Julian loạng choạng chạy về khoảng đất trống ẩn nấp, phản ứng đầu tiên là áp mu bàn tay lên trán Riel.
May quá, nhiệt độ nóng bỏng đã lui bớt, hơi thở cũng ổn định hơn trước, mày không còn nhíu chặt như ban nãy.
Cậu thở phào, ngồi phịch xuống bên cạnh Riel, vừa định trải mấy thứ lột được từ đám lính đánh thuê ra thì cánh tay trái đột nhiên tê rần, túi vải trong ngực nghiêng sang một bên, đồ đạc bên trong lập tức rơi vãi ra ngoài.
Mấy cái túi tiền cũ xẹp lép, đá lửa mài đến sáng bóng, một gói bánh quy lúa mạch, mấy cái chai thủy tinh còn chưa to bằng móng tay, với một đống đồ lặt vặt linh tinh trông có vẻ chẳng dùng được vào việc gì.
“Đám lính đánh thuê này bình thường mang theo cái quái gì vậy?” Julian nhìn đống đồ bừa bộn trên đất, không khỏi nhíu mày. Sau đó bới móc trong đống đồ, lấy ra một cuộn băng gạc trông còn khá sạch sẽ.
“Cũng có mang theo vài thứ hữu dụng đấy chứ.”
Julian lại liếc sang mấy cái chai thủy tinh nhỏ, mắt sáng lên, vừa định tháo băng gạc của Riel ra thay thuốc, lại phát hiện tay trái mình hoàn toàn không dùng được sức. Hiệu quả tê liệt vẫn còn, ngay cả cầm dược liệu cũng thấy mệt.
Cậu chỉ đành dùng tay phải vụng về xé băng gạc, động tác nhẹ như đang cầm một món đồ sứ dễ vỡ, kết quả băng gạc quấn quá chặt, giằng co nửa ngày không tháo ra được, còn vô tình đụng phải vết thương của Riel.
“Ư…” Riel đột nhiên rên một tiếng, lông mi run run, từ từ mở mắt.
Julian bị dọa cho dừng tay, suýt nữa làm rơi dược liệu xuống đất.
“Cậu cảm thấy thế nào? Có đau không? Vừa rồi trên đường tôi tìm được một ít dược liệu, liền lập tức nghiền nát đắp thuốc cho cậu…”
Riel không vội trả lời, chỉ nhìn chằm chằm dáng vẻ luống cuống tay chân của Julian, trong ánh mắt mang theo chút mơ màng vừa tỉnh ngủ, và vài phần bất lực không giấu được: “Cậu… buông cái bầu rượu trong tay xuống trước đã.”
Julian cúi đầu nhìn, mình không biết đã tóm lấy cái bầu rượu bóng loáng dầu mỡ của Gray từ lúc nào, còn suýt nữa đưa đến bên miệng Riel: “Ối! Xin lỗi xin lỗi! Tôi cầm nhầm!” Cậu vội vàng ném bầu rượu sang một bên, lại sờ soạng tìm túi nước.
Thật may quá, túi nước không mất, bên trong vẫn còn non nửa túi nước.
Riel dựa vào vách cây, từ từ ngồi thẳng dậy, cánh tay trái vẫn buông thõng bên hông, nhưng có thể nhìn ra đã linh hoạt hơn trước một chút. Cậu ta nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Julian, không nhịn được hỏi: “Đám lính đánh thuê bên ngoài… đã giải quyết xong rồi?”
“Không chỉ là giải quyết!” Julian lập tức lấy lại tinh thần, quên luôn mình còn đang thay thuốc, “Đống đồ này chính là lột từ trên người bọn chúng đấy! Nhưng mà tôi chỉ dùng độc của Suy Đằng làm tê liệt bọn chúng thôi, không chết được, đợi tôi hồi phục kha khá, bọn chúng cũng cử động lại được.”
Julian nói đến mức hăng say, ngay cả cảm giác tê dại ở tay trái cũng quên mất, mãi đến khi Riel ho khẽ một tiếng, mới phát hiện mình đã vò nát cây Cỏ Cầm Máu, vội vàng ngừng lại: “Ahaha… lo nói chuyện quá, thay thuốc quan trọng hơn.”
