Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 17 - Tôi đều sẽ đợi cậu!

“Đừng động đậy, để tôi xem vết thương.” Giọng Julian căng thẳng, cẩn thận kéo vạt áo của Riel lên.

Vừa chạm vào vết bầm trên ngực, Riel liền rên khẽ một tiếng. Người bình thường ăn trọn một cú đá toàn lực của một người đàn ông trưởng thành mặc giáp da, không nói đến chuyện nửa ngày không dậy nổi, đã nôn ra máu rồi mà vẫn còn sức mở mắt tương tác với mình, thì thể chất cũng đã thuộc vào hàng siêu nhân rồi.

Động tác của Julian khựng lại, xé một dải vải sạch sẽ hơn từ chiếc áo rách của mình, thấm chút nước còn sót lại, nhẹ nhàng lau đi vết máu xung quanh vết thương: “Cậu đúng là mạng lớn thật, cú này mà đá trúng tim thì hôm nay cậu không chết cũng để lại bệnh ngầm gì đó.”

Riel không đáp lời, ánh mắt quét một lượt khắp người Julian. Vừa định mở miệng, Julian liền ngắt lời cậu ta: “Cậu không cần lo cho tôi, vết thương của cậu nặng hơn tôi nhiều.”

Ánh mắt Riel không dời đi, ngược lại còn dừng trên ống quần bị rách của Julian, máu ở đó vẫn đang thấm vào cỏ khô, vệt sẫm màu ngày càng lan rộng. Cậu ta muốn giơ tay lên chỉ, ngực lại đột nhiên nhói lên, chỉ đành khàn giọng nói: “Cậu… dù gì cũng phải băng bó đi chứ?”

Julian cúi đầu liếc mắt, tiện tay quấn dải vải dính máu lên chân, thắt nút đau đến nhe răng trợn mắt nhưng lại cố gắng không rên rỉ dù chỉ một chút:

“Vết thương nhỏ thôi, trầy chút da, sao so được với mảng thâm đen trên ngực cậu.” Lời vừa dứt, tay Julian đang xé dải vải khựng lại, vừa rồi vì để đỡ Riel, vết thương cũ trên cánh tay lại bị động đến phát đau, đầu ngón tay cũng đang run rẩy.

Riel nhìn rất rõ, đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay Julian. Lực rất nhẹ, nhưng lại nắm rất chặt, như sợ cậu lại cố gồng mình: “Bây giờ cậu cũng chẳng khá hơn tôi là bao, tranh thủ lúc này nghỉ ngơi cho đàng hoàng đi, lát nữa…”

Có lẽ là do nói quá nhanh, đoạn thoại này còn chưa nói xong, Riel liền cảm thấy lồng ngực mình như bị hung khí đập mạnh vào, đau đến mức trán rịn ra mấy giọt mồ hôi lạnh.

Julian sững sờ, định rụt tay về, nhưng lại bị Riel nắm chặt không động đậy. Cậu quay mặt đi, giọng nói yếu đi một chút: “Thật hết cách với cậu…”

“Đừng có ra vẻ.” Riel ngắt lời cậu, trong bóng tối tĩnh mịch, ánh mắt cậu ta sáng lên một cách nặng nề, “Chúng ta phải chống cự cho đến khi thoát khỏi truy sát, nếu cậu mà ngã xuống, chúng ta…” Cậu ta dừng lại, rồi bổ sung, “Vả lại, cậu còn nợ tôi một bữa ăn…”

Julian nghe thấy chữ “nợ ăn”, khóe miệng vốn đang căng cứng đột nhiên giật giật, mang theo nụ cười có hơi bất đắc dĩ: “Cậu đúng là tham ăn thật, không sợ tôi thật ra là một gã thô lỗ tay nghề rất kém à?”

Miệng thì nói vậy, nhưng động tác trên tay lại càng thả nhẹ hơn. Julian điều chỉnh lại băng vải trên ngực Riel, sợ siết quá chặt ảnh hưởng đến hô hấp.

Tiếng bước chân bên ngoài hầm như búa tạ nện trên phiến đá, ngày càng gần cửa hầm, hòa cùng tiếng chửi rủa khàn khàn của tên đội trưởng mặc giáp đen:

“Lục soát! Lục soát kỹ vào! Hai thằng nhãi ranh kia chắc chắn đang trốn gần đây, đào ba tấc đất cũng phải tìm ra!”

