Chương 78 - Trận Đấu Giao Hữu (3)
“Daehyun! Phòng thủ mau!!”
Yoon Sanghyuk gắt lên.
Chẳng biết từ lúc nào, con golem khổng lồ trước mặt đã nhân lên thành hai, rồi thành ba.
Một con golem thép.
Một con golem băng.
Và cả con golem lục sắc mà họ đang phải đối phó.
Vì chúng không tấn công từ hai bên sườn, nên cả đội chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải hứng trọn mọi đòn tấn công từ chính diện.
“ㅡㅡㅡ.”
“ㅡㅡㅡㅡ.”
Những câu thần chú ngắn và trầm gần như vang lên cùng lúc.
Đồng tử của Yoon Chaeha sáng rực lên màu đỏ như lửa cháy, và từ khóe miệng Jo Yuri, một làn hơi trắng bắt đầu phả ra.
ẦMMMMMM!
Thứ phát nổ đầu tiên là quả cầu lửa của Yoon Chaeha.
Loạt đạn pháo đỏ rực công phá lồng ngực con golem thép, khiến thân thể nó nóng rực lên.
Kenggg!
Ngay sau đó, vài mũi dùi băng của Jo Yuri cắm phập vào đúng vùng bị nung nóng.
Khoảnh khắc lớp băng giá buốt chạm vào bề mặt thép đang nóng đỏ, một tiếng ‘xèoooo-’ vang lên cùng làn hơi trắng xóa bốc lên mù mịt.
Bề mặt kim loại không thể chịu nổi sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.
Rắc rắc rắc.
Những vết nứt tựa mạng nhện nhanh chóng lan ra.
Ngay khoảnh khắc đó.
Soạt.
Yu Hana lao tới, đâm thẳng vào tâm vết nứt.
Thanh kiếm dài xé toạc không trung, cắm chính xác vào khe hở của con golem.
Từ nơi đó, xuất hiện những cánh hoa bung nở.
Ầm ầm ầm….
Con golem thép mất thăng bằng rồi đổ sụp, kéo theo một đám mây bụi mù mịt bốc lên từ mặt đất.
Thế nhưng, chẳng có lấy một giây để thở.
U u u u!
Gràooooo….
Kẻ địch vẫn còn đó.
“…!”
Vậy mà ánh mắt của Yoon Chaeha lại liên tục hướng về phía cánh trái. Cô bất giác cắn môi.
Từ nãy đến giờ, cô đã không thể tập trung hoàn toàn vào trận chiến.
Một luồng ma lực mơ hồ truyền tới.
Cảm giác về một cuộc giao tranh khốc liệt, sắc bén như cứa vào da thịt.
Cánh trái, chắc chắn là nơi Jung Haein đang ở.
Vậy mà đã một lúc trôi qua, cuộc giao tranh vẫn chưa kết thúc.
Cô chưa từng thấy cậu ấy giao đấu với ai lâu đến vậy.
Lẽ ra phải xong từ lâu rồi mới đúng.
Dù biết đây chỉ là lo bò trắng răng, ánh mắt cô vẫn vô thức hướng về phía đó.
Đồng tử rực đỏ của cô khẽ rung lên.
Đúng lúc đó.
“Cậu không định tập trung lại à?”
Là Yu Hana.
Cô vẫn nhìn thẳng vào con golem, gương mặt không một chút dao động, cất lên giọng nói trầm và quả quyết.
“Cậu nghĩ Haein sẽ thua à?”
“….”
“Đừng có phân tâm nữa.”
Đôi môi của Yoon Chaeha khẽ run lên.
Phải rồi.
Câu nói lạnh lùng của Yu Hana đã giúp Yoon Chaeha bừng tỉnh.
“Huu….”
Cô hít một hơi ngắn mà sâu.
Ít nhất thì, Jung Haein mà Yoon Chaeha biết tuyệt đối không đời nào thua được.
Cô một lần nữa dán chặt ánh mắt vào kẻ địch trước mặt.
Trong đôi mắt của Yoon Chaeha, ngọn lửa đỏ lại bùng lên dữ dội.
Vúttttt!
Một mũi tên bay vèo tới cùng tiếng xé gió.
Tôi theo phản xạ xoay người và vung thương.
Keng!
Tiếng kim loại va vào nhau chan chát.
Mũi tên bị lệch khỏi quỹ đạo, cắm phập vào thân cây bên cạnh.
Nhưng đòn tấn công vẫn không dừng lại ở đó.
“Bắt tớ đi nào~”
Cùng với lời thì thầm tinh nghịch, hình bóng Sion biến mất vào bụi rậm trong nháy mắt.
Khí tức mờ dần, khiến vị trí của cô ấy ngày một khó xác định.
Đúng lúc đó.
Vútttt! Vút!
Từ trong bóng tối, những mũi tên bắn ra xối xả từ những góc không thể lường trước được.
Trên cây.
Dưới bụi rậm.
