Chương 160 Phản Bội (5)
-Thịch.
Ngay khi bước ra ngoài, đôi chân tôi cứng đờ.
Tôi không thể nói, cũng chẳng thể cử động.
Một cảm giác bị phản bội ập đến bất ngờ, nghiền nát tôi từ bên trong.
Mi mắt khẽ run rẩy, hai bàn tay không còn chút sức lực.
Hơi thở đứt quãng dội ngược vào tai tôi, nặng nề và rối loạn.
-Tí tách… tí tách tí tách…
Chậm rãi ngước mắt lên phía trước, tôi thấy cơn mưa đang đổ xuống, mát lạnh và tràn đầy.
Tôi không nhớ mưa bắt đầu từ lúc nào.
"…"
Dù vậy, tôi vẫn bước đi.
Quần áo ướt sũng, nhưng tôi không còn tâm trí để bận lòng.
Tôi đi mà không biết mình đang đi về đâu.
Ký ức sống dậy quanh khắp Stockpin.
Dẫu không muốn nhớ lại, mọi thứ vẫn tràn về, giày vò tôi không thương tiếc.
Nơi tôi và Ner từng bật cười.
Con đường tôi từng nắm tay Arwin sánh bước.
Quảng trường nơi cả ba cùng xem gánh xiếc.
Những điệu nhảy với Ner, những cái ôm với Arwin.
Cả Stockpin, đâu đâu cũng là dấu vết của họ.
"…"
Nhưng giờ đây, chính việc nghi ngờ những ký ức ấy lại khiến tôi đau đớn hơn bao giờ hết.
Sự phản bội này lay chuyển và tra tấn tôi.
Nó xé toạc trái tim tôi.
Nếu họ chưa từng quan trọng với tôi, có lẽ nỗi đau đã không sâu đến vậy.
Càng trân quý bao nhiêu, càng nương tựa bấy nhiêu, thì nỗi đau càng lớn bấy nhiêu.
"…"
Trong cơn đau đó, cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Những thử thách vẫn không ngừng giáng xuống, bất chấp sự không thể tin nổi của tôi.
"…Dừng lại đi… đủ rồi."
Tôi lẩm bẩm, thậm chí không gọi tên một vị thần nào.
Tôi mệt mỏi vì những người quý giá cứ lần lượt rời xa mình.
Nếu đây là một nghĩa vụ nào đó buộc tôi phải chịu đựng… thì tôi cầu mong nó chấm dứt.
"…Làm ơn… đủ rồi…"
May mắn thay, giữa màn mưa xối xả, không một ai ở Stockpin xuất hiện.
Trong những con phố trống rỗng, tôi bước đi theo bất cứ nơi nào đôi chân dẫn lối.
Lang thang vô định, tôi chợt tỉnh lại khi đứng trước một nơi quen thuộc.
Hàng bia mộ kéo dài bất tận hiện ra trước mắt.
Đó là nghĩa trang của những đồng đội Xích Diễm đã ngã xuống nơi tuyến đầu.
"…"
Tôi cúi đầu nhìn những tấm bia đá.
Ngay trước mặt tôi là mộ của Adam-hyung.
'Nơi đây an nghỉ Adam.'
Tôi đọc dòng chữ khắc trên bia.
Và rồi, tôi nhận ra một điều.
Rằng tôi đang chìm xuống.
…Nhưng lần này, không còn ai có thể kéo tôi lên nữa.
Nước mưa chảy dài trên má.
Là mưa hay nước mắt, tôi cũng không phân biệt được.
-Bõm…
Tôi quỳ xuống trước mộ Adam-hyung.
Cái chết của hyung mà tôi vẫn cố trì hoãn trong lòng.
Cái chết mà tôi có thể chịu đựng được, chỉ nhờ có các nàng bên cạnh.
Anh trai tôi, người thầy của tôi… người đồng đội đáng tin cậy nhất của tôi, Adam.
Tôi đặt một tay lên bia mộ.
Tay còn lại che lấy đôi mắt, bất động rất lâu.
Và rồi, những giọt nước mắt mà tôi kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tuôn rơi.