Julian nín thở, lặng lẽ bò đến cửa hầm, nhìn ra ngoài qua khe hở của tấm ván gỗ. Hai tên lính đánh thuê mặc giáp da xám đang canh giữ trong hẻm đang gân cổ than vãn, một tên trong đó đá đá hòn sỏi bên chân, lẩm bẩm chửi rủa:

“Lão đại cũng quá cẩn thận rồi! Bắt chúng ta tốn bao công sức tìm người ở đây, ông ta thì hay rồi, dẫn người đến biên giới nhặt công lao!”

Một tên khác thở dài, sờ sờ túi nước bên hông: “Chứ còn gì nữa? Cái tên tiểu quý tộc tạm thời dẫn đội tưởng mình có chút bản lĩnh thì ghê lắm à. Chỉ bằng cái ma pháp bản nguyên chó má của hắn, đặt ở nội địa thì cũng phải đi nhặt rác mà ăn!”

Tim Julian hơi thả lỏng, lại ghé tai nghe ngóng một lúc, nghe thấy tiếng bước chân của hai người và tiếng la mắng của kẻ mặc giáp đen đi xa, gã kia chắc là trốn dưới gốc cây cổ thụ xiêu vẹo ở đầu hẻm để lười biếng rồi. Cậu rụt người về, lúc xoay người vừa hay đụng phải ánh mắt của Riel.

Đang ở trong hầm rượu tối tăm, mắt Riel sáng như được ngâm trong ánh trăng thanh lạnh, như loài động vật họ mèo, lấp lánh ánh sáng yếu ớt trong bóng tối, nhưng ánh mắt lại dừng trên chân Julian. Mấy vết hằn bị đao chém qua, lúc này đã bị máu nhuộm đến thâm đen, in lên quần một mảng sẫm màu rất lớn.

“Bọn chúng đi rồi à?” Giọng Riel vẫn còn hơi khàn, vừa định chống tường ngồi dậy, ngực liền truyền đến một cơn đau âm ỉ, cậu ta rên khẽ một tiếng, lại ngã về đống cỏ khô.

Julian vội vàng đi qua đè vai Riel lại, giọng điệu mang theo vẻ cứng rắn không cho phép nghi ngờ: “Cậu đừng có cử động nữa. Nếu mà gãy xương sườn thì tôi không có thủ pháp nối xương cao cấp đó để nối lại cho cậu đâu.”

Riel không phản bác, chỉ vươn tay nắm lấy bàn tay Julian đang đè trên vai mình. Bàn tay đó rất lạnh, đầu ngón tay vẫn còn hơi run. Vừa rồi lúc Julian xé băng vải, vết thương cũ trên cánh tay lại bị động đến, chỉ là vẫn luôn cố gồng mình không nói.

Riel có thể cảm nhận được tay Julian lạnh như một tảng băng, và cả những đốt ngón tay gồng cứng vì dùng sức, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu khó hiểu.

“Tôi không sao.” Julian mở lời trước, định rụt tay về, nhưng lại bị Riel nắm chặt hơn. Cậu quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt Riel, sợ bị nhìn thấu sự hoảng loạn của mình.

Từ lúc gặp Riel, cậu vẫn luôn nghĩ đến việc làm thế nào để tránh khỏi cái kết cục tử vong của mình. Nói thật, trong lòng cậu, Riel giống như một công cụ hơn.

Nhưng vừa rồi lúc cậu ta bị đá bay, tim mình cũng nhói lên một cái, có lẽ là… sợ cái đùi nhân vật chính này cứ thế bị giết mất.

“Đừng cố quá.” Giọng Riel rất khẽ, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man trong đầu Julian, “Chân cậu đang chảy máu, cánh tay cũng đang run, đừng tưởng tôi không thấy.” Cậu dừng lại, ánh mắt dừng trên nền đất bừa bộn trong hầm, đảo một vòng cũng không phát hiện ra thứ gì có thể dùng được lúc này.

“Đừng tìm nữa, Thị trấn Redwood này đã sắp biến thành nơi hoang vu không người ở rồi, hầm rượu kiểu này, đồ vật có ích chắc chắn sớm đã bị những người nhặt ve chai hoặc mạo hiểm giả khác lấy đi dùng mất rồi.” Julian dựa vào bức tường gạch đá bên cạnh Riel từ từ ngồi xuống, cơn đau do vết thương mang lại khiến biểu cảm trên mặt cậu vô cùng cứng đờ.

Ánh mắt Riel dừng lại trên bàn tay Julian đang đặt trên đầu gối, bàn tay đó vẫn còn run rẩy nhè nhẹ, trong kẽ móng tay dính vết máu đã khô, ngay cả nắm tay cũng có vẻ khó khăn.

