Những Kẻ Thất Bại Đồng Cảnh Ngộ Nhất Định Phải Hạnh Phúc!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 5

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

LN — Vol 1 - Chương 1: Những Kẻ Thất Bại

Chương 1: Những Kẻ Thất Bại

Tôi, Amou Watanuki và Karen Suzaki là thanh mai trúc mã, quen biết nhau từ khi mới lọt lòng. Nghe kể rằng cha của hai chúng tôi vốn là bạn học cấp ba, rồi tình cờ thay, họ lại mua nhà sát vách nhau, từ đó nảy sinh mối thâm tình giữa cả hai gia đình.

Dù có vẻ có sự chênh lệch về thu nhập, nhưng ông bà Suzaki không hề phô trương mà luôn đối đãi với tôi vô cùng tử tế.

Hai gia đình trở nên đặc biệt thân thiết, phần lớn là nhờ sự trùng hợp khi tôi và Karen sinh cùng năm. Chúng tôi thậm chí còn chào đời tại cùng một bệnh viện, và mối quan hệ giữa hai nhà nhanh chóng khăng khít đến mức việc tự nhiên ghé thăm nhà nhau đã trở thành lẽ thường tình... Với tôi bây giờ, Karen còn đem lại cảm giác gần gũi hơn cả chị gái ruột hơn mình bốn tuổi.

Trong cuộc sống thường nhật ấy, tôi bắt đầu ý thức về Karen như một người con gái một cách rất tự nhiên.

“Akkun này, sau này lớn lên, cậu phải kết hôn với Karen đấy nhé?”

Có lẽ từ trước khi tôi thực sự hiểu ý nghĩa của từ “kết hôn”, Karen đã thường xuyên nói câu đó.

Khi ấy, hiểu biết của tôi về “kết hôn” chỉ là ý niệm mơ hồ rằng đó là “việc mà một chàng trai và một cô gái tâm đầu ý hợp sẽ làm”, nên tôi luôn gật đầu với trái tim đập liên hồi.

Một cô gái như Karen Suzaki đi đến đâu cũng được công nhận là xinh xắn. Dù tình cảm cá nhân có thể khiến cái nhìn của tôi bị thiên kiến, nhưng gạt chuyện đó sang một bên thì ngoại hình, giọng nói và cử chỉ của cô ấy vẫn luôn thu hút đám con trai xung quanh, điều này khiến tôi không khỏi lo âu.

Tuy nhiên, tôi đã nghĩ mình cũng là một sự tồn tại đặc biệt đối với Karen... có lẽ vậy.

“Akkun, mình cùng đi bộ đến trường nhé?”

“He he, Akkun thật là đáng tin cậy. Mình thích Akkun nhất luôn.”

“Trời bắt đầu lạnh rồi nhỉ? Nhưng vì có Akkun nắm tay nên mình thấy ấm lắm.”

Sáng nào chúng tôi cũng gặp nhau trên đường tới trường, và luôn cùng nhau ôn thi hay làm bài tập hè. Mỗi khi mùa lạnh đến, cô ấy luôn chủ động nắm lấy tay tôi.

Có lẽ, đối với Karen, tôi cũng là một người bạn thuở nhỏ đặc biệt... Điều đó thậm chí còn khiến tôi tự hỏi liệu có khi nào... đại loại như thế. Vào ngày hôm đó, ngày lễ tốt nghiệp cấp hai, tôi đã lấy hết can đảm để bày tỏ nỗi lòng mình với cô ấy.

“Karen, dù mình còn nhiều thiếu sót... ừm... nếu cậu thấy ổn, cậu có thể hẹn hò với mình không? Ý mình là, với tư cách người yêu ấy... Á, xin lỗi. Mình cuống quá nên nói năng lộn xộn hết cả.”

“Không sao đâu, đó mới đúng là phong cách của Akkun mà, và mình yêu điều đó ở cậu. Từ nay về sau nhờ cậu giúp đỡ nhé.”

Tôi đã truyền đạt tình cảm của mình một cách run rẩy đến mức lời lẽ rối rắm, vậy mà cô ấy vẫn mỉm cười chấp nhận.

Tôi từng nghe nói rằng đôi khi tình yêu được mô tả bằng khái niệm thắng và thua, giống như một cuộc thi đấu vậy. Điều này đặc biệt đúng với những mối tình đầu.

Thắng được tình đầu. Thua cuộc tình đầu. Vì tôi vốn chơi các môn thể thao đối kháng có phân định thắng thua rõ rệt, nên tôi không khỏi để tâm đến cụm từ đó.

Tôi đã chiến thắng trong mối tình đầu của mình. Cuối cùng tôi cũng đã có thể hẹn hò với Karen, cô gái mà tôi hằng thầm thương trộm nhớ!

Dĩ nhiên, lúc đó tôi đã hạnh phúc đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên, và chính vì thế, tôi cũng tự nhủ với bản thân.

Cuộc đời tôi vốn chẳng phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cũng chẳng thiếu những hối tiếc hay thất bại.

Nhưng, nếu tôi có thể hẹn hò với Karen và nhìn thấy một tương lai cùng nhau, thì không còn gì tuyệt vời hơn thế.

Để đảm bảo cô ấy tuyệt đối không hối hận vì đã chọn mình, tôi sẽ đối đãi với cô ấy bằng tất cả sự tận tâm hơn cả trước đây và làm cho cô ấy thật hạnh phúc!!

...Tôi thực sự đã nghĩ như vậy từ tận đáy lòng.

“Akkun, mình yêu cậu nhất.”

À, mình cũng yêu cậu nhấ—

“Ưm, ahh! Tuyệt quá, cảm giác thích thật đấy...! Souichi...!!”

— Lẽ ra phải là như thế.

Vừa mới vào cấp ba được một tháng, và chưa đầy hai tháng kể từ khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Karen, người đáng lẽ đã chấp nhận lời tỏ tình của tôi, lại đang để một người đàn ông khác làm những việc mà ngay cả tôi cũng chưa từng được làm với cô ấy.

“Hộc, hộc... Anh yêu em nhất, Karen...!!”

“Ưm, ahhh...! Em hạnh phúc quá... mmm!”

Những lời yêu đương mật ngọt được thầm thì vào tai cô ấy bởi một người đàn ông không phải là tôi, khiến gương mặt cô ấy tan chảy trong sự sung sướng.

Biểu cảm đầy nữ tính đó không thể nào thuộc về mối quan hệ thanh mai trúc mã vốn thường bị mọi người trêu chọc là giống như anh em được.

Bị ép phải chứng kiến cảnh tượng đó, cuối cùng tôi đã hiểu ra.

Karen đã bị cướp mất rồi.

Mối tình đầu của tôi, không còn nghi ngờ gì nữa, đã thất bại và chết yểu... rồi nhỉ.

***

“...Tôi hiểu rồi. Hóa ra hai người có mối quan hệ như thế.”

Ngồi trên sàn sân thượng và lắng nghe câu chuyện của tôi, cô ấy gật đầu với một chút bận tâm.

Chưa đầy mười phút kể từ khi tôi chứng kiến cảnh ngoại tình đau đớn đó, tôi đã bị cô ấy kéo xềnh xệch lên tận đây.

Tại sao cô ấy lại ở đó, tại sao cô ấy lại tát gã kia, và tại sao cô ấy lại đưa tôi đến đây... thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

Chỉ là, ngay sau khi được đưa tới đây, cô ấy đã thẩm vấn tôi bằng một ánh nhìn sắc lẹm “Cậu có quan hệ gì với cô gái đó?”, và tôi, lúc này đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.

Tôi thấy mình thật thảm hại với tư cách là một thằng đàn ông. Nhưng mà, khi đã để người bạn gái yêu dấu bị cướp mất, có lẽ tôi chẳng còn tư cách gì để bàn về lòng tự trọng của nam nhi nữa rồi.

