Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 163: Xin lỗi nhé Kevin

Chương 163: Xin lỗi nhé Kevin

Nhét miếng thịt vào miệng con sói đói đang điên cuồng sẽ có hậu quả gì?

Việc Lê đang làm hiện tại cũng gần giống như vậy. Mặc dù Su không phải quái vật ăn thịt người, nhưng trong quá trình Tử Sĩ hóa ngày càng nghiêm trọng, lý trí bị virus nuốt chửng khiến cậu không thể kìm nén cơn xung động tấn công điên rồ đó.

Nói là đang nuốt máu tươi của Lê, chi bằng nói hành vi hiện tại của Su là đang cắn xé cánh tay cô thì đúng hơn — Có điều Lê hoàn toàn không quan tâm lắm.

Sở hữu thần kỹ [Kiểm Soát Đau Đớn], đừng nói là bị gặm vài miếng, cho dù bây giờ lôi Lê lên pháp trường tùng xẻo, cô cũng có thể bình thản ngồi đánh giá xem kỹ thuật dùng dao của đao phủ có tốt hay không. Còn về việc hành vi tấn công của Su có khiến Lê cảm thấy nguy hiểm hay không, thì càng không đáng nhắc tới.

Một Su bé nhỏ, cho dù có biến thành Tử Sĩ, Lê cũng có thể nhẹ nhàng dùng một tay bóp chết cậu.

Vậy thì, đối mặt với sự cắn xé của một Su không thể gây ra mối đe dọa thực sự, thậm chí bản thân còn không cảm thấy đau, biểu cảm của Lê có đau đớn không?

Về lý thuyết thì đương nhiên là không —

Nhưng hiện tại Lê đang diễn, diễn sâu đến mức như thể một đứa trẻ đang hí hửng leo lên giường đi ngủ thì ngón út chân đá cái bốp vào chân bàn vậy!

Thậm chí nếu không lo diễn lố quá trông sẽ giả trân, Lê còn muốn biểu diễn ngay tại chỗ tiết mục đau đến bật khóc.

Lý do phải làm thế, đương nhiên là để thu hoạch năng lượng của Su hiệu quả hơn. Dù sao thì so với việc được một anh hùng mình đồng da sắt cứu giúp, thì việc được một thiếu nữ rõ ràng rất sợ đau nhưng vẫn vì cứu mình mà liều mạng sẽ dễ làm người ta rung động hơn, đúng không?

Tuy nhiên, trong lúc giả vờ nhe răng trợn mắt vì đau, Lê cũng không quên quan sát tình trạng của Su. Bài thuốc dân gian ngon - bổ - rẻ của cô dường như đã phát huy tác dụng. Lê thấy những đường vân trên người Su bắt đầu mờ dần, màu da cũng từ từ trở lại bình thường, đôi mắt đục ngầu đỏ ngầu cũng bắt đầu lấy lại sự trong trẻo.

Xem ra sắp trở lại bình thường rồi — Giai đoạn 2, Khởi động!

...

Khi Su cuối cùng cũng tỉnh lại, hình ảnh đầu tiên cậu nhìn thấy là đôi lông mày nhíu chặt của Lê, giống như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.

Ban đầu cậu thấy khó hiểu, theo bản năng muốn an ủi đối phương, dù chưa biết tại sao Lê lại đau đớn. Nhưng ngay lập tức, mùi máu tanh nồng nặc trong miệng đã giúp cậu hiểu ra nguyên do của tất cả.

Bất cứ ai khi một phần cơ thể bị dã thú cắn xé đến mức không còn ra hình thù gì, e rằng cũng khó mà giữ được bình tĩnh.

Và kẻ gây ra tất cả chuyện này... chính là cậu.

Nhìn cánh tay bị mình nắm chặt, đã nát bấy máu thịt, thậm chí có thể nhìn thấy cả xương trắng âm u, Su chợt cảm thấy sự kinh hoàng tột độ dâng lên từ đáy lòng.

Mình, rốt cuộc đã làm gì với chị Lê thế này...?!

[Năng lượng +90.000]

"Su, cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Dường như nhận ra cậu đã tỉnh, Su thấy biểu cảm đau đớn của Lê lập tức được giấu đi, thay vào đó là sự dịu dàng như mọi ngày, chỉ có giữa hai hàng lông mày vẫn còn vương lại một thoáng u sầu kìm nén.

Nếu không phải vừa rồi tận mắt chứng kiến khoảnh khắc yếu đuối của chị Lê, e rằng cậu cũng sẽ tưởng cô vẫn bình thường như bao ngày.

Không tự chủ được mà cúi gầm mặt xuống, Su không dám nhìn thẳng vào mắt Lê: "Chị Lê, tay của chị..."

"A, cái này không sao đâu, chị hồi phục nhanh lắm." Đối mặt với sự quan tâm của Su, Lê chỉ cười xòa, giấu tay ra sau lưng. "Cơ thể cậu hiện tại còn đau không?"

"Không... hình như không sao nữa rồi."

Su nhìn đôi bàn tay của mình, chúng đã khôi phục sự linh hoạt, cứ như thể nỗi đau đớn vừa rồi chỉ là ảo giác. Chỉ là trên đó dính đầy máu, và số máu đó đến từ người con gái trước mặt cậu.

