Sylvia Thranduil.
Cái tên này lặp đi lặp lại mấy lần trong đầu Yulina, cũng chính lúc này, cô mới nhớ ra thân phận của vị tinh linh xinh đẹp trước mặt này.
Trong cốt truyện gốc, cô ấy là một trong số ít thành viên của nhà Thranduil được nhắc đến. Tuy nhiên, số lần cô ấy xuất hiện thực sự là rất ít, sau khi Vọng Phong Thành thất thủ, cô ấy bị trọng thương mà rơi vào hôn mê, khi được gia tộc Thranduil cứu trở về thì thực lực giảm sút nghiêm trọng, từ Siêu Giai cấp chín rớt xuống cấp một, thậm chí còn bị Tế Thế Hoang Tinh Giáo tấn công.
Cuối cùng, vị Kiếm Thánh tinh linh xinh đẹp và có thực lực mạnh mẽ này bị vây khốn ở Đại Liệt Cốc phía đông Đế Quốc, bị vô số thanh kiếm đâm xuyên cơ thể rồi rơi xuống, sống chết chưa rõ.
Nhưng xét việc cốt truyện sau đó không hề nhắc đến tình trạng của cô ấy, khả năng cao là cô ấy đã nhận cơm hộp.
Vì được nhắc đến quá ít lần, lại không có nhiều mô tả, Yulina lúc đó không hề ghi nhớ kỹ nhân vật này, chỉ coi cô ấy là một NPC dùng để thúc đẩy cốt truyện.
“Kết quả… lại bị mình gặp phải?” Yulina quay đầu, nhìn về phía tinh linh sinh đẹp đang sánh bước bên cạnh mình, khẽ nhíu mày.
Vì là vai phụ sẽ chết trong cốt truyện gốc, nên cô ấy không thể dựa vào được, vẫn là con đường nuôi dưỡng nhân vật chính này ổn thỏa hơn.
“Hửm?” Sylvia nhận thấy thiếu nữ bên cạnh vẫn luôn nhìn mình, nghiêng đầu đáp lại cô một nụ cười ôn hòa.
“Sao vậy? Là… đang nghĩ đến tôi sao?”
Yulina nhìn chằm chằm ánh sáng dịu dàng đó, câu nói “không có gì” đến miệng lại bị nghẹn lại. Cô không thể nói là mình đang nghĩ không quá một năm nữa cô sẽ bị đâm thủng như cái rây, rơi xuống Đại Liệt Cốc mà ngay cả xương cốt cũng không tìm thấy?
“Yên tâm~ Tôi sẽ không làm gì em đâu. Tuy nói là hứng thú với ma lực thuần khiết của em, thực ra thì mỗi tháng chỉ cần lấy một ống nhỏ huyết tâm của em là được rồi~”
Nghe thấy hai chữ “huyết tâm”, bước chân Yulina khựng lại, đồng thời trán nổi gân xanh, cô dùng giọng điệu không mấy thân thiện chất vấn: “Để đề phòng bất trắc tôi hỏi trước một câu, huyết tâm mà cô nói…”
“Chính là vén cổ áo em lên, sát trùng đơn giản, sau đó dùng kim đâm vào tim em, như vậy là… Ế!”
Thấy Yulina quay đầu chuẩn bị chạy trốn, Sylvia vội vàng kéo cô lại giải thích: “Không đúng không đúng, tôi lừa em thôi! Em đừng đi mà!”
Yulina bị kéo lảo đảo một cái, trong lòng đã bắt đầu dùng cách riêng của mình để hỏi thăm vị tinh linh tiểu thư này mấy câu rồi.
Người phụ nữ này quả nhiên có vấn đề mà! Ai lại quang minh chính đại nói muốn dùng kim tiêm đâm vào tim người ta chứ?!
Sylvia vội đến mức chóp tai cũng ửng đỏ, lúc buông tay còn cẩn thận vỗ vỗ vạt áo bị kéo nhăn của Yulina, trong giọng nói thậm chí còn mang theo một tia tủi thân: “Tôi chỉ muốn trêu em thôi mà, bé cưng Yulina em cứ bày ra vẻ mặt lạnh lùng, uổng phí khuôn mặt xinh đẹp như vậy.”
