tạo cơ hội cho mọi người dùng ma pháp tiêu diệt nên cũng qua ải an toàn. Việc Rani có thể dùng ma pháp kiếm để đón đánh những con lọt lưới cũng giúp ích rất nhiều.
Cứ tưởng nguyên liệu là thủy tinh, ai ngờ lại là những tấm da đầy màu sắc tương ứng với thuộc tính. Tiện thể nói về màu sắc: Lửa màu đỏ, Nước màu xanh lam, Gió màu xanh lục, Thổ màu vàng. Nghe nói ngoài làm giáp thì cũng có thể dùng may quần áo bình thường.
Ở tầng mười, tầng thấp nhất, xuất hiện 『Tinh Linh Khổng Lồ』 (Elemental Giant). Đó là những gã khổng lồ được bao bọc bởi hào quang. Gọi là khổng lồ nhưng chiều cao chỉ tầm ba mét, tuy nhiên tối đa có thể xuất hiện năm con nên áp lực cũng khá lớn.
Dù vậy, may mắn là tấn công vật lý cũng có chút tác dụng với bọn này, nên chúng không phải là đối thủ của cây chùy vốn đã thừa sức sát thương của tôi. Do nãy giờ không có đất diễn nên tôi giao việc bảo vệ hậu phương cho Rani để tranh thủ xả stress. Nguyên liệu là loại thủy tinh kích thước lớn, nghe nói bán được giá lắm.
Vừa tiến lên vừa đấm nhau trực diện với đám khổng lồ, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến trước phòng Boss.
"Boss là 『Tinh Linh Hộ Vệ』 (Elemental Guardian) nhỉ. Đừng quên khả năng xuất hiện hai con như mọi khi, và cả khả năng ra Boss hiếm nữa nhé."
"Và cả khả năng hai chuyện đó xảy ra cùng lúc nữa."
Freinir gật đầu trước câu chêm vào của Rani, còn Sphenia thì tròn mắt ngạc nhiên.
"Hôm qua cũng ra hai con Boss, chuyện đó xảy ra thường xuyên lắm sao? Lại còn cả Boss hiếm nữa...?"
"Đúng đó. Có khi trường hợp bình thường còn ít hơn ấy chứ."
Rani trả lời vậy nhưng thực tế chắc chỉ tầm 50-50 thôi. Dù vậy thì cũng là quá bất thường rồi.
"Được rồi, đi thôi. Frey nạp sẵn 『Thần Quang』 nhé. Sphenia thì..."
"Vì không biết Tinh Linh Hộ Vệ sẽ xuất hiện thuộc tính nào nên tôi sẽ quan sát rồi chuẩn bị ma pháp khắc hệ."
"Nhờ cả vào em đấy."
Tôi mở cánh cửa đá và bước vào phòng Boss. Lượng sương mù vẫn như bình thường, xuất hiện là một gã khổng lồ bao bọc bởi hào quang màu xanh lam. Chiều cao chắc tầm bốn mét. Nhìn sơ qua thì đúng như thông tin mô tả, chắc là Boss thường rồi.
"Boss thường à~. Chán thế."
Rani vừa nói vừa yểm thuộc tính Hỏa lên kiếm.
"Em dùng 『Thần Quang』 đây."
Sau khi Freinir dùng ma pháp làm suy yếu đối thủ, tôi lại tiến lên phía trước như mọi khi.
Vừa giương khiên vừa thận trọng tiến lại gần, Tinh Linh Hộ Vệ thực hiện động tác đẩy hai tay ra trước. Từ cánh tay đó, dòng nước phun trào, bắn thẳng một đường về phía tôi. Đó là 『Thương Nước』, một ma pháp hệ Thủy cực mạnh.
Tôi dùng khiên đỡ trực diện đòn đó. Các kỹ năng 『Ổn Định』, 『Bất Động』, 『Cốt Thép』 cùng sức mạnh cơ bắp áp đảo giúp tôi vẫn có thể tiến lên dù đang hứng chịu ngọn thương nước uy lực cao.
Có lẽ thấy tôi vẫn cứ lầm lũi tiến tới bất chấp đòn tấn công, Tinh Linh Hộ Vệ ngừng phun nước và thủ thế như một võ sư quyền pháp.
"Ma pháp tới đây. 『Hỏa Tiễn』."
Những ngọn thương lửa bay vượt qua đầu tôi, cắm phập vào người Tinh Linh Hộ Vệ. Hơi nước bốc lên mù mịt, cơ thể khổng lồ của nó loạng choạng mất đà.
"Em lên trước nha!"
Trong chớp mắt, Rani lướt qua bên sườn, chém mạnh vào vùng đầu gối của Tinh Linh Hộ Vệ. Cái chân to như khúc gỗ bị cắt đứt chỉ sau một nhát, em ấy lập tức lùi lại nhanh chóng để đề phòng đòn phản công.
Mất một chân, Tinh Linh Hộ Vệ đổ ập xuống, nhưng nó vẫn gượng dậy nửa thân trên, vươn một tay ra và bắn 『Thương Nước』 như ban nãy. Có vẻ nó nhắm vào Rani nhưng tôi đã kịp lao lên chặn lại.
"Tôi sẽ chặn chuyển động của nó."
Giọng Sphenia vang lên, một mũi tên kéo theo vệt sáng cắm thẳng vào trán Tinh Linh Hộ Vệ.
Khoảnh khắc đó, Tinh Linh Hộ Vệ giật nảy mình rồi khựng lại. Dòng nước cũng bị ngắt quãng.
"Hay lắm Sphenia!"
Rani lại dùng 『Tật Khu』 lướt qua, chém đứt cánh tay của nó.
Mất một tay một chân, Tinh Linh Hộ Vệ quằn quại. Tôi tận dụng cơ hội đó áp sát, vung cây chùy hiện thân của sự hủy diệt giáng thẳng xuống đầu nó.
***
Kỹ năng tôi nhận được là 『Kim Cương Lực』. Đây là kỹ năng cấp cao hơn của 『Cường Lực』. Nghĩ đến việc cấp độ của 『Cường Lực』 dạo gần đây có vẻ chững lại, có lẽ do nó đã đạt giới hạn nên tôi mới nhận được kỹ năng mới này. Dù sao thì tôi vẫn cứ trung thành với con đường vật lý thôi.
