Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 2: Bình yên - Chương 64: Cuộc gọi (4)

Chương 64: Cuộc gọi (4)

"Alo, Sở lão nhị, ông gọi tôi có chuyện gì thế?" Hứa Chung Hào vừa kết thúc cuộc đàm phán liền gọi lại cho Sở Hùng.

"Cái tiếng 'Sở lão nhị' này hôm nay tôi không chấp nhặt với ông. Lão Hứa, hỏi ông một chuyện, cậu nhóc Lăng Phàm đang dạy kèm cho cháu gái Yên Nhiên ấy, ông biết được bao nhiêu về cậu ta?" Sở Hùng và Hứa Chung Hào có mối quan hệ rất tốt, nên cũng chẳng thèm để bụng cái biệt danh Sở lão nhị kia.

"Lăng Phàm à, tôi cũng không rõ lắm đâu, Yên Nhiên thì biết nhiều hơn. Chiều thứ Bảy tôi toàn vắng nhà, chỉ có Yên Nhiên và Lăng Phàm ở đó, những gì tôi biết về Lăng Phàm đều là do con gái tôi kể lại cả."

"Mẹ kiếp... Tôi biết là ông bận, nhưng bận đến mấy cũng không thể làm thế được chứ. Làm bố như ông, tôi phục sát đất rồi đấy. Vứt con gái lớp 9 ở nhà với một thằng con trai cùng tuổi, ông không sợ xảy ra chuyện gì à?" Sở Hùng nghe xong, không kìm được mà càm ràm Hứa Chung Hào vài câu.

"Chuyện này ấy hả, tôi lại chẳng lo lắng gì mấy. Ấn tượng đầu tiên của cậu nhóc đó mang lại cho tôi khá ổn. Hơn nữa, ban đầu tôi có bố trí vệ sĩ bảo vệ con gái trong lúc học thêm, nhưng chẳng bao lâu sau Yên Nhiên đã bảo tôi rút vệ sĩ về. Đề nghị của con bé tôi phải nghe chứ, người làm cha này đã nợ con bé quá nhiều rồi. Mà sao tự nhiên ông lại hỏi chuyện này?"

"Ông còn biết mình là một người cha cơ đấy? Sở Nghiên nhà tôi đang đòi Lăng Phàm đến dạy kèm cho con bé, nên tôi mới gọi điện hỏi ông thử xem." Sở Hùng nói xong lại thở dài thêm một hơi.

"Vụ này à, không thành vấn đề đâu, ông cứ đồng ý với con gái ông đi. Tôi tin vào mắt nhìn người của con gái mình, tôi đứng ra bảo lãnh cho Lăng Phàm." Hứa Chung Hào nói xong liền cười sảng khoái vài tiếng.

"Sao tôi có cảm giác ông chấm cậu nhóc đó rồi nhỉ? Lão Hứa, có phải ông đang âm thầm tuyển chọn ♂con rể♂ cho mình không đấy?"

"Cậu nhóc này khá lắm đấy, nhận làm con rể thì tôi yên tâm hết chỗ nói. Chỉ tiếc là hình như cậu ấy không thích Hứa Yên Nhiên nhà tôi."

".......Xinh đẹp như cháu gái Yên Nhiên mà cậu ta cũng không vừa mắt sao? Ông đang lừa tôi đấy à?" Vẻ mặt Sở Hùng đầy sự không tin tưởng.

"Mắt tôi có bị mù đâu, lừa ông làm gì? Cậu ấy thật sự không có tâm tư gì với con gái tôi cả. Chẳng lẽ đến một thằng nhóc cấp hai mà tôi cũng không nhìn thấu được sao?" Hứa Chung Hào nói xong liền tặc lưỡi.

"Được rồi, tôi hiểu rồi. Nhớ năm xưa anh em mình từng hẹn ước, sinh một trai một gái để kết thông gia. Giờ thì hay rồi, hai cô con gái, mấy năm nữa chẳng biết hời cho thằng nào đây."

"Đó chẳng phải do ông không đủ trình sao, hì hục mãi cuối cùng lại tòi ra một đứa không có 'cán'. Thôi không nói nữa, bên tôi lại có việc rồi."

"Ông cứ làm việc đi, khi nào rảnh rỗi về đây thì hẹn nhau một bữa. Hai nhà chúng ta gọi thêm cả lão già cáo già Tô Thắng Quốc nữa, tụ tập uống vài ly. Đến lúc đó gọi cả cậu nhóc Lăng Phàm kia đi cùng luôn." Sở Hùng suy nghĩ một chút rồi đưa ra đề nghị, thuận tiện sắp xếp luôn cả phần Lăng Phàm vào đó.

