Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 161: Sắp chết rồi sao?

Chương 161: Sắp chết rồi sao?

Trong khu trại tạm thời người đông nghìn nghịt, các thành viên của Trục Hỏa Chi Nga hầu như đều đang tất bật an trí cho những người dân gặp nạn và dẫn họ đi sơ tán. Mặc dù Lê đã đi thảo phạt Lôi Chi Luật Giả và ai cũng rất có niềm tin vào cô ấy, nhưng sau đợt bùng phát Honkai lần này, thành phố Nagazora đã không còn thích hợp cho người thường sinh sống nữa.

Năng lượng Honkai nồng độ cao tràn ngập khắp nơi sẽ ăn mòn cơ thể con người. Trừ phi là người có kháng tính Honkai cao đến mức vô lý như Lê, nếu không dù có cầm cự được một thời gian trong môi trường này, nếu không kịp thời rời đi thì sớm muộn gì cũng sẽ chịu kết cục biến thành Tử Sĩ hoặc tử vong tại chỗ.

Trục Hỏa Chi Nga sẽ chuyển những người này đến khu thu dung của mình, tạm thời cung cấp các nhu cầu sinh hoạt cơ bản cho họ.

Theo phương châm trước đây của Trục Hỏa Chi Nga, những nạn nhân chịu ảnh hưởng của thảm họa Honkai sau khi được quan sát ngắn hạn tại khu thu dung sẽ phải ký thỏa thuận bảo mật rồi rời đi. Nếu trong số đó có người tố chất cao và có ý định gia nhập, tổ chức sẽ thu nhận họ làm thành viên.

Nhưng tình hình hiện tại...

Ato nhìn khu trại chật ních người và dòng người sống sót vẫn đang cuồn cuộn đổ về, trong lòng không khỏi băn khoăn liệu khu thu dung của Trục Hỏa Chi Nga có chứa nổi chừng này người hay không.

Luật Giả Đầu Tiên và Luật Giả Thứ Hai tuy gây ra tổn thất đáng kể cho nhân loại, nhưng vị trí họ ra đời đều nằm xa khu dân cư đông đúc, nên thảm họa Honkai đi kèm không gây ảnh hưởng lớn đến thế. Còn Luật Giả Thứ Ba lại xuất hiện ngay giữa trung tâm một thành phố hàng triệu dân, khiến cả thành phố trong nháy mắt biến thành địa ngục trần gian.

Trục Hỏa Chi Nga chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ, Ato tỏ ra nghi ngờ về việc liệu họ có thể tiếp nhận một lúc nhiều người như vậy hay không.

"Cậu đi theo đợt này luôn đi." Ato nhìn Kevin sau lưng mình, chỉ tay về phía đoàn xe đang chạy tới cách đó không xa. "Mấy việc khác không cần cậu lo — À, còn cái này nữa."

Như nhớ ra điều gì, Ato tùy ý xé một mảnh giấy, viết số điện thoại của mình lên rồi đưa cho Kevin: "Đây là phương thức liên lạc của tôi, có việc gì cứ tìm tôi — với điều kiện là tôi chưa chết, ha ha ha!"

Sảng khoái vỗ vai Kevin, Ato cười nói: "Có thể dẫn theo nhiều bạn học chạy thoát như vậy, tôi thấy cậu cũng là một hạt giống tốt đấy. Đến lúc đó để tôi xem có thể kéo cậu vào tiểu đội của chúng tôi không!"

Mặc dù ông chú tóc xanh trước mặt trông rất nhiệt tình, nhưng Kevin cũng có chấp niệm của riêng mình: "Cái đó, cháu có thể hỏi đội của Lê là đội nào không ạ?"

"......Ồ, tôi hiểu rồi~" Ato khẽ nheo mắt. Dù sao anh cũng đã làm bố trẻ con rồi, chút tâm tư cỏn con của Kevin sao qua mắt được anh — mặc dù đối phương cũng chẳng có ý định giấu giếm gì.

"Cách hỏi của cậu hơi có vấn đề, đáng lẽ phải hỏi đội nào là đội của cô ấy mới đúng — Cơ mà cậu bảo có khéo không, tiểu đội của chúng tôi vừa hay chính là đội của cô ấy đấy."

Kevin còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng xe vận chuyển đã tới nơi, Ato chỉ vỗ vai cậu, ra hiệu rời đi.

"Hẹn gặp lại ở hội trường phỏng vấn của Trục Hỏa Chi Nga nhé, nhóc con."

Giữa dòng người chen chúc, Kevin cứ thế bước lên chiếc xe rời xa Nagazora, nhìn thành phố Nagazora — nơi giờ đây chẳng khác nào cảnh phim ngày tận thế — đang dần bị bỏ lại phía sau.

"Sức hút của đại anh hùng nhà chúng ta lớn thật đấy." Nhìn theo chiếc xe đi xa, Ato bất lực cười cười. "May mà tôi có vợ rồi, không thì khéo cũng giống đám thanh niên này, suốt ngày chạy theo đuôi người ta mất thôi."

"Nhưng mà, như vậy thì nhiệm vụ cô ấy nhờ coi như hoàn thành một nửa rồi..."

