Nuôi nấng Bạch Tuyết

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

0 0

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8356

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 0

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 0

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web Novel - [Mở đầu] Câu chuyện 13 năm sau

[Mở đầu] Câu chuyện 13 năm sau

’Image

[Mở đầu] - Câu chuyện 13 năm sau.

Bùm-! Bùm-!

Hiện tại, bên ngoài cửa sổ, hàng chục đóa pháo hoa đang được bắn lên, đối lập hoàn toàn với căn phòng tối tăm nơi tôi đang ở. Đó là những đóa pháo hoa tuyệt đẹp, với đủ hình dáng và màu sắc khác nhau.

Một quả pháo hoa màu xanh lục từ bên ngoài cửa sổ bay vút lên trời cao, rồi “bùm” một tiếng nổ tung, vỡ vụn như những vì sao trên nền trời đêm đen. Cảnh tượng đó quá đỗi tuyệt đẹp, khiến tôi vô thức nghiêng đầu ngắm nhìn.

Đúng như một màn pháo hoa chúc mừng lễ đăng quang, mỗi đóa pháo đều vô cùng tráng lệ và lộng lẫy. Bên dưới tòa thành, dường như đang diễn ra một bữa tiệc mừng, bởi vì những tiếng hát du dương cũng bắt đầu vọng đến.

Nếu có thể, tôi muốn đến gần cửa sổ để ngắm pháo hoa, nhưng hiện tại hoàn toàn không phải là lúc để làm điều đó. Tôi cúi đầu nhìn chiếc ghế mình đang ngồi.

“Sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ…?”

Thân trên của tôi đang bị trói chặt vào chiếc ghế bằng dây thừng. Tay và chân cũng bị trói, khiến tôi không thể đứng dậy khỏi ghế. Trong cái rủi có cái may, ít nhất thì miệng tôi không bị bịt lại, phải không?

Mỗi khi tôi vùng vẫy để thoát khỏi sự trói buộc, chiếc ghế gỗ đang giữ tôi lại lại cọ xát vào sàn đá cẩm thạch, tạo ra âm thanh khó chịu. Tôi thở dài, rồi quay đầu nhìn lại phía cửa sổ.

Mười ba năm.

Đã mười ba năm trôi qua kể từ khi tôi xuyên vào nhân vật trong trò chơi mô phỏng nuôi dưỡng mang tên “Bạch Tuyết” này. Trong suốt thời gian đó, tôi vẫn nghĩ mình đã nuôi dạy “Bạch Tuyết” rất tốt theo cách của riêng mình, thế nhưng…

Có lẽ, việc tôi xuyên vào nhân vật “Phù thủy” – người mẹ kế – ngay từ đầu đã là một sai lầm rồi sao…?

Dù là trong trò chơi mà tôi xuyên vào, hay trong truyện cổ tích gốc, người mẹ kế của Bạch Tuyết đều phải chịu một cái chết thảm khốc. Chẳng hạn như phải đi đôi giày sắt nung đỏ rồi nhảy múa… một cái chết kinh hoàng đến thế đấy.

Ban đầu, tôi chỉ chăm sóc “Bạch Tuyết” để tránh phải chịu cái kết cục như vậy. Thế nhưng, thời gian trôi qua, đến tận bây giờ, tôi và Công chúa đã trở nên thân thiết đến mức có thể gọi là mẹ con ruột thịt mà không hề sai chút nào.

Vì vậy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không phải chết như trong game hay truyện gốc, thế nhưng…

Kẽo kẹt-

Khi tôi đang hồi tưởng lại những ký ức từ trước đến nay, như thể một thước phim cuộc đời đang hiện về, cánh cửa bỗng mở ra, ánh sáng rực rỡ tràn vào, soi rọi căn phòng tối tăm. Ánh sáng đột ngột khiến tôi chói mắt, vô thức nhắm chặt hai mắt lại.

Cộp cộp- cộp cộp-

Tiếng gót giày giẫm trên sàn đá cẩm thạch vang lên sắc lạnh khắp căn phòng. Nghe thấy âm thanh sắc lạnh đang đến gần, tôi nín thở và từ từ mở mắt.

Qua khe cửa mở, một người phụ nữ bước vào cùng với ánh sáng chói lòa. Đó là một gương mặt vô cùng quen thuộc, nhưng không hiểu sao hôm nay, khi nhìn vào gương mặt ấy, tôi lại cảm thấy xa lạ đến lạ thường.

Mái tóc đen như gỗ mun và làn da trắng như tuyết mới rơi. Đôi mắt đỏ rực, như thể có một giọt máu vừa nhỏ xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Lần cuối tôi gặp là hai năm trước rồi…

Công chúa, giờ đã hai mươi tuổi, đã trở thành một người trưởng thành hoàn toàn.