“Ừm, cậu là...?”

“Tôi là Sachika Mamiya, Amou Watanuki.”

“Hả... cậu biết tên tôi sao?”

“Ừ. Chỉ là tình cờ tôi biết tên cậu thôi.”

Khác với dáng vẻ ngồi tựa lưng vào hàng rào của tôi, cô ấy đứng thẳng lưng, hướng mặt ra phía ngoài.

Ánh mắt sắc sảo, vóc dáng thanh mảnh và tư thế hiên ngang, khi đối diện với cô gái có vẻ rất cứng cỏi này, tôi cảm thấy như mình đang bị thẩm vấn vậy.

“Mamiya, tại sao cậu lại đưa tôi đến đây?”

“Tôi có thể mặc kệ cậu ở đó, nhưng tôi cảm thấy như vậy thì tàn nhẫn quá. Cậu và... là Suzaki đúng không? Tôi không biết chi tiết mối quan hệ của hai người, nhưng nhìn biểu cảm của cậu, tôi có thể đoán chắc chắn hai người có một sợi dây liên kết đặc biệt.”

“Ừ-Ừm...”

Sự tức giận thấm đẫm trong những lời nói bằng phẳng và dứt khoát của cô ấy, khiến tôi vô thức cảm thấy như mình mới là người đang bị đổ lỗi.

Tôi đã làm gì đắc tội với cô ấy sao? Tôi nhận ra mặt cô ấy nhưng không biết tên; mối quan hệ của chúng tôi chỉ dừng lại ở đó. Đã một tháng kể từ khi nhập học, nếu có điểm tiếp xúc nào thì lẽ ra tôi phải nhớ chứ.

Nếu không phải vậy... có phải cô ấy đang ám chỉ chuyện vừa rồi? Karen đang ôm một người đàn ông khác. Cô ấy đã tiến thêm vài bước trên nấc thang trưởng thành. Vậy mà, với tư cách là bạn trai, chân tôi lại bủn rủn vì cú sốc; tôi đã không lao vào ngăn cản mà chỉ biết bất lực đứng nhìn... Có phải cô ấy nghĩ tôi là một kẻ hèn nhát vì chuyện đó không?

...Vì lý do nào đó, tôi bắt đầu cảm thấy bực bội. Tôi biết mình chỉ đang giận cá chém thớt. Nhưng tại sao trong tình huống này, tôi lại phải là người chịu trận?

Những suy nghĩ đó trào dâng, quẫy đạp hỗn loạn trong tâm trí tôi và phình to chỉ trong chớp mắt, không thể kìm nén thêm được nữa, tôi mở miệng.

“Này Mamiya. Cậu hiểu tình hình rồi mà đúng không? Từ góc độ của cậu, tôi đoán cậu nghĩ tôi là một kẻ thua cuộc thảm hại cũng là chuyện đương nhiên. Thấy cô ấy ôm gã khác, tôi đã không lao vào đấm thẳng mặt thằng khốn ngoại tình đó, chỉ biết đứng đờ người ra nhìn, và giờ thì bị kéo đến một nơi như thế này, trút nỗi bực dọc lên một cô gái như cậu dù bản thân là con trai! Bị hỏi vài câu rồi bắt đầu lảm nhảm về vấn đề của chính mình, nổi khùng lên, ngay cả tôi cũng thấy mình chẳng còn chút nam tính nào cả. Tôi chỉ là một thằng khốn nhỏ nhen, ủy mị, nhớp nhúa! Nhưng tại sao tôi lại phải chịu thái độ tồi tệ này từ cậu, người cũng chỉ tình cờ có mặt ở đó chứ?! Cậu thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt tôi từ lúc tới đây. Nếu cậu thấy tôi nhàm chán và coi thường tôi, thì cứ mặc kệ tôi đi! Xin lỗi vì tôi thật hèn nhát, nhưng tôi tuyệt đối không còn hơi sức đâu để chiều theo tâm trạng của cậu lúc này. Tôi không biết phải làm gì nữa... Tôi nên trách Karen, hay nên tự trách mình đây...? Đầu óc tôi rối tung lên rồi. Sau chuyện này phải làm gì, ngày mai thế nào, về nhà bằng cách nào, tôi chẳng còn biết cái gì nữa hết...!”

Một khi con đập đã vỡ, những cảm xúc tiêu cực của tôi tuôn ra không thể kiểm soát. Nhưng tôi càng trút bỏ chúng bao nhiêu, tôi lại càng cảm thấy tuyệt vọng bấy nhiêu.

Tôi biết chứ. Tôi chỉ đang trút giận lên cô ấy thôi. Việc nghĩ rằng Mamiya đang giận tôi chẳng qua chỉ là tâm lý của kẻ bị hại.

Trách móc Mamiya chẳng giải quyết được vấn đề gì. Tôi không có một chút lý do chính đáng nào để đổ lỗi cho cô ấy cả... tôi hiểu rõ điều đó.

Tuy nhiên, như một gã khờ, và theo cách tồi tệ nhất có thể, tôi chỉ biết vung vít sự tức giận vào mọi thứ xung quanh mình.

Tôi đã tùy tiện ném những lời cay nghiệt vào Mamiya, thậm chí còn đi xa đến mức nghĩ rằng “Việc cô ấy ở đây thật là sai lầm.” Đó là cách mà tôi đã trở nên tồi tệ.

Tôi đã không có can đảm để xông vào cảnh tượng ngoại tình đó và đối mặt với Karen cùng gã kia, vậy mà tôi lại trút giận lên Mamiya dù biết thừa nó chẳng giải quyết được gì... Tôi đúng là kẻ tệ hại nhất. Tôi bắt đầu ghét bản thân mình ngày càng nhiều hơn.

“Từ lúc biết nhận thức, tôi đã luôn... thích cô ấy... Tôi đã lấy hết can đảm, tỏ tình, và cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu hẹn hò... Nhưng, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này...”

Như thể phanh đã hỏng hoàn toàn, tôi không thể kiểm soát được chính mình nữa.

Tôi cần phải xin lỗi Mamiya ngay lập tức. Dù tôi hoàn toàn không hiểu ý định của cô ấy, nhưng đó không phải là cái cớ để tôi đơn phương xả giận như thế này.

Dù biết vậy, tôi vẫn chỉ mải mê quẩn quanh trong sự hoảng loạn của chính mình. Cứ đà này, việc tôi bị bỏ mặc cũng là lẽ tự nhiên thôi, tôi chấp nhận sự thật đó một cách đầy tự mãn.

“...Hả?”

Một thứ gì đó giống như vải chạm vào má tôi.

Tôi không nhịn được mà ngước lên, chỉ để thấy Mamiya, đôi môi mím chặt, đang áp một chiếc khăn tay vào má tôi.

“Ơ... ừm.”

Sau khi chạm mắt tôi, Mamiya lúng túng né tránh cái nhìn, và ngồi xuống theo tư thế quỳ Seiza ngay tại chỗ.

“Ma-Mamiya...?”

“...Tôi vô cùng xin lỗi.”

“Mamiya!?”

Ngay khi tôi tưởng cô ấy ngồi xuống một cách trang trọng, cô ấy liền cúi gập đầu xuống tận sàn, đ-đây chẳng phải là dogeza sao!?

Đối mặt với hành động quỳ lạy bất ngờ này, tôi cảm thấy máu đang dồn lên não nhanh chóng rút sạch.

“Đ-Đợi một chút, ngẩng đầu lên đi! Mamiya, cậu tuyệt đối không có lý do gì để phải xin lỗi cả!?”

“Nhưng, không phải cậu vừa nói rằng tôi đang tỏa ra vẻ thù địch và tránh nhìn thẳng vào mắt cậu sao?”

“Tôi đúng là có nói thế thật, đúng vậy!”