Vách đá của ngăn tối hắt ra hơi ẩm, vô cùng lạnh lẽo trong tiết trời cuối thu. Julian vừa định nhích sang bên Riel để cậu ta bớt bị lạnh, liền nghe thấy người bên cạnh rên khẽ một tiếng, tay đột nhiên siết chặt tay áo cậu, trán Riel đập vào vách đá, mồ hôi lạnh bên thái dương chảy dọc theo gò má xuống, ngay cả hơi thở cũng run rẩy, rõ ràng là cơn đau ở ngực lại bắt đầu.

“Sao thế? Có phải đè lên vết thương rồi không?” Julian vội vàng chống người ngồi dậy, vươn tay định đỡ cậu ta, lại bị Riel đè tay lại. Bàn tay kia nóng hơn lúc nãy, mang theo nhiệt độ hơi bỏng, siết cổ tay cậu đến mức hơi đau.

“Không sao… nghỉ một lát là khỏe.” Giọng Riel rất khẽ, nhưng lại cắn chặt răng, như đang cố chịu đựng.

Julian nhíu mày, vừa định nói gì đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp bầu trời, khiến cả hầm rượu cũng rung chuyển.

“Đừng cử động lung tung!” Giọng Julian căng thẳng, lúc cúi đầu nhìn Riel, tim bỗng thắt lại.

Trán Riel đập vào vai Julian, sắc mặt còn trắng bệch hơn lúc nãy, khóe miệng thậm chí còn rỉ ra chút máu, rõ ràng là chấn động của vụ nổ đã động đến nội thương. Cậu muốn giơ tay lên lau, nhưng lại bị Riel nắm chặt cổ tay trước.

“Tôi không sao…” Giọng Riel khàn đặc như bị giấy nhám mài qua, nhưng vẫn dùng sức nắm chặt tay cậu, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức, “Xem trước… bên ngoài thế nào đã.”

Julian không dám buông lỏng bàn tay đang che chở cậu, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía cửa hầm, tấm ván gỗ đã bị chấn động làm nứt ra một khe hở, bên ngoài truyền đến tiếng gào thét của gã đàn ông mặc giáp đen:

“Mẹ kiếp! Trong cái hố chó này không có, đổi cái tiếp theo! Tao không tin không nổ ra được hai đứa chúng mày!”

“Là tên khốn mặc giáp đen!” Tim Julian đập thình thịch, nhưng đầu óc lập tức tỉnh táo. Hầm rượu vốn đã cũ nát, nếu bị thuốc nổ luyện kim nổ cho một phát thì chắc chắn sẽ sập, ở lại đây chính là chờ chết.

Nhìn Riel lúc này sắp không còn hơi sức, Julian nghiến chặt răng, đặt túi vải trên người và cuốn sách dày cộp kia ra trước mặt Riel. Dưới ánh mắt nghi hoặc và khó hiểu của Riel, Julian nhẹ nhàng ấn lên vai cậu ta, giọng điệu dịu dàng: 

“Tiếp theo tôi nói gì cậu phải nghe cho kỹ,” Julian lật sách ra, trang đầu tiên kẹp một tấm da cừu hơi ố vàng, bên trên ghi chép lại nhà cửa lớn nhỏ và rất nhiều lối vào hầm rượu của Thị trấn Redwood.

“Hiện giờ chúng ta giờ đang ở vị trí này, lát nữa đợi tôi ra ngoài dụ bọn chúng đi, cậu lập tức uống cái này, sau đó chạy hết tốc lực về phía con đường chính của thị trấn.”

Julian móc từ trong túi vải ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh biếc, trong bóng tối, dung dịch thuốc lấp lánh ánh sáng yếu ớt, mang theo một cảm giác rất mộng ảo.

“Bên đường chính có một cái giếng cạn, sau khi xuống dưới thì dùng Huy Hiệu Thánh Hỏa của cậu ấn lên bức tường phía đông, đó là một nơi ẩn nấp, bên trong có một lọ thuốc trị thương cao cấp, chút vết thương này trên người cậu ở trước mặt nó chỉ là vết xước nhỏ mà thôi.”

Riel nghe Julian cố nén đau đớn để nói một tràng dài như vậy, đầu óc nhất thời có hơi mông lung, muốn đặt câu hỏi nhưng lại bị Julian ngắt lời.

“Tôi biết cậu đang có nghi hoặc, cũng tò mò tại sao lúc trước tôi không dẫn cậu đến đó. Đợi đến nơi đó, cậu hồi phục vết thương, nghỉ ngơi cho tốt để lấy lại tinh thần, đợi tôi đến tìm cậu rồi sẽ giải thích!”

