Hoàng hôn nhuộm tấm biển gỗ của Thị trấn Redwood thành màu cam ấm áp, Riel dìu Julian bước lên con đường đá của thị trấn.
Mặt đường vẫn ổ gà ổ voi như trong ký ức, chỉ là không còn cảnh hỗn loạn như lần trốn chạy trước, ngay cả những người bán hàng rong thường ngày hay tụ tập ở cổng trấn cũng không thấy đâu. Thức ăn trên bàn của quán ăn nhỏ ven đường vẫn còn bốc hơi nóng, cái đe sắt trước cửa tiệm rèn vừa đi qua ban nãy vẫn còn đặt một phôi đao chưa thành hình, đỏ rực, dường như vừa mới được lấy ra từ lò rèn không lâu.
“Về nhà gỗ trước đã, bây giờ nơi này cho tôi cảm giác rất tệ.” Giọng Julian khàn đặc, băng vải trên vai trái sớm đã bị máu thấm thành màu nâu sẫm, mỗi bước đi đều phải siết chặt cánh tay Riel mới dám dùng sức.
Khóe mắt cậu liếc qua những cánh cửa gỗ đóng chặt ven đường, trong lòng đã bắt đầu có hơi bất an. Vào giờ này, dân trong trấn nếu không bận rộn dọn hàng thì cũng đã dọn dẹp xong xuôi để về nhà, không lý nào lại yên tĩnh trông như thể chạy nạn mà vứt bỏ hết mọi thứ.
Nếu không phải trong cốt truyện gốc có nhắc đến chuyện liên quan đến Thủ Vọng Trường Thành và nhà Warren, cậu tuyệt đối sẽ không mạo hiểm quay về nơi này.
Riel không nói gì, chỉ kéo Julian sát lại gần mình, vết thương cũ trên cẳng tay âm ỉ đau khi cử động, ánh mắt lướt qua bóng đen vụt qua ở đầu hẻm. Vừa đi đến góc rẽ tiếp theo, rèm cửa xéo đối diện đột nhiên “soạt” một tiếng bị vạch ra, ba bóng người mặc giáp da xám xông ra, thanh đao trong tay lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo âm u dưới hoàng hôn.
“Thôi rồi! Có cần phải đen vậy không!” Trong đầu Julian lập tức nảy ra ý nghĩ này, nhưng giờ không còn là lúc suy nghĩ về vấn đề thay đổi cốt truyện nữa, cái mạng nhỏ là quan trọng hơn!
“Chính là bọn chúng! Đội trưởng nói rồi, tên con hoang kia chừa lại một hơi thở, còn thằng nhóc cầm huy hiệu kia thì chặt hết tứ chi trước, ép hỏi ra tung tích của huy hiệu rồi giết chết!” Tên lính đánh thuê cầm đầu gào thét xông tới, lưỡi đao chém thẳng vào bên cổ Riel.
Riel đột ngột đẩy Julian ra sau, bản thân nghiêng người né tránh, đoản kiếm nhanh chóng ra khỏi vỏ chắn ngang ngực, “keng” một tiếng đỡ lấy dao phay. Lực chấn động từ va chạm kim loại truyền dọc theo chuôi kiếm đến cẳng tay, vết thương cũ nhói lên đau đớn, cậu ta nhíu mày lùi lại hai bước, khóe mắt liếc thấy một tên lính đánh thuê khác đã vòng ra sau lưng Julian.
“Cẩn thận sau lưng!” Riel hét lên, Julian đã siết chặt thanh đao mà quay người, dùng sống đao đập mạnh vào cổ tay tên lính đánh thuê. Nhưng vết thương trên vai đột nhiên bị động đến, cậu rên khẽ một tiếng, con đao suýt nữa tuột khỏi tay, tên lính đánh thuê kia nhân cơ hội vung đao chém về phía sườn eo cậu.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp chém vào người Julian, Riel đột nhiên đá văng cái thùng rượu bên cạnh, khiến rượu hắt đầy người tên lính đánh thuê là tên đó trượt chân. Riel nhân cơ hội xông tới, đoản kiếm chém vào khe hở của giáp da, tên lính đánh thuê kêu đau, ôm lấy vết thương giữa khe hở mà ngã xuống đất.