Tôi thực sự đã thấy sợ mà... nhưng dù vậy, nói chung, đó là lỗi của tôi.

Tác động từ việc cô ấy quỳ rạp xuống lớn đến mức khiến tôi nhận ra điều này một cách rõ ràng. Suy cho cùng, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy ai đó xin lỗi bằng cách quỳ lạy. Hơn nữa, đối phương lại là bạn học, là con gái, chưa kể đó lại là Mamiya, người mang khí chất lạnh lùng, xa cách khiến tôi từng nghĩ cô ấy sẽ không bao giờ xin lỗi bất kỳ ai, dù đó chỉ là ấn tượng chủ quan của tôi, vậy mà cô ấy đã làm thế. Điều đó buộc tôi phải bình tĩnh lại!

“Tôi mới là người nên nói lời xin lỗi...! Mamiya, cậu hoàn toàn không làm gì sai cả. Những điều tôi nói, tôi chỉ đang trút giận lên cậu thôi, ừm...”

“...Không phải là tôi hoàn toàn không làm gì sai đâu.”

“Không, như tôi đã nói, đó chỉ là lúc nhất thời nóng nảy—”

“Souichi Shibaki.”

“!!”

Nghe thấy cái tên đó, vai tôi vô thức nảy lên.

Bởi vì đó chính là... tên của gã đàn ông đang ôm lấy Karen.

Souichi Shibaki. Tôi đã biết về anh ta.

Anh ta là một vận động viên quần vợt nổi tiếng cấp quốc gia trong lứa tuổi của chúng tôi. Anh ta có thể hình tuyệt vời, nghe nói anh ta đã cao gần 180 cm khi mới vào cấp ba.

So với một kẻ như tôi, người dù kiên trì uống sữa mỗi ngày cũng chỉ chạm ngưỡng 160 cm, thì có thể nói anh ta nam tính hơn nhiều.

Thấy phản ứng của tôi, Mamiya hối lỗi hạ thấp ánh mắt... và rồi, như thể đang ép từng lời ra, cô ấy tiếp tục.

“Bởi vì, tôi là một bên liên quan với anh ta.”

Anh ta và Mamiya có liên kết với nhau...? Tôi cảm thấy cách diễn đạt đó hơi lạ.

Chắc hẳn phải có lý do gì đó xứng đáng để cô ấy cố tình khiến tôi phải tò mò. Thậm chí đến mức cần phải xin lỗi bằng cách quỳ lạy—

“Tôi là vị hôn thê của anh ta.”

……Hả?

“Tôi, là vị hôn thê của anh ta.”

“Vị-Vị hôn thê!?”

Từ đó hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi!

Hôn ước, đúng như tên gọi của nó, là mối quan hệ mà hai người hứa hẹn sẽ kết hôn... N-Nó nên là một cái gì đó như vậy. Dù tôi đã thấy mô-típ này trong manga hay phim truyền hình, tôi chưa bao giờ nghĩ thực sự có ai đó có mối quan hệ như vậy trong đám bạn học của mình.

Đợi đã...? Nếu là vậy, có nghĩa là....

“V-Vậy nghĩa là, cậu cũng bị phản bội sao, Mamiya...?”

“Có thể nói là vậy.”

“Ôi... tôi xin lỗi! Tôi thực sự xin lỗi!!”

“Watanuki!?”

Lần này đến lượt tôi dập đầu xuống đất. Không, trong khi cái quỳ lạy của Mamiya là một hành động không cần thiết, thì cái quỳ lạy của tôi lại là một hành động hoàn toàn thành tâm, xuất phát hoàn toàn từ lỗi lầm của chính mình.

Mamiya và Shibaki đã đính hôn. Đó có lẽ là một sợi dây liên kết sâu sắc hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần là hẹn hò, điều đó có nghĩa là nỗi đau bị phản bội sẽ còn sâu sắc hơn nữa, vậy mà tôi đã ích kỷ và đơn phương trút hết mọi bực dọc lên cô ấy.

“Tôi thực sự xin lỗi...! Dù tôi cảm thấy có xin lỗi bao nhiêu cũng không bao giờ bù đắp được...!”

“Kh-Không sao đâu. Cậu không cần phải xin lỗi! Nên là, ngẩng đầu lên đi!?”

Mamiya vội vàng bảo tôi ngẩng đầu lên. Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không còn mặt mũi nào để nhìn lên, nhưng nếu việc xin lỗi chỉ khiến Mamiya rơi vào thế khó và mất đi ý nghĩa thực sự của nó, tôi quyết định tạm thời ngẩng đầu lên.

“Tôi gọi anh ta là vị hôn phu, nhưng đó chỉ là cái danh nghĩa thôi. Chuyện đó do cha mẹ hai bên tự ý quyết định... Có thể nói chúng tôi là thanh mai trúc mã, nhưng không phải là mối quan hệ ngọt ngào như của cậu. Thế nên, ngay cả khi chứng kiến cảnh tượng đó, tôi cũng không cảm thấy gì nhiều...”

“...Đó là lời nói dối, đúng không?”

“Thật mà. Tại sao tôi phải nói dối chứ...”

“Nhưng Mamiya này, chẳng phải cậu đã khóc sao?”

“!”

À, tôi càng bình tĩnh lại bao nhiêu, tôi càng ghét sự ích kỷ của chính mình bấy nhiêu.

Lẽ ra tôi phải thấy chứ. Dù chỉ là từ phía sau, tôi đã thấy cách Mamiya khóc khi vừa đi vừa nắm tay tôi. Cô ấy cũng bị tổn thương khi thấy cảnh đó, vậy mà cô ấy vẫn kìm nén nỗi đau của mình và vẫn ân cần quan tâm đến tôi.

Vậy mà, tôi đã chẳng nhận ra điều đó chút nào, hoàn toàn bị cuốn vào việc nổi khùng ích kỷ... Tôi đúng là kẻ tệ hại nhất. Chỉ quỳ xuống xin lỗi thôi thì chẳng thấm vào đâu cả.

“Tôi thực sự xin lỗi. Tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình, mà thậm chí còn không...”

“Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không nhịn được khóc là vì tôi cảm thấy bản thân mình thật thảm hại.”

“...Ý cậu là sao?”

“Nếu tôi thực hiện nghĩa vụ của một vị hôn thê tốt hơn và giữ chặt anh ta lại, thì chuyện đó đã không xảy ra. Việc lơ là trong quản lý vị hôn phu, tôi cũng có một phần trách nhiệm mà, đúng không?”

“Không, nếu cậu nói vậy thì...”

“...Đúng là thế. Tuy nhiên......”

Giọng Mamiya nhỏ dần rồi dừng lại giữa chừng, cô ấy im lặng với một tiếng thở dài thườn thượt.

Bầu không khí trở nên vô cùng khó xử. Điều duy nhất có thể coi là an ủi có lẽ là vì tôi cảm thấy quá tội lỗi với Mamiya, nên cú sốc khi chứng kiến cảnh ngoại tình đã phần nào được xoa dịu (hay nói đúng hơn là bị tê liệt).

Dù vậy, để cô ấy cứ trầm mặc thế này cũng không tốt. Nếu vậy, thà rằng tôi cứ—

“...Được rồi! Vậy thì lần này đến lượt cậu mắng tôi đấy, Mamiya!”

“Tại sao lại thành ra thế này!?”

“Bởi vì, tôi vừa mới làm điều tương tự, nên sẽ không công bằng nếu tôi không để cậu trút giận lên mình. Hơn nữa, nói hết ra có thể sẽ khiến cậu thấy nhẹ lòng hơn ít nhất là một chút.”

“Chẳng thấy nhẹ lòng hơn đâu, tôi cảm thấy như cậu vừa mới vỡ vụn thêm nữa rồi đấy...”

“Không, ừ thì... đúng là vậy thật...”