"Không vấn đề gì, nhưng dạo này tôi không có thời gian, đợi khi nào thư thả tôi sẽ liên lạc với ông. Bye bye." Hứa Chung Hào nói xong liền cúp máy.

Sở Hùng cất điện thoại, đi đến trước cửa phòng Sở Nghiên, đưa tay gõ cửa.

"Sở Nghiên, bố đồng ý yêu cầu của con rồi. Con gọi điện nói với cậu bạn kia đi, chuyện học phí và giờ giấc con tự thương lượng với cậu ấy nhé. Việc này con tự quyền quyết định, bố và mẹ con sẽ không can thiệp vào đâu." Vì cả Tô Văn và Hứa Chung Hào đều đã "ăn cua" trước và bảo mùi vị không tệ, nên chuyện này cứ để Sở Nghiên tự lo liệu vậy, con gái nhà ông cũng đâu có kém cạnh gì Tô Mạt Nhiên và Hứa Yên Nhiên.

"Thật ạ? Bố đồng ý rồi sao?" Sở Hùng vừa dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch trong phòng, sau đó Sở Nghiên mở cửa, thò đầu ra nhìn ông.

"Ừ, đồng ý rồi. Con gái à, bố nói một câu, con đừng chê bố lải nhải. Con là con gái, phải biết giữ ý tứ một chút, biết giữ mình trong sạch, đừng làm mất mặt nhà họ Sở chúng ta." Sở Hùng nhìn bộ dạng này của con gái, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một cục.

"Biết rồi mà~! Biết là bố tốt với con nhất, con gọi cho Lăng Phàm ngay đây." Sở Nghiên nói xong liền đóng sầm cửa lại.

Sở Hùng nhìn cánh cửa đóng chặt, một tay day trán, mang theo nụ cười khổ sở rời đi.

Xem ra lời ông nói lại như gió thoảng bên tai rồi.

"Kỳ lạ thật... sao máy lại bận nhỉ." Sở Nghiên nghe tiếng báo bận trong điện thoại, có chút buồn bực.

Không biết sáng mai Lăng Phàm có rảnh không nữa...

Sở Nghiên nằm sấp trên giường, hai tay chống cằm, ngẩn ngơ nhìn số điện thoại của Lăng Phàm trên màn hình.

Thời gian quay ngược về mười phút trước...

"Tranh Tiểu Thi, cậu kéo mấy đứa tớ vào kênh riêng này định làm gì thế?" Lăng Phàm khó hiểu hỏi.

Ngay vừa nãy, An Nhược Thi đã kéo cậu, Không Thành và Cựu Mộng vào một phòng chat voice riêng biệt.

"Chính là chuyện cậu và Cựu Mộng kết hôn đấy." Tranh Tiểu Thi dùng giọng điệu trầm thấp nói.

"Tranh Tiểu Thi giọng cậu ngọt quá, không giả giọng trầm được đâu. Về chuyện này ấy à, tớ vừa lên trang chủ xem thông số nhẫn cưới của các cặp đôi nghề nghiệp rồi. Pháp sư và Mục sư kết hợp quả thực giúp tớ tăng chỉ số nhiều nhất, nên kết hôn với cô ấy cũng đâu có vấn đề gì, đúng không?" Lăng Phàm bật mic tự do của phần mềm chat voice lên rồi nói ra suy nghĩ của mình.

"Hì hì..." Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của Cựu Mộng vang lên.

"Cựu Mộng cậu còn cười được à! Trả Thời Quang lại cho tớ!"

"Tiểu Thi, chỉ là kết hôn trong game thôi mà, cậu đừng trách em gái tớ nữa." Không Thành lên tiếng nói đỡ cho em gái mình.

"Haizz, được rồi. Vậy Thời Quang, cậu định bồi thường cho tớ thế nào đây?" An Nhược Thi đổi giọng, chĩa mũi dùi về phía Lăng Phàm.

"Tranh... Khoan đã, điện thoại tớ reo, tớ nghe máy chút." Lăng Phàm đang định nói gì đó thì điện thoại trên bàn đổ chuông.

Lăng Phàm cầm lên xem, là Liễu Tư Vũ gọi tới, cậu vội vàng tháo tai nghe đặt lên bàn, sau đó bắt máy.

"Alo, Liễu Tư Vũ, muộn thế này rồi cậu gọi tớ có việc gì không?" Lăng Phàm tò mò hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!