Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Ước Nguyện - Chương 111: Tiếng bước chân của vực sâu

Chương 111: Tiếng bước chân của vực sâu

Điều mà Hayakawa Aki lo sợ cuối cùng cũng xảy ra. Power và Denji, hai đứa báo thủ này quả nhiên đã tranh thủ lúc anh không để ý mà thò tay sang đồ cúng trên bia mộ người khác.

May mà Souko vẫn còn chút đạo đức cơ bản, lập tức mắng cho hai đứa một trận — giá mà cô ấy mắng trước khi bọn nó ăn xong thì tốt biết mấy.

"Haizz..."

Lần này Makima vung tay bao trọn cả lữ quán suối nước nóng gần đó. Nhờ vậy, giữa tiết trời vẫn còn những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt này, cả nhóm lại được dịp ngâm mình thư giãn.

Vì trong đội phần lớn là nữ, nên sau khi chia khu vực tắm, lỗ tai của Hayakawa Aki cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Mệt tim thật sự.

Nhưng lạ thay, cảm giác bi thương của những năm trước lại không ập đến. Có lẽ vì dọc đường xảy ra quá nhiều chuyện, tâm trí anh cứ phải lo lắng cho mấy tên nhóc này, đến nỗi chẳng còn thời gian mà cảm thấy đau buồn nữa.

Thú thật, cảm giác này... cũng không tệ lắm.

Hayakawa Aki liếc nhìn Denji đang áp sát tai vào bức tường ngăn cách khu tắm nam nữ, ngay lập tức đoán ra trong đầu thằng nhóc này đang chứa thứ gì.

 "Cấm nhìn trộm."

"Ai... ai thèm nhìn trộm chứ!"

Mặt Denji đỏ lựng lên trong nháy mắt, vội vàng ngụy biện: "Ông đây không có ý định xem Souko tắm đâu nhé! Ông đây chỉ là... chỉ là... lo bọn họ bị chết đuối thôi!"

Trời ạ, cái lý do củ chuối gì thế này.

Nhưng sống chung hơn một năm rồi, Hayakawa Aki lạ gì cái tính nết của Denji nữa. Anh chỉ đành thở dài lắc đầu, thầm nhủ trong lòng phải canh chừng thằng nhóc này cẩn thận, tuyệt đối không để nó làm ra mấy trò đồi phong bại tục.

Chỉ là đêm dài đằng đẵng, cộng thêm làn nước ấm áp dường như có tác dụng xoa dịu tinh thần, Hayakawa Aki cảm thấy những nỗi niềm chất chứa trong lòng bấy lâu nay bỗng muốn tuôn trào.

"Denji, nhóc thích Souko đúng không?"

"Hả?!"

Câu hỏi thẳng thừng bất ngờ của Hayakawa Aki khiến Denji không kịp trở tay. Sau một hồi đỏ mặt tía tai uốn éo, cuối cùng cậu cũng chọn cách thành thật khai báo: "Siêu thích..."

Không hề bất ngờ trước câu trả lời này, Hayakawa Aki bình tĩnh gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy Souko có thích nhóc không?"

"Hả?"

Lần này thì Denji ngớ người thật sự. Cậu lộ rõ vẻ do dự, một lúc lâu sau mới lí nhí lầm bầm: "Không biết nữa, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này... Nhưng chắc là cũng thích đấy chứ, Souko chăm tôi lắm mà..."

"Ừ, Souko luôn đối tốt với nhóc, từ rất lâu về trước rồi." Hayakawa Aki gật đầu. "Nhưng vấn đề là tại sao hả Denji? Tại sao cô ấy lại tốt với nhóc như vậy?"

Theo bản năng siết chặt nắm tay, giọng điệu của Hayakawa Aki trầm xuống: "Anh rất lo, Denji à... Anh sợ rằng mọi món quà đều đã được âm thầm định giá cả rồi."

