Chương 110: Điên cuồng ăn vụng đồ cúng của anh!
[Năng lượng +50000]
"Phụt~"
"Có chuyện gì mà em cười vui thế?"
Ngồi trên xe đến nội các chính phủ, Makima khó hiểu nhìn Souko đột nhiên bật cười khúc khích bên cạnh.
"Không, không có gì đâu~" Souko vui vẻ đáp. "Em chỉ nghĩ giờ này chắc Denji và Aki đang bị Power hành cho lên bờ xuống ruộng thôi."
"...Em cũng không cần quá để tâm đến bọn họ làm gì." Makima nghiêm túc nói. "Ba người đó tự lo cho nhau được."
Mấy kẻ phiền phức, nằm bệnh viện rồi mà còn ngáng đường cô... Rõ ràng cô đã về được hai ngày rồi mà khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng với Souko.
"Dù sao cũng là người một nhà mà, lo lắng cũng là bình thường." Souko cười cười, nhìn phong cảnh lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ xe.
Khoảnh khắc này đã chứng minh tầm quan trọng của việc lướt diễn đàn.
Nếu là trước đây, có khi Souko vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu khoản năng lượng khổng lồ này từ đâu rơi xuống đầu. Nhưng giờ chỉ cần lướt nhẹ diễn đàn, cô đã dễ dàng xác định được ai là người vừa "nổ hũ".
Nhìn thấy viễn cảnh mình móc tim Denji rồi sao...
Hưm hưm hưm, xem ra kế hoạch cuối cùng có thể bắt đầu rồi đây~
—
"Này, dạo này Aki có vẻ lạ lắm đúng không?"
Tại nhà Hayakawa, Power lén quan sát Hayakawa Aki đang ngồi im lìm nhìn ra cửa sổ trong phòng, rồi quay sang thì thầm thắc mắc với Denji: "Cứ ủ rũ suốt mấy hôm nay..."
"Chắc là do trước đây ngày nào cũng xông pha tuyến đầu, giờ đột nhiên bị bắt nghỉ phép nên chưa quen chăng?" Denji gãi đầu. "Hỏi thì anh ấy cũng chẳng chịu nói."
"Không phải bổn đại gia lo lắng cho hắn đâu nhé, nhưng mà trước đây ngày nào hắn cũng nấu cơm cho chúng ta ăn, nếu hắn có chuyện buồn phiền thật thì giúp giải quyết một chút cũng không phải là không được~"
"Xem ra Power cũng biết điều hơn rồi đấy."
Souko từ trong bếp bước ra, nhẹ nhàng đặt mâm cơm xuống trước mặt hai người. "Nhưng dạo này tay Aki chưa khỏi hẳn, nên đành phải ăn cơm em nấu thôi nhé?"
Nếu tay nghề nấu nướng của cô quá đỉnh, khéo nhiệm vụ nấu ăn của nhà Hayakawa lại chuyển từ vai Aki sang vai cô mất. Thế nên để được lười biếng, Souko cố tình thể hiện trình độ nấu nướng kém hơn Aki một chút.
"Không sao, bổn đại gia ăn gì cũng thế cả!" Power xem ra khá dễ tính trong chuyện ăn uống.
"Nói đúng hơn là Souko nấu còn ngon hơn ấy chứ!" Denji thì sướng rơn.
Cũng phải thôi, Denji và Power vốn có thiên phú "trù nghệ hắc ám" bẩm sinh. Nhớ hồi Aki mới xuất viện lần trước, hai đứa hứng chí đòi nấu cơm cho anh ăn, kết quả hại anh nôn thốc nôn tháo...
May là hôm đó Souko lại kích hoạt được năng lực dự tri tương lai, bèn lấy cớ đi mua nước ngọt để chuồn êm, thoát được kiếp nạn bị đầu độc.
"Nhưng Aki cứ thế này mãi cũng không ổn."
Souko nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi mỉm cười đề nghị: "Hay là chúng ta cùng đi Hokkaido chơi đi?"
"Hokkaido...?" Denji ngẩn ra, rồi phấn khích reo lên: "Đi du lịch á?!"
"Ừ, đó là quê của Aki mà." Souko gõ cửa phòng Aki, rồi thò đầu vào nhìn anh. "Anh thấy thế nào Aki? Tiện thể mọi người cùng đi thăm mộ gia đình anh luôn."
"..."
Vì ba người bên ngoài nói chuyện chẳng hề hạ thấp giọng chút nào nên Aki bị buộc phải nghe từ đầu đến cuối. Anh bất lực quay người lại: "Đi viếng mộ thôi mà, đâu cần đông người thế."
"Bổn đại gia muốn đi du lịch!" Power nhảy cẫng lên, múa may quay cuồng vui sướng. "Hokkaido!"
