Chương 63: Cuộc gọi (3)
"Thắng Quốc, ông đi trông chừng Mạt Nhiên đi." Tô Văn nói với Tô Thắng Quốc đang đứng bên cạnh. Sau khi thấy Tô Thắng Quốc đi về phía Tô Mạt Nhiên, để cho chắc chắn, bà lại lùi ra xa Tô Mạt Nhiên thêm một chút.
"Sở Hùng buổi tối tốt lành, ăn cơm tối chưa? Nghe chồng tôi nói, ông gọi điện tới là muốn hỏi chuyện liên quan đến Lăng Phàm hả?" Tô Văn mặt mang ý cười, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng nói.
"Ăn được một nửa thì phải ra ngoài gọi điện đây, chẳng là gặp phải chuyện của con gái tôi với cậu nhóc Lăng Phàm kia, nên mới đến học hỏi kinh nghiệm từ bà. Haizzz, tôi và vợ tôi đều không khuyên nổi Sở Nghiên." Sở Hùng thở dài.
Sở Hùng ông cũng có ngày hôm nay sao? Lăng Phàm à Lăng Phàm, cậu cũng được việc phết đấy chứ! Đừng nói chị Tô không giúp cậu, hôm nay chị sẽ giúp cậu một vố lớn.
"Vậy ông muốn hỏi về phương diện nào của Lăng Phàm?" Tô Văn nén cười trong lòng, lên tiếng hỏi.
"Chủ yếu là phẩm hạnh, sau đó là tính cách và năng lực phụ đạo. Tô Văn à, ánh mắt nhìn người của bà rất sắc sảo, tôi tin vào phán đoán của bà. Nghe Chính Quốc nói hai người sắp phải lên máy bay rồi, bà cứ nói ngắn gọn thôi."
"Là thế này... vậy tôi nói sơ qua cho ông biết nhé. Tâm tính cậu bé đó khá già dặn, là một chàng trai vô cùng trầm ổn. Tiện thể nhắc luôn, Lăng Phàm là giáo viên thích hợp nhất với Tô Mạt Nhiên mà tôi từng gặp từ trước đến nay, thành tích tiến bộ thần tốc của Tô Mạt Nhiên chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất. Cậu ấy cũng là gia sư giỏi nhất mà tôi từng thấy, cũng có thể là do số lượng giáo viên tôi gặp quá ít chăng."
"Đánh giá cao vậy sao... Tôi hiếm khi thấy bà đánh giá ai như thế đấy. Vậy còn về mặt phẩm hạnh thì sao?"
"Về mặt phẩm hạnh à, tôi kể ông nghe chuyện này nhé. Tuần trước tôi và chồng tôi có việc phải ra ngoài, tôi đã để Lăng Phàm ở nhà tôi chăm sóc Tô Mạt Nhiên suốt một ngày." Tô Văn đảo mắt, tung ra một thông tin khiến Sở Hùng phải há hốc mồm.
"Cái gì?!! Bà để một thằng nhóc lớp 9 ở một mình trong nhà chăm sóc Tô Mạt Nhiên á? Bà... bà cũng to gan thật đấy!" Giọng điệu Sở Hùng tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Đúng vậy, cho nên về mặt phẩm hạnh, chắc không cần tôi phải nói nhiều nữa đâu nhỉ? Còn muốn hỏi gì nữa không?" Tô Văn vừa nghe giọng điệu này của Sở Hùng liền biết mục đích của mình đã đạt được.
"Không còn đâu, làm phiền bà rồi Tô Văn, cảm ơn những nhận xét của bà, nó giúp ích cho tôi rất nhiều."
"Không có gì, vậy tạm biệt nhé."
"Tạm biệt." Sở Hùng nói xong liền cúp điện thoại.
Chuyện này tính sao đây... Sở Hùng gãi gãi đầu, đi vòng quanh tại chỗ mấy vòng.
Gọi thêm cuộc điện thoại cho lão Hứa hỏi xem sao, nghĩ đến đây, Sở Hùng bấm số của Hứa Chung Hào.
Chuông chưa reo được mấy tiếng, điện thoại đã bị ngắt, ngay sau đó ông nhận được một tin nhắn.
{Sở lão nhị, tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng, nếu không phải việc gì quá gấp thì 10 giờ rưỡi tối tôi gọi lại cho ông, còn nếu là việc gấp thì ông gọi lại cho tôi.}
Ông mới là Sở lão nhị, cả nhà ông đều là lão nhị.
Sở Hùng thầm mắng một câu trong lòng, sau đó bắt đầu nhắn tin cho Sở Nghiên.
{Sở Nghiên, chú Hứa của con đang bận, 10 giờ rưỡi tối mới gọi lại cho bố được. Nếu chú ấy nói không có vấn đề gì thì bố sẽ đồng ý với yêu cầu của con, đến lúc đó con gọi điện báo cho Lăng Phàm cũng chưa muộn.}
Sau đó Sở Hùng cất điện thoại, quay trở lại phòng bao vừa ngồi ăn cơm lúc nãy.
Rất nhanh, kim đồng hồ đã chỉ đến mười giờ tối.
"Mấy con cờ hó nhìn mau, đây đều là giang sơn trẫm đã đánh hạ cho các ngươi! Lên vài đứa bật chức năng chụp ảnh chụp giúp tao mấy tấm, đêm nay tao phải lên diễn đàn chém gió." Thu Diệp Lạc giọng đầy nội lực hét lên trên kênh chat voice chung.
