Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 163 Bạn Đời Định Mệnh (3)

Chương 163 Bạn Đời Định Mệnh (3)

"... Xin hãy giúp con."

"..."

Đó là lần đầu tiên Ascal nghe Arwin cầu xin sự giúp đỡ.

Sự tuyệt vọng trong giọng nói ấy khiến ông cứng đờ người.

Chỉ với một câu nói ngắn ngủi, ông đã cảm nhận được cô bị dồn đến đường cùng như thế nào.

Họ đã sống cùng nhau một trăm bảy mươi năm.

Ông chưa từng thấy Arwin trong trạng thái này.

Hơn nữa, Ascal chưa bao giờ là một người cha tốt với Arwin, dù chỉ bằng lời nói.

Ông biết rõ Arwin căm ghét mình.

Cô từng muốn cắt đứt quan hệ.

Lòng tự tôn của cô cao đến mức ông từng nghĩ rằng, cả đời này cô cũng sẽ không bao giờ cúi đầu trước ông.

Vậy thì… cô đã tuyệt vọng đến mức nào mới mở miệng cầu xin?

"...Rốt cuộc… Berg đã làm gì con?"

"..."

"Nói cho cha biết đi, Arwin. Cha sẽ giúp con trong khả năng của mình..."

"...Hức..."

Vừa nghe những lời đó, Arwin lập tức sụp xuống.

Người phụ nữ lạnh lùng chưa từng rơi nước mắt giờ đây siết chặt hai tay, nước mắt không ngừng trào ra.

Ascal cảm thấy trong lòng dâng lên cảm giác vừa bức bối vừa phẫn nộ.

Berg đã làm gì mà khiến cô thành ra thế này?

Ông không thể tưởng tượng nổi cô đã phải trải qua những gì.

Việc Berg là con người chỉ càng khiến ông thêm bất an.

Arwin rõ ràng đang cố kìm nén, nhưng những tiếng nấc vẫn rỉ ra khỏi cổ họng bị siết chặt.

Tiếng khóc của cô ngắt quãng, non nớt, như tiếng chim non.

Cô cắn chặt khớp ngón tay, cố gắng kìm lại nước mắt, nhưng không thể.

Ascal thậm chí không thể đo được mức độ đau đớn của cô.

Nhất là khi Arwin vốn là người chịu đựng rất giỏi.

Chỉ riêng việc nhìn thấy cô như vậy cũng đủ khiến ông bàng hoàng.

"...Cha... xin hãy giúp con..."

Arwin lại cầu xin.

"Cha sẽ giúp. Con chỉ cần nói thôi..."

"...Hức..."

Thấy cô không nói nổi, Ascal đành hỏi thay.

"...Tên con người đó khiến con đau khổ đến mức này sao?"

-Chộp.

Arwin nắm lấy tay áo ông và lắc đầu.

Cô lắc rất mạnh, khẳng định không phải như vậy.

"..."

Vậy thì tại sao cô lại ra nông nỗi này?

Ascal còn đang tự hỏi thì Arwin khẽ thì thầm.

"...Ngược lại, thưa cha."

Arwin ngẩng lên nhìn ông.

Đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng, cô chậm rãi nói.

"...Con đã… quá hạnh phúc..."

Ascal nhất thời không hiểu cô đang nói gì.

Ông chớp mắt liên tục, cố xâu chuỗi lời cô nói.

Nhưng rồi, mọi thứ bỗng sáng tỏ khi Arwin tiếp lời.

"...Giọt Lệ của Mel..."

Nghe đến đó, Ascal thở dài.

"...À."

"...Nó đã bị phát hiện rồi."

-Cốc, cốc, cốc.

Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên trong phòng.

Ascal quay đầu lại.

Một giọng nói vang lên từ bên ngoài.

"Đội trưởng Berg của Xích Diễm xin được yết kiến. Có cho vào không ạ?"

"Đ-đợi một chút!"

Lần hiếm hoi Ascal nói lắp.

Ông đỡ Arwin đứng dậy, bản thân cũng không biết nên làm gì.

-Chạm.

Arwin níu lấy ông.

Đôi mắt ngập tràn tuyệt vọng vô tận, cô van xin.

"...Con nghe nói… chế độ đa thê sắp bị bãi bỏ..."

"..."

"...Con không muốn thua Ner... cha ơi... con không muốn bị bỏ rơi..."

Ascal không biết phải trả lời thế nào.

Khi Giọt Lệ của Mel đã bị phát hiện, chẳng phải việc ai sẽ bị ruồng bỏ đã quá rõ ràng sao?

Trong lúc ông còn do dự, Arwin vội vàng nói.

"...Ner cũng đã phản bội Berg."

"...Cái gì?"