Freinir nhận được 『Viễn Cách』, một kỹ năng cho phép phát động ma pháp cụ thể ở cự ly xa. Ví dụ như có thể dùng ma pháp hồi phục thuộc tính 『Sinh Mệnh』 cho tiền vệ ở đằng xa.
Rani thì nhận được kỹ năng 『Ổn Định』 mà tôi đang có. Em ấy có vẻ rất hài lòng vì giờ có thể sử dụng những thanh kiếm nặng hơn nữa.
Còn nhân vật quan trọng là Sphenia thì...
"Cái này là... 『Xuyên Thấu』. Tôi cứ tưởng mình mãi không có được nó nên định bỏ cuộc rồi chứ..."
Cô nàng báo cáo với vẻ mặt thẫn thờ.
Nghe nói đây là kỹ năng cực kỳ cần thiết cho cung thủ dù độ hiếm không cao, và cô ấy đã khao khát nó từ lâu. Nghe đến việc tăng khả năng xuyên phá cho mũi tên thì đúng là có và không có nó khác nhau một trời một vực.
"Chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của tổ đội mà Rani đã nói sao? Đột nhiên nhận được kỹ năng mình mong muốn, tôi không nghĩ đây là ngẫu nhiên..."
"Ư hư hư, ghê chưa. Tớ cũng vậy đó, từ lúc đi cùng anh Soushi là liên tục học được kỹ năng xịn luôn. Mừng cho Sphenia nha."
"Quả nhiên là vậy sao. Chẳng lẽ cả Frey cũng...?"
"Vâng, tôi cũng vậy. Tôi đã học được nhiều kỹ năng tăng cường sức mạnh ma pháp. Ban đầu tôi cứ ngỡ là sự dẫn dắt của thần Ashram, nhưng giờ thì tôi hiểu đó là nhờ năng lực của ngài Soushi."
Freinir nói với vẻ say mê, khiến cả Rani và Sphenia đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
"Không, anh nghĩ kỹ năng của anh không có quyền năng đến mức đó đâu... Anh cho rằng việc nhận được kỹ năng nào là tùy thuộc vào tố chất và nỗ lực của mỗi người. Chỉ là chúng ta dễ gặp Boss hiếm hơn, nên việc thu được nhiều kỹ năng hiếm là có thật."
"Hừm. Nhưng cả em và Sphenia vừa vào đội của anh Soushi là có ngay kỹ năng mong muốn, em nghĩ chắc chắn có ảnh hưởng gì đó."
"Theo câu chuyện vừa rồi, chẳng lẽ việc dễ gặp Boss hiếm hay hai con Boss cũng là do kỹ năng của anh Soushi sao?"
Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa nói rõ cho Sphenia biết về cái kỹ năng 『Ác Vận』 của mình. Để cô ấy tự trải nghiệm rồi mới tin có khi lại hay hơn.
"Hiện tại vẫn chỉ là suy đoán thôi. Đi cùng nhau lâu dài chắc em sẽ nhận ra nhiều điều nữa."
"Chuyện như vậy mà cũng... Tôi thật sự quá may mắn khi được quen biết các anh chị."
Sphenia nheo mắt cười tươi rói. Trông cô ấy như sắp khóc đến nơi, quả nhiên việc có nhận được kỹ năng cần thiết hay không rất quan trọng. Cô ấy có vẻ chịu áp lực phải vươn lên cao vì thân phận của mình, nếu kỹ năng của tôi giải quyết được vấn đề đó thì đúng là có thể gọi là may mắn thật.
Sau đó, chúng tôi bước vào cánh cửa phía trong phòng Boss, đó là một căn phòng hình tròn nhỏ. Ở giữa có một cột đá gắn quả cầu pha lê trên đỉnh. Nghe nói chạm vào đó sẽ lập tức trở về lối vào hầm ngục. Chỗ này cũng mang đậm chất game.
Rani đòi chạm thử, ngay khi em ấy chạm vào, tầm nhìn thay đổi trong chớp mắt, và chúng tôi quả thực đã quay lại lối vào hầm ngục.
"Kỳ lạ thật đấy, thưa anh Soushi."
"Ừ, bất ngờ thật."
Tôi trả lời Freinir đang tròn mắt ngạc nhiên. Rani cũng vẫy đuôi hét lên: "Thú vị quá!". Trông cứ như người nhà quê lên tỉnh vậy. May mà gần lối vào không có tổ đội nào khác.
"Phù phù, ban đầu tôi cũng phản ứng y hệt vậy. Hầm ngục đúng là một sự tồn tại đầy bí ẩn."
Lời nói của Sphenia khiến tôi thoáng suy nghĩ về ý nghĩa sự tồn tại của hầm ngục... Chắc nó cũng là một phần của 『Tự Nhiên』 ở thế giới này thôi, có nghĩ cũng chẳng ra đáp án được.
***
Vẫn chưa đến trưa nên chúng tôi quay trở lại thị trấn Torson một chuyến.
Khi đến Hội để bán nguyên liệu, Kisara từ trong quầy hốt hoảng gọi giật tôi lại.
"Anh Soushi, ừm, tôi có chuyện muốn nhờ."
"Sao vậy?"
"Thực ra nhóm của anh Kaimu đi làm nhiệm vụ thảo phạt, theo lịch trình thì hôm qua là ngày cuối nhưng họ vẫn chưa về, tôi muốn nhờ anh đi tìm kiếm họ."
Tôi cảm nhận nhịp tim mình tăng vọt trong khoảnh khắc. Dù sao cũng là người quen, nghe tin họ mất tích thì lo lắng cũng là chuyện thường tình.
Tôi quay lại nhìn nhóm Freinir. Dù chúng tôi cũng vừa mới từ hầm ngục trở về...
"Là người quen đúng không anh? Phải đi tìm ngay thôi."
"Nếu là người quan trọng với ngài Soushi thì em nghĩ nên đi ngay ạ."
"Mạo hiểm giả giúp đỡ lẫn nhau là chuyện quan trọng mà."
May quá, mấy cô gái này thật hiểu lòng đội trưởng. Hay là do họ đã quen với cảnh bóc lột sức lao động rồi?
Tôi quay lại phía Kisara.
"Được rồi, tôi nhận lời. Cho tôi chi tiết đi."
"Cảm ơn anh."
