Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 24 - Tán gẫu vui vẻ cười hì hì

Còn hai ba ngày đường nữa mới đến thị trấn tiếp theo. Dù đã đi đường tắt, con đường nhỏ lầy lội và những cơn mưa phùn không ngớt khiến con đường đất vốn đã khó đi lại càng trở nên khó khăn hơn.

Đi được vài bước lại phải giũ sạch bùn loãng trên giày, nếu không càng tích càng nhiều, dùng từ “một bước cũng khó nhấc” để hình dung cũng không quá lời.

“À mà này, cậu đã giải quyết đám lính đánh thuê đó như thế nào?” Riel đi sau Julian đột nhiên hỏi, nhưng câu nói này lại khiến Julian giật thót, suýt nữa thì dẫm hụt bước chân.

Nghĩ ra một cái cớ trong đầu, Julian thở dài, giọng điệu trầm xuống: “Đám lính đánh thuê đó rất đông, tôi dốc hết sức cũng chỉ chém bị thương được ba người. Sau đó lúc chạy về phía giếng cạn, bên đó đột nhiên bộc phát ra lượng lớn ma lực và nguyên tố Băng, còn có… tiếng đánh nhau.”

Julian như đang hồi tưởng, bước chân chậm lại, cố gắng thuật lại những gì cậu đã nghe thấy lúc đó. Đương nhiên, một nửa trong số đó là giả.

“Tôi không quan tâm nhiều như vậy, sau khi đến đây thì thấy có người đang gài thuốc nổ luyện kim thì vội vàng xông lên ngăn cản, kết quả lại làm lẫn lộn hai đạo cụ luyện kim với nhau, làm tôi và đám lính đánh thuê bị nổ cho suýt mất xác.”

Riel gật gật đầu, ra điều suy nghĩ, rồi lại mở miệng nói: “Nhưng nguyên tố Băng nồng đậm ở gần đó là thế nào? Theo tôi được biết… mấy kẻ truy sát chúng ta đều chưa thức tỉnh ma pháp bản nguyên, kẻ duy nhất có thì lại là nguyên tố Địa “Hắc Nham Chưởng Khống”, anh họ của tên tiểu đội trưởng Gray, Grace.”

Julian gãi đầu, nói đùa: “Biết đâu là người nào đó dùng nguyên tố Băng, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ? Dù sao Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield cũng làm không ít chuyện xấu, bị người ta báo thù cũng không phải là không có khả năng.”

“Có lẽ vậy.” Riel gật đầu, chuyện này tạm thời coi như cho qua.

“Nói mới nhớ,” Julian cố ý đi chậm lại, đi song song với Riel trên con đường đất chật hẹp, “Suốt chặng đường này cậu nói nhiều hơn trước không ít, nếu là trước đây, trong cái thời tiết quỷ quái này, cậu chắc là chỉ biết cắm đầu đi, ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng không thèm cho tôi.”

Julian nhướng mày, giọng điệu mang theo vài phần đùa giỡn, “Có phải bắt đầu cảm thấy tôi trở nên đáng tin cậy hơn một chút rồi không?”

Bước chân Riel khựng lại, giơ tay kéo lại chiếc áo choàng bị nước mưa làm ướt, đầu ngón tay vô thức mân mê sợi chỉ bị rách ở mép áo. Cậu ta không trả lời ngay, ánh mắt nhìn về khu rừng bị sương mù bao phủ phía trước, im lặng vài giây mới mở miệng: “Đó là ảo giác của cậu thôi.”

Julian nhướng mày, không phản bác.

Nhân vật chính này, tuy trong sách miêu tả là kiểu người căm ác như thù, đối xử với người khác lạnh lùng, thích một mình một ngựa, nhưng sau khi tiếp xúc thực sự…

“Cảm giác hình như hơi thiên về kiểu cao lãnh kiêu ngạo?” Julian sờ cằm nghĩ vậy, nghiêng đầu nhìn Riel, điều này khiến Riel có hơi không thoải mái, khẽ nhíu mày, đi nhanh hơn vài bước.