“Đừng đánh nữa! Chạy!” Julian kéo vạt áo Riel lùi vào trong hẻm, nhưng vừa chạy được hai bước, đầu hẻm lại truyền đến tiếng bước chân. Lần này không chỉ hai ba người, bóng dáng khoác áo choàng màu xanh rêu sẫm nối liền một dải ở đầu hẻm, rõ ràng là đã có mai phục từ trước.
“Chế tiệt! Sao đông thế!” Julian nghiến chặt răng, chuyện này đã lệch khỏi cốt truyện mà cậu biết quá nhiều rồi.
Vốn dĩ Thị trấn Redwood vào thời điểm này đáng lẽ không có uy hiếp gì, nhà Warren đã điều động tất cả nhân lực chạy tới thành phố biên giới do nhà Warren cai quản, ngay cả Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield có sức chiến đấu bét nhất.
Chút nhân lực còn sót lại đáng lẽ phải đang chặn người ở con đường nhỏ gần Thị trấn Woodcreek, sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy chặn đánh hai người bọn họ?
Rốt cuộc là sai ở đâu? Là vì sự can thiệp của mình, khiến nhà Warren chuyển dịch trọng tâm một chút sang hai người bọn họ? Cơ mà trong cốt truyện yêu cầu bắt sống không phải là Riel sao? Ngươi công khai nói muốn giết cậu ta như vậy, có quỷ mới nói cho ngươi biết thông tin à!
“Tôi đã nói là có gì đó không đúng mà.” Riel nhíu mày, trong giọng nói rõ ràng là mang theo chút trách cứ quyết định sai lầm này của Julian, nhưng không có chút độ nặng.
“Hehe, đuổi bắt nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng ngồi chờ được hai đứa chúng mày rồi.” Đầu hẻm truyền đến tiếng cười khàn khàn, một người đàn ông mặc giáp màu đen bước ra. Kẻ đó không phải tên đội trưởng ở ven vũng bùn lúc trước, nhưng lại vạm vỡ hơn gã đội trưởng đó, trên giáp vai có ghim huy hiệu khiên sư tử độc nhất của nhà Warren.
Hắn ta nhìn chằm chằm Julian như nhìn con mồi đã rơi vào bẫy: “Đừng đoán nữa, mày tưởng mày trốn được một lần, thì có thể trốn được lần thứ hai?” Vừa nói lại vừa liếc sang Riel, ánh mắt dần chuyển thành trào phúng:
“Đi theo một tên phế vật bị gia tộc ruồng bỏ, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Cũng không biết tại sao thằng già nhà mày đã hồn về trời xanh kia, sao lại yên tâm giao Huy Hiệu Thánh Hỏa cho một thứ rác rưởi như mày!”
Tim Julian lỡ một nhịp.
Lần đầu tiên? Nhà Warren tính kế mình lại còn có chiêu sau? Xem ra cốt truyện lệch không chỉ một chút, mục tiêu chủ yếu của nhà Warren dường như đã biến thành cậu, chứ không phải Riel đang cầm Huy Hiệu Thánh Hỏa như trong cốt truyện gốc. Lẽ nào trên người mình có thứ gì đó còn thu hút bọn chúng hơn cả Huy Hiệu Thánh Hỏa?
“… Sao đám chó săn này đột nhiên lại nhắm vào mình?”
Người đàn ông mặc giáp đen cách đó không xa nghe thấy tiếng Julian lẩm bẩm, gân xanh trên trán dưới lớp mũ giáp giật giật liên hồi, “Chó… săn?”
Tiếng cười của tên mặc giáp đen tắt ngấm, đốt ngón tay siết chặt chuôi đao kêu “răng rắc”, giọng điệu mang theo cơn giận không thể kìm nén: “Dám chửi ông đây là chó săn? Hôm nay không đánh gãy tứ chi mày thì ông đây sẽ đi cọ nhà vệ sinh!!”
Tiếng nói vừa dứt, hắn ta đột nhiên vung đao xông tới, lưỡi đao còn ác liệt hơn đám lính đánh thuê lúc trước gấp mấy lần, chém thẳng vào vai trái Julian, rõ ràng là nhìn ra chỗ đó có vết thương, định nhắm vào chỗ hiểm mà ra tay.
