Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 72 - Ngươi biết quá nhiều

Ngồi trước lò sưởi ấm áp, Julian cầm một tách trà hoa ấm nóng, khẽ nhíu mày. Trà hoa này kém xa so với trà mà Sylvia pha cho cậu, dư vị cũng không đủ thơm ngọt, đánh giá kém.

"Vậy, nói thử xem, cậu có dự định gì."

Clyce ngáp một cái ngồi đối diện, hoàn toàn không còn vẻ hoạt bát như khi ở chung với Yulina, ngược lại ra vẻ rất đứng đắn. Tên này cứ gặp gái xinh là không còn biết trời trăng gì nữa, lần sau mà gặp, nói gì cũng phải châm chọc hắn vài câu.

"Khụ ừm, theo tình báo tôi thu thập được trong thành Vọng Phong mấy ngày nay..." Julian ho nhẹ một tiếng, đặt tách trà xuống bàn rồi nhìn hai người, "Tối mai, tên nội gián kia sẽ mang theo bản đồ phòng thủ thành đi gặp người của Giáo đoàn, cũng chính là người của Tế Thế Hoang Tinh Giáo. Mà tên nội gián này..."

Julian liếc mắt nhìn tòa lầu nhỏ đã tắt đèn ngoài cửa sổ, khiến Clyce và Riel cũng cùng nhìn theo: "Nếu tôi đoán không lầm, tên quản gia này, chính là nội gián."

"Vậy bằng chứng đâu?" Clyce có chút mệt mỏi dựa vào ghế sofa, giọng điệu hờ hững, ngay cả dáng vẻ ngáp cũng mang theo vẻ mệt mỏi không thể xua tan, cũng không biết là do quá mệt hay là không mấy hứng thú với những gì cậu nói.

"Bằng chứng..." Julian sững sờ, lúc này mới nhớ ra hình như mình... chưa lấy được bằng chứng gì về tên nội gián kia cả. Lúc đó cậu với thân phận Yulina, toàn bộ quá trình đều là nghe lén đối thoại, căn bản không hề nghĩ đến chuyện ghi âm hay quay lại.

Làm không đến nơi đến trốn rồi.

"Tôi có nghe lén được hắn nói chuyện với một người lạ mặt, nội dung cụ thể không rõ, nhưng quả thực có liên quan đến bản đồ phòng thủ thành." Riel đứng ra làm chứng cho Julian, nhưng không hề nhắc đến chuyện gặp Yulina.

Clyce thở dài, cầm ấm trà trên bàn rót cho mình một tách, giọng điệu có chút bất lực: "Người quản gia đó chúng tôi mới tuyển vào chưa đầy một năm, ngày nào cũng làm việc cẩn trọng, chưa bao giờ nghỉ ngơi, buổi tối cũng chủ yếu là sắp xếp sổ sách và quản lý nhân viên, lấy đâu ra thời gian đi làm nội gián."

"Nhưng mà...!"

Nhưng tên đó đã nhảy bổ vào mặt Yulina rồi, lời này Julian không thể nói ra. Chẳng lẽ lại nói với Clyce: "Tôi chính là Yulina, tên quản gia đó đã tự khai với tôi rồi, chúng ta mau hành động đi." mấy lời kiểu đó sao?

"Cẩn trọng không có nghĩa là không có vấn đề, sao anh biết trước đây hắn có thân phận gì? Lại sao biết được buổi tối hắn làm gì?"

Riel ở bên cạnh gật đầu, bổ sung: "Mấy ngày nay tôi có thấy hắn ra vào xưởng luyện kim nhà Elios, hành tung rất khả nghi, đoán chừng là đang bàn giao công việc."

"Vậy cậu nói đi, cậu muốn làm thế nào." Clyce đặt mạnh ấm trà xuống bàn, bưng tách trà lên uống.

"Rất đơn giản," Julian ngồi thẳng người, tốc độ nói không quá nhanh, "Ngày mai, chúng ta nghĩ cách khiến hắn không rời khỏi tầm mắt chúng ta, ngăn chặn khả năng hắn ra ngoài giao nộp bản đồ phòng thủ thành. Đợi đến tối thì làm phiền Clyce đi giám sát hắn, tôi và Riel đi điều tra xưởng luyện kim nhà Elios."