Bốn con Boss cuối cùng được đẩy vô cùng thuận lợi, vừa đúng mười giờ là kết thúc chiến đấu.
"Đúng là người không biết xấu, ngựa không biết mặt dài, chơi Tank mà aggro còn không giữ được, thế mà còn ở đây chém gió, chơi bời kiểu gì trong lòng không có chút tự lượng sức mình nào à?" Mạc Mạt Mạch tóm được cơ hội là phun một tràng xối xả.
"Thu Diệp Lạc chụp nhanh lên, chụp xong thì Tranh Tiểu Thi đi loot đồ. Cơ mà Cựu Mộng này, cậu đúng là không lừa tớ, hiệu quả BUFF của chiếc nhẫn cưới này mạnh thật đấy."
"Đương nhiên rồi, tớ mua gói lễ bao đám cưới cấp Điện Đường mà." Cựu Mộng vui vẻ nói.
"Cựu Mộng, tớ nghe giọng điệu của cậu hình như đang đợi Thời Quang khen ngợi cậu đúng không? Lát nữa chúng ta tâm sự một chút nhé?" Tranh Tiểu Thi vừa nghe thấy thế, cơn giận không biết từ đâu bùng lên.
Cựu Mộng vừa nghe thấy giọng Tranh Tiểu Thi, lập tức im không dám ho he tiếng nào.
"Thời Quang cậu đẹp trai quá à, quen nhau lâu thế rồi tớ mới phát hiện cậu mê người đến vậy đấy, chi bằng tới đấu ♂ kiếm ♂ kết ♂ bạn với tôi đi!" Dạ Sanh Ca đã bê đê đến mức lủng cả trời xanh rồi.
"Dạ Sanh Ca cậu lẳng lơ vừa thôi, tôi cách cả đường dây mạng mà còn ngửi thấy mùi lẳng lơ của cậu đấy." Vị Ương nghe mà suýt nôn.
"Hết cách rồi, sự đời vô thường, tạo hóa trêu ngươi, xà phòng trơn trượt mà! Không trách tôi được, chỉ trách lão pháp sư Thời Quang quá mê người thôi."
Lăng Phàm đã chẳng còn muốn tiếp lời nữa, ông bạn này "bê đê" như vậy cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.
Ngay sau khi công hội chia xong trang bị và nhận được thành tựu qua ải, Lăng Phàm cũng nhận được thông báo hoàn thành Nhiệm vụ 6 [Thủ Lĩnh Nhóm].
Được toại nguyện nhận về một điểm kỹ năng và một điểm Mị lực.
Lăng Phàm mở bảng thuộc tính bản thân, cộng điểm kỹ năng vào Âm nhạc.
Như vậy thì... kỹ năng Âm nhạc đã đạt LV2, nhưng muốn hoàn thành Nhiệm vụ 7 [Hoạt Động Câu Lạc Bộ] thì vẫn còn hơi đuối, ít nhất cũng phải cần kỹ năng LV3.
Hơn nữa... mình có lẽ còn cần sự giúp đỡ của một người.
Lúc này, Lăng Phàm phát hiện phía dưới chỉ số Mị lực đã đạt tới 24 điểm xuất hiện một dòng chữ nhỏ, cậu vội vàng tập trung nhìn vào.
(Chỉ số Mị lực cao có thể giúp bạn để lại ấn tượng đầu tiên cực kỳ tốt đẹp với người khác, chỉ cần biết tận dụng, bạn sẽ như cá gặp nước trong việc giao tiếp với người khác giới. Đồng thời, bạn cũng có sức hút cao hơn người thường đối với một số nhóm người đặc biệt, loại sức hút này sẽ không ngừng tích lũy theo thời gian quen biết.)
Hả? Ấn tượng đầu tiên tốt thì cũng được đấy, tính thực dụng rất cao. Nhưng mà cái "như cá gặp nước trong giao tiếp với người khác giới" này thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ bảo mình đi làm "phi công trẻ" cho mấy bà phú bà à?
Hình như cũng là một lựa chọn không tồi, mình có thể không cần nỗ lực nữa, từ nay an hưởng tuổi già.
Ngay khi Lăng Phàm đang suy ngẫm về tính khả thi của việc làm kẻ ăn bám, bỗng nhiên nhớ tới một đoạn phim ngắn từng xem cách đây không lâu: ... (Chỗ này bị kiểm duyệt rồi, mọi người đều hiểu mà...)
Nghĩ đến đây, Lăng Phàm vội vàng lắc đầu, dập tắt cái ý nghĩ này, Phật Tổ còn độ được chứ cái này thì quá đáng lắm rồi.
Tuy chỉ là đoạn phim vui, nhưng cậu không cảm thấy cái thân hình nhỏ bé này của mình có thể chịu đựng được sự giày vò của mấy bà phú bà.
Còn cái "có sức hút với nhóm người đặc biệt" là cái quái gì nữa...
Lăng Phàm nhớ tới tên Dạ Sanh Ca đầy mùi "dầu ăn" vừa nãy.
Vãi chưởng, không lẽ là mình có sức hấp dẫn với mấy gã gay đấy chứ?!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
lão nhị ám chỉ chỗ đó của con trai