“Đừng gọi tôi là bé cưng Yulina…”
“Ấy? Vậy tôi gọi em là gì nha?” Sylvia chớp chớp mắt, vẻ mặt khổ não.
Yulina thở dài, quay đầu nhìn cô ấy: “Gọi tôi là Yulina. Không thì cứ gọi tôi là Lina cũng được, đừng gọi những cái tên kỳ quái đó.”
“Được rồi bé cưng Yulina~”
Thấy tinh linh trước mặt không hề có ý định đổi cách xưng hô, Yulina âm thầm nghiến răng, nhưng lại không có cách nào, cứ thế bước theo Sylvia chậm rãi đi về phía một tòa tháp cao ở trung tâm Vọng Phong Thành.
Đi trên đường đá lát ở Vọng Phong Thành, ánh mắt Yulina luôn không kìm được liếc nhìn vỏ kiếm bên hông tinh linh bên cạnh.
Thanh kiếm tây màu xanh nhạt lấp lánh kia trước đó được Sylvia giấu dưới váy dài, lúc này lại được cô ấy quang minh chính đại đeo ở bên hông, lờ mờ có thể cảm nhận được kiếm khí ẩn chứa bên trong, cũng khiến cô nhớ đến cảnh Sylvia bị vây công ở Đại Liệt Cốc trong sách gốc.
“Đang nghĩ gì? Mặt nhăn như bánh bao kìa.” Sylvia đột nhiên nghiêng đầu, đầu ngón tay khẽ búng lên trán cô, chiếc hoa tai bạc trắng rung lên, hắt ra vài tia sáng vụn vỡ, “Cứ chau mày ủ rũ nữa, coi chừng nếp nhăn trên trán còn nhiều hơn cả tôi, một tinh linh đã sống mấy trăm năm đấy.”
“Chúng ta đi đến Cao Tháp làm gì? Cô không phải kinh doanh thư quán sách cổ sao?”
“Sách của tôi phần lớn đều giấu trong tòa tháp đó.” Sylvia đưa tay chỉ vào tòa tháp nhọn cao chót vót đứng sừng sững không xa, thân tháp được xây bằng gạch đá trắng, phù điêu thiên sứ sáu cánh được điêu khắc trên đó trông sống động như thật, dưới ánh mặt trời tỏa ra một luồng khí tức vô cùng thánh khiết.
“Gần đây biên giới Đế Quốc không được bình yên cho lắm, tiệm nhỏ của tôi đã tạm thời đóng cửa rồi. Nhưng mà trong tháp của tôi rất an toàn, bé cưng Yulina em cứ yên tâm nhé.”
Yulina nhìn chằm chằm phù điêu thiên sứ sáu cánh trên Vọng Phong Tháp, ngón tay vô thức siết chặt chiếc túi vải đeo chéo. Trong sách gốc hình như chưa từng nhắc đến tòa tháp này, nhưng vừa nghĩ đến việc Vọng Phong Thành thất thủ, lòng cô lại như bị đè nặng bởi một tảng đá, ngay cả ánh sáng thánh khiết trên thân tháp lúc này cũng có vẻ chói mắt.
“Sao không đi nữa? Bé cưng Yulina em sợ độ cao sao?” Sylvia dừng bước, quay đầu nhìn cô, đưa tay chọc chọc vào má cô đang căng thẳng.
“Ai mà sợ độ cao!” Yulina gạt tay Sylvia ra, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
“Cô đã biết biên giới không bình yên, tại sao không rời khỏi Vọng Phong Thành? Đi đến lãnh địa nhà Thranduil không phải an toàn hơn à?”
Yulina đã hối hận những lời vừa nói ra, mình và cô ấy không thân thích gì, mới gặp lần đầu đã quan tâm như vậy, cô ấy hẳn là sẽ nghi ngờ chứ?
