"A, mưa rồi."
Xách túi cơm hộp mua từ siêu thị, Denji ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, sau một thoáng suy nghĩ liền chạy vào trú mưa dưới mái hiên của một quán cà phê ven đường.
Chỉ vài giây sau, những giọt mưa lất phất nhanh chóng biến thành cơn mưa như trút nước.
Mặc dù dầm mưa về nhà cũng chẳng sao, nhưng hộp cơm chắc sẽ bị ướt sũng mất.
Thời gian này Hayakawa Aki bận rộn huấn luyện tối mắt tối mũi, để anh đỡ vất vả, Denji và Power đều ăn cơm hộp siêu thị, đỡ công Aki phải nấu nướng cho hai đứa.
Trước đây, thỉnh thoảng Aki cũng phải tăng ca không về nhà được, nhưng lúc đó Denji và Power đâu cần ăn cơm hộp siêu thị, vì Souko sẽ thay Aki nấu cơm cho họ. Đồ ăn Souko nấu ngon hơn mấy hộp cơm làm sẵn rẻ tiền này gấp vạn lần.
Nhưng giờ cô ấy không còn nữa.
Quá đáng thật, rõ ràng ngày hôm trước còn mới hôn mình xong.
Denji lôi từ trong túi ra một bông hoa. Vừa nãy lúc ra khỏi siêu thị, thấy có người quyên góp tiền cho trẻ em bị bệnh, cậu tiện tay cho hết số tiền lẻ còn lại và nhận được bông hoa này như một món quà cảm ơn.
Một bông hoa nhỏ hết sức bình thường, chẳng phải hoa hồng hay loại gì sang trọng, trông như hoa dại hái ven đường, chắc chắn giá trị không bằng số tiền Denji đã quyên góp.
Với Denji, nó cũng chẳng có tác dụng gì, may ra thì giúp cậu nếm thử xem vị của hoa như thế nào.
Nhưng cậu vẫn nhận lấy, cứ như thể nghĩ rằng bông hoa này vẫn có thể tặng cho một ai đó vậy.
"...Tặng hoa à? Tặng cho ai bây giờ?"
"Tặng cho tôi thì thế nào?"
"?" Denji liếc mắt nhìn sang. Một thiếu nữ tóc ngắn buộc đuôi ngựa không biết đã đứng cạnh cậu từ lúc nào, đang cười híp mắt nhìn cậu.
"Nếu không biết tặng cho ai, thì tặng cho tôi được không?" Thiếu nữ mỉm cười nhắc lại. "Tôi cũng thích hoa lắm."
Nói một cách công tâm, cô gái này rất dễ thương, dáng người cũng cao ráo hơn hẳn "nấm lùn" Souko, dù vòng một không đẫy đà bằng.
Bất kỳ người đàn ông nào có chút ga lăng, khi đối diện với lời thỉnh cầu về một bông hoa nhỏ vô giá trị từ một thiếu nữ xinh đẹp đang mỉm cười với mình như vậy, đều không có lý do gì để từ chối.
"Cô là ai?"
Tiếc thay, Denji không phải quý ông, mà là một gã côn đồ sẵn sàng đá vào chỗ hiểm của quý ông: "Mẹ cô không dạy là không được tùy tiện xin đồ của người lạ à? Tôi không có mẹ mà còn biết điều đó đấy!"
"...Hả?"
Thiếu nữ ngẩn người. Rõ ràng tình huống này nằm ngoài dự tính của cô.
Tên này đúng là chẳng có chút lịch sự nào cả.
Nhưng ngay sau đó, cô gái lại bật cười thành tiếng, vẻ mặt còn có phần vui vẻ hơn: "Cậu thú vị thật đấy!"
"Hả? Thôi kệ, cô muốn nghĩ sao thì nghĩ."
Denji vò đầu bứt tai vẻ bực bội: "Hộp cơm hôm nay là cơm lươn hiếm hoi lắm mới có vị ngon đấy, khó khăn lắm tôi mới giành được."
"Hửm? Ý cậu là sao?"
"Ý là, lát nữa đánh nhau thì phí phạm hết chứ sao..."
"Ra vậy, đúng là hơi phí thật..."
Cả Denji và thiếu nữ đều nhìn ra con phố đang bị màn mưa bao phủ trước mặt, không ai nhìn ai. Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc, chỉ còn lại tiếng mưa rơi.
Và rồi — BÙM!!!
Tiếng gầm của máy cưa và tiếng nổ của bom đạn gần như cùng lúc xé toạc không gian. Con phố vừa nãy còn mang vẻ yên bình, thanh lịch trong mưa, chỉ trong chớp mắt đã biến thành chiến trường khốc liệt.
"Lợi hại thật, sao cậu nhận ra tôi hay thế?"
"Vì mùi thối của lũ sát thủ các người bốc lên nồng nặc chứ sao!"
Thiếu nữ ngây thơ ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một Quỷ Bom với phần đầu giống như đầu đạn tên lửa, đang đứng đối diện với Denji trong hình dạng Chainsaw Man.
