Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Phịch Cây Thế Giới

(Tạm ngưng)

Phịch Cây Thế Giới

Tôi đã tới thế giới này sau khi "phang" Cây Thế Giới.

910 16057

Quy tắc quái đàm, chào mừng đến với ngôi nhà ngọt ngào

(Đang ra)

Quy tắc quái đàm, chào mừng đến với ngôi nhà ngọt ngào

Huyền Linh Hề (弦泠兮)

【Quy tắc quái đàm + Kinh dị + Xuyên sách + Kim chỉ nam】 Tô Thanh Ngư xuyên qua vào cuốn sách 《Kinh Dị Giáng Lâm》, biết rằng ba ngày sau thế giới quỷ dị sẽ giáng lâm, liền đốt cho mình hàng tỷ tiền âm

1 385

Dũng Sĩ Arya thi thoảng lại trêu ghẹo tôi bằng tiếng Nga

(Đang ra)

Dũng Sĩ Arya thi thoảng lại trêu ghẹo tôi bằng tiếng Nga

Sunsunsun

Mở mắt trước tiếng hối hả nhộn nhịp khác thường, Masachika nhận ra mình đã chuyển sinh sang một thế giới khác. Không chỉ mỗi cậu, mà còn có cả Alisa và Maria cùng các thành viên khác trong hội.

1 404

It Seems My Childhood Friend, Who's Always Been by My Side, Has No Intention of Dating Me

(Hoàn thành)

It Seems My Childhood Friend, Who's Always Been by My Side, Has No Intention of Dating Me

Midnight Scrolls

Người bạn thời thơ ấu của tôi là một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu mật ong, đôi mắt xanh trong như hồ nước nguyên sơ và làn da trắng như sứ. Nhưng đồng thời, cô ấy lại có tính cách trầm tính, bướng

3 372

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

915 23101

Tôi bị nhầm là diễn viên thiên tài quái vật

(Đang ra)

Tôi bị nhầm là diễn viên thiên tài quái vật

jang tan [장탄]

Tôi được gọi là một con quái vật thiên tài. Thì sao? Tôi chỉ cần gật đầu đồng ý.

11 1112

Chương 45: Em thấy vui là tốt rồi

Chương 45: Em thấy vui là tốt rồi

Enjoy!

--------------------------------------------

Em thấy vui là tốt rồi

“Nii-san, em đi vệ sinh một chút nhé.”

“Ừ, đi đi.”

Bữa ăn đã xong, chỉ còn bước ra khỏi quán nữa thôi, nhưng vì muốn vào nhà vệ sinh nên tôi tiễn Yuki đi trước.

Khi bóng dáng cô bé khuất sau cánh cửa, không gian bỗng lặng đi. Chỉ còn lại tôi và Setsuna. Cô ấy nhìn tôi, khẽ mỉm cười.

“Gì thế?”

“Không có gì, chỉ là tự nhiên thấy cậu đúng là một người anh trai thực thụ.”

“Thì… chuyện hiển nhiên mà.”

Tôi ưỡn ngực gật đầu đầy tự hào. Là anh trai cơ mà!

Setsuna bật cười, rồi tiếp lời với ánh mắt phảng phất nét ghen tị.

“Tớ nói rồi đấy, có anh chị em thật sự rất tuyệt. Tớ ghen tị lắm đó.”

“Hôm nay cậu nói câu đó hoài nhỉ.”

“Con người mà, những gì mình không có thì lại càng khao khát. Có khi ngày xưa tớ nên mè nheo bố mẹ xin cho một đứa em mới phải.”

“Ờ thì, xét về kinh tế nhà cậu chắc đâu có vấn đề gì.”

Trẻ con nũng nịu xin bố mẹ cho thêm em trai hay em gái vốn chẳng phải chuyện hiếm. Biết đâu, đã từng có một tương lai nơi Setsuna có thêm một đứa em nhỏ bên cạnh.

“Yuki-chan đúng là một cô bé ngoan, kiểu khiến người ta chỉ muốn âm thầm dõi theo, bảo vệ ấy. Tớ hiểu vì sao cậu lại thành ra cưng chiều em ấy quá mức.”

“Thấy chưa?”

“Ừ. Tớ còn muốn thử chọn đủ kiểu quần áo cho em ấy, xem cái nào hợp nhất cơ.”

“Ý hay đấy.”

Tiếc là tôi chẳng có chút gu thời trang nào. Mỗi lần cùng Yuki đi mua đồ, tôi chỉ biết nói “hợp lắm”, “dễ thương quá”… nhưng đó là lời thật lòng. Yuki cũng hiểu nên chẳng bao giờ trách móc.

“Với lại, tớ cũng đã trao đổi liên lạc với Yuki-chan rồi. Chắc sẽ không còn thấy cô đơn nữa.”

“Thế thì nhờ cậu nhắn tin cho ẻm giúp tớ. Tớ ít khi chủ động lắm. Yuki chắc sẽ vui lắm đấy.”

“Cái đó là việc của cậu chứ. Thôi được rồi, tớ biết rồi ♪”

Thực ra thì đa phần Yuki là người nhắn trước. Nhưng từ mai em ấy về rồi, mấy ngày không gặp chắc cũng sẽ thấy trống vắng. Dù Setsuna có nhắc hay không, tôi cũng định chủ động liên lạc.