"Vậy nên… vẫn còn cơ hội. Vẫn còn..."

Vì Berg đang đợi bên ngoài, Arwin không nói rõ.

Cô chỉ tóm tắt yêu cầu của mình.

"Hãy nói với Berg rằng Celebrein có thể vô điều kiện hậu thuẫn Xích Diễm."

"..."

"...Cha, xin hãy làm điều này cho con..."

Suốt cuộc đời, Ascal chưa từng bảo vệ được Arwin.

Vì thế ông phải gánh chịu sự oán hận của cô.

Giờ đây, chính Arwin ấy lại đang quỳ gối cầu xin ông.

Van xin ông đừng để cô bị Berg bỏ rơi.

...Có lẽ đây là lúc để chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ.

Dù thế nào đi nữa, không người cha nào có thể từ chối lời cầu xin trong nước mắt của con gái mình.

Ascal lau nước mắt cho Arwin rồi gật đầu.

Sau đó ông nói.

"Cho cậu ấy vào."

-Cạch.

Cánh cửa mở ra, Berg bước vào.

Ascal đã nhận ra từ trước, nhưng lúc này càng rõ ràng hơn.

Khí chất quanh Berg đã thay đổi.

Không còn dáng vẻ của một anh hùng chiến tranh.

Ascal nhìn vào đôi mắt mệt mỏi ấy, nghĩ về những gì Berg đã trải qua.

Cái chết của đội trưởng… sự phản bội của những người vợ.

Dù đã hứa giúp Arwin, Ascal vẫn không khỏi cảm thấy xót xa cho Berg.

"Cậu nói muốn nói chuyện."

Dù đau đớn, Berg vẫn cố giấu tất cả trong lòng.

Ánh mắt anh lướt qua Arwin, người vẫn đang cố kìm nén nước mắt.

Ascal thấy ánh mắt Berg khẽ dao động.

Nhưng chỉ trong chớp mắt.

Suy nghĩ một lúc, Ascal quyết định nói thẳng.

"...Berg, ta đã nghe rồi."

"..."

"Chuyện Giọt Lệ của Mel—"

"Nếu Arwin không phải quý tộc."

Berg cắt lời ông.

Những vết thương trong ánh mắt anh lúc này hiện rõ hơn bao giờ hết.

"...Cô ấy đã bị xử tội phản bội."

Nghe những lời lạnh lùng đó, Arwin cúi đầu.

Cô khóc lặng lẽ bên cạnh, như một kẻ có tội.

Không rõ Berg có cố ý hay không, nhưng Ascal không thể nói gì.

Nuốt khan, ông thì thầm.

"...Chúng ta hiểu sai lầm của mình. Celebrein sẽ bồi thường tương xứng."

"Đương nhiên là phải thế. Chuyện này đủ để hủy hoại thanh danh Celebrein."

Lời nói cay nghiệt, nhưng Berg dường như muốn chôn vùi sự việc.

Họ cần sức mạnh của giới quý tộc.

Anh không muốn làm lớn chuyện.

Trong vô vàn điều muốn nói, Ascal vẫn đặt Arwin lên trước.

"Berg, ta biết đây là sai lầm… nhưng Arwin cũng đã nhận ra lỗi của mình. Không thể cho con bé thêm một cơ hội sao? Hai người đã thề trước Thế Giới Thụ. Phá bỏ lời thề thiêng liêng ấy… không phải quá tàn nhẫn sao?"

Berg rời mắt khỏi Ascal, nhìn xuống Arwin.

"...Người phá vỡ lời thề trước không phải là tôi."

"........"

Arwin khẽ run lên.

Ascal nhìn Berg, trong lòng hiểu rõ.

...Đã quá muộn rồi.

Dù là vì phẫn nộ tột cùng hay vì tình cảm đã chết hẳn, ông không rõ.

Chỉ biết rằng, sự căm ghét trong ánh mắt Berg là thật.

Hiện tại, nói gì cũng vô ích.

Berg tiếp tục.

"...Hơn nữa, chẳng phải Thế Giới Thụ là thứ Arwin ghét bỏ sao? Lời thề trước nó có ý nghĩa gì?"

"..."

"Chẳng phải chính các trưởng lão đã ủng hộ việc bãi bỏ đa thê trước tiên sao?"

Cả Ascal lẫn Arwin đều không thể đáp lời.

Ascal vẫn cố thuyết phục, nhưng Berg lắc đầu, ra hiệu rằng không còn gì để nói.

Thở dài, Berg nhìn Arwin.

"...Arwin."

Nghe gọi tên mình, Arwin ngẩng đầu lên.

Trong đôi mắt đẫm lệ, le lói một tia hy vọng mong manh.

"...Vâng?"