****
Dù có cãi vã đến đâu, vợ chồng cũng phải gặp nhau vào ban đêm.
Arwin một mình nhai đi nhai lại suy nghĩ ấy, trong lúc chờ Berg trở về.
Họ vẫn chưa ly hôn.
Berg vẫn là chồng của cô.
Sau khi lau khô những giọt nước mắt không dứt, Arwin ngồi bên giường, lặng lẽ đợi anh.
Đêm càng lúc càng sâu, nhưng Berg vẫn không trở lại.
Trong sự tĩnh lặng của căn nhà, Arwin lặng im chờ đợi.
Cô sợ. Sợ những lời Berg sẽ nói tiếp theo.
Nhưng rút lui cũng không phải là lựa chọn.
Cô muốn tin rằng cơn bộc phát trước đó của anh chỉ là do cơn giận dâng trào.
Dù không phải vậy, cô vẫn khát khao được xin lỗi, được hàn gắn.
Khác với nỗi đau thể xác, nỗi đau từ trái tim dường như vô tận.
Mỗi khoảnh khắc xa Berg đều là dày vò, tràn ngập bất an và sợ hãi.
Cô sợ rằng họ thật sự sẽ chia xa, trở thành người dưng.
"…ư…"
Arwin nhăn mặt, ôm chặt lấy ngực.
Cơn đau khiến cô bật ra một tiếng rên khe khẽ, người co rúm lại.
Trong bóng tối, thứ duy nhất cô có thể nhìn thấy là chiếc lá Thế Giới Thụ của Berg.
Chiếc lá héo úa, không hề có dấu hiệu hồi sinh.
-Kẹt…
Đúng lúc ấy, cửa trước mở ra.
Arwin giật mình, vội ngồi thẳng dậy.
Cô lau mắt, nuốt khan.
Hít thở để trấn tĩnh, cô dè dặt đặt tay trước đầu gối.
Những bước chân nặng nề vang lên trong nhà, như thể còn đẫm mưa.
Rồi cánh cửa mở ra.
-Kẹt…
Arwin ngẩng đầu nhìn chồng mình.
"…"
"…"
Berg liếc nhìn cô trong thoáng chốc… rồi đảo mắt nhìn quanh.
Như đang tìm Ner.
Nhưng Ner đã rời khỏi nhà ngay sau khi anh đi, và Arwin không biết chuyện gì xảy ra sau đó.
Không để tâm đến điều ấy, Berg bước vào, ướt sũng.
Arwin chậm rãi tiến lại gần anh.
Không thể hỏi vì sao anh lại như vậy, cô chỉ lặng lẽ vươn tay ra.
"…Anh sẽ cảm lạnh đấy, Berg. Trước tiên thay đồ đã…"
Cô cố nói bằng giọng bình thường, nhưng ánh nhìn lạnh lẽo của anh khiến lời nói đông cứng.
Arwin co người lại dưới ánh mắt ấy.
Sự cố gắng yếu ớt của cô bị chặn đứng hoàn toàn.
Cuối cùng, tay cô rũ xuống bất lực.
Cô gắng gượng thốt ra.
"Em vẫn… vẫn là vợ anh…"
"…"
"…Em… lo cho anh…"
"…Lo?"
"………"
Arwin không biết phải đối diện với Berg đã hoàn toàn đổi khác này thế nào.
Trong tình thế mơ hồ, khi chưa ai biết ai sẽ ở lại bên anh… thời gian quý giá cứ thế trôi qua.
Rồi Berg lặng lẽ cởi chiếc áo ướt sũng.
Không phải vì để ý đến lời cô.
Thế nhưng, chỉ nhìn anh như vậy thôi cũng khiến Arwin cảm thấy một hơi ấm trơ trẽn dâng lên.
Nhìn thân thể trần trụi của anh giống như chạm vào điều gì đó rất riêng tư… như một làn gió thổi tan sự ngột ngạt trong lòng cô.
Arwin muốn sưởi ấm cơ thể lạnh giá của Berg.
Giống như ngày trước, dưới rễ cây.
Biết đâu, chỉ cần chia sẻ hơi ấm và khẩn cầu tha thứ, mọi thứ có thể thay đổi.
