Chương 67: Mẹ
Enjoy!
----------------------------------------
Mẹ
“Thế nào? So với nơi chị và Nii-san đang sống thì ở đây đúng là quê mùa lắm phải không?”
“Ừm… nếu trả lời là ‘đúng vậy’ thì cũng hơi kỳ. Nhưng mà… chị nghĩ sự yên tĩnh nơi đây rất tuyệt. Thứ mà thành phố không có được. Thiên nhiên nhiều, không khí cũng trong lành nữa.”
Vừa gặp lại chưa được bao lâu, Yuki đã bỏ mặc tôi sang một bên, ríu rít trò chuyện cùng Setsuna.
Này này, anh không ý kiến gì đâu nhé? Không hề… chỉ là trong lòng có chút hụt hẫng nho nhỏ, một cảm giác khó tả lửng lơ giữa vui và buồn.
Dù vậy, nhìn Yuki khỏe mạnh, tươi tắn thế này là tôi đã thấy mãn nguyện rồi. Đây là mảnh đất quê hương tôi lớn lên… quen thuộc và ấm áp.
“...Chẳng thay đổi gì nhỉ.”
Mới vài tháng trôi qua, nếu thay đổi nhiều quá thì mới đáng lo.
Giữa nhịp sống đô thị biến chuyển không ngừng, đúng như Setsuna vừa nói, sự tĩnh lặng không đổi thay nơi này lại khiến lòng người dịu xuống một cách lạ kỳ.
Chúng tôi đi thẳng về nhà. Và cuối cùng, tôi đã thật sự trở về.
“Con về rồi đây~”
“X-Xn phép làm phiền… ạ!”
“Chào mừng Nii-san về nhà! Mời chị vào, Setsuna-san!”
Setsuna có vẻ khá căng thẳng, nhưng vẫn bước vào nhà.
Dù đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay vẫn là ngày thường nên mẹ tôi chắc đang ở chợ bán rau. Tôi đã bao lần bảo mẹ đừng cố quá sức, vậy mà bà lại mê công việc đồng áng đến mức chẳng chịu nghe lời.
“…May mà mình không quên.”
Chính vì thế tôi mang về một món quà – lọ thuốc mỡ lấy được ở tầng hạng A.
Nó gần giống loại từng đưa cho Sanada trước đây, có tác dụng như miếng dán giảm đau, hiệu quả đã được kiểm chứng. Với người luôn chịu đựng những cơn đau nhức để tiếp tục làm ruộng như mẹ, thứ này hẳn rất hợp.
Chỉ sợ… sau khi dùng xong, mẹ lại càng khỏe quá mà hăng hái làm việc hơn nữa.
“Tớ đem hành lý lên phòng trước. Còn Setsuna thì… sao? Hình như có một phòng trống, nhưng nếu muốn thì ngủ chung phòng với Yuki cũng được.”
“A, ngủ chung với em đi Setsuna-san!”
“Ara, có được không vậy?”
“Tất nhiên rồi!”
“Fufu, vậy chị xin làm phiền nhé.”
Thực ra tôi đã chuẩn bị sẵn một phòng cho Setsuna. Hành lý thì cứ để đó, còn ban đêm ngủ chung với Yuki cũng không sao.
Hai người họ hình như đã hẹn trước rồi. Nghĩ đến việc suốt một tuần tới phòng của Yuki sẽ ồn ào hẳn lên, tôi chỉ biết bật cười.
Rời khỏi họ, tôi trở về phòng mình. Nhờ Yuki dọn dẹp, căn phòng sạch bóng, chẳng một hạt bụi.
“…Con về rồi.”
Căn phòng tôi từng sống suốt những năm tháng trước khi trở thành thám hiểm giả… vẫn chẳng thay đổi.
Ngồi yên một lúc, tôi nghe thấy tiếng chân chạy vội ngoài hành lang, rồi tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
“Vào đây~♪”
“Xin phép!”
Hai giọng nói rộn ràng cất lên.
Yuki vừa bước vào đã lao thẳng tới ôm chầm lấy tôi, còn Setsuna thì đứng nhìn quanh căn phòng với ánh mắt đầy tò mò, như đang chiêm ngưỡng một điều gì đó mới lạ.
“Lạ lắm à?”
“Eh? À… ừm… đây là lần đầu tớ vào phòng con trai. Nên tớ chỉ đang nghĩ… hóa ra là thế này.”
“Ra vậy.”
Không biết như vậy có nên xem là vinh hạnh không nữa.
Từ khi tôi chuyển lên sống ở ký túc xá trường, căn phòng này hầu như không có thay đổi gì suốt mấy năm qua. Vậy mà trong mắt Setsuna, mọi thứ dường như đều mới mẻ.
Cô khẽ liếc nhìn xung quanh, rồi lại đưa ánh mắt về phía tôi.
“Nii-san, Setsuna-san xinh thật đấy.”
“Ừ? À… ừ, đúng vậy.”
