Chương 62: Cuộc gọi (2)
"Alo, bà xã, anh đang ăn cơm ở bên ngoài, sao lại gọi cho anh vào giờ này thế?" Giọng Sở Hùng vang lên sang sảng từ loa điện thoại, nghe kiểu nói chuyện này, chắc là ông đã uống vài ly rồi.
"Sao anh lại uống rượu nữa rồi? Có thể uống ít đi chút được không? Gọi cho anh là vì có việc cần anh đưa ra lời khuyên đây." Hùng Mạn vừa nghe đã biết ngay Sở Hùng đang nhậu nhẹt, không nhịn được mà càm ràm vài câu.
"Việc gì thế?"
"Thì là chuyện hôm qua Sở Nghiên nói đấy, con bé muốn tìm một cậu con trai lớp 9 đến dạy kèm. Em khuyên mãi không được, anh là trụ cột trong nhà, anh quyết định đi."
"Nếu anh nhớ không nhầm thì cậu nhóc mà Sở Nghiên nhắc đến tên là Lăng Phàm đúng không? Cậu ấy dạy kèm cho Hứa Yên Nhiên được một năm rồi, con gái cưng Tô Mạt Nhiên của Tô Thắng Quốc cũng đang theo cậu ấy học thêm, nghe nói kết quả học tập tiến triển rõ ràng lắm. Dựa vào kết quả đó mà ông cáo già Tô Thắng Quốc chẳng tốn chút công sức nào đã đưa được Tô Mạt Nhiên vào lớp nâng cao của trường Đức Dục rồi."
"Đúng vậy, chính là cậu Lăng Phàm đó."
"Anh biết rồi, em đợi chút, chỗ này ồn quá." Sở Nghiên là hòn ngọc quý trên tay Sở Hùng, chuyện của cô bé tất nhiên Sở Hùng không thể làm qua loa được, phải cân nhắc cho thật kỹ.
"Hùng Mạn, em đưa điện thoại cho Sở Nghiên đi." Sau khi đi tới một nơi yên tĩnh hơn, Sở Hùng nói với Hùng Mạn.
"Con gái ngoan, nói cho bố biết, con cảm thấy cậu Lăng Phàm ấy thế nào?"
"Con cảm thấy anh ấy... rất tốt ạ. Đó là một cậu con trai rất ưa nhìn, học cực kỳ giỏi, chỉ nói chuyện với anh ấy một lúc thôi mà anh ấy đã biết ngay những điểm yếu trong việc học của con rồi... Và rồi... không có gì sau đó nữa." Sở Nghiên vừa nói, vừa nhớ lại khung cảnh lần đầu tiên đâm sầm vào lòng Lăng Phàm, ánh mắt có chút né tránh, mơ màng.
"Cậu ấy có cử chỉ, lời nói hay nét mặt nào khiến con cảm thấy ghét bỏ không?" Sở Hùng suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp.
"Không có ạ, con không hề ghét anh ấy, nói chuyện với anh ấy con thấy rất vui."
Hùng Mạn đang ngồi ăn cơm bên cạnh nghe thấy câu này, liền đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Sở Nghiên, không nói gì.
"Một chút cảm giác ghét cũng không có sao? Dù chỉ là một chút xíu?" Cách nói của Sở Hùng có chút kỳ lạ.
"Không có, con đã bảo là con thấy anh ấy rất tốt mà. Bố hỏi mấy câu này làm gì? Cuối cùng bố có đồng ý với đề nghị của con không thế?" Hàng loạt câu hỏi của Sở Hùng khiến Sở Nghiên bắt đầu thấy hơi giận.
"Tối nay bố chắc chắn sẽ trả lời con, nhưng bố còn cần phải hỏi chú Hứa của con một chút, xem chú ấy có đánh giá gì về Lăng Phàm đã."
"Được rồi ạ, bố nhanh lên nhé, bố nói xong con còn phải gọi điện báo cho Lăng Phàm nữa."
"Vậy con đưa điện thoại cho mẹ đi, bố nói với mẹ vài câu." Nghe thấy con gái đồng ý, Sở Hùng thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ, điện thoại của mẹ này, bố bảo muốn nói chuyện với mẹ." Sở Nghiên đưa điện thoại cho Hùng Mạn, rồi tiếp tục cúi xuống ăn cơm.
"Alo, bà xã, em cầm điện thoại xa ra một chút, đừng để Sở Nghiên nghe thấy." Sở Hùng cố ý hạ thấp giọng.
"Sở Nghiên, con cứ ăn trước đi nhé, mẹ ra ngoài nói chuyện với bố một lát." Hùng Mạn nhắc nhở Sở Nghiên một câu rồi đi ra phía cửa.
"Dạ... mẹ đi đi." Sở Nghiên thờ ơ trả lời.
"Alo ông xã, giờ anh nói đi." Hùng Mạn bước ra khỏi biệt thự, đi tới khu vườn nhỏ riêng của mình trước nhà.
"Hùng Mạn, nhìn từ cách Sở Nghiên thể hiện và câu trả lời của con bé thì cậu nhóc Lăng Phàm này không có vấn đề gì lớn. Chuyện liên quan đến Lăng Phàm lát nữa anh sẽ gọi điện hỏi lão Hứa và Tô Thắng Quốc, thì có thể đưa ra nhận định rồi. Nhưng bây giờ, chúng ta đang đối mặt với một vấn đề khác..."
"Vấn đề là: Con gái chúng ta có thiện cảm với Lăng Phàm, anh cảm thấy phán đoán của mình phần lớn là đúng đấy." Sở Hùng nói ra suy nghĩ của mình.
"Cũng giống ý em nghĩ, ban đầu em cũng không thấy gì bất thường, nhưng mấy lời con gái nói với anh lúc sau làm em cảm thấy có chút kỳ lạ."
