Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2646

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 2: Bình yên - Chương 31: Lớp nâng cao khối 7 (2)

Chương 31: Lớp nâng cao khối 7 (2)

"Mạt Nhiên, cậu vừa rồi... xảy ra chuyện gì vậy? Có phải trong người không khỏe không?" Trên mặt Thu Mộng Linh viết đầy vẻ lo lắng cùng nghi hoặc, nhìn Tô Mạt Nhiên ngồi xuống, cô ghé sang nhỏ giọng hỏi.

Lớp 255 đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào, phần lớn các bạn học đều đang lén lút bàn tán về hành động vừa rồi của Tô Mạt Nhiên.

"Trật tự, trật tự, đừng có thì thầm to nhỏ nữa, mọi người tiếp tục tự học đi." Nhìn thấy tình hình này, một nữ sinh dáng người cao ráo để kiểu đầu nấm ngồi ở hàng ghế sau đứng dậy nhắc nhở một câu.

"Mọi người nghe lời cán sự kỷ luật đi, trong giờ học kỷ luật của lớp ta vẫn luôn rất tốt, cũng sắp hết giờ rồi, cố gắng thêm chút nữa, đừng để đầu voi đuôi chuột." Lúc này, một nam sinh có ngoại hình khá sáng sủa đẹp trai đứng dậy bồi thêm một câu.

Lời nói của lớp trưởng khá có trọng lượng, trong lớp rất nhanh đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Nam sinh kia nói xong liền ngồi xuống, dùng ánh mắt quan tâm nhìn về phía Tô Mạt Nhiên, nhưng Tô Mạt Nhiên hoàn toàn không để ý đến cậu ta, điều này khiến cậu ta có chút thất vọng.

"Không sao đâu Linh Nhi, vừa rồi..." Tô Mạt Nhiên muốn nói lại thôi.

"Không sao, không muốn nói thì đừng nói nữa, tớ còn tưởng cậu bị đau ở đâu, làm tớ sợ muốn chết."

"Cảm ơn cậu..." Tô Mạt Nhiên cảm kích nhìn Thu Mộng Linh một cái.

"Cảm ơn gì chứ, chúng mình là bạn thân mà." Thu Mộng Linh nói xong, lại dời tầm mắt về quyển bài tập toán của Tô Mạt Nhiên.

Sau khi Lăng Phàm bước vào lớp 254, Lam Tiểu Nguyệt kìm nén sự kinh ngạc trong lòng, cũng đi theo Lăng Phàm vào trong lớp.

Lăng Phàm vừa vào lớp đã thấy giáo viên chủ nhiệm lớp 254 đang đứng trên bục giảng.

Lăng Phàm rất tự nhiên liếc nhìn một cái.

Phụt... phải nhịn... không được cười, mình đang đại diện cho lớp chọn khối 9, không thể làm mất mặt lớp 221 được.

Vừa nghĩ đến đây, Lăng Phàm lén lút tự véo vào eo mình một cái.

Á đù, đau chết mất! Hình như véo trúng chỗ hôm nọ bị Liễu Tư Vũ véo, vết bầm tím ở đó vẫn còn chưa tan.

Nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, Lăng Phàm đã sớm hét toáng lên rồi.

Cũng may nhờ cơn đau này mà cơn buồn cười của Lăng Phàm đã vơi đi không ít.

Vị chủ nhiệm lớp 254 trước mắt này là một người đàn ông trung niên thân hình khá đẫy đà, đầu hói bóng dầu, đeo một cặp kính dày cộp. Cái kiểu đầu "địa trung hải" kia thì miễn bàn, chỉ cần nhìn thôi, Lăng Phàm đã cảm thấy một niềm cảm kích trào dâng từ đáy lòng, muốn ngay lập tức cảm ơn thầy ấy rối rít.

Người không thể xem tướng mạo, tuyệt đối không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Khụ khụ... Lăng Phàm hắng giọng, cố gắng che giấu sự dao động trong nội tâm.

"Xin lỗi thầy Lưu, tôi đến muộn, không ngờ thầy lại đến sớm như vậy. Ồ, đúng rồi, đây là học sinh lớp tôi, Lăng Phàm." Lam Tiểu Nguyệt đứng sau lưng Lăng Phàm lên tiếng giới thiệu.

"Không sao, bình thường giờ này tôi cũng đến rồi. Đây là Lăng Phàm sao? Chào em chào em, tôi là chủ nhiệm lớp 254, cứ gọi tôi là thầy Lưu là được."

"Em chào thầy Lưu ạ." Lăng Phàm mỉm cười chào hỏi thầy Lưu.