"Nói thì dễ, làm thế nào để một quản gia không ra ngoài bàn giao hàng hóa? Lại làm thế nào để lúc nào cũng giám sát hắn, tránh cho hắn có bất kỳ hành vi khả nghi nào?" Clyce đặt tách trà xuống, nhìn Julian, "Hơn nữa sao cậu biết được hắn có phải đã sớm gửi bản đồ phòng thủ thành đi rồi không, những gì cậu nghe thấy thực ra chỉ là tung hỏa mù thôi?"

"Không cho hắn bàn giao hàng hóa cũng rất đơn giản, bảo hắn kiểm kê toàn bộ hàng hóa mùa đông trong mấy ngày nay, đủ cho hắn bận rộn hai ngày." Julian gõ gõ bàn trước mặt, thu hút sự chú ý của Clyce về phía mình rồi tiếp tục: "Ban ngày hắn chắc chắn không có cơ hội, cho nên nhiệm vụ giám sát để hết vào buổi tối làm."

Lông mày Clyce không giãn ra, ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên đùi: "Kiểm kê đâu cần hắn phải tự tay làm, hắn có mấy cấp dưới, chuyện này không cần hắn đích thân đi làm."

"Vậy thì..." Julian nhìn về phía xa, chăm chú nhìn đỉnh tường thành lúc này vẫn đèn đuốc sáng trưng, "Để hắn kiểm tra vật tư đặc biệt, liên quan đến nguồn cung cấp quan trọng vận chuyển cho phòng thủ thành, hắn còn lý do gì đùn đẩy cho người dưới nữa không?"

Động tác gõ nhẹ của Clyce khựng lại, mắt hơi nheo, dường như đang suy nghĩ về tính khả thi: "Vật tư đặc biệt sao..."

"Ví dụ như mũi tên của nỏ hạng nặng, linh kiện, vật liệu dùng để sửa chữa tường thành, các vật tư quan trọng khác dùng để cung cấp cho kỵ sĩ phòng thủ thành chẳng hạn." Julian bổ sung.

"Vậy nếu..." Clyce do dự giây lát, lời phản bác cuối cùng vẫn không nói ra, "Thôi, cứ theo lời cậu nói. Tôi sẽ ra lệnh cho người tối nay khẩn cấp đưa những vật tư này đến, ngày mai giữ chân hắn. Sau đó tối đến, tôi sẽ đích thân đi canh chừng hắn, có bất kỳ hành vi khả nghi nào tôi sẽ ngăn chặn ngay lập tức."

Julian khẽ thở phào, lại tiếp tục: "Vậy thì đến lúc bàn về vấn đề Ma Tộc công thành rồi."

Nghe đến chủ đề này, thái độ vốn còn chút lơ là của Clyce lập tức thay đổi, lông mày hơi nhíu, vẻ nghiêm túc trong giọng điệu hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ khi tiếp xúc với Yulina trước đó: "Lúc trước tôi đã rất tò mò, binh lực khổng lồ cần thiết cho cuộc công thành không ngừng nghỉ từng giây từng phút mà cậu nói từ đâu ra?"

"Lượng lớn Ma Tộc phá vỡ chiến tuyến Tây Bắc, còn có..." Giọng Julian trầm xuống, nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy dưới tầng hầm xưởng luyện kim, dạ dày lại cuộn lên từng đợt.

"Còn có Ma Tộc có thể bị con người điều khiển, được biến đổi từ việc dùng Thần Chi Huyết chuyển hóa lượng lớn người thường."

Riel nghe đến đây thì sững sờ, sau đó cướp lời trước Clyce: "Thần Chi Huyết chẳng phải có hai cách sử dụng sao? Uống và tiêm, một loại là chuyển hóa mãn tính, một loại là chuyển hóa nhanh chóng nhưng có tỷ lệ thất bại rất cao, sao lại có nhiều người chuyển hóa thành công như vậy?"

Julian ngẩng đầu nhìn Riel, gật đầu.

Đây là tình báo mà chính cậu với thân phận Yulina đã nói cho cậu ta biết trước đó, quả thực không có vấn đề gì, với điều kiện tiên quyết là theo cốt truyện gốc.