Denji và Souko lập tức hùa theo, nối đuôi sau lưng Power, vừa vung nắm đấm vừa hô vang: "Hokkaido! Hokkaido!"
"Mấy người này thật là..."
Hayakawa Aki thở dài: "Thế còn con Mèo tính sao?"
Dứt lời, ánh mắt cả bốn người đồng loạt đổ dồn vào chú mèo đang ngơ ngác dưới chân Power và Souko.
—
"Du lịch?"
Nhìn con mèo bị Souko nhét vào lòng mình và bộ tứ đã trang bị đầy đủ hành lý chuẩn bị ra bắt tàu cao tốc, Makima mặt không cảm xúc: "Đi Hokkaido à?"
"Đúng rồi, chắc đi khoảng hai ngày, nên nhờ chị chăm sóc Mèo giúp em nhé~" Souko nhét mèo xong liền cười hì hì vẫy tay chào, rồi dắt Denji và đồng bọn chuồn lẹ. "Nhớ đừng để mấy chú cún bắt nạt Mèo đấy!"
Souko rút lui nhanh như một cơn gió. Makima còn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì thì cô đã dẫn người biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại Makima và con mèo trong lòng nhìn nhau không nói nên lời.
Makima: "..."
Mèo: "...Meo?"
—
Sau khi mất đi tất cả người thân trong thảm kịch do Quỷ Súng gây ra, cứ đến ngày này hàng năm, Hayakawa Aki đều về Hokkaido để thăm mộ.
Mọi năm anh đều đi một mình. Cũng phải thôi, tất cả những người có thể đi viếng cùng anh đều đã nằm lại dưới đó rồi.
Nhưng năm nay tình hình có chút khác biệt. Người đi cùng anh đông hơn hẳn. Tuy có hơi ồn ào, nhưng sự náo nhiệt này cũng khiến tâm trạng anh tốt lên nhiều.
Vốn dĩ Hayakawa Aki đã nghĩ như vậy...
"Nhưng mà thế này có phải đông quá mức quy định rồi không?!"
Souko: "Có đông lắm đâu?"
Denji: "Bình thường mà."
Power: "Cơm hộp là của ta hết!"
Himeno: "Vẫn chừng ấy người thôi mà?"
Makima: "Mèo và cún tôi gửi cho Kishibe nuôi hộ rồi, nên không sao đâu."
Hayakawa Aki: "Thế này mà còn chưa đông à?!!"
Ngoại trừ Makima im lặng dựa vào Souko còn coi là yên tĩnh, những người còn lại đúng là cái chợ vỡ, người sau ồn hơn người trước.
Rõ ràng là đang ngồi trên tàu Shinkansen, mà Aki cứ ngỡ mình đang ngồi giữa phố đi bộ, đầu óc sắp nổ tung vì tiếng ồn.
May mà toa xe này ngoài họ ra không còn ai khác, nếu không Aki chẳng biết giấu mặt vào đâu.
Sai lầm, quả là một quyết định sai lầm. Biết thế mình đã lén đi một mình cho xong!
Cố gắng trấn tĩnh lại, Aki tự an ủi bản thân rằng chắc do bọn họ mới được đi chơi xa nên hơi phấn khích tí thôi, lát nữa sẽ ổn định lại ngay.
Tuy nhiên...
"Aki, nhìn này, ta bắt được con cá to chưa này!"
"Thả con cá mập đó xuống ngay!"
Trên boong tàu thủy, trước ánh mắt kinh hoàng của các hành khách khác, Hayakawa Aki gào lên với Power - người vừa dùng huyết thuật tạo ra cây lao móc một con cá mập từ dưới biển lên.
"Đúng đấy, câu cá thì phải dùng cần câu chứ!"
"Cả cậu nữa Denji, đừng có biến thành Chainsaw Man rồi dùng xích cưa để vớt cá!"
"Đừng làm mất hứng thế chứ Aki, để tụi nhỏ tự do phát huy trí tưởng tượng tốt cho não bộ mà." Souko ân cần khuyên nhủ.
"Dọa người ta sợ thế kia họ báo cảnh sát đấy!"
"Thì chúng ta là cảnh sát còn gì." Himeno cười hì hì, tay cầm chai rượu.
"Vẫn sẽ bị khiếu nại kỷ luật thôi..."
"Không sao!" Souko tự tin cười, ôm chặt lấy cánh tay Makima bên cạnh. "Sếp sòng ở ngay đây rồi còn lo gì~"
"Chỉ là đang tiêu diệt đối tượng nghi vấn là Quỷ Cá Mập thôi." Makima nghiêm túc nói. "Công vụ bình thường."
Hayakawa Aki: "..."
Đến lúc vào nghĩa trang, chắc không có chuyện anh phải đứng nhìn Power và Denji ăn vụng đồ cúng trong khi mấy người kia đứng cười hô hố đâu nhỉ...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
