Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 61 ~ 90) - Chương 70: Tự nhận thức

Chương 70: Tự nhận thức

Enjoy!

-----------------------------------------

Tự nhận thức

“…Một ngày trôi qua nhanh thật đấy.”

Đêm đã khuya, kim đồng hồ sắp chạm mốc mười hai giờ.

Thời khắc giao ngày đang đến gần. Phòng tôi đã tắt đèn, những ngôi nhà xung quanh cũng chìm trong bóng tối tĩnh lặng.

“…Đêm mà vẫn ấm ghê.”

Nhắc đến đêm người ta thường nghĩ đến làn gió lạnh lùa qua cửa sổ, nhưng mùa hè thì khác — gió thổi cũng mang theo hơi ấm dịu.

Thật ra vừa nãy, vì quá nhiều thứ dồn dập trong lòng — chuyện trở về nhà, những cuộc trò chuyện rộn ràng với mẹ và Yuki, rồi cả cảm giác căng thẳng kỳ lạ khi Setsuna đang ở ngay dưới mái nhà này — tôi đã thiếp đi ngay khi vừa đặt lưng xuống giường.

…Vậy mà giờ lại tỉnh giấc.

“Đã vậy thì khó ngủ lại rồi. Chắc xuống uống chút trà nhỉ.”

Tôi rời phòng, định xuống phòng khách rót một ly trà lúa mạch mát lạnh.

Vừa bước ra hành lang thì cửa phòng Yuki mở ra, Setsuna cũng vừa đi ra ngoài.

“Setsuna?”

“Sena-kun… À, cậu cũng đi vệ sinh sao?”

“Không, tớ chỉ tỉnh giấc thôi. Đang tính xuống uống ít trà lúa mạch.”

“À, ra vậy.”

Lẽ ra không nên trêu con gái vào lúc thế này.

Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại muốn chọc cô ấy một chút.

“Đêm mà tỉnh dậy đi vệ sinh nghe giống mấy ông mấy bà ghê.”

“…Gan ghê nhỉ?”

“Xin lỗi.”

Ánh mắt cô ấy thoáng sắc lại khiến tôi lập tức đầu hàng.

Dù vậy, tôi biết cô ấy không thực sự giận — vì ngay sau đó Setsuna khẽ bật cười khúc khích.

“Yuki ngủ rồi à?”

“Ngủ say lắm.”

“Vậy à.”

“Này Sena-kun, sau khi đi vệ sinh xong, tớ xuống cùng cậu được không?”

“Tất nhiên rồi.”

Tôi xuống phòng khách trước, rót sẵn hai ly trà lúa mạch mát lạnh.

Chẳng mấy chốc Setsuna bước vào, đứng bên cạnh tôi.

Tôi đưa cô ấy chiếc ly. Cả hai cùng nâng lên, uống một hơi dài.

“…Ha!”

“Mát thật đấy, ngon nữa~♪”

Cô ấy vui vẻ như vậy là tôi thấy nhẹ lòng rồi.

Bỗng nhiên tôi tự hỏi — nếu là tôi, ngủ lại ở nhà bạn như thế này, cảm giác sẽ ra sao?

“Setsuna này.”

“Gì thế?”

“Khi đến ngủ lại nhà bạn, nếu khát nước chắc cũng khó mà tự nhiên mở tủ lạnh lấy đồ uống nhỉ? Cậu có cảm giác như vậy không?”

Cô ấy gật đầu ngay.

“Có chứ. Sau bữa tối, Momiji-san có nói nếu khát cứ tự nhiên lấy đồ trong tủ lạnh. Nhưng… cậu hiểu mà, đúng không?”

“Ừ… Tớ chưa từng trải qua, nhưng đại khái cũng tưởng tượng được.”

Vậy thì thật tốt vì chúng tôi đã cùng nhau xuống đây vào giờ này.

Sau khi rót thêm một ly nữa, cả hai không nói thêm gì. Thế nhưng cũng chẳng ai đứng dậy rời đi.

Chúng tôi chỉ lặng lẽ nhấp từng ngụm trà lúa mạch, chậm rãi.

