Lúc cây cỏ ở ngã rẽ bị vạch mạnh ra, Julian đang siết chặt nửa chai mật ong cuối cùng trộn lẫn bột Hoa Đá Trắng trong lòng bàn tay. Cậu vội vàng rụt người lại sau tảng đá lớn, cẩn thận lắng nghe cuộc nói chuyện của mấy tên xui xẻo đi tiên phong này.
“Đ*t mẹ, hôm nay xui vãi loz, tự dưng bị đàn ong nổi điên đuổi theo chích, biết vậy lúc ra khỏi cửa bói một quẻ trước rồi.” Mặt của người nói chuyện này đã sưng vù không ra hình dạng, cánh tay thỉnh thoảng lại co giật, trông đã vô cùng thê thảm. Nhưng một người khác bên cạnh vừa mở miệng, nói chuyện toàn là tiếng rên rỉ không rõ ràng.
“Ziết zậy… nông da ngoài…”
“Miệng mày sưng như lạp xưởng nướng rồi, đừng có lải nhải nữa, nói gì thì tao cũng đéo nghe rõ đâu!”
Julian áp tai lên bề mặt lạnh như băng của tảng đá lớn, nghe tiếng than vãn của đám lính đánh thuê ngày càng gần, chai thủy tinh đựng mật ong trong tay không ngừng lắc lư.
Trong thứ sệt sệt màu hổ phách đọng lại những đốm trắng xám li ti, đó là bột phấn của Hoa Đá Trắng trộn lẫn vào, trông như thể siro lá phong bị pha lẫn cát mịn, dưới vẻ ngoài hiền lành là sự dị thường không dễ thấy.
“Đội trưởng rốt cuộc nghĩ cái gì vậy? Bắt đuổi theo hai thằng nhãi ranh, để rồi khiến chúng ta chịu tội thế này!” Tên lính đánh thuê mặt sưng vù đá văng hòn đá vụn ven đường, hòn đá lăn đến bên chân Julian, cậu vội vàng rụt lại sau tảng đá, đầu ngón tay siết càng chặt hơn.
Tên lính đánh thuê miệng sưng thành “lạp xưởng nướng” bên cạnh vẫn đang lẩm bẩm, giọng nói không rõ ràng đầy vẻ ấm ức: “Zã bảo… nỗ đó kó giấn đề… cứ đòi vuổi teo… dờ zay dả bóng người… dũng công thấy…”
“Câm miệng!” Tên lính đánh thuê thứ ba đột nhiên lên tiếng, người này mặc một chiếc áo vải xám đã giặt đến bạc màu, cổ tay áo đã sờn rách, nhưng ánh mắt lại sáng hơn nhiều so với hai người kia.
Hắn ta ngồi xổm xuống, dùng ngón tay vê vê trên mặt đất. Vừa hay sờ phải một chút mật ong mà Julian cố ý rắc lên đá vụn, cảm giác dính dính khiến hắn ta nhíu mày.
“Gần đây có mật ong sót lại, vừa mới để lại. Xem ra thủ phạm khiến đàn ong này đột nhiên nổi điên đang ở ngay gần đây.”
Julian lúc này lén lút thò đầu ra từ phía bên kia tảng đá, chai thủy tinh trong tay siết chặt, nhắm thẳng vào đầu ba người bọn họ rồi hắt mạnh ra ngoài.
“Cái đéo gì—!” Tên lính đánh thuê mặt sưng vù chỉ kịp hét nửa tiếng, chất lỏng dính dính màu hổ phách đã trét đầy mặt hắn ta, bột Hoa Đá Trắng vừa dính vào da bọn họ liền bám chặt lên mặt, bít kín miệng mũi hắn ta.
Hắn ta lập tức trợn tròn mắt, hai tay múa loạn xạ muốn lau đi thứ trên mặt, nhưng càng lau càng dính, trong cổ họng phát ra tiếng “khè khè” xì hơi, như một cái ống bễ rách bị bóp cổ, lảo đảo ngã về sau, con đao loảng xoảng rơi xuống đất.
“Nice xừ!.” Julian cất chai thủy tinh đi, nhìn ba người đang giãy giụa đau đớn trên đất lắc đầu.
“Tôi đây lòng dạ lương thiện, không nỡ nhìn người khác chịu khổ, cho nên thảm trạng của các người tôi không thèm nhìn. Nhưng mà… đồ đạc thì tôi xin nhận trước!” Nói xong, Julian đi vòng qua ba tên lính đánh thuê đang lăn lộn giãy giụa đầy đất, treo một trong những thanh đại đao trên đất lên hông mình.
