Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 79 - Trận Đấu Giao Hữu (4)

Chương 79 - Trận Đấu Giao Hữu (4)

Những học viên không được chọn hoặc không tham gia trận đấu đang túm tụm lại tán gẫu.

Người thì cầm bắp rang bơ, người thì ôm ly nước, trông ai cũng ra vẻ tận hưởng khoảnh khắc thư thái hiếm có này.

Bởi lẽ, trận chiến của những học viên ưu tú luôn là một màn so tài đáng xem.

Thế nhưng, không phải ai cũng đang thảnh thơi thưởng thức màn trình diễn đó.

“…….”

“…….”

Hai cô gái đang dán chặt mắt vào màn hình như thể muốn khoan một lỗ trên đó.

Không ai khác ngoài Cheon Yeoul và Kang Ahrin.

Ngay lúc đó, trận giao tranh giữa Jung Haein và Ha Sion trên màn ảnh đã chính thức khai mạc.

- Sion đến đó từ bao giờ thế nhỉ?

- Công nhận nhanh thật sự.

Tiếng xì xào xen lẫn thán phục của các học viên xung quanh vang lên.

“Đúng là loại như cậu mà.”

Cheon Yeoul buông một lời thì thầm lạnh lẽo, đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy.

Bình thường réo gọi cũng chối đây đẩy, vậy mà con nhỏ đó lại chịu làm đội trưởng, chắc chắn là có lý do cả.

- Woa!

- Cả hai người họ…

Chỉ vài phút sau khi trận đấu nổ ra, các học viên đã phải trầm trồ trước một cuộc so tài đẳng cấp.

Tuy nhiên, thứ mà Cheon Yeoul và Kang Ahrin quan tâm lại chẳng phải những điều đó.

Cuối cùng, Jung Haein cũng đã xuyên qua cơn mưa tên dày đặc để áp sát Ha Sion.

“…!”

Ngay sau đó, cậu ấy cứ thế đẩy Ha Sion vào một gốc cây rồi khống chế cô một cách hoàn hảo.

Một tư thế gần như đè hẳn lên người đối phương.

Trong mắt người khác, đây có thể là một pha khống chế hoàn hảo đúng sách giáo khoa, nhưng hai cô gái lại chỉ chăm chăm vào phản ứng của Ha Sion.

Và kết quả, đúng như họ dự đoán.

“Ối dồi ôi, hay hai người kiếm cái phòng mà vào luôn đi cho nóng.”

Kang Ahrin vừa nhai bắp rang bơ vừa buông lời cà khịa như không thể tin vào mắt mình.

Bật dậy.

Cheon Yeoul không thể chịu đựng thêm được nữa, cô liền bật người đứng dậy.

“Cậu đi đâu đấy?”

Kang Ahrin thờ ơ hỏi khi thấy Cheon Yeoul đứng phắt dậy.

“Đi đâu cũng được.”

Cheon Yeoul lạnh lùng đáp rồi quay người bỏ đi. Trái ngược với ánh mắt băng giá của cô, hình ảnh của hai người trên màn hình vẫn rất nồng cháy và kịch tính.

Đúng lúc ấy.

Vút.

Góc quay của chiếc camera đang bay lượn trên không trung bỗng bị tán cây che khuất.

Hình bóng của cả hai dần biến mất khỏi tầm mắt.

“Gì vậy, sao thế này?”

Kang Ahrin cuống quýt dậm chân tại chỗ, bối rối vì hai người đột nhiên mất dạng khỏi màn hình.

Chính vào lúc đó.

Ting.

[Đội trưởng đối phương Ha Sion đã bị loại]

Một dòng chữ hiện lên ở góc màn hình.

“Tuyệt.”

Kang Ahrin khẽ reo lên một tiếng.

Cheon Yeoul cũng dừng bước, rồi từ từ quay lại ngồi xuống chỗ cũ.

Vẻ mặt cô giãn ra đôi chút, kèm theo một lời thì thầm khe khẽ.

“Quả nhiên là Haein.”

Cùng lúc đó.

Tại phía quân chủ lực.

Đội của Yu Hana, sau khi hạ gục Golem và nhanh chóng tiếp cận vị trí của dân thường, đã nhận được tín hiệu vô tuyến từ Han Iri ở cánh phải.

- Dự kiến sẽ chạm trán đội đối phương ngay khi rẽ phải.