Nhìn bóng lưng đang tăng tốc của Riel, Julian khẽ cười, nhanh chân đuổi theo, cố ý giẫm lên vũng bùn: “Đừng trốn chứ, thừa nhận tôi đáng tin cậy khó đến vậy à? Lẽ nào cậu thật sự là một tên kiêu ngạo?”

“Kiêu… ngạo?” Riel dừng lại, chuyển ánh mắt sang Julian, giọng điệu thờ ơ: “Bỏ qua mấy chuyện này, bây giờ tôi càng tò mò là nguyên tố Băng kia thật sự không liên quan đến cậu?”

Bị Riel hỏi ngược lại, cơ thể Julian cứng đờ, tay phải bất giác giấu ra sau lưng mân mê đầu ngón tay, có hơi ngượng ngùng: “Hả? À thì đương nhiên là không liên quan rồi! Chúng ta vừa mới làm rõ ma pháp bản nguyên của tôi, cậu cũng biết là thuộc tính gì rồi. Băng và Hỏa là hai nguyên tố đối lập, sao có thể là tôi được?”

Riel khẽ híp mắt, đánh giá Julian một lượt rồi khóe miệng hơi nhếch lên: “Vậy à? Thế thì vị cao nhân bí ẩn kia đúng là tốt bụng thật, sau này nếu có cơ hội gặp mặt, tôi nhất định phải cảm ơn thật tốt.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Julian chỉ cảm thấy ánh mắt của Riel như một con dao nhỏ lạnh lẽo, rõ ràng không mang ác ý, nhưng lại chọc vào mấy suy nghĩ trong lòng cậu đến hoảng hốt, tiếng cười gượng ngày càng nhỏ, cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng như nuốt phải một cục bông.

Riel cũng không truy hỏi nữa, chỉ khẽ “hừ” một tiếng lúc thu hồi ánh mắt, giọng điệu đó không nghe ra là đã tin hay chưa tin, xoay người đi về phía sương mù nhạt hơn: “Mưa sắp lớn rồi, chúng ta đi nhanh hơn một chút, cố gắng đến được bìa rừng gần Woodcreek trước chiều tối nay.”

Quả nhiên như lời Riel nói, chưa đi được nửa khắc thì mưa đã trở nên xối xả. Hạt mưa to như hạt đậu đập vào lá cây kêu “lốp bốp”, men theo cành cây trượt xuống, tích tụ thành từng vũng cạn trên con đường nhỏ lầy lội.

Julian một chân sâu một chân nông đi theo, vừa rút được chân trái ra khỏi bùn, chân phải lại không cẩn thận giẫm vào một vũng sâu hơn, gót giày bị kẹt trong bùn, cậu giật mạnh một cái, cả người lảo đảo về phía trước, suýt nữa thì ngã lên tảng đá đầy rêu xanh.

Tiếng bước chân của Riel ngừng lại, lúc quay đầu nhìn cậu, đuôi mày còn dính chút nước mưa, giọng điệu nghe như ghét bỏ, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không động đậy, “Đi đứng nhìn đường chút đi, ngã vào bùn thì không có ai kéo cậu lên đâu.”

Julian nhe răng trợn mắt rút gót giày ra khỏi bùn, mặt giày bọc đầy bùn loãng đen sì, ngay cả hoa văn trên mũi giày cũng không nhìn rõ nữa.

“Đường này đâu phải cho người đi,” Julian lẩm bẩm, khom lưng phủi bùn trên giày, nhưng bùn loãng dính chặt, càng phủi càng bẩn, cuối cùng đành bỏ cuộc, “Sớm biết lúc đầu nên cướp một đôi ủng da của lính đánh thuê còn hơn đi đôi giày rách này.”

Riel không nói gì, nhìn con đường đất nhỏ lầy lội còn chưa thấy điểm cuối, lại nhìn bộ dạng nhếch nhác của Julian, chỉ vào nơi lá cây rậm rạp trong rừng đưa ra đề nghị: “Nghỉ ở đây một đêm trước đã.”