Theo lời Kisara, nhóm 『Ngân Luân』 của Kaimu đã đi thảo phạt 『Sâu Đá』 (Rock Worm) tại bãi đá phía Đông Torson. Sâu Đá là loài giun đất khổng lồ chuyên ăn đá, cơ bản chúng không chui ra khỏi bãi đá, nhưng cũng giống như Goblin, nếu sinh sôi quá nhiều thì sẽ trở thành loài quái vật cấp E rất phiền toái.
"Nếu là 『Ngân Luân』 thì đó không phải là loại quái vật khiến họ khổ chiến, nên có khả năng đã xảy ra sự cố nào đó."
Cô ấy nói vậy, nhưng dù sao nếu không đi thì cũng chẳng biết được gì, nên chúng tôi nhận nhiệm vụ và lập tức xuất phát về phía bãi đá.
Chạy khoảng một tiếng đồng hồ, mặt đất từ đồng cỏ chuyển sang màu đất nâu đỏ, rồi dần dần biến thành bãi đá với những tảng đá đỏ lộ thiên. Địa hình kỳ lạ nhưng chắc ở thế giới này là bình thường. Phía trước, khung cảnh biến đổi với vô số tảng đá nhô lên kỳ dị. Những mỏm nhỏ thì cỡ ngôi nhà, mỏm lớn thì to bằng tòa nhà năm tầng, mọc chi chít từ dưới đất lên. Một cảnh tượng thú vị chưa từng thấy ở Nhật Bản.
Chúng tôi dừng lại một chút trước khu vực bãi đá.
"Vừa cảnh giác quái vật vừa tìm kiếm nhé. Rani đặc biệt chú ý tìm mùi người giúp anh. Sphenia, trong trường hợp này có cần lưu ý gì không?"
"Nếu có tổ đội đi trước, chắc chắn họ sẽ để lại dấu hiệu trên đường đi. Tôi nghĩ lần theo dấu đó là tốt nhất."
"Cảm ơn em, đúng là vậy thật. Vừa cảnh giác quái vật vừa tìm dấu hiệu đó nhé. Chắc là mấy vết khắc trên đá hay gì đó đại loại vậy."
Nghỉ ngơi giây lát và kiểm tra trang bị xong, chúng tôi tiến vào bãi đá.
***
Chúng tôi nhanh chóng tìm thấy 『Dấu hiệu』 mà nhóm Kaimu để lại. Những vết khắc còn mới trên vài mỏm đá nhô lên. Chúng tôi lần theo đó tiến sâu vào bãi đá.
Rải rác có vết tích Sâu Đá bị đốt cháy, chứng tỏ họ đã thực hiện nhiệm vụ thảo phạt đàng hoàng. Sphenia sau khi kiểm tra dấu vết liền lên tiếng từ phía sau.
"Xử lý hậu trường rất gọn gàng, không có dấu vết chiến đấu thừa thãi. 『Ngân Luân』 là một tổ đội lão luyện sao?"
"Ừ, tuy toàn người trẻ nhưng anh nghĩ họ là một nhóm dày dạn kinh nghiệm."
"Vậy thì có khả năng họ gặp rắc rối nào đó và đang chờ đội tìm kiếm tới. Nếu là tổ đội có kinh nghiệm thì chắc chắn họ mang theo nhiều thuốc hồi phục, nên chắc không có chuyện thành viên bị thương đến mức không di chuyển được. Nếu vậy thì..."
"Anh Soushi, có mùi gì lạ lắm. Mùi em chưa ngửi thấy bao giờ. Không phải Undead, cũng không phải quái vật thường hay động vật... Một cái mùi cực kỳ khó chịu."
"Em cũng cảm thấy vậy. Có một khí tức rất đáng ghét... tà ác."
Rani và Freinir đột nhiên đồng thanh lên tiếng. Dự cảm về một điều bất thường chưa từng có.
"Có biết hướng nào không?"
"Đằng kia ạ."
Chúng tôi đi theo hướng Freinir chỉ. Tất nhiên là đã kích hoạt 『Cảm Tri Khí Tức』 ở mức tối đa.
Đi được một lúc thì cảm thấy loáng thoáng khí tức của thứ gì đó. Nhưng phản ứng thực sự rất mờ nhạt. Là kẻ sở hữu kỹ năng ngụy trang sao?
"Anh Soushi, em nghe thấy tiếng động. Hình như có con gì to lắm. Phía sau tảng đá kia."
Rani hạ thấp giọng. Có thân hình khổng lồ mà phản ứng 『Cảm Tri Khí Tức』 lại nhỏ, chắc em ấy cũng thấy kỳ lạ.
Thận trọng tiến lại, tôi chỉ thò đầu ra khỏi mỏm đá để quan sát.
"Cái quái gì thế kia..."
Một con quái vật kỳ dị đến mức khiến tôi buột miệng thốt lên đang ở đó.
Hình dáng tổng thể giống một con nhện chân dài khổng lồ. Tuy nhiên phần thân chính lại nằm ở độ cao khoảng năm mét so với mặt đất. Tám cái chân chắc mỗi cái cũng phải dài đến mười mét.
Nhưng vấn đề là, cơ thể đó không phải của loài côn trùng, mà mang kết cấu giống da người.
Nói trắng ra, tạo hình phần thân chính y hệt cơ thể con người. Từ cái thân người đó, tám cánh tay người mọc ra, vươn dài như chân nhện. Kinh dị hơn nữa là phần đầu, từ thân chính mọc ra ba cái cổ dài, trên đầu mỗi cái cổ là một cái đầu người trọc lốc. Cả ba khuôn mặt đều vô cảm như tượng tạc.
Nó giống một sinh vật gớm ghiếc trong phim kinh dị hơn là quái vật. Rõ ràng là một con quái vật dị hợm, khác hẳn những con tôi từng chiến đấu.
Một trong ba cái đầu đó quay sang phía tôi. Tôi vội rụt đầu lại, nhưng đôi mắt trống rỗng kia rõ ràng đã nhận ra tôi.
Két... Két... Két...
Âm thanh khó chịu như tiếng kim loại cọ xát vang lên. Chắc đó là tiếng của con quái vật. Quả nhiên là bị phát hiện rồi.
"Này mấy người kia, lối này! Nhanh lên!"
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Quay lại nhìn, đó là chàng chiến binh đẹp trai vạm vỡ, trưởng nhóm tổ đội hạng E 『Ngân Luân』 - Kaimu.
"Lối này!"
