Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 39: Em gái đến thăm

Chương 39: Em gái đến thăm

Enjoy!

---------------------------------------

Em gái đến thăm

“Mẹ, rốt cuộc là sao vậy chứ?”

‘Thì chịu thôi. Con bé nói muốn lên chỗ con mà.’

“……………”

Ngay trong ngày Yuki nhắn hỏi có thể đến chơi được không, tôi đã lập tức gọi cho mẹ.

Thật ra chuyện này nói thẳng với Yuki là xong, nhưng từ xưa đến nay, vị thế của một ông anh trai lúc nào cũng yếu thế… À không, không phải vậy.

(Dù là con bé lên đây hay mình trở về nhà, thì cái cảm giác muốn được gặp nhau vẫn không thay đổi nhỉ.)

Nghĩ lại thì, thay vì để Yuki lên, tôi về quê có phải tiện hơn không?

Dù sao ở đây khác với quê nhà, số lượng người làm thám hiểm giả đông hơn hẳn… Nhưng ba ngày nghỉ liền kề thế này, tôi cũng không phải đi học nên có thể để mắt tới con bé. Chỉ cần tôi luôn ở bên cạnh là được rồi.

“Yuki muốn xem chỗ con sao?”

‘Ừm. Con bé nói muốn nhìn thử thành phố nơi anh trai nó đang sống mỗi ngày.’

“… Vậy à. Nếu thế thì con sẽ bảo vệ ẻm.”

‘Phải thế chứ, Onii-chan.’

Bình thường chắc hẳn người ta sẽ nói “đừng đến thì hơn”.

Nhưng tôi cũng đã nói với mẹ rồi, trong thời gian Yuki ở đây, chỉ cần trừ lúc vào phòng tắm với nhà vệ sinh ra, tôi không rời mắt khỏi con bé là được… Mà khoan, như vậy có xem là bảo bọc quá mức không?

Không sao. Thà quá mức còn hơn thiếu sót.

“Dù sao mẹ cũng yên tâm đi… mà thật ra con lại lo cho mẹ hơn đấy.”

‘Gì chứ? Lại sợ mẹ đau lưng à?’

“Thì cũng nên nghĩ đến tuổi tác đi…”

‘Mẹ vẫn còn “tươi roi rói” ở tuổi U40 đó nha!!’

U40 mà còn nói mình “tươi roi rói” thì hơi quá rồi…

Sau đó chúng tôi trò chuyện thêm đôi câu chuyện thường ngày rồi kết thúc cuộc gọi. Tôi nhắn cho Yuki rằng cứ yên tâm lên đây.

Đây là lần đầu con bé đến chỗ tôi… Ừm, dù không muốn để nó nhìn thấy mặt tối giữa thám hiểm giả và người bình thường, nhưng dạo gần đây những vụ như của nhóm Chiba cũng đã giảm hẳn rồi. Chắc là ổn.

“Như đã nói với mẹ, chỉ cần mình bảo vệ ẻm là được. Nhân danh Nhất Đao Vô Song… mình tuyệt đối sẽ bảo vệ em ấy.”

Nghĩ vậy thì trong ba ngày nghỉ này, nếu có ai rủ vào hầm ngục chắc phải từ chối. Shinichi thì khỏi nói, còn cả Setsuna nữa… Có cần báo cho cổ không nhỉ?

“… Trước hết là dọn phòng đã.”

Nhân tiện nói thêm, trường tôi khá linh hoạt. Nếu nộp đơn xin phép, ngay cả ở ký túc xá cũng có thể cho người thân ở lại, miễn là không thuê chỗ khác. Nghĩa là Yuki hoàn toàn có thể ở cùng tôi tại đây.

Tôi bắt tay vào dọn dẹp phòng. Đến khi xong xuôi thì cũng vừa lúc trước bữa tối.

“Được rồi! Đi ăn thôi nào!!”

Giờ này ra ngoài thì muộn quá, nên tôi ăn ở nhà ăn ký túc xá. Có lẽ vì vừa nói chuyện với Setsuna, vừa nghĩ đến Yuki, lại thêm cả việc dọn phòng mệt nhoài, nên tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Và sáng hôm sau—

Tôi vốn không định nói với ai về chuyện em gái lên chơi, thế mà không hiểu sao Setsuna lại đánh hơi ra được.

“Này Sena-kun, trông cậu cứ bồn chồn sao ấy… mà còn có vẻ vui lắm nữa, phải không?”

“Ơ? Có à?”

