Chương 73: Tấn công — phải tấn công đến cùng
Enjoy!
------------------------------------------
Tấn công — phải tấn công đến cùng
“X-xin phép nhé!”
“Ờ… ừ…”
Đó là một đêm nữa cả nhà quây quần ồn ào, rộn rã tiếng cười.
Kim đồng hồ đã gần chạm mốc mười hai giờ. Lẽ ra Setsuna phải ngủ cùng Yuki trong phòng con bé, vậy mà cô lại xuất hiện trước cửa phòng tôi. Tôi vốn còn định thức thêm chút nữa, nhưng cơn buồn ngủ đã kéo đến, vừa định ngả lưng xuống giường thì cô bước vào.
“Có chuyện gì sao?”
“Ừm… tớ nghĩ là… mình nói chuyện một chút được không?”
“Nói chuyện à… Ừ thì được thôi.”
Không có lý do gì để từ chối khi cô nói muốn trò chuyện.
Dù đã nhìn không biết bao nhiêu lần, tôi vẫn chưa thể quen với hình ảnh Setsuna trong bộ đồ ngủ. Tim khẽ đập nhanh. Tôi thử đề nghị cô ngồi cạnh mình.
Tôi đang ngồi bên mép giường, và cô nhẹ nhàng ngồi xuống sát bên.
(…Uwaa, thơm quá.)
Không phải đồng phục thường ngày, cũng chẳng phải bộ đồ thường phục từng gặp vào dịp nghỉ. Khó diễn tả lắm—có lẽ vì bộ đồ ngủ mang lại cảm giác thả lỏng, gần gũi hơn—mà khi cô vừa ngồi xuống, một mùi hương ngọt dịu thoảng qua, nhẹ như làn gió.
“Thật ra… cũng không có chuyện gì đặc biệt đâu. Chỉ là tự nhiên muốn nói chuyện với cậu thôi.”
“…Ồ?”
“Với lại Yuki-chan bảo tớ cứ sang đây.”
“Vậy à.”
Không khí giữa chúng tôi bỗng trở nên là lạ. Hơi ngượng ngùng, hơi nhột nhạt.
Setsuna khẽ liếc nhìn tôi, má thoáng ửng hồng rồi vội quay đi. Một lúc sau, cô lại lén nhìn sang. Cứ lặp lại như vậy khiến tôi không còn thấy nghi ngờ điều gì, mà ngược lại, chính tôi cũng bị lây cái cảm giác xấu hổ ấy.
“À… phải rồi! Tắm cùng Yuki-chan thế nào!?”
“Thế nào là sao… À thì, đúng kiểu khoảng thời gian giữa hai anh em thôi.”
“…Cậu nói y hệt Yuki-chan.”
“Yuki cũng nói vậy à?”
“Ừ. Con bé bảo lâu lắm rồi mới được tắm cùng cậu nên vui lắm. Còn nói là có lẽ đã đưa ra yêu cầu hơi vô lý, nhưng… cậu vẫn là cậu nhỉ.”
May mà con bé không nói linh tinh gì.
Có những điều tôi chẳng thể kể cho Yuki hay Setsuna nghe—tôi không hề có suy nghĩ gì lệch lạc với em gái ruột mình, nhưng sự trưởng thành của Yuki quả thật khiến tôi bất ngờ. Có lúc tôi đã vô thức nhìn lâu hơn một chút. Dù Yuki chẳng hề nhận ra, vẫn hồn nhiên tựa sát vào tôi… chỉ riêng chuyện đó thôi cũng khiến tôi, với tư cách một người anh, thấy mình có chút tội lỗi.
“Hôm qua tớ tắm cùng Yuki-chan… và tớ đã nghĩ, có em gái đúng là đáng ghen tị thật đấy. Nếu có một cô bé đáng yêu như vậy ở bên, chắc tớ sẽ chiều chuộng hết mức, đến nỗi chuyện gì cũng muốn đáp ứng cho con bé.”
“Chuyện gì cũng thì không được đâu… nhưng tớ hiểu vì sao cậu lại muốn vậy.”