Kaimu rảo bước nhanh, chui vào một cái hang ngang mở toang hoác trên vách núi đá lớn.
Chúng tôi nối đuôi theo sau, sâu trong hang là các thành viên của 『Ngân Luân』: cô bé ma đạo sư Meribe, nữ thương thủ xinh đẹp Ranan, và cậu thiếu niên sử dụng chùy Raberto đều có mặt đầy đủ. Nhìn qua thì có vẻ không ai bị thương.
"Ơ, chẳng phải anh Soushi đây sao!?"
Raberto tròn mắt khi nhìn thấy tôi. Meribe và Ranan cũng lộ vẻ ngạc nhiên tương tự.
"Tôi cũng bất ngờ lắm đấy. Không ngờ ông chú lại là người nhận nhiệm vụ tìm kiếm."
Kaimu ngồi phịch xuống, chúng tôi cũng lần lượt ngồi xuống nền đá.
"Lên hạng D rồi nên tôi quay lại Torson. Không ngờ lại xảy ra chuyện thế này."
"Hả? Mới rời Torson chừng hai tháng thôi mà. Ông chú đã lên hạng D rồi á?"
"Thì cũng có nhiều chuyện xảy ra. À, đây là thành viên tổ đội của tôi. Freinir, Rani và Sphenia."
Tôi giới thiệu và từng người chào hỏi ngắn gọn.
"Không nhưng mà ông chú này, thành viên gì mà lệch lạc thế..."
Kaimu đang nói dở thì bị Meribe kéo tay áo ngăn lại. Hình như tôi lại khiến họ phải bận tâm một cách kỳ lạ rồi.
"Chuyện đó để sau đi. Vấn đề là tại sao nhóm Kaimu lại trốn ở đây, do con quái vật ban nãy à?"
Tôi vừa dứt lời, gương mặt cả bốn người đều nhuốm vẻ nghiêm trọng.
"Ừ, con đó nguy hiểm lắm. Bọn tôi đánh thử một chút rồi nhưng đòn nào cũng vô dụng. Đã thế nó còn bắn ma pháp ầm ầm từ miệng, di chuyển cũng nhanh nên chạy trốn cũng khó. May mà trốn trong cái hang này thì nó không tấn công, chứ cứ thò mặt ra định chạy là nó đuổi theo ngay."
"Phiền phức thật đấy. Nghĩa là chỉ còn cách hạ nó thôi sao."
"Thì đành phải thế thôi nhưng mà... thú thật tôi chưa từng thấy con nào như vậy. Ông chú nhìn rồi thì thấy với sức hạng D có ăn được nó không?"
Kaimu hỏi vậy, nhưng trước khi tôi kịp trả lời thì Rani đã lên tiếng.
"Nè anh Soushi, bọn em chưa nhìn thấy con quái đó, nó trông thế nào vậy?"
"À xin lỗi, đúng rồi ha──"
Tôi mô tả lại y hệt vẻ ngoài của con quái vật ban nãy. Mọi người trong 『Ngân Luân』 đều gật đầu xác nhận nên chắc chắn tôi không nhìn nhầm.
"Cái gì vậy, quái vật gì mà tởm thế."
"Kỳ dị thật. Tôi cũng chưa từng nghe nói về loại quái vật như vậy."
Rani và Sphenia nhíu mày.
Bên cạnh đó, Freinir lẩm bẩm nhỏ: "Ác ma..."
"Frey, em biết gì sao?"
"...Vâng. Trong một đoạn kinh thánh của giáo phái Ashram có miêu tả cuộc chiến giữa thần và ác ma, em cảm thấy nó giống với hình dáng của ác ma được nhắc đến. Nó được miêu tả là 『Hình dáng báng bổ con người do Thần tạo ra』, đa phần được vẽ với hình dạng dựa trên cơ thể người nhưng lại chẳng giống người chút nào."
"Ác ma sao... Quả thực gọi nó như vậy có khi lại hợp."
"Không không ông chú ơi, đó là chuyện thần thoại thôi mà. Ông định bảo nó xuất hiện ngoài đời thật đấy à?"
Lời Kaimu nói cũng có lý. Mà dù thế giới này có thần thoại đi nữa, thì người ta vẫn coi đó là hư cấu thôi nhỉ. Ngẫm lại thì hình như tôi đã tự mặc định đây là thế giới Fantasy nơi thần và ác ma có thật.
"Frey có nghĩ ác ma thực sự tồn tại không?"
Tôi hỏi, Freinir lắc đầu.
"Bản thân em cũng không nghĩ đó là chuyện có thật. Chỉ là các vị tư tế cấp cao dường như coi chúng như thể có thật vậy. Họ nói rằng đó không phải thần thoại, mà là lịch sử đã từng xảy ra."
"Hừm..."
Lại thêm một câu chuyện mơ hồ đột ngột xuất hiện... nhưng giờ không phải lúc đi tìm chân tướng sự thật.
"Dù sao thì con quái vật đó cũng đang hiện hữu. Nghĩa là, khoan bàn chuyện nó có phải ác ma thật hay không, nhưng có lẽ việc người ta từng gọi nó là ác ma là có thật. Dù thế nào thì bây giờ việc cần kíp là phải giải quyết nó đã."
"Đúng rồi đấy, không xử lý nó là chết rũ xương ở đây. Ông chú, thế liệu có xoay sở được không?"
Ánh mắt của nhóm Kaimu đổ dồn về phía tôi, khiến tôi thực sự cảm nhận được vị thế đã thay đổi chỉ sau vài tháng.
"Nhìn qua thì tôi nghĩ không phải là không đánh được. Ít nhất cũng câu được giờ cho nhóm Kaimu chạy trốn."
"Nhóm ông chú mà không chạy được thì nói làm gì. Rốt cuộc là có thắng được không?"
"Để xem nào..."
Thú thật thì nếu coi đây là tác phẩm của kỹ năng 『Ác Vận』 thì lại có một cảm giác an tâm khó hiểu, nhưng tất nhiên tôi không thể nói ra mồm được. Cũng có khả năng đó chỉ là ảo tưởng do tâm lý mong cầu của tôi tạo ra. Tuy nhiên, đúng là ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, trực giác mách bảo tôi rằng có thể thắng. Tôi không nghĩ mấy cái tay hay cái đầu đó chịu nổi cây chùy của tôi đâu.
"Chắc là thắng được. Chỉ cần dùng cây chùy này đập nát đầu nó là xong thôi mà."