Trên con đường dẫn đến nơi bảo vệ dân thường, việc đối đầu với quân địch là không thể tránh khỏi.

Trừ khi có thể đột phá với tốc độ thần sầu, nếu không thì việc giải cứu dân thường mà không giao tranh là chuyện bất khả thi.

Đây vốn là thế trận mà Gaon đã sắp đặt từ đầu.

“Làm sao đây?”

Kim Daehyun quay lại hỏi ý kiến của đội trưởng. Cậu ta đang thở hổn hển sau chuỗi trận chiến ác liệt ở tuyến đầu.

Hiện tại, vẫn chưa thể liên lạc được với Jung Haein.

Nếu cánh quân của cậu ấy đã thất bại, thì việc mù quáng tiến lên có thể khiến cả đội rơi vào nguy cơ bị gọng kìm của đối phương bao vây.

“Tiến lên.”

Thế nhưng, câu trả lời của Yu Hana lại không một chút do dự.

“Ừm… nhưng làm vậy có hơi nguy hiểm không?”

Lúc đó, Go Minjun thận trọng lên tiếng.

Đối với một người không biết thực lực của Jung Haein như cậu ta, đây là một thắc mắc hoàn toàn hợp lý.

Yu Hana đáp lại mà không cần quay đầu.

“Không sao đâu. Chắc chắn là cậu ấy đã thắng rồi.”

“Ừm… nếu đội trưởng đã nói vậy thì….”

Trước thái độ dứt khoát của cô, Go Minjun liền gật đầu và không nói gì thêm.

Cậu ta cảm nhận được rằng việc lay chuyển quyết định của Yu Hana lúc này là điều không thể.

Đúng lúc ấy.

Reeee.

- Alo alo, nghe rõ không?

Một giọng nói quen thuộc. Giọng của Jung Haein vang lên từ bộ đàm của Yu Hana.

Yu Hana vội vàng cầm bộ đàm lên, vừa định cất lời.

“Ừ, nghe….”

Vụt!

Nhưng cô còn chưa nói hết câu, Yoon Chaeha từ bên cạnh đã nhanh tay giật lấy bộ đàm.

“Nghe rõ! Cậu không sao chứ?”

Ánh mắt Yu Hana trở nên lạnh băng.

Cô lặng lẽ tiến đến trước mặt Yoon Chaeha và chìa tay ra.

“Đưa đây.”

Gương mặt vô cảm, giọng điệu lạnh như tiền.

Tuy nhiên, Yoon Chaeha hoàn toàn lờ tịt Yu Hana, ánh mắt chỉ dán chặt vào bộ đàm.

- Gì thế? Chaeha à? Tôi không sao! Vừa mới dọn dẹp xong cánh quân đối phương, giờ tôi sẽ bắt đầu tiến thẳng từ cánh trái đây.

Một tin tốt không thể nào tốt hơn.

Yoon Chaeha hài lòng nhếch mép. Quả nhiên là Jung Haein. Tuyệt đối không có chuyện cậu ấy thua được.

“Bên tôi chỉ cần rẽ qua góc là chạm trán với đội đối phương ngay. Tôi cúp đây.”

- Ồ vậy à? Biết r….

Tút.

Yoon Chaeha tự ý ngắt liên lạc rồi dúi bộ đàm vào tay Yu Hana một cách cẩu thả.

Đối mặt với ánh nhìn lạnh như băng của Yu Hana, Yoon Chaeha lại trưng ra vẻ mặt vô tội và nghiêng đầu.

“Chúng ta đi chứ? Đội trưởng.”

Yu Hana nhận lại bộ đàm.

“Ha.”

Rồi cô bật cười khẩy, như thể không thể tin nổi.

***

ĐOÀNG!!!

ĐOÀNG!!!

Những tiếng nổ liên tiếp dội vào tai. Ở quân chủ lực, một trận giao tranh khốc liệt đã nổ ra.

Một thế trận 6 chọi 6 điển hình.

Thông thường, nếu trong đội hình tấn công có pháp sư, chiến thuật sẽ xoay quanh việc bảo vệ họ để tập trung hỏa lực.

Bởi vì sức công phá và hiệu quả của các đòn tấn công từ pháp sư ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Việc Gaon cố tình sắp xếp xen kẽ thành viên của Gaon và Kallos cũng là nhằm rèn luyện khả năng phối hợp và phán đoán chiến thuật như thế này.