Julian muốn né, nhưng vết thương trên vai kéo nửa bên người tê dại, đại đao vừa giơ lên trước ngực thì đã bị đao của đối phương đè nặng xuống, cổ tay bị chấn động đến phát đau.
Là một tên lính đánh thuê quanh năm lăn lộn ở vùng lân cận, thế đao của kẻ mặc giáp đen trước mặt vừa mạnh vừa trầm, dựa vào thân thể không hề luyện tập và đang mang thương tích của Julian, có thể đỡ cứng được nhát đao này đã là kỳ tích.
“Cẩn thận!” Riel đột nhiên xông tới từ bên hông, đoản kiếm đâm về phía sườn eo của gã mặc giáp đen. Gã mặc giáp đen buộc phải thu đao về đỡ, “keng” một tiếng giòn tan, Riel bị chấn động lùi lại hai bước, cơn đau từ vết thương cũ trên cánh tay men theo xương bò lên.
Riel cắn răng không rên một tiếng, ngược lại tiếp tục đâm kiếm tới. Cậu biết chỉ cần mình cầm chân được gã mặc giáp đen, Julian sẽ có cơ hội thở dốc mà tìm cách ứng phó!
Nhưng đám lính đánh thuê xung quanh đã vây lên, ba thanh dao phay đồng thời chém về phía Julian. Julian chỉ có thể vặn eo né tránh nhát đao chí mạng nhất, nhưng lại bị hai thanh đao còn lại chém rách ống quần, máu tươi lập tức rỉ ra, nhỏ xuống đường đá.
“Con mẹ mày!” Cậu chửi một tiếng, trở tay dùng đao bản rộng chém loạn xạ về phía tên lính đánh thuê sau lưng, lưỡi đao sượt qua giáp da đối phương, để lại một vệt chém nông.
Gã mặc giáp đen thấy Riel bám riết không tha, đột nhiên đổi chiêu, thân đao quét ngang về phía bắp chân Riel. Riel nhân cơ hội giẫm lên thân đao nhảy lên, dùng hết sức đâm về phía khe hở giữa mũ giáp của hắn, nhưng không hề có tác dụng, bên dưới khe hở lại là một lớp kẹp bằng sắt cứng.
Là bẫy!!!!
“Ồ, thằng nhãi mày cũng linh hoạt đấy chứ.” Gã mặc giáp đen cười lạnh, “Tao đổi ý rồi. Tao không chỉ muốn mang tên con hoang kia về, mà mày, tao cũng muốn mang về. Vừa hay thú cưng tao nuôi cần đồ chơi mới, mày cũng không tệ!”
Cổ tay xoay chuyển, dao phay của gã đàn ông mặc giáp đen chém thẳng vào gáy Riel. Riel vừa né qua, vết thương cũ trên cẳng tay đột nhiên đau như bị lửa đốt, tay cầm kiếm buông lỏng, đoản kiếm “loảng xoảng” rơi xuống phiến đá.
Chưa đợi Riel khom lưng nhặt lại thanh kiếm, mũi ủng của tên đội trưởng mặc giáp đen đã đạp trúng ngực cậu ta, cú đạp này mang thoe uy lực cực mạnh khiến Riel bay ngược ra sau, lưng đập vào vách hẻm, trong cổ họng dâng lên vị tanh ngọt khi phun một ngụm máu xuống đất.
“Còn dám né?” Tên đội trưởng mặc giáp đen từng bước áp sát, dao phay chỉ vào yết hầu Riel, “Vừa rồi không phải nhảy nhót giỏi lắm sao? Sao giờ lại nằm bẹp dưới đất rồi?”
Riel chống tường muốn đứng dậy, nhưng trước mắt lại tối sầm từng cơn, vết thương trên cẳng tay, cơn đau âm ỉ ở ngực hòa lẫn vào nhau, ngay cả hít thở cũng thấy đau, ý thức dần bắt đầu mơ hồ.
Phía bên kia, Julian đang bị ba tên lính đánh thuê vây ở góc hẻm. Thanh đao của cậu đã đầy vết sứt mẻ, máu trên vai trái thấm đẫm băng vải, men theo cánh tay nhỏ giọt lên chuôi đao, trơn đến mức sắp không cầm nổi.