Riel nhìn Julian vụng về dùng răng cắn mở gói dược liệu, tay phải run run đắp lên vết thương của mình, không nhịn được đưa tay ra giúp một tay. Tay phải của cậu ta cũng cử động được, vừa hay có thể đỡ lấy cổ tay Julian, giúp cậu ổn định động tác.
“Đừng run tay nữa, chút dược liệu vụn đó bị cậu làm rơi hết rồi.” Giọng Riel rất khẽ, mang theo chút khàn khàn vừa tỉnh ngủ, lại khiến Julian lập tức yên tĩnh lại, ngay cả hít thở cũng thả nhẹ.
Thay thuốc xong, Julian đưa bánh quy cho Riel: “Tuy hơi nhạt nhẽo, nhưng có còn hơn không.” Riel nhận lấy bánh quy, cắn một miếng, mày nhíu lại, nhai như gặm vỏ cây, nhưng vẫn từ từ nuốt xuống.
Julian cắn bánh quy, nhai đến mức quai hàm mỏi nhừ, vừa định than vãn cái bánh quy này còn cứng hơn đá, đột nhiên “Khụ khụ” hai tiếng, cậu bị vụn bánh khô cứng làm cho sặc, phải vỗ ngực liên tục. Riel thấy vậy liền lẳng lặng đưa túi nước vừa uống một ngụm nhỏ qua.
“Cảm, cảm ơn…” Julian nhận lấy túi nước, uống một ngụm nhỏ cho xuôi cổ.
“Hàng dự trữ của đám lính đánh thuê này cũng keo kiệt quá, bánh quy cứng đến mức dùng làm phi tiêu được luôn.” Julian nói xong, lại cúi đầu bới bới trong đống chiến lợi phẩm vương vãi, đầu ngón tay đột nhiên chạm vào một tờ giấy nhăn nhúm, mở ra xem, bên trên vẽ chi chít những đường kẻ, còn đánh dấu mấy ký hiệu xiêu vẹo.
Riel buông túi nước vừa nhận lại, ghé sát qua xem. Dưới ánh trăng, những đường kẻ trên giấy lộn xộn như một mớ bòng bong, hướng “Đông” và “Tây” bị đánh dấu ngược, dưới cùng còn viết ngược xiêu vẹo dòng chữ “Điểm giấu rượu: hầm rượu quán rượu cũ”, bên cạnh vẽ một ký hiệu bầu rượu, đâu phải là bản đồ rừng rậm gì, rõ ràng là bản đồ phân bố hầm rượu của quán rượu nào đó do tên lính đánh thuê nào đó vẽ.
“Cậu… xem chữ bên dưới nữa đi.” Riel chỉ chỉ vào góc giấy.
Julian nheo mắt nhìn, lập tức hiểu ra đây là thứ gì, vò tờ bản đồ thành một cục ném sang bên cạnh: “Cái đéo gì vậy! Đám lính đánh thuê này lại còn giấu cái thứ rách nát này, thật mừng hụt mà!”
Cất mấy cái chai thủy tinh vào túi, Julian nhìn đống rác vô dụng trên đất thở dài, cứ tưởng nhặt được ít đồ tốt, kết quả lại toàn là đồ bỏ đi không mấy tác dụng. Cái đoàn lính đánh thuê này sao có thể nghèo đến thế? Dù gì cũng là chó săn dưới trướng quý tộc, làm ăn kiểu gì mà ngay cả một lọ thuốc trị thương cấp thấp cũng không có?
“Còn nghèo hơn cả mình, đám lính đánh thuê này đúng là trước không có ai, sau không có người.”
Ánh mắt Riel liếc qua, tiếng than vãn đứt quãng truyền vào tai Julian: “Cậu… hình như rất tự hào…?”