Tôi giơ cây chùy dị dạng lên, cậu bạn đồng môn hệ chùy Raberto lập tức sáng mắt lên.
"Nãy giờ em cứ thắc mắc mãi, cây chùy đó bá đạo quá vậy? Đâu phải hàng cho hạng D cầm đâu đúng không?"
"Ừ. Thợ rèn bảo là ngay cả hạng B cũng ít người vung nổi nó lắm."
"Nghĩa là tương đương hạng A rồi còn gì. Anh Soushi đã đạt đến cảnh giới đó rồi sao."
"Vậy là lời Meribe nói về việc anh chuyên sức mạnh cơ bắp là trúng phóc rồi."
Ranan bồi thêm vào lời cảm thán của Raberto.
"Nếu vậy thì mau hạ nó rồi về thôi. Em đói bụng rồi."
Rani nói với giọng nhẹ tênh, khiến bầu không khí trong hang dường như giãn ra đôi chút. Những lúc thế này mà căng thẳng quá thì chỉ tổ cứng người thôi. Cứ thoải mái nhưng không chủ quan là tốt nhất.
"Được rồi, đi thôi. Xin lỗi nhưng khi bọn tôi ra ngoài thì nhóm Kaimu hãy chạy hết tốc lực nhé. Xin lỗi nhưng──"
"Ý là bọn tôi ở lại chỉ tổ vướng chân chứ gì? Chuyện đó tôi hiểu mà. Bọn tôi sẽ chạy bán sống bán chết nên ông chú nhớ đi theo sau đấy."
Không cố chấp sĩ diện hão trong những tình huống thế này cũng là tố chất cần thiết của một người lãnh đạo. Tôi cảm thấy Kaimu không phải là kẻ sẽ dừng chân ở hạng E đâu. Đánh xong con quái kia, có khi tôi sẽ đá đít cậu ta một cái khích lệ cũng nên.
Xác nhận con quái vật ban nãy không ở gần, chúng tôi rời khỏi hang. Bốn người chúng tôi tiến về phía con quái vật, còn nhóm Kaimu hướng về phía Torson. Theo kế hoạch, khi về đến Torson họ sẽ gọi viện binh, nhưng e là sẽ không cần thiết đâu.
Có lẽ cảm nhận được động tĩnh từ phía chúng tôi, con quái vật bắt đầu di chuyển. Nó lao về phía này, gây ra những tiếng rào rào dữ dội.
"Frey dùng 'Thần Quang', Sphenia lo đòn mở màn bằng ma pháp nhé. Rani, cố gắng chặt càng nhiều cánh tay của nó càng tốt. Anh sẽ chặn các đòn ma pháp nhắm vào Frey và Sphenia, hai em cứ canh thời điểm rồi nấp vào tảng đá mà tập trung yểm trợ."
"Vâng, thưa anh Soushi."
"Rõ rồi!"
"Em hiểu rồi ạ. Em sẽ tìm cơ hội dùng cả Cung Bạch Lộ nữa."
Khí tức ngày một gần, tiếng bước chân cũng lớn dần. Rồi từ sau tảng đá phía trước, con quái vật dị hợm lộ diện.
"Cái gì kia? Nhìn gớm quá!"
Rani thét lên. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy Freinir khẽ lẩm bẩm: "Quả nhiên là ác ma..."
"Dù đối thủ là gì thì bị đánh cũng biết đau thôi. Lên nào."
Chúng tôi giữ nguyên đội hình và tiến lại gần. Phía bên kia cũng tỏa ra bầu không khí như đang đánh giá chúng tôi, chậm rãi tiến tới. Khoảng cách giữa hai bên còn chừng năm mươi mét.
Kétttt... Cạch... Cộp!
Con quái vật phát ra những âm thanh lách cách như tiếng kim loại va vào nhau. Ba khuôn mặt vô cảm của nó hướng về phía này, rồi đồng loạt mở miệng.
"Frey!"
"Vâng! 'Thần Quang' kích hoạt!"
Xung quanh bao phủ trong ánh sáng. Con quái vật dường như khựng lại một chút trước luồng sáng đó, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó hét lên "Gyaaa!" và duỗi thẳng người ra.
"Không có tác dụng sao!? Không, em cảm giác hiệu quả của 'Thần Quang' đã bị triệt tiêu!"
Frey hiếm khi hét lên thất thanh như vậy. Quả thực đây là lần đầu tiên 'Thần Quang' bị vô hiệu hóa.
"Có kháng tính sao. Sphenia!"
"Vâng, 'Hỏa Tiễn'!"
Từ cây trượng ngắn của Sphenia, một mũi tên lửa phóng ra, bắn trúng vào người con quái vật. Nó rên lên một tiếng và loạng choạng, có vẻ đòn đó đã gây sát thương.
Tôi vừa định bảo hai người ở hậu tuyến nấp vào tảng đá... thì con quái vật lại mở miệng. Những ngọn thương đá bắn ra xối xả từ ba cái miệng của nó.
Tôi dùng cây chùy đánh chặn những ngọn thương đá đó. Nhờ bộ kỹ năng chuyên về phản đòn, tôi hoàn toàn có thể đối phó với những đòn ma pháp liên thanh thế này.
" 'Nhị Trùng Thánh Quang'!"
" 'Phong Trảm'!"
Hai tia sáng xuyên thủng một cái đầu, cùng lúc những lưỡi dao vô hình chém vào mặt nó. Bề ngoài trông chỉ như những vết xước nhỏ, nhưng đòn tấn công vừa rồi đã làm ma pháp của nó khựng lại một nhịp, chứng tỏ là có hiệu quả.
Sphenia chuyển sang dùng ma pháp hệ Phong, có lẽ vì thấy đối phương sử dụng đòn tấn công thuộc hệ Thổ.
"Tớ lên đây!"
Thấy ma pháp xạ kích đã ngừng, Rani lập tức áp sát, chém mạnh vào cánh tay gần nhất. Một tiếng Keng vang lên, nghe như tiếng kim loại chứ không phải tiếng chém vào da thịt, Rani lập tức lùi ra xa khỏi cánh tay đó.
"Da và xương cứng quá đi mất!"