Đúng thật; tôi càng nói, tôi lại càng cảm thấy tuyệt vọng hơn...

“Nhưng mà, cứ kìm nén mọi thứ bên trong sẽ chỉ làm mình đau thêm thôi... Tôi có thể không chịu đựng được, nhưng biết đâu cậu lại là kiểu người cảm thấy sảng khoái sau khi xả hết ra, Mamiya!”

“Cậu chỉ muốn tôi trút giận lên cậu để bản thân cậu thấy nhẹ nhõm hơn thôi, đúng không?”

“Ừm... tôi không thể hoàn toàn phủ nhận điều đó...”

Bị nói trúng tim đen như vậy, sự thật là tôi không thể phủ nhận hoàn toàn.

“...Cậu khá là trung thực đấy nhỉ.”

“Lúc này tôi không còn hơi sức đâu mà nói dối. Nhưng mà, tôi xin lỗi. Tôi thực sự cũng không biết câu trả lời đúng là gì nữa, tôi chỉ đang gây rắc rối cho cậu thôi, Mamiya...”

“Thực ra... tôi cảm thấy mình giữ vững được bản thân chính là nhờ cậu đã trút giận lên tôi. ...Dù ngay cả tôi cũng thấy đó là một suy nghĩ hơi kỳ lạ.”

Mamiya nở một nụ cười gượng gạo, và tôi cũng mỉm cười theo cô ấy.

Rõ ràng là cả hai chúng tôi đều đang gượng cười. Nhưng nếu cứ trưng ra vẻ mặt ủ rũ thì chỉ khiến đối phương thêm lo lắng. Có lẽ cả hai đều cùng chung ý nghĩ đó, nên chúng tôi bắt đầu dần dần, từng chút một, cố tình làm quá nó lên—

“Ha ha ha ha ha ha!!”

“A ha ha ha ha!!”

Như thể có ai đó đẩy mạnh từ sau lưng, chúng tôi bật ra những tràng cười ngớ ngẩn và đầy cường điệu.

Mạn sườn đau như muốn thắt lại, hơi thở trở nên khó khăn, và đầu óc cũng bắt đầu nhói lên đôi chút... nhưng lạ thay, càng cười, một cảm giác sảng khoái kỳ quái lại trào dâng. Thật là huyền bí.

Thế nên, mặc kệ tất cả, chúng tôi cứ thế cười với nhau. Quên đi nguyên do, quên đi những lời xã giao, chúng tôi chỉ cười một cách mù quáng vì mục đích được cười.

Nếu có ai nhìn thấy chúng tôi từ bên ngoài, chắc hẳn họ sẽ lùi lại vì sợ hãi mà nghĩ rằng “Hai đứa này hoàn toàn mất trí rồi.” Và thực tế là, tôi đã, và có lẽ Mamiya cũng vậy; chúng tôi thực sự đã vỡ vụn.

Bị ép phải chứng kiến một sự việc chấn động như thế, bị đóng dấu bằng một cảm giác thất bại vô vọng, và phải nhìn thấy những biểu cảm trên gương mặt của những người quan trọng, những người vốn luôn ở bên cạnh mình, mà chúng tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tuy nhiên, dù chúng tôi đã vỡ vụn, nhưng việc chúng tôi có thể dừng lại ở mức “khiến người khác muốn lùi bước” chắc chắn là vì cô ấy đang ở ngay trước mặt tôi.

“Phù—... Mệt lử luôn rồi...”

“Ừ, thật sự đấy... đây là lần tôi cười dữ dội nhất trong đời luôn...”

Cảm thấy khóe miệng đau rát, tôi đổ gục xuống sàn sân thượng. Cười hóa ra lại tiêu tốn năng lượng đến không ngờ.

Thực tế, có lẽ còn chưa đầy ba mươi phút... Tuy nhiên, tâm trạng của tôi đã tốt hơn nhiều so với lúc đầu. Có lẽ lát nữa nghĩ lại tôi sẽ lại thấy tuyệt vọng, nhưng ít nhất là ngay bây giờ, tôi cảm thấy mình đã có thể tự đi bộ về nhà.

“......”

Mamiya nằm đó, nhìn đăm đăm lên bầu trời.

Cô ấy quay lưng về phía tôi nên tôi không thể thấy được biểu cảm của cô ấy.

Tôi tự hỏi liệu mình có nên nói gì đó không... nhưng rồi lại quyết định thôi. Tôi không có lý do cụ thể nào để lên tiếng, và đôi khi người ta chỉ muốn được để yên trong tĩnh lặng.

Ngay khi tôi đang nghĩ vậy và định thả lỏng một lần nữa, đột nhiên, Mamiya bật dậy.

“Ồ, phải rồi... vào những lúc thế này, chúng ta nên...! Watanuki!”

“Hả? Ch-Chuyện gì thế?”

“Lúc nãy cậu nói với tôi rồi đúng không? Rằng tôi có thể trút bỏ mọi lời phàn nàn hay bất mãn.”

“Hả... à, ừ. Tôi có nói thế thật.”

“Cái phản ứng hờ hững đó là sao hả?”

“Tôi không nghĩ là mình phản ứng hờ hững đâu... Nhưng, tôi vẫn nhớ mà. Việc tôi đã nói những lời tồi tệ với cậu sẽ không thay đổi đâu, Mamiya, nên cứ tung hết bài ra đi!”

“He he, tôi đùa đấy. Lúc nãy tôi chỉ trêu thôi.”

Mamiya cười vui vẻ, đưa tay che miệng.

Hóa ra tôi bị trêu. Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng lắm.

“Chỉ là, tôi thực sự muốn hét lên thật to một chút... Cậu có thể đi cùng tôi một lát không?”

“Đi cùng cậu? Đi đâu cơ...?”

“Đến một nơi mà chúng ta có thể hét to bao nhiêu tùy thích!”

Nói xong, Mamiya nhanh nhẹn đứng dậy. Sau đó, cô ấy quay về phía tôi vẫn đang ngồi trên sàn, lần này cô ấy không dùng lực kéo tôi nữa mà đưa thẳng tay ra trước mặt tôi.

***

Thay giày ở tủ đồ, tôi bước ra khỏi cổng trường. Dù suốt quãng đường tôi luôn ở trong trạng thái cảnh giác cao độ, nhưng thật may mắn là đã không chạm mặt Karen và những người khác, quả là một sự nhẹ nhõm.

Tôi đã không kiểm tra xem giày của Karen còn ở đó hay không. Dù còn hay mất, tôi cũng sẽ chỉ nghĩ đến những điều tồi tệ nhất rồi lại suy sụp mà thôi.

Tuy nhiên, ngay cả khi tôi có thể làm dịu tâm trạng đôi chút và trốn tránh thực tại như thế này, nó cũng chẳng giải quyết được bất kỳ vấn đề nào. Cuối cùng, tôi cũng chỉ là một kẻ yếu đuối. Đối với Karen, và Shibaki... Không, ít nhất trong đầu mình, tôi nên bỏ cái kính ngữ đó đi.

Ngay cả khi thấy Shibaki, tôi cũng không biết phải nói gì hay nói như thế nào.

Dù sao thì, hiện tại tôi chỉ muốn có thời gian để sắp xếp lại cảm xúc... Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, tôi đang lẩn tránh Karen.

“Vậy, cái nơi mà chúng ta có thể hét to đó là đâu? Quán karaoke hay gì đó à?”

“Tôi sẽ không bao giờ làm điều gì có vẻ như dân chơi thế đâu.”

“......”

Tôi không nghĩ chỉ có dân chơi mới đi karaoke... Mặc dù có lời cảnh báo học sinh không nên đi quá giới hạn, nhưng trường cấp ba của chúng tôi không nghiêm cấm việc ghé vào đâu đó sau giờ học.