Mặt Julian cứng đờ, luống cuống tay chân phủi hết vụn bánh quy còn sót lại: “Tôi chỉ thấy… đám người này làm ăn bết bát quá, đâu như chúng ta, nếu không phải bị truy sát thì tôi đã sớm dẫn cậu đi ăn thịt hầm mỗi ngày rồi!”
Riel nhìn dáng vẻ xù lông của Julian, khóe miệng nhếch lên một cách gần như không thể nhận ra, chỉ là vừa mới cử động khóe miệng, vết thương trên cánh tay lại đau nhói một trận, không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
Julian lập tức hết đùa, sáp lại gần hỏi han căng thẳng: “Sao thế? Có phải vết thương lại đau không? Vừa rồi lúc tôi thay thuốc không làm cẩn thận à?”
“Không sao.” Riel lắc đầu, đưa túi nước trả lại cho cậu, “Chỉ là động đến da thôi. Cánh tay trái của cậu không sao chứ?”
Julian lúc này mới nhớ ra tay trái mình vẫn còn cứng đờ, vừa rồi mải than vãn với lo lắng cho Riel, lại quên mất chuyện này. Cậu thử cử động, lúng túng nói: “Hình như vẫn chưa khỏi hẳn… nhưng không ảnh hưởng, thay thuốc, lấy đồ tôi dùng tay phải là được.”
Tiếng nói vừa dứt, bụi rậm bên cạnh đột nhiên vang lên, trong đêm tối không nhìn rõ là thứ gì, chỉ nghe thấy tiếng động sột soạt ngày càng gần.
Thần kinh của Julian lập tức căng cứng, vô thức chắn trước mặt Riel, tay phải sờ về phía con dao găm vừa lột được từ trên người lính đánh thuê, lưỡi dao đó có hơi sứt mẻ, nhưng dù sao cũng có sức uy hiếp hơn cái muỗng gỗ rách.
“Đừng hoảng.” Riel đè lên cánh tay cậu, giọng nói đã ổn định hơn lúc nãy, “Nghe động tĩnh không giống người, càng giống động vật nhỏ.”
Cậu ta vừa dứt lời, trong bụi rậm liền vọt ra một con vật nhỏ màu xám xịt, nương theo ánh trăng nhìn kỹ, là một con thỏ, miệng còn ngậm một cọng cỏ xanh, thấy hai người cũng không sợ người lạ, ngồi xổm cách đó không xa nhìn chằm chằm vào vụn bánh quy trên đất, cái mũi nhỏ hít hít.
Julian thở phào, tay mềm nhũn, con dao găm suýt nữa rơi xuống đất: “Tôi còn tưởng lại có lính đánh thuê đuổi tới…”
Con thỏ kia như không sợ người, từ từ nhích đến bên cạnh vụn bánh quy, cúi đầu gằm gặm. Julian nhìn thân hình tròn vo của nó, mắt đột nhiên sáng lên: “Ê, con thỏ này trông béo phết, nếu mà bắt được thì tối nay có món thịt thỏ nướng rồi! Còn hơn là gặm cái bánh quy cứng ngắc này!”
Nói xong liền định đứng dậy đi bắt, nhưng lại bị Riel kéo lại.
“Đừng đi.” Giọng Riel rất khẽ, “Tay trái cậu không dùng được sức, tay phải cũng không vững, lỡ như bị răng cửa của nó cắn phải, chỉ làm tăng thêm gánh nặng cho chúng ta. Hơn nữa…”
Riel hơi dừng lại, nhìn con thỏ đang cúi đầu gặm thức ăn, “Trên người nó không có vết thương, cũng không có mùi lạ, xung quanh chắc là không có ma thú, mấy tên truy binh kia lại bị cậu hạ gục rồi, tối nay tạm thời an toàn.”
Nói xong liền dựa vào gốc cây nằm xuống, từ từ nhắm mắt. “Tối nay đành phiền cậu gác đêm vậy.”
Julian sững sờ, ngay sau đó gật đầu thật mạnh, đắp nốt nửa cái áo choàng cũ còn lại trên người mình lên người cậu ta, nương theo ánh trăng lật xem cuốn《Thuật Luyện Kim: Từ Nhập Môn Đến Nhập Mộ》, định tìm ít công thức có thể hồi phục thể lực và vết thương nhanh chóng.