Nhìn kỹ thì có vẻ cô bé đã chém rách được một nửa cánh tay, nhưng vẫn chưa thể chặt đứt hoàn toàn. Độ dày của nó cũng chỉ cỡ cột điện, nhưng với một người sở hữu kỹ năng 'Cắt Đứt' như Rani mà không thể chém rụng trong một đòn thì sức phòng thủ của con này quả đáng nể.
"Hai em mau nấp vào tảng đá đi. Có vẻ anh phải trực tiếp ra tay rồi."
"Anh cẩn thận nhé."
"Em sẽ tìm cơ hội yểm trợ."
Xác nhận Freinir và Sphenia đã ẩn nấp an toàn sau tảng đá gần đó, tôi bắt đầu lao về phía con quái vật.
Rani vừa né tránh những cánh tay đang vung xuống từ trên cao, vừa tung ra vài đòn tấn công. Tuy nhiên, vẫn chưa thể chặt đứt được chúng.
Thấy tôi đang áp sát, con quái vật liên tục bắn thương đá từ miệng ra.
Tôi vừa dùng chùy đập rơi, vừa dùng khiên đỡ gạt để tiến lên, nhưng mãi vẫn chưa thu hẹp được khoảng cách. Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc, loạt ma pháp đó bỗng dừng lại. Nhìn lên, tôi thấy một mũi tên đang cắm trên đầu con quái vật. Là hiệu ứng 'Ngừng Hoạt Động' của 'Mũi Tên Bạch Lộ' sao? Có vẻ cái đó thì có tác dụng.
Tôi lập tức tăng tốc, vung chùy quất ngang vào cánh tay gần nhất. Cảm giác như đập vào một thanh kim loại cứng ngắc chỉ thoáng qua trong tích tắc, cánh tay con quái vật đã bị nghiền nát từ phần khuỷu và văng đi.
Gugu... Gyaaa!
Tiếng con quái vật kêu lên nghe như tiếng rên rỉ. Hai tia sáng lại một lần nữa dội vào mặt nó, kèm theo đó là hàng loạt mũi tên cắm phập vào.
Tận dụng cơ hội, tôi thổi bay cánh tay thứ hai. Thân chính của con quái vật ở độ cao năm mét nghiêng đi dữ dội. Nhìn lên, tôi thấy Rani đã nhảy lên lưng nó và đang cắm kiếm xuống. Nói là cắm, nhưng vì không xuyên qua được nên cô bé đang liên tục bổ kiếm xuống thì đúng hơn.
Một trong những cái đầu của con quái vật quay ngoắt về phía Rani. Ma pháp ở cự ly gần thế này thì nguy to.
"Rani!"
Nghe tiếng hét, Rani nhận ra và lập tức nhảy lùi khỏi lưng nó, tung người lên không trung. Ngọn thương đá xuyên qua vị trí Rani vừa đứng chỉ trong tích tắc. Rani tiếp tục dùng 'Đạp Không' để lấy thêm khoảng cách rồi tiếp đất an toàn.
Con quái vật sáu tay lấy lại tư thế, vung một cánh tay xuống nhắm thẳng vào tôi. Tôi dùng khiên gạt nó sang một bên, rồi nương theo đà phản công, giáng mạnh cây chùy vào. Thêm một cánh tay nữa bị xé toạc và bay đi, con quái vật lại mất thăng bằng.
Kết thúc tại đây thôi. Tôi nhắm vào cái đầu trên cao nhất của con quái vật, tung ra 'Xung Kích Ba' với uy lực tối đa. Luồng bạo lực vô hình phóng ra từ cây chùy dị dạng nghiền nát hàm dưới của con quái vật, tước đi ý thức của nó.
Phần thân chính của con quái vật đổ ầm xuống đất như mất hết sức lực. Lại gần mới thấy cái đầu của nó to cỡ một vòng tay người ôm. Tôi vung chùy lên cao ngay trước mặt nó.
Con quái vật mở mắt. Khuôn mặt giống như bức tượng điêu khắc của nó co rúm lại, là vì sợ hãi sao? Tôi không chút nương tay, giáng cây chùy xuống thẳng đỉnh đầu nó.
***
Chỉ khi cả ba cái đầu đều bị đập nát, con quái vật mới ngừng cử động. Kỳ lạ thay, ngay sau đó, xác nó bắt đầu biến đổi dần thành những hạt đen từ các chi, rồi tan biến vào không khí như khuếch tán đi mất. Thứ còn lại duy nhất là một viên ma thạch to cỡ quả dưa hấu, tỏa ra khí tức tà ác.
"Anh Soushi, anh không sao chứ?"
"Ừ, anh không sao."
Tôi xoa đầu Freinir khi cô chạy tới, cô bé liền ôm chầm lấy tôi như thể đã an tâm. Cơ thể cô hơi run rẩy, có lẽ vì cô thực sự cảm nhận được con quái vật vừa rồi là 'Ác ma'.
"Đúng là một con quái vật kinh khủng. Xương nó cứng đến mức kiếm của tớ chẳng chặt nổi một cánh tay."
"Anh thấy Rani làm tốt lắm rồi. Chỉ là con quái vật đó bất thường quá thôi."
"Có 'Cắt Đứt' mà vẫn không ăn thua thì chắc chắn là quái vật cấp cao rồi. Cả 'Thần Quang' của Frey cũng không có tác dụng nữa."
Vừa nói, Rani vừa chăm chú nhìn viên ma thạch còn sót lại.
Sphenia cũng nhìn viên ma thạch đó, rồi khẽ lắc đầu nhìn về phía tôi.
"Ma pháp và cung của em có vẻ cũng không hiệu quả lắm. Một con quái vật cỡ đó, ngay cả ở hạng C em cũng chưa từng thấy."
"Nghĩa là nó phải từ hạng B trở lên sao? Anh không nghĩ nó mạnh đến mức ấy..."
Sở dĩ tôi nhận định như vậy là vì nhớ lại con 'Headless Adept' hạng B từng gặp ở lâu đài Undead. Chuyển động của con đó tôi không nghĩ mình có thể đối phó nổi. Còn con quái vật ban nãy chỉ được cái cứng thôi, chứ không tạo ra cảm giác đe dọa đến mức ấy.
Tuy nhiên, nghe tôi nói vậy, Sphenia có vẻ làm mặt hơi ngán ngẩm.