Một tên lính đánh thuê nhân cơ hội vung đao chém về phía lưng Julian, Julian đột ngột xoay người, dùng thân đao đỡ cứng, chấn động khiến vết thương trên vai cậu đau đớn kịch liệt, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, cố gắng đâm con đao vào lòng đối phương.
Lưỡi đao sượt qua xương sườn tên lính đánh thuê, gã đó kêu đau lùi lại, Julian lại không còn sức để đuổi theo, vết thương trên chân bị động đến, lảo đảo ngã ngồi xuống đất.
Julian ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy đao của tên đội trưởng mặc giáp đen sắp chém về phía Riel, tim như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Cậu sờ vào túi vải bên hông, đầu ngón tay chạm vào một cái hũ gốm nhỏ cứng rắn, đó là con bài tẩy cuối cùng cậu giữ lại, vốn định để dành đến lúc khẩn cấp, nhưng bây giờ chính là lúc khẩn cấp rồi!
Julian nén đau bò dậy, ném mạnh cái hũ gốm về phía trung tâm đám đông. Hũ gốm “bốp” một tiếng vỡ tan, khói mù màu vàng nhạt hòa cùng mùi hăng xộc mũi lập tức bắn ra, đám lính đánh thuê hít phải làn khói này lập tức che miệng mũi, nhưng đã quá muộn.
Chỉ trong nháy mắt, đám lính đánh thuê đồng loạt ngã xuống đất, vừa ho khan dữ dội vừa bắt đầu nói năng lảm nhảm.
Julian nhân cơ hội xông qua, một tay đỡ lấy Riel đang sắp hôn mê: “Cố lên! Chúng ta đi!” Riel dựa vào vai cậu, hơi thở yếu ớt, mí mắt nặng trĩu không nhấc lên nổi, chỉ mơ hồ lẩm bẩm một câu: “Cẩn thận.”
Julian nửa dìu nửa vác Riel, chạy về phía hầm trú ẩn ở cuối hẻm. Đó là một cái hầm nhỏ cậu phát hiện bên cạnh nhà gỗ lúc trước, chỉ một mình cậu biết đến sự tồn tại của nó.
Sau lưng truyền đến tiếng gầm giận dữ của tên đội trưởng mặc giáp đen: “Đừng để…! Khụ… bọn chúng… chạy! Khụ khụ!” Nhưng làn khói này khiến tư duy của đám lính đánh thuê còn lại trở nên vô cùng hỗn loạn, bọn lính đánh thuê nhất thời căn bản không có khả năng hồi phục lại.
Vết thương trên vai và chân của Julian đều đang đau, mỗi bước đi như giẫm lên mũi dao, nhưng cậu không dám đi chậm lại. Trọng lượng của Riel đè lên người cậu, hơi thở ấm nóng phả vào bên cổ khiến cậu càng không dám dừng.
Mãi đến khi chui vào hầm, Julian mới nhẹ nhàng đặt Riel lên đống cỏ khô, bản thân dựa vào vách hầm thở dốc, nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của Riel, Julian có hơi luống cuống tay chân không biết phải làm sao.
Bên ngoài hầm truyền đến tiếng bước chân và tiếng chửi rủa của lính đánh thuê, Julian vội vàng bịt miệng Riel lại, đè thấp giọng nói: “Đừng sợ, bọn chúng tạm thời không tìm được chỗ này đâu.”
Riel mơ màng mở mắt, nhìn bàn tay đầy máu me của Julian, yếu ớt nói: “Vết thương của cậu…”
“Tôi không sao.” Julian cười cười, mặc dù sắc mặt trắng bệch, “Chỗ này rất nhanh sẽ bị bọn chúng tìm thấy, chỉ có thể tạm thời thở dốc một hơi.” Cậu dựa vào bên cạnh Riel, nghe tiếng la mắng và khóc lóc ồn ào bên ngoài, thần kinh căng cứng hơi thả lỏng một chút.
“Cốt truyện đã thay đổi lớn đến vậy… lợi thế và con bài tẩy của mình chẳng phải là đang dần rời xa mình rồi sao?” Julian vừa nghĩ, cơn đau trên người đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, khiến cậu không thể tập trung tinh thần suy nghĩ về hành động và kế hoạch tiếp theo.