Sự im lặng giữa hai người, chưa được mấy phút đã bị Riel lên tiếng phá vỡ: “Lúc đầu cậu mạo hiểm tiếp cận tôi…”
Ngón tay Riel khẽ chạm vào băng gạc vừa thay xong trên cánh tay, động tác rất nhẹ, như sợ làm mình đau, cũng như đang hồi tưởng lại điều gì, “Bây giờ nghĩ lại, cậu không sợ lúc đó tôi coi cậu là chó săn của nhà Warren, đâm một kiếm chết luôn à?”
Julian chống cằm, vô cùng thành khẩn gật đầu: “Sợ chứ, nhưng tôi còn sợ hơn là không thể tiếp cận cậu.” Trang sách trong tay vẫn lật lật, giọng điệu tỏ ra thản nhiên, lại có chút tự giễu cười cười:
“Lúc đó tôi đúng là có hoảng thật, nhưng không phải là chuyện đó đã không xảy ra sao? Hơn nữa bây giờ hai chúng ta cũng xem như là đi chung một con đường, trải qua bao nhiêu chuyện mấy ngày nay, tạm thời có thể coi là tình nghĩa vào sinh ra tử rồi nhỉ?”
Riel từ từ mở mắt, nhìn dáng vẻ Julian chăm chú đọc sách, chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, ánh mắt dừng lại trên cánh tay trái vẫn chưa linh hoạt của Julian: “Cậu tốn bao tâm sức giúp tôi như vậy, thật sự là vì muốn tôi đưa cậu đến Thánh Thành? Với lại tại sao cậu lại biết di vật của cha tôi? Và tại sao cậu lại hiểu rõ những chuyện xảy ra đến thế?”
Ngón tay đang lật sách của Julian đột ngột dừng lại, trang sách bị cậu vò đến nhăn nhúm, đầu ngón tay trắng bệch. Trong đầu cậu vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để giải thích lý do mình trực tiếp tìm đến cậu ta, mở lời từ khía cạnh nào sẽ không khiến vị nhân vật chính tương lai này nghi ngờ.
Chẳng lẽ nên thẳng thắn?
Julian ngước mắt nhìn Riel, đối phương vẫn dựa vào gốc cây, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ lạnh lùng như trước, ngược lại mang theo chút dò xét nghiêm túc, không giống đang thẩm vấn một người xa lạ, mà càng giống đang chờ mình cho cậu ta một câu trả lời thật lòng.
“Lúc đầu… tôi chỉ coi cậu là một nhân vật nhỏ có chút thực lực. Dù sao thì người có thể bị cả một gia tộc quý tộc nhắm vào, chắc chắn cũng có chút gì đó.” Julian đặt cuốn sách lên đùi, đối diện với ánh mắt mang theo ý dò tìm của Riel.
“Sau này, tôi thay đổi chủ ý. Chúng ta đều bị nhà Warren nhắm vào, vậy thì tự nhiên là có kẻ thù chung. Tục ngữ có câu, kẻ thù của kẻ thù là bạn, mà tôi… rất vui lòng kết bạn với cậu.”
Đầu ngón tay Riel đột ngột dừng lại bên mép băng gạc, như bị thứ gì đó làm bỏng, khẽ rụt lại, chút ánh sáng vừa dịu đi trong đáy mắt lại chìm xuống, phủ lên một lớp dò xét lạnh lùng.
Riel không đáp lại lời “bạn bè”, chỉ nhếch khóe miệng, trong giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai khó nhận ra, như đang vạch trần tâm tư mà Julian chưa nói hết:
“Lời này tôi từng nghe vô số lần từ miệng những người bên cạnh cha tôi. Nhưng…” Nhắc đến những chuyện này, Riel nhíu chặt mày, không nói tiếp.