"Không đâu ạ, chỉ riêng việc bắn liên thanh 'Thương Đá' đó đã là một mối đe dọa rồi. Hơn nữa, hiệu quả của 'Cắt Đứt' và 'Xuyên Thấu' đều thấp, ma pháp cũng không gây sát thương hữu hiệu, nếu sơ sẩy thì chúng ta sẽ chỉ bị nó tấn công đơn phương thôi. Nếu không có cây chùy của anh Soushi, thì các mạo hiểm giả quanh đây chắc chắn không thể đối phó được."
"Đúng đúng. Cái thứ cứng như thế mà còn bị đập một phát chết tươi, Soushi à, anh phải tự giác là mình bất thường đi nhé."
"À, ừm... chắc là vậy thật."
Nhưng tôi có cảm giác nếu là cỡ 'Anatolia Đỏ' thì chắc cô ta sẽ chém rụng tay nó như chém chuối thôi. Nghĩ vậy thì xếp hạng của con quái vật này nằm ở khoảng trên hạng C đến dưới hạng B là hợp lý.
"Anh Soushi, chúng ta về nghỉ ngơi được không? Em không muốn ở lại chỗ này lâu."
"Ừ nhỉ, về thôi."
Dù sao thì nhiệm vụ cũng đã hoàn thành. Chúng tôi thu hồi ma thạch và theo lời Freinir, quay trở về thị trấn Torson.
***
Bước vào Guild, bầu không khí có chút căng thẳng bao trùm. Nhưng khi chúng tôi ló mặt vào và Kaim hét lên "Ông chú!", không khí lập tức giãn ra. Nhìn đám đông mạo hiểm giả đang tụ tập, có lẽ Guild đang tập hợp lực lượng để đi cứu viện cho chúng tôi.
"Xin lỗi vì về muộn. Bọn tôi đã xử lý được con quái vật đó rồi."
"Vậy à, tốt quá rồi."
Nhóm bốn người của Kaim thở phào nhẹ nhõm.
Thấy vậy, một mạo hiểm giả có vẻ kỳ cựu đứng gần đó bắt chuyện với tôi.
"Thấy thằng Kaim làm ầm ĩ lên nên bọn tôi mới tụ lại, bộ có con quái vật nguy hiểm lắm xuất hiện sao?"
"Vâng, một con quái vật kỳ lạ, sức phòng thủ cao khủng khiếp. Lạ cái là xác nó biến mất tiêu, chỉ còn lại mỗi viên ma thạch này."
Vừa nói, tôi vừa lấy viên ma thạch lúc nãy từ 'Hộp Đồ' ra. Những hoa văn cẩm thạch cực quang sặc sỡ trông đầy vẻ mờ ám.
Các mạo hiểm giả xung quanh nhìn thấy viên ma thạch cũng phải nhíu mày hoặc trợn tròn mắt.
"Cái gì thế này... Ta chưa từng thấy thứ này bao giờ. Quả thực với kích thước này thì chắc chắn là của một con quái vật rất nguy hiểm. Nhưng mà chỉ có mấy người các cậu hạ được nó sao?"
"Vâng, có cây chùy này thì hầu hết quái vật đều chỉ cần một đòn thôi."
Tôi nói với giọng hơi tự mãn một chút, nhưng nếu để bị nghi ngờ thực lực thì cũng dễ sinh rắc rối. Thỉnh thoảng cũng cần phô trương sức mạnh.
"À, ừ, cây chùy đó cũng dị hợm chẳng kém gì viên ma thạch kia. Hiểu rồi, xin lỗi vì đã nghi ngờ nhé."
Thế là, các mạo hiểm giả đã tập hợp lại bắt đầu tản ra tốp năm tốp ba. Còn lại là nhóm Kaim và cô tiếp tân Kisara.
Kisara nhìn quanh mặt chúng tôi, cúi đầu vẻ hối lỗi.
"Thành thật xin lỗi, nếu được thì xin hãy làm báo cáo giúp tôi..."
Vậy là lại phải làm việc thêm một chút nữa. Nhưng vì ai cũng mệt rồi, nên chỉ có tôi và Kaim đại diện đi tường trình sự việc là được tha.
***
Ngày hôm sau dĩ nhiên là ngày nghỉ, tôi quyết định hâm nóng tình bằng hữu (dù cũng chẳng xưa lắm) với nhóm Kaim.
Nói là vậy chứ cũng chỉ là ngồi ăn cơm và tán gẫu ở nhà ăn trọ thôi. Tôi bảo Freinir và mọi người cứ tự nhiên, nhưng vì cũng chẳng có việc gì làm nên rốt cuộc lại thành buổi tiệc ăn uống của hai tổ đội.
Sau khi vừa ăn vừa kể chuyện gần đây, tự nhiên câu chuyện lại chia thành nhóm ba nam và năm nữ.
"Cơ mà nói thật, lúc ông chú tới cứu, tôi bất ngờ lắm đấy. Đã thế lại còn dắt theo ba cô em xinh tươi thế kia nữa chứ."
Kaim mặt hơi đỏ vì rượu nói, Rabelt ngồi bên cạnh cũng gật gù tán đồng.
"Chuẩn luôn ạ. Nói thật là cả ba cô đều xinh đến mức hiếm thấy ở cái thị trấn này. Cảm giác cứ như là rất sang trọng, quý phái ấy."
"Cái đó tôi cũng thấy vậy... nhưng thực sự chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Bản thân tôi cũng đang ngạc nhiên đây."
"Nói thì nói thế, chứ thật ra là ông cưỡng ép dụ dỗ người ta chứ gì?"
"Tôi mà làm thế thì bị họ chạy mất dép từ lâu rồi."
"Hehe, kể cũng đúng ha."
"Cũng có những cô gái thích người lớn tuổi mà. Ở bên anh Soushi có cảm giác an tâm, chắc là vậy đấy ạ."
"Chuyện đó thì không biết sao. Nhưng lần này nhóm Kaim cũng xui xẻo thật. Gặp phải con quái vật mà ngay cả Chủ Guild cũng không biết."
Nghe vậy, Kaim nốc cạn ly rượu, còn Rabelt thì nhún vai.
"Tôi chưa từng nghe nói có con nào gớm ghiếc như thế. Mà cũng có thể do thông tin đến cái thị trấn này ít quá thôi."
"Nếu ông chú không đến thì chắc bọn tôi tiêu rồi. Rốt cuộc con đó mạnh cỡ nào vậy?"
"Thú thật là tôi cũng không rõ. Sphenia nhà tôi là hạng C, cô ấy bảo chắc nó cũng phải tầm hạng B. Tôi thì không nghĩ nó mạnh đến mức đó."