Sylvia lại không nghĩ nhiều, chỉ ngẩng đầu nhìn đỉnh tháp, ánh nắng chiếu lên mái tóc đỏ và đôi mắt bạc của cô ấy, sự dịu dàng pha lẫn một chút cảm giác buồn bã khó tả:
“Bên đó chán lắm, làm sao thoải mái và dễ chịu như bên này? Vọng Phong Thành thường xuyên xảy ra những chuyện thú vị, tôi rất thích nơi này.”
Lời Sylvia vừa dứt, cô ấy đã khẽ kéo cổ tay Yulina bước vào Cao Tháp: “Đi thôi đi thôi, đợi vào tháp, tôi pha cho em một ly trà hoa giúp an thần, đó là do tôi tự tay trồng trên đỉnh tháp, người bình thường muốn uống cũng không được đâu.”
Yulina bị Sylvia kéo đi về phía trước, cảm giác truyền đến từ cổ tay khiến cô không thể giãy ra được. Không phải là không giãy ra được, mà là động tác của Sylvia quá tự nhiên, mang theo một sự dịu dàng khiến người ta không thể từ chối.
Lén nhìn thanh kiếm bên hông Sylvia, vỏ kiếm màu xanh nhạt lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh mặt trời, nhưng vừa nghĩ đến cảnh chủ nhân của thanh kiếm này sau này sẽ bị vô số đoản kiếm đâm xuyên ở Đại Liệt Cốc, lòng Yulina lại như bị kim châm, có một cảm giác khó chịu khó tả.
Tưởng rằng là một vị khách không mời mà đến, kết quả… lại là một vị chị gái tinh linh ôn nhu và thân thiện như vậy, thôi thì đây cũng là một chuyện tốt, ít nhất có được một cường giả như thế này ở bên cạnh, cô cũng có thể thả lỏng suy nghĩ của mình một chút.
“Đúng rồi bé cưng Yulina,” Sylvia đột nhiên mở miệng, không quay đầu lại kéo Yulina bước lên một bệ tròn lơ lửng giữa không trung, “Em có biết dùng kiếm không?”
Theo bệ từ từ nâng lên, nhìn cảnh vật xung quanh không ngừng hạ xuống, Yulina gật đầu: “Biết một chút.”
Một chút này đương nhiên là chỉ kỹ năng kiếm thuật mơ hồ mà cô bỗng nhiên có được từ lần đầu tiên biến thân. Nhưng theo lời của kẻ đã chết là Grey, kiếm thuật của cô… hình như còn khá tinh xảo?
Bệ lơ lửng từ từ bay lên đỉnh tháp, gió từ ngoài tháp thổi vào, mang theo mùi gỗ thông đặc trưng của Vọng Phong Thành. Yulina không nhịn được bám vào mép bệ nhìn xuống, chỉ thấy bóng người dưới đất ngày càng nhỏ, chi tiết phù điêu thiên sứ sáu cánh dần mờ đi.
Chiếc bệ “cạch” một tiếng khớp vào rãnh trên đỉnh tháp, Yulina theo Sylvia bước ra ngoài, mới phát hiện trên đỉnh tháp thật sự trồng không ít cây trà, xen lẫn trong đó còn có rất nhiều loại dược liệu luyện kim quý hiếm khó thấy ngày thường được đậy bằng những lồng kính lớn nhỏ khác nhau.
Giữa vườn trà có một bàn trà bằng đá, trên bàn bày chén trà bằng sứ xanh, Sylvia cầm ấm bạc lên, lúc rót nước nóng vào chén, hương trà lập tức lan tỏa, rõ ràng hơn cả mùi cô ngửi thấy lúc ở dưới tháp.
“Uống thử xem?” Sylvia đưa chén trà qua, ngón tay chạm vào tay Yulina, “Đây là loại trà tôi thích nhất, có tác dụng an thần.”
Yulina nhận lấy chén trà nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ vừa vào miệng, nhưng lại trở nên ngọt ngào vô cùng sau khi ấm áp trôi xuống cổ họng, hương trà thanh khiết tỏa ra khiến những suy nghĩ có phần hỗn loạn của cô bấy lâu nay đều lắng xuống.
“Trà này… rất ngon.”