Ánh mắt cậu lướt qua cánh tay trái vẫn còn tê liệt của Julian, rồi lại dừng trên ngón tay cậu đang vò góc sách, giọng nói lạnh đi vài phần: “Những việc cậu làm giúp tôi, chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Hai chữ ‘bạn bè’, tôi thấy mình không gánh nổi.”
Tim Julian thắt lại, cậu biết sự cảnh giác của Riel không phải ba câu hai lời là có thể dỡ bỏ, lời vừa rồi rõ ràng là nói sai rồi.
Riel từ sau khi cha qua đời đã bị truy sát lâu như vậy, lại mấy lần bị phản bội và lừa gạt trong những ngày tháng đó, sớm đã khắc mấy chữ cảnh giác vào tận xương tủy, vẻ lạnh lùng trên miệng, thực ra là sợ vừa mới móc tim móc phổi với người khác đã bị đâm cho một dao, dù sao thì cũng không phải một hai lần.
Julian không vội giải thích, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào trang sách bị vò nhăn trên đùi, trang đó vừa hay vẽ hình ảnh của Cỏ Cầm Máu, mép trang còn có dấu móng tay cậu gạch lúc ban ngày, là sợ lần sau không nhận ra. Một lúc sau, cậu mới ngẩng đầu, giọng nói không còn vẻ vội vã như trước
“Xin lỗi…”
Yết hầu Riel trượt lên xuống, nhưng không nói một lời. Cậu nhớ lại người con thứ bị gia tộc ruồng bỏ này, lần nào cũng ra tay giúp đỡ mình vào lúc nguy hiểm nhất. Rõ ràng nắm giữ nhiều thông tin của mình như vậy, nhưng lại không chọn tiết lộ cho nhà Warren để đổi lấy một con đường sống, ngược lại còn đến giúp đỡ mình lúc bần hàn sa cơ nhất.
Nếu nói là có mục đích, thì Julian dường như cũng đã thẳng thắn, chính là vì đối phó với đám người nhà Warren. Cậu ta chính là vì bị nhà Warren tính kế, trong lòng không phục, nên mới chọn cách lôi kéo mình, người cũng bị nhà Warren ngáng chân.
“Bạn bè… à” Riel lẩm bẩm một câu, trong đầu xẹt qua những gương mặt đạo đức giả cũng từng tự xưng là bạn bè, sắc mặt u ám hẳn đi. Vừa nhìn sang Julian, Julian đột nhiên như nhớ ra điều gì, móc từ trong ngực ra một gói giấy nhỏ, mở ra là mấy lát bạc hà phơi khô. Lá có hơi nát, nhưng vẫn mang theo mùi a thanh mát.
Julian đưa gói giấy đến trước mặt Riel: “Hôm qua cậu ho cả đêm, lúc tôi đi làm ủy thác hái thuốc tiện tay hái luôn, đã dùng lửa sấy qua rồi. Ngậm một lát trong miệng, cậu sẽ bớt ho hơn.”
Ánh mắt vốn đã lạnh đi của Riel dừng lại trên mấy lát bạc hà, hơi thở hơi ngừng lại. Chỉ là ban đêm không nhịn được ho khan vài tiếng, không ngờ người này lại để trong lòng, còn cố ý đi hái bạc hà.
Riel im lặng rất lâu, lâu đến mức tay Julian cũng có hơi mỏi, ánh mắt lạnh lùng cũng dần dịu đi, mới từ từ giơ tay phải lên, đầu ngón tay khẽ nhón lấy một lát bạc hà.
Hơi mát lạnh của bạc hà dính trên đầu ngón tay, như đốt lên một tia lửa nhỏ, men theo đầu ngón tay truyền vào tim. Riel không nói gì, chỉ ngậm lát bạc hà vào miệng, vị mát lạnh xen lẫn đắng chát đè xuống cơn ngứa trong cổ họng.
Lúc cậu ta cụp mắt xuống, vừa hay nhìn thấy bàn tay phải của Julian vẫn chưa buông xuống, đốt ngón tay vì cầm dao lúc trước mà hơi ửng đỏ, nhưng vẫn vững vàng nâng chỗ bạc hà còn lại, không có nửa điểm ý muốn rụt về.