Denji không trả lời, có vẻ như dáng vẻ trầm mặc này của Aki khiến cậu cũng chẳng biết nói gì hơn —

"Từ rất lâu về trước? Aki, anh quen Souko từ trước rồi à?!"

Đang bàn chuyện nghiêm túc mà mày bắt sóng đi đâu thế hả?

Hayakawa Aki cạn lời trước sự "nhảy số" lung tung của Denji. Tâm trạng nặng nề ban đầu cũng vì cú bẻ lái này mà trở nên dở khóc dở cười: "Quen biết khéo cũng chẳng kém nhóc mấy ngày đâu, cũng hơn hai năm rồi!"

"Hơn hai năm... Thế chẳng phải cũng ngang ngửa tôi sao?"

Nhìn Denji đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, Hayakawa Aki bất lực lắc đầu. Anh biết thằng nhóc này vô tư, nhưng không ngờ lại vô tư đến mức như thế.

Cho dù Denji không nghĩ đến những vấn đề đó, thì với tư cách là người nhà, anh phải lo thay cho cậu, phải chuẩn bị sẵn đường lui mới được.

Nhưng đối với anh hiện tại, Souko chẳng phải cũng là người nhà sao?

Nếu Souko thực sự muốn hại Denji, mình sẽ...

"Rốt cuộc nên làm thế nào đây?"

Đối mặt với tình huống quá đỗi khó khăn mà chẳng biết chia sẻ cùng ai, Hayakawa Aki mệt mỏi nhắm mắt lại.

"Thì cứ đi hỏi thẳng Souko là được mà."

"Hả?"

Hayakawa Aki ngạc nhiên mở mắt nhìn Denji. Thằng nhóc vẫn đang ngước nhìn bầu trời đêm với vẻ chán chường, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc đến lạ.

"Tôi cũng chẳng hiểu Souko đang nghĩ gì đâu, nhưng dạo này anh cứ rầu rĩ vì chuyện đó đúng không?" Denji gãi đầu, nói như một lẽ đương nhiên. "Đã thế thì cứ đi hỏi thẳng Souko đi. Cổ mà biết anh lo lắng đến mất ăn mất ngủ vì chuyện này, chắc chắn sẽ trả lời anh thôi."

"...Hỏi thẳng?"

Hayakawa Aki lẩm bẩm ba chữ này, như thể chúng chứa đựng ma lực nào đó. Và trong lúc lặp lại, khóe miệng anh bất giác cong lên — Phải rồi, tại sao cứ phải phức tạp hóa vấn đề lên làm gì nhỉ? Tại sao không thử dùng cách đơn giản nhất để giải quyết xem sao?

Tại sao mình lại mặc định rằng Souko sẽ không trả lời? Đã coi cả Denji và Souko là người nhà, thì tại sao người nhà với nhau lại không thể thẳng thắn?

"Denji, có khi nhóc là thiên tài thật đấy." Hayakawa Aki chân thành cảm thán.

Vốn dĩ Makima không thích can thiệp vào bộ máy quyền lực của con người, hay thao túng mấy lão già bụng phệ não rỗng kia. Nhưng đám người đó đôi khi cứ làm mấy chuyện khiến cô chướng mắt, buộc cô phải dùng chút thủ đoạn để bọn họ biết điều mà ngậm miệng lại trong những việc liên quan đến cô, để cuộc sống của cô dễ thở hơn chút.

Hiện tại, chính phủ Nhật Bản ít nhất đã không còn suốt ngày lăm le muốn giết cô nữa, và sự an toàn của Souko bên cạnh cô cũng được đảm bảo phần nào.

Một lợi ích bất ngờ đi kèm chính là: Sức mạnh đồng tiền.

Ví dụ như việc bao trọn lữ quán này, nếu dùng tiền lương của Makima thì đúng là một khoản lớn, nhưng giờ cô có thể thản nhiên dùng công quỹ để thanh toán, đỡ phải dùng năng lực để ăn quỵt.

