Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 34: Cầm thanh kiếm trong tay, bước vào mê cung.

Chương 34: Cầm thanh kiếm trong tay, bước vào mê cung.

Enjoy!

----------------------------------------

Cầm thanh kiếm trong tay, bước vào mê cung.

Trước đây, Sena từng nói một câu như thế này.

Càng lên đến thứ hạng cao, mối liên kết mang tên “huyết thống” lại càng trở nên nặng nề. Những người mà cả cha lẫn mẹ đều không có tố chất làm thám hiểm giả, gần như không thể sinh ra một đứa con đạt đến đẳng cấp cao.

Hạng B thì còn đỡ. Nhưng một khi đã chạm tới hạng A trở lên, câu chuyện không còn là của riêng một đứa trẻ nữa. Gia đình sẽ bị nhắc đến. Xuất thân sẽ bị soi xét. Dù muốn hay không, mọi thứ cũng vượt khỏi phạm vi cá nhân.

Chính vì thế, ngay từ khi thăng lên hạng B, Sena đã âm thầm hành động.

“Tokioka-san ơi~! Có bưu phẩm ạ!”

“Vâng, ra ngay đây!”

Đó là khung cảnh ở nhà bố mẹ Sena.

Giờ học ở trường cấp hai đã kết thúc, cô em gái Yuki cũng vừa về đến nhà. Nghe tiếng người giao hàng vang lên ngoài cổng, cô nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Khuôn mặt vẫn còn vương nét non nớt, nhưng mái tóc đen óng ả, mềm mượt như tơ lại khiến người ta khó lòng rời mắt. Cơ thể đang độ lớn, vừa e ấp vừa rực rỡ, bắt đầu thu hút ánh nhìn của đám con trai xung quanh. Đôi khi Sena cũng phải ngỡ ngàng tự hỏi, cô bé xinh đẹp ấy có thật là em gái mình không.

“Đã giao hàng xong rồi ạ~!”

“Cảm ơn anh.”

Đó là một chiếc hộp nhỏ.

Khi nhìn vào phần người gửi, Yuki thấy tên của Sena được ghi ngay ngắn ở đó. Hóa ra là anh trai gửi quà về cho gia đình.

Chỉ cần nhìn thấy tên anh, môi cô đã khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Trong tâm trí, hình ảnh người anh đang sống nơi thành phố xa xôi hiện lên rõ ràng như thể anh đang đứng trước mặt.

“…Nii-san, em nhớ anh quá.”

Đối với Yuki, Sena là chỗ dựa vững chắc nhất trên đời.

Ngày trước, họ chỉ là một cặp anh em bình thường. Nhưng rồi căn bệnh nặng ập đến, khiến cô không còn có thể tự do cử động cơ thể mình. Thế giới của cô dần chìm vào u tối.

Và người đã kéo cô trở lại từ bờ vực ấy… không ai khác ngoài Sena.

Ký ức ấy đến giờ cô vẫn nhớ rõ như in — ngày anh, khi vừa bước vào năm đầu trung học phổ thông, hớt hải chạy về nhà với lọ thuốc trong tay.

‘Yuki! Em ổn rồi! Không sao nữa rồi!!’

Giọng nói run run vì xúc động của anh hôm đó, ánh mắt sáng rực như bắt được ánh mặt trời… tất cả vẫn khắc sâu trong tim cô.

Cảm giác được cứu sống ấy — Yuki sẽ không bao giờ quên.

Nhưng thôi, hoài niệm đến đây là đủ rồi.

Yuki nhẹ nhàng mở chiếc hộp mà Sena gửi về.

“…Đây là gì vậy nhỉ?”

Bên trong là một chiếc vòng tay khắc những hoa văn kỳ lạ.

Kèm theo đó là một bức thư viết tay bằng nét chữ quen thuộc của anh. Yuki đọc từ đầu đến cuối, không sót một dòng.

“Nii-san… vậy mà còn kiếm được cả thứ này sao? Ghê thật…”

Trong thư, anh giải thích rằng sau khi thăng hạng, có thể anh sẽ bị cuốn vào những rắc rối không mong muốn. Chiếc vòng tay này là vật phẩm lấy được từ tầng cao, có thể hoàn toàn vô hiệu hóa những can thiệp ở mức hạng A yếu.

Một món bảo hộ âm thầm nhưng mạnh mẽ.

“Nhưng… em biết anh giỏi mà. Có lẽ vì giỏi quá nên anh mới phải đề phòng đến thế…”

Cô tự hỏi không biết anh có thể bị kéo vào chuyện phiền phức gì. Nhưng trong lòng Yuki vẫn có một niềm tin vững vàng — nếu là Sena, nhất định anh sẽ vượt qua.

Có hai chiếc vòng. Một cho cô, một cho mẹ.

Thiết kế lại tinh tế đến mức có thể dùng như một món trang sức bình thường. Yuki bật cười khe khẽ.