“Cảm ơn.” Giọng Riel rất khẽ, cất chỗ bạc hà còn lại đi rồi khẽ gật đầu với Julian ra hiệu, trong ánh mắt cũng không còn vẻ u ám lạnh lẽo và một tia sát ý ẩn sâu như vừa rồi.
Riel nắm gói bạc hà, đầu ngón tay khẽ lướt qua nếp gấp của gói giấy, ánh mắt lại dừng trên con dao găm bên tay phải của Julian. Con dao lột được từ trên người lính đánh thuê, lưỡi dao sứt mẻ nhiều chỗ, dây quấn ở phần chuôi còn lỏng ra một nửa, lúc Julian cầm nó, đốt ngón tay đều bị nút thắt làm cho đỏ ửng.
Cậu ta đột nhiên đứng dậy, nhặt một hòn đá xanh mài nhẵn nhụi trên đất, rồi lại cầm con dao găm bên cạnh Julian qua. Động tác không hề báo trước, nhưng lại không khiến Julian cảm thấy đột ngột. Lúc đầu ngón tay Riel chạm vào chuôi dao, còn cố ý tránh chỗ Julian từng cầm, như sợ làm bay mất hơi ấm cậu để lại.
“Cậu…” Julian vừa định hỏi cậu ta muốn làm gì, liền thấy Riel khuỵu gối ngồi xuống bên gốc cây, tay trái khẽ ấn lên sống dao, tay phải cầm hòn đá xanh, men theo vết sứt mẻ trên lưỡi dao từ từ mài. Tiếng đá xanh lướt qua kim loại “xoèn xoẹt” rất khẽ, hòa cùng gió đêm, không hề phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng.
Động tác của Riel rất thành thục, ngón tay cái thỉnh thoảng lướt qua lưỡi dao, kiểm tra độ cong khi mài. Cậu ta từ nhỏ đã theo cha học kiếm thuật và kỹ nghệ rèn đúc, cho dù tay trái không tiện, chỉ dùng tay phải, cũng mài đều đặn hơn lính đánh thuê bình thường.
Julian không nói gì nữa, chỉ yên lặng quan sát. Đợi đến khi dao găm được mài xong, Riel lại dùng một tay thắt lại một nút dây mới, cả con dao trông như được làm mới lại.
“Xong rồi.” Riel đưa con dao găm qua. Lưỡi dao được mài đến sáng bóng, chỗ sứt mẻ đã trở nên láng mịn, nút dây mới trên chuôi dao vừa hay khớp vào giữa các đốt ngón tay của Julian, cầm trong tay thuận hơn nhiều so với lúc vừa nhận.
Julian nhận lấy con dao, suýt nữa quên cả nói cảm ơn.
“Ra là gã này ngay cả rèn đúc mài dao cũng biết à? Ngoài việc không giỏi đọc sách ra, người này cũng biết nhiều thứ thật đấy! Haiz, vẫn là câu nói đó, không hổ là nhân vật chính.” Julian thầm than trong lòng, buộc con dao găm ra sau bắp đùi rồi nói cảm ơn với Riel.
Hai người dựa lưng vào gốc cây, gió đêm mang theo hơi lạnh lướt qua, bóng cây lay động hắt lên người hai người những vệt sáng tối lập lòe, như một lớp lụa mỏng dệt nên từ ánh trăng, lặng lẽ kéo gần khoảng cách của nhau thêm vài phần.
Riel liếc nhìn Julian đang nhìn chằm chằm vào con dao găm với niềm vui sướng không giấu được trong đáy mắt, bất giác có hơi thất thần. Trong đầu cậu ta lại xẹt qua những hình ảnh trước đây, từng cảnh từng cảnh một. Mãi đến khi lưng dựa vào gốc cây khô ráp mới như trút được gánh nặng nào đó, khẽ thở ra một hơi đục ngầu mang theo vẻ phiền muộn.
“Tôi… có nên tin cậu không?”