Cô biết mối quan hệ của họ đang đứng trước một khủng hoảng lớn.
Nhưng ước mơ của cô là được sống cả đời bên Berg.
Cô muốn tin rằng đây chỉ là một thử thách có thể vượt qua.
Nếu có thể… thì nỗi đau này chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong quãng đời dài phía trước.
Arwin chậm rãi tiến đến, nơi Berg đang ngồi trên giường.
Lặng lẽ, cô tìm cách ngồi xuống bên anh.
"………Ra ngoài."
Mệnh lệnh lạnh lùng của Berg khiến bước chân cô khựng lại.
Trái tim Arwin đông cứng, không thể thốt nên lời.
Berg nói mà không thèm nhìn cô.
Anh ngả người xuống giường, cánh tay che ngang đôi mắt.
"………"
Arwin không thể cử động, bị ghim chặt bởi lời nói ấy.
Cô không muốn rời đi.
Đây là phòng ngủ của họ.
Là nơi gần Berg nhất.
Là đêm mà, với tư cách vợ chồng, họ lẽ ra phải ở bên nhau.
Mi mắt Arwin run rẩy, cô bước thêm một bước về phía anh.
"…Berg—"
"-Ra ngoài. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng."
Chưa kịp tiến thêm, cô đã bị chặn lại.
"…A…"
Nước mắt dâng đầy trong mắt Arwin.
Nếu chuyện này tiếp diễn… ý nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được ngủ bên anh nữa khiến cô sợ hãi tột cùng.
Cô không thể tưởng tượng một đời không còn chung giường với Berg.
Không còn ai bảo vệ cô khỏi ác mộng, không còn ai để chia sẻ hơi ấm trong đêm lạnh.
Không còn người để thức dậy cùng nụ cười, không còn cảm giác an tâm chỉ vì có ai đó bên cạnh.
Nhưng Arwin không dám trái lời anh.
Nếu lúc này cô chống đối… người bị ly hôn có thể là cô.
Giữa cô và Ner, vẫn chưa biết ai sẽ ở lại bên Berg.
Vì vậy, Arwin chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.
"…"
Cô lê từng bước nặng trĩu như mang đá.
Không ngờ việc bị đuổi khỏi phòng ngủ lại đau đến vậy.
"…Ngủ ngon."
Nói xong, Arwin rời khỏi phòng.
Cô chậm rãi khép cửa, mong rằng Berg sẽ đổi ý.
Nhưng cho đến khi cánh cửa đóng lại… anh vẫn không nhìn cô lấy một lần.
-Thịch.
Arwin tự tay đóng cửa.
-Xoạt…
Và ngay khi cửa khép kín, cô sụp xuống sàn.
Nước mắt tuôn rơi.
****
Ner đang ở bên ngoài.
Như mọi khi, theo thói quen, cô chờ Berg ở ngoài trời.
Mưa thấm ướt người cô, nhưng cô chịu được.
Chỉ cần tin rằng một ngày nào đó Berg sẽ đến tìm mình.
Họ là vợ chồng.
Và trong chủng tộc của cô, vợ chồng… luôn ràng buộc nhau bằng những trái tim lo lắng.
Dù Ner đã phạm phải sự phản bội khó tha thứ… họ vẫn là phu thê.
Với hy vọng Berg sẽ đến tìm, Ner kiên nhẫn chờ đợi.
Đó vẫn luôn là cách của họ.
Cô đi dạo đêm, còn anh sẽ đi tìm cô.
Dù cô trốn ở đâu, ở Stockpin hay nơi nào khác, họ vẫn luôn ở bên nhau suốt đêm.
Lắng nghe tiếng dế, tiếng cú, tiếng gió.
Lặng lẽ nắm tay, vun đắp kỷ niệm.
Mỗi lần như vậy, Ner đều phải kìm nén nụ cười, cảm nhận tình yêu của anh.
Dĩ nhiên, cô biết giờ đây mọi thứ đã khác.
Nhưng… cô tin rằng Berg sẽ xuất hiện trong cơn mưa này để lo cho cô.