Julian vừa treo thanh đao cho chắc, cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, Riel không biết đã vòng ra từ sau gốc cây từ lúc nào, trong ánh mắt đầy vẻ gấp gáp: “Cậu còn lề mề cái gì?! Người của bọn chúng sắp đuổi đến rồi!”
Julian nhìn theo ánh mắt Riel về phía ngã rẽ, cây cỏ đằng xa lay động dữ dội hơn, còn truyền đến tiếng còi đồng chói tai như kim đâm vào màng nhĩ. Julian lúc này mới phản ứng lại, vừa rồi động tĩnh của mấy tên lính đánh thuê này quá lớn, âm thanh đã truyền đến tai của đám người phía sau.
“Phải trói ba tên này lại!” Julian vừa nói vừa cởi dây leo bên hông, vẫn là sợi dây cậu bện lúc sáng khi đi theo sau Riel, đủ dẻo dai, đủ chắc chắn.
“Giờ nào rồ còn muốn trói bọn chúng!? Chạy trước đã!” Riel kéo giật lấy cổ tay Julian, nhanh chóng chạy về phía con đường đất lầy lội trong rừng.
Julian thở hổn hển, tay trái vô thức sờ lên thanh đao bản rộng bên hông, thân đao nặng hơn con dao găm cậu hay dùng không ít, lúc chạy cứ đập vào xương hông. Khóe mắt Riel liếc thấy, bèn vươn tay giúp cậu thắt chặt dây đeo đao hơn một chút:
“Đừng có sờ đao mãi, cẩn thận ngã giờ. Con đường thẳng phía trước còn dài một đoạn, dựa vào thể lực của hai chúng ta thì rất nhanh sẽ bị đuổi kịp. Rẽ qua con đường nhánh bên kia đi, ít nhất có thể kéo dài chút thời gian.”
Hai người vừa chui vào con đường đất lầy lội ổ gà ổ voi này, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng “ầm” trấn động, là đám truy binh dùng thứ gì đó chặt đứt cây thông, ba tên lính đánh thuê bị trói kia chắc là sắp được cứu rồi.
Julian quay đầu liếc mắt, chỉ thấy mấy bóng đen lập lòe bên rìa rừng, tên lính đánh thuê mặc giáp da đen cầm đầu đang chỉ về phía bên này hét lên điều gì đó.
“Hắn nhìn thấy chúng ta rồi!” Tim Julian thắt lại, chân đột nhiên lảo đảo, giẫm phải một cành cây khô, cành cây “rắc” một tiếng gãy làm đôi, âm thanh vang lên đặc biệt chói tai trong khu rừng yên tĩnh.
Tiếng hét của tên đội trưởng mặc giáp da đen lập tức truyền tới: “Hai thằng chó đẻ đó chạy vào rừng thông rồi! Đi chặn bọn chúng lại cho tao! Đợi chuyện này kết thúc, mỗi đứa chúng mày năm mươi… không, một đồng vàng!”
“Bố mày khinh! Mạng của bọn này đâu có rẻ mạt như vậy!” Julian nhổ một bãi nước bọt, nhưng không dám chạy chậm lại.
Riel bên cạnh im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn gáy Julian: “Vậy cậu đáng giá bao nhiêu?”
Julian rõ ràng là bị hỏi cho sững sờ: “Thiếu gia Riel của tôi ơi! Lúc nào rồi mà cậu còn để ý tiểu tiết này? Huống hồ tôi đây là vô giá!”
Julian vừa than vãn xong, chân đột nhiên giẫm vào một vũng bùn lầy. Con đường rẽ này khó đi hơn tưởng tượng, trong ổ gà đọng lại nước mưa và bùn nhão, trộn lẫn lá rụng biến thành một vũng bùn đen ngòm, mu giày lập tức bị bùn bao phủ, nặng như đeo chì.
“Cẩn thận dưới chân!” Riel kịp thời kéo cậu lại, đầu ngón tay vẫn còn dính chút tro bụi lúc nãy giúp cậu thắt chặt dây đeo đao, “Phía trước là một bãi bùn lầy, vừa hay có thể chặn bọn chúng một lúc.”
Julian nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ, chỉ thấy cách đó mấy chục bước chân, vũng bùn lầy trải ra như một tấm vải đen, mấy cái cây khô ven bờ xiêu vẹo cắm trong bùn, trên cành cây còn treo giẻ rách. Xem ra trước đây đã có người bị ngã ở đây. Mắt cậu sáng lên: “Có lẽ vẫn còn cơ hội thoát khỏi bọn chúng!”