Vừa nghĩ đến chuyện Lê nhờ vả mình trước đó, Ato không khỏi nhíu mày, day day khóe mắt đầy phiền não: "Người còn lại thì hết cách rồi..."

"Tổ trưởng, đã rà soát xong nhân sự." Đúng lúc này, một thành viên Trục Hỏa Chi Nga chạy đến bên cạnh Ato. "Tất cả những người bị nhiễm bệnh đã được cách ly toàn bộ, số lượng rất lớn, có một số người đang bắt đầu chuyển hóa thành Tử Sĩ... Xin hỏi bước tiếp theo nên làm thế nào?"

"......" Ato im lặng. Theo cách làm trước đây, những người có triệu chứng nhẹ nên được cách ly quan sát, một số người có thể vượt qua sự nhiễm bệnh và vẫn còn khả năng sống sót. Nhưng đó là chuyện chỉ làm được khi nhân lực dồi dào, còn hiện tại...

Nhìn mệnh lệnh truyền đến trên thiết bị liên lạc, Ato chỉ đành thở dài: "Ưu tiên di dời quần chúng bình thường. Còn những người bị nhiễm... bảo họ xếp hàng chờ, đừng cho họ vào khu sơ tán. Nếu họ muốn tự rời đi thì cứ mặc kệ họ."

Nói trắng ra là lừa họ ở lại đây tự sinh tự diệt. Sở dĩ không trực tiếp đuổi đi là vì không muốn họ tuyệt vọng quá mức mà gây bạo loạn.

Hiện tại quan trọng nhất là bảo vệ những người chắc chắn sống, chứ không phải những người có chút khả năng sống. Bất kể quan điểm của Ato về mệnh lệnh này là gì, anh cũng chỉ có thể chấp hành mệnh lệnh mà thôi.

......Khoan, có lẽ vẫn còn một việc có thể làm.

Nghĩ đến đây, Ato sải bước nhanh về phía lều của mình. Người đang ngồi bên trong chính là Su. Chỉ có điều hiện tại biểu cảm cậu vô cùng đau đớn, cả cánh tay phải đã bị những đường vân màu tím bao phủ, thậm chí một số vết đã lan đến tận cổ.

"Cảm thấy thế nào?"

"Tệ lắm..." Su miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. "Đây là virus zombie sao?"

"Không phải, nhưng cậu nghĩ thế cũng được." Ato thở dài. "Nếu không cảm thấy chuyển biến tốt thì chắc là hết cơ hội rồi."

Đã bị ăn mòn đến mức độ này, nghĩa là cơ thể đã không thể tự mình đề kháng lại Honkai thành công. Cơ hội sống sót nhỏ nhoi đó đối với Su đã không còn tồn tại.

Nguyên nhân dẫn đến nông nỗi này rất đơn giản. Cô nữ sinh mà Su bảo vệ lúc đó đã bị Tử Sĩ cắn, trên đường đi cô ta cũng biến thành Tử Sĩ rồi tấn công Su ở cự ly gần nhất. Sự việc xảy ra quá đột ngột, không ai lường trước được, Kevin đi đầu mở đường cũng không kịp ngăn cản.

Mặc dù rất may mắn gặp được đội cứu hộ do Ato dẫn đầu ngay sau đó, nhưng Su cũng đã bị nhiễm Honkai.

"......Đây có lẽ là số phận rồi." Ánh mắt Su đờ đẫn trong giây lát, rồi nhanh chóng trở nên thanh thản. "Kevin sao rồi ạ?"

"Vừa lên xe đi rồi." Ato ngập ngừng nói. "Hiện tại tất cả người nhiễm bệnh trong trại đều phải tập trung cách ly, cậu cũng không ngoại lệ... Nhưng tôi có thể nói thật với cậu, đi vào đó thì gần như là cầm chắc cái chết."

Lượng lớn người nhiễm bệnh tụ tập lại một chỗ, một khi có người biến thành Tử Sĩ, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ trở nên vô cùng thảm khốc trong nháy mắt. Hơn nữa những người này về cơ bản đều là "Tử Sĩ dự bị", trong trường hợp xấu nhất, Trục Hỏa Chi Nga có thể sẽ phải đích thân tiến hành thanh tẩy.

"Nếu cậu còn muốn thử vận may, cậu có thể quay trở lại thành phố Nagazora — Biết đâu không chừng vượt qua được sự nhiễm bệnh thì vẫn còn cơ hội sống."

"......Cháu hiểu rồi." Su khó khăn đứng dậy, nói lời cảm ơn với Ato. Đối phương đã cố gắng hết sức giúp cậu rồi, nhưng với tình hình hiện tại, Ato dường như cũng lực bất tòng tâm. "Cháu vẫn muốn giãy giụa thêm một chút."

Nhìn Su đi khập khiễng về phía cửa, Ato lặng lẽ nhét một khẩu súng lục vào túi áo cậu: "Chỉ có một viên đạn thôi."

"Đa tạ." Nụ cười của Su có phần chua chát.

Ít nhất, cuối cùng cũng có thể chết một cách có tôn nghiêm sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!