Anh là người như thế. Anh đã từng trân trọng cô đến vậy.
Anh từng khen chiếc đuôi trắng xinh đẹp của cô, luôn tìm cô dù là lúc nào.
-Tí tách… tí tách tí tách…
Cảm nhận mưa rơi trên đầu, Ner chờ đợi vô tận.
Nhưng tiếng bước chân quen thuộc vẫn không đến, dù đêm đã khuya.
Bóng tối đặc quánh phủ xuống… và cô vẫn một mình.
Cái lạnh khiến cơ thể cô run rẩy không kiểm soát.
Mái tóc ướt và bộ lông đuôi xõa xuống thảm hại.
Nhưng chẳng có cái lạnh nào sánh được với cái lạnh trong tim.
Và cô hiểu rõ hơn ai hết, chính mình là người gây ra tất cả.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Bầu trời tàn nhẫn tiếp tục trút mưa.
"…hức…"
Cô đã ngồi dưới mưa bao lâu rồi?
…Rồi bình minh ló rạng.
Và cùng với nó, Ner buộc phải chấp nhận sự thật.
Berg đã không còn chút tình cảm nào dành cho cô.
Tất cả đã kết thúc.
Khi thực tại ấy trở nên rõ ràng, Ner không thể kìm nén thêm nữa.
Berg đã trao cho cô thứ tự do mà cô từng khao khát.
Sợi dây ràng buộc từng như xiềng xích nay đã biến mất.
Và nó đau đớn đến tột cùng.
"Ư…hức…hức…ư…!"
Thật đau khi biết rằng, dù trong hoàn cảnh nào, anh cũng không còn quan tâm nữa.
Dường như anh chẳng hề lo lắng, dù cô có thể bị cảm nặng.
Người từng dịu dàng vô hạn.
Ký ức bên nhau liên tục hiện về.
Những lần anh vuốt ve đầu cô.
Những cái ôm, những lời khen.
Việc tất cả có thể chấm dứt.
Việc mọi thứ không bao giờ trở lại như xưa… khiến cô nghẹt thở.
Cuối cùng, Ner bật khóc giữa cơn mưa.
Ôm chặt ngực mình, cô khóc nức nở.
Cô chưa từng khóc đau đớn đến vậy kể từ ngày chia tay bà.
Nhưng tiếng mưa đã nuốt chửng mọi tiếng nức nở.
Không ai nghe thấy nỗi hối hận của cô.
****
Thời gian trôi qua, Xích Diễm bắt đầu chuẩn bị lên đường tới thủ đô.
Berg đi kiểm tra các thành viên, tuần tra khắp Stockpin.
Suốt mấy ngày qua, Ner không nói với anh lấy một lời.
-Tạch tạch tạch…!
Ner lặng lẽ theo sau Berg.
Cô không thể bám lấy anh hay quấn đuôi quanh anh như trước… nhưng vẫn đi theo.
Sau khi chờ anh trong mưa đêm ấy, Ner đã bị cảm nặng.
Đầu cô choáng váng, người sốt cao.
Hô hấp khó khăn, những cơn ho bất tận khiến cổ họng đau rát.
Nhưng nỗi đau vì Berg không còn bên cạnh còn lớn hơn, nên cô gắng lê thân thể nặng nề theo anh.
"Khục…! Khục…!"
Trong lúc ấy, Ner cảm nhận được rõ ràng anh đã từng quan tâm cô đến nhường nào.
Bước chân anh nhanh đến mức cô khó theo kịp.
Mỗi lần bị bỏ lại phía sau, cô lại vội vàng đuổi theo.
Cô sợ rằng nếu chậm lại, anh sẽ bỏ cô lại và biến mất.
Không biết cô đã theo anh bao lâu.
"…Ha."
Berg thở dài nặng nề rồi quay đầu lại.
Ánh mắt anh lướt qua cô.
"Tránh ra. Đến lúc, tôi sẽ gọi."
Giọng nói của anh lạnh lẽo.
Là giọng anh dùng với những người phụ nữ anh không hề để tâm.
Ner không sao quen được với sự lạnh lùng ấy, dù đã cố gắng bao nhiêu.