“Em về rồi!”

“Mừng em quay lại.”

“Em về rồi à.”

Yuki quay lại, thế là cả ba rời khỏi quán.

Vì đều ở ký túc xá nên chúng tôi cùng đi chung một đoạn. Giữa đường, Setsuna đột nhiên quay sang Yuki đề nghị:

“Này Yuki-chan, tối nay em qua phòng chị ngủ nhé?”

“Ơ… chuyện đó thì… không được rồi ạ.”

Nói rồi, Yuki ôm chặt lấy cánh tay tôi.

“Em muốn ở cạnh Nii-san cơ. Xin lỗi chị.”

“Ara, bị từ chối rồi sao.”

“Khự… Yuki đúng là đáng yêu hết mức!”

Thấy tôi mềm nhũn vì em gái, Setsuna chỉ biết cười khổ. Còn Yuki thì hớn hở, càng rúc sát vào tôi hơn.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình là người anh trai hạnh phúc nhất trên đời.

Nhưng nơi đây là khu phố náo nhiệt về đêm. Và ở những chỗ như thế, rắc rối chẳng bao giờ thiếu.

“Ồ, mấy em xinh xắn ghê nhỉ.”

“Đi chơi với tụi anh đi, ở cạnh thằng nhạt nhẽo kia làm gì?”

Hai gã trông như sinh viên đại học tiến lại gần, giọng lè nhè mùi rượu. Có vẻ đã uống khá nhiều, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, bước chân không hề loạng choạng.

Chưa kể, chúng chẳng phải thám hiểm giả, nên nếu cần xử lý cũng chẳng khó.

Nhưng người hành động trước tôi lại là Setsuna.

“Xin lỗi, bọn tôi không hứng thú. Biến đi.”

“Cái—!?”

“…………”

Lời nói ấy, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.

Có lẽ bọn chúng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng bản năng mách bảo nguy hiểm. Sự sợ hãi vô hình từ Setsuna khiến cả hai khựng lại, chân cứng đờ tại chỗ.

“Đi thôi nào.”

“Ừ.”

“… Ngầu thật.”

Cho đến tận giây phút cuối cùng, hai gã kia không dám hé thêm một lời nào với chúng tôi.

Dù có chút sự cố nho nhỏ, mà cũng chẳng đáng gọi là rắc rối nên chúng tôi vẫn bình an trở về. Chia tay Setsuna trước cổng ký túc xá, tôi và Yuki cùng nhau lên phòng.

“Ha~ hôm nay vui thật đó!!”

“Vậy là tốt rồi.”

“Nhưng mà, mai là em phải về rồi…”

“…………”

Thấy Yuki lộ vẻ buồn bã như thế, lòng tôi cũng rối theo.

Vì vậy, tôi xoa nhẹ mái tóc mềm của Yuki và nói:

“Kỳ nghỉ hè anh sẽ về nhà. Anh định ở lại khá lâu, nên em yên tâm đi.”

“Thật không!?”

“Ừ, thật mà.”

Tôi cũng muốn gặp mẹ. Chắc phải làm đơn xin phép trường trước thôi.

Thoáng chốc, tôi còn nghĩ hay là rủ Setsuna đi cùng… nhưng rồi lại tự nhủ thôi vậy.

(Chuyện đó đúng là vượt quá giới hạn của một người bạn.)

Dù cô ấy là bạn thân, dù rất quý Yuki… thì chuyện đưa về nhà mình cũng hơi quá rồi, nhỉ?

Ngay khi nghe tôi quyết định sẽ về nhà, nét buồn trên gương mặt Yuki tan biến. Suốt từ đó, em chỉ mỉm cười rạng rỡ.

“Yuki, cảm ơn em vì đã đến đây.”

“Không đâu, phải là em cảm ơn Nii-san vì đã chiều theo sự ích kỷ của em mới đúng.”

“Chính sự ‘ích kỷ’ đó mới đáng quý.”

Tôi ôm em ấy vào lòng, khẽ vỗ nhè nhẹ lên lưng. Yuki cũng vòng tay qua lưng tôi, siết chặt.

Chúng tôi cứ thế ôm nhau một lúc lâu. Cả ngày ở ngoài nên ai cũng mệt, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến.

Sau khi tắm xong và chui vào giường, Yuki lại dính sát vào tôi như đêm qua, không chịu rời.

“Thật ra em vẫn muốn đi xem thêm nhiều chỗ nữa…”

“Thành phố này rộng lắm. Hai ba ngày sao đi hết được. Lần sau vậy.”

“Nii-san hứa đó nhé. Nhất định đấy.”

“Ừ, anh hứa.”

Và rồi, trong hơi ấm thân quen của em gái, tôi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, tôi giúp Yuki chọn quà lưu niệm. Setsuna cũng đến để nói lời tạm biệt, và ba người chúng tôi cùng ra ga tiễn em ấy.

Thế là, những ngày bình yên hơn tôi tưởng rất nhiều bên em gái khẽ khàng khép lại trong ánh nắng dịu của buổi chia tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!