Vài người trở thành lá chắn sống bảo vệ pháp sư, trong khi những người còn lại giao chiến với đối thủ của mình để giữ vững tiền tuyến.

Tuy nhiên, dù sở hữu hai hỏa lực vượt trội là Yoon Chaeha và Yu Hana, thế trận lại căng thẳng hơn dự kiến.

Nguyên nhân nằm ở đặc tính của ma thuật.

Ma thuật chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi sự tương khắc giữa các thuộc tính.

Trừ khi có sự chênh lệch thực lực áp đảo, bên nào chiếm ưu thế về tương khắc chắc chắn sẽ nắm lợi thế lớn hơn.

“Xem ra cũng vất vả nhỉ.”

Từ xa, tôi có thể thấy Yoon Chaeha đang thở dốc.

Thuộc tính mà Yoon Chaeha sử dụng thành thục nhất vẫn là Hỏa.

Vấn đề là cả hai pháp sư của đội đối phương đều sử dụng thuộc tính Thủy.

Jo Yuri cũng sử dụng ma thuật thuộc tính Băng nên chẳng giúp được gì nhiều.

Dĩ nhiên, với thực lực của Yoon Chaeha, cô ấy có thể triển khai các thuộc tính khác để hạ gục đối thủ không mấy khó khăn, nhưng…

Lúc này, cô ấy dường như chẳng hề có ý định đó.

Xèoooooooo!

Ngọn lửa dữ dội bùng lên từ pháp trận màu đỏ mà Yoon Chaeha triển khai, đối đầu trực diện với dòng nước xanh của đối phương.

Do sự va chạm ma lực khốc liệt, hơi nước nóng bốc lên mù mịt cả một khoảng trời.

Những giọt nước bắn lên vầng trán đẫm mồ hôi của Yoon Chaeha.

Đây đã là lần thứ tư rồi, có vẻ như cái tính cố chấp đặc trưng của Yoon Chaeha vẫn đang tiếp diễn.

Sự ngoan cố đến cùng, quyết phải dùng thuộc tính Hỏa để xuyên thủng bức tường nước dai dẳng kia bằng được.

“Yoon Chaeha. Cứ thế này thì khó đấy.”

Tôi lặng lẽ lẩm bẩm.

Nếu đối thủ chỉ có một người thì còn có thể xuyên phá bằng chênh lệch thực lực thuần túy, nhưng đằng này lại là hai người.

Hai người cùng lúc triển khai một thuộc tính nên không hề dễ xơi chút nào.

Chỉ với Hỏa cầu thì khó mà làm được.

Gràooooo….

Tôi đang dọn dẹp lũ quái vật ùa đến từ hai bên sườn và cả phía sau quân chủ lực.

Tôi vừa muốn liên tục quan sát tình hình của quân chủ lực, vừa là vì nếu cứ để mặc bọn chúng thì đội hình chính rất dễ bị rối loạn.

À phải, giống như kia kìa.

Ngay lúc đó, một con Golem đã tiếp cận được hậu phương của quân chủ lực đối phương.

Trong khoảnh khắc sự chú ý của hàng tiên phong bị dồn về phía con Golem.

“–––––!”

Yoon Chaeha liền niệm chú chớp nhoáng rồi bắn ra một quả cầu lửa cực mạnh.

Như thể đã canh sẵn, ngọn lửa đánh trúng phóc vào một chiến binh của đối phương.

“Khự!”

Kèm theo tiếng rên đau đớn, hình bóng của đối thủ mờ dần.

Thân hình dần tan biến. Bị loại rồi.

“Hự….”

Nhưng ngay sau đó, Kim Daehyun đang cầm cự ở tiền tuyến cũng bị một học viên đối phương đâm thương trúng.

Đối thủ là một học viên hạng cao của Gaon.

Như vậy, tình thế lại trở về thế cân bằng 5 chọi 5.

Nhưng điềm gở lại một lần nữa ập đến.

Một người nào đó đang ẩn mình ở cánh phải đã nhanh chóng lao ra tấn công quân chủ lực.

‘Ju Hankang.’

Người chiến thắng ở cánh đối diện là phe địch.

Cậu ta đã chọn tấn công quân chủ lực đối thủ thay vì bảo vệ hậu phương của mình.