Phía sau ô cửa sổ vỡ.
Sion đang tận dụng triệt để địa hình, phát huy lợi thế của một cung thủ đến mức tối đa.
Quả nhiên, cô ấy đúng là một anh hùng xuất sắc trong việc thích ứng với môi trường.
Keng!
Lần này tôi cũng vung thương gạt phăng những mũi tên.
Một khi đã nhận biết được chúng bay đến, những mũi tên này không còn là mối nguy nữa. Sion cũng biết rõ điều đó.
Những mũi tên cô ấy bắn lúc này vốn không phải để tấn công, mà chỉ là để uy hiếp và cầm chân tôi.
Tôi hạ thấp trọng tâm, hít một hơi ngắn.
Từ nhỏ, tôi và Sion đã giao đấu với nhau không biết bao nhiêu lần.
Có nhiều lần tôi thắng, cũng có nhiều lần Sion thắng, nhưng...
Những lúc Sion thắng, luôn có một điều kiện chung.
‘Nếu không thể thu hẹp khoảng cách.’
Chắc chắn sẽ thua.
Soạt.
Tôi đạp mạnh vào thân cây rồi lao thẳng vào bụi rậm nơi Sion đang ẩn náu.
Trong khoảnh khắc, các giác quan của tôi trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
[Nhất Thể Tri Giác được kích hoạt!]
Mọi giác quan dựng lên như kim châm.
Tôi có thể cảm nhận được âm thanh xung quanh, luồng không khí và cả những rung động từ mặt đất.
Sự rung chuyển nhẹ của bụi cây.
Và cả nhịp thở khe khẽ của Sion đang nín thở phía sau đó.
Thực ra, nếu dùng Phalanx để thổi bay cả khu vực có lẽ sẽ hiệu quả hơn, nhưng tôi không muốn làm vậy.
‘Sion chứ có phải mìn đâu.’
Và chẳng hiểu sao tôi lại muốn có một trận vật lộn ra trò với cô bạn thuở nhỏ của mình.
Dù sao thì đây cũng là trận đấu giao hữu và vào thời điểm Sion đã đến tận đây, cánh trái này đã không còn liên quan nhiều đến đội hình chính của cả hai bên nữa.
Tôi không do dự, cứ thế liều mình lao về hướng đó.
“Hahahat!”
Sion đang ẩn nấp liền bật cười rạng rỡ và đứng dậy.
Đôi mắt cô ấy lấp lánh. Dường như tâm ý tương thông, vẻ mặt cô ấy tràn đầy sức sống.
Sion dán chặt ánh mắt vào tôi, kéo căng dây cung để chặn cú lao tới của tôi.
Một mũi tên bay thẳng đến, rồi đột nhiên phân tách giữa không trung.
Trong chớp mắt, nó chia thành hàng chục mũi tên, vẽ nên những quỹ đạo sắc lẹm từ bốn phương tám hướng, thay đổi góc độ để bao vây tôi.
Mỗi mũi tên đều được tẩm ma lực, di chuyển như thể có sự sống.
“Woa.”
360 độ.
Những mũi tên bay đến từ mọi hướng đều nhắm vào tôi.
Một đòn Thực Sát không một kẽ hở.
Đây là cảnh giới đã vượt qua Tốc Xạ - thứ chỉ đơn thuần là bắn nhanh nhiều phát.
Sự trưởng thành của Sion lần này lại vượt xa dự đoán của tôi.
‘Né ư? Né đi đâu được?’
Thực ra, trong vòng vây tên mà Sion tạo ra, chỉ có chính xác một kẽ hở nhỏ để thoát thân ở phía sau lưng.
Nếu lao mình vào đó, tôi có thể né được tất cả các mũi tên.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi và Sion đã chạm mắt nhau.
Cô ấy nhếch mép, nở một nụ cười đầy khiêu khích.
Đó chính là điều mà Sion nhắm tới.
Nếu tôi quay lưng lại ở đây, khoảng cách với Sion sẽ càng xa hơn.
Như vậy thì sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp cô ấy nữa.
Quyết định được đưa ra trong chớp mắt.
Tôi vẫn không dừng lại.
Trái lại, tôi còn lao tới nhanh hơn, táo bạo hơn, vung ngọn thương một cách điên cuồng hơn nữa.
Kenggg! Keng! Kang!
Lưỡi thương để lại tàn ảnh trong không trung, gạt phăng những mũi tên bay tới.
Những mũi tên tẩm ma lực bị đánh văng ra, còn những mũi không né được thì sượt qua sườn và má tôi trong gang tấc.
‘Chỉ chặn những điểm chí mạng.’
Miễn không phải là yếu điểm, trúng vài mũi cũng sẽ không bị xử thua.
Trong nháy mắt, khoảng cách đã được thu hẹp.
“Sion!”
Trong giọng nói của tôi cũng nhuốm ý cười.