Ngay trước khi bước vào thứ Bảy – ngày mở đầu cho kỳ nghỉ ba ngày liên tiếp – Setsuna đã nói với tôi như vậy.

Thật ra không chỉ mình cô ấy. Shinichi, Yoshiki, cả Saki lẫn Yume cũng đều nhìn tôi với ánh mắt tương tự… Có vẻ việc sắp được gặp em gái khiến tôi không thể kìm nổi nụ cười đang lấp ló trên môi.

(Mình… nghiện em gái đến mức đó sao? Ừ thì, cũng tự nhận là có chút.)

Setsuna nhìn tôi mỉm cười, như muốn tôi kể cho cổ nghe..

Tôi đã định nói “Không có gì đâu”, nhưng với Setsuna khi đã bật chế độ này, dù có giấu thì kiểu gì cô ấy chẳng truy đến cùng.

“Ngày mai em gái mình lên đây.”

“… Ể?”

“Ba ngày nghỉ mà. Con bé nói muốn đến chơi.”

“… H-Hễ?”

Tôi không có tài đọc được lòng người, nhưng nhìn phản ứng của Setsuna, tôi biết ngay cô ấy đang nghĩ đến việc muốn gặp Yuki.

Yuki vốn đâu phải kiểu người ngại ngùng trước người lạ, mà đã đến mức này rồi… cho hai người gặp nhau chắc cũng chẳng sao.

“Muốn gặp không?”

“Muốn!”

“Được rồi. Vậy mai hẹn gặp nhé.”

“Ừ-Ừ?!”

Thế là quyết định được đưa ra, Setsuna cũng sẽ cùng chúng tôi trải qua ngày mai.

Thật lòng mà nói, tôi không hề phản đối việc cô ấy tham gia. Ngược lại, tôi cũng muốn giới thiệu Yuki với cô ấy. Chính vì vậy, có một điều nữa tôi phải nói trước.

“Nhưng có thể sau khi đi chung một lúc, tụi mình sẽ tách ra. Dù sao Yuki có khi chỉ muốn ở riêng với anh trai thôi.”

“Tất nhiên rồi. Sena-kun đúng là thương em gái thật đấy.”

“Thì… bình thường mà?”

“Có vậy không? Mình là con một, nên nghe vậy hơi thấy ghen tị.”

Quả thật tôi từng nghe nói, những người là con một thường mơ ước có anh chị em.

Hồi cấp hai, tôi cũng biết vài người có anh chị em suốt ngày cãi nhau. Nhưng nhà tôi thì khác… vì hoàn cảnh đặc biệt nên giữa tôi và Yuki chưa từng có những trận cãi vã như thế.

“Thôi, cứ thoải mái mà gặp thôi.”

“Ừ. Giờ giấc cụ thể thì nhắn tớ sau nhé.”

“Rõ.”

Chắc Yuki sẽ tròn mắt hỏi: “Nii-san, chị xinh đẹp này là ai thế?” Nghĩ đến thôi đã thấy thú vị.

Có lẽ vì đã nói ra với Setsuna nên tôi bình tĩnh hơn đôi chút, cả ngày ở trường cũng trôi qua như thường lệ.

Cho đến khi… tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến lòng mình khẽ chùng xuống.

“……?”

Chuyện xảy ra ở một góc khuất.

Vài học sinh hạng E – những thám hiểm giả không quá mạnh – đang tỏ thái độ ngạo mạn với nhóm Chiba.

“Trông buồn cười thật đấy nhỉ?”

“Trước kia làm bộ oai phong lắm cơ mà?”

“…!”

Mất đi ma lực. Mất đi kỹ năng. Mất đi cả khả năng chiến đấu.

Chính vì vậy mà Chiba và những người kia giờ chẳng thể phản kháng.

Dù là hạng E, họ vẫn là người có sức mạnh. Nhưng nói đến mức thực lực đủ để tỏ ra như thế… thì cũng chưa hẳn.

Dù gì đi nữa, việc sức mạnh của Chiba biến mất cũng có phần do tôi gây ra. Thế nhưng, việc mấy học sinh hạng E đó đứng trên kẻ khác rồi khinh miệt như vậy… rốt cuộc thì được gì?

“Mình không nghĩ là ‘đáng đời’, nhưng cũng chẳng thấy bản thân cần xin lỗi.”

Khẽ lẩm bẩm, tôi quay lưng rời khỏi nơi ấy.

Và rồi—

Ngày Yuki đặt chân đến nơi tôi sống, cuối cùng cũng đã tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!