Tôi lập tức vặn người đến giới hạn. Cơ bắp căng cứng và ma lực ngưng tụ sắc lẹm nơi đầu thương.

Rồi cứ giữ nguyên tư thế đó, tôi phóng ngọn thương đi.

Vútttt!

Cây thương bay thẳng một đường sắc lẹm, xuyên thủng cơ thể Ju Hankang một cách chuẩn xác.

“Hộc!”

Cùng với một tiếng rên khẽ, hình dáng của cậu ta mờ đi rồi từ từ biến mất.

Yoon Chaeha ngoảnh đầu lại nhìn về hướng ngọn thương bay tới.

Trong giây lát, con ngươi của cô ấy khẽ rung động, rồi từ từ lấp lánh một màu đỏ thẫm.

Tôi đưa bộ đàm lên miệng và thì thầm.

“Học để rồi định dùng vào đâu đây.”

Tôi mong rằng cô ấy sẽ nghe và hiểu được câu nói này.

Ngay khi nghe thấy giọng tôi, đôi môi đang mấp máy của Yoon Chaeha chợt ngừng lại.

Cô ấy tạm dừng niệm chú, rồi từ từ quay đầu về phía tôi.

Cứ như vậy trong vài giây.

Ngay sau đó, cô ấy quay người lại và giơ cao tay lên trời.

Đôi mắt màu đỏ thẫm của cô bùng cháy cuồng dại.

Cùng với câu thần chú dài hơn lúc nãy, những pháp trận khổng lồ màu đỏ bắt đầu hình thành chồng chéo lên nhau trên bầu trời.

“–––––––––––––!!”

‘Không thể giống hệt được.’

Tôi thầm nghĩ.

Lúc đó, các pháp trận đồng loạt xoay tròn và kích thước ngày càng lớn hơn.

Và cuối cùng, ma thuật được kích hoạt.

Phừng phừng.

Thứ xuất hiện từ pháp trận không chỉ đơn thuần là một quả cầu lửa.

Hiện ra từ trung tâm là vô số ngọn thương.

Hàng chục ngọn thương được tạo thành từ lửa.

“Cái gì thế kia!?”

Các pháp sư đối phương hoảng hốt vội vàng dựng lên một bức màn nước.

Bầu trời bị lấp kín bởi những ngọn thương rực lửa.

Cảnh tượng và bố cục này, tôi đã từng thấy ở đâu đó rồi.

‘Catenaccio.’

Yoon Chaeha đã tái hiện lại kỹ thuật mà tôi từng thi triển trước mặt cô ấy, diễn giải nó một cách hoàn hảo theo phong cách của riêng mình.

“Cũng bõ công mình cho xem.”

Tôi mỉm cười.

Vútttt!

Vútttt!

Vúttt!

Những ngọn thương rực lửa đồng loạt trút xuống từ bầu trời.

Cơn mưa lửa dữ dội nện vào bức tường nước, xé toạc lớp phòng thủ cùng với một tiếng nổ kinh hoàng.

Rầmmmmmm!

Khi những ngọn thương lửa xuyên qua cứ như xé một tờ giấy mỏng, một vụ nổ khổng lồ đã xảy ra.

Quân chủ lực của đối phương hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển lửa.

Sau khi đám mây bụi và khói khổng lồ tan đi, không còn một bóng người nào của phe địch còn sót lại.

Ngay cả con Golem đang tấn công hậu phương cũng bị thiêu rụi thành tro.

Đúng là bộ mặt của một kẻ có thể thay đổi cục diện, lật ngược thế cờ chỉ trong một khoảnh khắc.

Quả nhiên phán đoán của tôi không sai.

- Ha… ha….

Yoon Chaeha đứng tại chỗ, cúi đầu thở dốc.

Tiếng thở của cô ấy lọt cả vào bộ đàm.

Tôi lại ghé sát miệng vào bộ đàm và nói.

“Làm tốt lắm.”

Quả là một màn trình diễn đáng khen.

Không biết cô ấy có nghe thấy lời tôi nói không nữa.

Dù vẫn đang thở hổn hển, Yoon Chaeha khựng lại một chút, rồi một nụ cười rạng rỡ từ từ nở trên môi.

Niềm vui sướng như đang lan tỏa khắp nơi từ khóe môi cong vút của cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!