"Vậy thì tốt, xem ra đã qua cơn nguy kịch rồi." Lê ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Su, đồng thời giơ khẩu súng lục trong tay mình ra trước mặt cậu. "Có điều Su à, lần sau chị không muốn nhìn thấy cậu làm chuyện ngu ngốc này nữa, được không?"

"...Xin lỗi chị." Sau một hồi im lặng, câu duy nhất Su có thể thốt ra chỉ là ba chữ này.

Chính bản thân cậu cũng không biết sự hối lỗi này bắt nguồn từ đâu... Là vì khiến chị Lê lo lắng? Hay vì muốn tự làm hại bản thân? Hay là... vì những tổn thương đã gây ra cho chị Lê?

"Lần sau nhớ đừng làm thế nữa là được... Thôi nào, đừng có làm mặt đưa đám thế chứ, sống sót là chuyện tốt mà, đúng không?"

Dường như xác định Su đã đủ hối hận về hành vi vừa rồi, vẻ mặt nghiêm túc của Lê lại mềm mỏng trở lại: "Ở đây không phải chỗ nói chuyện, tốt nhất nên rời đi trước... Còn đi lại được không?"

"Không vấn đề— Ưm..."

Muốn chứng minh mình không sao, Su cố gắng gượng dậy, nhưng ngay giây tiếp theo hai chân cậu mềm nhũn, suýt chút nữa ngã sấp mặt. Cơ thể cậu hiện tại dù đã miễn cưỡng thoát khỏi sự xâm nhiễm của Honkai, nhưng vẫn vô cùng yếu ớt, còn lâu mới gọi là khỏe mạnh.

Nhưng cậu không ngã xuống đất lạnh lẽo, mà rơi vào một vòng tay ấm áp, mềm mại.

"Đừng cố quá." Mang theo chút giọng điệu thuyết giáo nhẹ nhàng, cô cẩn thận cõng Su lên lưng. "Chị đưa cậu về trại để chữa trị trước đã."

Su: "......"

Động tác của Lê rất nhẹ nhàng. Mặc dù tốc độ di chuyển cực nhanh, nhưng Su không hề cảm thấy khó chịu chút nào, chỉ cảm thấy hơi rung lắc nhẹ.

Trong luồng gió rít qua tai, những lọn tóc của cô khẽ phớt qua mặt Su. Cậu có thể ngửi thấy mùi thuốc súng và mùi máu tanh, nhưng lẫn trong đó vẫn là mùi hương quen thuộc của cô. Không hiểu sao, dây thần kinh căng thẳng nãy giờ của cậu dần dần thả lỏng.

"...Tại sao lại đến cứu em vậy, chị Lê?" Su không kìm được mà hỏi. "Chị... làm sao tìm được em?"

Cậu không phải thiên tài trẻ tuổi đã đăng báo khoa học như MEI, cũng không phải siêu nhân nghiêm túc lên là làm được tất cả như Kevin... Su thực sự không nghĩ ra mình có đặc điểm gì để Lê phải mạo hiểm quay lại thành phố tìm mình, thậm chí còn dùng máu của cô để cứu cậu.

Hơn nữa rõ ràng cậu đã chọn một nơi chôn thây hẻo lánh vô cùng, cho dù có cầm bản đồ cố tình tìm kiếm cũng khó mà ra, vậy mà Lê làm thế nào tìm được và cứu cậu ra khỏi cái thành phố Nagazora rộng lớn này chứ?

Đương nhiên là vì hiệu suất nạp năng lượng của cậu cao chót vót rồi, mỗi lần tìm cậu chị phải cắn răng bỏ 500k năng lượng mua cái Bản đồ Siêu cấp đấy — Những lời thật lòng này tất nhiên không thể nói ra.

"Cứu đàn em quan trọng của mình thì cần lý do sao?" Lê cười nói. "Còn về việc làm sao tìm được cậu à... Chị cũng không rõ nữa, cứ cảm giác cậu đang ở hướng này, chắc đây là cái gọi là tâm linh tương thông nhỉ~"

Tâm linh tương thông... Loại từ ngữ này mà cũng có thể dùng cho cậu sao?

Ánh mắt Su có chút mơ màng. Vốn dĩ cậu đã chấp nhận số phận vai phụ chờ chết của mình, vậy mà lại được cô gái này không chút do dự kéo trở về nhân gian.

Nói đi cũng phải nói lại, như vậy có tính là mình cũng đã trải qua cốt truyện ngàn cân treo sợi tóc rồi hồi sinh giống nhân vật chính không nhỉ?

Nếu tính là vậy, thế thì chị Lê chắc chắn là nữ chính của mình rồi...

Su vốn dĩ luôn cho rằng Lê sẽ là nữ chính bên cạnh Kevin, còn mình chỉ là một vai phụ đứng bên lề quan sát, sớm muộn gì cũng hóa thành tấm phông nền mờ nhạt. Cũng chính vì vậy, mặc dù cậu có thể hiện hảo cảm với Lê trước mặt Kevin, nhưng rất ít khi chủ động làm gì đó để tiếp cận cô.

Cậu có thể chấp nhận số phận vai phụ này, dâng lên lời chúc phúc cho nam chính và nữ chính khi họ đến với nhau — Trước đây Su đã nghĩ như vậy.

Xin lỗi nhé Kevin, tớ...

Ngửi mùi hương quen thuộc nơi đầu mũi, Su dần siết chặt nắm tay.

Tớ cũng muốn, có được nữ chính của riêng mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!