"Quan điểm của em thế nào Hùng Mạn?"
"Em nghĩ là không đồng ý với đề nghị của Sở Nghiên thì tốt hơn."
"Anh thì chịu, không khuyên nhủ Sở Nghiên được đâu, nếu em làm được thì cứ theo ý em mà làm." Sở Hùng tỏ vẻ bó tay với cô con gái cưng.
"Em mà nói được con bé thì em còn phải gọi điện cho anh chắc? Ngốc thật!"
"Vậy thế này đi, lát nữa anh sẽ gọi cho Tô Thắng Quốc và Hứa Chung Hào, hỏi xem hai nhà đã 'làm chuột bạch' trước đó đánh giá thế nào. Nếu nhận xét của họ về Lăng Phàm không có vấn đề gì, thì chúng ta đồng ý với Sở Nghiên." Sở Hùng suy nghĩ một hồi rồi đưa ra một cách thỏa hiệp.
"Được, cứ làm theo lời anh nói đi." Hùng Mạn cũng cảm thấy cách này có lẽ là hợp lý nhất, dù sao bà cũng chẳng nói xuôi được Sở Nghiên, chi bằng hỏi xem tình hình nhà họ Hứa và nhà họ Tô ra sao rồi hãy quyết định.
"Vậy anh cúp máy trước đây, lát nữa anh gọi lại cho em." Sở Hùng nói xong liền ngắt điện thoại.
Sau đó ông mở danh bạ tìm số của Tô Thắng Quốc rồi bấm gọi.
"Alo, Sở Hùng, ngọn gió nào thổi cuộc gọi của ông tới đây thế?" Tô Thắng Quốc dùng cách nói nửa đùa nửa thật.
"Còn gió nào được nữa, gió Tây Bắc chứ gió nào. Tôi có việc muốn hỏi ông một chút, ông cho tôi tham khảo ý kiến."
"Ồ? Việc gì ông nói nhanh lên, lát nữa tôi phải lên máy bay rồi."
"Lăng Phàm đang dạy kèm cho Mạt Nhiên đúng không? Ông có đánh giá thế nào về cậu ấy không? Tôi đang có chuyện này, Sở Nghiên nằng nặc đòi Lăng Phàm dạy kèm cho con bé, lại còn bắt tôi tối nay phải trả lời ngay. Tôi đang đau đầu đây nên mới hỏi ý kiến ông. Dù sao Lăng Phàm cũng là cậu con trai lớp 9, chuyện nam nữ này, ông cũng biết mà, bậc làm cha làm mẹ như chúng ta sao mà yên tâm cho được." Trong giọng nói của Sở Hùng tràn đầy vẻ bất lực.
"Ông nói chuyện này à, chuyện này tôi chịu chết, chuyện của con gái tôi thì Tô Văn hiểu rõ hơn tôi nhiều, để tôi bảo bà nhà tôi nói chuyện với ông nhé."
"Sao cũng được, vậy ông đưa điện thoại cho bà nhà đi."
Lúc này, Tô Văn đang ở cách đó không xa, ngồi bên cạnh Tô Mạt Nhiên đang thẫn thờ.
Haizzz... Biết làm sao bây giờ, nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của Tô Mạt Nhiên, Tô Văn buồn rầu hết cách.
"Tô Văn, em qua đây một chút, Sở Hùng có việc muốn hỏi em." Tô Thắng Quốc dùng cái giọng oang oang gọi Tô Văn.
"Em biết rồi, ông hét cái gì mà hét? Giữ trật tự ở nơi công cộng một chút chứ, sợ người ta không biết ông to mồm à? Ông ấy tìm em có việc gì?" Tô Văn lườm Tô Thắng Quốc một cái rồi hỏi.
"Lăng..." Tô Thắng Quốc còn chưa nói hết câu đã bị Tô Văn bịt miệng lại.
Tô Văn vội vàng quay đầu nhìn Tô Mạt Nhiên, nhận ra con gái vẫn đứng đờ ra đó không nhúc nhích.
May mà Tô Mạt Nhiên không nghe thấy...
"Bé mồm thôi, ông ấy hỏi chuyện về Lăng Phàm à?" Tô Văn đón lấy điện thoại từ tay Tô Thắng Quốc.
"Ừ, ông ấy hỏi em về Lăng Phàm, Sở Nghiên muốn Lăng Phàm dạy kèm cho con bé, nhưng Sở Hùng không hiểu rõ về Lăng Phàm nên mới hỏi quan điểm chúng ta." Tô Thắng Quốc dăm ba câu đã nói rõ lý do Sở Hùng gọi tới.
Lăng Phàm sao? Tô Văn nghe vậy lại liếc nhìn Tô Mạt Nhiên đang ở cách đó không xa.
Lăng Phàm từng nói với bà rằng chiều thứ Bảy cậu ấy dạy kèm cho Hứa Yên Nhiên, Hứa Yên Nhiên không "cưa đổ" được Lăng Phàm khiến Tô Văn có chút thất vọng.
Hứa Yên Nhiên thì Tô Văn có ấn tượng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức biết sơ qua, bà không hiểu quá rõ về cô bé đó.
Nhưng Sở Nghiên thì bà lại khá hiểu, không những ngoan ngoãn mà càng lớn càng xinh đẹp, nếu Sở Nghiên có thể hấp dẫn sự chú ý của Lăng Phàm, thì chẳng phải con gái mình sẽ... Mà dù có tệ nhất thì cũng phải kéo cả nhà họ Sở xuống nước cùng chịu trận chung mới được.
Nghĩ đến đây, Tô Văn nở một nụ cười đầy hài lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