Tôi gật gù, và Setsuna bật cười bảo tôi đúng là Siscon
“‘Cuồng em gái’ với tớ còn là lời khen đấy nhé? Có em gái như Yuki thì bảo vệ quá mức hay cuồng em ấy cũng là chuyện đương nhiên. Tớ tự tin nói vậy đấy.”
“Fufu… đúng là phong cách của Sena-kun.”
Chúng tôi cứ thế nói chuyện, hết chuyện này đến chuyện khác. Đến khi nhận ra thì đồng hồ đã gần sang một giờ.
Nghe nói con gái thức khuya không tốt cho da. Trong lòng tôi bắt đầu nghĩ có nên khuyên cô về phòng không.
Đừng hiểu lầm—tôi cũng muốn ở bên Setsuna thêm nữa.
Nhưng đêm đã quá muộn… và mí mắt tôi cũng ngày càng nặng trĩu.
“Buồn ngủ rồi à?”
“…Ừ.”
Tôi biết là hơi thất lễ với Setsuna, nhưng trong lúc trò chuyện, ý thức tôi đã vài lần chực trôi tuột đi mất.
Không ít lần đầu tôi gật xuống suýt nữa thì “cộc” một cái, và chính Setsuna cũng đã nhìn thấy, còn khẽ bật cười nữa.
“Vậy thì mình ngủ thôi nhé.”
“Ừ… haaa…”
“Ngáp ghê thật đấy. Xin lỗi vì đã nói chuyện muộn thế này — để tớ tắt đèn cho.”
“Thật à? Cảm ơn nhé.”
Vậy nên tôi ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Chiếc giường trong phòng tôi khá rộng. Lý do là vì hồi nhỏ Yuki thường đòi ngủ chung với tôi, và mẹ đã mua chiếc giường này sau khi nghe con bé nài nỉ.
Thành ra, dùng một mình thì rộng rãi vô cùng. Dù có lăn qua lăn lại cũng chẳng lo rơi xuống — nói chung là thoải mái.
“Tớ tắt nhé?”
“Ừ.”
Đèn tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối dịu dàng.
Như thể chờ đúng khoảnh khắc ấy, cơn buồn ngủ tôi cố kìm nén nãy giờ ập đến dồn dập. Tôi khẽ nhắm mắt lại…
…Nhưng rồi, tôi cảm nhận được có gì đó trèo lên giường.
“…Ể?”
Tôi đang nằm nghiêng người, và khi quay mặt lại — Setsuna đã nằm đối diện tôi từ lúc nào.
Tôi định mở miệng hỏi cô đang làm gì thì cô đưa ngón trỏ lên môi tôi, ra hiệu im lặng.
“Ừm… mình ngủ chung nhé? Yuki-chan chắc cũng ngủ rồi. Làm ồn đánh thức em ấy thì tội lắm.”
“Ờ thì… cũng đúng.”
Mắt tôi dần quen với bóng tối. Gương mặt cô hiện lên rõ ràng hơn trong khoảng cách gần đến nghẹt thở.
Đẹp đến mức tim tôi bỗng đập mạnh.
Nhưng có lẽ vì đã đến giới hạn thật rồi, mí mắt tôi lại càng nặng hơn.
“Hôm nay ngủ thôi nhé. Nếu có phàn nàn gì thì mai hãy nói.”
“…Đó là vấn đề à?”
“Sena-kun không thích sao?”
“…Hỏi kiểu đó thì ăn gian quá. Không thích sao được…”
“Vậy là tốt rồi… Ừm, tốt rồi.”
Cái kiểu xác nhận hai lần như thể chuyện trọng đại gì thế kia là sao chứ…
…Nguy rồi. Buồn ngủ đến mức không chống nổi nữa.
Tôi chậm rãi khép mắt lại. Ý thức dần chìm xuống trong màn đêm sâu thẳm.
Chỉ mong là mình đừng trở mình linh tinh hay có tật ngủ xấu gì đó…
“Ngủ ngon nhé, Sena-kun.”
Ngay trước khi hoàn toàn rơi vào giấc ngủ, tôi có cảm giác gương mặt mình được bao bọc bởi một thứ gì đó mềm mại, ấm áp đến lạ.
--------------------------------------------
“…Lời khuyên của Yuki-chan… xem ra cũng không tệ chút nào nhỉ…!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