Trong khi tôi đuổi theo Mamiya, người đang bước đi với những sải chân dài... chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến ga, và rồi lại lắc lư trên tàu điện.

“Này, chính xác thì chúng ta đang đi đâu thế...!?”

“Không sao đâu. Tôi nghĩ chúng ta sẽ về kịp trước bữa tối thôi. Dù tôi không biết nhà cậu ở đâu, Watanuki... Nếu cậu ghét ý tưởng này, chúng ta quay lại nhé?”

“...Đi thôi. Tôi thực sự hơi tò mò về nơi mà một cô gái gọi karaoke là ‘dân chơi’ muốn dẫn tôi đến đấy.”

“Vậy thì cho đến khi tới nơi, sẽ là thời gian giải trí nhé.”

“Rõ rồi...”

Nén một tiếng thở dài, tôi gật đầu.

Khi đoàn tàu chuyển bánh, Mamiya nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh với vẻ mặt có vẻ đầy hào hứng. Hầu hết học sinh thời nay sẽ nghịch điện thoại trong tình huống này, nhưng cô ấy tuyệt đối không có dấu hiệu làm vậy.

(Nhìn kỹ thì, cô ấy quả thực rất xinh đẹp...)

Tôi ngẩn ngơ nhìn cô ấy, một lần nữa nghĩ về điều đó.

Nhớ lại kỹ thì, tôi cảm giác hình như đã có vài người bạn nhắc đến tên cô ấy trước đây.

Sachika Mamiya. Những điều như cô ấy có một sức hút trưởng thành không giống học sinh cấp ba, hay khí chất thanh tao của một tiểu thư nhà giàu thực thụ, và vân vân.

Lúc đó tôi đã có Karen, nên những lời bàn tán đó hầu như chỉ lọt từ tai này sang tai kia...

(Cô ấy trông không đến nỗi khó gần, lại còn xinh đẹp, tại sao Shibaki lại ngoại tình nhỉ?)

Tôi không nhịn được mà suy ngẫm về những điều đó.

Tất nhiên, Karen cũng rất dễ thương. Ngay cả khi không có bộ lọc thanh mai trúc mã hay bạn trai, tôi vẫn thực lòng nghĩ cô ấy rất xinh.

Mặc dù cô ấy là kiểu người khác với Mamiya... Không, ngay từ đầu thì ngoại hình không nên đem ra so sánh.

Tuy nhiên, có lẽ vì tôi tuyệt đối không có tình cảm với bất kỳ cô gái nào khác ngoài Karen, nên tôi hoàn toàn không thể hiểu được tâm lý của Shibaki khi lại đi tán tỉnh Karen trong khi đã có một vị hôn thê như Mamiya.

...Mà thôi, kết quả đã như vậy rồi, nguyên nhân cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Dù Shibaki và Karen có những hoàn cảnh bất khả kháng đi chăng nữa, việc chúng tôi có chấp nhận được hay không lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

“Có chuyện gì vậy? Cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi thế.”

“À, không có gì... Tôi chỉ thắc mắc là Mamiya có bao giờ xem điện thoại không thôi.”

Tôi không thể nói thẳng những gì mình vừa nghĩ ra thành lời.

Nhưng nếu cố lấp liếm thì có vẻ chỉ càng khiến cô ấy nghi ngờ, nên trong lúc hoảng loạn, tôi đã buột miệng nói ra điều mà tôi từng thắc mắc lúc nãy.

Trước câu hỏi của tôi, Mamiya khẽ hừ một tiếng, như thể hơi xem thường tôi vậy.

“Nếu chẳng may nhận được một lời xin lỗi hay giải thích gì đó thì sẽ phiền phức lắm, đúng không? Dù việc không nhận được gì cũng bực mình không kém. Thế nên, tôi đã tắt máy trước khi rời trường rồi.”

“À...”

Tôi hiểu. Tôi hoàn toàn hiểu.

Dù bản thân tôi không ý thức được, nhưng nghe cô ấy nói vậy, tôi nhận ra rằng việc tiềm thức tôi lẩn tránh cái điện thoại có lẽ cũng chính vì lý do tương tự, tôi đang lẩn tránh Karen.

“Hơn nữa, tôi đang thấy hơi phấn khích.”

“Phấn khích?”

“Vì đây là lần đầu tiên tôi đi la cà thế này. Nên cảm giác rất mới mẻ... À thì, nó cũng không thay đổi được sự thật rằng hôm nay là một ngày tồi tệ đâu.”

“Đúng... thật vậy...”

““......””

Nếu không cẩn thận, cả hai chúng tôi sẽ cùng nhau rơi vào trầm uất mất.

Dù không muốn nghĩ đến, tôi vẫn không thể không tự hỏi Karen và Shibaki đang làm gì lúc này... và tâm trạng tôi lại tụt dốc không phanh.

Chẳng hạn, nếu họ đã hoàn toàn quên mất chúng tôi và đang làm những chuyện còn xa hơn cả những gì chúng tôi vừa thấy... Ư... tôi muốn nôn quá...

“A, tôi sẽ xuống ở ga tiếp theo!”

“Đ-Được thôi.”

Có vẻ như cuối cùng chúng tôi cũng đã đến ga đích trước khi tôi hoàn toàn chìm vào tuyệt vọng.

Cứu mạng... Nhưng, thế này liệu có thực sự ổn không?

Cảm xúc của tôi đang biến động dữ dội, lên xuống như đường biểu đồ điện tâm đồ. Không, có lẽ chỉ vì mức cơ bản đang thấp đến thảm hại, nên cảm giác như nó đang tăng lên, nhưng đó chỉ là ảo ảnh thôi.

Đối mặt với tình huống mà tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi mình sẽ ra sao trong vài phút tới, tôi một lần nữa cảm thấy bất an.

***

Được Mamiya dẫn đường, chúng tôi đi bộ từ ga khoảng mười phút... Khi nhìn thấy nó, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp.

Dựa vào tên nhà ga, tôi đã lờ mờ đoán ra khi xuống tàu. Chỉ là khi thực sự tận mắt nhìn thấy, tôi vẫn thấy mình không thốt nên lời.

Đặc biệt đối với một người đang thất tình, sự hiện diện của nó quá đỗi nhức nhối...

“Biển kìa!!”

Bên cạnh tôi, Mamiya đột nhiên hét lớn.

Đôi gò má cô ấy ửng hồng, đôi mắt long lanh... Cô ấy đang phấn khích sao?

“Mamiya, cậu cũng thuộc kiểu người hay hét to vào những lúc thế này nhỉ...”

“Cậu ngạc nhiên à?”

“Không, ừ thì... thành thật mà nói là có.”

“He he, cậu đoán đúng rồi đấy. Đây là lần đầu tiên tôi đến bãi biển và hét lên hay đại loại thế.”

Cô ấy mỉm cười tự nhiên, trông có vẻ hơi tự hào vì lý do nào đó.

“Khi nói đến việc la hét, chẳng phải bãi biển là một bối cảnh kinh điển sao? Dù tôi không nghĩ nó đặc biệt bao dung gì, nhưng để làm mục tiêu cho chúng ta trút bỏ nỗi bực dọc thì không có gì phù hợp hơn đâu!”

“Ừ, chắc là vậy...?”

So với việc làm tổn thương nhau, việc này chắc chắn lành mạnh hơn nhiều.

Việc tắm biển ở đây đã bị cấm từ lâu. Đây cũng không phải là cảng cá, nên cảm giác khá vắng vẻ... Ngay cả khi chúng tôi có hét lên, chắc cũng chẳng có ai nghe thấy.

“Gió mát thật đấy. Cả mùi biển nữa...”

Mamiya lầm bầm khi gió biển làm tung bay mái tóc đen của mình.

Cũng giống như tầm nhìn rộng mở của đường chân trời phía xa, mùi của thủy triều thực sự làm tôi cảm thấy như mình đã đến với biển cả.