"Nói con gái người ta hôi thối là hơi quá đáng đấy nhé." Giọng Quỷ Bom nghe như đang cười. "Nhưng thôi kệ, dù sao nhiệm vụ của tôi cũng chỉ là mang trái tim cậu về thôi."
Còn giọng Denji thì nghe còn giống phản diện hơn cả đối thủ gấp trăm lần: "Thử xem, trước khi tôi cưa nát cái đầu bom của cô!"
Quỷ Bom không phải dạng vừa. Bản thân "bom đạn" đã là một khái niệm đủ gây khiếp sợ, nên sức mạnh của con Quỷ tương ứng đương nhiên không tầm thường. Hơn nữa, vật chủ Reze lại là một điệp viên tinh nhuệ được Liên Xô đào tạo từ nhỏ, khả năng chiến đấu cực mạnh.
Về phía Chainsaw Man, sức mạnh của Pochita thì miễn bàn. Bản thân Denji sau thời gian được Kishibe huấn luyện theo kiểu chết đi sống lại, chiến lực cũng tăng vọt, không còn là tay mơ chỉ biết lao đầu vào đánh như trước.
Cuộc chiến giữa hai kẻ mạnh, chỉ trong nháy mắt đã trở nên kinh hoàng!
"Không ngờ lại được tận mắt xem ngài Denji và ngài Reze đánh nhau, phen này không chạy nhanh là chết chắc..."
Trong vũng nước đọng phía xa, Beam (Quỷ Cá Mập) - người được Makima phái đến giám sát và bảo vệ Denji, nhìn cảnh tượng chiến đấu mà tim đập chân run.
Cậu ta dĩ nhiên rất muốn lao lên giúp Denji, nhưng nhìn tình hình chiến trận kia mà xem...
Mặt đường cứng rắn bị nổ tung thành hố sâu trong tích tắc. Xe cộ, nhà cửa đều bị chẻ đôi ngọt xớt. Thậm chí hai người kia còn dùng xích và lực phản chấn của vụ nổ để bay lên không trung giao chiến. Những cư dân sống ở tầng cao tội nghiệp cũng không thoát khỏi tai kiếp.
Mặc dù không chủ động tấn công người dân, nhưng rõ ràng cả hai cũng chẳng có ý định nương tay để tránh thương vong.
Beam cảm thấy nếu mình lao vào đó, chưa đầy hai giây sẽ biến thành sashimi cá mập hoặc cá mập nướng ngay.
"Tuy đã báo cho cô Makima, nhưng cô ấy lại bảo chỉ cần đứng ngoài quan sát là được..."
Dù khó hiểu trước quyết định của Makima, nhưng Beam lúc này cũng chỉ biết tuân lệnh, lẳng lặng đứng bên lề chờ kết quả trận chiến.
Trên chiến trường, tuy Denji và Reze đánh nhau có vẻ ngang ngửa, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy Denji phòng thủ nhiều hơn tấn công.
Cũng dễ hiểu thôi, Reze là điệp viên Liên Xô với hơn chục năm kinh nghiệm thực chiến, còn Denji tính ra mới học được chưa đầy hai tháng. Khoảng cách về kinh nghiệm là không thể bù đắp, nên Denji đành phải bại trận thôi — sao?
"Xin lỗi nhé Denji, trái tim cậu tôi xin nhận."
Lại một lần nữa dùng bom phế đi hai tay của Denji, Reze dĩ nhiên không bỏ lỡ khoảnh khắc đối phương chưa kịp hồi phục này. Cánh tay cô ta trong chớp mắt xuyên thủng lồng ngực Denji, dứt khoát giật trái tim ra—
"Hả?"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ mình vừa giật ra, đồng tử Reze co rút lại.
Đó hoàn toàn không phải là Pochita, mà là một khối đen sì được kết từ dây xích máy cưa — một quả bom dây xích!
"Cô thích nổ chứ gì? Để xem ai nổ chết ai nào?!!"
Không một chút do dự, quả bom dây xích lập tức phát nổ, bung ra như tấm lưới siết chặt lấy Reze, và rồi — xoay tít cắt nát!
Không kịp trăng trối lời nào, Reze vốn đang nắm chắc phần thắng, trong sát na đã biến thành những mảnh vụn trên mặt đất.
"...Xem ra bom của ông đây vẫn lợi hại hơn."
Xác nhận Reze đã mất ý thức và khả năng hành động, không thể biến hình thành Quỷ Bom được nữa, Denji mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất trở lại hình dạng con người.
Suýt chút nữa thì toi. Nếu cậu không dùng dây xích cài bẫy sẵn trong cơ thể mình từ trước, thì người nằm đo sàn lúc này e là chính cậu.
Denji quay đầu nhìn quanh. Con phố yên bình ban nãy giờ đã biến thành biển lửa hoang tàn.
"Lại phải đi mua hộp cơm khác rồi..."