Julian móc gói giấy dầu trong ngực ra, đổ ra chút bột Hoa Đá Trắng cuối cùng, bột phấn ít đến đáng thương, chỉ đủ che cái móng tay, “Chỉ còn lại chút này thôi à…” Ít như vậy căn bản không thể chiến đấu chính diện với đám lính đánh thuê.
Julian nhìn chằm chằm chút bột Hoa Đá Trắng đáng thương trong lòng bàn tay, lại nhìn vũng bùn đen ngòm trước mặt, mắt đột nhiên sáng lên. Tay trái vô thức sờ vào túi vải, đầu ngón tay chạm vào túi vải, lôi ra mấy lọ nhựa thông từ trong túi.
Cậu đột ngột ngẩng đầu nhìn Riel: “Không cần bột phấn! Tôi có cách khác!”
Riel vừa định hỏi là gì, liền thấy Julian đã ngồi xổm xuống, vừa xé quần áo trên áo choàng thành từng dải nhỏ, ngón tay Julian thoăn thoắt, nhét dải vải áo choàng đã xé vào miệng chai thủy tinh, lại nghiêng chai đổ nhựa thông lên dải vải.
Nhựa cây màu trắng sữa men theo khe hở của dải vải thấm xuống, rất nhanh đã làm dải vải ướt đẫm bóng loáng, còn nhỏ giọt xuống nền đất, trong không khí lập tức thoang thoảng mùi cay nồng đặc trưng của nhựa thông.
Julian vừa quấn nhựa thông lên dải vải, vừa giải thích với Riel, đầu ngón tay dính nhựa thông dính đến mức căng ra, nhưng không hề dừng tay: “Những thứ này chính là đạo cụ chủ lực để chúng ta thoát khỏi đám lính đánh thuê!”
Tiếng nói vừa dứt, một mũi tên mang theo tiếng xé gió lao đến, Riel nhận ra nguy hiểm, đoản kiếm lập tức ra khỏi vỏ. “Keng” một tiếng, tia lửa văng tung tóe, lực va đập của mũi tên khiến Riel lảo đảo lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững được.
Một trong những lọ nhựa thông trong tay Julian rơi xuống nền đất, nhựa cây màu trắng sữa văng đầy tay. Julian ngẩng đầu liền nhìn thấy một bóng đen lóe lên trong rừng thông đằng xa, là nỏ thủ! Kẻ đó đang ngồi trên cành cây, dây nỏ vẫn chưa thu về hoàn toàn, rõ ràng là đang chuẩn bị mũi tên thứ hai.
“Trốn đi!” Riel kéo giật Julian ra sau gốc cây khô, đoản kiếm chắn ngang trước người, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng nỏ thủ. Vừa trốn xong, mũi tên thứ hai liền “vút” một tiếng bắn tới, sượt qua thân cây cắm phập vào nền đất, đuôi tên vẫn còn rung ong ong, bùn đen dính trên mũi tên văng đầy người hai người.
“Toang rồi! Còn có nỏ thủ!” Julian nghiến răng, cậu thò đầu liếc nhìn dải vải nhựa thông đã bày xong ven vũng bùn, lại nhìn tên đội trưởng mặc giáp da đen đang xông về phía này, trong lòng nhanh chóng tính toán: “Cậu lùi về sau trước, để tôi chặn đám người này!”
Riel không quay đầu, chỉ gật gật, bước chân lùi về sau nửa bước, ánh mắt nhìn chằm chằm tên nỏ thủ trên chạc cây: “Đừng hoảng, tôi canh nỏ thủ, cậu cứ yên tâm phát huy.”
Lời vừa dứt thì mũi tên thứ ba ập đến, Riel nghiêng người né, đoản kiếm vung ra, chém gãy mũi tên làm đôi, mũi tên gãy rơi xuống nền đất, văng lên một đám bùn đen.
Julian nhân cơ hội xông ra, ánh sáng đỏ nơi đầu ngón tay phải chĩa vào cuộn vải nhựa thông đầu tiên. Ngọn lửa màu vàng cam bùng lên cao nửa thước, tiếng nhựa thông cháy lập tức át đi tiếng bước chân.
Julian không dám dừng bước, lại xông về phía cuộn vải thứ hai, thứ ba, ánh sáng đỏ nơi đầu ngón tay hết lần này đến lần khác lóe lên, mỗi lần châm xong một cuộn, cánh tay lại mỏi thêm một phần, chút ma lực vốn đã không nhiều tiêu hao quá nhanh, cơ thể cậu lập tức trở nên bủn rủn vô lực.
“Nhanh lên! Bọn chúng xông qua rồi!” Tiếng hét của Riel truyền đến, Julian quay đầu nhìn lại, tên đội trưởng mặc giáp da đen đang dốc toàn lực chạy như bay về phía này, sau lưng là bốn năm tên lính đánh thuê, tên nỏ thủ trên chạc cây lại lên dây nỏ nhắm thẳng vào hai người.