Sylvia thấy cô cuối cùng cũng giãn ra khuôn mặt luôn căng thẳng, không nhịn được cười khẽ, đầu ngón tay khẽ vuốt một cánh trà rơi trên bàn đá:
“Thích là được rồi, không uổng công tôi học trồng trà lâu như vậy, hồi cô bé ấy…” Lời Sylvia dừng lại ở đây, Yulina nhìn thấy một tia mất mát lướt qua trên khuôn mặt cô ấy.
Tay Yulina cầm chén trà khựng lại, không truy hỏi. Cô chưa đến mức không có EQ mà quấy rầy người khác vào lúc này.
Vẻ mất mát trong mắt Sylvia quá rõ ràng, như mặt hồ bị gió thổi nhăn, vừa chạm vào đã tan nhưng lại tồn tại một cách chân thật.
Theo tầm mắt của Sylvia, Yulina nhìn cánh trà cong queo trên bàn đá, khẽ nói: “Trồng trà khó lắm sao? Tôi thấy những cây trà này đều phát triển rất tốt.”
Sylvia dùng đầu ngón tay nhặt cánh trà lên, nụ cười quay trở lại trên mặt, nhưng lại không tự nhiên như lúc nãy: “Khó thì không khó, chỉ là phải đợi rất lâu. Từ hạt trà nảy mầm đến khi có thể hái trà, phải đợi ba năm đấy.”
Hơi dừng lại một chút, Slyvia đặt cánh trà nhẹ nhàng lên mép chén trà của Yulina, “Trước đây tôi luôn cảm thấy đợi quá lâu. Sau này mới biết, có những chuyện còn chậm hơn cả việc đợi trà nảy mầm. Cho dù là chủng tộc có tuổi thọ lâu dài như chúng ta, cũng có những thứ không đợi được đâu.”
Cả hai đều không nói gì nữa, chỉ có nước trà trong chén sứ xanh lấp lánh ánh sáng, cánh trà trên bàn đá từ từ trượt xuống theo mép chén.
Yulina khẽ ngẩng đầu, thấy Sylvia vẫn đang nhìn những cây trà, ngón tay vô thức xoa xoa chiếc hoa tai bạc của mình, liền nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt chuyển sang lồng kính che dược liệu luyện kim bên cạnh.
“Sylvia,” Yulina đưa tay chạm nhẹ vào chiếc lồng kính gần nhất, bên trong trồng một loại thực vật có lá mang đường vân màu vàng nhạt, “Đây là loại dược liệu gì vậy? Đường vân trên lá đặc biệt quá.” Giọng điệu cô mang theo sự tò mò, không hề cố ý, như thể thật sự bị dược liệu thu hút.
“Bạn của tôi gần đây đang tiếp xúc với luyện kim thuật, tôi muốn tìm hiểu một chút.”
Sylvia quả nhiên quay đầu lại, khi ánh mắt rơi trên lồng kính, sự mất mát trong mắt dần nhạt đi: “Cái đó à, đấy là Thánh Văn Thảo, một trong số những dược liệu dùng để luyện chế thuốc trị thương cao giai, là thứ tốt có tiền cũng không mua được đấy.”
Cô ấy đưa tay vén một góc lồng kính, một làn hương cỏ cây thoang thoảng bay ra, “Trước đây tôi luôn nghĩ nó yếu ớt, ngày nào cũng chăm chăm tưới nước. Sau này mới phát hiện, thực ra nó rất dễ sống, chỉ là cần phơi nắng nhiều, mỗi ngày đều phải đảm bảo phơi đủ mười hai tiếng. Vào mùa đông, gần như phải đặt trên đỉnh tháp mọi lúc, chăm sóc kỹ lưỡng, đảm bảo nó có thể hấp thụ ánh nắng cả ngày.”
Yulina sáp lại gần hơn, đầu ngón tay khẽ chạm vào lồng kính lạnh lẽo, nhìn đường vân màu vàng nhạt trên lá Thánh Văn Thảo hơi phát sáng dưới ánh mặt trời, như thể được rắc một lớp vàng lá: “Vậy làm sao để phân biệt nó đã chín chưa? Lỡ như hái sớm, có phải là sẽ vô dụng không?”