“Không ngờ Nii-san lại có gu thẩm mỹ thế này…”

Cô khẽ đeo chiếc vòng vào cổ tay, ánh mắt ánh lên chút mơ mộng.

“Giá mà… sớm được lên thành phố thăm Nii-san thì tốt biết mấy.”

Lời thì thầm tan nhẹ trong không gian yên tĩnh của căn nhà quê. 

Yuki ngồi chờ mẹ về.

—--------------------------------

“…Ồ, tới nơi rồi à.”

Đúng lúc đang lướt điện thoại, tôi nhận được tin nhắn từ Yuki.

Là thông báo rằng món đồ tôi gửi đã đến nơi an toàn.

Có lẽ chẳng cần phải lo xa đến thế. Nhưng nghĩ đến khả năng lỡ có chuyện gì đó xảy ra với gia đình… thì việc chuẩn bị sẵn sàng vẫn tốt hơn là hối hận.

“Chiếc vòng đó cũng thuộc loại hiếm đấy chứ. Làm quà tặng cũng không tệ.”

Đeo vòng tay vốn dĩ có thể gây vướng víu, hơn nữa lúc nào cũng mang trên cổ tay chắc hẳn sẽ có chút khó chịu.

Nhưng món đồ ấy hoàn toàn không có trọng lượng. Không chỉ vậy, nó còn có khả năng che giấu sự tồn tại khỏi ánh nhìn của người khác. Nếu sử dụng đúng cách, có khi người đeo còn quên mất mình đang mang nó.

“Có thể bảo mình lo chuyện bao đồng cũng được… nhưng với mình, gia đình vẫn là điều quan trọng nhất.”

…Mà nói vậy chứ, ai trên đời này chẳng xem gia đình là điều quý giá nhất?

Tôi khẽ thở ra.

“…Không biết bên Setsuna có ổn không nữa.”

Hôm nay, cả gia đình cô ấy sẽ gặp người của nhà Senjouin để nói chuyện.

Chẳng biết mọi thứ rồi sẽ kết thúc theo cách nào. Nhưng cha mẹ cô ấy cũng có mặt, hơn nữa bản thân Setsuna cũng đủ mạnh để tự bảo vệ mình nếu có chuyện gì xảy ra.

“Thật tình, không ngờ mình lại bận tâm đến chuyện của người ngoài gia đình đến thế.”

Có lẽ vì chúng tôi đã thân thiết đến mức này.

Có lẽ vì tôi đã được cô ấy động viên, tiếp thêm sức mạnh không ít lần.

Chính vì vậy mà trong lòng tôi cũng có một niềm tin rằng cô ấy sẽ ổn thôi.

Dù vậy thôi thì, tôi cứ lặng lẽ xuống hầm ngục vậy.

“Lâu rồi mới vận động hết mình một chút.”

Dạo gần đây hầu như tôi chỉ dùng cung.

Thỉnh thoảng cũng nên cầm lại thanh đao yêu quý.

Như thể đang lần theo ký ức xưa cũ, tôi hướng về phía mê cung, bước lên trận chuyển dịch và tiến thẳng đến tầng S.

“…Vẫn chẳng có bóng người nào.”

Đúng như dự đoán, tầng S vắng lặng.

Các đội hạng A thường tụ tập đông người để săn quái ở khu vực đầu tầng, nhưng hôm nay may mắn là tôi không bắt gặp ai cả.

“Nghĩ lại thì, ngoài Setsuna ra mình chưa từng gặp hạng S nào khác. Mà cũng phải thôi, hạng S khi vẫn còn đang là học sinh thì đếm trên đầu ngón tay… Được rồi, đi nào.”

【Nhất Đao Vô Song】— kích hoạt.

Tôi nắm chặt chuôi đao, lao thẳng vào sâu bên trong.

Những con quái vật lộ diện trên đường đi chỉ kịp hiện ra trong tầm mắt tôi một thoáng — rồi bị chém đứt trong nháy mắt, như lời chào đã lâu không gặp.

Và rồi…

Tôi bước vào một khoảng không gian tĩnh lặng khác thường.

“…Sự yên tĩnh này, giống hệt lần đó.”

Lẽ ra nơi này phải đầy rẫy ma vật, vậy mà chẳng có lấy một bóng dáng.

Cảm giác này, giống hệt khi tôi từng nhìn thấy con quái vật tỏa ra luồng hào quang đỏ sẫm khi ấy.

Một sự im lặng nặng nề đến mức khiến không khí như đông cứng.

“…Hừm, thử kiểm tra xem nhỉ.”

Một biến động rất nhỏ ở tầng S.

Nghĩ lại thì kể từ sau lần đó, viên hồng ngọc đỏ kia cũng không còn xuất hiện thêm lần nào nữa.

Trái tim của một kẻ say mê hầm ngục khẽ rung lên vì linh cảm bất thường.

Tuân theo sự thôi thúc ấy, tôi siết chặt thanh đao trong tay, lặng lẽ bước sâu hơn vào khoảng tĩnh lặng — nơi bóng tối dường như đang nín thở chờ đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!