Khác với tòa nhà trường học ngột ngạt đó, nơi này thật sảng khoái và thoáng đãng, cảm giác như hơi nóng trong người tôi đang bị rút ra và dần dần tan biến đi...

“...Được rồi.”

Tiến một bước trước bãi cát, Mamiya đột nhiên cởi đôi giày lười và cả đôi tất đen ra!?

“Cậu đang làm gì vậy!?”

“Cậu hỏi gì lạ thế, tôi đang làm gì á... Cậu không thể đi giày và tất lên bãi cát được đúng không? Sẽ rất phiền phức nếu cát lọt vào kẽ giày lười của tôi đấy.”

“Thì đúng là vậy, nhưng mà...”

“Thôi nào, cậu cũng nhanh cởi ra đi, Watanuki! Chúng ta phải quay về khi mặt trời lặn hẳn đấy!”

“T-Tôi biết rồi mà.”

Trước một Mamiya đang không ngần ngại phô diễn đôi chân trần và thúc giục mình, tôi cũng vội vàng cởi bỏ giày lười cùng tất, rồi xắn gấu quần đồng phục lên.

Trên bãi cát mịn màng chưa hề in dấu chân, trông cứ như một món đồ mới toanh chưa bóc tem, chúng tôi cùng nhau khắc lên đó hai hàng dấu chân của mình.

Dù việc tắm biển bị cấm, nhưng chỉ nhúng chân vào nước mặn thì có vẻ vẫn ổn.

Thế nhưng, việc đứng trước những con sóng trong bộ đồng phục thế này bằng cách nào đó khiến tôi cảm thấy như một cảnh phim bước ra từ manga, làm tôi có chút ngượng ngùng.

“Cứ như một cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc vậy. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ thực sự trải nghiệm điều này ngoài đời thực.”

Nguồn tham khảo của cô ấy còn ‘người lớn’ hơn cả tôi nữa...!

Nhìn về phía chân trời, Mamiya nở một nụ cười tự giễu.

“Từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn là vị hôn thê của Souichi rồi.”

Cô ấy thì thầm khe khẽ.

Đó không phải là lời nói dành cho tôi; đúng hơn, đó là một thứ âm thanh phù du như muốn hòa tan vào những con sóng êm đềm của biển cả... Tôi im lặng lắng tai nghe.

“Chú và dì Shibaki là những người rất tốt, tôi cũng rất quý họ. Thế nên, tôi cũng muốn đáp lại kỳ vọng của họ... Dù lúc đó tôi chẳng thực sự hiểu kết hôn là gì, nhưng tôi đã không ngừng nỗ lực để trở thành một người vợ tuyệt vời. He he, nghe cũng giống cốt truyện tiểu thuyết quá nhỉ.”

Mamiya thở dài, cùng lúc đó khẽ đá văng một tia nước.

“Này Watanuki, cậu biết không? Trong thế giới tiểu thuyết, mối quan hệ giữa các cặp hôn thê luôn rất dễ nảy sinh vấn đề.”

Đó không phải là điều tôi không thể hình dung ra.

Tiểu thuyết, hay các tác phẩm hư cấu, là để giải trí. Nội dung của chúng, dù lớn hay nhỏ, luôn chứa đựng những yếu tố bất ngờ hoặc mới mẻ.

Mà hôn ước lại là một mối quan hệ cực kỳ ổn định.

Tiến tới mục tiêu hôn nhân là lẽ dĩ nhiên. Nó hiển nhiên đến mức kết cục của nó thiếu đi sự kịch tính; ngược lại, nó chỉ trở nên thú vị khi bị đổ vỡ... Có lẽ mọi chuyện là như vậy.

Cảm giác đó giống như một loại death flag điển hình: kiểu như nói ‘Sau khi trận chiến này kết thúc, tôi sẽ về quê kết hôn’ ngay trước khi cầm chắc cái chết vậy.

“Mối quan hệ của tôi với Souichi chính xác là giống như những cặp hôn thê trong tiểu thuyết. Chẳng có lấy một chút dư vị ngọt ngào của tình nhân; nó hoàn toàn lạnh lẽo... Nhưng dù thế, như vậy cũng được rồi. Việc đính hôn với Souichi là điều mặc định, và tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra một tương lai nào khác ngoài việc ở bên anh ta... Một kẻ như tôi chắc hẳn trong mắt người ngoài là một người đàn bà cực kỳ nhàm chán.”

“Tôi thì không biết, nhưng dù điều đó có là thật đi chăng nữa, nó cũng không thể là lý do để anh ta phản bội cậu.”

Phản bội là một sự tàn nhẫn chỉ có thể chấp nhận được trong hư cấu.

Chứ ở thực tại, có ai lại thấy hạnh phúc khi một chuyện vô lý như vậy xảy ra cơ chứ?

“Cậu thực sự tốt bụng đấy, Watanuki... Tuy nhiên, trong hoàn cảnh này, chẳng phải cậu cứ nói thẳng với tôi rằng ‘Cậu nói đúng đấy’ thì tôi sẽ thấy dễ chấp nhận hơn sao?”

“Tôi không biết nói dối. Theo cách tôi nhìn nhận, cậu tuyệt đối không phải là một người nhàm chán đâu, Mamiya... Vừa hay, đây cũng không còn là chuyện của riêng ai đối với tôi nữa. Cậu biết không? Trong thế giới hư cấu, mối quan hệ thanh mai trúc mã cũng dễ tan vỡ chẳng kém gì hôn ước đâu.”

Thanh mai trúc mã = nữ chính thất bại; công thức này dường như đã trở thành một mô-típ kinh điển trong thế giới hư cấu. Đó cũng có thể là vì nó là một mối quan hệ ổn định đã được hoàn thiện từ khi mới lọt lòng.

Việc nó tan vỡ là lẽ tự nhiên. Nếu không, nó sẽ quá dễ đoán và trở nên nhàm chán... hay đại loại thế.

“He he, vậy nghĩa là tôi bị trúng đòn kép rồi. Tôi vừa là vị hôn thê, vừa là thanh mai trúc mã đây.”

“À, tôi không có ý đó... Xin lỗi nhé...”

“Không sao đâu. Hơn nữa, hai người còn là người yêu của nhau mà, đúng không? So với một mối quan hệ do cha mẹ sắp đặt như tôi, thì nỗi đau khi tỏ tình, được chấp nhận, hẹn hò... và cuối cùng bị phản bội là hoàn toàn không thể so sánh được.”

“Không đúng đâu. Mối quan hệ của chúng tôi không hướng tới tương lai xa xôi như một hôn ước... Thật sự, chúng không thể đem ra so sánh được.”

Liệu vị hôn thê hay người yêu là ‘cấp bậc cao hơn’, những thứ đó giờ đây chẳng còn quan trọng nữa.

Lý do khiến hai chúng tôi, những người chưa từng có lấy một cuộc trò chuyện ra hồn trước đây, lại đang cùng nhau ngắm biển trên bờ biển vắng người này là vì cả hai đều đang bị tổn thương sâu sắc.

Việc đem độ sâu của những vết sẹo đó ra so sánh rồi nói những câu như “Vì một bên thảm hại hơn, nên bên kia hãy thấy mừng vì mình chưa rơi xuống mức đó”... kiểu suy nghĩ ấy căn bản là sai lầm.

Chúng tôi chỉ đơn giản là bị tổn thương. Chỉ riêng sự thật đó thôi chẳng phải đã đủ rồi sao?

“...Dáng vẻ của những kẻ thất bại như chúng ta đúng là thảm hại đến mức không nỡ nhìn mà.”

“Ừ. Đúng thật...”

Nói ra điều đó một lần nữa khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng đến lạ.