"Hả? Chị Sphenia là hạng C á? Khiếp..."
"Vậy là quái vật khủng thật rồi. Thế mà ông chú hạ được nó thì ông là cái giống gì vậy?"
"Chắc là do kỹ năng đặc thù của tôi thiên về sức mạnh cơ bắp và tấn công. Mấy kỹ năng sức mạnh bình thường cũng dễ tăng cấp, nên đối với mấy thứ có thể dùng sức giải quyết thì tôi khá mạnh."
"Vung được cái chùy đó thì... Đó đâu phải thứ mạo hiểm giả bình thường cầm nổi đâu."
"Cảm giác như bị bỏ xa quá nhỉ..."
Kaim làm vẻ mặt hơi cay cú. Mà cũng phải thôi, bị một ông chú mới nổi vượt mặt về thứ hạng thì là đàn ông ai chẳng có chút suy nghĩ.
"Này Kaim, tôi nghĩ 'Ngân Luân' là một tổ đội có thể tiến xa hơn nữa. Ít nhất tôi nghĩ các cậu nên rời thị trấn này một lần, kiếm thêm chút kỹ năng thì tốt hơn."
Thử mạnh dạn nói ra điều đó, cả Kaim và Rabelt đều nhắm mắt suy ngẫm. Chắc hẳn cả hai... hay đúng hơn là cả Meribe và Lanan cũng đã từng nghĩ đến chuyện đó không chỉ một lần.
"Không cần ông chú nói thì bọn tôi cũng suy nghĩ suốt rồi. Chỉ là chưa dứt khoát được thôi."
"Nhưng có khi phải suy nghĩ nghiêm túc thật đấy ạ. Nếu xuất hiện những con quái vật như thế, thì việc trở nên mạnh hơn là cần thiết mà."
"Đúng vậy. Để tôi bàn lại với nhóm Meribe xem sao."
"Quyết vậy đi."
"Nếu các cậu có ý định vươn lên cao hơn, tôi sẽ chỉ cho cách luyện tập để tăng kỹ năng. Có điều ngày kia tôi phải về Euron rồi, nên nếu muốn tập thì phải bắt đầu ngay sau đây."
Tôi vừa nói xong, Kaim đặt cốc rượu xuống và gãi đầu.
"Không ngờ lại có ngày tôi phải quay sang nhờ ông chú chỉ dạy sớm thế này."
"Anh Soushi lớn tuổi hơn nên chuyện đó là bình thường mà."
Lời Rabelt nói cũng có lý. Kaim nói "Đúng ha", rồi đi sang nói chuyện với nhóm Meribe.
Có vẻ ngày nghỉ mà rốt cuộc lại thành buổi tập luyện, nhưng là mạo hiểm giả thì thế cũng tốt. Thậm chí nếu không biết nắm bắt thời cơ để hành động ngay, mạo hiểm giả sẽ rất dễ mất mạng.
***
Rốt cuộc, chiều hôm đó chúng tôi di chuyển ra ngoài thị trấn, truyền thụ phương pháp luyện tập từng kỹ năng cho nhóm Kaim. Hình như nhóm tôi cũng tiện thể tập luôn, nhưng chuyện đó tính sau.
Nhóm Kaim được dạy xong thì cảm động lắm, nhất là Kaim cứ luôn miệng: "Ông chú, cái này là ăn gian đấy", rồi sau đó bị Meribe nhéo cho một cái.
Dù sao thì với cách này, 'Ngân Luân' của Kaim chắc chắn sẽ mạnh lên. Và chẳng bao lâu nữa, họ chắc chắn sẽ không còn thỏa mãn với thứ hạng hiện tại. Là một ông chú, tôi chỉ mong những người trẻ tuổi sẽ luôn giữ được tinh thần như vậy.
Hôm sau, chúng tôi thử xuống Dungeon hạng D của Torson thêm lần nữa. Mục đích là để nâng cấp các kỹ năng mới và tích lũy kinh nghiệm đánh Boss mà không cần sự suy yếu từ 'Thần hệ'.
Có vẻ sau khi hạ con quái vật kỳ dị kia, cấp độ mạo hiểm giả đã tăng đáng kể, lũ quái tép riu hoàn toàn không còn là đối thủ. Dĩ nhiên Boss cũng bị hạ gục dễ dàng. Ngoài ra, rương báu tầng 5 vẫn xuất hiện sau khi đã chinh phục, nhưng thứ hạng vật phẩm bên trong có vẻ giảm mạnh, chỉ ra được mấy lọ thuốc loại ba.
Trong một ngày chúng tôi chinh phục một mạch mười tầng, khi dùng thiết bị dịch chuyển trở lại mặt đất thì trời đã về chiều. Ăn tối cùng nhóm Kaim xong, ngày hôm đó kết thúc mà không có sự kiện gì đặc biệt.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi rời Torson. Lần này cả nhóm 'Ngân Luân' và cô tiếp tân Kisara đều ra tiễn. Tôi thú thật là hơi ngượng, nhưng hội con gái có vẻ đã thân thiết lắm rồi nên cứ hẹn hò ngày gặp lại.
Nhìn vẻ mặt tươi sáng của nhóm Kaim khi tiễn chúng tôi, có lẽ họ đã hạ quyết tâm rồi. Dưới con mắt của một ông chú, biểu cảm đó của tuổi trẻ trông thật chói lòa.
***
Tên: Soushi Okuno
Hạng: D
Cấp độ Mạo hiểm giả: 28
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc thù
Kim Cang Lực 2
<Trang bị đặc thù mới>
Chùy Dị Dạng (Ngoài xếp hạng)
---
Tên: Freinir
Hạng: D
Cấp độ Mạo hiểm giả: 23
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc thù
Viễn Cách 2
---
Tên: Rani
Hạng: D
Cấp độ Mạo hiểm giả: 24
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc thù
Ổn Định 2
<Trang bị đặc thù mới>
Vòng tay (Kiếm Tốc +1)
---
Tên: Sphenia
Hạng: C
Cấp độ Mạo hiểm giả: 32
<Kỹ năng mới nhận>
Đặc thù
Xuyên Thấu 3
<Trang bị đặc thù mới>
Cung Bạch Lộ (Hạng D - Hiệu ứng đặc biệt: Ngừng Hoạt Động [Yếu])
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