Trong nửa cuốn sổ tay tìm thấy ở xưởng luyện kim có nhắc đến, ma lực tinh khiết có thể nâng cao tỷ lệ chuyển hóa rất nhiều. Nói cách khác, chỉ cần có một nguồn ma lực tinh khiết ổn định, số lượng lớn, bọn chúng có thể chuyển hóa hàng loạt người thường thành Ma Tộc.

Kết hợp với những thuật luyện kim cơ thể người đó, dùng phương thức điều khiển con rối, dần dần có được một đội quân Ma Tộc có thể điều khiển tùy ý.

Đám Ma Tộc không thể kiểm soát ở chiến tuyến Tây Bắc chỉ là thủ đoạn nhà Warren dùng để làm suy yếu lực lượng phòng thủ thành, màn kịch chính thực sự, là những Ma Tộc được chuyển hóa từ người sống ẩn trong bóng tối do Tế Thế Hoang Tinh Giáo và nhà Warren kiểm soát.

"Bọn chúng đã cải tiến công thức." Julian ngước mắt nhìn Riel, "Ma lực tinh khiết có thể nâng cao tỷ lệ chuyển hóa của Thần Chi Huyết đối với chiến lực cao giai, mà người thường thấp giai, trong mắt bọn chúng cũng là con rối Ma Tộc cấp thấp hoàn hảo."

Clyce nghe xong, lông mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn Julian dần chuyển sang nghi ngờ: "Sao cậu biết nhiều thứ đến vậy? Bất kể là chuyện nhà chúng tôi, hay là chuyện của đám người điên đó."

Julian đối diện với ánh mắt của cậu ta, hừ lạnh một tiếng: "Thứ tôi biết còn nhiều hơn anh tưởng tượng nhiều. Tôi còn biết, gần đây các anh rất thân thiết với một thiếu nữ tóc đen."

Clyce và Riel đều sững sờ, một người nhanh chóng trút bỏ vẻ nghiêm túc trên mặt, gãi đầu có chút ngượng ngùng, một người cúi đầu, dùng sự im lặng đáp lại ánh mắt như nhìn thấu tất cả của Julian.

"Nhiều lời tôi không nói nữa, các anh có thể vĩnh viễn tin tưởng vào năng lực tình báo của tôi."

"Vậy cậu nói xem, cậu định giải quyết thế nào? Dựa vào mồm mép đuổi đại quân Ma Tộc?" Clyce có chút bực bội gãi đầu, lại rót một tách trà hoa uống cạn, nhưng vẫn không thể làm dịu đi vẻ mặt của mình.

"Đương nhiên không phải."

Một trong những vấn đề then chốt khiến thành Vọng Phong thất thủ chính là tường thành bị phá. Mà bản đồ phòng thủ thành này, chính là chỗ dựa để nội gián phá hoại tường thành. Chỉ cần giữ được tường thành, phần lớn các vấn đề còn lại đều sẽ được giải quyết dễ dàng.

Đương nhiên, nói là nói như vậy, thực tế làm thế nào lại là chuyện khác.

"Ma pháp trận nguyên tố Thổ dùng để duy trì sự ổn định của tường thành, mới là mấu chốt để giữ vững tường thành."

Sắc mặt Clyce lập tức thay đổi, đột nhiên rút thanh kiếm bên hông chỉ vào Julian: "Tại sao ngươi ngay cả chuyện này cũng biết!? Ngươi rốt cuộc là ai!"

Nhìn lưỡi kiếm chỉ vào mình, Julian bước lên một bước, dùng tay kẹp mũi kiếm đẩy sang một bên: "Anh bình tĩnh chút, tôi đã nói tình báo tôi biết tuyệt đối nhiều hơn anh tưởng tượng. Nếu tôi có lòng dạ khác, bây giờ Ma Tộc e là đã tàn sát thành Vọng Phong từ trong ra ngoài một lượt rồi."

Cánh tay Clyce cứng đờ giữa không trung, mũi kiếm tuy bị Julian kẹp, nhưng cậu ta lại không đẩy về phía trước nữa: "Vậy thử nói xem, ma pháp trận là ở đâu?"

Khóe miệng Julian nhếch lên, cười khẽ: "Tây Bắc, Đông Bắc, chính Nam, ba vị trí, trong đó Tây Bắc là vị trí cốt lõi, nó mà vỡ, ý nghĩa tồn tại của hai cái kia cũng không lớn."