"Lăng Phàm, tên của em trong giới giáo viên chúng tôi nổi tiếng lắm đấy. Hai vị chủ nhiệm lớp 8 kia khen em không dứt lời, quả nhiên là danh sư xuất cao đồ! Cô Lam dạy dỗ khéo thật." Thầy Lưu nói khá nhiều, hiển nhiên là vô cùng vui vẻ, đưa tay ra về phía Lăng Phàm.

Lăng Phàm thấy vậy, không chút do dự đưa tay bắt tay thầy Lưu. Mặc dù thầy Lưu này trông có vẻ rất hài hước, nhưng Lăng Phàm cảm thấy tính cách người này chắc cũng khá tốt.

"Thầy Lưu khen Lăng Phàm thì được, chứ tôi không dám nhận công đâu. Lăng Phàm, em lên chào hỏi các em khóa dưới đi." Lam Tiểu Nguyệt đẩy nhẹ Lăng Phàm. Thầy Lưu thấy vậy liền bước xuống bục giảng, đứng cùng chỗ với Lam Tiểu Nguyệt.

Lăng Phàm hiểu ý Lam Tiểu Nguyệt, đợi thầy Lưu xuống khỏi bục giảng, cậu liền bước lên.

Phải nói là tính kỷ luật của lớp 254 cực kỳ tốt. Trong khoảng thời gian Lăng Phàm đi từ cửa vào đến khi đứng trên bục giảng, cậu đã quan sát hết biểu cảm của học sinh bên dưới.

Có nghi hoặc, có kinh ngạc, có người nhìn Lăng Phàm suy tư, có người chán ghét, cũng có người mang theo vài phần không phục.

Nhưng tất cả đều rất im lặng, không có bất kỳ ai ồn ào.

Lăng Phàm bước lên bục giảng, trong khoảnh khắc, tất cả học sinh lớp 254 đều nhìn chằm chằm vào cậu.

"Chào buổi chiều các em học sinh lớp 254, anh là Lăng Phàm đến từ lớp 9-221. Theo sự sắp xếp của nhà trường, trong thời gian tới anh sẽ phụ đạo giờ tự học buổi tối cho các bạn nội trú của lớp 254. Thời gian của anh không nhiều, nên mỗi tuần anh chỉ đến một lần. Trong quãng đời học sinh sau này, hy vọng chúng ta có thể thúc đẩy lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ." Giọng Lăng Phàm không lớn, nhưng truyền vào tai từng học sinh lớp 254 vô cùng rõ ràng.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghịch nghịch bím tóc nhỏ bên má trái, nhìn Lăng Phàm trên bục giảng, khẽ nhíu mày.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lăng Phàm, nhưng chuyện cậu phụ đạo giờ tự học cho khối 8 thì Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã sớm nghe nói.

Nhưng đó là lớp thường, còn 254 là lớp nâng cao. Cho dù cậu là học sinh lớp chọn, nhưng để một học sinh khối 9 đến phụ đạo cho lớp nâng cao khối 7, nghĩ thế nào cũng thấy thật nực cười. Sự sắp xếp của nhà trường khiến Thượng Quan Ngưng Nguyệt có chút cạn lời, cũng có chút bất mãn.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tính tình tuy kiêu ngạo, nhưng cô được giáo dục rất tốt, không hề biểu lộ sự bất mãn và chán ghét của mình ra mặt.

Giáo viên trong trường đúng là một lũ bất tài vô dụng, để xem tên Lăng Phàm này rốt cuộc là thần thánh phương nào. Nếu là kẻ không có thực tài, tối nay về nhất định phải mách ông nội một trận ra trò.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thầm nghĩ như vậy.

Lúc này, một giọng nói thu hút sự chú ý của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Em có thắc mắc!" Một nam sinh để đầu đinh giơ tay lên. Lăng Phàm đã sớm chú ý đến nam sinh này, vừa rồi cậu ta đã ghé tai thì thầm với mấy bạn học khác vài câu.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt liếc nhìn nam sinh kia một cái rồi mất hứng.

Tên là gì ấy nhỉ... không nhớ nổi, thôi kệ, cứ coi là bạn học A đi. Dù sao cũng chỉ là mấy người bình thường, không cần phải tìm hiểu.

"Mời em nói." Lăng Phàm đưa tay làm động tác mời.

"Chào đàn anh, em là Chu Dũng. Xin cho phép em thay mặt các bạn nội trú lớp 254 đưa ra nghi vấn. Đàn anh học lớp chọn khối 9, còn lớp 254 là lớp nâng cao khối 7. Chúng ta đều là học sinh cấp hai, hơn nữa em cảm thấy giữa lớp nâng cao và lớp chọn không có khoảng cách lớn đến thế. Vì vậy, em không cho rằng trình độ kiến thức của đàn anh đủ để phụ đạo cho học sinh nội trú lớp 254 chúng em. Chúng em hy vọng đàn anh có thể chứng minh năng lực kiến thức và trình độ giảng dạy của mình." Chu Dũng nói xong liền chờ đợi câu trả lời của Lăng Phàm.