Julian nghe vậy mắt sáng lên, như lập tức trút được gánh nặng ngàn cân, cái mày vừa nhăn lại lập tức giãn ra: “Thật à? Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi, đi nữa chắc đôi chân này của tôi dính chặt vào giày luôn mất.” Nói rồi còn giậm giậm chân, bùn loãng trong kẽ giày rơi lả tả xuống, bắn lên ống quần, để lại thêm mấy vệt bùn.

Riel không đáp lời, chỉ xoay người đi sâu vào trong rừng. Cậu ta bước rất nhẹ, cho dù giẫm lên lá rụng cũng không phát ra tiếng động lớn, ánh mắt quét qua cây cối xung quanh, cuối cùng dừng lại dưới một cây sồi già xù xì.

Thân cây này có một chỗ lõm cao bằng nửa người, bên trên phủ một lớp rêu dày, che chắn được phần lớn nước mưa, trong chỗ lõm còn trải một lớp lá khô, rõ ràng là một nơi trú mưa tự nhiên.

“Chỗ này.” Riel khom lưng dọn dẹp đá vụn ở mép chỗ lõm, lúc đầu ngón tay chạm vào lớp rêu ẩm lạnh, cậu ta vô thức rụt lại, rồi lại nhanh chóng tiếp tục động tác, “Đừng ngồi thẳng lên lá rụng, hơi ẩm nặng, dùng ma lực của cậu hơ qua rồi hãy ngồi.”

“Đừng để quá gần, hơ khô hơi ẩm là được rồi, chứ không phải bảo cậu nhóm lửa.” Giọng Riel truyền đến từ bên cạnh, cậu ta đang ngồi xổm bên gốc cây sắp xếp ba lô, nhưng khóe mắt vẫn không rời khỏi tay Julian.

Julian gật đầu, đầu ngón tay phải điểm vào hư không, một quả cầu lửa nhỏ bằng quả nho lập tức chiếu sáng hốc cây, lá rụng trong hốc cây cũng nhanh chóng trở nên khô ráo với tốc độ mắt thường có thể thấy. Chưa đến nửa phút, cả hốc cây như được mặt trời chính ngọ chiếu qua, khô ráo ấm áp, còn mang theo mùi khét nhàn nhạt.

Julian thuận thế ngồi lên lớp lá rụng đã được sấy khô, vừa nhận lấy bánh mì đen Riel đưa qua, răng vừa chạm vào lớp vỏ cứng ngắc, đầu óc liền không kiểm soát được mà bay xa. Vụn bánh mì trong tay rơi xuống đùi, cậu nhìn chằm chằm vào vụn bánh mì, như nhìn một quả bom hẹn giờ.

“Ngẩn ra cái gì đấy?” Giọng Riel kéo cậu về thực tại, đối phương đang dùng vải lau thanh dao găm cuối cùng, khóe mắt liếc qua, “Bánh mì sắp nguội hết rồi, lúc đấy thì khó ăn lắm đấy.”

“Hả? Không, không có ngẩn ra.” Julian vội vàng cắn một miếng lớn, vụn bánh mì mắc nghẹn ở cổ họng, cậu ho khan hai tiếng, nhân lúc uống nước, ánh mắt liếc ra ngoài màn mưa bên ngoài hốc cây. Mưa vẫn rơi lốp bốp đập vào lá cây, giống hệt như nhịp tim hỗn loạncủa cậu.

Julian đột nhiên nghĩ đến bộ dạng thiếu nữ của mình, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú đặc trưng của nam chính, Julian cảm thấy đầu óc mình như bị thuốc nổ luyện kim nổ cho một phát.

“Thôi rồi… không đúng không đúng không đúng, mình đang nghĩ linh tinh cái quỷ gì vậy? Mình chắc chắn là đang cầm kịch bản Phượng Ngọa Thiên! Làm vợ bé cho người khác!?”

Thấy Julian vô duyên vô cớ đỏ mặt rung đùi với không khí, Riel hơi nghiêng mắt, thu hết mấy động tác nhỏ này vào mắt.