Như thể đang mong khoảnh khắc yên bình này kéo dài mãi.

Không khí thật dễ chịu.

“…Setsuna này.”

“Ừm?”

“Chuyện lần này thật sự cảm ơn cậu. Mọi năm về nhà cũng vui, nhưng năm nay đặc biệt hơn hẳn. Không chỉ tớ, mà Yuki với mẹ cũng có vẻ rất vui… vì có cậu ở đây.”

“…Fufu, tớ mới là người nên nói cảm ơn. Tớ cũng đang tận hưởng từng phút giây mà.”

“Vậy thì tốt quá.”

Sau đó, một khoảng lặng lại kéo đến.

Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng bật cười.

Rốt cuộc hai đứa đang làm gì giữa đêm khuya thế này.

“À mà, nghe nói tuần này có lễ hội pháo hoa đúng không?”

“Ừ. Cậu nghe từ Yuki à?”

“Em ấy rủ mình đi cùng. Dĩ nhiên Sena-kun cũng đi chứ?”

“Nếu Setsuna muốn tập trung cho buổi hẹn với Yuki thì tớ có thể tách ra đi riêng.”

Tôi vừa dứt lời, Setsuna khẽ cười.

Nhưng dường như câu nói ấy không làm cô ấy hài lòng cho lắm. Cô bước lại gần hơn, rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi, rồi đưa ngón trỏ khẽ chạm vào má tôi.

“Đi hẹn hò với Yuki-chan cũng hấp dẫn thật đấy. Nhưng em ấy nói nhất định Sena-kun cũng phải đi cùng. Với lại…tớ muốn cậu ở bên cạnh. Khó lắm mới có dịp tham gia lễ hội pháo hoa ở quê cậu mà… Tớ muốn tạo nên những kỷ niệm thật đẹp, cùng với Sena-kun.”

“…Vậy à. Ừ, tớ hiểu rồi.”

Tôi gãi đầu, cố che giấu sự bối rối.

Đúng là lễ hội pháo hoa ở đây gần như là sự kiện lớn nhất mùa hè. Với tôi và Yuki, đó là một dịp đặc biệt chỉ có một lần mỗi năm.

Vậy mà tôi lại buông ra một câu đùa ngốc nghếch như thế.

(…Mà khoan, bình tĩnh nghĩ lại thì cô ấy vừa nói điều gì đó cực kỳ đáng xấu hổ thì phải.)

Không phải chỉ mình tôi nghĩ vậy — Setsuna lúc này cũng đang đỏ mặt.

Nhìn biểu cảm ấy, tim tôi bỗng đập mạnh hơn hẳn.

Dù có phủ nhận thế nào, tôi cũng phải thừa nhận rằng mình đang ý thức rất rõ về sự hiện diện của cô ấy.

“Sena-kun? Mặt cậu đỏ lắm đó.”

“Cậu cũng đỏ còn gì.”

“…Tại vì xấu hổ chứ bộ.”

“…………”

Cái bầu không khí này là sao đây… Ngứa ngáy đến mức khiến tôi phát điên mất!

Tôi ho khẽ một tiếng để lấy lại bình tĩnh.

“Thôi, khuya rồi. Cứ thức thế này cũng không ổn. Ta về phòng ngủ nào.”

Setsuna lặng lẽ gật đầu.

Chúng tôi rời phòng khách, mỗi người quay về phòng mình.

“…Setsuna.”

“Ừ?”

“Lần này cậu đã đến đây rồi… Tớ sẽ khiến những ngày ở đây trở thành khoảng thời gian đáng nhớ nhất. Nên là… cứ chờ mong đi.”

“…Ừ, tớ biết mà.”

Ngày mai chắc sẽ bận rộn lắm đây.

Tôi trở về phòng, nhưng trái tim vẫn chưa chịu yên.

“…Haa… chắc là vậy rồi nhỉ.”

Câu trả lời gần như đã quá rõ ràng, chẳng cần phải nói thành lời.

Trước mắt, cứ dốc hết sức cho những ngày sắp tới đã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!