Chương 59: Thủ lĩnh nhóm (5)
Tâm trạng của Nhậm Tuyết Tình lúc này cực kỳ tệ. Từ buổi trưa Tiết Linh Vân và Liễu Tư Vũ ngắm Lăng Phàm ngủ, đến vừa nãy tan học Liễu Tư Vũ đi đến chỗ ngồi của Lăng Phàm dường như đưa thứ gì đó, và cuối cùng là Liễu Tư Vũ đỏ mặt rời khỏi lớp. Nhậm Tuyết Tình thu trọn mọi việc vào tầm mắt. Khoảnh khắc cuối cùng khi Liễu Tư Vũ đứng trước mặt Lăng Phàm với khuôn mặt ửng hồng, cô suýt chút nữa đã mất đi lý trí.
"Suýt chút nữa thì không nhịn được, phù..." Nhậm Tuyết Tình cảm thấy có chút may mắn vì bản thân đã không làm ra hành động xúc động quá khích nào.
Hít sâu vài hơi không khí, Nhậm Tuyết Tình bình tĩnh lại một chút, sau đó cô xắn tay áo lên, giơ cánh tay mình lên.
Trên làn da trắng ngần như tuyết, vài vết bầm tím đen lại hiện lên vô cùng chói mắt. Nhậm Tuyết Tình nheo mắt nhìn cánh tay mình, đáy mắt thoáng qua một tia u ám.
Mối quan hệ giữa Liễu Tư Vũ, Tiết Linh Vân và Lăng Phàm tạo cho cô áp lực cực lớn, Nhậm Tuyết Tình rất sợ Lăng Phàm sẽ thích họ trước.
Mỗi lần nghĩ đến khả năng đó, cô đều sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, thậm chí giật mình tỉnh giấc trong cơn mộng mị.
Có lẽ đây chính là nỗi bi ai của kẻ yêu đơn phương.
Hơn nữa không biết tại sao, cô lại cảm nhận được một luồng khí tức rất quen thuộc trên người hai cô bạn cùng lớp này.
Nhậm Tuyết Tình lờ mờ cảm thấy, Liễu Tư Vũ, Tiết Linh Vân và cả cô - Nhậm Tuyết Tình, ở một mức độ nào đó có những điểm tương đồng, nhưng cụ thể là gì thì cô lại không nói ra được.
Không thể đợi được nữa, hôm nay dù thế nào cũng phải thử một lần, xem có thể đưa Lăng Phàm đi được không. Nhậm Tuyết Tình thầm đưa ra quyết định trong lòng.
Sau đó, lộ trình về nhà của Lăng Phàm hiện lên trong đầu Nhậm Tuyết Tình rõ mồn một như bản đồ định vị. Cô nhanh chóng chọn ra vài địa điểm thích hợp để "tình cờ gặp gỡ" Lăng Phàm, đồng thời lên kế hoạch cho cả trường hợp tỏ tình thành công lẫn dự tính cho thất bại.
Lúc này, cô phát hiện Lăng Phàm đã xuất hiện ở hành lang từ lúc nào không hay, đang ngó nghiêng xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó. Cậu ấy ra đây từ bao giờ vậy?
Lăng Phàm đã cảm nhận được Nhậm Tuyết Tình đang chú ý đến mình, vội vàng quay lưng lại, bắt đầu xử lý thông tin vừa nhìn thấy.
Cảnh tượng Nhậm Tuyết Tình xắn tay áo lên vừa rồi đã bị Lăng Phàm nhìn thấy rõ.
Những vết thương sẫm màu đó cũng lọt vào đáy mắt Lăng Phàm, không phải do thị lực của cậu quá tốt, mà là vì những vết thương đó quá chói mắt.
Trên cánh tay trắng như tuyết của Nhậm Tuyết Tình, màu xanh tím trông thật lạc lõng.
Tại sao trên tay Nhậm Tuyết Tình lại có vết thương nặng đến thế? Lăng Phàm khẽ nhướng mày, bắt đầu suy nghĩ về khả năng xuất hiện những vết thương này.
Chỉ có khả năng cực nhỏ là tai nạn, chín mươi phần trăm là do bạo lực gây ra.
Nghĩ đến đây, Lăng Phàm vội vàng mở danh sách nhiệm vụ, nhìn vào [Thuốc Thấu Chi Sinh Mệnh (Cường Hóa)] và [Thuốc Kích Thích Tiềm Năng (Cường Hóa)] trên đó, cau mày lại.
Sau đó, cậu mở túi đồ, phát hiện hai ống nghiệm đang nằm trong ô vật phẩm.
Thuốc trong một ống nghiệm đỏ tươi như máu đầy yêu dị, còn thuốc trong ống nghiệm kia lại đen kịt như mực.
Vì đang ở trường nên Lăng Phàm không dám mạo muội lấy ra xem, mặc dù hiện tại quyền hạn của cậu chưa đủ để xem giới thiệu vật phẩm của hai loại thuốc này, nhưng dựa vào trực giác từ kiếp trước và tên của thuốc, Lăng Phàm phán đoán hai thứ này tuyệt đối chẳng phải thứ gì tốt lành thân thiện.