Tất nhiên là nó rất nặng nề. Đau đớn. Khổ sở. Nhưng, nói một cách hơi thiếu thận trọng, chính vì có một người như Mamiya, người cùng chia sẻ nỗi đau tương tự, ở đây... nói một cách hơi hào nhoáng, việc có một ‘đồng chí’ ở bên đã mang lại cho tôi cảm giác an ủi.

Tôi chắc chắn không thể thảo luận chuyện này với bất kỳ ai. Không phải cha mẹ, không phải chị gái, và dĩ nhiên, không phải bạn bè.

Trên thế giới này chắc hẳn chỉ có hai chúng tôi. Những người duy nhất có thể thấu cảm một cách thuần túy nỗi đau của nhau mà không cần một chút thương hại hay giữ kẽ nào.

“Aaaaaaargh!!”

Ngay khi tôi đang nhấm nháp những suy nghĩ đó, Mamiya đột ngột hét lên.

Tiếng hét dốc hết sức bình sinh, xé toạc từ tận đáy cơ hoành và gần như làm vỡ giọng của cô ấy, khiến tôi có ảo giác như cô ấy vừa giật mạnh cánh tay mình—

“Khốn kiếpppp!!”

Trước khi kịp suy nghĩ, tôi cũng hét lên với tất cả sức lực.

Cổ họng tôi bỏng rát, cảm giác như lõi não đang nóng rực lên. Tầm nhìn nhòe đi và chao đảo.

Dù xung quanh không có ai, dù trên biển không bóng một con thuyền, nhưng việc hét to hết cỡ ở ngoài trời như thế này vẫn là quá sức xấu hổ... Bình thường tôi sẽ nghĩ như vậy.

Ngoại trừ lúc này, cảm giác như trên thế gian này tuyệt nhiên chẳng còn một ai khác.

“Chỉ có thế thôi sao? Con trai gì mà vô dụng thế?”

“Còn lâu nhé. Chưa hết đâu.”

“He he, phải thế chứ!”

Bị khiêu khích và thừa thắng xông lên, chúng tôi gầm thét cho đến khi cảm thấy như ruột gan muốn đứt rời.

Tôi không biết mình nên giận ai. Karen, người đã phản bội tôi?

Gã đàn ông đã cướp mất Karen? Hay chính bản thân mình bất lực, chỉ biết đứng nhìn mọi chuyện xảy ra?

Vì không biết, nên tôi cứ thế gầm ra hết. Từ tận đáy lòng, như thể trút bỏ tất cả. Như thể đang vung vít mọi sự uất ức.

Ngay cả trái tim tôi cũng đã tan vỡ đến mức này, tôi không còn tin rằng mối quan hệ của mình với Karen, người Karen mà tôi từng yêu sâu đậm, có thể hàn gắn được nữa.

Chấp nhận nó đi. Hiểu ra đi. Tôi càng hét, cơn đau đầu càng tệ hơn, tầm nhìn càng nhòe đi, vậy mà tôi lại thấy mình có thể thấu hiểu được.

Sẽ không có đường lui. Tôi chỉ có thể chấp nhận tất cả, và rồi tiếp tục sống từ ngày mai trở đi.

“Waaaaaaaargh!!”

Khi ánh mặt trời lặn chiếu xuống lưng chúng tôi dần mất đi sức mạnh, tâm trí tôi từ từ trở nên trống rỗng, chấp nhận thực tại.

...Cứ như vậy, khi mặt trời đã lặn hẳn, cả Mamiya và tôi đều không còn lời nào để hét nữa, chỉ còn lại đôi vai run lên bần bật khi chúng tôi thở dốc.

“Cậu thấy khá hơn chưa?”

“Chẳng thấy khá hơn tí nào... Nhưng ngực tôi có vẻ nhẹ đi đôi chút. Cảm ơn nhé, Mamiya.”

“Tôi hét đâu có phải vì cậu đâu chứ?”

“Nhưng cậu đã đưa tôi đến đây. Và lúc đó, cậu đã nắm lấy tay tôi và giúp tôi trốn lên sân thượng... Nghĩ kỹ lại thì, cậu chẳng có nghĩa vụ phải làm thế cả.”

“Đúng vậy. Nhưng... tại vì sắc mặt cậu lúc đó tệ quá, tôi không thể làm ngơ được.”

“Ha ha...”

Tôi không thể phủ nhận điều đó. Lúc ấy, tôi chắc chắn có một bộ mặt mà tôi không bao giờ muốn ai nhìn thấy.

“Cậu thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

“Ừ. Khác một trời một vực luôn.”

“Thế thì tốt. Vậy tôi sẽ thêm chuyện này vào danh sách những điều cậu phải mang ơn tôi.”

“Chà, cậu cũng biết kiếm lời quá nhỉ.”

Cô ấy đúng là nhanh mồm nhanh miệng thật.

Mặc dù hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện tử tế... Không, tôi cho rằng điều đó cũng tự nhiên thôi. Cô ấy đã thấy một khía cạnh tôi không muốn ai thấy, và tôi cũng thấy một khía cạnh cô ấy muốn giấu kín.

Với tư cách là những kẻ cùng cảnh ngộ, chúng tôi đang liếm láp những vết thương tươi rói và chí mạng của nhau, gắng gượng đứng vững nơi rìa vực thẳm.

Nghĩ theo cách đó, việc khoảng cách giữa hai chúng tôi thu hẹp lại đáng kể cũng chẳng có gì lạ.

“...Cậu nói gì vậy, tôi cũng được cứu rỗi nhờ sự hiện diện của cậu đấy thôi, nên chẳng có lý do gì để cậu phải cảm ơn tôi cả. Ít nhất thì, tôi không còn phải đắm chìm trong cái cảm giác sướt mướt kiểu ‘mình là người bất hạnh nhất thế gian’ nữa.”

Nói đoạn, Mamiya mỉm cười bẽn lẽn. Đó là một nụ cười trẻ con thật khó hình dung so với ấn tượng lạnh lùng mà vẻ ngoài của cô ấy toát ra.

“Cũng đến lúc phải về rồi, nhưng mà... trước đó, tôi có thể hỏi cậu một chuyện được không?”

“Chuyện gì vậy?”

“Cậu có muốn... lập một giao kèo với tôi không?”

“G-Giao kèo?”

Một từ ngữ nguy hiểm xuất hiện!

Giao kèo về cái gì...? Chẳng lẽ là ép tôi tham gia bảo hiểm không cần thiết, hay chèo kéo tôi mua mấy cái bình gốm tâm linh đáng nghi gì đó sao...!?

“Ý tôi là... việc dành thời gian bên nhau như thế này từ giờ trở đi, hay đại loại thế.”

“Hả?”

“Tôi chắc chắn rằng mình không yêu anh ta, Souichi Shibaki, từ tận đáy lòng. Tuy nhiên, cảm giác mất mát này, nỗi đau bị phản bội này... có lẽ là điều đau đớn nhất mà tôi từng trải qua trong đời. Trong cuộc đời tôi, đó chắc chắn là tất cả những gì tôi có...”

“...Ừm.”

Tôi có thể cảm nhận được điều đó qua tiếng hét của cô ấy.

Một lượng phẫn nộ và buồn bã phi thường... Ngay cả khi cô ấy nói không yêu anh ta, thì anh ta vẫn là một người đặc biệt mà cô ấy từng hình dung về một tương lai hôn nhân cùng nhau.

“Có lẽ, nỗi đau này sẽ không biến mất ngay lập tức. Tôi có cảm giác nó sẽ kéo dài nhiều ngày, nhiều tháng, thậm chí là nhiều năm... Nhưng thật là ngu ngốc. Tại sao tôi, kẻ bị phản bội, lại phải tiếp tục chịu khổ? Trong khi đó, kẻ bỏ rơi tôi lại đang mặn nồng với một người đàn bà khác... À, không. Mặc dù cũng có khả năng cậu và Suzaki có thể quay lại với nhau.”