Dù sao trong sách gốc cũng có nhắc đến điểm này, Tây Bắc là cốt lõi trong ba pháp trận này, hai cái còn lại chỉ là hỗ trợ, cho dù có nổ tung, chỉ cần kịp thời sửa chữa, tường thành này vẫn còn cứu vãn được.

Nhưng pháp trận cốt lõi phía Tây Bắc này mà vỡ, thì có thể chuẩn bị thắp nhang cầu nguyện Ma Tộc lúc gặm mình đừng đau quá, dứt khoát một chút.

Tay cầm kiếm của Clyce buông lỏng. Tuy cậu ta vẫn luôn không có nhiều thiện cảm với tên ăn nói hàm hồ này, hơn nữa còn là một tội phạm truy nã trên danh nghĩa. Nhưng như lời cậu ta nói, nếu cậu ta là nội gián, tường thành Vọng Phong Thành đã sớm bị nổ tung rồi.

Sau khi thu kiếm vào vỏ, Clyce dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc cảnh cáo Julian một câu: "Cậu biết quá nhiều thứ rồi, sau này đừng đem những tình báo này nói lung tung với người khác, nếu không cho dù Gia chủ Thranduil đích thân đến, đầu cậu cũng phải rơi xuống đất."

"Yên tâm, tôi tự nhiên sẽ không nói lung tung, các anh không giống thế, tôi tin tưởng các anh."

Clyce thở dài, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, bàn tay đặt trên vỏ kiếm vô thức siết chặt, áp lực nặng nề trong lòng khiến cậu ta có chút khó thở.

Thành Vọng Phong nếu không giữ được, thôn xóm ngoài thành, bách tính trong thành đều sẽ gặp tai họa, các kỵ sĩ cũng sẽ vì yểm hộ thường dân rút lui mà thương vong thảm trọng. Cho dù Julian là tội phạm truy nã... bây giờ cũng chỉ có thể đánh cược một phen.

Bên kia, Julian ngồi lại vào ghế sofa, may mắn Clyce không tiếp tục bám lấy vấn đề tội phạm truy nã nữa.

Ngay sau đó, đầu ngón tay cậu gõ gõ mặt bàn, nhịp điệu không nhanh, nhưng vô cùng chắc chắn, những ngày này đã sớm suy nghĩ vô số lần về vấn đề chi tiết, chắc chắn được.

"Vậy thì, bàn xem thành này nên thủ thế nào đi."

Nếu theo cốt truyện gốc, cậu nắm chắc bảy phần. Nhưng nếu lại xuất hiện thêm sai lệch cốt truyện, thì nắm chắc cũng chỉ còn lại ba phần. Nếu thực sự không thủ được, thì cũng chỉ đành theo cốt truyện gốc, cùng mọi người rút khỏi thành Vọng Phong.

"Hai chúng tôi đi phối hợp với Kỵ sĩ đoàn phòng thủ." Riel nhìn Julian, nghiêm túc nói.

"Không được, cậu phải cùng tôi đến xưởng luyện kim nhà Elios trước, hơn nữa cậu ngay cả ma pháp bản nguyên cũng không có, sao có thể đi đến nơi nguy hiểm như tiền tuyến?"

Riel lập tức cúi đầu, trông có vẻ không vui lắm.

Julian thở dài, lại bổ sung: "Đợi điều tra xong xưởng luyện kim, tôi có cách giải quyết vấn đề ma pháp bản nguyên cho cậu. Đợi cậu thức tỉnh ma pháp bản nguyên, hãy cân nhắc chuyện đi tiền tuyến giúp đỡ."

Nghe lời này, mắt Riel đột nhiên sáng lên, gật đầu, "Ừm" một tiếng có vẻ ngoan ngoãn, dường như vui mừng vì bản thân có thể giúp được gì đó.

Cái này... hoàn toàn khác với khí chất lạnh lùng, người lạ chớ gần, người quen cũng chớ gần trước kia của cậu ta. Từ lúc cậu ta tiếp xúc với Yulina thì trở nên kỳ lạ, đây còn là nhân vật chính bệnh đa nghi nặng đến mức vô lý kia sao?

"Mình có phải... nuôi dưỡng nhân vật chính sai hướng rồi không..."