Sau đó, Lăng Phàm mở bảng thuộc tính của mình ra.
Sức mạnh, Thể lực, Nhanh nhẹn vẫn là 6.
Nhìn ba con số 6 này, sắc mặt Lăng Phàm lúc này âm trầm đến mức có thể vắt ra nước. Thế giới này không có ma pháp, Trí lực và Mị lực chẳng giúp ích gì cho khả năng chiến đấu cả.
Hơn nữa theo thông tin cậu có được hiện tại, nhiệm vụ này không thể nào là kiểu cưỡi ngựa xem hoa được, mà đạo cụ nhiệm vụ ứng trước chắc chắn là để dùng khi cậu bị dồn vào đường cùng không còn lối thoát.
Lăng Phàm cảm thấy với thuộc tính này của mình, cách hoàn thành nhiệm vụ không thể là dùng sức đối đầu, đã không dùng sức thì chắc là dùng trí.
Nhiệm vụ nói chỉ cần biết rõ chân tướng là được, không giới hạn phương pháp.
Thêm vào đó, nhiệm vụ tiếp theo được kích hoạt chắc chắn cũng liên quan đến Nhậm Tuyết Tình, bây giờ làm quen trước chắc chắn trăm lợi mà không có một hại.
Nghĩ đến đây, Lăng Phàm dùng khóe mắt lơ đãng liếc nhìn Nhậm Tuyết Tình vẫn đang nhìn mình ở cách đó không xa, hít sâu một hơi, ổn định tâm thần rồi đi về phía cô.
Cậu định thử xem có thể hỏi trực tiếp được không.
"Nhậm Tuyết Tình, sữa chua hôm qua mua cho cậu uống chưa? Mùi vị thế nào?" Lăng Phàm chủ động đi đến trước mặt Nhậm Tuyết Tình, vẻ mặt bình thản mở lời.
"Uống rồi, mùi vị rất tuyệt, mắt nhìn của Lăng Phàm cậu tốt thật đấy."
"Cái này... Tớ cũng tình cờ biết thôi, cậu thích là tốt rồi, tớ còn lo cậu sẽ không thích uống." Lăng Phàm ngượng ngùng trả lời.
"Sao có thể chứ, sẽ không đâu."
Chỉ cần là cậu tặng, tớ đều thích. Nhậm Tuyết Tình nhìn Lăng Phàm, trong lòng cuộn trào những suy nghĩ khác.
Sau đó, Lăng Phàm thử nói chuyện với Nhậm Tuyết Tình về một vài chủ đề khác, nhưng mãi vẫn không tìm được cơ hội hỏi ra địa chỉ nhà của cô.
Xem ra khả năng giao tiếp này của mình vẫn cần phải cải thiện rồi... Lăng Phàm bất giác nghĩ thầm.
"Sắp vào lớp rồi, Nhậm Tuyết Tình, tớ về chỗ đây." Lăng Phàm nói xong liền đi về phía lớp học.
Còn Nhậm Tuyết Tình thì lặng lẽ nhìn theo bóng Lăng Phàm bước vào lớp, đôi mắt chớp động, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Lăng Phàm vào lớp chưa được một phút thì chuông vào học vang lên, Nhậm Tuyết Tình cũng quay trở về chỗ ngồi của mình.
"Lăng Phàm, vừa nãy cậu tìm Nhậm Tuyết Tình nói chuyện gì thế?" Lăng Phàm vừa ngồi xuống, Tiết Linh Vân ở phía trước lập tức quay đầu lại hỏi.
"Là chuyện chưa nộp bài tập thôi, tớ giải thích với cậu ấy một chút." Nghe câu hỏi của Tiết Linh Vân, khóe mắt Lăng Phàm khẽ giật, bình tĩnh trả lời.
"Hóa ra là chuyện này, ai bảo cậu không cho tớ làm bài tập hộ cậu cơ." Tiết Linh Vân nói xong liền quay đầu lên.
Lăng Phàm nghe vậy, chỉ biết cười bất lực, không tiếp lời.
Rất nhanh đã đến giờ tan học buổi chiều, Lăng Phàm vừa thu dọn cặp sách vừa nhìn quanh lớp.
Kỳ lạ, Nhậm Tuyết Tình đi đâu rồi?
Lăng Phàm vốn định chia một nửa thuốc đặc trị Liễu Tư Vũ đưa cho Nhậm Tuyết Tình, kết quả vừa tan học cô đã biến mất tăm.
Lăng Phàm không khỏi lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm nữa.
Thôi để thứ Hai tuần sau đưa cho cô ấy vậy.
Sau đó, Lăng Phàm đeo cặp sách lên, một mình rời khỏi lớp học.
Ngay khi Lăng Phàm vừa bước ra khỏi cổng trường, một cô gái đeo ba lô đen lặng lẽ xuất hiện cách sau lưng cậu không xa. Nhìn Lăng Phàm ở phía trước một cái, cô gái không nhanh không chậm bám theo sau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