Chúng tôi quyết định những việc ra ngoài chơi bời gì đó sẽ để đến ngày mai. Hôm nay mỗi người tự dành thời gian theo cách riêng.
Nhìn Setsuna và Yuki ríu rít trò chuyện trong phòng khách, tiếng cười vang lên trong trẻo, tôi lặng lẽ bước ra ngoài, bắt đầu một cuộc dạo bộ một mình.
“…Nóng thật đấy.”
Mùa hè mà, ánh nắng như đổ lửa từ trên cao trút xuống. Chỉ đứng dưới nắng thôi cũng đủ khiến người ta thở dốc.
Nhưng nếu chỉ vì chút oi ả này mà than vãn thì làm sao vượt qua nổi mùa hè. Nghĩ vậy, tôi vừa đi vừa ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
(Mọi thứ làm mình nhớ lại nhiều điều thật. Trước khi trở thành thám hiểm giả, mình chỉ là một học sinh bình thường. Nhưng từ lúc nhận ra bản thân có năng lực… mọi thứ thay đổi quá nhanh.)
Khi ấy, vì chuyện của Yuki, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà giữ thể diện.
Đúng lúc đó, kỹ năng liên quan đến kiếm thức tỉnh. Tôi vừa nghĩ thanh kiếm thật ngầu, vừa lao mình qua những tầng hầm ngục… và rồi đi đến ngày hôm nay.
Thị trấn này vốn dĩ đã là vùng quê, dân số thưa thớt. Huống hồ, số người rời nơi đây để trở thành thám hiểm giả lại càng hiếm hoi hơn nữa.
Nói trắng ra, ở cái tuổi của tôi, gần như chẳng có ai chọn con đường ấy.
(Những đứa trẻ không sinh ra trong gia đình có thành tích với nghề thám hiểm thường bị dán một trong hai nhãn: hoặc là được kỳ vọng quá mức, hoặc là bị bảo “đừng mơ mộng nữa, vô ích thôi”.)
Khi tôi nói mình sẽ sống với tư cách thám hiểm giả, mấy đứa bạn cũ chỉ cười khẩy.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đằng sau sự chế giễu ấy cũng có chút ghen tị. Họ tiếc nuối vì bản thân không có tố chất, nên mới vội vàng khẳng định tôi chắc chắn không làm được.
Chính vì vậy, tôi chẳng muốn gặp lại người quen cũ, càng không muốn kể mình đã tiến xa đến đâu với tư cách thám hiểm giả.
Giữ khoảng cách như thế này… có lẽ nhẹ lòng hơn.
“…Ơ, Tokioka à?”
“Hửm?”
Mải suy nghĩ nên tôi không nhận ra có người gọi cho đến khi họ đứng ngay phía sau.
Tôi đã đi khá xa nhà, gần đến khu phố thương mại – nơi mẹ thường lui tới. Khi quay lại, trước mặt tôi là hai cậu con trai.
“…Asumi và Kakihara à.”
Asumi và Kakihara từng là bạn cùng lớp với tôi.
Chẳng lẽ vì tôi vừa nghĩ đến bạn cũ nên mới gặp lại họ? Nếu vậy, ông trời đúng là có khiếu đùa cợt.
Mà lại đúng hai người từng chế nhạo tôi khi nghe tôi nói sẽ trở thành thám hiểm giả nữa chứ.
“Về rồi à?”
“Không phải cậu đi làm thám hiểm giả sao?”
“Về nghỉ hè thôi. Mà lâu quá không gặp nhỉ.”
Tôi nói vậy, hai người họ bật cười.
Dường như họ đã quên sạch chuyện năm xưa từng khinh thường tôi. Nếu đã thế, tôi cũng chẳng cần bận tâm.
Cho dù bây giờ họ có nói lại những lời ấy, so với ánh mắt tôi từng phải hứng chịu ở nơi khác… cũng chẳng đáng là gì.
“Lâu thật đấy!”
“Nghỉ hè thì nghỉ hè, nhưng cậu bỏ nghề rồi à?”
“Bỏ cái gì. Tôi vẫn làm đều, còn vui là đằng khác.”
Lẽ ra những lúc thế này câu chuyện phải rôm rả hơn mới đúng.
Nhưng kỳ lạ thay… tôi lại chẳng có hứng thú.
Một cảm giác mà tôi chưa từng có khi ở cạnh Shinichi và những người bạn hiện tại. Thật khó gọi tên.
Rốt cuộc, chúng tôi chỉ trao đổi vài câu xã giao rồi ai đi đường nấy.
Không có gì đặc biệt.
Tôi tiếp tục bước vào khu phố thương mại, lòng dâng lên cảm giác hoài niệm. Những biển hiệu cũ kỹ, mùi thức ăn thoang thoảng, tiếng người qua lại… tất cả vẫn như xưa.
Và rồi, tôi nhìn thấy bà.
“…Ể? Sena?”
“Vâng. Lâu rồi không gặp, mẹ à.”
Dù về nhà rồi cũng sẽ gặp thôi, nhưng thỉnh thoảng ghé đến bất ngờ thế này… cũng hay mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