Berg đã từng đối xử với cô tốt đến mức nào, mới khiến cô phản ứng như vậy?

Berg nói.

"...Từ giờ hãy ở bên cha cô."

Mắt Arwin run rẩy.

"...Ý anh... là sao...?"

"Nếu không có lý do, đừng tìm đến tôi."

"............................."

"...Tôi cần thời gian."

Arwin ôm chặt ngực, như thể không chịu nổi cơn đau.

Dẫu vậy, cô vẫn cố che giấu nỗi tuyệt vọng.

"...Vợ chồng… chẳng phải nên ở bên nhau sao...?"

Cô biết lời mình đáng xấu hổ đến mức nào.

Nhưng cô vẫn liều mạng bám lấy chút hy vọng cuối cùng.

Berg không đáp.

Cuối cùng, Arwin, người đã cúi đầu trước, lại lên tiếng.

"...Nếu em cho anh thời gian..."

"..."

"...Chúng ta có thể quay lại như trước kia không?"

"..."

"...Berg..."

Cảm thấy bản thân nhỏ bé đến cùng cực, Arwin cúi đầu thì thầm.

"...Anh không thể chọn em thay vì Ner sao...?"

"..."

"...Em biết anh không muốn nhìn bọn em như trước nữa, nhưng… em sẽ làm tốt hơn..."

Berg nhắm mắt lại.

Sau một hơi thở thật sâu, anh quay lưng rời khỏi phòng.

Không ai có thể ngăn anh lại.

****

Sau đó, tôi ở một mình.

Tôi ngồi trong phòng, vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bình thường, đầu óc tôi sẽ ngập tràn lo nghĩ.

Nhưng không hiểu sao lúc này lại trống rỗng đến kỳ lạ.

Có lẽ tâm trí tôi đã tự ngắt mọi suy nghĩ vì quá đau đớn.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Màn đêm buông xuống.

Trăng tròn treo cao trên bầu trời.

Tôi không ăn, cũng không gặp ai.

Chỉ ngồi yên trong phòng.

May mắn là nhà vua có lẽ đã để ý đến hành trình dài của tôi nên không triệu kiến.

Dù sao thì ngày mai, cuộc chiến cũng sẽ chính thức kết thúc.

Công trạng được tuyên bố, phần thưởng được phân phát.

Tương lai của Xích Diễm, cũng sẽ được định đoạt.

Tôi nhìn quanh căn phòng.

Có lẽ vì trước đây thường ở cùng Ner hoặc Arwin, nên nó trông rộng đến lạ.

Đã lâu rồi tôi mới cảm nhận được sự trống trải thế này.

Giữa hoàn cảnh này, cảm giác ấy càng thêm nặng nề.

Một tiếng cười gượng gạo thoát ra khỏi miệng tôi.

-Cốc, cốc, cốc.

Có người gõ cửa.

"..."

Tôi ngồi thẫn thờ, không đáp.

Tiếng gõ lại vang lên.

-Cốc, cốc, cốc, cốc.

Tôi vẫn im lặng.

Rồi một giọng nói yếu ớt lọt vào tai tôi.

"...Berg, là em đây..."

Giọng của Ner.

"........"

-Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc...

"...Em vào được không...? Làm ơn..."

-Thình thịch... thình thịch...

"................."

Ngay cả giọng cầu xin tuyệt vọng ấy cũng không khiến tôi đáp lời.

Cuối cùng, tôi thở dài.

"...Về đi."

Im lặng bao trùm.

Tôi nghĩ cô đã rời đi, liền quay lại nhìn ra cửa sổ.

-Kẹt...

Cửa mở ra.

Ner đứng ở đó.

Mái tóc trắng và chiếc đuôi phản chiếu ánh trăng.

Cô lặng lẽ bước vào, đóng cửa lại.

-Thịch.

"...Cô không nghe sao? Tôi bảo cô về đi."

Tôi không có lời dịu dàng dành cho cô.

Sự phản bội vẫn còn mới, cứa vào tôi từng nhát.

Tôi muốn giữ khoảng cách.

Nhưng Ner lắc đầu.

"...Em không thể... về được."

"..."

"...Em… thậm chí còn không thở nổi thế này..."

Mỗi bước cô tiến lại gần, hình dáng cô càng rõ.

Gò má ửng đỏ, đôi mắt đẫm lệ.

Và mùi rượu nồng nặc quanh người.

-Soạt.

Ner tiến tới, ôm lấy mặt tôi.

-Bịch.

Tôi gạt tay cô ra.

-Choang!

"Hah... hah..."

Ner thở dốc, hơi thở rối loạn.

Rồi như mất hết lý trí, cô trèo hẳn lên người tôi.

Hông cô đặt lên đùi tôi, hai tay quấn lấy cổ.

