Chương 44: Rộn ràng
Enjoy!
----------------------------------
Rộn ràng
“…Phù.”
Đến giờ ăn tối, tôi xin phép ra ngoài một lát để hít thở không khí.
Từ trưa đến giờ tôi đã cùng Yuki đi dạo khắp nơi, rồi chiều đến thì gặp Setsuna và cùng vào nhà hàng. Ừm… có lẽ tôi hơi mệt một chút.
(Chui vào hầm ngục còn có khi đỡ mệt hơn. Chắc là vì đi với Yuki nên lúc nào cũng phải căng thần kinh bảo vệ… mà cũng vì vui quá nên mới thấy mệt như vậy.)
Nghĩ đến đây, tôi bật cười khẽ. Cảm giác này thật sự khiến tôi nhớ lại những ngày xưa.
Nơi chúng tôi hẹn gặp Setsuna là một nhà hàng hải sản nổi tiếng. Cao cấp đến mức người bình thường khó mà bước chân vào.
Dù với tư cách một thám hiểm giả tôi cũng kiếm được kha khá, nhưng những chỗ thế này tôi chỉ ghé khi muốn ăn thật ngon cùng Shinichi và đám bạn.
“Thôi, vào lại vậy.”
Khi tôi quay lại bàn, Yuki vẫn chưa hề có ý định dừng đũa.
“Anh về rồi.”
“Mừng cậu quay lại.”
“Chồ mừn way lại!”
Này này, nuốt hết trong miệng rồi hẵng nói chứ.
Nhớ lại bữa tối hôm qua với cả đống thịt, tôi chợt tự hỏi từ khi nào Yuki ăn khỏe thế này. Nhưng có lẽ đơn giản vì món ở đây quá ngon.
“Anh đi đâu thế?”
“Chỉ ra ngoài hít thở chút thôi. Dù chỉ là chốc lát, anh cũng muốn cảm nhận thật rõ sự bình yên này.”
“Gì vậy chứ?”
“‘Bình yên chốc lát’ nghe nguy hiểm quá. Có chuyện gì sắp xảy ra sao?”
À… nói vậy đúng là dễ bị hiểu lầm.
Không phải tôi định làm chuyện nguy hiểm gì. Chỉ là ngày mai Yuki sẽ về lại cuộc sống của mình. Những ngày có em ấy bên cạnh vốn dĩ quá đỗi bình yên, nên tôi mới buột miệng như thế.
“Mà Yuki ăn khỏe thật đấy.”
“Thế à? Em đâu có béo lên, nên chắc không sao.”
“…Không béo nhỉ.”
Setsuna lẩm bẩm, khẽ chạm vào bụng mình.
Tôi nghĩ cô ấy chẳng cần để tâm mấy chuyện đó, nhưng nếu nói ra thì câu chuyện sẽ dài lắm, nên tôi im lặng.
“Ể? Setsuna-san đâu có béo chút nào. Vậy mà chị cũng lo sao?”
“Chỉ là trông vậy thôi… à không, chị không hề béo nhé! Chị hoàn toàn không béo!”
Càng phủ nhận quyết liệt càng khả nghi đó nha.
May mà Yuki có cùng “tần số” với tôi.
“Thật sự không béo đâu ạ. Thân hình của chị đẹp đến mức mấy idol chụp ảnh tạp chí cũng phải chào thua ấy. Em còn phải ngưỡng mộ nữa là.”
“Yuki-chan cũng có dáng đẹp mà. Mới là học sinh sơ trung thôi đấy nhé. Con trai cùng lớp chắc khổ lắm nhỉ?”
Ừ, nếu có thằng nhóc nào dám động tay động chân, chắc tôi phải rút đao thật… Đùa thôi, đùa thôi.
“Ăm…”
Tôi vừa ăn miếng trứng cuộn dashi vừa nhìn hai người trò chuyện rôm rả.
Hai cô gái ngồi cạnh nhau thì ồn ào là chuyện đương nhiên. Mà khi đề tài toàn mỹ phẩm, nước hoa các thứ, tôi chỉ có thể lặng lẽ làm người nghe. Những chuyện đó tôi hoàn toàn mù tịt.
Rồi sau khi ăn xong, Yuki bất ngờ buông ra một câu “nguy hiểm”.
“Setsuna-san, mình gọi cái parfait khổng lồ này đi?”
“Trông ngon quá… nhưng… nhưng… ưm!”
Yuki chỉ vào món tráng miệng có vẻ như có lượng calo đủ để “bùng nổ”.