Sylvia bị bộ dạng nghiêm túc của cô chọc cười, đưa tay mò ra một chiếc nhíp bạc nhỏ từ trong túi, nhẹ nhàng kẹp một chiếc lá khô: “Em nhìn này—” Cô ấy chỉ vào chiếc lá ngoài cùng trong lồng kính, “Bây giờ là màu vàng nhạt, đợi chuyển thành màu vàng đậm, đó là lúc chín. Lần đầu tiên tôi hái, chưa đợi nó đổi màu đã hái rồi, thuốc luyện ra nhạt như nước lã, lãng phí không ít nguyên liệu tốt.”
Hoàng hôn kéo dài bóng Vọng Phong Tháp rất dài, vườn trà trên đỉnh tháp được nhuộm thành màu vàng ấm áp, đường vân màu vàng nhạt của Thánh Văn Thảo càng thêm dịu dàng dưới ánh chiều tà.
Sylvia đặt mấy gói trà vào túi vải, đưa cho Yulina: “Cầm lấy đi, tối không ngủ được thì pha một ly, có tác dụng an thần hơn thuốc bán ở tiệm thuốc trong thành nhiều.” Cô ấy đặt gói trà xuống bàn, rồi chậm rãi đi đến trước đống lồng kính, ngồi xổm xuống, bắt đầu kiểm tra trạng thái sinh trưởng của chúng.
“Cảm ơn.” Yulina gật đầu, cầm chén trà, nhìn vườn trà khẽ rung rinh trong gió.
Tuy đây là lần đầu tiên gặp gỡ vị tinh linh dịu dàng này, nhưng sự ôn nhu giữa hai hàng lông mày của Slyvia đều khiến Yulina cảm thấy vị tinh linh tiểu thư này, có lẽ là một người đáng tin cậy. Ít nhất những gì cô ấy thể hiện ra về cơ bản đều là thiện ý một phía.
Giống như trước đây đối với Riel, dù ban đầu là để bám víu, nhưng cũng dần quen với việc đơn phương nghĩ cho cậu ta. Mặc dù tất cả đều là để bám vào đùi nhân vật chính, tránh khỏi cái kết chết chóc.
“Mình có nên thử cứu vãn một số vai phụ khác khỏi cái chết không?”
Cốt truyện thay đổi kịch liệt như vậy, cho dù hiện giờ tạm thời không xảy ra thay đổi lớn nào nữa, nhưng cô luôn cảm thấy lo lắng về những tình huống không xác định có thể xảy ra trong tương lai. Cứu vãn những vai phụ chết trong cốt truyện gốc, tăng cường sức chiến đấu của đội nhân vật chính, chẳng phải cũng là một phương thức khác để tránh khỏi cái kết chết chóc sao?
Một vị tinh linh tiểu thư ôn nhu lương thiện như vậy, chỉ vì âm mưu của tổ chức tà giáo và những hành động ngấm ngầm của quý tộc mà ra đi, lại còn bằng một cách thảm thương như thế, nghĩ thế nào cũng không nên! Bây giờ nghĩ lại, tác giả cuốn sách trước đây thật sự là quá nhẫn tâm!
Nhìn Sylvia đang lặng lẽ ngồi xổm một bên quan sát dược liệu luyện kim, trong đầu lại liên tưởng đến cảnh tượng cô ấy bị hàng trăm thanh kiếm đâm xuyên cơ thể, Yulina hạ thêm một quyết tâm nữa, bổ sung thêm một mục tiêu hoàn toàn mới vào kế hoạch nuôi dưỡng nhân vật chính của mình.
Lôi kéo những vai phụ vốn dĩ đã được định đoạt phải chết, từ đó tăng cường sức chiến đấu của phe nhân vật chính.
Và người đầu tiên trong mục tiêu này, chính là vị tiểu thư tinh linh, Kiếm Thánh Sylvia Thranduil, người đang nở nụ cười ôn hòa trước mặt này.