-Thịch...

Nước mắt nhỏ xuống người tôi.

"...Làm ơn... đừng đẩy em ra..."

Ner thì thầm, giọng đầy hối hận.

Cô ngẩng đầu.

"...Em yêu anh... Berg, làm ơn đừng đối xử với em như thế... được không...?"

Cô nhắc tôi nhớ rằng, đúng với chủng tộc của mình, cô chỉ có thể yêu một người.

"Chúng ta là vợ chồng mà..."

Cô nắm tay trái tôi, áp lên má và đầu mình.

"Không ai gần gũi hơn chúng ta cả..."

Tôi cảm nhận được khuôn mặt đẫm nước mắt ấy.

"Như trước kia... xin anh vuốt ve em..."

"..."

"Như trước kia... xin anh... chăm sóc em..."

Cô liên tục hôn lên lòng bàn tay tôi.

Nước mắt vẫn tuôn rơi.

Có lẽ vì quá tuyệt vọng, cơ thể tôi cứng đờ.

Tôi muốn đẩy cô ra mạnh mẽ, nhưng không thể cử động.

Ner từ từ vùi mặt vào cổ tôi.

Cô hít sâu mùi của tôi, rồi ghé tai thì thầm.

"...Em đang trong mùa giao phối, Berg."

Giọng cô run rẩy, xấu hổ bị tuyệt vọng nuốt chửng.

Cùng lúc đó, thứ gì đó ấm nóng, ngứa ran chạm vào cổ tôi.

Ner bắt đầu liếm cổ tôi.

"...Tối nay... em muốn sinh con với anh..."

Cô thì thầm giữa những cái liếm, giọng vỡ vụn vì khóc.

"...Em yêu anh, Berg... được không? Em yêu anh... chỉ có anh thôi..."

"..."

Cuối cùng, tôi vẫn phải đẩy cô ra.

Tôi nắm lấy vai cô, tách cô khỏi mình.

Một sợi nước bọt kéo dài từ môi cô.

Tôi cau mày.

"...Về đi. Ngay bây giờ."

Tôi cũng đẩy cả cảm xúc của cô ra.

"..............."

Nước mắt tiếp tục rơi từ đôi mắt trống rỗng của Ner.

Hơi thở nồng mùi rượu phả lên mặt tôi.

Chớp mắt như không thể tin được, cô vụng về nắm lấy chiếc đuôi, đưa ra cho tôi xem.

"...À... p-phải... Be-Berg... cái đuôi này..."

"..."

"...Cái đuôi anh nói là đẹp... hôm nay em đã chải chuốt nó rồi..."

Lông cô được sắp xếp gọn gàng hơn hẳn thường ngày.

"...Có đẹp không...?"

"..."

"...Anh không thể nói là đẹp sao...?"

"..."

"...Hôm nay... dù anh có chạm vào... em cũng sẽ không phàn nàn... làm ơn..."

-Soạt.

Ner bất ngờ trượt áo khỏi vai.

Làn da trần từ cổ đến vai lộ ra.

Áo trễ xuống thấp hơn, gần như lộ cả ngực.

"...Cô Blackwood."

Tôi gọi cô bằng họ.

Ner lập tức cứng đờ.

Không một lời nguyền nào có thể khiến cô phản ứng như thế.

Cô không thể tin những lời vừa nghe.

"...Lùi ra."

Cùng lúc đó, tôi đứng dậy.

Theo phản xạ, tôi đỡ lưng cô để cô không ngã.

Nhưng cô dường như không nhận ra.

Ner ngồi sụp xuống sàn, bất động.

Tôi chỉnh lại áo cho cô, rồi nắm tay kéo cô đứng lên.

Chậm rãi, tôi dẫn cô ra cửa.

Đặt cô ngồi xuống cạnh cửa, tôi buông tay.

"...Em..."

Ner thì thầm, ánh mắt vô hồn không nhìn tôi.

"...Em sẽ đợi bên ngoài... như mọi khi."

"..."

"Em sẽ đi dạo... và đợi... cho đến khi anh đến."

Ner chậm rãi ngẩng lên nhìn tôi.

Cuối cùng, với một nụ cười méo mó, cô quay lưng rời đi.

Tiếng bước chân yếu ớt vang vọng mãi trong hành lang.

"......."

Sau khi tiễn cô đi, mang theo cảm xúc nặng nề, tôi nhìn thấy cô qua cửa sổ.

Ner ngẩng lên nhìn tôi một lần, rồi ngồi xuống nơi có thể nhìn thấy tôi.

Ở một nơi mà cô chưa bao giờ ngồi.

Cô đã ngồi đó suốt đêm, chờ đợi tôi — người sẽ không bao giờ bước ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!