Kích thước thì khỏi phải bàn, giá tiền cũng xứng đáng với độ đồ sộ, và con số calo in đậm bên cạnh chẳng hề nói quá chút nào.
Setsuna nhìn nó rất lâu.
Rồi cuối cùng, trước sức cám dỗ ngọt ngào ấy… cô khẽ gật đầu.
(Đằng nào lượng calo đó cũng chuyển hết lên ngực thôi, chắc không sao đâu nhỉ?)
“Không sao đâu ạ. Với Setsuna-san thì kiểu gì cũng dồn vào bộ ngực bự đó thôi mà!”
Thú thật, vừa nghĩ xong câu ấy tôi đã tự thấy mình thật thấp kém và định sửa lại suy nghĩ. Ai ngờ Yuki lại nói ra y chang, khiến tôi nhẹ nhõm theo một cách kỳ lạ.
“Thế mới khổ chứ đấy? Cảm giác này, Yuki-chan chắc hiểu mà?”
“…Vâng. Em xin lỗi.”
Rồi, coi như không nghe thấy gì hết!
Những phiền não chỉ con gái mới hiểu thì tốt nhất là giả vờ không nghe. Dĩ nhiên nếu họ hỏi thẳng tôi nghĩ sao thì tôi sẽ trả lời, nhưng mấy chuyện này thì thôi đi.
“Phù, cảm ơn vì bữa ăn ngon!”
“Cảm ơn vì bữa ăn.”
Trước khi ăn, tay Setsuna còn chần chừ, vậy mà đến cuối cùng cô ấy lại gọn gàng xử lý sạch sẽ chiếc parfait khổng lồ.
Cô lẩm bẩm rằng vào hầm ngục vận động là ổn cả thôi. Nhưng với một người ngày ngày vung kiếm chạy khắp nơi như Setsuna thì lượng calo đó chẳng đáng gì, tôi cũng nói vậy cho cô yên tâm.
“Dù sao thì thám hiểm giả à. Nghe thì ngưỡng mộ thật, nhưng chắc vẫn đáng sợ lắm nhỉ.”
“Biết sợ là điều quan trọng đấy. Lúc đầu chị cũng sợ lắm, nhưng dần dần quen rồi thì cảm giác sợ hãi cũng nhạt đi.”
“Thật vậy sao?”
“Ừ. Chị chưa từng có ý định chết trong hầm ngục. Nhưng nếu rơi vào tình huống tuyệt vọng đến mức không thể xoay chuyển, đôi khi con người ta lại dễ dàng chuẩn bị tinh thần chấp nhận lắm.”
“…À…”
Đúng là có thể như vậy.
Tôi cũng chẳng hề có ý định chết. Nhưng nếu rơi vào tình cảnh hoàn toàn bất lợi, sau khi vùng vẫy hết sức mà vẫn không thể thay đổi… có lẽ tôi cũng sẽ chấp nhận.
(…Không, chắc là không đâu.)
Nếu tôi buông xuôi, điều đó đồng nghĩa với việc khiến Yuki và mẹ đau lòng.
Nghĩ đến đó, có lẽ tôi sẽ giãy giụa đến cùng. Dù mất tay mất chân, tôi cũng sẽ bò bằng mọi giá để tìm đường trở về mặt đất.
“…Tớ thì chắc không có chuyện chuẩn bị tinh thần bỏ cuộc đâu.”
“Ừ, đúng là Sena-kun chắc sẽ không như vậy.”
“Đương nhiên rồi. Nên nếu trong tầm mắt tớ còn nhìn thấy được, tớ sẽ chạy đến cứu Setsuna. Tớ đã nói vậy rồi mà.”
“Ừm, cảm ơn nhé.”
“Nii-san ngầu quá!”
Ngầu với hiền gì chứ. Giúp bạn bè là chuyện đương nhiên thôi.
Ăn tối xong, chúng tôi vẫn chưa muốn rời đi nên tiếp tục ngồi lại trò chuyện. Nhưng không hiểu sao câu chuyện dần dần chỉ xoay quanh mỗi tôi, đến mức tôi đỏ bừng mặt mà kêu lên phản đối.
“Thôi đi! Ngượng chết mất!”
“Ara, tớ còn kể được nhiều chuyện về Sena-kun lắm đấy?”
“Đúng đó! Em cũng còn bao nhiêu chuyện muốn kể với Setsuna-san, với lại còn muốn nghe thêm nữa cơ!”
Khi con gái tụ lại với nhau, đúng là khủng khiếp thật.
Tôi chỉ có thể thở dài, một lần nữa khắc sâu chân lý ấy vào lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