Cô chớp mắt, cúi đầu.
Nước mắt lại dâng lên.
Bị người duy nhất từng trân trọng mình xua đuổi… là nỗi đau lớn nhất đời Ner.
Cô lau mắt bằng mu bàn tay, khẽ nói.
"…Em sẽ đứng phía sau thôi."
"…"
"…Giờ em… không làm được nếu thiếu anh…"
"…"
"…Chỉ cho em thở ở đây thôi… được không?"
Ner không thể buông bỏ hạnh phúc mà lần đầu tiên trong đời cô có được.
Nhờ anh, cô biết thế nào là không cô đơn.
Cô cố gắng làm dịu bầu không khí bằng nét duyên vụng về, ép mình mỉm cười, khẽ vẫy đuôi.
Cô biết trong mắt anh trông thật thảm hại… nhưng đó là tất cả những gì cô có thể làm lúc này.
Berg nhìn cô, rồi lặng lẽ bước đi.
Như thể nói chuyện với cô chỉ là phiền phức.
Dẫu tim cô trĩu xuống.
Ner vẫn không chịu rời xa.
Cô lại theo sau anh.
-Kịch!
"Á!"
Bất ngờ, Ner vấp phải một hòn đá.
Cơn choáng váng vì cảm lạnh hẳn đã góp phần.
"A… đau quá…"
Cô rên rỉ khi thấy máu chảy từ đầu gối, rồi ngẩng lên.
Berg ngoái đầu nhìn cô một lần… rồi tiếp tục bước đi.
"…"
Có lẽ anh đã thoáng lo lắng.
Ner khẽ thở phào.
Không còn vẻ tiểu thư quý tộc, cô lau vội máu rồi lại theo anh.
-Thịch!
Đúng lúc ấy, có ai đó đâm sầm vào Berg.
"Berg! Cháu bắt được chú rồi!"
Là một bé gái.
Không để ý bầu không khí, cô bé vui vẻ bám lấy Berg, ríu rít không ngừng.
Nhìn từ phía sau, Ner cảm thấy ghen tị.
Chỉ vài ngày trước thôi, cô cũng có thể ở gần anh như thế.
Berg dường như dịu lại, mỉm cười nhẹ với cô bé.
Ner ích kỷ ước rằng nụ cười ấy là dành cho mình.
"Sara, nguy hiểm lắm. Không thấy ngựa chạy khắp nơi à?"
"Không! Chú chẳng chơi với cháu nữa! Lúc nào chú cũng bận!"
"…"
Berg im lặng xoa đầu cô bé.
Nhưng Sara chưa chịu dừng.
"Chú chỉ để ý mấy cô vợ của chú thôi! Khi nào— À!"
Bỗng nhiên, Sara nhìn thấy Ner và chỉ tay.
"Ner-nim…!"
Ner giật mình, cô bé quen thuộc đã chạy tới.
Berg lặng lẽ quan sát Sara, rồi nhìn sang Ner.
Ner bắt gặp ánh mắt anh, rồi cúi xuống nhìn cô bé.
"…Ừ?"
"Ner-nim, chị phải giữ lời hứa đó nha…!"
Sara thì thầm, nhưng giọng trẻ con vụng về khiến từng chữ đều lọt vào tai Berg.
Ner không nhớ mình từng hứa gì với Sara.
Rồi Sara bất ngờ hét lên.
"Chị đã hứa trả Berg lại cho em mà…!"
"………………"
Ner chớp mắt.
Không thể đáp lại lời thỉnh cầu ngây thơ ấy.
Như bị ghim chặt xuống đất, cô ngẩng lên nhìn Berg, khẽ lắc đầu.
"…Berg… em…"
Berg nhìn Ner, lặng im.
Không một cảm xúc.
Rồi anh bước đến chỗ Sara.
Bế cô bé lên, anh lại quay lưng về phía Ner.
"Đi nào, Sara."
Trong vòng tay anh, Sara cười rạng rỡ, quấn lấy cổ anh khi anh rời đi.
Còn Ner, không thể phản ứng, chỉ đứng đó, chết lặng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