“Chờ đã! Tôi…”

Bàn tay Julian đang đè trên vai Riel dùng sức thêm một chút, khiến Riel đang muốn phản bác gì đó sững sờ. Cổ họng Riel nghẹn lại, muốn nói mấy lời như “tôi đi cùng cậu”, nhưng rồi lại nhìn thấy vết thương cũ trên cánh tay Julian. Vừa rồi lúc đè lên vai mình, vết máu rỉ ra từ tay áo cậu ta càng rõ rệt hơn, ngay cả giơ cánh tay lên cũng run rẩy.

“Vết thương cũ của cậu…” Riel đột nhiên nắm chặt cổ tay Julian, lực lần này còn mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây, không phải Julian cậu cố ra vẻ, mà là sợ rằng cậu ta vừa xoay người là sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

“Cậu ngay cả kiếm cũng sắp không cầm nổi, làm sao mà dụ bọn chúng?”

Julian sững sờ, cúi đầu nhìn bàn tay đang run rẩy của mình, rồi lại ngẩng đầu cười cười: “Tôi là quý tộc mà. Cho dù là quý tộc đã bị ruồng bỏ, thì chút thủ đoạn tự bảo vệ mình vẫn có! Vốn dĩ bọn chúng cũng không định giết tôi, huống hồ tôi có đầy cách đối phó với mấy con tép riu kia!”

Nhưng lời này không lừa được Riel, cậu ta nhìn vết thương vẫn đang rỉ máu trên chân Julian, nhìn lồng ngực cậu vì nén đau mà phập phồng nhè nhẹ. Đột nhiên cậu nhớ lại lúc trước ở trong hầm, Julian cẩn thận từng li từng tí lau vết máu cho mình. nhớ lại trong hẻm, bóng lưng Julian đá văng thùng rượu chắn trước mặt mình, nhớ lại lúc nổ ban nãy, Julian lập tức bổ nhào qua che chở cho mình.

Trò giao dịch này, ngay từ lúc bắt đầu đã là Julian đơn phương bỏ ra, đây đâu thể coi là giao dịch chứ? Chỉ là mình đang được bảo vệ một cách đơn phương. Thánh Thành gì chứ, đó chỉ là cái cớ để cậu ta tiếp cận mình mà thôi?

“Cậu cũng phải sống.” Giọng Riel khàn đặc, nhưng lại vô cùng kiên định, muốn đẩy lọ thuốc màu xanh biếc kia về. Cậu ta không biết đó là thứ gì, nhưng chắc chắn là loại thuốc có thể khiến một người bị trọng thương lập tức hồi phục khả năng hành động trong thời gian ngắn.

Nhưng tay Julian đè lên động tác đẩy thuốc của Riel, không để lọ thuốc lùi về dù chỉ nửa phân.

“Cầm lấy.” Giọng Julian trầm hơn lúc nãy, không cười nữa, đáy mắt là vẻ nghiêm túc mà Riel chưa bao giờ thấy, “Tôi dụ bọn chúng đi là vì để cậu sống sót đến được cái giếng cạn. Cậu mà đưa thuốc cho tôi, nếu nửa đường đau đến mức đi không nổi, thì chuyến này của tôi coi như toi công.”

Ngón tay Riel ngưng lại giữa không trung, hơi lạnh của lọ thuốc men theo kẽ tay chui vào tim. Cậu ta đột nhiên phát hiện mình ngay cả lời phản bác cũng không nói ra được. Julian sớm đã tính toán hết mọi đường lui, từ đầu đến cuối, đều đang lo liệu cho cậu ta, đâu có nửa điểm gì là “giao dịch”?

Tại sao tên quý tộc bị ruồng bỏ trước mắt này lại đối xử tốt với mình như vậy? Thậm chí có khả năng đánh mất cả tính mạng của mình.

“Yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng quay về tìm cậu.” Julian giơ tay, vỗ vỗ lên vai Riel thật nhanh, như đang an ủi, lại như đang tự cổ vũ mình.

Lúc thiếu niên xoay người, bóng lưng gầy gò sượt qua tấm ván gỗ ở cửa hầm, bụi bặm bay lên lơ lửng trong ánh hoàng hôn, kéo bóng cậu thật dài, đổ lên đầu gối Riel.

“Ừm.” Riel khẽ đáp, “Tôi đợi cậu, nhớ bù lại bữa ăn cậu nợ tôi đấy.” Riel cố gắng hít sâu một hơi, khóe miệng cong thành một nụ cười:

“Bất kể ngon hay không, tôi đều đợi cậu, nhất định sẽ đợi!”