Cái tên thiếu gia quý tộc bị ruồng bỏ này luôn tỏ ra vô cùng đáng tin cậy, nhưng đôi khi lại có những hành vi kỳ quái như trẻ cony. Có lẽ… cậu ta có bệnh?

“Cậu… đang làm gì đấy?” Riel cuối cùng vẫn không nhịn được, nhìn Julian với biểu cảm vô cùng phong phú mà hỏi.

Ý thức được hoạt động tâm lý của mình biểu lộ ra quá nhiều, vành tai Julian hơi đỏ, ho khan hai tiếng: “Tôi… tôi đang tập thể dục cho mặt. Đúng vậy, thả lỏng cơ mặt, tránh mệt mỏi quá độ.”

“Thể dục… cho mặt?” Riel nghiêng đầu, trên đầu dường như hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, rồi lại thu về, vung vẩy thanh dao găm đã lau xong mấy cái, từ từ tra vào vỏ.

Julian siết chặt mẩu bánh mì trong tay, đầu ngón tay cũng hằn lên vết: “Đúng, đúng! Trước đây thầy dạy lễ nghi trong nhà từng nói, đi đường dài dễ khiến cơ mặt bị cứng, tập vài cái có thể giữ tinh thần, nếu không lúc đến thị trấn giao tiếp với người ta, trông thiếu tinh thần thì thất lễ lắm.”

Càng nói càng thấy có lý, còn cố ý nhếch mép, làm ra một biểu cảm mỉm cười “tiêu chuẩn”, kết quả là vì quá gượng gạo, trông như thằng ngố.

Riel nhìn bộ dạng đó của cậu, đuôi mày khẽ nhướng lên một cách khó nhận ra, không hỏi thêm nữa. Cậu ta gấp miếng vải lau kiếm lại nhét vào ba lô, ngẩng đầu nhìn ra ngoài hốc cây: “Mưa nhỏ rồi, nửa đêm có thể sẽ có sương mù, lúc gác đêm nhớ để ý một chút, biết đâu sẽ có ma thú hạ cấp đến gần.”

Nhắc đến ma thú, cơn hoảng loạn trong lòng Julian hơi đè xuống, nhân cơ hội chuyển chủ đề: “Đợi đến Thị trấn Woodcreek, cậu đợi tôi đi dò la tin tức, đợi tôi tìm được chỗ ở rồi sẽ quay lại tìm cậu. Còn cậu thì ở trong rừng hái chút thảo dược, đào chút rau dại, đợi tôi lên thị trấn…”

Julian sờ sờ túi mình, đổ ra mấy chục đồng xu còn sót lại, “Chút tiền này đủ mua chút bánh bột mì trắng, đợi tôi luyện được thuốc có thể bán lấy tiền, chúng ta sẽ ở lại thị trấn. Tất nhiên tiền đề là nhà Warren không lén lút trà trộn người vào Woodcreek.”

Riel nhìn Julian sắp xếp đâu ra đấy, không ngắt lời cũng không nói nhiều. Chỉ gật gật đầu, khẽ nói một câu: “Nghe theo cậu.”

“Cậu, cậu đừng có thật sự nghe tôi hết chứ!” Julian vội vàng quay mặt đi, giả vờ sắp xếp lại mấy đồng xu trong tay, “Tôi chỉ nói bừa thôi, về phương diện thuốc thì tôi cũng mới xem được mấy chục trang, có luyện ra được hay không còn chưa chắc…”

Miệng thì nói vậy, nhưng khóe miệng cậu lại không nhịn được mà cong lên. Xem tình hình bây giờ, nhân vật chính đã coi cậu là người một nhà rồi. Đây là chuyện tốt!

Tiếp theo chính là củng cố tình bạn, tiếp tục nỗ lực hướng tới quan hệ anh em!

Mình từ chối làm hậu cung giai lệ, mình muốn làm huynh đệ của nhân vật chính! Kiểu vào sinh ra tử!