Không biết đã bao lâu rồi tôi mới có một trận chiến đầy cảm giác và thú vị thế này.
Ánh mắt Sion hơi mở to khi thấy tôi xuyên qua cơn mưa tên.
Để phòng trường hợp cận chiến, cô ấy liền rút con dao găm đeo bên hông ra.
Và ngay lập tức lùi lại, định đạp lên cái cây tiếp theo để rút lui.
‘Mắc bẫy rồi.’
Tôi đã nhìn thấu, chính xác là đến tận đó.
Ngay lập tức, tôi ném mạnh ngọn thương về phía cành cây mà cô ấy định đặt chân lên.
Vút!
Ngọn thương xuyên thủng cành cây một cách chuẩn xác.
Rắc!
Cành cây vỡ tan tành, khiến Sion mất điểm tựa và lảo đảo.
“Ư!”
Trước đòn tấn công bất ngờ, cô ấy bật lên một tiếng nhỏ, cơ thể đang trong tình trạng lơ lửng giữa không trung.
Không bỏ lỡ khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi nhanh chóng lao tới, áp sát vào lòng Sion.
Và cứ thế đè Sion ngã vào một thân cây to khác.
Cộp!
Sion đập lưng vào thân cây cứng và tôi lập tức ngồi đè lên người cô ấy và khóa chặt mọi cử động.
Một đầu gối đè lên bụng, một tay trói chặt hai cổ tay.
Đây hẳn là một tư thế khóa người quen thuộc với cô ấy.
Cái kết quen thuộc cho những trận vật lộn từ thuở bé.
Vì chúng tôi đã làm điều này vô số lần từ khi còn nhỏ.
“Hộc….”
“Ư hự….”
Trong chớp mắt, khoảng cách giữa tôi và Sion đã gần đến mức không thể gần hơn.
Hơi thở của cả hai quyện vào nhau và qua làn da tiếp xúc hoàn toàn, tôi có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt nóng hổi của đối phương.
“… Bắt được cậu rồi.”
Giọng nói trầm thấp của tôi phá vỡ sự tĩnh lặng.
Nhịp tim đập nhanh của cô ấy truyền qua cổ tay, lan đến tận lòng bàn tay tôi.
Những giọt mồ hôi của Sion lấm tấm đọng lại, từ từ chảy dọc theo đường viền cổ.
Dưới ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, những giọt mồ hôi đọng trên làn da trắng ngần của cô ấy lấp lánh một cách kỳ lạ.
“Haa… haa….”
Đôi đồng tử của Sion sẫm lại.
Đôi má ửng đỏ vì nóng, và qua đôi môi hé mở, những hơi thở đứt quãng tựa tiếng rên rỉ khe khẽ không ngừng thoát ra.
Có vẻ như cô ấy đã tiêu tốn rất nhiều sức lực để vừa chạy trốn vừa tung ra đòn Thực Sát.
Tôi nhìn cô ấy như vậy và mỉm cười nhẹ.
“Tôi thắng rồi nhé.”
Tôi cẩn thận rút con dao găm nhỏ mà cô ấy đang nắm chặt trong bàn tay bị trói.
Ngay lúc đó, đồng tử của Sion chấn động mạnh, rồi cô ấy vội vàng nắm chặt lấy cổ tay tôi.
“Haein à….”
Giọng cô ấy có chút run rẩy.
Những đầu ngón tay đang nắm lấy cổ tay tôi khẽ run, chậm rãi lướt trên da.
Tôi bật cười khì.
Trông bộ dạng có vẻ ấm ức và tiếc nuối vì sắp bị loại.
“Ai bảo cậu chạy tới tận đây làm gì?”
Tôi lẩm bẩm một cách nhẹ nhàng, từ từ đưa mũi dao găm đến bên cổ cô ấy.
Khi miếng kim loại lạnh lẽo chạm vào làn da nóng hổi, cơ thể Sion khẽ giật nảy.
Rẹtttt.
Lớp trường lực nhỏ bao quanh yếu điểm của cô ấy méo mó như bị xé rách.
Khi trường lực ở yếu điểm bị phá vỡ, cô ấy sẽ bị coi là dính phải vết thương chí mạng và bị loại khỏi trận đấu.
Vậy mà Sion vẫn không thể buông tay khỏi cổ tay tôi.
Chộp, chộp….
Dù tay bị trói, Sion vẫn chậm rãi, kiên trì mân mê cổ tay tôi một cách đầy khẩn khoản.
“Haein… thêm một chút nữa thôi….”
Sion nhắm mắt, thì thầm khẩn thiết bằng một giọng lí nhí.
Dù có ấm ức thì cũng đành chịu thôi.
Nhưng dù sao, nhờ có Sion mà tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ sau bao ngày.
Cảm giác như những bản năng chiến đấu đã lãng quên đang được đánh thức.
“Lát nữa gặp lại cậu sau.”
Nhìn bóng hình Sion đang dần tan biến, tôi mỉm cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