“...Tôi nghĩ chuyện đó khó lắm. Dù là lỗi của Karen hay lỗi của tôi... điều đó vẫn chưa rõ ràng, nhưng sẽ không có đường lui đâu. Dù một số người có thể nói rằng đàn ông thì nên cười cho qua nếu bị phản bội một lần.”

Ít nhất là ngay lúc này, tôi không hề có chút tự tin nào rằng mình có thể nhìn thẳng vào mắt Karen và mỉm cười.

Thời gian có thể giải quyết vấn đề, nhưng để đến được đó, tôi chắc chắn sẽ phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp, và bước qua một cảm giác thỏa hiệp đầy bất lực... Lúc này, điều đó vẫn hoàn toàn ngoài tầm với.

“Trong trường hợp đó, từ giờ trở đi cậu sẽ sống một cuộc đời học sinh cấp ba cực kỳ u ám vì thất tình đấy.”

“À thì, chắc là vậy rồi. Tôi không thể quay lại với Karen. Nhưng, tôi cũng không thể quên đi những tình cảm mình đã bồi đắp trong hơn nửa cuộc đời. Ít nhất, nếu tôi có lớp da mặt đủ dày để lập tức cặp kè với một cô gái khác... hay đại loại thế, thì tôi đã không suy sụp thế này.”

“Vì vậy, hãy lập một giao kèo đi. Với tôi... thử một mối quan hệ hẹn hò giả thì sao?”

“Hẹn hò giả...!?”

“Nghe thì có vẻ hơi cường điệu, nhưng ý tôi là cùng đi đâu đó và cố gắng dành thời gian bên nhau như chúng ta đã làm hôm nay... hay đại loại thế? Chính tôi khi nói ra cũng không hiểu rõ lắm, nhưng nếu nó có thể khiến những cảm xúc u ám của chúng ta vơi đi dù chỉ một chút và cho phép chúng ta thực sự bước tiếp, chẳng phải đó là điều tốt cho cả hai sao?”

Đúng thật, tôi thực lòng thấy mừng vì đã được đưa đến đây ngày hôm nay.

Tôi sẽ không bao giờ tự mình nghĩ đến việc ra biển để hét lên, và quan trọng hơn, chính vì có Mamiya ở đây, tôi mới cảm thấy mình không đơn độc.

Tôi vẫn chưa biết tương lai sẽ ra sao. Liệu tôi có thể thực lòng yêu một ai đó khác ngoài Karen hay không...?

Tuy nhiên, khi ngày đó đến, tôi không muốn bản thân phải chùn bước chỉ vì nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Nếu tôi có thể vững vàng tiến bước khi thời khắc đó tới... Nếu điều này có thể trở thành sự cứu rỗi cho tôi, và đồng thời cũng là sự cứu rỗi cho cả cô ấy nữa.

“...Tôi hiểu rồi.”

Hoàn toàn không cần phải do dự.

Cảm nhận khóe miệng mình tự nhiên nhếch lên, tôi đưa tay ra về phía cô ấy.

“Người duy nhất trên thế giới này có thể chia sẻ nỗi đau này với tôi mà không cần đến sự thương hại hay đồng cảm chính là cậu, Mamiya. Để làm điều này một lần nữa... Không, tôi sẽ lập giao kèo với cậu.”

Tôi định dùng cách nói chuyện vòng vo thường ngày của mình, nhưng rồi lại thôi. Ở đây nên là thế này, tôi chủ động gật đầu đồng ý, sử dụng đúng những từ ngữ mà cô ấy đã dùng. Nói ra thành lời quả thực có chút khoa trương và ngượng ngùng.

Thế nhưng cái cảm giác cường điệu này, cái cảm giác hơi gồng mình lên để tỏ ra ngầu này, lạ thay lại mang đến một sự sảng khoái.

“He he.”

Mamiya mỉm cười hạnh phúc và đưa tay ra nắm lấy tay tôi—

“...Kyaa!?”

“Cẩn thận!?”

Chân cô ấy trượt đi hoàn toàn, và tôi chỉ kịp đỡ lấy cô ấy ngay sát nút trước khi cô ấy ngã xuống.

May mà kịp... Sẽ chẳng còn ra thể thống gì nếu giao kèo vừa lập xong mà cô ấy đã ướt sũng. Chắc chắn cô ấy cũng chẳng mang theo quần áo dự phòng.

“Đ-Đợi một chút?”

“Hửm?”

Theo phản xạ, Mamiya túm chặt lấy vạt áo sơ mi của tôi để giữ thăng bằng trong tư thế nghiêng ngả, cô ấy ngước nhìn tôi.

Đôi môi cô ấy khẽ run, và gương mặt có vẻ hơi ửng hồng... Không, chắc là tôi tưởng tượng thôi. Trời đã tối rồi nên tôi chẳng thể nhìn rõ sự thay đổi sắc mặt của cô ấy.

image_202603071bc2d17cad73eefef59106a6532b08c6.jpg

...Tôi thề là mình tuyệt đối không chạm vào chỗ nào nhạy cảm cả. Dù có ôm lấy cô ấy trong lúc hoảng hốt, tôi cũng chỉ chạm vào vai cô ấy mà thôi.

“C-Cậu buông tôi ra được không?”

“Không được, buông ra bây giờ là cậu ngã đấy. Cậu đứng vững được chưa?”

“Đứng được! Tôi sẽ đứng vững ngay đây!”

Mamiya vội vàng thoát ra. Tuy nhiên, nếu cô ấy lại ngã vì lực phản chấn thì thật công cốc, nên tôi tạm thời giữ lấy cánh tay cô ấy... Đợi đến khi cô ấy thực sự đứng vững, tôi mới buông tay như lời cô ấy yêu cầu.

“Suýt soát thật đấy.”

“Ừ, dù tôi rất muốn nói cảm ơn nhưng...”

“Hửm...?”

Vì lý do nào đó, cô ấy đang lườm tôi với đôi mắt nheo lại. Dù trời tối nhưng tôi vẫn nhận ra biểu cảm đó... Cô ấy đang giận sao!?

“Ơ, xin lỗi! Tôi, ừm, không cố ý đâu...!”

“...Sao cũng được, không sao đâu. Chỉ là tôi thấy hình như có mình tôi là bận tâm về chuyện đó, nên hơi bực mình chút thôi.”

“Bận tâm về cái gì cơ—”

“Dù sao thì!”

Mamiya nhanh chóng chỉ ngón trỏ thẳng vào trước mũi tôi.

“Từ nay về sau nhờ cậu giúp đỡ nhé, Amou Watanuki!”

Mamiya tuyên bố với một khí thế có phần nghiêm túc.

Không có sự giận dữ nào trong những lời đó. Không, dù tôi không thể định nghĩa rõ ràng bản chất của nó, nhưng đó là một điều gì đó ấm áp và sảng khoái hơn nhiều... Tôi không nhịn được mà mỉm cười gượng gạo rồi gật đầu.

“Tôi cũng vậy, nhờ cậu giúp đỡ nhé, Sachika Mamiya.”

Tôi không biết giao kèo này sẽ dẫn đến một tương lai như thế nào.

Sự thật rằng hôm nay là ngày tồi tệ nhất, xui xẻo nhất trong đời tôi vẫn không thay đổi, nhưng dù vậy, gặp được cô ấy chắc chắn là một tia sáng.

Nếu chỉ có một mình, tôi hoàn toàn không biết ngày mai mình sẽ ra sao.

Thế nhưng, ngay cả một kẻ như tôi, miễn là được ở bên cô ấy, tôi cảm thấy mình có thể tin tưởng vào điều đó.

Dù hôm nay chúng tôi vẫn là những kẻ thất bại, tôi tin chắc rằng một ngày nào đó, chúng tôi nhất định sẽ tìm thấy hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!