Nhờ đó mà mọi người mới có thể mặc yukata, ngồi trong lữ quán sang trọng mà thưởng thức đêm xuân của Hokkaido.

"Ra là vậy, anh nhìn thấy viễn cảnh mọi người đều chết, còn em thì móc tim Denji thông qua Quỷ Tương Lai sao?"

Trong phòng, mọi người quây quần bên nhau. Nghe xong nỗi lo của Hayakawa Aki, phản ứng của mỗi người mỗi khác, nhưng lại có chung một sự đồng thuận kỳ lạ về một điểm.

"Quỷ Tương Lai, chị cũng có nghe danh nó ở Cục An ninh, biết là nó có khả năng dự báo tương lai. Nhưng mà, bảo Souko có thể đánh bại tất cả mọi người rồi cướp tim Denji ấy hả...?"

Himeno lộ vẻ khó xử. Sau lần được Souko cứu mạng trước họng súng, lòng biết ơn cộng với sự áy náy vì đã nghi ngờ Souko trước đó khiến độ hảo cảm của cô với Souko đã chạm mốc tối đa. Giờ cô chắc chắn là "phe Souko".

Nhưng dù vậy, cô vẫn phải chỉ ra một sự thật phũ phàng đối với Souko: "Trừ khi Souko lại cho nổ đường ống khí ga, chứ bình thường chị không cần dùng năng lực Quỷ Ma chắc cũng đánh thắng em ấy."

"Bổn đại gia bị Souko giết, xác bị chém làm đôi á?" Power cười phá lên như được mùa. "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Tên búi tóc kia, ngươi thế mà lại đi xoắn xuýt vì cái chuyện cỏn con này á? Bổn đại gia chấp Souko hai tay cũng thắng!"

Ánh mắt Makima thì lại trở nên nguy hiểm, thậm chí còn vương chút hơi lạnh: "Hay là lôi con Quỷ Tương Lai ra hỏi cho ra lẽ nhỉ?"

"Thôi mà, làm Quỷ sống đã khó khăn rồi, đừng bắt nạt nó nữa."

Souko cười ngăn Makima lại, rồi nhìn sang Hayakawa Aki đang có chút căng thẳng. Vẻ mặt cô dần trở nên nghiêm túc, rồi — không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Em giết sạch mọi người, rồi cướp tim Denji... Aki, anh nghĩ em lấy cái gì để thắng được chị Makima và Denji hả?"

"Chuyện này xét trên thực lực cơ bản thôi đã thấy bất khả thi rồi, anh đúng là lo xa quá."

"Nhưng mà Quỷ Tương Lai..." Hayakawa Aki trông vẫn còn chút do dự.

"Thế này đi Aki, em có thể lập khế ước với anh, đảm bảo tuyệt đối sẽ không làm hại Denji, được chưa?" Souko cười rạng rỡ, không hề tỏ ra giận dỗi chút nào trước sự nghi ngờ của anh.

Và chính sự thẳng thắn, vô tư ấy đã khiến Hayakawa Aki trút bỏ được chút ngờ vực cuối cùng.

Khi một con Quỷ sẵn sàng ký khế ước để đảm bảo sẽ không làm hại Denji, thì sao có thể nghi ngờ tấm lòng của cô ấy được nữa?

"Em nói cũng phải... Chắc chắn là do anh... dạo này nhiều việc quá nên lú lẫn rồi!"

Hayakawa Aki nở nụ cười khổ đầy bất lực, ngượng ngùng xoa mặt: "Tự nhiên lại đi tin vào mấy thứ nhảm nhí mà con Quỷ Tương Lai đó cho xem, đúng là điên thật!"

"Ha ha ha~"

Tiếng cười thiện ý của mọi người vang lên trong căn phòng ấm áp và rực rỡ ánh đèn, hoàn toàn đối lập với tiếng gió rít gào trong bóng đêm ngoài kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!