Cuộn vải cuối cùng cũng được châm cháy! Bốn đống lửa men theo mép vũng bùn nối thành một bức tường lửa, ngọn lửa màu đỏ cam bốc cháy hừng hực, mùi cay nồng của nhựa thông cháy hòa cùng mùi tanh của bùn nhão bay tới, xộc lên khiến đám lính đánh thuê phải nhíu mày.
Tường lửa chặn mất con đường nhỏ, đám lính đánh thuê xông đến bên lửa liền dừng bước, không ai dám bước lên trước. Ngọn lửa này mà bén lên chân thì e là cái chân đó không bị nướng chín thì cũng biến thành than.
“Chết tiệt! Lại là lửa!” Tên đội trưởng mặc giáp da đen tức giận đá một cước lên hòn đá bên cạnh làm văng lên bùn nhão màu nâu đen. Hắn ta vừa định vòng qua bên hông tường lửa, chân đột nhiên trượt một cái, giẫm vào vũng bùn loãng ven vũng bùn, đế ủng lập tức bị bùn bao phủ, nặng đến mức không nhấc nổi chân.
“Đội trưởng! Cẩn thận!” Tên lính đánh thuê bên cạnh định kéo hắn ta, kết quả mình cũng bị trượt chân, hai người cùng nhau lún xuống vũng bùn nửa tấc, bùn đen ngập đến mắt cá chân, kéo thế nào cũng không ra được.
Julian xem mà thấy hả giận, kết quả còn chưa kịp vui mừng, trong miệng đột nhiên rên khẽ một tiếng, cơn đau dữ dội từ vai trái như kim châm len lỏi vào kẽ xương. Cậu cúi đầu liền nhìn thấy một dòng máu đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay xuống, rất nhanh đã thấm ướt tay áo, nhỏ xuống nền đất loang ra một vệt sẫm màu.
Mũi tên kia găm không sâu lắm, nhưng lại kẹt trong kẽ xương vai, chỉ hơi cử động là da thịt đã căng ra, ngay cả hít thở cũng thấy đau.
Riel bị lực va đập của mũi tên đẩy lùi lảo đảo mấy bước, rõ ràng không ngờ tên nỏ thủ lại còn có một cây nỏ khác, hai mũi tên bắn ra liên tiếp, một mũi tên đẩy lùi cậu ta, mũi tên còn lại thì bắn thẳng vào Julian đang đứng thở hổn hển tại chỗ vì tiêu hao ma lực.
“Đừng có cố chống cự!!” Giọng Riel đột nhiên trầm xuống, cậu ta liếc thấy mũi tên trên vai Julian, ánh mắt lập tức lạnh đi, trở tay dốc toàn lực ném thanh đoản kiếm bên hông ra.
Đoản kiếm mang theo tiếng xé gió lao thẳng đến tên nỏ thủ trên chạc cây, nỏ thủ vừa định tiếp tục lắp tên truy kích, thấy vậy vội vàng né ra sau gốc cây, nhưng không bám chắc cành cây, vừa hay rơi trúng nền đất ven tường lửa, ngọn lửa nóng rực văng lên mặt và người hắn ta, trong nháy mắt liền biến thành một ngọn đuốc sống.
“Tôi không sao… vết thương nhỏ thôi.” Julian nghiến răng định rút mũi tên ra, ngón tay vừa chạm vào thân tên đã đau đến hít một hơi khí lạnh. Riel đã xông tới, đè tay cậu lại: “Đừng rút! Mũi tên có thể có móc, rút ra sẽ bị chảy máu nhiều đấy, cầm máu trước!”
Riel nhanh như chớp xé vạt áo của mình, để lộ một vết sẹo nhạt trên cẳng tay, là vết thương cũ bị lính đánh thuê chém lúc trước, nhưng cậu ta không màng đến bản thân, dùng sức quấn dải vải lên cổ vai Julian, siết hơi chặt một chút, máu rỉ ra chậm hơn.
“Tường lửa có thể chặn bọn chúng một lúc, nhân lúc bọn chúng mất đi phương tiện tấn công từ xa, chúng ta mau đi thôi!” Riel nói.
Julian gật đầu, nén đau dời thanh đao bản rộng ra sau hông, vừa định cất bước liền nghe thấy tên lính đánh thuê mặc giáp da đen phía sau hét lớn với Riel một câu:
“Nhóc con! Mày biết đó là người nhà Elios phải không? Vậy mày có biết cha của mày là do ai hại chết không?”