Gương mặt từng có chút non nớt giờ đây toát lên vẻ trưởng thành, và chiều cao từng hơi thấp hơn tôi giờ dường như đã cao hơn tôi một chút.

Cộp-

Chẳng mấy chốc, Công chúa đã tiến đến trước mặt tôi, thô bạo nâng cằm tôi lên. Trước ánh mắt sắc lạnh đầy giận dữ, tôi vô thức đảo mắt tránh đi.

Mặc dù tôi đã quay đi, ánh mắt của Công chúa vẫn kiên định nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi cảm thấy lạnh gáy. Bàn tay Công chúa đang nắm chặt cằm tôi bắt đầu siết mạnh hơn.

“Quả nhiên là Phù thủy rồi, Phù thủy đã rời bỏ con mà không nói một lời nào.”

“T-tôi, tôi chỉ là vì ‘lời hứa’…”

Siết chặt-

Khi tôi định biện minh, bàn tay của Công chúa lại siết chặt hơn nữa, như thể không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào của tôi. Cằm tôi bị siết chặt bởi tay Công chúa, khiến má tôi bị đẩy lên và miệng tôi bị ép mở ra.

“À há, ‘lời hứa’ với con thì có thể bỏ qua, còn ‘lời hứa’ với người khác thì phải giữ cho bằng được, phải không?”

…….

Tôi không thể phản bác bất kỳ lời nào của Công chúa. Đúng như lời Công chúa nói, người đã phá vỡ ‘lời hứa’ với Công chúa và rời khỏi Hoàng cung không ai khác chính là tôi.

Bàn tay đang nắm chặt cằm tôi như muốn bóp nát nó run rẩy, rồi sau đó buông ra cùng với tiếng thở dài của Công chúa. Và rồi, Công chúa lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

“Thôi, được rồi. Dù quá trình có thế nào đi chăng nữa, thì việc cuối cùng người đã quay trở lại đây mới là điều có ý nghĩa.”

“T-tại sao, rốt cuộc là tại sao…”

Tôi vô thức thốt ra giọng nói nghẹn ngào.

Tôi biết mình đã sai khi không giữ lời hứa, nhưng tôi không thể hiểu tại sao Công chúa lại làm đến mức này. Liệu Công chúa có ghét tôi đến mức phải trói tôi bằng dây thừng như thế này không?

Nghe thấy tiếng tôi nghẹn ngào, Công chúa bật cười khẩy như thể không thể tin nổi. Sau đó, khác với lúc nãy, Công chúa nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên.

“Tại sao ư?”

Ngón cái của Công chúa vuốt nhẹ môi tôi, như thể muốn nghiền nát. Khoảnh khắc đôi mắt chúng tôi chạm nhau, ánh mắt Công chúa cong lên một cách dễ chịu, như thể che đi đôi mắt đỏ rực như đá quý.

“Vì người không hiểu điều đó, nên con mới phải làm như thế này thôi.”

Trong ánh mắt cong mềm mại như vầng trăng lưỡi liềm ấy, không hề có lấy một chút ác ý nào. Dù đã bắt cóc tôi đến đây, ánh mắt Công chúa lại như đang khẳng định: “Đây là việc đương nhiên phải làm.”

“Nếu người còn dám bỏ trốn khỏi con một lần nữa, con sẽ đeo vòng cổ vào cổ người đấy, hãy biết điều đó đi.”

Khụ… khức…

“Người hiểu rồi chứ? Phù thủy? Hay là-”

Bàn tay của Công chúa vừa vuốt môi tôi, giờ lại trượt xuống, lần mò trên cổ tôi. Khi những ngón tay lạnh lẽo của Công chúa vuốt ve cổ tôi, một cảm giác rợn người ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Mẫu thân?”

Những ngón tay lạnh lẽo của Công chúa, cứ như thể đó là một sợi dây xích cổ vậy.

Tôi có cảm giác như cổ mình đang bị siết chặt.

Thật sự, rốt cuộc mọi chuyện lại thành ra thế này sao.

Kể từ khi xuyên vào nhân vật ‘mẹ kế’ của ‘Bạch Tuyết’, tôi tự tin rằng mình chưa từng làm điều gì xấu với Công chúa. Bởi vì tôi không có sở thích hành hạ trẻ con, cũng không muốn chết theo nguyên tác.

Tôi chỉ đơn thuần là đã cố gắng nuôi dạy ‘Bạch Tuyết’ với tư cách là một người mẹ kế mà thôi.

Kể từ ngày đó, mười ba năm trước, khi tôi xuyên vào cơ thể của Vivian, người mẹ kế của Bạch Tuyết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!