Lăng Phàm đã sớm liệu trước tình huống này.

"Chu Dũng phải không, em ngồi xuống trước đi. Anh biết các em ngồi đây đều có thắc mắc này, cũng đang nghi ngờ năng lực của anh. Nhưng đồng thời, anh cũng đang nghi ngờ trình độ của các em. Các em có đủ tư cách để anh phụ đạo hay không, trong lòng anh cũng đang đặt một dấu hỏi chấm to đùng đây. Xin thứ cho anh nói thẳng, nói về chuyện học tập, trong mắt anh các em đều là lũ gà mờ. Các em trong mắt anh cũng giống như đám 'Muggle' ở các trường khác mà thôi, chẳng có gì khác biệt cả."

Lời vừa nói ra, giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, kích khởi ngàn con sóng.

Lăng Phàm quyết định ra tay dứt khoát, phải cho đám nhóc con này một đòn phủ đầu mới được, nếu không mọi chuyện sẽ khá phiền phức.

Rất nhiều thiếu niên tính khí nóng nảy bắt đầu ngồi không yên, nhao nhao xắn tay áo chuẩn bị xông lên tẩn cho Lăng Phàm một trận, bởi vì Lăng Phàm đang tát thẳng vào mặt tất cả thành viên lớp 254.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghe vậy, ánh mắt nhìn Lăng Phàm cũng mang theo sự bất mãn và chán ghét.

Cô chưa từng gặp kẻ nào tự cao tự đại đến thế.

"Cô Lam, Lăng Phàm làm thế này..." Thầy Lưu đứng bên cạnh thấy vậy thì có chút đứng ngồi không yên.

"Không sao đâu, học trò này của tôi không tầm thường đâu." Lam Tiểu Nguyệt ngược lại rất có lòng tin vào Lăng Phàm, nhưng ánh mắt cô nhìn cậu cũng mang theo sự nghi hoặc.

Là chủ nhiệm của Lăng Phàm, đương nhiên cô biết Lăng Phàm không phải kiểu người tùy tiện chém gió. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô thấy Lăng Phàm, người vốn luôn cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, lại phát ngôn ngông cuồng đến mức này.

Xem ra Lăng Phàm định đánh nhanh thắng nhanh rồi. Lam Tiểu Nguyệt lờ mờ đoán được lý do tại sao cậu lại làm vậy.

Nghĩ đến đây, Lam Tiểu Nguyệt càng cảm thấy thú vị, cô kéo thầy Lưu đang định ra duy trì trật tự lại, chuẩn bị xem kịch hay.

Cô cảm thấy mình ngày càng không nhìn thấu được Lăng Phàm.

"Mấy chú em, bình tĩnh nào, đứa nào đứa nấy tính khí xấu thế này, sau này tìm người yêu kiểu gì?" Nhìn mấy cậu chàng to con ở cuối lớp 254 với vẻ mặt hung thần ác sát, Lăng Phàm bề ngoài vững như núi Thái Sơn, nhưng trong lòng thì hoảng loạn tột độ, vội vàng lên tiếng ổn định cục diện. Xuất sư chưa thành thân đã chết thì toang.

Nhỡ đâu đám nhóc này không kiềm chế được cảm xúc, xông lên hội đồng mình một trận, thương gân động cốt một trăm ngày, nằm viện thì không đáng chút nào.

Lời nói của Lăng Phàm rõ ràng đã có tác dụng trấn an mọi người, nhưng nhìn biểu hiện của đám nhóc này, nếu cậu không đưa ra được một lời giải thích thỏa đáng, e là vẫn sẽ bị ăn đòn.

Lăng Phàm xoa xoa cằm, nhìn đám cục cưng lớp 254, trong đầu nảy ra một kế.

"Cho các em năm phút, trong phạm vi kiến thức cấp hai, bất kể môn nào, các em hãy chọn ra một bài tập. Chỉ cần anh không giải được, anh sẽ ngay lập tức đến phòng phát thanh xin lỗi các em trước toàn trường. Còn nếu anh giải được, anh hy vọng các em xếp hàng ngay ngắn, hô to 'Xin lỗi, lớp 254 chúng em đều là lũ gà mờ!'. Giọng phải to, phải để tất cả các lớp trong tòa nhà khối 7 đều nghe thấy. Dám cá không?"

Lăng Phàm nở nụ cười tiện đòn, đào một cái hố to đặt ngay trước mặt lớp 254.

Cậu có thể khẳng định chắc nịch một trăm phần trăm rằng, cái hố này, lớp 254 chắc chắn sẽ nhảy xuống.

Hôm nay Lăng Phàm ta, phải dùng đức để thu phục người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

người thường không có phép thuật trong Harry Potter